Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 34: Lời Thề Trong Bóng Tối: Kế Hoạch Cổ Đạo

Ánh trăng đã lặn sâu về phía tây, nhường chỗ cho những vệt hồng nhạt của bình minh đang từ từ len lỏi qua làn sương mỏng giăng mắc trên những ngọn núi xa xa. Trong cái tĩnh mịch của U Cốc, nơi linh khí hội tụ, không khí se lạnh, ẩm ướt như còn vương vấn hơi thở của đêm qua. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh tịnh đến lạ lùng. Mùi cây cỏ, đất ẩm và hoa dại thoang thoảng trong gió, xoa dịu đi những căng thẳng còn sót lại từ đêm đối đầu không tiếng động.

Lục Trường Sinh đứng đó, trên một mỏm đá nhẵn nhụi, ánh mắt trầm tư nhìn xuống thân ảnh nằm bất động dưới chân. Hắc Y Sát Thủ, kẻ vừa mới đêm qua còn mang theo sát khí lạnh lẽo, giờ đây chỉ còn là một khối thịt vô tri, bị Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn phong tỏa toàn bộ sinh cơ và linh lực một cách triệt để. Toàn thân gã sát thủ mặc đồ đen tuyền, khuôn mặt vẫn bị che kín bởi một tấm vải mỏng, nhưng đôi mắt từng ánh lên vẻ tàn nhẫn giờ đây đã hoàn toàn trống rỗng, vô hồn. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, không phải vì ghê tởm hay sợ hãi, mà vì một sự thật hiển hiện: Tà khí trên người tên sát thủ này, tuy yếu ớt, nhưng lại mang một sự tinh thuần đáng sợ. Nó không phải là thứ tà khí tạp nham, ô uế thường thấy ở những kẻ cướp bóc hay tu sĩ tà phái cấp thấp, mà là một loại tà khí đã được tôi luyện, mang theo dấu ấn của một công pháp tà đạo thượng thừa, thậm chí có phần tương đồng với những vết tích hắn từng cảm nhận được ở Hắc Phong Sơn, dù yếu hơn rất nhiều.

Hắn khẽ vươn một ngón tay, điểm nhẹ lên trán của Hắc Y Sát Thủ. Linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo như một dòng suối mát lành, lặng lẽ thẩm thấu vào cơ thể đã chết. Hắn không tìm kiếm ký ức hay bí thuật, mà chỉ đơn thuần là phân tích cấu trúc linh mạch, dòng chảy chân nguyên và đặc tính của tà khí còn sót lại. Từng chút một, thông tin được truyền vào tâm hải hắn, như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ. Hắn nhận ra, kẻ này không phải là một tu sĩ bình thường, cũng không phải là một tay sai bị ép buộc. Gã sát thủ này có vẻ đã trải qua quá trình cải tạo, đồng hóa với tà khí, biến cơ thể thành một công cụ hoàn hảo cho việc ám sát. Điều này khẳng định những suy đoán của Lục Trường Sinh: Hồ Tam chỉ là con cờ, một kẻ bị lợi dụng bởi một thế lực tà đạo lớn hơn, tinh vi hơn nhiều.

"Tà khí này... không đơn giản." Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm khẽ như tiếng gió thoảng qua lá. "Hồ Tam chỉ là con rối, nhưng ai đang giật dây? Ai đã ban cho hắn quyền lực, và mục đích của họ là gì?" Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua tán lá cây, nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. "Đạo của ta là bảo vệ, nhưng bảo vệ không có nghĩa là mù quáng. Cần phải nhổ tận gốc rễ." Lời Kiếm Lão Nhân từng nói về "gốc rễ" lại vang vọng trong tâm trí hắn. Gốc rễ của tai ương này không phải là Hồ Tam, mà là kẻ đứng sau hắn, kẻ đã gieo mầm tà khí và khơi dậy lòng tham. Lời của Lão Ngư Ông về "nước chảy đá mòn", về sự kiên trì và thấu hiểu quy luật, lại càng củng cố thêm quyết tâm của hắn. Hắn sẽ không dùng sức mạnh bộc phát để đối phó với kẻ thù, mà sẽ dùng sự tinh tế, sự hiểu biết sâu sắc về "đạo" để từ từ làm suy yếu, rồi nhổ tận gốc rễ tai ương này.

Sau khi thu thập đủ thông tin cần thiết, Lục Trường Sinh thở dài một hơi thật khẽ. Hắn không mang theo lòng thù hận hay căm ghét đối với kẻ sát thủ đã chết, chỉ có sự điềm tĩnh của một người đã nhìn thấu bản chất của vấn đề. Hắn không thể để lại thi thể này, vì bất kỳ dấu vết nào cũng có thể dẫn đến sự nghi ngờ và gây nguy hiểm cho An Bình Thôn. Hắn dùng linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, điều khiển những sợi dây thực vật từ lòng đất vươn lên, nhẹ nhàng quấn lấy thân thể Hắc Y Sát Thủ. Với một động tác dứt khoát nhưng vô cùng cẩn trọng, hắn mở một hố đất sâu, không quá lớn, chỉ vừa đủ để chôn cất. Đất đai ở U Cốc này vốn dĩ đã được linh khí bồi đắp qua bao năm tháng, giờ đây lại được linh lực của Lục Trường Sinh dẫn dắt, trở nên mềm mại và dễ dàng đào xới hơn bao giờ hết.

Hắn đặt thi thể xuống, phủ lên đó một lớp đất dày, rồi dùng linh lực san phẳng, thậm chí còn kích thích hạt giống cây cỏ mọc lên xanh tốt, che lấp hoàn toàn dấu vết. Không một dấu hiệu nào cho thấy nơi đây vừa có một sinh linh đã ngã xuống, như thể mặt đất chưa từng bị động chạm. Hắn đứng đó một lúc, nhắm mắt lại, cảm nhận sự an tĩnh của U Cốc, cảm nhận linh khí của Tàn Pháp Cổ Đạo đang tuần hoàn trong cơ thể, rửa sạch mọi tà khí hay dấu vết còn vương vấn. Hắn không giết người vì khoái cảm, mà vì sự bảo vệ. Hành động này, dù tàn nhẫn, lại là một phần của "đạo" mà hắn đã chọn – đạo của sự kiên định và trách nhiệm. Nhiệm vụ đã hoàn thành, và bí mật vẫn được giữ kín. Lục Trường Sinh quay lưng, bước đi nhẹ nhàng, hòa mình vào làn sương sớm đang dần tan, như một phần của chính thiên nhiên U Cốc. Tâm trí hắn đã có kế hoạch, một kế hoạch phức tạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh tế, nhưng hắn tin tưởng vào con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo. Con đường này không hứa hẹn sức mạnh bộc phát hay tu vi siêu phàm, nhưng nó hứa hẹn sự vững chắc, sự thấu hiểu và khả năng giải quyết vấn đề từ gốc rễ.

Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống An Bình Thôn. Dù không khí vẫn trong lành, mát mẻ, nhưng một cảm giác u ám, nặng nề vẫn bao trùm lấy ngôi làng nhỏ. Tiếng gà gáy đã yếu ớt hơn thường lệ, tiếng chó sủa cũng không còn vang vọng náo nhiệt. Thay vào đó, là những âm thanh trầm đục của những bước chân nặng nề, những tiếng thở dài thườn thượt, và những lời thì thầm đầy lo lắng.

Lục Trường Sinh, không để ai hay biết, đứng từ một vị trí khuất sau một gốc đa cổ thụ đầu làng, quan sát. Dáng người hắn hòa vào bóng cây, gần như vô hình. Đôi mắt trầm tĩnh của hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc, cảm nhận rõ rệt nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng ngóc ngách của An Bình Thôn. Hắn thấy Lý Thôn Trưởng, vị trưởng làng đáng kính, ngồi thẫn thờ trên bậc thềm hiên nhà mình. Lưng ông đã còng hơn trước, mái tóc bạc trắng dường như càng thêm xơ xác. Đôi mắt đục mờ của ông nhìn xa xăm về phía con đường mòn dẫn vào làng, nơi mà ba ngày trước, bọn sơn tặc Hồ Tam đã cưỡi ngựa xông vào, gieo rắc nỗi kinh hoàng. Chiếc tẩu thuốc cũ kỹ thường ngày ông cầm trên tay, giờ đây lại lạnh ngắt, không một chút khói. Ông thở dài, tiếng thở nghe nặng nề như thể mang cả gánh nặng của ngôi làng trên đôi vai gầy guộc.

Không xa đó, bên giếng làng, nơi thường ngày nhộn nhịp tiếng cười nói, giờ đây chỉ có Bà Mười và Trần Đại Trụ đang tụ tập. Bà Mười, với thân hình nhỏ bé và mái tóc búi cao, không còn vẻ lanh lợi, thích ngồi lê đôi mách như mọi khi. Đôi mắt bà đầy lo lắng, liên tục liếc nhìn về phía con đường. Bà khẽ thì thầm với Trần Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với làn da rám nắng, tay vẫn cầm chiếc cuốc nhưng không còn chút sức lực nào để làm việc.

"Trần Đại Trụ à, lần này thì tiêu rồi. Hồ Tam kia đâu phải loại người dễ đối phó. Lần trước ta đi chợ huyện, nghe nói hắn còn dám đả thương cả mấy vị quan sai, vậy mà chẳng ai làm gì được hắn." Bà Mười nói, giọng đầy bi quan, "Không biết ba ngày nữa, hắn có tha cho làng ta không?"

Trần Đại Trụ lắc đầu, thở dài thườn thượt. "Bà Mười à, nói làm gì nữa. Cái số phận An Bình Thôn ta coi như đã tận. Bao nhiêu năm yên bình, giờ lại gặp phải tai ương này. Cứ sống cho tốt là được, nhưng sống thế này thì tốt làm sao đây?" Hắn siết chặt cán cuốc, nhưng trong ánh mắt không có sự phẫn nộ, chỉ có sự bất lực và tuyệt vọng. "Đến cả Lý Thôn Trưởng cũng không còn cách nào. Chúng ta chỉ là phàm nhân, biết làm sao bây giờ?"

Tiếng nói của họ hòa lẫn với tiếng gió xào xạc qua tán lá, mang theo sự bi quan lan tỏa khắp không gian. Lục Trường Sinh cảm nhận được rõ rệt, không chỉ là nỗi sợ hãi mà còn là sự bất lực đang gặm nhấm tinh thần của từng người dân. Họ không có khả năng chống trả, không có ai để trông cậy, và điều đó khiến trái tim hắn nặng trĩu. Hắn hiểu rằng, sự yên bình mà hắn luôn trân quý, sự giản dị mà hắn từng cho là vĩnh cửu, đang bị đe dọa nghiêm trọng. Chính vì điều này, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.

Hắn lướt qua một góc làng, ngang qua một khoảng sân nhỏ. Tại đó, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, đang ngồi chơi một mình với con chó nhỏ. Không còn tiếng cười đùa hồn nhiên, không còn những trò nghịch ngợm. Cô bé chỉ im lặng vuốt ve bộ lông xù của con chó, đôi mắt ngây thơ ấy mang một vẻ buồn bã lạ thường, như cảm nhận được không khí căng thẳng đang bao trùm. Khi Lục Trường Sinh đi ngang qua, Tiểu Hoa chợt ngước lên. Đôi mắt bé mở to, nhìn hắn, như tìm kiếm một sự trấn an, một tia hy vọng.

"Trường Sinh ca ca..." Giọng Tiểu Hoa khẽ gọi, trong đó chứa đựng sự lo lắng và cả một chút sợ hãi. "Hồ Tam có đáng sợ lắm không ạ?" Cô bé nắm chặt lấy bộ lông của con chó, ánh mắt cầu mong một lời giải đáp.

Lục Trường Sinh dừng lại. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười mờ nhạt nhưng ấm áp. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc cô bé. Bàn tay hắn thô ráp nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn lạ thường. Trong ánh mắt đen láy của hắn, Tiểu Hoa không thấy sự lo lắng hay sợ hãi, chỉ thấy sự điềm tĩnh và một ý chí kiên định. Dù không nói ra lời, nhưng ánh mắt ấy như chứa đựng một lời hứa thầm kín: "Không, Tiểu Hoa. Không hề." Hắn khẽ lắc đầu, như muốn xua đi nỗi sợ hãi trong tâm trí cô bé. Hắn biết, lúc này, lời nói suông không có tác dụng. Cái mà Tiểu Hoa và cả An Bình Thôn cần, là hành động, là một sự bảo vệ thực sự. Hắn không thể tiết lộ kế hoạch của mình, không thể nói ra những gì hắn sắp làm, nhưng hắn có thể truyền đi sự bình tĩnh, sự kiên định qua cử chỉ và ánh mắt. Đó là cách duy nhất để hắn giữ vững đạo tâm của mình, và cũng là cách để hắn bảo vệ những gì hắn trân quý. Hắn khẽ gật đầu với Tiểu Hoa, rồi lặng lẽ quay đi, hòa mình vào những bóng râm của cây cối, để lại cô bé với sự yên lòng mơ hồ. Trái tim hắn vẫn nặng trĩu, nhưng ý chí lại càng thêm kiên định. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai hắn, nhưng hắn không hề run sợ.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi từ từ chuyển sang màu tím u ám, Lục Trường Sinh lại một lần nữa rời khỏi An Bình Thôn. Lần này, hắn tiến sâu vào Mê Vụ Sâm Lâm, vùng rừng rậm u ám nằm ngay rìa ngôi làng. Không khí trong rừng trở nên ẩm ướt hơn, lạnh lẽo hơn khi đêm về. Sương mù dày đặc bắt đầu giăng xuống, bao phủ vạn vật trong một màn ảo ảnh trắng đục, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Tiếng gió hú nhẹ qua các tán cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh kỳ dị như tiếng thở dài của quỷ vật. Tiếng chim kêu quái dị vọng lại từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc không ngừng dưới chân, và tiếng côn trùng rỉ rả không dứt, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, đầy bí ẩn. Mùi đất ẩm, rêu phong, cây cỏ mục nát nồng nặc trong không khí, đôi khi còn xen lẫn một mùi tanh yếu ớt, mờ nhạt của yêu thú ẩn mình.

Lục Trường Sinh di chuyển như một bóng ma, không gây ra một chút tiếng động nào. Bộ đạo bào màu xám của hắn hòa mình vào màn sương và bóng tối, khiến hắn gần như vô hình. Hắn không vội vã, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng, mỗi động tác đều uyển chuyển và tinh tế. Hắn không đi theo lối mòn, mà len lỏi giữa những thân cây to lớn, bước qua những tảng đá phủ đầy rêu phong, cảm nhận từng dòng linh khí đang lưu chuyển trong không gian.

Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là công pháp dùng để bộc phát sức mạnh kinh thiên động địa, mà là để thấu hiểu và vận dụng quy luật của thiên địa. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, đôi tai lắng nghe, tâm hồn hòa mình vào rừng sâu. Hắn cảm nhận được sự sống của từng chiếc lá, sự vững chãi của từng thân cây, sự chuyển động của từng dòng nước ngầm. Hắn dùng linh lực của mình, không phải để phá hủy hay khống chế, mà để giao tiếp, để điều hòa.

Kế hoạch của hắn không phải là những trận pháp sát thương mạnh mẽ, hay những cái bẫy chết chóc thô bạo. Hắn hiểu rằng, Hồ Tam và băng cướp tuy hung tợn, nhưng chúng vẫn là phàm nhân, hoặc tu sĩ cấp thấp, không thể chống lại sức mạnh của thiên nhiên được điều khiển một cách khéo léo. Hắn tập trung vào sự tinh vi, khéo léo và hiệu quả.

Đầu tiên, hắn bố trí những cạm bẫy nhỏ gây nhiễu loạn thị giác và thính giác. Không phải là những cái bẫy sập hay chông nhọn, mà là những sự thay đổi tinh tế trong môi trường. Hắn dùng linh lực kích hoạt các dòng khí trong sương mù, tạo ra những vệt sáng ảo ảnh, những bóng hình mờ ảo thoắt ẩn thoắt hiện giữa các thân cây, khiến kẻ địch cảm thấy như có người đang theo dõi, rình rập từ mọi phía. Hắn khẽ động ngón tay, điều khiển những sợi dây leo mềm mại, những cành cây khô, khiến chúng va vào nhau, tạo ra những tiếng động lạch cạch, xào xạc bất chợt, như tiếng bước chân của ai đó, hay tiếng sột soạt của một con thú lớn đang ẩn mình. Những âm thanh đó không đủ lớn để gây sợ hãi ngay lập tức, nhưng đủ để gây hoang mang, khiến kẻ địch liên tục quay đầu nhìn ngó, cảnh giác quá mức.

Tiếp theo, Lục Trường Sinh tập trung vào việc làm chậm bước tiến và chia cắt đội hình của chúng. Hắn không dùng những bức tường đá hay hàng rào sắt, mà là những sự thay đổi tinh tế trong địa hình. Hắn dùng linh lực để làm đất trở nên mềm lún ở một số chỗ, khiến bước chân trở nên khó khăn, hoặc kích thích rễ cây vươn lên, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên, buộc chúng phải vòng tránh, làm mất thời gian. Hắn còn dùng linh lực để điều khiển dòng chảy của sương mù, khiến một vài khu vực trở nên đặc quánh hơn, như những bức tường vô hình, chia cắt những kẻ đang di chuyển, khiến chúng lạc mất nhau trong màn đêm mịt mùng.

Phần quan trọng nhất trong kế hoạch của hắn là làm suy yếu ý chí của đối phương. Hồ Tam và băng cướp dựa vào sự hung hãn và số đông. Một khi sự hung hãn bị lung lay, số đông bị chia cắt, thì ý chí của chúng sẽ suy sụp nhanh chóng. Bằng cách điều khiển linh khí và sương mù, Lục Trường Sinh tạo ra các "ảo ảnh" tự nhiên, không phải là ảo ảnh chân thực đến mức khó phân biệt, mà là những hình ảnh mờ ảo, ma mị, khiến An Bình Thôn dường như biến mất khỏi tầm mắt của kẻ thù, hoặc xuất hiện ở một vị trí khác hoàn toàn, làm lạc hướng chúng. Một khu vực vốn dĩ là đường đi thẳng tắp, giờ lại trở thành một mê cung không lối thoát, với những cái bóng lướt qua trong sương, những tiếng thì thầm vọng lại từ hư không, và những cảm giác ớn lạnh không rõ nguyên nhân.

Lục Trường Sinh di chuyển liên tục, kiểm tra và điều chỉnh từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn không chỉ nhắm vào cơ thể mà còn vào tinh thần của kẻ địch, khiến chúng hoang mang, sợ hãi, nghi ngờ lẫn nhau trước khi kịp nhận ra điều gì đang xảy ra. "Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là để tranh đấu trực diện, mà là để thấu hiểu và vận dụng quy luật." Hắn thầm nhủ trong nội tâm, ánh mắt kiên định xuyên qua màn đêm. "Kẻ mạnh không phải là kẻ ra đòn nhanh nhất, mà là kẻ hiểu rõ bản chất của đạo. Hồ Tam, ngươi sẽ thấy."

Mỗi động tác của hắn đều gần như vô hình, không để lại bất kỳ dấu vết rõ ràng nào. Hắn không cần dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, chỉ cần sự tinh tế của linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo và sự thấu hiểu sâu sắc về môi trường xung quanh. Hắn không chỉ bố trí bẫy, mà còn biến cả khu rừng thành một phần mở rộng của chính mình, một vũ khí sống động và khó lường. Hắn tin rằng, một khi đã gieo rắc đủ sự nghi ngờ và sợ hãi vào tâm trí đối thủ, thì cuộc đối đầu trực diện sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường của sự kiên nhẫn, của sự tinh tế, của việc nhổ tận gốc rễ tai ương mà không cần phải phô trương sức mạnh. Trong màn đêm Mê Vụ Sâm Lâm, Lục Trường Sinh đứng đó, cô độc nhưng kiên định, như một tượng đài bất khuất giữa dòng chảy của đại thế, âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng động, nơi đạo tâm và trí tuệ sẽ quyết định tất cả.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free