Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 36: Cổ Đạo Phá Ma: Bình Yên Trở Lại

Đoàn người kéo nhau xuống núi, tiến vào vùng ngoại vi Mê Vụ Sâm Lâm. Ban đầu, chúng vẫn cười nói ồn ào, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian. Nhưng khi tiến sâu hơn vào khu vực sương mù bắt đầu dày đặc trở lại, nơi Lục Trường Sinh đã bố trí những cạm bẫy tinh vi của mình, một vài tên sơn tặc bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Một tên thủ hạ, với vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt hơi đỏ, dụi dụi mắt rồi lảo đảo nhẹ. "Đại ca, sao ta thấy hơi choáng váng, sương mù dày đặc quá!" hắn làu bàu, giọng nói có chút hoang mang. "Hình như còn có mùi gì lạ lạ nữa..."

Hồ Tam quay lại, liếc nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường. "Mày yếu bóng vía à? Chỉ là sương mù thôi, lũ gà mờ! Chắc tối qua rượu chè quá chén nên giờ thần hồn nát thần tính! Tiến lên!" Hắn không hề để tâm đến lời than vãn của thủ hạ, chỉ cho rằng đó là do sương mù và sự mệt mỏi thông thường. Sự tự mãn và khinh thường của hắn đã che mờ mọi giác quan. Hắn tin rằng sức mạnh và số đông của mình là đủ để nghiền nát bất cứ thứ gì cản đường.

Một tên khác, khi bước qua một bụi cây, bỗng giật mình quay phắt lại. "Ai đó?! Ta nghe thấy tiếng gì đó!" Hắn rút đao ra khỏi vỏ, cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng chỉ thấy sương mù và những thân cây cổ thụ im lìm. Tiếng xào xạc của lá cây dưới chân, tiếng lạch cạch nhẹ của cành cây khô va vào nhau mà Lục Trường Sinh đã sắp đặt, đã bắt đầu gieo rắc sự bất an.

"Mày bị điên rồi à? Chỉ là tiếng gió thôi!" Hồ Tam quát, hắn cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không muốn thừa nhận sự yếu đuối trước mặt thủ hạ. Hắn lắc đầu, cố xua đi cảm giác khó chịu. "Mau tiến lên! An Bình Thôn sắp tới rồi!"

Mặc dù cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không ai trong số chúng thực sự nhận ra rằng mình đã bước vào một tấm lưới vô hình, một cạm bẫy được dệt nên bằng sự tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo. Chúng tiếp tục tiến về phía trước, không hề hay biết rằng mỗi bước chân của chúng đang dẫn sâu hơn vào "vũ đài" mà Lục Trường Sinh đã chuẩn bị. Sương mù càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng tầm nhìn, và những âm thanh kỳ lạ, những ảo ảnh mờ ảo bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn, khiến đám sơn tặc dần trở nên hoang mang và cảnh giác, nhưng vẫn chưa hiểu rõ bản chất của những gì đang xảy ra. Sự chủ quan và khinh thường của Hồ Tam sẽ là nguyên nhân chính dẫn đến thất bại của chúng, đồng thời nhấn mạnh sự khác biệt trong cách tiếp cận của Lục Trường Sinh – thận trọng, kiên nhẫn, thấu hiểu – và kẻ địch – hung hăng, vội vã, mù quáng. Chúng đang dần lạc lối trong mê cung do Lục Trường Sinh tạo ra, nơi đạo tâm và trí tuệ sẽ quyết định tất cả, chứ không phải sức mạnh vũ phu.

***

Sương mù trong Mê Vụ Sâm Lâm ngày càng đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ vào một màn trắng xóa mờ ảo. Những cây cổ thụ cao lớn, thân cây bám đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, giờ đây chỉ còn là những bóng ma khổng lồ, vươn những cành tay xương xẩu lên không trung, như muốn níu kéo những linh hồn lạc lối. Mùi đất ẩm, rêu mục và hương cây cỏ mục nát hòa quyện với chút tanh nồng khó tả, phả vào từng hơi thở của đám sơn tặc, khiến lồng ngực chúng nặng trĩu. Tiếng gió hú qua kẽ lá nghe như lời thì thầm ai oán, tiếng chim rừng thỉnh thoảng cất lên những âm thanh quái dị, cùng tiếng lá cây xào xạc dưới chân, tất cả hợp thành một bản giao hưởng rùng rợn, gieo rắc nỗi sợ hãi vào những kẻ vốn chỉ quen dùng bạo lực để trấn áp.

"Mẹ kiếp! Sương mù dày đặc quá, không thấy đường đi!" Một tên cướp gầm gừ, vung đao chém loạn xạ vào không khí như thể muốn xé tan màn sương. Thanh đao sắc lẹm chỉ chém vào hư không, nhưng hắn vẫn không khỏi rùng mình khi cảm giác như có vật gì đó vô hình vừa lướt qua.

"Câm mồm! Chỉ là sương mù thôi, lũ yếu bóng vía!" Hồ Tam gầm lên, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm. Nhưng ngay cả hắn cũng không thể che giấu được sự bất an đang len lỏi trong lòng. Mùi hương kỳ lạ, tựa hồ như một loại hương liệu thanh khiết nhưng lại có sức mạnh mê hoặc, đang chậm rãi thẩm thấu vào tâm trí chúng, khiến đầu óc chúng trở nên choáng váng, thần trí mơ hồ. Lục Trường Sinh đã sử dụng những thảo mộc đặc biệt, kết hợp với linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo, tạo ra một loại ảo cảnh độc đáo, không sát thương thể xác mà chỉ tấn công vào tâm thần.

Đột nhiên, một tên cướp khác hét lên thất thanh, chỉ tay về phía trước. "Kia... kia là cái gì?!"

Trong màn sương mờ ảo, một bóng người dần hiện rõ. Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ, đang ngồi bên một bàn cờ gỗ dưới gốc cây cổ thụ. Ông lão mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng đặt một quân cờ xuống, đôi mắt trầm tư nhìn vào khoảng không. "Một nước cờ, một đời người," giọng nói của ông lão vang vọng giữa không trung, trầm ấm mà đầy chiêm nghiệm, khiến những tên cướp đang hung hăng bỗng chốc sững sờ. Chúng chưa từng nghe thấy một âm thanh nào thanh khiết đến vậy trong chốn rừng thiêng nước độc này.

Chưa kịp định thần, một hình ảnh khác lại xuất hiện. Một thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng, tay ôm một bó hoa tươi đủ màu sắc, bước đi uyển chuyển trong màn sương. Nàng mỉm cười như ánh ban mai, đôi mắt trong veo, và cất tiếng nói thanh thoát: "Hoa tươi đây, mua một bó đi ạ?" Hương hoa dịu ngọt lan tỏa, xua đi mùi ẩm mốc của rừng, khiến lòng những kẻ hung hãn chợt dấy lên một cảm giác bình yên lạ lùng, rồi ngay lập tức là sự bối rối và khó chịu khi cảm giác đó đối nghịch hoàn toàn với bản tính của chúng.

"Khốn kiếp! Ảo ảnh! Tất cả là ảo ảnh!" Hồ Tam gào lên, vung đao chém về phía thiếu nữ. Nhưng thanh đao chỉ xuyên qua hư không, và nàng vẫn đứng đó, mỉm cười vô tư. Sự bất lực khiến Hồ Tam càng thêm giận dữ.

Những ảo ảnh tiếp tục xuất hiện, ngày càng sống động và chân thực. Một cô nương mặc y phục trắng tinh khôi, thân hình uyển chuyển như một dải lụa, đang múa kiếm dưới ánh nắng lờ mờ xuyên qua kẽ lá. Những động tác kiếm pháp của nàng không mang sát khí, mà như một điệu múa chim hạc, thanh thoát và tuyệt mỹ, khiến kẻ xem cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa. Rồi lại là một cô nương quán trà xinh đẹp, nhanh nhẹn, tay nâng chén trà thơm, giọng nói dịu dàng: "Mời quý khách dùng trà." Nụ cười của nàng tựa như giọt sương mai, khiến mọi mệt mỏi tan biến. Và cuối cùng, một tiểu hòa thượng non nớt, đầu trọc, mặc áo cà sa đơn giản, cần mẫn quét dọn lá vàng rụng, miệng khẽ niệm: "A Di Đà Phật." Mỗi hình ảnh đều là hiện thân của sự bình yên, thanh khiết, đối lập hoàn toàn với bản chất hung tàn và u tối của đám sơn tặc.

"Đại ca, ta... ta thấy những thứ đó... thật quá!" Một tên cướp rên rỉ, hai tay ôm đầu, đôi mắt trợn ngược. "Chúng nó đang cười nhạo ta! Ta đã giết nhiều người quá rồi, giờ chúng đến đòi mạng ta!"

Những hình ảnh bình yên đó, thay vì xoa dịu, lại khuấy động tận sâu trong tâm hồn mục nát của chúng những nỗi sợ hãi và tội lỗi bị chôn vùi bấy lâu. Chúng bắt đầu thấy những nạn nhân của mình, những khuôn mặt oán hận hiện lên trong màn sương, rồi lại hòa vào nụ cười vô tư của thiếu nữ bán hoa, hay ánh mắt trầm tư của ông lão đánh cờ. Ranh giới giữa thực và ảo, giữa quá khứ và hiện tại, dần tan biến.

"Mau tránh ra! Tránh ra hết!" Hồ Tam điên cuồng vung đao. Hắn nhìn thấy đám thủ hạ của mình cũng đang hoảng loạn, có kẻ tự vung đao chém vào vai đồng bọn vì lầm tưởng đó là kẻ thù, có kẻ gào thét chạy trốn vào sâu trong rừng. Tiếng đao kiếm va chạm loảng xoảng, tiếng gào thét của những kẻ mất trí, tiếng khóc lóc của những kẻ yếu vía, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.

"Mẹ kiếp, cái quái gì thế này? Mau tránh ra!" Hồ Tam gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. Hắn cố gắng tập trung, nhưng những hình ảnh bình yên kia cứ lặp đi lặp lại, như một lời nhắc nhở không ngừng về những điều hắn đã đánh mất, những điều hắn không bao giờ có được. Một cảm giác chua xót, hối hận chợt dâng lên, rồi bị nỗi sợ hãi nhấn chìm. Hắn vung đao một lần nữa, nhưng lúc này, thanh đao lại chém trúng một tên thủ hạ đang đứng gần. Tên cướp kia ngã vật xuống, máu tươi bắn tung tóe. Cảnh tượng này, dù là thực, lại càng khiến tâm trí Hồ Tam thêm điên loạn. Hắn không còn phân biệt được đâu là ảo ảnh, đâu là thực tế. Cả khu rừng như biến thành một đấu trường của những cơn ác mộng. Hắn cảm thấy mình đang bị nhấn chìm trong một biển hỗn loạn, nơi mà những ảo ảnh thanh khiết lại trở thành lưỡi dao sắc bén nhất, cắt xé tâm hồn hắn.

***

Trong khi Mê Vụ Sâm Lâm chìm trong cơn hỗn loạn và điên cuồng, một sự bình yên kỳ lạ lại bao trùm An Bình Thôn. Sương mù, vốn dày đặc bao quanh thôn làng từ sáng sớm, giờ đây đã bắt đầu tan dần, như một bức màn sân khấu từ từ vén lên. Những tia nắng yếu ớt đầu tiên của buổi bình minh, vốn bị màn sương che khuất, giờ đây len lỏi qua kẽ lá, rải rắc những vệt sáng vàng nhạt xuống quảng trường thôn.

Tiếng gà gáy đã râm ran từ lâu, tiếng chó sủa lanh lảnh từ các ngõ xóm, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tất cả những âm thanh quen thuộc của một buổi sáng thôn dã đã trở lại. Mùi đất ẩm và rêu phong vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã nhường chỗ cho hương khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà dần hé cửa, và mùi hoa dại mọc ven đường, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu. Dân làng An Bình, những người đã được Lục Trường Sinh căn dặn và ẩn nấp trong nhà từ trước, giờ đây bắt đầu hé cửa nhìn ra. Trên khuôn mặt họ vẫn còn hằn rõ vẻ sợ hãi và lo lắng, nhưng cũng có một chút tò mò và ngỡ ngàng.

Từ cuối con đường dẫn vào thôn, nơi sương mù còn sót lại dày đặc nhất, một bóng người lảo đảo xuất hiện. Đó là Hồ Tam. Ngoại hình hắn giờ đây thảm hại không tả xiết. Khuôn mặt bặm trợn thường ngày giờ trắng bệch, đôi mắt nhỏ ti hí trợn ngược, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và hoảng loạn. Vết sẹo dài trên má trông càng ghê rợn. Chiếc áo da thú cũ kỹ của hắn bị rách tả tơi, dính đầy bùn đất và máu khô, không rõ là của hắn hay của những tên thủ hạ đã bị hắn chém nhầm. Hắn thở hổn hển, mỗi hơi thở đều nặng nhọc và run rẩy, như một con thú bị thương nặng đang cố gắng tìm đường thoát thân.

Hồ Tam bước chân loạng choạng vào quảng trường, đôi mắt vô hồn quét qua những ngôi nhà quen thuộc mà hắn từng định cướp phá. Hắn ngỡ ngàng, không thể tin vào mắt mình. An Bình Thôn vẫn yên bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra, không một dấu vết của cuộc chiến, không một bóng người hung hãn nào của đồng bọn hắn. Cảm giác như toàn bộ những gì hắn vừa trải qua trong Mê Vụ Sâm Lâm chỉ là một giấc mơ kinh hoàng, một cơn ác mộng không thể lý giải.

Ngay lúc đó, từ màn sương mù còn sót lại, một bóng dáng thanh thoát bước ra. Đó là Lục Trường Sinh. Hắn vẫn giữ nguyên dáng người không cao lớn, hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó lường. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, giờ đây tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Tóc đen dài được buộc gọn gàng, và bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị của hắn không một chút vương bụi. Khí chất của Lục Trường Sinh hoàn toàn khác biệt so với sự điên loạn của Hồ Tam. Hắn không hề có một chút sát khí hay hận thù nào, chỉ có sự bình tĩnh tuyệt đối của một người đã vững đạo tâm, đứng vững vàng giữa dòng đời biến động. Hắn đứng đó, giữa quảng trường thôn, như một pho tượng đá cổ kính, hòa mình vào không khí bình yên của An Bình Thôn, nhưng lại tỏa ra một uy áp vô hình khiến Hồ Tam phải rùng mình.

Lục Trường Sinh không vội vã. Hắn đứng yên, để cho sự hỗn loạn và ảo ảnh tinh thần từ Tàn Pháp Cổ Đạo tiếp tục ăn mòn ý chí của Hồ Tam, để nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng thấm sâu vào tận xương tủy kẻ địch. Hắn hiểu rõ, một đạo tâm bị phá vỡ còn đáng sợ hơn ngàn vạn vết thương thể xác.

Hồ Tam nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn lấp lánh sự hoảng loạn và một nỗi sợ hãi không tên. Hắn nhận ra Lục Trường Sinh, cái tên phàm nhân yếu ớt mà hắn từng khinh thường, cái tên đã dám chống lại hắn. Nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh trước mặt hắn không còn là phàm nhân đó nữa. Đây là một thực thể hoàn toàn khác, một cái bóng trầm tĩnh mang theo sức mạnh vô hình đáng sợ.

"Ngươi... ngươi là ai?" Hồ Tam thều thào, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi và kiệt sức. Hắn run rẩy, cố gắng giữ chặt thanh đao trong tay, nhưng sức lực dường như đã cạn kiệt.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước, khoảng cách giữa hai người dường như không thay đổi, nhưng Hồ Tam lại cảm thấy như mình vừa bị một ngọn núi vô hình đè nặng. Ánh mắt Lục Trường Sinh bình thản nhìn Hồ Tam, như nhìn một hạt bụi vô nghĩa giữa trời đất.

"Ngươi đến rồi." Giọng nói của Lục Trường Sinh trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quảng trường, như một tiếng chuông cổ kính gõ vào tâm hồn đang hỗn loạn của Hồ Tam. Mỗi chữ như một lưỡi kiếm vô hình, xuyên thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của hắn. Câu nói ấy không phải một câu hỏi, mà là một sự khẳng định, một phán quyết.

"Mày... mày là ai? Cái quái gì đang xảy ra vậy?" Hồ Tam thở hổn hển, hoảng loạn tột độ. Hắn vung đao lên, muốn chém về phía Lục Trường Sinh, nhưng cánh tay hắn nặng trĩu, không thể nhấc nổi. Hắn cảm thấy như toàn bộ sức lực đã bị hút cạn, và tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những ảo ảnh kinh hoàng từ Mê Vụ Sâm Lâm, những nụ cười thanh khiết, những ánh mắt trầm tư, những lời thì thầm "A Di Đà Phật" cứ vang vọng trong đầu, như một lời nguyền rủa không thể hóa giải. Hắn nhận ra, kẻ đứng trước mặt hắn không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một bóng ma đến từ những cơn ác mộng sâu thẳm nhất của hắn, một kẻ đã phá nát đạo tâm, nghiền nát ý chí của hắn mà không cần một chiêu thức hoa mỹ nào.

***

Quảng trường An Bình Thôn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn một chút, xua tan hoàn toàn màn sương mù, rải rắc những vệt vàng óng ả lên nền đất, nhưng không thể xua tan được bầu không khí căng thẳng bao trùm. Hồ Tam, gã sơn tặc khét tiếng một thời, giờ đây đứng trước Lục Trường Sinh như một con chó hoang bị dồn vào đường cùng, toàn thân run rẩy không ngừng. Hắn vẫn cố gắng giữ chặt thanh đao trong tay, nhưng đó chỉ là một hành động vô thức, một phản xạ bản năng cuối cùng của kẻ sắp gục ngã.

Lục Trường Sinh không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, không bộc phát linh khí rực rỡ như những tu sĩ khác. Hắn chỉ đơn thuần đứng yên đó, đôi mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào Hồ Tam. Từ sâu thẳm trong cơ thể hắn, một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết và vững chãi, chậm rãi lan tỏa. Đây chính là uy lực của Tàn Pháp Cổ Đạo – một con đường tu luyện không chú trọng vào sức mạnh bộc phát, mà lại tập trung vào việc ổn định đạo tâm, thấu triệt bản nguyên của vạn vật và chống lại phản phệ. Luồng linh khí này, không mang sát khí, không mang áp lực vật lý, nhưng lại tạo thành một trường lực vô hình, một cái lồng giam tinh thần, bao phủ hoàn toàn Hồ Tam.

Linh khí cổ đạo từ từ thẩm thấu vào tâm trí Hồ Tam, không phải để phá hủy, mà để phản chiếu. Nó như một tấm gương vô hình, phơi bày tất cả những gì xấu xa, những tà niệm, những tội lỗi mà Hồ Tam đã gây ra trong cuộc đời hắn. Những hình ảnh kinh hoàng từ quá khứ, những khuôn mặt oán hận của những nạn nhân vô tội, những nụ cười đắc thắng khi hắn cướp bóc, những khao khát tham lam không đáy... tất cả hiện về rõ nét, chân thực hơn bất kỳ ảo ảnh nào trong Mê Vụ Sâm Lâm. Chúng không còn là ảo ảnh mờ ảo nữa, mà là những đoạn ký ức sống động, những vết sẹo hằn sâu trong linh hồn hắn.

"Không! Không phải ta! Buông tha ta!" Hồ Tam gào thét thảm thiết, giọng nói lạc đi, đầy sự tuyệt vọng. Hắn vung đao loạn xạ vào không khí, như muốn chém tan những hình ảnh đang giày vò tâm trí hắn, nhưng vô ích. Mỗi nhát chém chỉ làm hắn thêm kiệt sức, và mỗi nhát chém đều như tự chém vào chính mình, làm tan nát những mảnh vụn cuối cùng của ý chí. Hắn thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao chót vót, dưới chân là vực sâu không đáy, và những tiếng cười nhạo, tiếng khóc than của những linh hồn bị hắn sát hại vang vọng từ dưới lên, kéo hắn xuống.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt không một chút biểu cảm. Hắn không cần ra tay. Tàn Pháp Cổ Đạo đã gieo mầm vào tâm trí Hồ Tam, và giờ đây, chính những tà niệm của Hồ Tam đang tự quay lại phản phệ hắn. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của đạo tâm. Hồ Tam, một kẻ có đạo tâm lung lay, bị che mờ bởi tham lam và bạo ngược, đã không thể chống đỡ nổi sự phản chiếu của chính linh hồn mình.

Hắn ngã quỵ xuống đất, thanh đao rơi khỏi tay, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Hắn co giật, hai tay ôm đầu, miệng lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Tinh thần hắn đã hoàn toàn suy sụp, không còn một chút hung hăng, một chút kiêu ngạo nào của gã sơn tặc thủ lĩnh ngày nào. Hắn đã bị đánh bại, không phải bởi một chiêu thức thần thông lôi đình, mà bởi chính những gì tăm tối nhất trong bản thân hắn, được Tàn Pháp Cổ Đạo phản chiếu và khuếch đại.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một chút tiếc nuối cho một linh hồn lạc lối, và một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn thu hồi linh khí, trường lực vô hình tan biến. Hồ Tam nằm đó, một kẻ đã bị đánh bại không phải bởi sức mạnh thể chất mà bởi sự ăn mòn của đạo tâm, bởi chính những tà niệm của hắn bị Cổ Đạo phản chiếu lại, giờ chỉ còn là một cái xác không hồn, một đống đổ nát của một con người. Hắn vẫn còn sống, nhưng linh hồn đã chết, ý chí đã tan vỡ. Đây chính là uy lực của Tàn Pháp Cổ Đạo khi đối đầu với kẻ có tà niệm trong lòng.

Hắn nhìn Hồ Tam, rồi lại nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi những tên sơn tặc khác đang chìm trong cơn điên loạn của ảo ảnh. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh khẽ lẩm bẩm, giọng nói hòa vào làn gió nhẹ, như một lời chiêm nghiệm về bản chất của tu hành và nhân thế. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn không phải là chinh phạt, mà là thấu hiểu và vững bền. Và hôm nay, hắn đã chứng minh được điều đó.

***

An Bình Thôn, dưới ánh nắng cuối buổi sáng, đã hoàn toàn trở lại vẻ bình yên vốn có. Những tia nắng ấm áp trải đều khắp quảng trường, làm khô đi những vệt ẩm ướt còn sót lại từ sương mù, và làm bừng sáng những bông hoa dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ con cười đùa từ xa, tiếng người lớn trò chuyện xôn xao đã dần trở lại, như một bản hòa ca của cuộc sống sau cơn bão.

Dân làng An Bình Thôn, sau khi nghe thấy tiếng gào thét cuối cùng của Hồ Tam và nhìn thấy cảnh hắn ngã quỵ, từ từ bước ra khỏi nhà. Trên khuôn mặt họ là sự pha trộn giữa sợ hãi, kinh ngạc và một niềm nhẹ nhõm vô bờ bến.

Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và lưng hơi còng, là người đầu tiên bước đến. Khuôn mặt hiền lành của ông, vốn đầy nếp nhăn thời gian, giờ đây lộ rõ vẻ bàng hoàng. Đôi mắt đục mờ của ông nhìn chằm chằm vào Hồ Tam đang nằm bất động dưới đất, rồi chuyển sang Lục Trường Sinh, người vẫn trầm tĩnh đứng đó, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Trường Sinh... con... con đã cứu cả làng," Lý Thôn Trưởng thều thào, giọng nói run rẩy, đầy lòng biết ơn và sự kính trọng. Ông bước tới, muốn nắm lấy tay Lục Trường Sinh, nhưng rồi lại ngập ngừng, như thể không dám chạm vào một thực thể siêu phàm.

Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay vẫn cầm chiếc cuốc, cũng bước tới. Khuôn mặt hắn từ vẻ bất an ban đầu giờ chuyển sang ngỡ ngàng và khâm phục. Hắn chưa từng nghĩ rằng Lục Trường Sinh, người con trai trầm lặng của An Bình Thôn, lại có thể làm được điều phi thường đến vậy. Hắn chỉ im lặng, cúi đầu một cách kính cẩn.

Bà Mười, thân hình nhỏ bé, tóc búi cao, đôi mắt lanh lợi giờ đây mở to. Bà không còn vẻ thích buôn chuyện thường ngày, mà chỉ nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt kinh ngạc tột độ. "Trời ơi, Lục Trường Sinh lại không phải người thường!" Bà lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự thán phục, như thể đang chứng kiến một vị thần tiên giáng trần.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, ban đầu còn nép sau lưng mẹ, nhưng khi thấy Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, bình yên như mọi ngày, cô bé rụt rè bước tới. "Trường Sinh ca ca... huynh... huynh đã đánh bại quỷ dữ sao?" Giọng cô bé trong trẻo, mang theo một sự ngây thơ đã xua đi một phần không khí căng thẳng.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu với Lý Thôn Trưởng, không nói nhiều. Ánh mắt hắn vẫn bình thản, không có chút kiêu ngạo hay tự mãn nào. Với hắn, đây chỉ là một việc cần làm, một bổn phận mà đạo tâm hắn đã dẫn lối. Hắn bắt đầu di chuyển, chậm rãi tháo dỡ những bẫy còn sót lại trong Mê Vụ Sâm Lâm, giải trừ những kết giới sương mù nhân tạo mà hắn đã bố trí. Từng làn linh khí được hắn thu hồi, những cạm bẫy tinh vi dần biến mất, trả lại sự hoang sơ vốn có cho khu rừng.

An Bình Thôn trở lại vẻ bình yên vốn có, nhưng một sự thay đổi sâu sắc đã đến. Dân làng nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt kính trọng, một chút sợ hãi, và một sự xa cách vô hình. Họ nhận ra rằng "phàm nhân" Lục Trường Sinh mà họ từng biết đã không còn như xưa. Hắn không còn là người con của thôn, mà là một tu sĩ, một ẩn sĩ mang trong mình sức mạnh và đạo lý vượt xa tầm hiểu biết của họ. Sự bình yên của thôn làng đã được đổi bằng việc Lục Trường Sinh bộc lộ một phần bản thân, và điều đó tạo ra một khoảng cách.

Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ giữa quảng trường, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn mây. Hắn biết, trận chiến này chỉ là một bước khởi đầu nhỏ nhoi. Mặc dù Hồ Tam đã bị đánh bại, nhưng tà khí tinh thuần từ Hắc Y Sát Thủ trước đó vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn. Điều đó gợi ý rằng Hồ Tam chỉ là một "chân rết" của một thế lực tà đạo lớn hơn, một mối nguy hiểm tiềm tàng vẫn đang ẩn mình đâu đó trong Cửu Thiên Linh Giới.

Hắn khẽ siết chặt tay, cảm nhận dòng linh khí của Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong cơ thể. Đạo tâm của hắn giờ đây vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ những gì mình trân quý, để giữ vững con đường tu hành của riêng mình, hắn không thể mãi mãi ở lại An Bình Thôn. An Bình Thôn đã bình yên trở lại, nhưng thế giới bên ngoài đang biến động không ngừng, linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy. Con đường của hắn, con đường của một phàm nhân tu đạo, sẽ còn dài và đầy thử thách. Hắn sẽ phải rời đi, không phải để tìm kiếm sức mạnh, mà để tìm kiếm sự thấu triệt, để đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mang theo mùi hương của đất trời và cây cỏ. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free