Cửu thiên linh giới - Chương 26: Mây Đen Dưới Chân Núi: Lục Trường Sinh Thức Tỉnh
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng cả ngôi làng hoang tàn và khu rừng Mê Vụ Sâm Lâm trong bóng tối thăm thẳm. Tiếng gió hú vẫn còn mang theo tiếng cười khẩy ma quái của U Minh Tôn Giả, như một lời cảnh báo cho những tai ương sắp đến. Lục Trường Sinh đứng đó, đối mặt với Phong Lang, ánh mắt hắn kiên định nhìn vào bóng tối, nơi ẩn chứa mối đe dọa lớn hơn nhiều. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Hắn biết, đối đầu trực diện với Phong Lang dưới sự giám sát của U Minh Tôn Giả là hành động thiếu khôn ngoan. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn sự bền bỉ, kiên nhẫn, và quan trọng hơn cả là sự sống còn. Hắn không phải anh hùng xả thân, mà là người bảo vệ đạo tâm của chính mình và những sinh linh yếu ớt xung quanh. Một thoáng suy tư lướt qua trong đôi mắt trầm tĩnh của Lục Trường Sinh. Hắn không hề hoảng loạn, nhưng cũng không thể coi thường. Phong Lang, tuy chỉ là một tay sai, nhưng sức mạnh của hắn đã vượt xa phàm nhân, và tà khí từ hắn toát ra có thể ăn mòn linh khí tinh thuần nếu cứ dây dưa quá lâu. Hơn nữa, sự hiện diện mờ ảo của U Minh Tôn Giả giống như một ngọn núi lớn đang đè nặng lên tâm trí hắn, báo hiệu một cái bẫy có thể sập xuống bất cứ lúc nào.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, một quyết định đã được hình thành trong tâm trí. Hắn không thể để sức lực của mình tiêu hao vô ích ở đây. Hắn cần phải trở về An Bình Thôn, chuẩn bị cho những gì sắp tới. An Bình Thôn, với những con người chất phác, lương thiện, đang là mối bận tâm lớn nhất của hắn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, không phải là con đường của kẻ mù quáng liều thân.
Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, linh lực trong cơ thể không tăng vọt hay bùng nổ, mà chìm sâu vào bên trong, ổn định và tinh thuần hơn bao giờ hết. Cơ thể hắn nhẹ bẫng như một chiếc lá trong gió, không phải do tốc độ kinh người, mà do sự điều khiển linh hoạt đến mức tối đa. Hắn lợi dụng sự lơ đễnh của Phong Lang khi tên này chuẩn bị một đòn tấn công mới, cùng với màn sương mù dày đặc và bóng tối bao trùm, Lục Trường Sinh bất ngờ lách mình qua một khe hở nhỏ giữa hai thân cây cổ thụ. Động tác của hắn gần như vô thanh, không để lại chút dấu vết nào.
Phong Lang gầm lên một tiếng giận dữ khi nhận ra con mồi đã biến mất. Hắn vồ vập vào khoảng không, móng vuốt sắc nhọn xé toạc màn sương, nhưng vô ích. Tiếng cười khẩy lạnh lẽo của U Minh Tôn Giả lại vang lên, lần này mang theo một chút chế giễu. "Phong Lang, ngươi thật vô dụng. Một con kiến nhỏ bé như vậy cũng để nó chạy thoát."
Phong Lang cúi đầu, toàn thân run rẩy, tà khí quanh hắn càng trở nên hỗn loạn hơn. Hắn không dám ngẩng mặt lên nhìn chủ nhân của mình. U Minh Tôn Giả không nói thêm, chỉ có một luồng khí tức âm hàn quét qua khu rừng, như thể đang tìm kiếm Lục Trường Sinh. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh đã giúp hắn che giấu khí tức một cách hoàn hảo, ẩn mình vào thiên nhiên, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Lục Trường Sinh không ngừng lại. Hắn di chuyển nhanh nhất có thể, nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng. Hắn biết, U Minh Tôn Giả có thể dễ dàng tìm thấy hắn nếu hắn sơ suất. Dọc đường đi, hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí ngày càng gia tăng, như một dòng sông đang cuộn chảy. Điều này không chỉ do U Minh Tôn Giả, mà còn là dấu hiệu của đại thế biến động, cổ di tích thức tỉnh. Tâm trí hắn liên tục phân tích, đánh giá tình hình. Một mặt là băng cướp Hồ Tam với sự tàn bạo của phàm nhân, mặt khác là tà đạo của U Minh Tôn Giả với sức mạnh siêu nhiên và sự nguy hiểm tiềm tàng. Cả hai đều hướng về An Bình Thôn, giống như những lưỡi hái tử thần đang từ từ khép lại. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Đạo của hắn, không cho phép hắn ngồi yên nhìn sinh linh chịu kiếp nạn.
***
Sáng sớm, ánh bình minh cố gắng xuyên qua lớp mây đen dày đặc nhưng bất thành, chỉ còn lại một màu xám xịt bao trùm An Bình Thôn. Không khí ẩm ướt, lành lạnh như báo hiệu một điềm chẳng lành. Lục Trường Sinh lặng lẽ trở về thôn trong màn sương sớm, dáng người hơi gầy, bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm đã bám đầy sương đêm, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư, kiên định. Hắn nhìn An Bình Thôn, ngôi làng vốn dĩ yên bình, nay lại chìm trong sự bất an rõ rệt.
Tiếng gà gáy yếu ớt từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng chó sủa thỉnh thoảng vang lên, nhưng không còn rộn ràng như thường lệ. Tiếng trẻ con chơi đùa, vốn là âm thanh quen thuộc nhất của buổi sáng, nay đã tắt hẳn. Chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ bên rìa làng, và tiếng chim hót lẻ loi, cô độc. Mùi khói bếp, rơm rạ, đất ẩm quen thuộc vẫn còn đó, nhưng không thể xua đi cái mùi ngai ngái của sự lo lắng, của những giấc ngủ chập chờn và những nỗi sợ hãi vô hình đang len lỏi trong từng ngóc ngách của thôn.
Những gương mặt thân thuộc của dân làng, vốn dĩ hiền lành, chất phác, nay hiện rõ vẻ hoang mang, sợ hãi. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm to nhỏ bên hiên nhà, ánh mắt liên tục quét về phía Mê Vụ Sâm Lâm như thể Hồ Tam có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng, đang đứng giữa sân đình, cố gắng trấn an mọi người. Giọng ông khàn đặc, đôi mắt đục mờ chứa đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng, nhưng ông vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, như một cột trụ cuối cùng cho cả thôn.
"Đừng sợ hãi, mọi người! Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!" Lý Thôn Trưởng nói, giọng run run, nhưng lại cố gắng nâng cao tinh thần. "Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ."
Trần Đại Trụ, với cánh tay băng bó cẩn thận, đang ngồi thẫn thờ bên hiên nhà mình, chiếc cuốc quen thuộc nằm cạnh hắn như một vật vô tri. Khuôn mặt vạm vỡ, rám nắng của hắn giờ đây lộ rõ vẻ bất lực, đôi mắt nhìn xa xăm về phía rừng. Vết thương do Hồ Tam gây ra không chỉ là vết thương thể xác, mà còn là vết thương lòng, gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc vào tâm trí hắn và cả thôn.
Một cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, Tiểu Hoa, nép sát sau lưng Bà Mười, đôi tay bám chặt lấy vạt áo bà. Đôi mắt ngấn nước của cô bé nhìn thấy Lục Trường Sinh vừa bước vào làng, như tìm kiếm một điểm tựa, một sự che chở giữa cơn bão táp sắp đến. "Trường Sinh ca ca..." Giọng nói non nớt của cô bé yếu ớt vang lên, mang theo tất cả sự sợ hãi và hy vọng.
Bà Mười, thân hình nhỏ bé, mái tóc búi cao, đôi mắt lanh lợi thường ngày nay lại đầy vẻ hoang mang. Bà thì thầm, giọng nói run rẩy, nhưng lại chứa đầy sự lo lắng đang lan truyền: "Ấy chà, lại có chuyện gì mới rồi đây! Hồ Tam... chúng thật sự sẽ quay lại sao? Chúng sẽ bắt chúng ta đi bán thật ư?" Câu hỏi của bà không cần một câu trả lời, bởi nó đã là nỗi sợ hãi chung của tất cả.
Lục Trường Sinh im lặng quan sát, ánh mắt trầm tư quét qua từng gương mặt lo âu, từng căn nhà tranh vách đất. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của không khí, sự bất lực của những người phàm tục trước hiểm nguy. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt của Tiểu Hoa, rồi bước điềm tĩnh đến chỗ Lý Thôn Trưởng. "Lý Thôn Trưởng," hắn cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vững chãi, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn. "Con đã về."
Lý Thôn Trưởng ngẩng đầu, đôi mắt đục mờ chợt ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. "Trường Sinh, con đã về. Tình hình... tệ hơn ta nghĩ nhiều." Ông khẽ thở dài, dường như mọi gánh nặng của thôn đang đè lên đôi vai gầy guộc của mình. "Mọi người đều sợ hãi. Chúng ta chỉ là phàm nhân, làm sao có thể chống lại bọn cướp hung ác đó?"
Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi mây đen vẫn quần tụ dày đặc, như thể đang che giấu những bí mật kinh hoàng. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của Lý Thôn Trưởng, hiểu sự bất lực của dân làng. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, sự sợ hãi không phải là câu trả lời. "Chúng ta không thể ngồi chờ chết, Lý Thôn Trưởng. Hồ Tam sẽ đến, và có lẽ chúng còn có kẻ đứng sau. Chúng ta phải tự bảo vệ mình." Lời nói của hắn không mang theo sự phô trương, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định.
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận linh khí hỗn loạn đang trỗi dậy từ phía rừng sâu, mang theo mùi của tà khí và sự mục ruỗng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển chậm rãi, ổn định, như một dòng suối trong vắt giữa đầm lầy. Nó không mang lại cho hắn sức mạnh bùng nổ, nhưng lại ban cho hắn sự tĩnh tại, minh mẫn để đối mặt với mọi biến cố. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có đạo tâm vững như bàn thạch, và đó là thứ quý giá nhất trong thời đại biến động này. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn sắc bén, quyết đoán. "Con sẽ không để An Bình Thôn bị tàn phá, Lý Thôn Trưởng. Con sẽ không để họ chịu kiếp nạn."
***
Trong căn nhà nhỏ của Lý Thôn Trưởng, ánh sáng lờ mờ xuyên qua khe cửa, phản chiếu lên những vật dụng đơn sơ, mộc mạc. Mùi khói bếp thoang thoảng vẫn còn vương vấn, lẫn với mùi thuốc bắc nhàn nhạt. Lý Thôn Trưởng ngồi đối diện với Lục Trường Sinh, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện rõ vẻ lo âu và một chút bối rối. Trần Đại Trụ, vẫn còn xanh xao nhưng đã gượng dậy được, ngồi ở góc phòng, lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh không kể chi tiết về cuộc đối đầu với Phong Lang hay sự xuất hiện của U Minh Tôn Giả. Những chuyện đó quá xa vời so với những người phàm tục này, chỉ khiến họ thêm hoảng sợ. Hắn chỉ nói về một mối đe dọa lớn hơn, một thế lực tà ác đã và đang hoành hành ở các thôn làng lân cận, những nơi mà sinh khí bị hút cạn, dân chúng biến thành xác khô. Hắn giải thích một cách đơn giản, dễ hiểu nhất, rằng băng cướp Hồ Tam chỉ là những kẻ mở đường, và một tai ương thực sự đang đến gần.
"Lý Thôn Trưởng, chúng ta không thể ngồi chờ. Hồ Tam sẽ đến, và có lẽ chúng còn có kẻ đứng sau. Chúng ta phải tự bảo vệ mình," Lục Trường Sinh nói, giọng điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Hắn đặt một bản đồ đơn giản lên bàn, vẽ vội những đường nét về An Bình Thôn và khu rừng Mê Vụ Sâm Lâm. "Con đã thấy những gì chúng có thể làm. Chúng không chỉ cướp bóc, mà còn tàn sát không ghê tay. Hơn nữa, có những dấu hiệu cho thấy có một thế lực khác, tà ác hơn, đang lợi dụng tình hình hỗn loạn để hành động."
Lý Thôn Trưởng nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt đục mờ cố gắng nắm bắt những lời hắn nói. Dù không hiểu hết về "tà đạo" hay "linh khí," nhưng ông cảm nhận được sự nghiêm trọng tột độ qua giọng điệu và ánh mắt của Lục Trường Sinh. "Con... con có chắc không? Chúng ta chỉ là phàm nhân... làm sao có thể chống lại cả bọn cướp và thứ tà ác mà con nói?" Giọng ông run run, sự tuyệt vọng lại dâng lên. "Cả đời ta chưa từng thấy điều gì kinh khủng như vậy. Đời này, xem ra An Bình Thôn khó giữ được yên bình rồi."
Trần Đại Trụ, nãy giờ im lặng, chợt gượng dậy. "Lục Trường Sinh nói đúng! Cứ ngồi im thế này thì chết chắc!" Hắn siết chặt nắm tay, dù cánh tay còn đau nhức, nhưng trong ánh mắt đã ánh lên một tia kiên cường. "Không thể để bọn chúng muốn làm gì thì làm! Chúng ta phải đánh trả!"
Lục Trường Sinh gật đầu nhìn Trần Đại Trụ, một sự tán thưởng thầm lặng. Hắn quay lại Lý Thôn Trưởng. "Con đã nghĩ ra một số biện pháp. An Bình Thôn tuy nhỏ, nhưng địa thế có thể tận dụng. Chúng ta có thể gia cố cổng làng, dựng thêm hàng rào chắn bằng những cây gỗ lớn và cành cây gai góc. Con sẽ hướng dẫn mọi người làm những cái bẫy đơn giản, không cần quá phức tạp, chỉ cần đủ để làm chậm chân bọn cướp." Hắn chỉ vào bản đồ. "Các con đường mòn dẫn vào thôn cần được bố trí cẩn thận. Ban đêm, cần tổ chức canh gác luân phiên, không thể lơ là."
Hắn nói tiếp, giọng chậm rãi nhưng đầy tự tin: "Quan trọng nhất là tinh thần. Nếu chúng ta sợ hãi, chúng ta sẽ thua. Nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ có cơ hội. Con sẽ ở lại đây, cùng mọi người bảo vệ thôn làng." Lời nói của hắn như một liều thuốc an thần, xoa dịu phần nào nỗi lo lắng trong lòng Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ. Hắn không hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng, nhưng hắn hứa sẽ không bỏ rơi họ.
"Nhưng... những cái bẫy đó, liệu có đủ không?" Lý Thôn Trưởng vẫn còn nghi ngại. "Bọn cướp Hồ Tam nổi tiếng hung tợn, chúng có thể phá tan mọi thứ."
"Tất nhiên là không đủ để đánh bại chúng hoàn toàn, Lý Thôn Trưởng," Lục Trường Sinh thừa nhận, ánh mắt hắn sâu thẳm. "Nhưng chúng sẽ làm chậm chân chúng, tạo cho chúng ta thời gian phản ứng, và quan trọng hơn, làm nhụt ý chí của chúng. Khi chúng thấy một thôn làng nhỏ bé lại có thể chống trả, chúng sẽ phải suy nghĩ lại. Hơn nữa, con sẽ bố trí một số trận pháp nhỏ, không quá mạnh nhưng đủ để gây khó dễ cho những kẻ muốn xâm nhập." Hắn không nói về sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo hay khả năng chiến đấu của mình, chỉ tập trung vào việc tổ chức phòng thủ cho thôn làng. Hắn hiểu rằng, sức mạnh cá nhân có giới hạn, nhưng sức mạnh của sự đoàn kết và ý chí kiên cường thì vô biên.
Lục Trường Sinh bắt đầu phác thảo kế hoạch chi tiết hơn, phân công nhiệm vụ cho những người còn đủ sức chiến đấu hoặc làm việc nặng. Trần Đại Trụ, dù bị thương, cũng xung phong tham gia. Hắn nhận nhiệm vụ tổ chức những người khỏe mạnh nhất để gia cố cổng làng và chuẩn bị các chướng ngại vật. Lý Thôn Trưởng, sau một hồi trầm tư, cuối cùng cũng gật đầu. "Được rồi, Trường Sinh. Ta tin con. An Bình Thôn này, giao phó cho con." Giọng ông tuy vẫn còn mệt mỏi, nhưng đã có thêm một chút kiên định.
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, đây không phải là lời hứa suông. Hắn đã chọn con đường này, con đường bảo vệ những gì hắn trân quý. Đạo tâm của hắn không cho phép hắn đứng ngoài nhìn bi kịch xảy ra. Hắn sẽ dùng tất cả những gì Tàn Pháp Cổ Đạo đã ban cho hắn: sự kiên định, sự ổn định, và khả năng tự nhận thức sâu sắc, để bảo vệ An Bình Thôn.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam u ám lên đỉnh Mê Vụ Sâm Lâm, Lục Trường Sinh một mình tiến vào ven rừng. Sương mù đã bắt đầu dày đặc trở lại, bò là là trên mặt đất, nuốt chửng những thân cây cổ thụ cao lớn, biến chúng thành những bóng ma lờ mờ. Tiếng gió hú ghê rợn bắt đầu nổi lên, luồn lách qua những tán lá, tạo thành những âm thanh rít gào như tiếng oan hồn. Thỉnh thoảng, tiếng chim kêu quái dị vang lên từ sâu trong rừng, khiến không gian thêm phần rợn người.
Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, linh lực tinh thuần của hắn bao bọc cơ thể, không chỉ giúp hắn duy trì sự tỉnh táo trong màn sương lạnh giá mà còn giúp hắn cảm nhận được mọi dao động nhỏ nhất xung quanh. Mùi đất ẩm, rêu phong, cây cỏ mục nát hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của rừng già. Nhưng trong đó, Lục Trường Sinh còn ngửi thấy một mùi khói nhẹ, mùi tanh thoang thoảng của máu khô, và cả mùi đặc trưng của những kẻ phàm tục sống bẩn thỉu.
Hắn cẩn trọng dò xét từng dấu vết, từng ngọn cỏ, từng hòn đá. Đôi mắt hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo đã rèn luyện cho hắn một sự tinh tế hiếm có, không chỉ trong tu luyện mà còn trong việc quan sát thế giới xung quanh. Hắn không cần dùng thần thức quá mạnh mẽ, chỉ cần sự cảm nhận tự nhiên nhất, nhưng lại sâu sắc nhất.
Đi sâu hơn một chút vào một khu vực thưa cây, Lục Trường Sinh phát hiện những tàn tích của một trại tạm bợ. Vài cành cây khô được dựng lên một cách tạm bợ, một đống tro tàn còn vương lại mùi khói. Hắn quỳ xuống, dùng ngón tay chạm vào tro tàn. Vẫn còn ấm nhẹ. Bọn cướp mới rời đi không lâu. Hắn nhìn kỹ hơn, trên đất mềm còn in hằn những dấu chân mới, thô kệch, to lớn, cho thấy số lượng người không ít.
"Gần rồi... Chúng đã đến rất gần," Lục Trường Sinh tự nhủ, giọng thì thầm hòa vào tiếng gió. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn.
Hắn tiếp tục tìm kiếm, và không lâu sau, phát hiện một mảnh vải rách rưới vướng vào một cành cây thấp. Mảnh vải màu nâu sẫm, cũ kỹ, bám đầy bụi bẩn và có một mùi hôi hám đặc trưng của những kẻ sống lang thang, của Hồ Tam. Hắn nhớ lại lời kể của Trần Đại Trụ, về những bộ quần áo rách nát của bọn cướp. Đây chính là bằng chứng không thể chối cãi.
Trên một tảng đá phẳng gần đó, Lục Trường Sinh nhìn thấy vài vết máu khô màu nâu sẫm. Vết máu đã cũ, nhưng vẫn còn có thể nhận ra được. Đây có thể là dấu vết từ vụ cướp bóc thương nhân hôm trước, hoặc cũng có thể là vết máu của những nạn nhân khác mà Hồ Tam đã tàn sát trên đường đi. Sự tàn bạo của chúng hiện rõ qua những dấu vết này, lạnh lẽo và ghê rợn.
Hắn không chỉ tìm kiếm dấu vết vật chất. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng cảm nhận những dao động linh khí còn sót lại trong không gian. Hắn đã quen với sự hỗn loạn linh khí do U Minh Tôn Giả gây ra, một sự hỗn loạn mạnh mẽ, tà ác. Nhưng ở đây, tại trại tạm bợ này, hắn cảm nhận được một dao động linh khí yếu ớt hơn, nhưng lại mang một sự méo mó kỳ lạ. Nó không phải là linh khí của phàm nhân, cũng không hoàn toàn giống tà khí mạnh mẽ của U Minh Tôn Giả. Nó là một sự pha tạp, như thể một phàm nhân đã tiếp xúc với tà đạo, hoặc một kẻ tu hành cấp thấp bị ảnh hưởng bởi nó.
Đây là một chi tiết quan trọng. Nó gợi ý rằng băng cướp Hồ Tam có thể không chỉ là những kẻ cướp bóc đơn thuần. Chúng có thể đã bị lợi dụng, hoặc có kẻ đứng sau giật dây. Điều này càng làm tăng thêm sự phức tạp và nguy hiểm của tình hình. Lục Trường Sinh biết rằng, mối đe dọa không chỉ đến từ những lưỡi dao của Hồ Tam, mà còn từ bóng tối sâu hơn đang ẩn nấp.
Hắn kiểm tra một vài cái bẫy đơn giản mà hắn đã bố trí trước đó trên đường vào rừng. Tất cả đều còn nguyên vẹn, chưa bị đụng chạm. Tốt. Điều đó có nghĩa là bọn cướp chưa tiến vào sâu khu vực này. Nhưng chúng đã ở rất gần, chỉ cách An Bình Thôn một quãng đường rừng ngắn.
Lục Trường Sinh đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc, hướng về phía An Bình Thôn. Hắn cảm nhận được sự bất lực và hoảng loạn của dân làng, sự sợ hãi đang bủa vây họ. Và hắn biết, hắn chính là hy vọng duy nhất của họ. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, không dao động trước hiểm nguy. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, chỉ tìm kiếm sự bình yên cho đạo lộ của mình và cho những sinh linh yếu ớt mà hắn muốn bảo vệ.
Mây đen vẫn quần tụ trên đỉnh núi, và trong màn sương mù dày đặc, bóng dáng Lục Trường Sinh hiện lên cô độc nhưng kiên cường. Hắn thu thập mảnh vải và dấu chân, cẩn thận ghi nhớ mọi chi tiết. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu giữa phàm nhân và cướp bóc, mà còn là một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự kiên cường và tà ác. Lục Trường Sinh biết mình đã sẵn sàng. Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ rõ ràng và đầy thử thách như lúc này. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và sương đêm tràn ngập buồng phổi, khiến tâm trí hắn càng thêm tỉnh táo.
Trận chiến thực sự, sẽ đến vào ngày mai.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.