Cửu thiên linh giới - Chương 32: Hồ Tam Khiêu Khích: Thôn Làng Trong Vòng Vây Lo Sợ
Sáng sớm, vạn vật như còn chìm trong giấc mộng. Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa trong hang đá ẩm ướt, luồng linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo chảy xuôi khắp châu thân, gột rửa tâm trí hắn khỏi những tạp niệm trần tục. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòm hang vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, trong tâm hắn, nó không còn là âm thanh của sự lạnh lẽo cô tịch, mà là nhịp điệu của sự sống, của thời gian đang trôi chảy. Hắn đã dành trọn đêm để chiêm nghiệm về những gì đã thu thập được tại Hắc Phong Sơn, về luồng tà khí yếu ớt nhưng dai dẳng kia, và về lời chỉ dẫn của Kiếm Lão Nhân về “gốc rễ” của tai ương. Kế hoạch đã định hình, tỉ mỉ và cẩn trọng, không phải là một đòn đánh bộc phát mà là một sự triệt tiêu từ căn cốt, như cách dòng nước bào mòn đá tảng vậy.
Nhưng khi ánh dương đầu tiên yếu ớt len lỏi qua khe đá, báo hiệu một ngày mới, trong lòng Lục Trường Sinh lại dâng lên một dự cảm bất an mơ hồ. Dù Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn giữ vững đạo tâm, nhưng sự lo lắng cho An Bình Thôn vẫn là một gánh nặng vô hình. Hắn biết, Hồ Tam và băng cướp của hắn không thể ngồi yên quá lâu. Chúng không chỉ là những kẻ cướp bóc thông thường, mà còn là những con rối bị thao túng bởi một thứ tà khí bí ẩn. Nếu không nhổ cỏ tận gốc, e rằng tai ương sẽ còn lan rộng.
Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như làn gió. Mặc dù dáng người không cao lớn, hơi gầy, nhưng mỗi cử động của hắn đều toát ra sự dẻo dai và kiên định. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Hắn rảo bước ra khỏi hang, hít một hơi sâu luồng không khí trong lành của sớm mai. Sương sớm còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một bức tranh huyền ảo, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều điều chưa tỏ.
Men theo lối mòn quen thuộc, hắn leo lên một gò đất cao gần An Bình Thôn. Từ đây, toàn bộ thôn làng hiện ra trong tầm mắt, những mái nhà tranh vách đất đơn sơ, mái ngói cũ kỹ nằm gọn trong vòng tay của ruộng đồng xanh mướt. Một cây đa cổ thụ sừng sững ở giữa làng, chứng kiến bao thăng trầm của đời người. Tiếng gà gáy lác đác, tiếng chó sủa xa xa, đáng lẽ phải là những âm thanh quen thuộc của sự yên bình. Nhưng hôm nay, Lục Trường Sinh lại cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ.
Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể, giúp hắn cảm nhận sự biến động linh khí trong thôn. Một luồng u ám, nặng nề bao trùm lấy An Bình Thôn, không phải là tà khí từ Hắc Phong Sơn, mà là sự lo lắng, sợ hãi của những con người phàm tục. Hắn thấy Lý Thôn Trưởng, dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng, tóc bạc trắng, đang đứng trước cổng làng, ánh mắt đục mờ nhìn xa xăm, vẻ mặt nặng trĩu ưu tư. Lão thở dài thườn thượt, tiếng thở dài như hòa vào làn sương sớm, mang theo nỗi tuyệt vọng vô bờ. "Chuyện này... e rằng không thể tránh khỏi," Lục Trường Sinh nghe thấy lão thì thầm, giọng nói khàn đặc vì lo lắng.
Phía xa hơn, Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay siết chặt cái cuốc, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn về phía Hắc Phong Sơn. Hắn gầm gừ, "Bọn khốn kiếp đó, chúng ta phải làm gì đây?" Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt rắn rỏi của hắn. Bà Mười, thân hình nhỏ bé, tóc búi cao, đang túm tụm với vài người phụ nữ khác, đôi mắt lanh lợi thường ngày giờ đầy vẻ hoảng loạn. "Trời ơi, không biết rồi sẽ ra sao..." Bà ta thì thầm, giọng nói run rẩy, lan truyền sự sợ hãi. Lục Trường Sinh thấy Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đang co rúm lại bên mẹ, đôi mắt to tròn ngấn lệ, cảm nhận được sự bất an bao trùm.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, để linh khí thanh lọc tâm trí. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ. Sự lo lắng của dân làng, sự bất lực của Lý Thôn Trưởng, sự căm phẫn của Trần Đại Trụ, tất cả đều là những sợi dây vô hình níu kéo tâm can hắn. Hắn không phải anh hùng cứu thế, nhưng hắn là Lục Trường Sinh, và An Bình Thôn này là nơi hắn sinh ra, là "gốc rễ" của hắn. Bảo vệ nó không chỉ là trách nhiệm, mà là một phần trong đạo của hắn.
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây kiên định hơn bao giờ hết. Kế hoạch đã vạch ra, nhưng có lẽ cần phải điều chỉnh. Đạo không phải là sự cứng nhắc, mà là sự linh hoạt, thích ứng. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn tự nhắc nhở. Con đường hắn chọn là vững chắc, bền bỉ, nhưng đôi khi, sự bền bỉ cũng cần được thể hiện bằng sự quyết đoán. Hắn vẫn ẩn mình trên gò đất cao, quan sát từng động tĩnh của thôn làng, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết mối liên kết sâu sắc giữa mình và những con người phàm tục này. Nắng đã lên cao, không khí bắt đầu oi ả, báo hiệu một ngày dài đầy biến động.
***
Giữa trưa, ánh nắng đổ lửa thiêu đốt cả An Bình Thôn, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, nhưng dưới mặt đất, một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên tâm trí mỗi người dân. Lục Trường Sinh vẫn ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp trên gò đất cao, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua màn sương mờ ảo của linh khí, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Bỗng, từ phía con đường mòn dẫn vào thôn, một tiếng vó ngựa dồn dập, cùng với tiếng la hét thô bạo của những kẻ hung tợn, xé toang sự tĩnh lặng đáng sợ.
"Kẻ nào dám cả gan tới An Bình Thôn ta?!" Trần Đại Trụ gầm lên một tiếng, nhưng giọng nói của hắn nhanh chóng bị át bởi tiếng vó ngựa rầm rập và tiếng cười khẩy đầy khinh miệt.
Một toán sơn tặc hung hãn, ước chừng hơn hai mươi tên, cưỡi những con ngựa chiến to lớn, xông thẳng vào cổng làng. Bụi đất mù mịt bốc lên, hòa lẫn với mùi mồ hôi, mùi ngựa và mùi sợ hãi. Đi đầu là một gã Thủ Lĩnh Sơn Tặc, thân hình to lớn, vạm vỡ như một con gấu, khuôn mặt bặm trợn với một vết sẹo dài từ trán xuống cằm, khiến hắn trông càng thêm dữ tợn. Hắn mặc một chiếc áo da thú cũ kỹ, tay vung vẩy thanh đại đao sáng loáng, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám dân làng đang co rúm lại.
"An Bình Thôn? Nghe danh đã lâu." Gã Thủ Lĩnh Sơn Tặc cười khẩy, giọng nói ồm ồm vang dội khắp làng, "Lão già, mau nộp cống vật ra đây! Ba ngày, không hơn không kém!" Hắn vừa nói vừa nhảy xuống ngựa, bước chân nặng nề giẫm lên nền đất, khiến cả mặt đất như rung chuyển.
Lý Thôn Trưởng, run rẩy bước ra, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi tay lão không ngừng run lên. "Bẩm đại nhân... chúng tôi chỉ là thôn dân nghèo, làm sao có được nhiều như vậy?" Lão lắp bắp, cúi gập người, khuôn mặt đầy nếp nhăn giờ đây tái nhợt vì sợ hãi.
"Nghèo?" Gã Thủ Lĩnh Sơn Tặc trợn mắt, ánh mắt hung tợn như chim ưng. "Ngươi dám nói với Hồ Tam gia ta là nghèo sao?!" Hắn vung tay, một cái tát trời giáng trúng vào mặt Lý Thôn Trưởng, khiến lão loạng choạng ngã xuống đất, máu tươi ứa ra từ khóe miệng. "Hừ! Đừng có nói nhiều. Ba ngày, không có đủ thì đừng trách ta không khách khí!"
Đám sơn tặc phía sau cười phá lên man rợ, tiếng cười vang vọng khắp thôn, như những tiếng quạ đen báo hiệu điềm gở. Dân làng hoảng loạn, tiếng khóc thút thít của trẻ con vang lên. Tiểu Hoa, ôm chặt lấy mẹ, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn Lý Thôn Trưởng đang nằm dưới đất. Trần Đại Trụ nghiến răng ken két, bàn tay siết chặt cái cuốc đến trắng bệch, nhưng hắn không dám tiến lên. Sức mạnh của bọn sơn tặc quá lớn, hắn biết rõ mình không thể làm gì. Bà Mười khóc nức nở, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện.
Từ vị trí ẩn nấp, Lục Trường Sinh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa phẫn nộ đang bùng lên dữ dội. Hắn cảm nhận rõ rệt luồng tà khí yếu ớt nhưng đầy sức ăn mòn tỏa ra từ bọn sơn tặc. Luồng tà khí này không chỉ là dấu hiệu của sự ô nhiễm, mà còn là bản chất của sự tàn bạo, khinh miệt sinh mạng phàm nhân. Nó mạnh hơn hắn dự đoán khi ở Hắc Phong Sơn, như thể bọn cướp đã hấp thụ nó vào tận xương tủy.
"Tà khí này... không chỉ là phàm nhân sơn tặc. Hồ Tam có lẽ chỉ là con cờ..." Hắn thầm nhủ, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. Luồng tà khí này, chính là "gốc rễ" mà Kiếm Lão Nhân đã nói tới. Nó không chỉ là một mối đe dọa vật chất, mà là sự ô nhiễm đạo lý, sự tàn phá nhân tâm. Việc Hồ Tam phái người đến tận đây, công khai yêu sách, không chỉ là sự khiêu khích mà còn là một lời tuyên chiến trực tiếp, đẩy An Bình Thôn vào đường cùng.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, cố gắng trấn áp ngọn lửa phẫn nộ trong lòng. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, linh khí lưu chuyển trong kinh mạch, giúp hắn duy trì sự điềm tĩnh cần thiết. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng tên sơn tặc, đánh giá thực lực, vũ khí, và cả sự hống hách trong ánh mắt chúng. Hắn nhận ra, chúng không chỉ mạnh về thể chất, mà còn có một sự hung bạo gần như điên cuồng, có lẽ cũng là do ảnh hưởng của tà khí.
Thủ Lĩnh Sơn Tặc, sau khi đe dọa xong, vẫy tay ra hiệu cho đồng bọn lục soát vài căn nhà gần cổng làng, như để thị uy. Chúng cười cợt, đá đổ vài chậu hoa, đập phá vài vật dụng, rồi lại nhảy lên ngựa, phóng đi mất hút trong màn bụi đất. Dân làng chỉ dám ngẩng đầu lên khi tiếng vó ngựa đã xa dần, để lại một khung cảnh tan hoang và nỗi sợ hãi tột độ.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, bất động như một tảng đá. Đôi mắt hắn dõi theo bóng bọn cướp khuất dạng, nhưng tâm trí hắn đã vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về thực lực và bản chất của mối nguy này. Áp lực đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải hành động. Kế hoạch đã vạch ra, nhưng giờ đây, nó cần phải được thực hiện một cách nhanh chóng và dứt khoát hơn bao giờ hết. Hắn không thể để An Bình Thôn chìm trong vòng vây lo sợ thêm nữa.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ rặng cây phía tây, hắt những vệt sáng cuối cùng lên đỉnh núi Hắc Phong Sơn, Lục Trường Sinh rời khỏi vị trí ẩn nấp. Bước chân hắn nhẹ nhàng, trầm ổn, nhưng trong lòng lại là một dòng xoáy của suy tư và quyết đoán. Hắn đi dọc theo bờ sông An Bình, nơi tiếng nước chảy róc rách không ngừng, như một lời thì thầm của vạn vật. Không khí mát mẻ của buổi chiều tà, cùng với làn gió nhẹ mơn man qua mặt, mang theo mùi nước sông trong lành, mùi cây cỏ tươi mát và thoang thoảng mùi đất ẩm. Sự yên bình ở nơi đây tạo nên một sự đối lập rõ rệt với khung cảnh hỗn loạn và nỗi sợ hãi bao trùm An Bình Thôn vừa rồi.
Hắn cần một khoảng lặng để sắp xếp lại tâm trí, để điều chỉnh kế hoạch. Sự kiện bọn sơn tặc xông thẳng vào làng đã thay đổi tất cả. Từ một mối đe dọa tiềm tàng, nó đã trở thành một tai ương hiện hữu, đòi hỏi hắn phải hành động tức thì, không thể chậm trễ. Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng hắn vẫn âm ỉ, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn biến nó thành sức mạnh của sự kiên định, không phải là sự bộc phát mù quáng.
Đi được một đoạn, Lục Trường Sinh chợt khựng lại. Dưới một gốc cây cổ thụ bên bờ sông, một lão nhân râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đang ngồi câu cá. Đó chính là Lão Ngư Ông, người mà Lục Trường Sinh đã đôi lần bắt gặp khi còn nhỏ. Bên cạnh lão, một Người Đánh Cá khác, thân hình rắn rỏi, nước da ngăm đen, đang cặm cụi vá lưới, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Lục Trường Sinh đứng lại ở một khoảng cách vừa đủ, không quá gần để quấy rầy, nhưng cũng không quá xa để có thể lắng nghe. Hắn không muốn lộ diện vào lúc này, chỉ muốn hấp thu những gì hắn có thể từ những con người phàm tục nhưng đầy kinh nghiệm sống này.
"Mấy tên cướp này ngày càng quá đáng, không biết rồi chúng tôi sẽ sống sao..." Người Đánh Cá thở dài thườn thượt, tiếng thở dài nặng trĩu. Hắn ngừng tay vá lưới, ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm, nơi ánh tà dương đang lụi tàn. "Cứ như thế này, An Bình Thôn chúng ta rồi cũng sẽ tan hoang mất."
Lão Ngư Ông vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt đục mờ nhưng tinh anh của lão nhìn chăm chú vào mặt nước sông, nơi chiếc phao câu đang nhấp nhô. Lão không trả lời ngay, chỉ khẽ nhả một làn khói trắng từ chiếc tẩu thuốc cũ kỹ đang ngậm trên môi, mùi thuốc lá thảo mộc thoang thoảng trong gió. Sau một lúc im lặng, lão mới cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như tiếng nước chảy qua khe đá.
"Nước chảy đá mòn, đạo cũng vậy." Lão Ngư Ông khẽ nói, vẫn không rời mắt khỏi dòng sông. "Cứ tưởng dòng nước yếu ớt, nhưng sức mạnh của nó nằm ở sự kiên trì, thấu hiểu quy luật. Chẳng có tảng đá nào là không thể mòn, chỉ sợ dòng nước không đủ bền bỉ mà thôi."
Lời nói của Lão Ngư Ông, bình dị mà sâu sắc, như một tiếng chuông vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh. "Kiên trì, thấu hiểu quy luật... Lão Ngư Ông này, lời nói của ông ấy thật có thâm ý." Hắn thầm nghĩ. Lời chỉ dẫn của Kiếm Lão Nhân về "gốc rễ", giờ đây lại được bổ sung bởi triết lý "nước chảy đá mòn" của Lão Ngư Ông. Nó không phải là sự mâu thuẫn, mà là sự bổ sung hoàn hảo. "Gốc rễ" là bản chất của vấn đề, còn "nước chảy đá mòn" là cách thức để giải quyết nó một cách triệt để và bền vững.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, hít thở sâu, để Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển mạnh mẽ hơn. Hắn không cần dùng sức mạnh bộc phát để đối phó với Hồ Tam, không cần một trận chiến long trời lở đất. Cái hắn cần là sự kiên trì, sự thấu hiểu, và một kế hoạch tinh vi, từng bước một làm suy yếu, rồi nhổ tận gốc mối tai ương này. Hắn sẽ không trực tiếp đối đầu với một đội quân đông đảo, mà sẽ tìm cách vô hiệu hóa từng mắt xích, từng tên một, như dòng nước len lỏi vào từng kẽ nứt của tảng đá.
Kế hoạch trong đầu hắn bắt đầu được điều chỉnh. Không còn là "sáng mai" nữa, mà là "tối nay". Hắn sẽ không đợi. Sự kiên định của hắn không phải là sự trì hoãn, mà là sự kiên trì trong hành động. Luồng tà khí yếu ớt nhưng đáng sợ kia cần phải được xử lý. An Bình Thôn cần được bảo vệ. Đây không chỉ là một hành động đơn thuần, mà là một phần của con đường tu hành của hắn, con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Ánh trăng non bắt đầu ló dạng trên nền trời tím sẫm, soi rọi xuống mặt sông lấp lánh như dát bạc. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn là sự suy tư, mà là sự quyết đoán đến tột cùng. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch. Hắn sẽ hành động, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì "đạo" của chính mình, vì sự bình yên của những con người cần được bảo vệ. Đêm nay, Hắc Phong Sơn sẽ không còn yên tĩnh nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.