Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 38: An Bình Trở Lại: Lãnh Đạo Vô Ngôn

Cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ khàng khép lại sau lưng Lục Trường Sinh, nuốt chửng tiếng lạch cạch cuối cùng vào trong thinh không của căn nhà tranh vách đất. Ánh sáng ban mai, vốn đã nhuộm vàng những ngọn cây xa xăm, giờ đây như một tấm màn vàng mỏng manh, trải lên lối đi quen thuộc, nơi hắn đã đứng trầm tư chỉ vài khoảnh khắc trước. An Bình Thôn tĩnh lặng, như một bức tranh thủy mặc vừa được điểm tô lại bằng những nét vẽ của bình yên, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng chảy ngầm của sự thay đổi đang cuộn trào. Đối với Lục Trường Sinh, khoảnh khắc khép cửa ấy không chỉ là sự trở về một mái nhà, mà còn là một dấu chấm hết cho một giai đoạn, và mở ra một chương mới đầy những dự cảm về con đường tu hành phía trước.

Hắn không ở lại trong nhà quá lâu. Đạo tâm kiên định mách bảo hắn rằng, công việc vẫn chưa thật sự hoàn tất. Dù An Bình Thôn đã được bảo vệ, những kẻ gây rối đã bị khuất phục, nhưng tàn dư của hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong Mê Vụ Sâm Lâm. Sẽ thật bất cẩn nếu để mặc chúng, bởi mầm họa dù nhỏ cũng có thể nảy nở thành đại họa. Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, lại một lần nữa bước ra, nhưng lần này, ánh mắt hắn không còn nhìn về phía chân trời xa xăm, mà hướng thẳng về phía khu rừng vẫn còn vương vấn sương mù.

Mê Vụ Sâm Lâm, nơi vừa là bình phong bảo vệ, vừa là nơi chứng kiến sự tàn khốc của kiếp người, giờ đây hiện ra dưới ánh nắng ban mai với một vẻ đẹp u tịch đến lạ lùng. Những cây cổ thụ cao lớn, thân cây phủ đầy rêu phong xanh biếc, vươn những cành lá um tùm lên tận trời cao, như những cột chống khổng lồ nâng đỡ vòm trời. Dây leo chằng chịt, bám víu vào thân cây, tạo nên những bức màn thiên nhiên rậm rạp, vừa bí ẩn vừa mời gọi. Thảm thực vật dày đặc dưới chân, với những loài hoa dại li ti chen chúc nhau khoe sắc, và những đám nấm độc màu sắc sặc sỡ, tạo nên một bức tranh đa dạng nhưng cũng tiềm ẩn hiểm nguy. Từng bước chân của Lục Trường Sinh lướt qua lớp lá khô mục, tạo nên những âm thanh xào xạc rất khẽ, hòa vào tiếng gió hú nhẹ nhàng luồn qua kẽ lá, tiếng chim kêu quái dị vọng lại từ sâu trong rừng, và cả tiếng nước chảy róc rách của một dòng suối nhỏ khuất sau những tảng đá phủ đầy rong. Không khí nơi đây vẫn còn ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, rêu phong, và đôi khi là một mùi tanh nhạt mơ hồ của máu đã khô, báo hiệu những gì vừa diễn ra. Sương mù, dù đã tan bớt dưới ánh nắng, vẫn còn lãng đãng vương vấn giữa các tán cây, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc, như một bức màn che giấu những bí mật.

Lục Trường Sinh bước đi không chút vội vã, từng bước chân vững vàng, dứt khoát, như thể đang hòa mình vào nhịp đập của khu rừng. Đôi mắt đen láy của hắn, thường ngày trầm tư, giờ đây sắc bén hơn bao giờ hết, quét qua từng bụi cây rậm rạp, từng tảng đá lởm chởm, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không cầm theo binh khí. Với Tàn Pháp Cổ Đạo, cơ thể hắn chính là binh khí, đạo tâm của hắn là mũi nhọn sắc bén nhất. Linh khí tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn không để tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, giờ đây được hắn vận dụng một cách khéo léo để thanh tẩy những tàn dư tà khí còn sót lại. Hắn không cần dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, chỉ cần một cái phất tay nhẹ, một bước chân vững vàng, linh khí trong cơ thể đã tự động lan tỏa, như một làn nước trong lành cuốn trôi đi những vết bẩn. Những vệt tà khí đen đúa, những luồng oán niệm vương vãi từ những tên cướp đã ngã xuống, dần dần tan biến vào không trung, trả lại cho khu rừng vẻ tinh khiết vốn có.

Hắn thu thập những binh khí bỏ lại: những thanh đao cùn, những cây thương gỉ sét, những chiếc rìu nhuốm máu. Chúng không có giá trị gì với hắn, nhưng nếu để chúng vương vãi, có thể gây nguy hiểm cho những người dân thôn vô tình lạc bước. Hắn gom chúng thành một đống, rồi dùng một loại thủ ấn đặc biệt của Tàn Pháp Cổ Đạo, khiến chúng dần dần mục nát, tan rã, trở về với cát bụi, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự tàn bạo. Hành động của hắn điềm tĩnh, không một chút biểu cảm tàn nhẫn hay vui mừng, chỉ là sự cần thiết, sự thực hiện trách nhiệm một cách vô ngôn.

Sâu trong rừng, hắn tìm thấy những tên cướp còn sống sót. Chúng không còn là những kẻ hung hãn, máu lạnh như ngày hôm qua. Chúng nằm vật vã trên đất, ánh mắt vô hồn, tinh thần hoàn toàn suy sụp sau khi bị Tàn Pháp Cổ Đạo đánh thẳng vào đạo tâm. Một số thì lẩm bẩm những điều vô nghĩa, một số thì co ro run rẩy, như những con thú bị thương nặng, chờ đợi cái chết. Lục Trường Sinh không giết chúng. Hắn không phải là kẻ thích sát phạt, và đạo của hắn cũng không cho phép hắn làm vậy. Với Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn có thể tước đi ý chí chiến đấu của một kẻ, biến chúng thành những kẻ vô hại, không còn khả năng gây hại cho người khác. Hắn dùng linh khí của mình, nhẹ nhàng chạm vào trán từng tên cướp, như một làn gió mát thổi qua, gột rửa đi những tà niệm cuối cùng. Chúng không chết, nhưng cũng không còn là những tên cướp nữa. Chúng sẽ trở thành những kẻ ngây dại, sống lay lắt đâu đó trong rừng, hoặc sẽ lạc vào một thôn làng nào đó với trí óc trống rỗng, không còn nhớ gì về quá khứ tội lỗi của mình. Đó không phải là một sự trừng phạt tàn độc, mà là một sự hóa giải, một sự trả lại cho nhân gian một phần bình yên, theo cách riêng của Tàn Pháp Cổ Đạo.

"Mỗi hành động đều có nhân quả. Bình yên không tự đến, cũng không tự giữ được." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm trong nội tâm, khi hắn nhìn những tên cướp đã hoàn toàn mất đi ý chí, giờ đây chỉ còn là những cái xác không hồn. Đó là triết lý mà hắn đã chiêm nghiệm trong suốt những năm tháng tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo. Bình yên không phải là một trạng thái vĩnh cửu, mà là một sự cân bằng mong manh, cần được duy trì bằng ý chí và hành động. Kẻ gây rối phải bị trấn áp, nhưng không phải bằng sự thù hận hay bạo lực mù quáng, mà bằng sự thấu triệt và hóa giải. Con đường tu hành của hắn không chỉ là sự tu dưỡng bản thân, mà còn là sự dung hòa với vạn vật, sự bảo vệ đạo lý của trời đất.

Hắn dành trọn buổi sáng để làm sạch khu rừng, từ những con đường mòn nhỏ nhất đến những hang động hẻo lánh mà lũ cướp có thể ẩn nấp. Hắn điềm tĩnh, tỉ mỉ, như một người nông dân chăm sóc mảnh đất của mình, đảm bảo rằng không còn bất kỳ mầm mống độc hại nào có thể đe dọa An Bình Thôn. Khi những tia nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá, tạo thành những dải sáng rực rỡ trên nền đất, Mê Vụ Sâm Lâm đã hoàn toàn trở lại vẻ thanh tịnh, tinh khiết. Mùi tanh nhạt ban đầu đã biến mất, thay vào đó là mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ tươi mới sau cơn mưa đêm, và mùi nhựa thông thoang thoảng. Tiếng chim hót trở nên trong trẻo hơn, tiếng gió xào xạc như một khúc ca bình yên. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực, mang theo sự thanh thản. Hắn biết, mình đã hoàn thành trách nhiệm của một người bảo vệ. Nhưng trong lòng hắn, vẫn còn đó một nỗi suy tư sâu sắc. Sự bình yên này, liệu có thể kéo dài bao lâu? Và liệu hắn có thể mãi mãi là người bảo vệ thầm lặng, hay định mệnh sẽ đẩy hắn vào một cuộc chiến lớn hơn, khi đại thế đang biến động, linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy? Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, sẽ là kim chỉ nam dẫn lối.

***

Khi Lục Trường Sinh trở về An Bình Thôn, nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian. Sương mù đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một bầu trời xanh trong vắt, điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Những tia nắng ấm áp trải dài trên mái nhà tranh vách đất, làm bừng sáng những khóm hoa dại ven đường, và chiếu rọi lên những thửa ruộng lúa xanh non mơn mởn. Tiếng gà gáy đã dịu đi, thay vào đó là tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng vọng lại từ bãi cỏ sau làng, và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Mùi khói bếp quen thuộc, hòa quyện với mùi rơm rạ, đất ẩm và hương hoa dại, tạo nên một bản giao hưởng của mùi vị, đánh thức mọi giác quan. An Bình Thôn, sau một đêm bão tố, giờ đây đã trở lại vẻ yên bình thường nhật, nhưng sự yên bình này không còn nguyên vẹn như trước. Nó mang theo một sự tĩnh lặng khác lạ, một sự dè dặt, như thể cả thôn làng vẫn còn đang chiêm nghiệm về những gì đã xảy ra.

Dân làng, được Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ trấn an phần nào, đã bắt đầu ra khỏi nhà. Họ không còn co ro trong sự sợ hãi, nhưng cũng không hoàn toàn thư thái. Những ánh mắt dò xét, pha trộn giữa sự kính trọng sâu sắc, lòng biết ơn vô bờ bến, và cả một chút e sợ vô hình, lặng lẽ dõi theo bước chân của Lục Trường Sinh. Hắn không phải là một anh hùng xưng bá, không phải là một vị thần linh giáng thế, nhưng trong mắt họ, hắn đã vượt xa khỏi hình ảnh một người con của thôn làng. Hắn là một tu sĩ, một người mang trong mình sức mạnh và đạo lý mà họ không thể nào lý giải.

Lý Thôn Trưởng, dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng, với mái tóc bạc trắng và khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian, cùng Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay vẫn cầm chiếc cuốc quen thuộc, là hai người đầu tiên tiến đến. Họ không vội vã, nhưng bước chân đầy vẻ trang trọng. Khi đến gần Lục Trường Sinh, Lý Thôn Trưởng khẽ cúi đầu thật sâu, Trần Đại Trụ cũng làm theo, vẻ mặt đầy sự thành kính.

"Trường Sinh, ơn cứu mạng này, dân làng An Bình sẽ không bao giờ quên," Lý Thôn Trưởng cất giọng, tiếng nói run run vì xúc động. Đôi mắt đục mờ của ông ánh lên sự ấm áp và lòng biết ơn sâu sắc. "Nếu không có ngươi, không biết số phận của chúng ta sẽ ra sao..."

Trần Đại Trụ, với vẻ ngoài chất phác, cũng gật đầu lia lịa, giọng nói trầm ấm mà chân thành: "Đúng vậy, Trường Sinh. Ngươi đã cứu mạng cả thôn ta. Ngươi là phúc tinh của An Bình Thôn."

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú vẫn điềm tĩnh, không một chút biểu cảm kiêu ngạo hay tự mãn. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng gương mặt lo lắng của dân làng đang đứng từ xa quan sát, rồi dừng lại ở Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ.

"Bình yên cần được tự tay giữ gìn," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm thấp, chậm rãi, mang theo hàm ý sâu xa. "Chỉ là ta làm điều cần làm. Mối nguy đã được hóa giải, nhưng các ngươi cần phải cảnh giác hơn." Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp lời, ánh mắt nhìn về phía hàng rào gỗ cũ kỹ của thôn, nơi đã bị lũ cướp phá hỏng một phần. "Hãy củng cố lại hàng rào, dọn dẹp những dấu vết cuối cùng của trận chiến. Đừng để bất kỳ tà khí nào còn vương vấn trong thôn. Và hãy nhớ rằng, thế gian này rộng lớn, hiểm ác khó lường. Đừng quá tin vào sự yên bình bề mặt."

Lời nói của Lục Trường Sinh không phải là những lời giáo huấn sáo rỗng, mà là những lời khuyên chân thành, được đúc kết từ chính con đường tu hành của hắn. Dân làng lắng nghe, gật gù, ánh mắt pha lẫn sự kính phục và cả một chút sợ hãi trước sự thấu triệt của hắn. Bà Mười, người phụ nữ nhỏ bé, tóc búi cao, với đôi mắt lanh lợi, đang đứng gần đó, không kìm được mà thì thầm với người bên cạnh: "Ấy chà, Trường Sinh nhà ta... đúng là thần nhân hạ phàm! Lời nói của hắn, nghe mà thấm thía từng câu từng chữ." Người hàng xóm của bà cũng gật gù tán thành, vẻ mặt kinh ngạc.

Trong khi Lục Trường Sinh đang nói chuyện với Lý Thôn Trưởng, một bóng dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn bất ngờ xô đám đông ra, chạy vụt đến. Đó là Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, nay đã không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự rạng rỡ. Cô bé chạy thẳng đến bên Lục Trường Sinh, vòng tay ôm chặt lấy chân hắn, ngẩng đầu lên, khuôn mặt ngây thơ và tươi tắn.

"Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Tiểu Hoa reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, xua tan đi phần nào không khí trang trọng và có chút căng thẳng. Cô bé không hề có sự e sợ hay xa cách, chỉ có sự quấn quýt và tin tưởng tuyệt đối.

Lục Trường Sinh nhìn xuống Tiểu Hoa, đôi mắt trầm tư của hắn khẽ ánh lên một tia ấm áp hiếm hoi. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của cô bé, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Khoảnh khắc đó, hắn lại là người anh, người bạn của Tiểu Hoa, chứ không phải là một tu sĩ xa cách. Nhưng ngay cả nụ cười đó cũng không làm xóa đi khoảng cách vô hình đã được tạo nên giữa hắn và dân làng. Hắn hiểu, sự ngây thơ của Tiểu Hoa là thứ quý giá nhất ở An Bình Thôn này, và hắn đã bảo vệ nó.

Trần Đại Trụ nhìn Tiểu Hoa rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, khẽ thở dài một tiếng nhưng ánh mắt lại chứa chan sự kính phục. "Trời đất bao la, cứ sống cho tốt là được," hắn lẩm bẩm, câu nói quen thuộc của hắn giờ đây như một lời khẳng định cho niềm tin vào con đường mà Lục Trường Sinh đang đi. Dân làng, dù vẫn còn chút dè dặt, cũng dần trở lại với công việc thường nhật, nhưng ánh mắt họ vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh, như muốn khắc ghi hình ảnh người bảo vệ của họ vào tâm trí.

Lục Trường Sinh đứng đó, giữa những lời cảm tạ, những ánh mắt kính trọng và e sợ, cùng với sự hồn nhiên của Tiểu Hoa. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự khác biệt trong cách người dân nhìn hắn. Hắn không còn là Lục Trường Sinh của ngày xưa, một phàm nhân vô danh sống ẩn dật. Hắn đã bộc lộ sức mạnh, đã chấp nhận vai trò người bảo vệ. Nhưng chính sự chấp nhận đó cũng đồng nghĩa với việc hắn không thể mãi mãi ở lại nơi đây. Con đường của hắn, không thể bị gò bó bởi sự bình yên nhỏ bé của một thôn làng. Hắn đã làm điều cần làm, và giờ là lúc để tiếp tục hành trình của riêng mình, một hành trình rộng lớn hơn, đầy thử thách hơn, nơi hắn có thể thực sự thấu triệt đạo lý của Tàn Pháp Cổ Đạo.

***

Khi ánh nắng ban mai đã lên đến đỉnh đầu, rải vàng khắp An Bình Thôn, và cuộc sống thường nhật dần trở lại với những âm thanh quen thuộc của tiếng gà gáy, chó sủa, tiếng trẻ con nô đùa và tiếng chim hót líu lo, Lục Trường Sinh lại lặng lẽ bước ra rìa làng. Hắn đứng dưới bóng mát của cây đa cổ thụ, nơi có một ngôi miếu nhỏ thờ thần linh của làng, lặng lẽ quan sát những hoạt động của dân làng. Hắn không can thiệp, cũng không tìm kiếm sự chú ý. Hắn chỉ đứng đó, như một cái bóng trầm mặc, chiêm nghiệm về sự luân chuyển của cuộc sống, về đạo lý của trời đất. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà tranh, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương hoa dại, mang đến một cảm giác bình yên đến nao lòng. Không khí trong lành, mát mẻ mơn man trên da thịt, như một lời thì thầm của thiên nhiên.

Đúng lúc đó, trên con đường mòn dẫn vào thôn, một bóng người thanh mảnh bất ngờ xuất hiện. Hắn ta mặc một bộ áo dài màu xanh nhạt, chất liệu vải mềm mại, tinh tế, khác hẳn với những bộ đạo bào thô sơ của tu sĩ hay quần áo vải bố của dân làng. Khuôn mặt thư sinh trắng trẻo, toát lên vẻ thông tuệ, đôi mắt sáng và linh lợi, không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh, như đang dò xét, tìm kiếm điều gì đó. Tay hắn ta cầm một quyển sách cũ kỹ, bìa da đã sờn, nhưng được giữ gìn cẩn thận. Bước chân hắn thong thả, ung dung, nhưng lại mang một sự tự tin và vững chãi đến lạ. Đó là Bạch Thư Sinh, một học giả lang thang, một người đọc sách, một trí thức của nhân gian.

Hắn không vội vã tiến vào làng, mà dừng lại ở một khoảng cách vừa phải, đủ để quan sát mà không gây chú ý. Ánh mắt Bạch Thư Sinh lướt qua những dấu vết mơ hồ còn sót lại của trận chiến đêm qua – một vài vệt đất bị xới tung, những cành cây bị gãy đổ, và cả những ánh mắt vẫn còn vương vấn sự sợ hãi của dân làng. Nhưng điều khiến hắn chú ý nhất, lại là Lục Trường Sinh. Hắn nhìn thấy Lục Trường Sinh đứng dưới gốc đa, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một khí chất trầm tĩnh, điềm đạm đến kinh ngạc. Đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh nhìn về phía xa xăm, như đang chiêm nghiệm về một đạo lý nào đó, không chút bận tâm đến thế sự.

Ánh mắt Bạch Thư Sinh lóe lên vẻ hiếu kỳ và trầm tư. Hắn đã nghe phong thanh về một sự kiện bất thường xảy ra ở An Bình Thôn, về một người phàm nhưng lại có khả năng đánh bại một băng cướp hung hãn. Hắn đến đây không phải vì lo sợ, mà vì sự tò mò của một học giả, một người luôn tìm kiếm tri thức và những điều kỳ lạ của nhân gian. Hắn tin rằng, đạo lý không chỉ nằm trong những trang sách cổ, mà còn ẩn chứa trong chính cuộc sống, trong những con người tưởng chừng như bình thường nhất.

"Đạo lý nằm trong sách vở, nhưng cũng ở nhân gian," Bạch Thư Sinh khẽ thì thầm trong nội tâm, đôi mắt vẫn không rời Lục Trường Sinh. "Kẻ phàm này, lại có khí chất bất phàm. Ta từng đọc qua bao nhiêu điển tịch, gặp gỡ bao nhiêu tu sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có được sự tĩnh lặng và kiên định như vậy." Hắn cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần, không hề hung hãn hay phô trương, nhưng lại vững chắc như núi, tỏa ra từ Lục Trường Sinh. Đó là một thứ linh khí khác biệt, không giống với bất kỳ công pháp nào hắn từng biết.

Lục Trường Sinh, với đạo tâm nhạy bén, tất nhiên đã nhận ra sự hiện diện của Bạch Thư Sinh. Hắn không quay đầu lại ngay lập tức, mà vẫn duy trì vẻ điềm tĩnh, như thể đang suy nghĩ về một vấn đề quan trọng. Hắn khẽ liếc mắt qua khóe mắt, nhìn lướt qua dáng vẻ của kẻ lạ mặt. Một thư sinh, tay cầm sách, ánh mắt tinh anh.

"Một người đọc sách... cũng đến đây sao?" Lục Trường Sinh tự hỏi trong nội tâm, giọng điệu không chút ngạc nhiên, chỉ là một sự chấp nhận đơn thuần. Hắn không biết người này là ai, từ đâu đến, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng, đây không phải là một kẻ tầm thường. Sự xuất hiện của Bạch Thư Sinh là một dấu hiệu nữa cho thấy, An Bình Thôn không còn là một nơi ẩn mình an toàn nữa. Thế giới bên ngoài, với những biến động lớn, đang dần chạm tới ngưỡng cửa của hắn.

Lục Trường Sinh duy trì vẻ điềm tĩnh, không phản ứng nhiều, chỉ khẽ gật đầu một cách vô thức, như một lời chào hỏi không thành lời, rồi lại quay mặt đi, tiếp tục nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong ánh nắng cuối buổi sáng. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, mang theo một nỗi trầm tư sâu sắc. Sự xuất hiện của Bạch Thư Sinh, dù chỉ là thoáng qua, cũng củng cố thêm quyết tâm rời đi của Lục Trường Sinh. Hắn hiểu rằng, con đường tu hành của mình không thể chỉ dừng lại ở việc bảo vệ một thôn làng nhỏ bé. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn cần phải dấn thân, phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, để thấu triệt đạo lý, để đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Bạch Thư Sinh, thấy Lục Trường Sinh không có ý định giao tiếp, cũng không tiến lại gần. Hắn chỉ đứng đó, tiếp tục quan sát, đôi mắt trầm tư, như đang cố gắng giải mã một bí ẩn. Hắn biết, kẻ phàm nhân có khí chất bất phàm này, sớm muộn gì cũng sẽ bước ra khỏi cái vỏ bọc an toàn của thôn làng, và khi đó, thế giới tu hành rộng lớn sẽ phải chú ý. Con đường của Lục Trường Sinh, một phàm nhân tu đạo, không chỉ mới thực sự bắt đầu, mà còn đang dần thu hút những ánh mắt tò mò từ khắp nơi, báo hiệu một hành trình đầy biến cố và những cuộc gặp gỡ định mệnh.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free