Cửu thiên linh giới - Chương 28: Bão Giông Kéo Dài: Dấu Vết Hồ Tam và Lời Cảnh Báo Từ Rừng Sâu
Mùi khói bếp, rơm rạ và đất ẩm vẫn thoảng trong gió sớm An Bình Thôn, nhưng không còn mang theo sự bình yên thường nhật. Thay vào đó, một không khí u ám, nặng nề bao trùm, như thể màn sương đêm chưa kịp tan đã bị một nỗi sợ hãi vô hình bao phủ. Những căn nhà tranh vách đất, mái ngói đơn sơ vẫn đứng đó, nhưng trên tường đã hằn vết của cuộc cướp phá, những mảnh vỡ, những vết chân lộn xộn còn vương vãi trên nền đất. Dân làng, với gương mặt phờ phạc, ánh mắt còn hằn vẻ kinh hoàng, đang cố gắng dọn dẹp, khôi phục lại trật tự vốn có, nhưng mỗi động tác đều chậm chạp, nặng nề. Tiếng gà gáy buổi sáng nghe yếu ớt, tiếng chó sủa cũng không còn vẻ hăng hái như trước, thay vào đó là những tiếng rên rỉ cụt ngủn.
Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ giữa sân thôn, đôi mắt trầm tư quét qua từng gương mặt quen thuộc. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Nỗi sợ hãi của dân làng, những lời thì thầm lo lắng của họ, những ánh mắt nhìn hắn với sự biết ơn xen lẫn hoang mang, tất cả đều chất chứa trong tâm trí hắn. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, nhưng gánh nặng của trách nhiệm vẫn đè nặng lên vai. Hắn biết, Hồ Tam đã rút lui, nhưng lời đe dọa cuối cùng của chúng, "những kẻ còn mạnh hơn", không phải là lời nói suông. Nó là một sợi dây liên kết vô hình, kéo dài đến mối nguy hiểm lớn hơn mà hắn đã cảm nhận được từ lâu – U Minh Tôn Giả và tà đạo đang trỗi dậy. An Bình Thôn, một ốc đảo bình yên giữa thời đại biến động, đã không còn an bình nữa.
Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và tấm lưng còng, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ trấn tĩnh, bước đến bên Lục Trường Sinh. Khuôn mặt hiền lành của ông giờ đây hằn rõ những nếp nhăn lo âu, đôi mắt đục mờ nhìn xa xăm về phía Mê Vụ Sâm Lâm. "Trường Sinh à, ta đã sai khi quá tin vào sự yên bình giả tạo này," ông thở dài, giọng nói khàn đặc. "Hồ Tam quả nhiên không phải hạng dễ bỏ qua. Nghe đâu thôn bên cạnh, Lão Tùng Thôn, cũng bị chúng cướp phá đêm qua, tang thương lắm... Những kẻ ăn cướp mà giờ cũng có tu vi, thật là... trời đất này còn đâu an nguy nữa."
Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, tay vẫn cầm chiếc cuốc, bước đến gần, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự bất lực. "Đại Trụ ta thề sẽ liều mạng bảo vệ thôn, nhưng bọn chúng... chúng có linh khí. Làm sao mà chống lại được?" Giọng hắn run rẩy, bất lực.
Bà Mười, với dáng người nhỏ bé và mái tóc búi cao, đôi mắt lanh lợi mọi khi giờ đọng đầy nước, tay bà vẫn còn run rẩy khi thu dọn những mảnh vỡ. Bà nhìn Lục Trường Sinh, giọng nói đầy hoang mang: "Trường Sinh à, liệu chúng ta có ổn không? Lần này có con, lần sau thì sao? Lỡ chúng nó quay lại, mang theo cả lũ quỷ dữ thì biết làm sao đây? Mấy đứa nhỏ... chúng nó còn bé quá!" Câu hỏi của bà như một nhát dao đâm vào tâm trí Lục Trường Sinh, làm hắn nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của mình.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương những vệt nước mắt, chạy đến nắm lấy vạt áo Lục Trường Sinh. Đôi mắt to tròn của nàng nhìn hắn với sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng đầy sợ hãi. "Ca ca đừng đi... Đừng bỏ Tiểu Hoa một mình..." Giọng nàng lí nhí, yếu ớt. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng xoa đầu nàng, cảm nhận sự run rẩy từ bàn tay nhỏ bé. Hình ảnh Tiểu Phương bị tên cướp túm lấy đêm qua vẫn còn ám ảnh hắn. Đó là lý do hắn không thể ngồi yên.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và sương đêm còn vương vấn trong không khí, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh. Hắn nhìn những gương mặt lo lắng xung quanh, rồi lại nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi Hồ Tam và những kẻ của chúng đã rút lui. "Thôn trưởng, bà con," hắn trầm tĩnh cất lời, giọng nói không nhanh không chậm, mang theo một sự kiên định lạ thường, "Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Việc phòng thủ chỉ là nhất thời. Để An Bình Thôn thực sự bình yên, chúng ta cần phải giải quyết tận gốc vấn đề." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, "Ta sẽ đi tìm hiểu rõ hơn về chúng. Lần này, ta sẽ không để chúng có cơ hội đe dọa các ngươi lần nữa."
Lý Thôn Trưởng nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt đục mờ thoáng hiện lên một tia hy vọng. "Nhưng... Trường Sinh, con một mình đi vào rừng sâu, đó là nơi nguy hiểm. Hơn nữa, Hồ Tam có tu vi, chúng lại còn có đồng bọn..."
Lục Trường Sinh lắc đầu. "Không sao. Ta có con đường của ta." Hắn biết, con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hắn không cần phô trương sức mạnh, nhưng hắn có đạo tâm vững như bàn thạch, và đó là thứ mà Hồ Tam không thể hiểu được. Hắn quay sang Tiểu Hoa, khẽ nói: "Tiểu Hoa ngoan, ca ca đi rồi sẽ về. Con ở nhà trông chừng mọi người nhé."
Sau khi trấn an dân làng và dặn dò Trần Đại Trụ cùng vài thanh niên khác tiếp tục củng cố hàng rào, Lục Trường Sinh khoác lên mình bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc. Hắn không mang theo vũ khí phô trương, chỉ có cây gậy trúc đơn giản làm bạn. Hắn không cần những thứ hoa mỹ đó. Sức mạnh của hắn đến từ bên trong, từ Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã kiên trì tu luyện bấy lâu.
Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận dòng linh khí bình ổn chảy trong cơ thể. Bước chân hắn chậm rãi, vững chắc, không một chút do dự. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại dần thay thế mùi khói bếp khi hắn tiến về phía Mê Vụ Sâm Lâm. Ánh nắng sớm vẫn chưa xuyên qua được tán lá dày đặc, tạo nên một không gian mờ ảo, huyền bí. Hắn biết, một hành trình mới đã bắt đầu, một hành trình không chỉ vì An Bình Thôn, mà còn vì con đường của chính hắn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lục Trường Sinh một lần nữa khắc sâu điều đó trong tâm khảm.
***
Lục Trường Sinh một mình tiến vào Mê Vụ Sâm Lâm, nơi mà chỉ một ngày trước, hắn đã cảm nhận được sự bất an tột độ từ trại cướp Hồ Tam. Sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, tạo nên một bức màn trắng xóa bao phủ khắp mọi ngóc ngách của khu rừng. Ánh sáng mặt trời chỉ có thể yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo ra những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Tiếng gió hú qua kẽ cây, tiếng lá cây xào xạc dưới chân, và tiếng chim kêu quái dị từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang sơ, mang theo chút âm u, bí ẩn. Mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ mục nát nồng nặc trong không khí, đôi khi còn xen lẫn mùi tanh của yêu thú, tạo nên một cảm giác vừa nguyên thủy vừa đầy nguy hiểm.
Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, từng bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng. Dòng linh khí bình ổn trong cơ thể hắn không ngừng luân chuyển, giúp hắn cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của khu rừng. Hắn không tìm kiếm sự bùng nổ linh khí hay những dấu vết rõ ràng, mà tập trung vào sự bất thường, vào những điểm mất cân bằng trong dòng chảy tự nhiên của linh khí. Hắn biết, những kẻ như Hồ Tam, dù chỉ là tu vi sơ đẳng, cũng sẽ để lại dấu vết.
Đi sâu hơn vào rừng, Lục Trường Sinh đột nhiên dừng lại. Một mùi hương lạ lẫm, thoang thoảng mùi thuốc bắc và gỗ mục, trộn lẫn với mùi đất tươi mới, phả vào mũi hắn. Hắn chậm rãi di chuyển, đôi mắt đen láy quét qua từng bụi cây, từng thân cổ thụ. Dưới một gốc cây bách cổ thụ cao lớn, thân cây to đến mấy người ôm không xuể, hắn thấy một bóng người.
Đó là một người đàn ông thân hình rắn rỏi, nước da ngăm đen rám nắng vì sương gió, tay cầm một chiếc cung tên được làm từ gỗ quý, lưng đeo một túi tên lông vũ sắc bén. Trang phục của hắn giản dị, làm từ da thú đã được xử lý kỹ càng, giúp hắn dễ dàng hòa mình vào màu sắc của khu rừng. Vẻ mặt hắn trầm tính, đôi mắt sắc như chim ưng đang chăm chú đặt một cái bẫy tinh xảo dưới lớp lá khô. Đó chính là Mộc Sơn, thợ săn giỏi nhất trong vùng, người mà dân làng vẫn thường kính trọng vì sự hiểu biết sâu sắc về Mê Vụ Sâm Lâm.
Mộc Sơn, dường như cũng cảm nhận được sự hiện diện của Lục Trường Sinh, đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt cảnh giác như một con thú hoang. Cung tên trong tay hắn siết chặt. "Người lạ. Rừng này không dung kẻ yếu tim," Mộc Sơn cất lời, giọng nói trầm đục, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Hắn không mang theo sự khinh thường của những tu sĩ khác, mà là một sự cảnh giác nguyên thủy của kẻ sống giữa thiên nhiên khắc nghiệt.
Lục Trường Sinh đứng yên, không một cử động thừa thãi. "Ta chỉ muốn tìm hiểu một số chuyện. Ngươi am hiểu nơi đây," hắn đáp lời, giọng nói bình thản, không có vẻ đe dọa. Hắn không muốn gây hấn.
Mộc Sơn nhìn Lục Trường Sinh một lúc lâu, ánh mắt sắc bén dò xét từng chi tiết trên người hắn. Hắn không cảm nhận được linh khí bùng nổ hay sự khoa trương từ thiếu niên này, nhưng lại có một cảm giác bình ổn và kiên định lạ thường. Sau một thoáng, hắn hạ cung xuống một chút, nhưng vẫn giữ tư thế cảnh giác. "Ta sống ở đây từ tấm bé. Rừng này, ta đi còn nhiều hơn đi trên đất bằng." Hắn nói, rồi quay lại tiếp tục công việc đặt bẫy của mình. "Ngươi muốn biết gì?"
"Dấu vết của những kẻ phá hoại," Lục Trường Sinh nói thẳng. "Băng cướp Hồ Tam."
Nghe nhắc đến Hồ Tam, ánh mắt Mộc Sơn lóe lên một tia phẫn nộ. "Bọn chúng. Là lũ sâu bọ phá hoại sự bình yên của rừng. Gần đây, chúng nó hoành hành dữ dội hơn. Không chỉ phàm nhân, ngay cả thú cũng không yên. Những con thú vốn nhút nhát giờ đây cũng hung hãn lạ thường, hay bỏ đi khỏi lãnh địa của mình. Linh khí trong rừng cũng có chút xáo động." Hắn ngừng tay, nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt hiện lên vẻ ưu tư. "Rừng có luật của rừng. Kẻ phá luật, sớm muộn cũng bị nuốt chửng. Nhưng lũ người này... chúng không hiểu. Chúng chỉ biết cướp đoạt."
"Thú cũng không yên sao?" Lục Trường Sinh lặp lại, trong lòng dấy lên một suy nghĩ. Sự bất an của Hồ Tam, sự bất an của động vật trong rừng, liệu có mối liên hệ nào? Lời đe dọa của Hồ Tam về "những kẻ mạnh hơn" có lẽ không chỉ là tu sĩ tà đạo, mà còn là sự phá vỡ cân bằng tự nhiên.
"Đúng vậy," Mộc Sơn gật đầu. "Những dấu vết này ta đã thấy nhiều. Không chỉ là đám cướp. Có cả những kẻ săn linh thú, những tu sĩ mà ta không hiểu họ đến đây làm gì. Họ phá hoại không khác gì lũ cướp." Hắn chỉ tay vào một dấu chân lớn trên nền đất ẩm. "Đây là dấu chân của một con Lôi Báo, một linh thú cấp thấp, nhưng nó hiếm khi xuất hiện ở khu vực này. Nó đã bỏ đi khỏi lãnh địa sâu hơn trong rừng. Có lẽ vì bị quấy phá."
Lục Trường Sinh nhìn theo hướng Mộc Sơn chỉ, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy ưu tư của người thợ săn. Hắn cảm nhận được sự kiên định, chân thành trong lời nói của Mộc Sơn, một con người sống hòa mình với thiên nhiên. "Cảm ơn ngươi, Mộc Sơn đạo hữu," Lục Trường Sinh khẽ nói, dù biết rằng Mộc Sơn không phải tu sĩ. "Ta sẽ đi sâu hơn."
Mộc Sơn không ngăn cản. Hắn chỉ gật đầu, rồi lại tiếp tục công việc đặt bẫy của mình. "Hãy cẩn thận. Càng vào sâu, nguy hiểm càng nhiều. Không chỉ là yêu thú, mà còn là lòng người."
Lục Trường Sinh gật đầu, hiểu ý. Hắn tiếp tục hành trình, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chắc. Lời của Mộc Sơn vang vọng trong tâm trí hắn. "Rừng có luật của rừng." Đó không chỉ là luật lệ của thiên nhiên, mà còn là một triết lý sâu sắc về sự cân bằng. Sự xâm phạm của Hồ Tam, của những kẻ săn linh thú, đang phá vỡ cái luật ấy, và điều đó có thể dẫn đến những hậu quả khó lường. Hắn nhận ra, mối đe dọa không chỉ là những tên cướp hay tu sĩ tà đạo, mà còn là sự xáo trộn của chính Đạo của thiên nhiên. Con đường hắn đang đi, dường như đang dần mở rộng ra, không chỉ là bảo vệ An Bình Thôn, mà còn là bảo vệ một điều gì đó lớn lao hơn.
***
Càng đi sâu vào Mê Vụ Sâm Lâm, sương mù càng trở nên dày đặc hơn, như một tấm màn khổng lồ bao phủ lấy mọi thứ, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Ánh sáng chiều tà cũng không thể xuyên qua nổi lớp sương dày đặc và tán lá cổ thụ rậm rạp, khiến khu rừng chìm trong một màu xám xịt, âm u. Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, mang theo mùi nồng của đất mục, rêu phong và một thứ mùi hoang dã đặc trưng của các loài thú. Linh khí trong rừng, dù dồi dào, nhưng lại mang một cảm giác hỗn loạn, không còn thuần khiết như ở ngoại vi. Tiếng gió hú qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài của khu rừng, tiếng côn trùng rỉ rả, và đôi khi là tiếng chim chóc hoảng loạn bay vút qua, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng, báo hiệu nguy hiểm đang rình rập.
Lục Trường Sinh vẫn bước đi trầm tĩnh, Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng vận chuyển trong cơ thể hắn. Hắn không dùng ánh mắt để dò xét, mà dùng toàn bộ giác quan, cảm nhận từng luồng rung động nhỏ nhất trong không khí, từng sự xáo động của linh khí. Bỗng, một tiếng gầm rú vang dội, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng, khiến đất trời như rung chuyển. Tiếng gầm đó không phải của một con thú bình thường, mà mang theo uy áp của một Thủ Lĩnh Yêu Thú mạnh mẽ, chứa đầy sự phẫn nộ và đau đớn.
Lục Trường Sinh lập tức ẩn mình vào một bụi cây rậm, khẽ vén lá nhìn ra. Trước mắt hắn là một cảnh tượng hỗn loạn. Giữa một khoảng đất trống, một con Hắc Hổ Thảo Báo khổng lồ, với bộ lông đen tuyền và những đốm vằn xanh biếc, đang chiến đấu dữ dội. Nó là một Thủ Lĩnh Yêu Thú mạnh mẽ, mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm đều mang theo sức mạnh đáng sợ, khiến cây cối xung quanh đổ gãy. Nhưng nó đang bị vây hãm.
Bốn người đàn ông, ăn mặc gọn gàng nhưng mang theo vẻ mặt tinh ranh, tàn nhẫn, đang phối hợp vây bắt con Hắc Hổ Thảo Báo. Họ không phải là những kẻ cướp như Hồ Tam, mà là những Thợ Săn Linh Thú chuyên nghiệp. Một người dùng lưới pháp khí dẻo dai, người khác dùng bẫy chông sắt bén, hai người còn lại dùng kiếm và pháp thuật cấp thấp để tấn công. Mỗi đòn đánh của họ đều nhắm vào những điểm yếu, bộc lộ sự thực dụng và lạnh lùng. Ánh mắt họ không có chút thương xót, chỉ có sự tham lam và khao khát chiếm đoạt. Mùi tanh của máu đã bắt đầu lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong.
"Con yêu thú này, giá trị không nhỏ đâu! Đừng để nó chạy thoát!" Một gã Thợ Săn Linh Thú reo lên, ánh mắt tham lam lóe sáng khi hắn tung ra một đạo phù chú trói buộc, quấn chặt lấy chân sau của con yêu thú.
Con Hắc Hổ Thảo Báo gầm lên giận dữ, nó cố gắng giãy giụa, nhưng lưới pháp khí càng siết chặt. Những vết thương trên cơ thể nó rỉ máu, thấm đỏ một vùng đất. Lục Trường Sinh lặng lẽ quan sát, không một tiếng động. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng từ con yêu thú, và cả sự tham lam, tàn nhẫn từ những kẻ săn bắt. Đây là một cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt, một phần của cái 'luật rừng' mà Mộc Sơn đã nhắc đến, nhưng lại bị biến chất bởi lòng tham của con người.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh bỗng cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, bình tĩnh nhưng đầy uy nghiêm, lan tỏa khắp khu rừng. Nó không phải là một thực thể hữu hình, nhưng lại là một áp lực tinh thần vô cùng mạnh mẽ, như thể chính linh hồn của Mê Vụ Sâm Lâm đang "quan sát" hắn, đang "quan sát" cả cuộc chiến tàn bạo này. Hắn biết đó là Sơn Thần, không phải một vị thần linh cụ thể, mà là tinh hoa, là bản nguyên của núi rừng này, đang lên tiếng trong tâm trí hắn.
Một cảm giác áp lực vô hình bao trùm lấy Lục Trường Sinh, không đe dọa, nhưng lại khiến hắn phải suy ngẫm sâu sắc. Trong tâm trí hắn vang vọng một tiếng nói không lời, nhưng rõ ràng như sấm: "Núi rừng này, là nhà của ta. Kẻ phá hoại, sẽ phải trả giá." Đó là lời cảnh báo cho những kẻ đang làm xáo trộn sự bình yên của rừng, cho những kẻ như Hồ Tam, và cả những Thợ Săn Linh Thú đang vì lợi ích mà tàn phá thiên nhiên.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra, sự quấy phá của Hồ Tam và những thợ săn này đang dần phá vỡ sự yên bình, cổ xưa của Mê Vụ Sâm Lâm. Sự mất cân bằng trong linh khí mà hắn cảm nhận được, sự hung hãn bất thường của các loài thú mà Mộc Sơn đã kể, tất cả đều là dấu hiệu của một thế giới đang bị xáo trộn. Con đường của thiên nhiên đang bị phá vỡ, và hậu quả của nó sẽ vô cùng khó lường.
Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo mạnh mẽ hơn một chút, cố gắng bình ổn lại linh khí xung quanh mình, như một hành động vô thức để xoa dịu sự phẫn nộ của Sơn Thần, của chính khu rừng. Hắn không can thiệp vào cuộc chiến, bởi hắn biết, đây là một phần của quy luật sinh tồn, nhưng cách con người đang thực hiện nó lại quá tàn bạo và thiếu tôn trọng. Hắn không thể cứu tất cả, nhưng hắn có thể suy ngẫm, có thể học hỏi.
Cuộc đối đầu giữa Thợ Săn Linh Thú và Thủ Lĩnh Yêu Thú đã khắc họa rõ nét sự tàn bạo và thực dụng của thế giới tu hành. Nó khiến Lục Trường Sinh càng thêm nhận thức sâu sắc rằng, việc bảo vệ An Bình Thôn chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn của Cửu Thiên Linh Giới. Mối nguy hiểm không chỉ đến từ một băng cướp nhỏ, mà là từ sự tham lam, sự xáo trộn của cả một thời đại.
Hắn cần phải tìm kiếm một giải pháp triệt để hơn, một con đường vững chắc hơn để bảo vệ những người hắn quan tâm, và có lẽ, cả sự cân bằng của Đạo. Lời đe dọa của Hồ Tam, sự bất an của khu rừng, và cả lời cảnh báo vô hình của Sơn Thần, tất cả đều thôi thúc hắn. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí ẩm ướt và nặng nề tràn ngập buồng phổi. Hắn rời đi, tiếp tục hành trình, để lại phía sau tiếng gầm gừ đau đớn của yêu thú và tiếng reo hò của những kẻ săn bắt.
Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ chỉ là tu luyện sức mạnh. Nó là một hành trình chiêm nghiệm, một sự tìm kiếm về bản chất của Đạo, về ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đầy biến động. Và hắn biết, hành trình này, chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.