Cửu thiên linh giới - Chương 37: Dư Âm Mê Trận: Đạo Tâm Bất Động
Dư âm của trận chiến vẫn còn vương vấn trong không gian, dù màn sương đêm đã cố gắng nuốt chửng mọi dấu vết. Lục Trường Sinh đứng đó, ánh mắt sâu thẳm tựa vực sâu, nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm đang chìm trong bóng tối dày đặc. An Bình Thôn đã bình yên, nhưng sự bình yên ấy không đến từ việc Hồ Tam bị đánh bại hoàn toàn về thể xác, mà từ sự sụp đổ của đạo tâm và tinh thần hắn. Hắn chỉ là một kẻ cướp, nhưng tà khí vương vấn trên người hắn lại gợi cho Lục Trường Sinh nhớ về Hắc Y Sát Thủ đã từng gieo rắc tai ương. Điều đó nhắc nhở hắn rằng, mối nguy hiểm thực sự vẫn chưa chấm dứt, mà chỉ là một mắt xích trong chuỗi biến động lớn lao hơn của Cửu Thiên Linh Giới. Hít một hơi thật sâu, Lục Trường Sinh cảm nhận luồng linh khí tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong cơ thể, đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn biết, con đường của mình, con đường của một phàm nhân tu đạo, sẽ còn dài và đầy thử thách, và đây chỉ mới là khởi đầu.
***
Trong màn sương mù dày đặc của Mê Vụ Sâm Lâm, nơi bóng đêm ôm trọn từng thân cây cổ thụ, Lục Trường Sinh bắt đầu hành trình của mình. Hắn không vội vã, mỗi bước chân đều vững vàng, trầm tĩnh, như thể đang dạo bước trong một khu vườn quen thuộc chứ không phải truy lùng những kẻ cướp hung tợn. Không khí nơi đây mang nặng mùi đất ẩm, rêu phong và những thân cây mục nát, hòa quyện với mùi tanh nồng của yêu thú ẩn mình đâu đó trong bóng tối, tạo nên một bầu không khí u ám, ẩm ướt và đầy rẫy những hiểm nguy tiềm tàng. Tiếng gió hú xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của vong hồn. Thỉnh thoảng, tiếng chim kêu quái dị xé tan sự tĩnh mịch, khiến cho những kẻ đang ẩn náu trong rừng càng thêm hoảng loạn. Linh khí trong khu rừng này tương đối ổn định, nhưng lại ẩn chứa một thứ năng lượng âm u, bí ẩn, khác hẳn với sự tinh thuần của An Bình Thôn.
Những tàn dư của băng cướp Hồ Tam, sau khi chứng kiến sự suy sụp tinh thần của đại ca chúng, giờ đây đã hoàn toàn mất phương hướng và suy sụp. Chúng phân tán khắp nơi, mỗi kẻ mang một nỗi sợ hãi riêng, bị những ảo ảnh còn sót lại của Tàn Pháp Cổ Đạo giày vò. Lục Trường Sinh di chuyển như một bóng ma, thân hình không cao lớn nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai phi thường, đôi mắt đen láy của hắn quét qua màn sương, không bỏ sót bất kỳ dấu vết nào. Hắn không cần dùng đến thần thức mạnh mẽ hay những kỹ năng truy lùng phức tạp; chỉ cần cảm nhận sự dao động bất thường của linh khí và sự hỗn loạn trong đạo tâm của kẻ địch, hắn đã có thể xác định được vị trí của chúng.
Kẻ cướp đầu tiên mà Lục Trường Sinh tìm thấy là một tên cao lớn, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây lại cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ, run rẩy bần bật. Đôi mắt hắn thất thần, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Hắn ta đã bị những ảo ảnh dày vò đến mức không còn phân biệt được thực tại. Lục Trường Sinh tiến đến gần, không một chút biểu cảm trên khuôn mặt thanh tú. Hắn không có sự giận dữ, cũng chẳng có niềm khoái cảm khi đối diện với kẻ thù. Chỉ có một sự tập trung tuyệt đối và một chút trầm tư, như thể hắn đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng.
Hắn giơ tay, một luồng linh khí tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo chậm rãi tụ lại trên đầu ngón tay. Luồng linh khí ấy không mang theo sát khí hay sự bạo liệt, mà chỉ là một dòng chảy êm đềm, trong suốt. Khi nó chạm vào trán của tên cướp, tên này giật nảy mình, phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, thân thể co giật kịch liệt. Lục Trường Sinh không ngừng lại. Hắn sử dụng một thủ pháp đặc trưng của Tàn Pháp Cổ Đạo: không phá hủy, mà là hóa giải. Linh khí tinh thuần thẩm thấu vào đạo tâm hỗn loạn của tên cướp, xua tan những tà niệm, những oán khí và sự hung tợn đã tích tụ bấy lâu. Quá trình này không nhanh chóng, mà diễn ra một cách chậm rãi, vững chắc, như dòng nước chảy đá mòn. Tên cướp không thể phản kháng, hắn chỉ có thể gào thét trong câm lặng, những tiếng kêu tắc nghẹn trong cổ họng, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng khi những tà niệm trong tâm trí bị bài trừ một cách triệt để, khiến hắn cảm thấy như linh hồn đang bị xé toạc.
Sau một khắc, tên cướp ngã vật ra, thân thể mềm nhũn, đôi mắt vẫn mở to nhưng đã hoàn toàn vô hồn, tinh thần suy sụp đến mức không thể phục hồi. Hắn không chết, nhưng đã trở thành một kẻ điên dại, hoàn toàn mất đi ý thức và khả năng gây hại. Lục Trường Sinh thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản, không một chút gợn sóng. Hắn biết rằng, với những kẻ đã làm điều ác, đây có lẽ là kết cục thích đáng hơn là cái chết đơn thuần. Chết chỉ là chấm dứt, nhưng sống mà không còn là chính mình, không còn khả năng làm hại ai, lại là một sự trừng phạt sâu sắc hơn nhiều.
Hắn tiếp tục cuộc truy lùng. Tên cướp thứ hai đang cố gắng trốn trong một hang động nhỏ, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Khi Lục Trường Sinh xuất hiện trước cửa hang, tên cướp sợ hãi đến mức tiểu tiện ra quần. Hắn ta quỳ xuống, dập đầu lia lịa, miệng lắp bắp những lời cầu xin thảm thiết, nhưng lại không thể nói thành câu hoàn chỉnh vì nỗi kinh hoàng tột độ. "Tha... tha mạng... đại nhân... tiểu nhân... tiểu nhân không dám nữa..." Hắn ta không biết Lục Trường Sinh là ai, nhưng khí chất trầm tĩnh và sự xuất hiện đột ngột trong màn sương dày đặc khiến hắn ta liên tưởng đến một vị ma thần.
Lục Trường Sinh vẫn im lặng. Hắn lặp lại động tác cũ, dòng linh khí tinh thuần một lần nữa được vận dụng. Lần này, hắn không chỉ hóa giải tà niệm, mà còn dùng ý chí kiên định của mình để chấn động tinh thần đối phương. Hắn không cần nói lời nào, nhưng ý chí của hắn, sự kiên định của đạo tâm hắn đã truyền thẳng vào tâm trí tên cướp, khiến hắn ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu ớt và vô dụng. Đây là sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là sức mạnh của bạo lực, mà là sức mạnh của sự ổn định, sự kiên định, và khả năng thấu triệt sâu sắc bản chất của linh khí và đạo tâm. Tên cướp vùng vẫy trong vô vọng, tiếng rên rỉ của hắn ngày càng thê lương, cuối cùng hóa thành một tiếng thét thất thanh rồi tắt lịm. Hắn cũng ngã xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, hoàn toàn mất đi tri giác.
Cứ thế, Lục Trường Sinh tiếp tục tìm kiếm và đối phó với từng tàn dư của băng cướp Hồ Tam. Hắn không để một ai chạy thoát, cũng không giết chóc dã man. Mỗi tên cướp hắn tìm thấy đều phải đối mặt với cùng một kết cục: tinh thần suy sụp, đạo tâm tan vỡ, trở thành một cái xác không hồn, hoặc một kẻ điên dại. Hắn không hề tỏ ra tàn nhẫn, mà chỉ đơn thuần thực hiện một việc cần làm, một bổn phận mà hắn tự đặt ra cho mình. Ánh mắt hắn vẫn trầm tư, như thể hắn đang suy ngẫm về bản chất của thiện ác, về sự trừng phạt và về con đường tu hành của chính mình. Sự tĩnh lặng của hắn giữa khung cảnh hỗn loạn, giữa những tiếng rên rỉ, gào thét của kẻ địch, lại càng khiến hắn trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn là một người thi hành công lý, không phải bằng lưỡi kiếm bén nhọn, mà bằng một đạo tâm vững chắc, một ý chí kiên định có thể chấn động cả linh hồn đối thủ. Cả Mê Vụ Sâm Lâm chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng lá rơi xào xạc, như một bản nhạc ai oán tiễn đưa những kẻ đã gieo rắc tội ác vào quên lãng.
***
Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua tầng mây phía Đông, nhuộm một sắc tím hồng lên nền trời, thì cũng là lúc Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ, cùng một vài dân làng dũng cảm khác, rón rén tiến ra rìa thôn. Màn sương đêm vẫn chưa tan hết, giăng mắc dày đặc giữa những thân cây, tạo nên một bức màn trắng xóa mờ ảo. Không khí buổi sớm mang theo cái lạnh ẩm ướt, khiến từng hơi thở đều hóa thành khói trắng. Tiếng gà gáy yếu ớt từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió xào xạc qua những rặng tre. Mùi khói bếp quen thuộc bắt đầu thoảng nhẹ trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và sương sớm, tạo nên một sự yên bình giả tạo, bởi trong lòng những người dân An Bình Thôn lúc này vẫn còn nặng trĩu sự căng thẳng và kinh hãi.
Họ đứng đó, đôi mắt đục mờ của Lý Thôn Trưởng và ánh mắt thận trọng của Trần Đại Trụ cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc để tìm kiếm bóng dáng Lục Trường Sinh. Từ trong Mê Vụ Sâm Lâm, những tiếng rên rỉ, tiếng gào thét thất thanh của băng cướp vẫn còn vọng lại, dù đã yếu ớt hơn nhiều so với trước đó. Những âm thanh ấy, dù không rõ ràng, vẫn đủ sức khiến dân làng run rẩy, nỗi sợ hãi về những kẻ hung tợn vẫn chưa thể hoàn toàn tan biến. Họ không thể thấy rõ Lục Trường Sinh đang làm gì, nhưng biết rằng hắn đang thực hiện một điều gì đó khủng khiếp, một điều mà họ, những người phàm tục, không thể nào lý giải nổi.
Bỗng chốc, mọi âm thanh từ khu rừng im bặt. Không còn tiếng rên rỉ, không còn tiếng gào thét. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người, một sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn cả những tiếng kêu la trước đó. Dân làng nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Họ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của sương sớm, mà vì sự bí ẩn và đáng sợ của những gì vừa xảy ra.
Rồi, từ trong màn sương mù mờ ảo, một bóng người dần hiện ra. Đó là Lục Trường Sinh. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, không một vết bẩn, không một nếp nhăn. Dáng người hơi gầy của hắn ẩn chứa một sự vững chãi lạ thường. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh, không chút biểu cảm kiêu ngạo hay mệt mỏi. Đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua đám đông dân làng, nhưng không dừng lại ở bất kỳ ai. Hắn bước đi chậm rãi, vững chắc, như thể hắn vừa hoàn thành một công việc thường ngày, chứ không phải vừa đối phó với một đám sơn tặc hung tợn.
Khi Lục Trường Sinh lướt qua họ, ánh mắt dân làng dường như bị đóng băng. Họ nhìn về phía khu rừng, nơi những kẻ cướp nằm rải rác, hoặc bất tỉnh, hoặc mê dại, không còn chút hung tợn nào. Vài tên cướp vẫn còn co giật nhẹ, nhưng ánh mắt chúng đã hoàn toàn vô hồn, tinh thần đã bị hủy hoại một cách triệt để. Cảnh tượng ấy đã xóa tan mọi hoài nghi, mọi mơ hồ trong lòng dân làng. Họ đã thấy một sức mạnh, một đạo lý vượt xa khỏi tầm hiểu biết c���a họ. Nỗi sợ hãi và sự kinh ngạc đan xen trong ánh mắt họ khi nhìn về phía Lục Trường Sinh, người con trai mà họ từng biết.
Lý Thôn Trưởng, với mái tóc bạc trắng và những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt hiền lành, khẽ run rẩy. Ông thì thầm, giọng nói như bị mắc kẹt trong cổ họng: "Thật... thật không thể tin được..." Ông đã sống gần hết cuộc đời mình, chứng kiến bao thăng trầm của An Bình Thôn, nhưng chưa bao giờ ông thấy một cảnh tượng nào kỳ lạ và đáng sợ đến vậy. Sức mạnh của Lục Trường Sinh không phải là những chiêu thức hoa mỹ hay những phép thuật chói lọi, mà là một sự uy hiếp tinh thần sâu sắc, một sự hủy diệt đạo tâm mà ông chưa từng nghe thấy.
Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại cảm thấy nhỏ bé lạ thường, nuốt nước bọt một cách khó khăn. Hắn nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh đang dần khuất vào trong thôn, rồi lại nhìn về phía khu rừng đầy rẫy những kẻ cướp đã biến thành phế nhân. "Trường Sinh... hắn ta đã thay đổi rồi," hắn nói khẽ, giọng nói đầy sự ngỡ ngàng và khâm phục. Hắn không dám nói to, như thể sợ làm kinh động đến một vị thần linh vừa mới hành đạo. Trong thâm tâm Trần Đại Trụ, hình ảnh Lục Trường Sinh trầm lặng, giản dị đã hoàn toàn bị thay thế bởi một hình bóng uy nghiêm, bí ẩn, một tu sĩ có đạo pháp cao thâm.
Dân làng khác cũng lặng lẽ quan sát, không dám đến gần. Họ không còn dám gọi Lục Trường Sinh bằng cái tên thân mật "Trường Sinh ca ca" hay "thằng Trường Sinh" như trước. Trong mắt họ, hắn giờ đây là một tồn tại khác biệt, một vị Ẩn Sĩ của An Bình Thôn. Khoảng cách vô hình đã hình thành giữa Lục Trường Sinh và những người dân mà hắn vừa bảo vệ. Hắn lướt qua họ với ánh mắt bình thản, không dừng lại, không nói lời nào. Hắn biết rằng, hành động của hắn, dù là để bảo vệ, cũng đã khiến hắn không còn là "phàm nhân" trong mắt họ nữa. Và có lẽ, đây cũng là điều tất yếu phải xảy ra trên con đường mà hắn đã chọn.
***
Bình minh đã thực sự ló dạng, xua tan hoàn toàn màn sương mù còn sót lại. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng ngọn cây và rải những đốm sáng lung linh trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng gà gáy rõ ràng hơn, vang vọng khắp thôn xóm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tạo nên một bản giao hưởng buổi sớm đầy sức sống. Từ con suối nhỏ gần đó, tiếng nước chảy róc rách nghe thật êm tai, như một lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi khói bếp quen thuộc bắt đầu lan tỏa, mang theo hương vị của bữa sáng giản dị, hòa quyện với mùi hoa dại buổi sớm, tạo nên một không khí trong lành, tinh khiết. An Bình Thôn đã trở lại vẻ yên bình vốn có, nhưng sự yên bình này mang một sự tĩnh lặng khác lạ, như thể cả thôn làng đang nín thở, vẫn còn bàng hoàng trước những sự kiện vừa qua.
Lục Trường Sinh bước qua những con đường làng quen thuộc, vắng lặng. Không một bóng người dám xuất hiện để ngăn bước hắn hay nói lời cảm tạ. Họ vẫn còn ở trong nhà, hoặc đứng từ xa nhìn trộm, ánh mắt chứa đựng sự kính trọng, một chút sợ hãi, và cả sự xa cách vô hình. Hắn không bận tâm. Đạo tâm của hắn không cần sự công nhận từ bên ngoài. Hắn chỉ cần sự kiên định của chính mình.
Hắn đứng trước cửa nhà mình, căn nhà tranh vách đất giản dị, nơi hắn đã sống từ thuở ấu thơ, nơi hắn đã bắt đầu con đường tu luyện của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong ánh nắng ban mai, đỉnh núi vẫn còn vương vấn vài sợi mây trắng mờ ảo. An Bình Thôn đã an toàn, mối nguy từ Hồ Tam đã được loại bỏ triệt để. Nhưng trong lòng hắn, không có lấy một chút niềm vui chiến thắng hay sự tự mãn. Chỉ có sự trầm tư sâu sắc, một nỗi suy tư về con đường phía trước.
Hắn đã bảo vệ được thôn làng, bảo vệ được những người mà hắn trân quý. Nhưng việc đó đã buộc hắn phải bộc lộ một phần sức mạnh của mình, một sức mạnh mà hắn vốn muốn giấu kín, để giữ vững cuộc sống ẩn dật, bình dị. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn đã không còn thuộc về nơi yên bình này nữa. Sự kiện vừa qua, dù đã bảo vệ được thôn làng, nhưng cũng đã khiến hắn bộc lộ quá nhiều. Và quan trọng hơn, nó đã khẳng định con đường hắn chọn là đúng đắn, là cần thiết. Nhưng đồng nghĩa với việc đó, hắn sẽ phải rời đi.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió sớm mai mơn man trên da thịt, mang theo mùi hương của đất trời và cây cỏ. Hắn nhớ lại lời Lý Thôn Trưởng đã nói, lời trần Đại Trụ đã thốt ra, và cả ánh mắt e dè của Tiểu Hoa. Hắn không còn là "người con của thôn" trong mắt họ nữa. Hắn là một tu sĩ, một ẩn sĩ mang trong mình sức mạnh và đạo lý vượt xa tầm hiểu biết của họ. Khoảng cách đã hình thành, và nó sẽ ngày càng lớn hơn.
"Bình yên này... không thể giữ mãi ở đây." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, hòa vào tiếng gió. Đó không phải là một lời than thở, mà là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của tu hành và của thế giới. Đại thế đang biến động, linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy. An Bình Thôn chỉ là một góc nhỏ bé trong Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn. Việc hắn ở lại sẽ chỉ là gánh nặng cho thôn, và là sự gò bó cho chính con đường của hắn. Hắn không thể mãi mãi trốn tránh, không thể mãi mãi ẩn mình trong vỏ bọc của một phàm nhân.
Hắn sẽ phải rời đi, không phải để tìm kiếm sức mạnh hay danh vọng, mà để tìm kiếm sự thấu triệt, để đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Để bảo vệ những gì mình trân quý, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những nơi nguy hiểm nhất. Để giữ vững đạo tâm, đôi khi phải đối mặt với những cám dỗ và thử thách lớn lao nhất. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây kiên định hơn bao giờ hết. Hắn bước vào nhà, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ khàng đóng lại phía sau hắn, để lại An Bình Thôn trong sự yên bình mới mẻ nhưng cũng đầy những dự cảm về một sự thay đổi lớn lao sắp đến. Con đường của Lục Trường Sinh, một phàm nhân tu đạo, chỉ mới thực sự bắt đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.