Cửu thiên linh giới - Chương 27: Sóng Gió An Bình: Lục Trường Sinh Ra Tay
Bình minh vừa hé rạng, An Bình Thôn đang chìm trong màn sương mỏng, yên bình như một bức tranh thủy mặc. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, và những làn khói bếp lững lờ bay lên từ mái nhà tranh vách đất, mang theo mùi rơm rạ và đất ẩm đặc trưng. Đó là một buổi sáng bình thường, đẹp đẽ, hứa hẹn một ngày lao động cần mẫn trên những thửa ruộng xanh mướt. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài.
Bỗng chốc, một tiếng la hét kinh hoàng xé toạc không gian, theo sau là tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng, tiếng bước chân thô bạo và những giọng cười man rợ. Màn sương sớm bị xé toạc bởi những bóng hình hung hãn, áo quần xốc xếch, vũ khí thô sơ loang lổ máu. Băng cướp Hồ Tam, như một cơn ác mộng được báo trước, đã ập vào An Bình Thôn.
"Cướp! Cướp!" Tiếng thét thất thanh của Bà Mười, thân hình nhỏ bé run rẩy, tóc búi cao lòa xòa, lan đi khắp nơi như một tín hiệu báo động. Nàng ngã khuỵu bên hiên nhà, gương mặt nhăn nheo trắng bệch, đôi mắt lanh lợi thường ngày giờ tràn ngập kinh hoàng.
Dân làng, đang chìm trong giấc ngủ hoặc sửa soạn bữa sáng, bị đánh úp bất ngờ. Tiếng la hét, tiếng khóc thét của trẻ nhỏ, tiếng chân người chạy tán loạn hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tuyệt vọng. Những tên cướp như quỷ đói lao vào từng căn nhà, đập phá mọi thứ, vơ vét của cải. Mùi khói bếp thoang thoảng giờ bị át đi bởi mùi hôi hám, tanh tưởi của bọn cướp và mùi sợ hãi đang lan tỏa trong không khí.
Lý Thôn Trưởng, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường, vội vàng xông ra từ miếu thờ làng. Trên tay ông là một chiếc gậy tre đã sờn cũ, gương mặt hiền lành giờ đây biến sắc vì phẫn nộ và bất lực. "Hồ Tam! Các ngươi dám... dám phá hoại An Bình Thôn của ta?!" Ông rống lên, giọng khàn đặc, cố gắng tập hợp những người đàn ông còn lại.
Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay cầm chặt chiếc cuốc quen thuộc, cũng lao tới. "Lão Trưởng Thôn, không thể để chúng lộng hành!" Hắn hét lên, cùng vài người đàn ông khác, dù sợ hãi tột độ, nhưng vẫn cố gắng dùng nông cụ để chống trả. Tuy nhiên, sức mạnh của những phàm nhân chân lấm tay bùn không thể sánh được với sự hung hãn và số lượng áp đảo của băng cướp. Hơn nữa, những kẻ này không chỉ là phàm nhân thuần túy; chúng đã tiếp xúc với linh khí, dù là linh khí pha tạp, khiến thể trạng của chúng mạnh mẽ hơn hẳn người thường.
Một tên cướp cao lớn, mặt đầy râu ria, cười phá lên man rợ khi vung thanh kiếm cùn đánh bật chiếc gậy của Lý Thôn Trưởng. "Ha ha ha! Lũ phàm nhân thấp kém này, dám chống lại ta sao? Cướp sạch! Không tha một ai!" Hắn gầm lên, đạp ngã Lý Thôn Trưởng xuống đất. Ông ho khù khụ, chiếc tẩu thuốc cũ kỹ văng ra xa, đôi mắt đục mờ giờ đây tràn ngập sự tuyệt vọng.
Trần Đại Trụ cũng không khá hơn. Hắn cố gắng vung cuốc chống đỡ, nhưng bị hai tên cướp khác vây đánh. Một cú đánh chí mạng từ cán rìu vào vai khiến hắn loạng choạng, máu tươi tứa ra từ khóe miệng. Hắn ngã xuống, chiếc cuốc văng xa, chỉ còn biết nghiến răng nhìn cảnh tượng hỗn loạn. "Trời đất bao la, cứ sống cho tốt là được," câu nói thường ngày của hắn giờ đây nghe thật bi thương.
Tiếng khóc của trẻ con vang lên khắp nơi. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn giờ đây tràn ngập nước mắt, chạy trốn sau lưng mẹ. "Mẹ ơi! Con sợ quá!" Nàng nức nở, bám chặt vào vạt áo mẹ, sợ hãi nhìn những bóng đen hung tợn. An Bình Thôn, vốn là biểu tượng của sự bình yên, giờ đây chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Mùi máu tanh thoang thoảng đã bắt đầu lan ra, nhuộm màu bình minh u ám.
***
Giữa cảnh tượng hỗn loạn đến tột cùng, nơi những tiếng la hét xé lòng và tiếng đồ đạc vỡ vụn hòa lẫn vào nhau, một góc nhỏ của An Bình Thôn bỗng trở nên lạnh lẽo đến rợn người. Đó là nơi Tiểu Phương, một cô bé yếu ớt và nhút nhát, đang co rúm lại sau một đống củi khô. Khuôn mặt non nớt của nàng trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn quanh, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Nàng đã cố gắng chạy trốn, nhưng đôi chân bé nhỏ không thể nhanh bằng những kẻ hung hãn kia.
Một tên cướp bặm trợn, với bộ râu quai nón lởm chởm và đôi mắt tham lam sáng quắc, phát hiện ra nàng. Hắn cười một cách ghê tởm, tiếng cười khô khốc như tiếng xương cốt va vào nhau, vang vọng trong không khí nặng nề. Hắn bước đến, bàn tay thô kệch vươn ra, túm chặt lấy cổ tay gầy guộc của Tiểu Phương. Sức mạnh của hắn khiến nàng đau điếng, như thể xương cốt sắp rời ra.
"Hừ, ngoan ngoãn đi theo ta, tiểu nha đầu! Đừng làm lão tử mất hứng!" Tên cướp gầm gừ, kéo mạnh nàng đi. Hắn không thèm để ý đến những lời cầu xin yếu ớt, những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng. Hắn chỉ thấy một món hàng, một vật phẩm để thỏa mãn dục vọng bẩn thỉu của mình.
Đôi mắt non nớt của Tiểu Phương tràn ngập nước mắt và sự tuyệt vọng. Nàng cố gắng giãy giụa, nhưng vô ích. "Cứu... cứu ta! Hu hu..." Tiếng kêu của nàng yếu ớt, lạc đi giữa những âm thanh hỗn loạn khác, như một con chim non bị kẹp trong nanh vuốt của thú dữ. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình, không phải là cái lạnh của sương sớm, mà là cái lạnh của cái chết đang đến gần. Cơ thể nàng run rẩy không ngừng, cảm giác kinh hoàng dâng lên đến tột độ.
Từ xa, bên hiên nhà của mình, Lục Trường Sinh đã nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng ấy. Hắn vẫn đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng thẳng tắp như một ngọn cây cổ thụ. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, một luồng ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe lên. Đó là sự phẫn nộ, sự kiên quyết, và cả một gánh nặng trách nhiệm đang đè lên vai hắn.
Trong lòng Lục Trường Sinh, Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển một cách tự nhiên, bình ổn. Nó không tạo ra những luồng linh khí hùng vĩ hay bùng nổ, mà là một dòng chảy thuần khiết, vững chắc, như dòng nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng vạn vật. Hắn cảm nhận được sự bất lực của Lý Thôn Trưởng, sự đau đớn của Trần Đại Trụ, tiếng khóc của Tiểu Hoa và Bà Mười. Và giờ đây, là sự tuyệt vọng của Tiểu Phương. Đạo tâm của hắn, vốn được rèn giũa để chống lại mọi cám dỗ, mọi phản phệ, giờ đây lại hướng về một mục đích duy nhất: bảo vệ.
Không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có một đạo tâm kiên cố, một ý chí bền bỉ. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Nhưng giờ đây, con đường ấy đang đòi hỏi hắn phải hành động, phải đối mặt với bạo lực, phải sử dụng sức mạnh để bảo vệ những sinh linh yếu ớt. Đó là một sự lựa chọn khó khăn, nhưng hắn biết, không còn con đường nào khác.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và mùi sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng hắn cảm thấy tâm trí mình trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn bước đi. Từng bước chân của hắn trầm ổn, vững vàng, không nhanh, không chậm, nhưng lại mang một sức nặng vô hình. Bóng dáng hắn, dù không cao lớn, nhưng trong khoảnh khắc đó, lại trở thành một ngọn núi sừng sững, một bức tường thành kiên cố giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Hắn biết, hắn chính là hy vọng duy nhất của An Bình Thôn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Trong không khí căng như dây đàn của An Bình Thôn, nơi tiếng la hét dần yếu ớt đi, thay vào đó là tiếng khóc nức nở và tiếng cướp bóc táo tợn, một bóng người trầm tĩnh bước ra từ giữa những ngôi nhà tranh. Đó là Lục Trường Sinh. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, mỗi bước chân đều vững vàng, như thể hắn đang bước trên một con đường không có lấy một gợn bụi. Ánh sáng bình minh vừa ló dạng, cố gắng xua đi màn sương mù u ám, nhưng dường như cũng phải chùn bước trước vẻ trầm mặc đến đáng sợ của hắn.
Hắn tiến đến trung tâm thôn, nơi Hồ Tam, thủ lĩnh băng cướp, đang đứng ngạo nghễ, một tay ôm hũ rượu, tay kia vung vẩy thanh kiếm loang lổ. Khuôn mặt bặm trợn của Hồ Tam, với vết sẹo dài trên má, nhếch lên một nụ cười khẩy khi nhìn thấy Lục Trường Sinh. Hắn đã quen với vẻ sợ hãi tột độ của những phàm nhân khi đối mặt với mình.
"Ngươi là thằng nhãi nào? Dám xen vào chuyện của lão tử?!" Hồ Tam gầm lên, giọng nói khàn khàn đầy vẻ khinh miệt. Hắn chưa bao giờ đặt một phàm nhân gầy yếu như Lục Trường Sinh vào mắt.
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Hồ Tam, không một chút dao động. Bên trong, Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển một cách nhịp nhàng, thuần khiết. Một luồng linh khí bình ổn, trong suốt, tinh khiết một cách lạ thường, bao quanh hắn. Nó không phải là sự bùng nổ của linh khí cấp cao, cũng không phải là khí tức hùng vĩ của những cường giả tiên môn, mà là một sự ổn định đến tuyệt đối, một nền tảng vững chắc đến mức không thể lay chuyển. Mùi linh khí thuần khiết nhàn nhạt tỏa ra từ hắn, đối lập hoàn toàn với mùi hôi hám của băng cướp và mùi tanh nhẹ của máu.
Hồ Tam nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự khác lạ từ thiếu niên này, một thứ gì đó không thể giải thích bằng kinh nghiệm của hắn. Nhưng sự kiêu ngạo đã che mờ lý trí. "Hừ, chỉ là một phàm nhân gầy yếu, dám..."
Hắn chưa kịp dứt lời, Lục Trường Sinh đã hành động. Không có những chiêu thức hoa mỹ, không có thần thông kinh thiên động địa. Hắn chỉ nhấc tay phải lên, một động tác đơn giản đến mức không ai nghĩ đó là một đòn tấn công. Nhưng trong tay hắn, luồng linh khí của Tàn Pháp Cổ Đạo tụ lại, không bùng nổ, mà cô đọng thành một luồng sức mạnh ổn định, chính xác.
"Buông nó ra." Giọng Lục Trường Sinh trầm ổn, lạnh lùng như băng. Hắn không nhìn Hồ Tam, mà nhìn thẳng vào tên cướp đang túm lấy Tiểu Phương.
Tên cướp kia, vẫn còn đang kéo lê Tiểu Phương, không kịp phản ứng. Một luồng lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ, mang theo sự ổn định của núi Thái Sơn, đánh thẳng vào cánh tay hắn. Hắn cảm thấy một cơn đau thấu xương, như thể có một tảng đá đập vào, khiến cánh tay tê dại, không còn chút sức lực. "Á!" Hắn kêu lên một tiếng thảm thiết, buông Tiểu Phương ra, ôm chặt cánh tay đang sưng tấy, ngã lăn ra đất.
Tiểu Phương được giải cứu, nàng ngã vật xuống đất, cả người run rẩy như cầy sấy. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng đỡ nàng dậy, ánh mắt hắn dịu đi một chút. "Ngươi không sao chứ?" Hắn khẽ hỏi, giọng nói ấm áp một cách lạ thường sau vẻ lạnh lùng vừa rồi. Cô bé yếu ớt, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn sợ hãi tột độ, nhưng trong vòng tay Lục Trường Sinh, nàng cảm thấy một sự an toàn lạ kỳ. Nàng chỉ biết gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy dài.
Hồ Tam sững sờ. Hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể làm được điều đó. Sự ổn định và chính xác trong đòn đánh của Lục Trường Sinh không hề giống bất kỳ loại công pháp tu hành nào mà hắn từng biết. "Ngươi... Ngươi là ai?" Hắn lắp bắp, trong giọng nói đã lộ ra một chút hoảng sợ.
Lục Trường Sinh không đáp. Hắn quay lại đối mặt với Hồ Tam, đôi mắt không chút gợn sóng. Hắn biết, mối đe dọa không chỉ dừng lại ở tên cướp này. Hắn vẫn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, từng bước tiến lên. Linh khí thuần khiết từ hắn lan tỏa, tạo thành một trường năng lượng vô hình, khiến những tên cướp khác cảm thấy một áp lực nặng nề, như thể có một ngọn núi đang đè lên ngực.
Từng tên cướp lao vào hắn, nhưng tất cả đều bị vô hiệu hóa một cách đơn giản, không chút tốn sức. Lục Trường Sinh không dùng những chiêu thức gây sát thương chí mạng, hắn chỉ dùng những đòn đánh chính xác vào các huyệt đạo, các khớp nối, khiến chúng mất khả năng chiến đấu mà không cần phải giết chóc. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sự ổn định và căn cơ vững chắc của Cổ Đạo, khiến đối thủ không thể chống đỡ. Tiếng va chạm thô bạo, tiếng kêu la đau đớn của băng cướp vang lên liên tục.
Trần Đại Trụ và Lý Thôn Trưởng, dù đang bị thương, cũng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng với ánh mắt kinh ngạc tột độ. Họ chưa bao giờ thấy Lục Trường Sinh, thiếu niên trầm mặc mà họ tin là một phàm nhân, lại có sức mạnh đến nhường này. Dân làng, từ chỗ hoảng loạn, giờ đây nín thở theo dõi, trong lòng dâng lên một tia hy vọng.
Hồ Tam thấy các thuộc hạ của mình lần lượt ngã xuống, nỗi sợ hãi bao trùm lấy hắn. Hắn đã trải qua nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ gặp một đối thủ nào kỳ lạ như Lục Trường Sinh. Hắn không cảm nhận được linh khí bùng nổ, không thấy pháp thuật cao siêu, nhưng mỗi đòn đánh của thiếu niên này lại mang theo một sức mạnh không thể chống lại. Hắn, dù có chút tu vi nhờ linh khí thời đại, cũng cảm thấy bản thân mình nhỏ bé trước sự ổn định và kiên cố của Lục Trường Sinh. "Được lắm, thằng nhóc! Ngươi nhớ mặt lão tử!" Hắn rít lên, giọng nói đầy thù hận và căm tức. "Lần sau ta sẽ quay lại, mang theo những kẻ còn mạnh hơn! Các ngươi cứ chờ đó mà chết!"
Với một lời đe dọa vang vọng khắp An Bình Thôn, Hồ Tam quay lưng, cùng những tên cướp còn lại, tháo chạy tán loạn vào trong màn sương mù và khu rừng rậm. Tiếng chân chúng dẫm đạp lên lá khô, tạo thành những âm thanh vội vã, xa dần.
Lục Trường Sinh đứng đó, giữa trung tâm thôn, bao quanh là những tên cướp đang rên rỉ trên mặt đất. Hắn không đuổi theo. Hắn biết, chiến thắng này chỉ là tạm thời. Lời đe dọa của Hồ Tam, "những kẻ còn mạnh hơn", vang vọng trong tâm trí hắn. Nó không chỉ là lời hăm dọa suông; nó là một sợi dây liên kết đến mối hiểm nguy lớn hơn mà hắn đã cảm nhận được – U Minh Tôn Giả và tà đạo đang trỗi dậy.
Hắn nhìn những gương mặt sợ hãi, nhưng giờ đây đã có chút nhẹ nhõm của dân làng. Lục Trường Sinh biết, gánh nặng trên vai hắn chưa hề giảm đi. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng giờ đây, nó phải đối mặt với một câu hỏi lớn hơn: bảo vệ thôn làng chỉ là một việc làm tạm thời, và để thực sự bảo vệ những người hắn quan tâm, hắn có lẽ sẽ phải tìm kiếm một con đường khác, một giải pháp triệt để hơn cho những mối đe dọa bên ngoài.
Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Mây đen vẫn quần tụ trên đỉnh núi, và trận chiến hôm nay, chỉ là khúc dạo đầu của một hành trình đầy thử thách. Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ rõ ràng và đầy thử thách như lúc này. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và sương đêm tràn ngập buồng phổi, khiến tâm trí hắn càng thêm tỉnh táo.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.