Cửu thiên linh giới - Chương 29: Bão Lòng An Bình: Quyết Đoán Của Phàm Nhân
Bình minh lên, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, rồi từ từ trượt xuống An Bình Thôn, rải một lớp bụi vàng óng lên những mái nhà tranh vách đất, những con đường mòn quen thuộc. Tiếng gà gáy yếu ớt vang lên từ đầu làng, xen lẫn tiếng chó sủa xa xăm, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Thế nhưng, vẻ yên bình vốn có của An Bình Thôn hôm nay lại nhuốm một màu u ám, nặng trĩu. Không khí trong lành của sớm mai dường như cũng không thể xua tan đi cái mùi lo lắng vô hình đang bao trùm khắp chốn.
Trên con đường làng, những thôn dân, thường ngày vẫn tất bật với công việc đồng áng, nay lại tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt hoang mang, thấp thỏm nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm. Những lời bàn tán thì thầm, đứt quãng, như tiếng ong vỡ tổ, nhưng lại mang nặng sự sợ hãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của thôn. Ánh nắng sớm dù ấm áp đến mấy cũng không xua tan được vẻ u ám trên gương mặt sạm nắng của họ. Lục Trường Sinh, đứng lặng lẽ trên hiên nhà mình, ánh mắt trầm tư quét qua cảnh tượng ấy. Hắn không nói một lời, nhưng mọi biểu cảm lo âu, mọi ánh nhìn tuyệt vọng của dân làng đều không thoát khỏi tầm mắt hắn.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn thường ngày rạng rỡ nay lại ngấn nước, cứ bám riết lấy vạt áo vải thô của hắn, như một cái bóng không rời. Bàn tay bé xíu của cô bé nắm chặt lấy vạt áo, hơi run rẩy, khẽ kéo kéo như muốn tìm kiếm một sự trấn an, một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão lòng đang cuộn trào. Sự hồn nhiên của một đứa trẻ đã bị nỗi sợ hãi từ bên ngoài gặm nhấm, và điều đó khiến trái tim Lục Trường Sinh khẽ thắt lại. Hắn biết, ánh mắt lo sợ đó không chỉ dành cho riêng cô bé, mà còn là đại diện cho biết bao ánh mắt khác trong thôn.
"Ấy chà, lại có chuyện gì mới rồi đây!" Bà Mười, thân hình nhỏ bé, mái tóc búi cao, đôi mắt lanh lợi thường ngày nay cũng ánh lên vẻ sợ hãi, giọng nói vốn đã the thé nay càng trở nên run rẩy hơn khi bà thì thầm với nhóm người bên cạnh. "Nghe nói thôn bên cạnh bị cướp sạch rồi, bọn Hồ Tam đó hung ác lắm, không biết chừng nào chúng lại quay lại đây... Chúng nó như ma quỷ vậy, cứ đi đến đâu là tai họa đến đó." Bà vừa nói vừa liếc mắt nhìn về phía Lục Trường Sinh, trong ánh mắt có sự vừa sợ hãi, vừa hy vọng, vừa lại có chút nghi ngờ. Bà không hiểu vì sao một phàm nhân như Lục Trường Sinh lại có thể đánh đuổi được băng cướp kia, nhưng nỗi sợ hãi về sự quay lại của chúng còn lớn hơn cả sự kinh ngạc.
Cách đó không xa, Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay nắm chặt chiếc cuốc đã rỉ sét, đôi mắt hằn lên những tia giận dữ và bất lực. "Đáng chết! Đám khốn nạn đó! Sao không có ai ra tay trừng trị bọn chúng chứ! Cứ để chúng hoành hành mãi như vậy sao? Phàm nhân chúng ta... chẳng lẽ cứ phải chịu đựng mãi sao?" Giọng hắn tuy nhỏ nhưng đầy vẻ căm phẫn, thể hiện sự bất lực của một người đàn ông khỏe mạnh nhưng không thể bảo vệ được gia đình và làng xóm của mình. Hắn đấm mạnh xuống đất, một tiếng "thịch" khô khốc vang lên, hòa vào tiếng gió xào xạc qua mái nhà, mang theo nỗi uất hận.
Một thôn dân trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn vẻ non nớt, hoang mang hỏi người bên cạnh: "Liệu Trường Sinh ca ca có bảo vệ được chúng ta mãi không? Lần trước là may mắn... nhưng lần này, nếu chúng quay lại đông hơn thì sao?" Câu hỏi đó không chỉ là của riêng hắn, mà là tiếng lòng của biết bao người trong thôn, một sự hỗn loạn trong niềm tin và sự nghi ngờ. Dù Lục Trường Sinh đã ra tay, nhưng sự sợ hãi về một thế lực tà ác vẫn còn đeo bám họ, khiến niềm tin ấy lung lay như ngọn đèn trước gió.
Trong đám đông, những thôn dân lão già, lưng còng, tay chống gậy, chỉ biết thở dài thườn thượt. Khuôn mặt nhiều nếp nhăn của họ giờ đây chất chồng thêm những lo toan. "Đất có thổ công, sông có hà bá... Nhưng thời này, thần linh cũng không còn bảo vệ chúng sinh nữa rồi sao?" Một lão nhân thều thào, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ cam chịu và tuyệt vọng. Họ đã chứng kiến bao nhiêu đổi thay của thế sự, nhưng chưa bao giờ thấy lòng người lại hoang mang đến thế.
Lục Trường Sinh đứng đó, lắng nghe tất cả, cảm nhận tất cả. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng bàn tán thì thầm, tiếng gió xào xạc... tất cả đều dội vào tâm trí hắn, nhưng không làm tâm hắn loạn. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Tiểu Hoa. Hắn đã nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt họ, cảm nhận được sự bất lực, sự hoang mang đang lan tỏa như một dịch bệnh vô hình. Hắn chợt nghĩ, nỗi sợ hãi này... Nó còn đáng sợ hơn cả lưỡi đao chém giết. Lưỡi đao chỉ có thể giết chết thân thể, nhưng nỗi sợ hãi có thể bóp nghẹt linh hồn, phá hủy ý chí, biến con người thành những cái xác không hồn. Hắn biết, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn tuy giúp hắn bình ổn tâm trí, nhưng không thể che chắn cho những người hắn yêu thương khỏi sự tàn phá của nỗi sợ hãi. Hắn cần phải làm gì đó, không chỉ để xua đuổi băng cướp, mà còn để xua tan đi bóng ma đang ám ảnh tâm hồn An Bình Thôn.
Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi hoa dại phảng phất, trộn lẫn với cái mùi lo lắng vô hình, tạo nên một bản giao hưởng đau lòng của sự sống và nỗi sợ hãi. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận dòng linh khí trong cơ thể lưu chuyển một cách bình ổn, Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn vận hành một cách kiên định. Hắn biết, đó là điểm tựa duy nhất của hắn lúc này. Hắn mở mắt ra, ánh mắt không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là một sự kiên định, một quyết tâm đang dần hình thành. An Bình Thôn, không thể cứ mãi bị đe dọa như thế này được.
***
Giữa buổi sáng, Lý Thôn Trưởng mời Lục Trường Sinh vào nhà. Ngôi nhà gỗ đơn sơ, sạch sẽ, vẫn còn vương mùi khói bếp từ bữa sáng đạm bạc. Không khí trong phòng trầm mặc, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, làm lay động những tấm rèm vải thô. Nắng nhẹ chiếu qua cửa sổ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất, nhưng không xua đi được không khí nặng nề, đầy lo lắng.
Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng, khuôn mặt hiền lành đầy nếp nhăn của thời gian, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên sự ấm áp và từng trải, ngồi đối diện Lục Trường Sinh. Trên tay ông vẫn là chiếc tẩu thuốc cũ kỹ, nhưng hôm nay, ông không châm lửa. Ông đặt chiếc tẩu xuống bàn, khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng trĩu bao nỗi lo toan.
"Trường Sinh, con đã thấy rồi đó." Lý Thôn Trưởng cất lời, giọng điệu ấm áp thường ngày nay lại xen lẫn sự mệt mỏi và bất lực. "Dân làng... họ đang hoảng sợ. Ta đã cố gắng trấn an, nói rằng chúng ta sẽ ổn, nhưng những tin tức từ các thôn lân cận... chúng thật sự quá đáng sợ. Băng cướp Hồ Tam, chúng không chỉ cướp bóc của cải, mà còn gieo rắc nỗi kinh hoàng, phá nát sự bình yên bao đời. An Bình Thôn của chúng ta... liệu có thể mãi yên bình được không?"
Ánh mắt của Lý Thôn Trưởng nhìn Lục Trường Sinh, không trực tiếp cầu xin, nhưng lại chứa đựng một sự khẩn cầu sâu sắc, một niềm hy vọng cuối cùng của cả một thôn làng đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn. Ông đã chứng kiến Lục Trường Sinh ra tay, đã đặt niềm tin vào sức mạnh khác biệt của hắn, nhưng gánh nặng của một thôn trưởng, của một người cha, người ông, khiến ông không thể không lo lắng.
Lục Trường Sinh lắng nghe, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, không một gợn sóng. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm ổn, mang theo sự thấu hiểu. "Con hiểu, Thôn Trưởng. Con đã nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt họ. Nỗi sợ hãi đó, nó đang gặm nhấm sự sống của An Bình Thôn." Hắn dừng lại một chút, như đang suy nghĩ, đang cân nhắc từng lời nói. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của Lý Thôn Trưởng, và điều đó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn.
"Con có cách nào không?" Lý Thôn Trưởng hỏi tiếp, giọng ông khẽ run lên. "Ta biết con khác biệt, con không giống những phàm nhân khác. Nhưng... một người liệu có thể chống lại tất cả? Băng cướp Hồ Tam, chúng tuy không phải là tu sĩ mạnh mẽ, nhưng chúng đông đảo, lại hung tợn, và... ta nghe nói, chúng có thể còn có thế lực lớn hơn chống lưng. Thời buổi này, linh khí biến động, yêu ma quỷ quái, cường đạo tà tu nổi lên như nấm. An Bình Thôn nhỏ bé của chúng ta... thật sự khó lòng mà giữ được bình yên."
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Lý Thôn Trưởng, ánh mắt kiên định dần xuất hiện, như một ngọn lửa nhỏ bùng cháy trong đêm tối. "Đôi khi, một người đủ kiên định có thể làm được nhiều hơn Thôn Trưởng nghĩ." Giọng hắn vẫn trầm ổn, nhưng mang theo một sức nặng, một sự tự tin không thể lay chuyển. Hắn không khoa trương, không hứa hẹn điều gì quá lớn lao, nhưng trong lời nói đó, Lý Thôn Trưởng cảm nhận được một sự chắc chắn đến lạ kỳ.
Lục Trường Sinh biết, Lý Thôn Trưởng không chỉ lo cho An Bình Thôn, mà còn lo cho chính hắn. Ông thấy hắn khác biệt, nhưng ông cũng lo lắng cho con đường đơn độc mà hắn đang đi. Thế nhưng, đạo tâm của Lục Trường Sinh đã được Tàn Pháp Cổ Đạo rèn luyện đến mức vững như bàn thạch. Con đường hắn chọn, không phải là con đường xưng bá thiên hạ, mà là con đường bảo vệ những giá trị cốt lõi, bảo vệ sự bình yên cho những người hắn quan tâm. Và An Bình Thôn, chính là khởi điểm của con đường ấy.
Hắn khẽ đứng dậy, cúi đầu chào Lý Thôn Trưởng một cách cung kính. "Thôn Trưởng, xin người cứ yên tâm. Con sẽ không để An Bình Thôn gặp chuyện." Lời nói của hắn không phải là một lời cam kết suông, mà là một lời thề được khắc sâu vào đạo tâm. Hắn rời khỏi nhà Lý Thôn Trưởng, để lại phía sau một lão nhân với ánh mắt vừa bớt lo lắng, vừa chất chứa thêm một niềm hy vọng mong manh. Lục Trường Sinh hiểu rằng, gánh nặng trách nhiệm này, hắn phải tự mình gánh vác.
***
Trưa, nắng ấm chiếu rọi khắp An Bình Thôn, xua tan đi phần nào sự ẩm ướt của sương sớm. Trong sân nhà Lục Trường Sinh, một khoảng sân nhỏ được dọn dẹp gọn gàng, vài chậu cây cảnh đơn giản đung đưa trong gió nhẹ. Không khí trong lành nhưng vẫn mang một sự tĩnh lặng đặc biệt, khác hẳn với sự ồn ào, lo lắng ở ngoài kia. Mùi đất ẩm và mùi hoa dại thoang thoảng, tạo nên một không gian thanh bình, lý tưởng cho sự chiêm nghiệm.
Lục Trường Sinh ngồi thiền giữa sân, trên một tấm chiếu cỏ bện đơn giản. Hắn nhắm mắt lại, nhưng không phải để tu luyện như thường lệ, mà để lắng nghe nội tâm mình, để cảm nhận sâu sắc hơn về những gì đang diễn ra. Hắn hồi tưởng lại những hình ảnh dân làng hoảng loạn, tiếng khóc thút thít của Tiểu Hoa khi bám lấy vạt áo hắn, và cả lời đe dọa của Hồ Tam. Hắn nhớ lại lời cảnh báo vô hình của Sơn Thần trong Mê Vụ Sâm Lâm, và sự tàn bạo của thế giới tu hành mà hắn đã chứng kiến. Tất cả những hình ảnh đó, như những dòng chảy cuộn xiết, va đập vào vách đá kiên cố của đạo tâm hắn.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vẫn vận hành một cách bình ổn, chậm rãi nhưng vững chắc, như một dòng suối ngầm chảy xuyên qua mọi hỗn loạn. Nó giúp hắn giữ được sự thanh tịnh trong tâm hồn, không bị những cảm xúc tiêu cực cuốn trôi. Nhưng sự thanh tịnh đó không phải là sự thờ ơ, mà là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm của mình. Hắn nhận ra rằng, dù con đường của mình là chậm rãi, là tu dưỡng nội tâm, nhưng đạo tâm của hắn không cho phép hắn khoanh tay đứng nhìn khi những người hắn quan tâm đang phải chịu đựng.
An Bình Thôn, đối với hắn, không chỉ là một nơi chốn. Nó là căn cơ của hắn, là nơi hắn tìm thấy mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo, là nơi hắn đã sống, đã lớn lên, và là nơi hắn muốn bảo vệ bằng mọi giá. Bình yên... không thể có được bằng cách trốn tránh. Đạo của ta, là đạo của sự kiên định, và kiên định có nghĩa là phải đối mặt với mọi thử thách. Đó không phải là sự tranh giành sức mạnh, không phải là sự khẳng định bản thân, mà là sự bảo vệ những giá trị thiêng liêng nhất.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi thở đi vào sâu trong đan điền, rồi từ từ thoát ra, mang theo những tạp niệm cuối cùng. Lời đe dọa của Hồ Tam, sự bất an của khu rừng, và cả lời cảnh báo vô hình của Sơn Thần, tất cả đều thôi thúc hắn. Hắn không thể chờ đợi. Hắn không thể để An Bình Thôn mãi mãi sống trong sợ hãi. Hắn cần phải chủ động, cần phải hành động dứt khoát. Hồ Tam... và những gì đằng sau hắn, ta sẽ tự tay giải quyết. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kiên quyết, không còn chút do dự hay phân vân.
Lục Trường Sinh mở mắt ra. Ánh nhìn của hắn giờ đây kiên định như sắt, không một chút dao động. Hắn đứng dậy, cất một tiếng thở dài nhẹ, nhưng không phải là thở dài của sự mệt mỏi, mà là của một quyết tâm đã được định hình. Hắn nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi những hiểm nguy vẫn đang rình rập, nơi mà hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhưng đạo của hắn, là đạo của sự kiên định. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Hắn bắt đầu kiểm tra lại vài vật phẩm cá nhân đơn giản: một thanh kiếm gỗ sồi đã cũ nhưng vẫn sắc bén, vài viên linh thạch dự trữ, và một ít dược liệu thông thường. Mọi thứ đều đơn giản, không cầu kỳ, nhưng đủ để hắn đương đầu với những thử thách sắp tới. Hắn biết, một cuộc đối đầu trực diện với Hồ Tam là điều không thể tránh khỏi, và có lẽ, đây chỉ là bước khởi đầu cho một hành trình lớn hơn, một hành trình mà hắn phải đối mặt với những mối nguy hiểm ẩn giấu sâu xa hơn, những thế lực tà ác có thể đang chống lưng cho Hồ Tam.
Lục Trường Sinh không còn là một phàm nhân chỉ biết thủ phận. Hắn đã trở thành người gánh vác trách nhiệm, một tu sĩ với đạo tâm kiên cố, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ những người hắn yêu thương. An Bình Thôn sẽ không còn là nơi bình yên mãi mãi, nhưng hắn sẽ đảm bảo rằng nó sẽ không bị hủy hoại. Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ chỉ là tu luyện sức mạnh. Nó là một hành trình chiêm nghiệm, một sự tìm kiếm về bản chất của Đạo, về ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đầy biến động. Và hắn biết, hành trình này, chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.