Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 33: Đạo Tâm Giữa Loạn Thế: Bước Ngoặt Của Lục Trường Sinh

Ánh trăng non bắt đầu ló dạng trên nền trời tím sẫm, soi rọi xuống mặt sông lấp lánh như dát bạc. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn là sự suy tư, mà là sự quyết đoán đến tột cùng. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch. Hắn sẽ hành động, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì "đạo" của chính mình, vì sự bình yên của những con người cần được bảo vệ. Đêm nay, Hắc Phong Sơn sẽ không còn yên tĩnh nữa.

***

Bình minh hé rạng, nhưng An Bình Thôn không hề có được sự yên bình như cái tên của nó. Bầu trời vẫn âm u, những đám mây xám xịt giăng mắc như một tấm màn tang, che khuất ánh dương rực rỡ. Không khí ảm đạm bao trùm lên từng mái nhà tranh vách đất, từng con đường mòn quen thuộc. Mùi khói bếp nhàn nhạt lẫn với mùi rơm rạ mục và đất ẩm không đủ xua đi cái cảm giác nặng nề, ngột ngạt đang bóp nghẹt từng hơi thở của dân làng. Tiếng gà gáy yếu ớt, tiếng chó sủa thưa thớt, và cả tiếng trẻ con vốn quen thuộc giờ đây cũng im bặt, nhường chỗ cho những tiếng thở dài não nề và những lời thì thầm đầy tuyệt vọng.

Dọc theo con đường đất, những nhóm dân làng tụ tập lại, gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự sợ hãi và u sầu. Đôi mắt họ trũng sâu vì những đêm không ngủ, ánh lên vẻ bất lực khi đối diện với mối đe dọa cận kề. Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và lưng hơi còng, ngồi thẫn thờ trước cổng đình làng, chiếc tẩu thuốc cũ kỹ kẹp giữa những ngón tay run rẩy. Khuôn mặt ông, vốn hiền lành và đầy nếp nhăn của thời gian, giờ đây hằn lên sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Ông cố gắng trấn an những người xung quanh bằng những lời lẽ yếu ớt, nhưng giọng nói của ông lạc đi trong tiếng than thở, tiếng khóc thút thít của những người phụ nữ và trẻ nhỏ.

"Trời ơi, ba ngày nữa... chúng ta biết lấy đâu ra mà nộp cho lũ quỷ đó chứ!" Bà Mười, với thân hình nhỏ bé và mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng đôi mắt lanh lợi mọi khi giờ đây chỉ còn sự hoảng loạn, cất tiếng than vãn. Bà run rẩy ôm chặt đứa cháu nhỏ vào lòng, giọng nói đầy ai oán vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Cả đời làm lụng vất vả, đến miếng ăn cũng không đủ, giờ lại phải dâng nộp cho bọn cướp khát máu đó sao? Trời xanh có thấu!"

Trần Đại Trụ, thanh niên vạm vỡ với nước da rám nắng, tay cầm chặt chiếc cuốc quen thuộc, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Nỗi lo lắng và sự bất lực biến thành cơn giận dữ âm ỉ trong lòng hắn. Hắn bước tới gần Lý Thôn Trưởng, giọng nói vang lên đầy uất nghẹn: "Không thể cứ ngồi chờ chết được! Lý Thôn Trưởng, chúng ta phải làm gì đó chứ! Chẳng lẽ cứ để bọn chúng cướp bóc, giết chóc, rồi An Bình Thôn chúng ta sẽ tan hoang sao?"

Lý Thôn Trưởng khẽ nhả một làn khói trắng từ chiếc tẩu, khói bay lượn lờ tan biến vào không trung u ám, hệt như những hy vọng mong manh của ông. Ông ngước đôi mắt đục mờ nhìn Trần Đại Trụ, rồi lại nhìn những gương mặt tuyệt vọng xung quanh. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực ông, mang theo tất cả sự bất lực của một người đứng đầu mà không thể bảo vệ dân làng. "Chúng ta... chúng ta chỉ là phàm nhân..." Ông thì thầm, giọng nói như tan vào gió. "Sức chúng ta làm sao chống lại bọn chúng được chứ..."

Lục Trường Sinh lặng lẽ đi qua các nhóm dân làng, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư, quét qua từng gương mặt, thu hết những cảm xúc tuyệt vọng, sợ hãi vào lòng. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, nhưng trong nội tâm, một dòng sông cảm xúc đang chảy cuộn. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn giữ vững đạo tâm, không để những cảm xúc tiêu cực nhấn chìm, nhưng nó không thể ngăn hắn cảm nhận sâu sắc nỗi đau của đồng loại.

Hắn nhìn thấy Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đang nép mình vào vạt áo của mẹ, đôi mắt to tròn ngấn lệ vì sợ hãi. Hình ảnh cô bé khóc thút thít, gọi tên hắn đêm qua, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí. Một nhói đau khẽ xẹt qua lồng ngực Lục Trường Sinh. Hắn luôn tin vào con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không tranh đấu, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Hắn đã lựa chọn 'tu hành vì bản thân', giữ cho đạo tâm thuần khiết. Nhưng giờ đây, khi tai ương giáng xuống những người thân yêu, khi nỗi sợ hãi hiện hữu đến từng hơi thở, hắn không thể nào giữ được sự thờ ơ.

"Đạo của ta là bình yên, không tranh đấu..." Lục Trường Sinh thầm nhủ trong nội tâm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong tâm trí hắn. "Nhưng nếu bình yên bị hủy hoại, nếu những kẻ yếu đuối không được bảo vệ, liệu đạo còn tồn tại? Liệu sự bình yên ta tìm kiếm có còn ý nghĩa gì khi xung quanh là tiếng than khóc và sự tuyệt vọng?"

Hắn cảm nhận được luồng tà khí yếu ớt nhưng đầy ăn mòn mà hắn đã phát hiện ở Hắc Phong Sơn, giờ đây nó không chỉ thoang thoảng từ bọn sơn tặc, mà còn lẩn quất trong nỗi sợ hãi của dân làng, như một loại bệnh dịch tinh thần đang lây lan. Nó không phải là linh khí hỗn loạn, mà là một sự nhiễu loạn cố ý, một sự ăn mòn từ bên trong. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ là để củng cố bản thân, chống lại những phản phệ từ ngoại cảnh và nội tâm. Nhưng giờ đây, ngoại cảnh lại chính là sự đau khổ của những người vô tội. Đạo tâm của hắn, vốn vững như bàn thạch, giờ đây lại dậy sóng trước bức tranh bi thương này. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh không chỉ là tìm kiếm sự siêu thoát cho bản thân, mà còn là tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, của "đạo" giữa cõi hồng trần. Và giờ đây, "đạo" của hắn đang gọi tên sự bảo vệ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Lục Trường Sinh rời thôn, bước chân nhẹ nhàng nhưng kiên định, tìm đến một nơi thanh vắng trong U Cốc. Đây là một thung lũng nhỏ nằm sâu trong Mê Vụ Sâm Lâm, nơi linh khí trong lành hơn hẳn bên ngoài, cây cối xanh tươi rậm rạp, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Chủ yếu là thiên nhiên hoang sơ, với những vách đá rêu phong, những thân cây cổ thụ sừng sững vươn mình lên cao, và những bụi hoa dại nở rộ, tỏa hương thoang thoảng trong gió chiều.

Hắn ngồi tựa lưng vào một tảng đá cổ kính, bề mặt đã nhẵn nhụi vì bao năm tháng dãi dầu mưa nắng. Nhắm mắt lại, hắn cố gắng giữ lại sự tĩnh tại của đạo tâm, nhưng hình ảnh dân làng hoảng sợ, tiếng khóc của Tiểu Hoa, và ánh mắt tuyệt vọng của Lý Thôn Trưởng cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện vào nhau, mang theo chút hơi lạnh của đêm đang về, khiến tâm trí hắn càng thêm tỉnh táo.

Hắn nhớ lại lời Kiếm Lão Nhân về "gốc rễ" của vấn đề. "Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật." Lời nói ấy vang vọng trong đầu hắn. Gốc rễ của tai ương này không chỉ là Hồ Tam và bọn sơn tặc, mà là một luồng tà khí đang dần ăn mòn, một thế lực lớn hơn đang thao túng. Nếu chỉ chặt ngọn mà không nhổ gốc, tai ương sẽ lại tái diễn, thậm chí còn dữ dội hơn.

Rồi hắn lại nhớ đến lời Lão Ngư Ông bên bờ sông chiều qua: "Nước chảy đá mòn, đạo cũng vậy. Cứ tưởng dòng nước yếu ớt, nhưng sức mạnh của nó nằm ở sự kiên trì, thấu hiểu quy luật. Chẳng có tảng đá nào là không thể mòn, chỉ sợ dòng nước không đủ bền bỉ mà thôi."

Hắn tự hỏi, liệu sự kiên định của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang theo đuổi có phải là sự trốn tránh khi những người hắn yêu thương đang gặp hiểm nguy? Đạo của hắn, vốn là tìm kiếm sự bình yên nội tại, sự vững chắc trước mọi biến động. Nhưng bình yên đó có còn giá trị khi nó được xây dựng trên sự thờ ơ trước nỗi khổ của kẻ khác? Liệu sự "bất biến giữa dòng đời" có phải là sự vô cảm?

"Đạo là gì?" Hắn thầm hỏi chính mình, giọng nói trầm lắng như tiếng gió rì rào qua kẽ lá. "Là giữ mình trong sạch, bất biến giữa dòng đời? Hay là hành động để bảo vệ những giá trị mình tin tưởng, dù phải phá vỡ sự bình yên vốn có? Kiếm Lão Nhân nói 'gốc rễ'. Lão Ngư Ông nói 'nước chảy đá mòn'. Nếu không nhổ gốc, không kiên trì tác động, liệu sự bình yên có còn tồn tại? Liệu cái 'đạo' mà ta đang theo đuổi có trở thành một vỏ bọc cho sự hèn nhát, cho sự vô trách nhiệm?"

Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn, từng chút một, củng cố đạo tâm, thanh lọc tạp niệm. Nhưng lần này, nó không chỉ mang lại sự tĩnh tại, mà còn là một sự thức tỉnh mạnh mẽ. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Câu nói ấy chợt hiện lên. Tâm hắn giờ đây đã rõ. Đạo của hắn không phải là sự cô lập, mà là sự hài hòa. Hài hòa giữa nội tại và ngoại cảnh, giữa bản thân và thế giới. Giữ mình trong sạch không có nghĩa là trốn tránh, mà là giữ vững bản tâm khi hành động.

Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn là sự giằng xé hay suy tư, mà là sự kiên định đến tột cùng, một sự quyết đoán dứt khoát. Hắn đã tìm thấy câu trả lời. Đạo của hắn không thay đổi, nhưng cách hắn vận dụng nó thì có. Tàn Pháp Cổ Đạo không dạy hắn sức mạnh bộc phát, nhưng nó dạy hắn sự kiên trì, thấu hiểu quy luật, và khả năng cảm nhận sâu sắc bản chất của vạn vật. Đó là thứ vũ khí tinh vi nhất.

Hắn dùng ngón tay vẽ lên nền đất ẩm ướt, phác thảo lại kế hoạch đã ấp ủ từ đêm qua. Từng nét vẽ là từng bước đi chắc chắn, từng mắt xích trong một chuỗi hành động được tính toán kỹ lưỡng. Không phải là đối đầu trực diện, không phải là một trận chiến long trời lở đất, mà là một dòng nước len lỏi, ăn mòn, nhổ tận gốc. Lần này, có thêm một sự quyết tâm mới, một ý chí không gì lay chuyển. Đây không chỉ là vì An Bình Thôn, mà còn là vì chính 'đạo' của hắn, vì sự trưởng thành của con đường tu hành mà hắn đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Đêm khuya, An Bình Thôn chìm sâu vào giấc ngủ đầy lo âu. Không khí lạnh lẽo thấu xương, đặc biệt là khi không có ánh trăng và sao chỉ lờ mờ ẩn hiện sau những đám mây đen. Mùi khói bếp đã tàn, chỉ còn lại mùi đất ẩm và hơi sương lạnh lẽo bao trùm vạn vật. Đôi khi, một tiếng chó sủa yếu ớt vọng lại từ xa, hoặc tiếng gió lùa xào xạc qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản nhạc buồn bã, ảm đạm.

Trong khi dân làng chìm sâu vào những giấc mơ đầy ác mộng, một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua các mái nhà tranh, không tạo ra chút tiếng động nào. Hắc Y Sát Thủ, toàn thân ẩn mình trong bộ đồ đen tuyền, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch. Hắn di chuyển như một bóng ma, đôi chân không chạm đất, nhanh nhẹn và không để lại chút dấu vết nào. Dưới lớp vải che mặt, chỉ có đôi mắt lạnh lẽo như băng giá lộ ra, ánh lên vẻ tàn nhẫn và chuyên nghiệp.

Không giống như bọn sơn tặc Hồ Tam thô lỗ, hung hãn, kẻ này toát ra một luồng tà khí yếu ớt nhưng sắc bén, thuần túy và lạnh lẽo đến đáng sợ. Đó không phải là tà khí của những kẻ cướp bóc thông thường, mà là thứ khí tức của những kẻ đã quen tay với việc đoạt mạng, một thứ sát khí được tôi luyện qua vô số lần hành động. Hắn không có vẻ vội vã, mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, như một con thú săn mồi đang rình rập con mồi yếu ớt.

Hắn lướt qua những con đường làng quen thuộc, không chút do dự, thẳng tiến đến ngôi nhà của Lý Thôn Trưởng. Ngôi nhà nhỏ bé, đơn sơ, ánh đèn dầu yếu ớt đã tắt từ lâu, chìm trong bóng tối. Hắc Y Sát Thủ dừng lại trước cửa, lặng lẽ lắng nghe. Hơi thở đều đặn của một lão nhân đang ngủ say vọng ra, xen lẫn tiếng ho khan yếu ớt.

"Nhiệm vụ phải hoàn thành. Kẻ yếu không đáng tồn tại." Một ý nghĩ lạnh lùng thoáng qua trong tâm trí của Hắc Y Sát Thủ, không chút dao động hay cảm xúc. Đối với hắn, mạng người chỉ là những con số, những trở ngại cần phải loại bỏ.

Hắn rút ra một con dao găm nhỏ, lưỡi dao được mài sắc bén đến độ ánh bạc lóe lên trong đêm tối, phản chiếu một cách quỷ dị chút ánh sáng mờ ảo của những vì sao. Không chút do dự, hắn giơ tay lên, chuẩn bị ra đòn kết liễu. Hắn muốn hành động nhanh gọn, không để lại bất kỳ dấu vết nào, biến cái chết của Lý Thôn Trưởng thành một tai nạn, hoặc một sự mất tích bí ẩn, nhằm gây thêm hoang mang và tuyệt vọng cho dân làng. Đó là một phần trong kế hoạch lớn hơn của thế lực đứng sau.

Nhưng ngay khoảnh khắc mũi dao chuẩn bị chạm vào cánh cửa gỗ mục nát, một bóng người khác chợt xuất hiện. Không một tiếng động, không một dấu hiệu báo trước, Lục Trường Sinh đứng đó, che chắn con đường vào nhà Lý Thôn Trưởng. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng lại mang đến một cảm giác vững chãi đến lạ thường. Bộ đạo bào màu xám của hắn hòa vào bóng đêm, khiến hắn gần như vô hình.

Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Hắc Y Sát Thủ. Không có sự sợ hãi, không có sự giận dữ bộc phát, chỉ có sự điềm tĩnh đến đáng sợ và một sự kiên định không chút dao động. Hắn đã cảm nhận được luồng tà khí này từ xa, một luồng khí tức sắc bén và nguy hiểm hơn nhiều so với bọn sơn tặc Hồ Tam. "Tà khí này... mạnh hơn Hồ Tam. Có kẻ đứng sau." Hắn thầm nhủ trong nội tâm, xác nhận những suy đoán của mình.

Hắc Y Sát Thủ khẽ rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì ngạc nhiên. Hắn là một sát thủ chuyên nghiệp, hiếm khi có kẻ nào có thể tiếp cận hắn mà hắn không hề hay biết. Hắn chưa từng cảm nhận được sự tồn tại của Lục Trường Sinh cho đến khi hắn xuất hiện ngay trước mắt. Ánh mắt của Lục Trường Sinh, dẫu không mang sát khí, nhưng lại khiến hắn cảm thấy một áp lực vô hình, như thể mọi hành động của hắn đều đã bị đối phương nhìn thấu.

Hai người đứng đó, trong đêm tối tĩnh mịch của An Bình Thôn, đối diện nhau như hai bóng ma. Không một lời nói, không một âm thanh. Chỉ có sự căng thẳng tột độ, báo hiệu một cuộc đối đầu không tiếng động, nơi ý chí và đạo tâm sẽ va chạm, quyết định số phận của một lão thôn trưởng già nua, và có thể, của cả một ngôi làng nhỏ bé. Lục Trường Sinh đã đưa ra quyết định của mình. Đạo của hắn, giữa loạn thế này, chính là sự bảo vệ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free