Cửu thiên linh giới - Chương 30: Đạo Tâm Giữa Bão Tố: Can Ngăn Kẻ Liều Mạng và Lời Chỉ Dẫn Từ Cổ Nhân
Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những mái nhà tranh vách đất, nhưng không khí trong An Bình Thôn đã không còn sự tĩnh lặng thanh bình như Lục Trường Sinh vừa cảm nhận trong sân nhà mình. Mùi khói bếp thoảng nhẹ xen lẫn hương đất ẩm sau đêm sương, cùng tiếng gà gáy thưa thớt, lẽ ra phải vẽ nên một bức tranh thôn quê yên ả. Thế nhưng, một cảm giác nặng nề, u ám bao trùm, như một đám mây đen vô hình đang lơ lửng trên đầu mỗi người dân.
Lục Trường Sinh đứng giữa căn phòng nhỏ, bàn tay khẽ vuốt ve thanh kiếm gỗ sồi đã cũ kỹ nhưng vẫn được hắn mài giũa sắc bén. Đó không phải là một món binh khí uy phong lẫm liệt, mà là một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến bao thăng trầm của hắn. Hắn kiểm tra lại vài viên linh thạch dự trữ, cùng một ít dược liệu thông thường được gói ghém cẩn thận trong một túi vải thô. Mọi vật phẩm đều đơn giản, không cầu kỳ, không phô trương, đúng như con người và đạo pháp mà hắn tu luyện. Đạo của hắn không đặt nặng vào ngoại vật, nhưng cũng không khước từ sự chuẩn bị chu đáo. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng.
Từ bên ngoài, một làn gió nhẹ thổi qua khe cửa, mang theo không chỉ mùi hoa dại mà còn cả những âm thanh huyên náo bất thường. Ban đầu chỉ là tiếng rì rầm, rồi dần lớn hơn, xen lẫn những giọng nói kích động, có phần phẫn nộ. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn đã dự liệu được sự hoang mang, lo sợ của dân làng, nhưng sự huyên náo này lại mang một sắc thái khác, có phần bộc phát và thiếu suy nghĩ. Đặt thanh kiếm gỗ vào bên hông, hắn bước ra khỏi cửa.
Ánh nắng ban mai đã bắt đầu rải vàng trên những thửa ruộng lúa non xanh mướt, nhưng ở đầu làng, gần cây đa cổ thụ ngàn năm tuổi, một đám đông đã tụ tập. Tiếng tranh cãi, tiếng bàn tán xôn xao như ong vỡ tổ. Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều vững vàng, trầm tĩnh. Từ xa, hắn đã nhận ra bóng dáng Trần Đại Trụ vạm vỡ, nước da rám nắng, đang đứng giữa đám đông, tay vung vẩy chiếc cuốc cán dài, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận và uất ức. Xung quanh hắn là gần chục thanh niên trai tráng trong thôn, người cầm xẻng, người vác gậy gộc, thậm chí có cả mấy thanh tre vót nhọn hoắt. Gương mặt họ, vốn quen với sự lam lũ của đồng áng, giờ đây lại hiện rõ sự sợ hãi xen lẫn một sự liều lĩnh đến đáng sợ.
“Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được!” Trần Đại Trụ gằn giọng, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ, “Cứ mỗi ngày trôi qua, bọn Hồ Tam lại cướp bóc một thôn, chúng ta cứ chờ đến khi An Bình Thôn bị chúng biến thành tro tàn sao? Thà chết vinh còn hơn sống nhục!”
Một thanh niên khác, khuôn mặt còn non nớt, run rẩy nói: “Nhưng, Đại Trụ ca, Hắc Phong Sơn… bọn chúng là cường phỉ, chúng ta làm sao thắng nổi bọn chúng? Nghe nói chúng có cả tu sĩ pháp sư cơ mà!”
“Sợ cái gì!” Trần Đại Trụ đập mạnh chiếc cuốc xuống đất, tạo ra tiếng động chát chúa, “Một mình ta thì không, nhưng cả làng chúng ta thì sao? Cùng lắm là chết hết! Chết cũng phải chết cho đáng mặt đàn ông An Bình Thôn!” Hắn nhìn quanh, ánh mắt đầy vẻ thách thức, nhưng sâu thẳm vẫn là sự tuyệt vọng.
Những lời của Trần Đại Trụ như đổ thêm dầu vào lửa, khiến những thanh niên khác càng thêm kích động. Họ không có kinh nghiệm đối mặt với nguy hiểm, cũng không có đạo tâm kiên cố như Lục Trường Sinh. Tất cả những gì họ có là sự phẫn nộ trước sự bất lực, sự sợ hãi cho gia đình, và một chút dũng khí mù quáng của tuổi trẻ. Lục Trường Sinh quan sát, lắng nghe từng lời nói, từng cử chỉ của họ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn những người phàm tục này. Họ không hiểu về thế giới tu hành, không biết về sự chênh lệch sức mạnh khủng khiếp giữa phàm nhân và tu sĩ. Họ chỉ biết rằng, họ đang bị đe dọa, và họ muốn chống trả.
Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Tiểu Hoa với đôi mắt to tròn ngây thơ, bám chặt vào vạt áo hắn, cùng với sự lo lắng hằn sâu trên khuôn mặt Lý Thôn Trưởng lại hiện lên trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn hiểu rằng, sự liều lĩnh này, nếu không được ngăn chặn, sẽ không chỉ dẫn đến cái chết vô ích của những người thanh niên này, mà còn đẩy An Bình Thôn vào thảm cảnh diệt vong. Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, đã giúp hắn giữ vững tâm trí, không bị cảm xúc cuốn trôi. Nhưng sự thanh tịnh đó không có nghĩa là thờ ơ. Ngược lại, nó khiến hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm của mình. Hắn không thể để những sinh linh vô tội này lao vào chỗ chết. Hắn phải can thiệp, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và đạo lý mà hắn đã khổ công tu dưỡng.
Lục Trường Sinh hít một hơi sâu, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể vận chuyển nhẹ nhàng. Đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, cho phép hắn nhìn nhận mọi việc một cách rõ ràng nhất, không bị che mờ bởi sợ hãi hay phẫn nộ. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn tự nhủ. Hắn đã quyết định, và quyết định đó không thay đổi. Nhưng hành động cần phải có sự tính toán, sự khôn ngoan, chứ không phải sự bộc phát. Hắn không thể để họ biến mình thành mồi nhử cho Hồ Tam. Hắn cần phải là người đứng ra giải quyết, theo cách của riêng hắn. Với một bước chân nhẹ nhàng, Lục Trường Sinh tiến về phía đám đông đang huyên náo.
Khi Lục Trường Sinh bước đến, một khoảng không im lặng đột ngột xuất hiện trong đám đông đang huyên náo. Những ánh mắt phẫn nộ, sợ hãi đồng loạt đổ dồn về phía hắn. Lý Thôn Trưởng, với khuôn mặt tái mét vì lo lắng, cũng vừa vội vã chạy đến, lưng hơi còng, tay run rẩy vịn vào cây đa cổ thụ, thở hổn hển. Ông nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt van lơn, đầy bất lực.
“Dừng lại.” Giọng Lục Trường Sinh trầm tĩnh vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên thấu mọi sự ồn ào và kích động. “Các ngươi không thể đi. Đây không phải là sự dũng cảm, mà là sự tự sát mù quáng.”
Trần Đại Trụ, vẫn còn đang bừng bừng khí thế, quay phắt lại, ánh mắt đầy vẻ chất vấn. “Trường Sinh! Ngươi định làm gì? Cứ để bọn chúng tiếp tục hoành hành sao? Ngươi mạnh, nhưng sao lại không hành động?” Hắn vung cuốc lên, chỉ vào phía xa, nơi Mê Vụ Sâm Lâm ẩn hiện trong sương sớm. “Chúng ta đã chịu đựng đủ rồi! Ai cũng nói ngươi có bản lĩnh, nhưng bản lĩnh của ngươi là để An Bình Thôn chờ chết ư?” Lời nói của hắn tuy mang sự kích động của tuổi trẻ, nhưng ẩn sâu trong đó là sự bất mãn và thất vọng của một phàm nhân trước sự im lặng của kẻ mạnh.
Lý Thôn Trưởng vội vàng bước tới, cố gắng xoa dịu Trần Đại Trụ, nhưng giọng ông cũng run rẩy: “Đại Trụ, con bình tĩnh lại. Trường Sinh nói đúng. Chúng ta không thể hy sinh vô ích! Nhưng… nhưng phải làm sao đây? Hồ Tam cứ thế này, chúng ta biết làm gì?” Đôi mắt đục mờ của ông nhìn Lục Trường Sinh đầy hy vọng xen lẫn tuyệt vọng, như thể hắn là tia sáng cuối cùng trong đêm tối của họ.
Lục Trường Sinh không đáp lời Trần Đại Trụ ngay lập tức. Hắn đảo mắt nhìn một lượt các thanh niên, từng khuôn mặt trẻ tuổi còn vương nét hoảng sợ, từng bàn tay nắm chặt vũ khí thô sơ. Hắn hiểu rằng, những lời lẽ của hắn phải có sức nặng, phải chạm đến tận cùng tâm can họ, chứ không phải chỉ là sự răn đe.
“Sự mạnh yếu trong thế giới này không chỉ nằm ở gân cốt hay thần thông,” Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, “mà còn ở sự thấu hiểu thế cục, sự kiên định trong đạo tâm, và khả năng nhìn xa trông rộng. Hồ Tam là một mối họa, nhưng hắn không đơn độc, và hành động bộc phát chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn, đẩy các ngươi vào bẫy mà không hề hay biết.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Trần Đại Trụ, ánh mắt kiên định, không chút dao động. “Nếu các ngươi xông lên Hắc Phong Sơn với những thứ này, các ngươi không chỉ tự tay dâng mạng sống của mình cho chúng, mà còn khiến An Bình Thôn đối mặt với sự trả thù tàn khốc hơn gấp bội. Các ngươi nghĩ Hồ Tam sẽ bỏ qua những người thân của các ngươi khi chúng biết các ngươi đã chủ động gây hấn?”
Lời nói của Lục Trường Sinh như một gáo nước lạnh tạt vào sự nóng nảy của Trần Đại Trụ và các thanh niên. Họ bắt đầu nhận ra sự non nớt, thiếu suy nghĩ của mình. Hình ảnh gia đình, vợ con, cha mẹ hiện lên trong tâm trí, khiến những bàn tay đang nắm chặt cuốc xẻng bỗng chốc buông lỏng.
“Vậy… vậy chúng ta phải làm gì?” Một thanh niên trẻ lắp bắp hỏi, ánh mắt đầy sự bối rối và hoảng sợ. “Liệu có cơ hội nào cho chúng ta không?”
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, nhưng không phải là thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu hiểu. “Việc này, ta sẽ lo.” Hắn nói, giọng điệu càng thêm kiên quyết. “Nhưng không phải bằng cách các ngươi đang nghĩ. Hồ Tam và những kẻ đứng sau hắn, ta sẽ tự tay giải quyết. Các ngươi, hãy tin tưởng ta, và làm những gì một người dân An Bình Thôn nên làm: giữ vững thôn làng, bảo vệ gia đình mình, và chờ đợi.”
Hắn nhìn Lý Thôn Trưởng, ánh mắt dịu đi đôi chút. “Lý Thôn Trưởng, xin người hãy trấn an dân làng. Hãy để họ quay về với công việc đồng áng, với cuộc sống thường nhật. Sự sợ hãi chỉ làm yếu lòng người. Ta cần sự bình yên để hành động, không phải sự hỗn loạn.”
Lý Thôn Trưởng, với kinh nghiệm sống và sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh, gật đầu liên tục. “Được… được lắm, Trường Sinh. Lão già này tin ngươi. Toàn bộ An Bình Thôn đều đặt niềm tin vào ngươi.” Ông quay sang đám thanh niên, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy quyền uy của một trưởng thôn: “Các con nghe đây! Lục Trường Sinh đã nói. Chúng ta không thể hành động bộc phát. Hãy tin tưởng Trường Sinh. Quay về đi! Quay về làm việc của mình!”
Trần Đại Trụ vẫn còn chút bướng bỉnh, nhưng ánh mắt hắn đã không còn sự phẫn nộ mù quáng nữa, thay vào đó là sự xấu hổ và hiểu ra. Hắn nhìn xuống chiếc cuốc trong tay, rồi nhìn sang Lục Trường Sinh, người vẫn đứng đó, điềm tĩnh và vững vàng như một ngọn núi. Hắn biết, lời của Lục Trường Sinh là đúng. Hắn đã quá bốc đồng. “Trường Sinh…” Hắn khẽ gọi, giọng nói đã mất đi sự gay gắt ban nãy. “Ta… ta đã sai. Ngươi… ngươi hãy cẩn thận.”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cư��i nhạt hiện lên trên môi. “Hãy giữ vững ý chí. Ta sẽ không để An Bình Thôn gặp chuyện.” Hắn quay người, hướng về phía Mê Vụ Sâm Lâm. Hắn biết, lời hứa này không chỉ là lời hứa với dân làng, mà còn là lời hứa với chính đạo tâm của hắn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn phải đi, và phải hoàn thành sứ mệnh của mình.
Sau khi trấn an dân làng An Bình Thôn và nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Lý Thôn Trưởng cùng những ánh mắt chứa chan hy vọng của các thanh niên, Lục Trường Sinh không chần chừ thêm nữa. Hắn biết rằng thời gian là vàng bạc, và mỗi khoảnh khắc trôi qua đều có thể mang đến những biến cố không lường trước. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên con đường mòn dẫn vào Mê Vụ Sâm Lâm.
Hắn bước đi một mình, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng sự kiên định vững chắc của một tu sĩ với đạo tâm đã được tôi luyện. Mùi khói bếp và đất ẩm của An Bình Thôn dần lùi lại phía sau, thay vào đó là mùi rêu phong, cây cỏ dại và không khí ẩm ướt đặc trưng của rừng sâu. Tiếng chim hót líu lo ban nãy đã nhường chỗ cho tiếng gió xào xạc trên những tán lá cổ thụ, tiếng côn trùng rỉ rả và đôi khi là tiếng kêu quái dị của một loài dã thú nào đó từ sâu thẳm trong rừng. Bầu không khí nơi đây tuy không còn u ám như trong đêm, nhưng vẫn phảng phất vẻ bí ẩn, linh khí tương đối ổn định nhưng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.
Lục Trường Sinh không vội vã. Hắn đi dọc theo một con suối nhỏ, dòng nước trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu giữa chốn rừng thiêng. Mỗi bước chân của hắn đều là một sự chiêm nghiệm. Hắn suy nghĩ về những gì vừa xảy ra ở An Bình Thôn. Sự bộc phát của Trần Đại Trụ và các thanh niên không phải là điều xa lạ. Hắn đã thấy vô số phàm nhân, thậm chí cả tu sĩ cấp thấp, vì sợ hãi mà trở nên liều lĩnh, vì tuyệt vọng mà hành động mù quáng. Đó là bản chất của phàm trần, dễ bị cảm xúc chi phối, dễ bị cuốn vào vòng xoáy của hỉ nộ ái ố.
Nhưng hắn thì khác. Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn cách giữ vững bản tâm, cách đối diện với mọi biến cố mà không để linh hồn bị lung lay. Hắn không thể thờ ơ trước sự khốn khổ của An Bình Thôn, bởi vì đó là nơi hắn đã sống, đã trưởng thành, là căn cơ cho đạo pháp của hắn. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, nhưng trách nhiệm bảo vệ những người mình yêu thương lại là một phần không thể thiếu trong con đường tu hành của hắn. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.” Hắn thầm nhủ, cảm nhận sức mạnh của đạo tâm lan tỏa khắp cơ thể.
Hắn biết, Hồ Tam chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm. Những tin tức về sự biến động linh khí, về cổ di tích thức tỉnh, và cả lời cảnh báo mơ hồ của Sơn Thần trong lần trước, đều cho thấy một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn. Có lẽ, đằng sau Hồ Tam còn có những thế lực tà ác khác, những kẻ đang lợi dụng sự hỗn loạn của đại thế để trục lợi. "Hồ Tam không đơn độc," lời nói của hắn với Trần Đại Trụ không chỉ là để trấn an, mà còn là sự nhận thức sâu sắc của chính hắn.
Đang mải miết suy tư, Lục Trường Sinh chợt khựng lại. Dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, rễ cây trồi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ, bên bờ suối, có một lão nhân đang ngồi. Lão nhân đó trông có vẻ già nua lắm, râu tóc bạc phơ như tuyết trắng, dài đến tận ngực. Lưng lão hơi còng, nhưng ánh mắt lại sắc bén lạ thường, như thể có thể xuyên thấu mọi vật chất, mọi tâm tư. Lão mặc một bộ đạo bào vải thô giản dị, cũ kỹ, không có bất kỳ hoa văn hay dấu hiệu của tông môn nào. Lão ngồi đó, im lặng đến lạ, như một phần của thiên nhiên, đang quan sát Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh hơi giật mình. Hắn đã tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm giác linh khí và môi trường xung quanh hắn nhạy bén hơn người thường, nhưng hắn lại không hề cảm nhận được sự hiện diện của lão nhân cho đến khi lão lọt vào tầm mắt. Điều này chỉ có thể lý giải bằng hai khả năng: một là lão nhân không có chút tu vi nào, hòa mình hoàn toàn vào tự nhiên đến mức hắn không thể nhận ra; hai là tu vi của lão đã đạt đến một cảnh giới cực cao, vượt xa khả năng cảm nhận của hắn. Dựa vào ánh mắt sắc như kiếm kia, Lục Trường Sinh nghiêng về khả năng thứ hai.
Hắn không dám lơ là, khẽ cúi đầu hành lễ. “Vãn bối Lục Trường Sinh, xin ra mắt tiền bối.”
Lão nhân khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn chứa nhiều ý vị. Giọng nói của lão trầm, chậm rãi, nhưng lại mang theo một chút uy nghi khó tả, như tiếng suối ngầm chảy qua vách đá ngàn năm. “Người trẻ, lòng dũng cảm là đáng quý, nhưng sự liều lĩnh thì không. Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật.”
Lục Trường Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự kinh ngạc. Lời nói của lão nhân như một sự đáp lời hoàn hảo cho những suy tư của hắn ban nãy, như thể lão đã đọc được toàn bộ tâm tư của hắn. “Tiền bối… những lời người nói, vãn bối xin ghi nhớ. Vãn bối vừa rồi cũng đã can ngăn những thanh niên trong thôn vì sự liều lĩnh của họ.”
Kiếm Lão Nhân khẽ gật đầu, đôi mắt sắc bén như kiếm quang nhìn sâu vào Lục Trường Sinh, như muốn nhìn thấu tận cùng linh hồn hắn. “Ngươi mang trong mình một con đường khác, một con đường ít người dám chọn trong thời đại này. Nó không phải là con đường của tốc độ, của sự phô trương, mà là con đường của sự kiên định, của sự tu dưỡng nội tại. Nhưng con đường đó cần sự kiên định gấp vạn lần những kẻ chạy theo phù hoa. Đừng để tiếng ồn bên ngoài làm loạn tâm trí. Hãy nhìn vào gốc rễ, không phải cành lá.”
Lục Trường Sinh chấn động trong lòng. Từng lời của lão nhân như gõ thẳng vào đạo tâm hắn, hóa giải những khúc mắc còn sót lại. Hắn luôn biết con đường mình chọn là khác biệt, nhưng đôi khi, sự khác biệt đó cũng mang lại sự cô độc và những hoài nghi nhỏ bé. Lời của Kiếm Lão Nhân không chỉ là sự xác nhận, mà còn là một chỉ dẫn vô giá. "Gốc rễ" mà lão nói, không phải là gì khác ngoài bản chất của đạo pháp, của bản tâm, của con đường mà hắn đã chọn.
“Vãn bối xin cảm tạ tiền bối đã chỉ điểm.” Lục Trường Sinh thành kính cúi đầu một lần nữa.
Kiếm Lão Nhân chỉ cười nhẹ, không đáp. Lão từ từ đứng dậy, động tác tuy chậm rãi nhưng lại vô cùng tự nhiên, như một phần của cây cối, đá sỏi nơi đây. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm của cây cỏ dại. Trong chớp mắt, bóng dáng lão nhân đã biến mất, không để lại chút dấu vết nào, như thể lão chưa từng xuất hiện. Lục Trường Sinh chỉ cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, nhẹ nhàng tan biến vào không trung.
Lục Trường Sinh đứng đó, chìm trong suy tư sâu sắc. Gặp gỡ Kiếm Lão Nhân, nghe những lời chỉ dạy của lão, khiến tâm hồn hắn trở nên thanh tịnh và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã được khai sáng. Con đường của hắn, tuy chậm rãi, nhưng vững chắc. Hắn không cần phải chạy theo sức mạnh phù phiếm, mà cần phải đào sâu vào bản chất của đạo, của chính mình. Sự liều lĩnh của phàm nhân, sự hoang mang của dân làng, và cả sự tồn tại của những kẻ như Hồ Tam, tất cả đều là những cành lá. Gốc rễ nằm ở sự kiên định của đạo tâm, ở bản chất của sự tu hành.
Hắn nhìn về phía con suối nhỏ vẫn chảy róc rách, rồi nhìn sâu vào Mê Vụ Sâm Lâm. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy và thử thách. Nhưng Lục Trường Sinh biết, hắn đã sẵn sàng. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn không cần phải đoán định tâm người, hắn chỉ cần giữ vững bản tâm của mình. Hồ Tam, và cả những gì đằng sau hắn, sẽ phải đối mặt với một Lục Trường Sinh không chỉ mạnh mẽ về tu vi, mà còn kiên cố về đạo tâm. Hành trình này, chỉ mới bắt đầu, nhưng hắn tin rằng, hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.