Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 35: Lưới Thiên La Địa Võng: Bình Minh Của Kế Sách

Trong màn đêm dần tan, rạng đông hé lộ những vệt sáng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Mê Vụ Sâm Lâm. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, mang theo mùi đất mục, rêu phong và nhựa cây nồng đậm. Từng giọt sương đọng trên lá, nặng trĩu rồi rơi xuống, tạo thành những âm thanh tí tách nhỏ bé, như tiếng đồng hồ của tự nhiên đang đếm ngược.

Lục Trường Sinh, thân ảnh hòa vào bóng đêm và sương khói, di chuyển nhẹ nhàng như một linh hồn vô định. Hắn không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, từng bước chân đều như hòa tan vào lòng đất, không làm xao động một cọng cỏ, không đánh thức một con côn trùng nào đang say ngủ. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ánh lên vẻ sắc bén, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất của khu rừng. Hắn đang kiểm tra lại tấm lưới vô hình mà mình đã dệt nên bằng Tàn Pháp Cổ Đạo.

Hắn vươn ngón tay thon dài, khẽ chạm vào một sợi dây leo mềm mại vắt ngang đường. Không phải là để giăng bẫy vật lý, mà là để cảm nhận dòng linh khí đang luân chuyển trong nó. Tàn Pháp Cổ Đạo không chú trọng vào việc bạo lực hóa linh lực, mà là sự tinh tế trong việc điều hòa và dẫn dắt. Hắn dùng linh lực của mình, không phải để phá hủy hay khống chế, mà để giao tiếp, để điều hòa. Hắn muốn những sợi dây leo này, khi Hồ Tam và đám sơn tặc tiến vào, sẽ rung động một cách bất thường, tạo ra những tiếng xào xạc không rõ nguyên nhân, gieo rắc sự nghi ngờ và lo sợ vào tâm trí chúng.

Kế hoạch của hắn không phải là những trận pháp sát thương mạnh mẽ, hay những cái bẫy chết chóc thô bạo. Hắn hiểu rằng, Hồ Tam và băng cướp tuy hung tợn, nhưng chúng vẫn là phàm nhân, hoặc tu sĩ cấp thấp, không thể chống lại sức mạnh của thiên nhiên được điều khiển một cách khéo léo. Hắn tập trung vào sự tinh vi, khéo léo và hiệu quả.

Hắn tỉ mỉ kiểm tra từng nút thắt, từng lá bùa, từng lớp ngụy trang của mạng lưới cạm bẫy và pháp trận mà hắn đã bố trí. Chúng không phải là bùa chú rực rỡ hay trận đồ phức tạp, mà là những sự sắp đặt tinh tế của đá, cành cây, rêu phong, được hắn dùng linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo kích hoạt để tạo ra những hiệu ứng ảo giác và gây nhiễu loạn. Chẳng hạn, hắn đã rải một loại linh dược đặc biệt, không độc hại, nhưng khi kết hợp với sương mù dày đặc của Mê Vụ Sâm Lâm, sẽ tạo ra một mùi hương thoang thoảng như ảo giác, khiến kẻ hít phải cảm thấy đầu óc choáng váng, tầm nhìn mờ ảo. Những làn khói mỏng manh này, dưới sự điều khiển của hắn, sẽ luân chuyển không ngừng, lúc tụ lúc tán, tạo ra những bóng hình mờ ảo thoắt ẩn thoắt hiện giữa các thân cây, khiến kẻ địch cảm thấy như có người đang theo dõi, rình rập từ mọi phía.

Hắn khẽ động ngón tay, điều khiển những sợi dây leo mềm mại, những cành cây khô, khiến chúng va vào nhau, tạo ra những tiếng động lạch cạch, xào xạc bất chợt, như tiếng bước chân của ai đó, hay tiếng sột soạt của một con thú lớn đang ẩn mình. Những âm thanh đó không đủ lớn để gây sợ hãi ngay lập tức, nhưng đủ để gây hoang mang, khiến kẻ địch liên tục quay đầu nhìn ngó, cảnh giác quá mức. Hắn còn đặt một vài viên đá nhỏ được khắc phù văn cổ đại ẩn sâu dưới lớp đất mềm, không phải để sát thương, mà để hấp thụ linh khí xung quanh, rồi đột ngột phóng thích một luồng rung động nhỏ, khiến mặt đất dưới chân kẻ địch như rung chuyển nhẹ, tạo cảm giác bất an.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong nội tâm, ánh mắt kiên định xuyên qua màn đêm. "Nhưng một khi tâm đã loạn, thì thân cũng khó an." Hắn tin rằng, sự hỗn loạn trong tâm trí còn đáng sợ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn thấu hiểu quy luật, không phải chống lại, mà là vận dụng. Hắn không cần phô trương sức mạnh, chỉ cần sự tinh tế của linh lực Cổ Đạo và sự thấu hiểu sâu sắc về môi trường xung quanh. Hắn không chỉ bố trí bẫy, mà còn biến cả khu rừng thành một phần mở rộng của chính mình, một vũ khí sống động và khó lường.

Hắn tiếp tục đi sâu vào rừng, tới những khu vực mà hắn đã dùng linh lực để làm đất trở nên mềm lún ở một số chỗ, khiến bước chân trở nên khó khăn, hoặc kích thích rễ cây vươn lên, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên, buộc chúng phải vòng tránh, làm mất thời gian. Hắn còn dùng linh lực để điều khiển dòng chảy của sương mù, khiến một vài khu vực trở nên đặc quánh hơn, như những bức tường vô hình, chia cắt những kẻ đang di chuyển, khiến chúng lạc mất nhau trong màn đêm mịt mùng. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn lẩm bẩm. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Chỉ cần đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua."

Phần quan trọng nhất trong kế hoạch của hắn là làm suy yếu ý chí của đối phương. Hồ Tam và băng cướp dựa vào sự hung hãn và số đông. Một khi sự hung hãn bị lung lay, số đông bị chia cắt, thì ý chí của chúng sẽ suy sụp nhanh chóng. Bằng cách điều khiển linh khí và sương mù, Lục Trường Sinh tạo ra các "ảo ảnh" tự nhiên, không phải là ảo ảnh chân thực đến mức khó phân biệt, mà là những hình ảnh mờ ảo, ma mị, khiến An Bình Thôn dường như biến mất khỏi tầm mắt của kẻ thù, hoặc xuất hiện ở một vị trí khác hoàn toàn, làm lạc hướng chúng. Một khu vực vốn dĩ là đường đi thẳng tắp, giờ lại trở thành một mê cung không lối thoát, với những cái bóng lướt qua trong sương, những tiếng thì thầm vọng lại từ hư không, và những cảm giác ớn lạnh không rõ nguyên nhân.

Mỗi động tác của Lục Trường Sinh đều gần như vô hình, không để lại bất kỳ dấu vết rõ ràng nào. Hắn không cần dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, chỉ cần sự tinh tế của linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo và sự thấu hiểu sâu sắc về môi trường xung quanh. Hắn tin rằng, một khi đã gieo rắc đủ sự nghi ngờ và sợ hãi vào tâm trí đối thủ, thì cuộc đối đầu trực diện sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường của sự kiên nhẫn, của sự tinh tế, của việc nhổ tận gốc rễ tai ương mà không cần phải phô trương sức mạnh. Trong màn đêm Mê Vụ Sâm Lâm, Lục Trường Sinh đứng đó, cô độc nhưng kiên định, như một tượng đài bất khuất giữa dòng chảy của đại thế, âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng động, nơi đạo tâm và trí tuệ sẽ quyết định tất cả.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua lớp sương mù cuối cùng, nhuộm vàng cả không gian, An Bình Thôn bắt đầu thức giấc. Lục Trường Sinh đã rời khỏi Mê Vụ Sâm Lâm, tìm một vị trí ẩn mình trên đồi cao, nơi hắn có thể bao quát toàn bộ thôn làng. Hắn hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cảm nhận mùi khói bếp vương vấn, mùi đất ẩm sau một đêm sương và mùi hoa dại thoang thoảng.

Từ đỉnh đồi, An Bình Thôn hiện ra như một bức tranh bình dị và yên ả. Những mái nhà tranh vách đất, mái ngói đơn sơ ẩn hiện trong làn khói bếp bảng lảng, gợi lên sự ấm cúng và an lành. Tiếng gà gáy vang vọng từ đầu thôn, theo sau là tiếng chó sủa lanh lảnh, và tiếng trẻ con cười đùa ríu rít khi chúng bắt đầu trò chơi của mình trên con đường đất. Tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ cạnh làng hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Đây là một cảnh tượng quen thuộc, một bức tranh mà Lục Trường Sinh đã khắc sâu vào tâm khảm từ khi còn là một đứa trẻ.

Hắn nhìn thấy Lý Thôn Trưởng, dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng vì tuổi tác và lao động, đang chậm rãi bước ra khỏi nhà. Khuôn mặt hiền lành của ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên sự ấm áp và từng trải, giờ đây lại mang nặng một nỗi ưu tư. Ông ngừng lại bên cây đa cổ thụ ở trung tâm làng, đưa mắt nhìn xa xăm về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi Hồ Tam và băng cướp vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng. Lý Thôn Trưởng khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng trĩu lo âu, rồi chầm chậm quay vào, có lẽ là để kiểm tra tình hình hay động viên những người dân khác.

Dòng người bắt đầu tấp nập hơn. Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng đặc trưng của người quanh năm gắn bó với đồng ruộng, vác chiếc cuốc trên vai, ung dung bước ra khỏi cổng thôn. Dù trong lòng có chút lo sợ mơ hồ về mối nguy hiểm đang đến gần, nhưng sự chất phác và ý chí lao động chăm chỉ đã ăn sâu vào máu thịt khiến hắn vẫn giữ được sự bình thản cần có. Hắn khẽ gật đầu chào vài người hàng xóm rồi đi thẳng ra cánh đồng, nơi những mầm lúa non đang vươn mình đón nắng.

Ở một góc chợ nhỏ, dưới bóng mát của mái che tạm bợ, Hồng Tú Nương đang thoăn thoắt bày những xấp vải vóc rực rỡ sắc màu. Những tấm lụa đỏ thắm, lụa xanh biếc, lụa vàng óng ả, dưới ánh nắng ban mai, lấp lánh như những dải cầu vồng. Nàng có khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt linh hoạt và nụ cười duyên dáng luôn thường trực trên môi. Dù ăn mặc giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch.

"Vải của ta, đẹp nhất vùng này!" Hồng Tú Nương cất tiếng, giọng nói trong trẻo và vui vẻ, chào hỏi một người phụ nữ đang đi qua. Nàng không hề hay biết về bóng đen đang dần bao trùm An Bình Thôn, vẫn giữ trọn vẻ vô tư, lạc quan của một thương nhân cần mẫn. Nàng nhẹ nhàng vuốt phẳng một tấm lụa tơ tằm, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy sự hài lòng trên khuôn mặt của khách hàng. Cuộc sống của nàng là những ngày tháng bận rộn, nhưng ngập tràn niềm vui và sự an bình.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, đang chạy nhảy nô đùa bên hiên nhà, tiếng cười khúc khích như chuông bạc vọng khắp không gian. Cô bé đuổi bắt một chú bướm vàng, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới tuổi thơ ngây thơ của mình, không một chút vướng bận hay lo toan.

Cảnh tượng bình dị ấy, dòng chảy cuộc sống yên ả ấy, khắc sâu vào tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn không nói một lời, chỉ im lặng quan sát. Trong ánh mắt trầm tĩnh của hắn, có một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Đây là những gì hắn trân quý, là lý do hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Đạo của hắn không phải là trốn tránh, mà là bảo vệ những gì hắn trân quý, những sinh linh đang sống một cách bình yên, dù cho đại thế có biến động đến đâu. Nỗi lo lắng thầm kín về việc liệu kế hoạch của hắn có đủ để bảo vệ tất cả vẫn hiện hữu, nhưng nó không làm suy yếu đạo tâm hắn. Ngược lại, nó càng củng cố thêm ý chí của hắn, nhắc nhở hắn về gánh nặng và trách nhiệm mà hắn đã tự nguyện gánh vác. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn thầm nhủ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cảm nhận sự sống động của thôn làng. "Và con đường của ta, là bảo vệ sự bình yên này."

***

Trong khi An Bình Thôn đang chìm trong vẻ bình yên sớm mai, thì cách đó không xa, tại Hắc Phong Sơn, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Gió lớn rít gào qua những khe núi đá khô cằn, mang theo bụi đất và hơi lạnh lẽo. Những đám mây đen kịt lảng vảng trên đỉnh núi, che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một khung cảnh u ám và hoang vắng. Mùi đá lạnh, bụi bặm và đôi khi là một chút mùi tanh nồng của yêu ma hoặc mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng của những nơi tà khí tụ tập, phảng phất trong gió.

Hồ Tam, thủ lĩnh băng sơn tặc, một gã đàn ông với khuôn mặt bặm trợn, vết sẹo dài trên má kéo từ khóe mắt xuống cằm, đang đứng giữa đám thủ hạ của mình. Hắn mặc một chiếc áo da thú cũ kỹ, đôi mắt nhỏ ti hí ánh lên vẻ tham lam và ngạo mạn. Hắn vung roi ngựa trong tay, quật mạnh xuống đất, tạo ra tiếng "chát!" khô khốc.

"An Bình Thôn, cuối cùng cũng đến lúc chúng mày nếm mùi!" Hồ Tam cười khẩy, giọng nói khàn khàn và đầy vẻ đắc thắng. "Lũ phàm nhân yếu đuối, dám không nộp cống cho Hồ gia ta! Lần này, không chỉ của cải, mà cả đàn bà con gái, ta cũng sẽ 'chăm sóc' cẩn thận!"

Đám thủ hạ của hắn, phần lớn là những kẻ hung hãn, thô tục, mang theo kiếm, đao, giáo mác, cũng cười ồ lên hưởng ứng. Chúng xô đẩy nhau, nói năng ồn ào, tin chắc rằng chuyến đi này sẽ là một cuộc cướp bóc dễ dàng. Từ lâu, An Bình Thôn đã là miếng mồi ngon mà chúng thèm khát, nhưng vì một vài lý do nào đó, Hồ Tam luôn trì hoãn. Giờ đây, với sự "hậu thuẫn" từ một thế lực bí ẩn mà hắn mới kết nối, hắn tin rằng không còn gì có thể cản bước hắn nữa.

"Nhanh lên, lũ ngu ngốc! Mặt trời đã lên cao rồi!" Hồ Tam thúc giục, roi ngựa lại quất mạnh vào không khí. "Mau nộp tiền ra đây, nếu không thì đừng trách! Chúng ta sẽ biến An Bình Thôn thành một bãi hoang tàn!"

Đoàn người kéo nhau xuống núi, tiến vào vùng ngoại vi Mê Vụ Sâm Lâm. Ban đầu, chúng vẫn cười nói ồn ào, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian. Nhưng khi tiến sâu hơn vào khu vực sương mù bắt đầu dày đặc trở lại, nơi Lục Trường Sinh đã bố trí những cạm bẫy tinh vi của mình, một vài tên sơn tặc bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Một tên thủ hạ, với vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt hơi đỏ, dụi dụi mắt rồi lảo đảo nhẹ. "Đại ca, sao ta thấy hơi choáng váng, sương mù dày đặc quá!" hắn làu bàu, giọng nói có chút hoang mang. "Hình như còn có mùi gì lạ lạ nữa..."

Hồ Tam quay lại, liếc nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường. "Mày yếu bóng vía à? Chỉ là sương mù thôi, lũ gà mờ! Chắc tối qua rượu chè quá chén nên giờ thần hồn nát thần tính! Tiến lên!" Hắn không hề để tâm đến lời than vãn của thủ hạ, chỉ cho rằng đó là do sương mù và sự mệt mỏi thông thường. Sự tự mãn và khinh thường của hắn đã che mờ mọi giác quan. Hắn tin rằng sức mạnh và số đông của mình là đủ để nghiền nát bất cứ thứ gì cản đường.

Một tên khác, khi bước qua một bụi cây, bỗng giật mình quay phắt lại. "Ai đó?! Ta nghe thấy tiếng gì đó!" Hắn rút đao ra khỏi vỏ, cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng chỉ thấy sương mù và những thân cây cổ thụ im lìm. Tiếng xào xạc của lá cây dưới chân, tiếng lạch cạch nhẹ của cành cây khô va vào nhau mà Lục Trường Sinh đã sắp đặt, đã bắt đầu gieo rắc sự bất an.

"Mày bị điên rồi à? Chỉ là tiếng gió thôi!" Hồ Tam quát, hắn cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không muốn thừa nhận sự yếu đuối trước mặt thủ hạ. Hắn lắc đầu, cố xua đi cảm giác khó chịu. "Mau tiến lên! An Bình Thôn sắp tới rồi!"

Mặc dù cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không ai trong số chúng thực sự nhận ra rằng mình đã bước vào một tấm lưới vô hình, một cạm bẫy được dệt nên bằng sự tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo. Chúng tiếp tục tiến về phía trước, không hề hay biết rằng mỗi bước chân của chúng đang dẫn sâu hơn vào "vũ đài" mà Lục Trường Sinh đã chuẩn bị. Sương mù càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng tầm nhìn, và những âm thanh kỳ lạ, những ảo ảnh mờ ảo bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn, khiến đám sơn tặc dần trở nên hoang mang và cảnh giác, nhưng vẫn chưa hiểu rõ bản chất của những gì đang xảy ra. Sự chủ quan và khinh thường của Hồ Tam sẽ là nguyên nhân chính dẫn đến thất bại của chúng, đồng thời nhấn mạnh sự khác biệt trong cách tiếp cận của Lục Trường Sinh – thận trọng, kiên nhẫn, thấu hiểu – và kẻ địch – hung hăng, vội vã, mù quáng. Chúng đang dần lạc lối trong mê cung do Lục Trường Sinh tạo ra, nơi đạo tâm và trí tuệ sẽ quyết định tất cả, chứ không phải sức mạnh vũ phu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free