Cửu thiên linh giới - Chương 31: Mê Vụ Thám Ảnh: Gốc Rễ Của Tai Ương
Luồng linh khí cổ xưa từ Kiếm Lão Nhân nhẹ nhàng tan biến vào không trung, tựa hồ như chưa từng xuất hiện. Lục Trường Sinh đứng đó, chìm trong suy tư sâu sắc, đôi mắt đen láy phản chiếu sự tĩnh lặng của vạn vật và sự sâu thẳm của nội tâm. Hắn đã được khai sáng. Con đường của hắn, tuy chậm rãi, nhưng vững chắc. Hắn không cần phải chạy theo sức mạnh phù phiếm, mà cần phải đào sâu vào bản chất của đạo, của chính mình. Sự liều lĩnh của phàm nhân, sự hoang mang của dân làng, và cả sự tồn tại của những kẻ như Hồ Tam, tất cả đều là những cành lá. Gốc rễ nằm ở sự kiên định của đạo tâm, ở bản chất của sự tu hành. Hắn nhìn về phía con suối nhỏ vẫn chảy róc rách, rồi nhìn sâu vào Mê Vụ Sâm Lâm. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy và thử thách. Nhưng Lục Trường Sinh biết, hắn đã sẵn sàng. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn không cần phải đoán định tâm người, hắn chỉ cần giữ vững bản tâm của mình. Hồ Tam, và cả những gì đằng sau hắn, sẽ phải đối mặt với một Lục Trường Sinh không chỉ mạnh mẽ về tu vi, mà còn kiên cố về đạo tâm. Hành trình này, chỉ mới bắt đầu, nhưng hắn tin rằng, hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Sương mù bắt đầu giăng mắc, báo hiệu một ngày mới ẩn mình sau màn đêm vừa qua. Lục Trường Sinh, với bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị, không hoa văn, lặng lẽ bước vào Mê Vụ Sâm Lâm. Từng bước chân hắn nhẹ nhàng, gần như không để lại dấu vết trên lớp lá mục và đất ẩm. Sương mù dày đặc bao phủ, nuốt chửng mọi vật, chỉ để lại những bóng cây cổ thụ cao lớn, thân cành vặn vẹo như những con quái vật vô hình, mờ ảo hiện ra rồi lại chìm vào khoảng không trắng xóa. Không khí ẩm ướt, hơi lạnh thấm vào da thịt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương cây cỏ dại đặc trưng của rừng già. Thỉnh thoảng, tiếng gió hú rít qua kẽ lá, nghe như tiếng ai đó đang than khóc thảm thiết, tạo nên một bản giao hưởng u ám, bí ẩn cùng với tiếng chim kêu quái dị vọng lại từ sâu thẳm khu rừng.
Hắn nhắm mắt, hít thở sâu. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể, không phải để gia tăng tu vi cấp tốc, mà để tâm trí hắn trở nên minh mẫn, ngũ quan thêm nhạy bén. Mỗi luồng linh khí lượn lờ trong không khí, mỗi rung động nhỏ nhất từ lòng đất, từ thân cây, đều được hắn thu nhận và phân tích. Hắn không chỉ tìm dấu vết vật lý – những cành cây gãy, những dấu chân thô kệch – mà còn tìm kiếm những "nút thắt" của linh khí, những dị động mà người thường, thậm chí là tu sĩ bình thường, khó lòng nhận ra. Chúng là những dấu hiệu vô hình, cho thấy sự can thiệp của con người hoặc yêu thú, những điểm bất thường trong dòng chảy tự nhiên của linh khí. Tiếng chim kêu quái dị, tiếng lá cây xào xạc dưới chân, thậm chí cả tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả đều được hắn thu nhận, không phải để lắng nghe ý nghĩa riêng lẻ, mà để cảm nhận sự hài hòa hay bất thường trong tổng thể của khu rừng.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, lời của Kiếm Lão Nhân vang vọng: “Hãy nhìn vào gốc rễ, không phải cành lá.” Gốc rễ... Lão nhân nói, đạo nằm ở gốc rễ. Vậy tai ương này, gốc rễ của nó là gì? Hồ Tam chỉ là một cành cây mục rỗng, dễ dàng bẻ gãy, hay còn có một bộ rễ sâu xa hơn, đang âm thầm lan rộng, hút lấy dưỡng chất từ vùng đất này? Hắn đã từng nghĩ Hồ Tam chỉ là một tên cướp đơn thuần, nhưng qua lời Kiếm Lão Nhân, và cả những dấu hiệu bất thường mà hắn đã cảm nhận được khi ở gần An Bình Thôn, một linh cảm mơ hồ mách bảo hắn rằng mọi chuyện không đơn giản như vẻ bề ngoài. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn định hình thế giới bằng cách cảm nhận bản chất linh khí, và những gì hắn cảm thấy từ Hồ Tam không hoàn toàn là sự hỗn loạn của một phàm nhân hung hãn, mà còn có một chút ô nhiễm, một sự tha hóa tinh vi len lỏi.
Lục Trường Sinh di chuyển chậm rãi, cẩn trọng. Đôi lúc, hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, đặt tay lên lớp vỏ sần sùi, cảm nhận sự sống đang chảy bên trong, và cả những dấu vết thời gian in hằn. Hắn cúi người, chạm vào lớp đất ẩm, để những dòng linh khí từ lòng đất truyền qua đầu ngón tay, như đang đọc một cuốn sách vô hình của tự nhiên. Hắn tìm kiếm những dấu hiệu dù là nhỏ nhất của sự hiện diện không tự nhiên – một luồng linh khí bị bóp méo, một sự suy yếu bất thường của sinh khí nơi cây cối, hoặc một mùi hương nhân tạo, lạ lẫm len lỏi giữa mùi hương thuần khiết của rừng già. Mỗi chi tiết nhỏ đều được hắn ghi nhớ, sắp xếp trong tâm trí, tạo thành một bức tranh dần rõ nét hơn. Hắn không vội vàng, bởi hắn hiểu rằng, để tìm ra "gốc rễ", cần phải có sự kiên nhẫn và tinh tế tuyệt đối. Một cây đại thụ ngã đổ có thể chỉ là do thời gian, nhưng cũng có thể là do một vết sâu bệnh từ gốc rễ, cần được phát hiện trước khi nó lây lan sang cả khu rừng. Con đường tu hành của hắn là như vậy, không phải là tốc độ, mà là sự thấu triệt, sự kiên định trong từng bước đi. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn giúp hắn loại bỏ mọi tạp niệm, tập trung hoàn toàn vào việc quan sát và cảm nhận.
Hắn nhớ lại sự bốc đồng của Trần Đại Trụ và đám thanh niên trong thôn. Họ chỉ thấy "cành lá" Hồ Tam, và muốn dùng sức mạnh thô bạo để chặt bỏ. Nhưng nếu gốc rễ vẫn còn, những cành lá khác sẽ lại mọc lên. Hắn không thể chỉ chặt đi một cành cây mà bỏ quên cả khu rừng. Trách nhiệm của hắn không chỉ là bảo vệ An Bình Thôn khỏi một mối nguy tạm thời, mà còn là thanh trừ tận gốc rễ của sự hỗn loạn, để trả lại sự bình yên vĩnh cửu cho vùng đất này. Điều đó đòi hỏi hắn phải hiểu rõ bản chất của mối đe dọa, không chỉ về số lượng hay sức mạnh, mà còn về nguồn gốc và động cơ sâu xa. Hắn không chạy theo phù hoa, không vì danh vọng, mà chỉ vì muốn đi hết con đường mình đã chọn – con đường của sự bình yên và kiên định. Dù cho con đường ấy có thể dẫn hắn đến những nơi hiểm nguy nhất, đối mặt với những kẻ thù mạnh nhất, hắn cũng sẽ không hối hận. Bởi tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.
Càng đi sâu vào rừng, sương mù càng dày đặc, ánh sáng càng yếu ớt. Mặt trời dường như đã bị nuốt chửng, chỉ còn lại một màu xám xịt bao trùm vạn vật. Tiếng chim chóc cũng thưa dần, nhường chỗ cho những âm thanh kỳ lạ hơn: tiếng rắc rắc của cành cây khô dưới chân một sinh vật vô hình, tiếng gió rít qua những thân cây mục nát như tiếng thì thầm của linh hồn. Lục Trường Sinh không hề sợ hãi. Hắn biết, những nơi như thế này thường ẩn chứa nhiều bí mật, và cũng là nơi mà những kẻ như Hồ Tam thường dùng làm nơi ẩn náu. Hắn không cần phải tìm kiếm bằng mắt thường, bởi Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một đôi mắt khác, một đôi tai khác, một tâm hồn khác để cảm nhận thế giới. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của linh khí, từ sự thuần khiết của rừng già dần chuyển sang một chút hỗn tạp, một chút vẩn đục, như có một dòng nước ngầm ô nhiễm đang len lỏi vào dòng suối trong trẻo. Đó chính là dấu hiệu hắn cần tìm.
Sau nhiều giờ lần theo những dấu vết vô hình của linh khí và những dấu hiệu vật lý nhỏ nhặt, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến chân Hắc Phong Sơn. Cảnh vật ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự ẩm ướt và xanh tươi của Mê Vụ Sâm Lâm. Hắc Phong Sơn đúng như tên gọi của nó, là một dãy núi đá khô cằn, khắc nghiệt, với những vách đá dựng đứng, lởm chởm như răng nanh của quái vật. Gió hú rít qua những khe đá, mang theo một âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của hàng ngàn linh hồn mắc kẹt. Không khí ở đây khô khan và bụi bặm, khác hẳn với sự ẩm ướt của rừng. Mùi đá lạnh, xen lẫn một mùi khó chịu, hơi nồng và tanh, như mùi lưu huỳnh yếu ớt nhưng dai dẳng, xộc thẳng vào mũi hắn. Điều đáng chú ý hơn cả là một luồng tà khí thoảng qua, yếu ớt nhưng lại có tính ăn mòn, len lỏi trong không khí, khiến tâm trí Lục Trường Sinh khẽ rung động. Nó không phải là sự hỗn loạn thông thường của linh khí, mà là một sự ô nhiễm có chủ đích, một sự tha hóa chậm rãi.
Hắn thận trọng leo lên một vách đá cao, tìm một vị trí ẩn nấp tốt giữa những tảng đá lởm chởm và những bụi cây khô cằn, nơi hắn có thể quan sát mà không bị phát hiện. Từ trên cao nhìn xuống, một căn cứ tạm bợ của băng cướp Hồ Tam hiện ra trong ánh chiều tà yếu ớt. Vài túp lều rách nát dựng tạm bợ giữa những khe đá, cùng với một vài đống lửa lập lòe trong gió. Hắn đếm số lượng: khoảng ba mươi tên, phần lớn là những phàm nhân cường tráng, vẻ mặt bặm trợn, áo quần bẩn thỉu. Chúng di chuyển lề mề, canh gác lỏng lẻo, cho thấy sự thiếu chuyên nghiệp và kỷ luật. Chỉ có vài tên có chút linh lực yếu ớt, có lẽ là tu sĩ cấp thấp mới nhập môn, hoặc những kẻ chỉ vừa mới chạm đến ngưỡng cửa tu hành, chẳng đáng kể. Hồ Tam, hắn nhận ra, là kẻ cao lớn nhất, với khuôn mặt bặm trợn và vết sẹo dài trên má, đang ngồi giữa vòng lửa, liên tục quát tháo thuộc hạ.
Lục Trường Sinh sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để ẩn giấu khí tức, hòa mình hoàn toàn vào vách đá, như một phần của tự nhiên. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng ngóc ngách của căn cứ, ghi nhớ mọi chi tiết: số lượng lính gác, vị trí của các đống lửa, những con đường mòn dẫn vào và ra, và cả những điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của chúng. Hắn nhận thấy sự thiếu chuyên nghiệp của bọn cướp, nhưng cũng cảm nhận được một luồng tà khí khác thường, không phải từ chính bọn cướp mà từ sâu trong lòng núi, như một sự ô nhiễm vô hình, một vết loét đang âm ỉ. 'Tà khí này... không phải của con người', hắn thầm nhủ. 'Nó yếu ớt, nhưng có tính ăn mòn. Hồ Tam, ngươi không đơn độc. Gốc rễ này, sâu hơn ta nghĩ.' Luồng tà khí này, dù yếu ớt, lại mang một sự quỷ dị, không giống với bất kỳ loại linh khí nào hắn từng cảm nhận. Nó gợi cho hắn một cảm giác khó chịu, một sự cảnh báo thầm lặng từ Tàn Pháp Cổ Đạo. Đây không phải là điều mà một băng cướp phàm nhân thông thường có thể tạo ra.
Hắn dùng linh lực nhẹ nhàng vẽ lại bản đồ bố trí trên mặt đất bằng ngón tay, đánh dấu những điểm yếu và mạnh, những con đường tiếp cận khả thi. Hắn đặc biệt chú ý đến luồng tà khí thoang thoảng, cố gắng xác định nguồn gốc của nó. Nó dường như phát ra từ một hang động sâu trong lòng Hắc Phong Sơn, nơi mà băng cướp không hề lui tới. 'Đây chính là gốc rễ của tai ương sao?', hắn tự hỏi, 'Hay chỉ là một phần nhỏ của nó, một dấu hiệu của một thứ gì đó lớn lao hơn, đang ẩn mình trong bóng tối?' Lời của Kiếm Lão Nhân lại vang vọng trong tâm trí hắn. Gốc rễ. Hồ Tam chỉ là một con rối bị điều khiển, hay hắn là một kẻ tự nguyện gieo rắc tai ương? Dù là gì, mối liên hệ giữa Hồ Tam và luồng tà khí này là điều không thể bỏ qua. Nó không chỉ là một băng cướp, mà là một phần của một thứ gì đó lớn hơn, u ám hơn. Hắn cảm nhận được sự biến động của linh khí, một dấu hiệu cho thấy thời đại đang đổi thay, và những kẻ như Hồ Tam chỉ là những kẻ đầu tiên phản ánh sự hỗn loạn đó.
Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều dần nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm của đêm khuya. Gió trên Hắc Phong Sơn càng lúc càng mạnh, tiếng hú rít như những lời nguyền rủa vang vọng khắp nơi. Thỉnh thoảng, có tiếng đá lở nhỏ từ những vách núi cao hơn, hoặc tiếng kêu quái dị của một loài yêu ma nào đó ẩn mình trong bóng đêm. Lục Trường Sinh vẫn kiên nhẫn quan sát, ghi nhớ mọi động tĩnh. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, không hề bị ảnh hưởng bởi sự khắc nghiệt của môi trường hay sự nguy hiểm tiềm tàng. Hắn biết, để bảo vệ An Bình Thôn, hắn không thể hành động bộc phát. Hắn cần một kế hoạch tỉ mỉ, một chiến lược rõ ràng để nhổ tận gốc mối tai ương này, không chỉ là những "cành lá" Hồ Tam, mà cả cái "gốc rễ" tà khí đang ẩn mình. Sự cẩn trọng, tỉ mỉ trong việc điều tra và phân tích thông tin đối lập với mong muốn nhanh chóng giải quyết mối họa, nhưng hắn hiểu rằng, chỉ có như vậy mới có thể đạt được hiệu quả lâu dài.
Trong một hang đá nhỏ, khuất sâu giữa những tảng đá lởm chởm, cách xa căn cứ Hồ Tam vài dặm, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòm hang đá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, lạnh lẽo. Không khí trong hang đặc quánh mùi đá ẩm và rêu phong, đôi khi có tiếng côn trùng nhỏ rỉ rả từ một khe nứt nào đó. Hắn nhắm mắt, điều hòa linh khí, để Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, thanh lọc tâm trí, đồng thời sắp xếp lại những thông tin đã thu thập được.
Băng cướp Hồ Tam có khoảng ba mươi tên. Đa số là phàm nhân cường tráng, nhưng thiếu sự rèn luyện bài bản. Vài tên có chút linh lực yếu ớt, chỉ ở cảnh giới Luyện Khí tầng một hoặc hai, dễ dàng bị vô hiệu hóa. Hồ Tam thì mạnh hơn một chút, có lẽ đã đạt đến Luyện Khí tầng ba hoặc bốn, nhưng vẫn không phải là đối thủ đáng gờm đối với hắn. Tuy nhiên, điều đáng lo ngại nhất không phải là sức mạnh của Hồ Tam, mà là luồng tà khí yếu ớt nhưng có tính ăn mòn mà hắn cảm nhận được. Nó không chỉ là dấu hiệu của sự ô nhiễm, mà còn là gợi ý về một thế lực lớn hơn, đen tối hơn đang đứng sau Hồ Tam. Một U Minh Tôn Giả nào đó, hay một tà tu ẩn mình? 'Kiếm Lão Nhân nói đạo nằm ở gốc rễ. Tai ương này, gốc rễ của nó là tà khí này ư? Hay còn sâu xa hơn nữa? Dù là gì, ta cũng phải nhổ tận gốc', hắn thầm nhủ.
Kế hoạch của hắn dần hình thành trong tâm trí, không chỉ là đánh bại Hồ Tam mà còn phải triệt tiêu cái "gốc rễ" tà khí kia, tránh để nó tiếp tục ô nhiễm vùng đất này và gây hại cho An Bình Thôn. Hắn mở mắt, ánh sáng yếu ớt của linh quang từ Tàn Pháp Cổ Đạo lấp lánh trong đôi mắt đen láy. Hắn lấy ra một cành cây khô, bắt đầu vẽ lên nền đất ẩm ướt những phác thảo về căn cứ của Hồ Tam. Những đường nét đơn giản nhưng chính xác, thể hiện rõ ràng vị trí lều trại, các điểm canh gác, và cả hang động nơi luồng tà khí phát ra. Hắn đánh dấu các điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của chúng, những con đường tiếp cận bí mật mà hắn đã phát hiện.
Hắn suy tính từng bước một cách tỉ mỉ. Từ cách ẩn nấp, đột nhập vào căn cứ mà không gây ra tiếng động, đến cách vô hiệu hóa bọn cướp một cách nhanh gọn và hiệu quả nhất, tránh đổ máu không cần thiết. Mục tiêu của hắn không phải là sát phạt, mà là dẹp bỏ mối nguy, bảo vệ sự bình yên. Đối với Hồ Tam, hắn sẽ cần một phương án đặc biệt, vừa để khống chế tên thủ lĩnh, vừa để tìm hiểu thêm về nguồn gốc của tà khí. Và quan trọng nhất, hắn cần phải tìm cách làm sạch luồng tà khí đang ô nhiễm Hắc Phong Sơn, nếu có thể. Đây không chỉ là một nhiệm vụ đối phó với kẻ cướp, mà là một hành động bảo vệ "đạo" của vạn vật.
'Cần phải ra tay nhanh gọn, dứt khoát, không để lại hậu hoạn', hắn thầm nhủ. 'Đạo của ta là bình yên, nhưng bình yên cần được bảo vệ bằng sự kiên định và trí tuệ. Nếu không, sự bình yên sẽ mãi mãi là mong manh, dễ vỡ.' Áp lực từ trách nhiệm gánh vác sự an nguy của dân làng đè nặng lên vai hắn, nhưng không làm lung lay đạo tâm. Ngược lại, nó càng củng cố ý chí của hắn, biến nó thành một phần động lực để hắn kiên định hơn với con đường mình đã chọn. Hắn không phải là anh hùng cứu thế, nhưng hắn là Lục Trường Sinh, và hắn sẽ làm những gì mình cho là đúng, với tất cả sự kiên định của đạo tâm.
Hắn nhìn bản đồ phác thảo trên đất. Toàn bộ kế hoạch đã nằm gọn trong đầu. Sáng mai, khi sương mù còn chưa tan hết, hắn sẽ hành động. Lục Trường Sinh biết, hành trình này mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhiều "gốc rễ" tai ương có thể còn ẩn sâu hơn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Luồng tà khí yếu ớt nhưng dai dẳng kia, như một lời nhắc nhở về một thế lực lớn hơn, u ám hơn đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để bành trướng. Nhưng Lục Trường Sinh không sợ hãi. Hắn sẽ đối mặt, với sự bình tĩnh và kiên định của một người tu đạo. Con đường tu hành của hắn, dẫu cô độc, nhưng sẽ luôn hướng về "gốc rễ", về bản chất của vạn vật.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.