Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 273: Vạn Tượng Thành: Uy Lực Của Tốc Độ

Sáng sớm Vạn Tượng Thành, sau một đêm dài đằng đẵng chứa đựng biết bao suy tư và biến động ngầm, đã bừng tỉnh trong một không khí hoàn toàn khác lạ. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới, vàng nhạt như mật, len lỏi qua các mái ngói cổ kính, xuyên qua những khe hở của các tòa nhà cao lớn, chiếu rọi xuống những con đường lát đá đã mòn vẹt vì dấu chân của biết bao thế hệ tu sĩ và phàm nhân. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh còn vương vấn của đêm, nhưng không đủ để làm dịu đi sự sôi sục đang dần lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của thành phố.

Lục Trường Sinh, sau khi kết thúc chu kỳ dưỡng tức ngắn ngủi và củng cố đạo tâm, cùng Tiêu Hạo rời khỏi khách điếm. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng chỉnh tề, hoàn toàn hòa mình vào dòng người đang cuồn cuộn đổ về trung tâm thành phố. Tiêu Hạo bên cạnh, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, không ngừng liếc ngang liếc dọc, đầy vẻ hiếu kỳ và phấn khích. Hắn mặc y phục màu sắc tươi sáng, có nhiều túi nhỏ, luôn miệng lẩm bẩm về những điều kỳ lạ mà hắn nghe ngóng được trên đường.

“Trường Sinh huynh, nhìn xem! Khí thế hôm nay thật khác thường!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói mang theo sự hào hứng và ngạc nhiên. “Cả Vạn Tượng Thành như bừng tỉnh vậy. Tiếng người ồn ào, tiếng pháp khí vang vọng, cả linh khí trong không khí cũng như đặc quánh lại, mang theo một mùi hương lạ lẫm, vừa nồng nàn thảo dược, vừa có chút kim khí sắc bén. Ai cũng muốn thể hiện mình trong sự kiện lớn này!”

Quả thực, kiến trúc của Vạn Tượng Thành là một sự hỗn tạp đến kỳ lạ, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa và tông phái tụ họp về đây. Có những tòa tháp đá sừng sững vươn cao chạm mây, mang phong cách cổ xưa, uy nghi của các tông môn chính đạo. Lại có những ngôi nhà gỗ mái cong, với những họa tiết tinh xảo của các bộ tộc phương nam. Xen kẽ đó là những lều quán tạm bợ được dựng lên bởi các tán tu, thương nhân, tạo nên một khu chợ trời rộng lớn, lộn xộn nhưng đầy sức sống. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng người nói chuyện ồn ào như thủy triều dâng, hòa cùng tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tiếng nhạc từ các quán rượu vọng ra, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng lại rất đặc trưng của một đô thị trung tâm. Mùi thức ăn đa dạng, từ những món ăn vặt đường phố đến những món sơn hào hải vị của các nhà hàng sang trọng, cùng mùi gia vị, thảo dược từ các tiệm thuốc, mùi kim loại của các lò rèn, và cả mùi bụi bặm của đường phố, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị độc đáo, đậm chất phàm tục. Bầu không khí nhộn nhịp, sôi động, đầy năng lượng, phảng phất sự mong chờ và cả chút căng thẳng ngầm. Linh khí trong thành, vốn dĩ đã dồi dào, nay lại càng thêm phần hỗn loạn, bị ảnh hưởng bởi sự ra vào của vô số tu sĩ với các công pháp và cảnh giới khác nhau.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt trầm tư quét qua đám đông. Hắn không nói gì, nhưng nội tâm lại dấy lên những chiêm nghiệm sâu sắc. “Khí vận đã bắt đầu phân chia rõ rệt...” Hắn thầm nhủ. Sự kiện lớn này, dù chưa chính thức bắt đầu, đã đủ để khuấy động toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, kéo theo không chỉ các thiên tài mà còn cả những thế lực ẩn mình. Mỗi người đến đây đều mang theo một mục đích riêng, một khao khát riêng, và tất cả những điều đó hòa vào nhau, tạo nên một luồng khí vận khổng lồ, phức tạp, báo hiệu một thời đại đầy biến cố.

Hắn và Tiêu Hạo men theo dòng người, cuối cùng cũng tìm được một vị trí tương đối thuận lợi ở rìa quảng trường trung tâm. Quảng trường này rộng lớn hơn bất kỳ quảng trường nào hắn từng thấy, có thể chứa đựng hàng vạn người mà vẫn không cảm thấy chật chội. Ở trung tâm quảng trường, một đài cao bằng ngọc thạch trắng muốt sừng sững vươn lên, được bao quanh bởi các pháp trận linh quang rực rỡ. Trên đài cao đó, các vị cường giả của các tông môn lớn, các vị trưởng lão và tông chủ, đã tề tựu đông đủ. Ánh mắt họ như những ngọn đuốc sáng, dõi xuống đám đông bên dưới, mang theo sự uy nghiêm và kỳ vọng.

Từ một vị trí cao hơn, trên khán đài dành riêng cho các tông môn lớn, Mộc Thanh Y đứng đó, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ, từ đám đông huyên náo cho đến từng vị cường giả trên đài cao, ánh mắt sắc sảo dường như có thể xuyên thấu mọi bề ngoài. Bên cạnh nàng, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng, mặc đạo bào màu xanh thẫm, cũng đang dõi theo toàn cảnh. Ông khẽ nhấp một ngụm trà linh, ánh mắt sắc bén không ngừng quét qua đám đông, dừng lại lâu hơn một chút ở vị trí của Lục Trường Sinh trước khi lại tiếp tục lướt đi.

Đám đông dần trở nên im lặng hơn, khi một vị trưởng lão tóc bạc phơ, râu dài phất phơ theo gió, bước ra từ trung tâm đài cao. Ông mặc một bộ đạo bào màu vàng kim, trên đó thêu hình các linh thú cổ xưa, toát lên vẻ uy nghiêm và thần bí. Không gian xung quanh ông dường như tự động tĩnh lặng, như thể vạn vật đều phải cúi đầu trước khí tức của một cường giả. Ánh mắt ông quét qua hàng vạn tu sĩ bên dưới, mang theo một sự thẩm định sâu sắc.

“Chư vị đạo hữu, các vị anh tài trẻ tuổi của Cửu Thiên Linh Giới!” Giọng nói của vị trưởng lão, dù không lớn, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng đến từng ngóc ngách, như có một lực lượng vô hình truyền tải. “Đại thế biến động, tà đạo trỗi dậy. Chính đạo chúng ta cần đoàn kết, cần tìm ra những nhân tài kiệt xuất để cùng nhau chống lại tai ương. Vì lẽ đó, Vạn Tượng Thành hôm nay mở ra sự kiện này, không chỉ để tuyển chọn anh hùng, mà còn là để rèn giũa ý chí, củng cố đạo tâm cho thế hệ mai sau!”

Lời ông vừa dứt, một tiếng reo hò vang dội như sấm dậy, xuyên phá cả tầng mây, khiến mặt đất cũng như rung chuyển. Sự phấn khích đã đạt đến đỉnh điểm.

***

Ngay sau tiếng hô vang dội đó, vị trưởng lão giơ tay ra hiệu, không gian xung quanh đài cao đột nhiên chấn động. Các pháp trận linh quang vốn chỉ có tác dụng trang trí giờ đây bừng sáng rực rỡ, tỏa ra những luồng linh khí mạnh mẽ, tạo nên một màn ảo ảnh mờ ảo, bao phủ lấy một khu vực rộng lớn ở phía trước đài. Khu vực này, vốn là một phần của quảng trường, giờ đây đã biến thành một 'Thử Thách Linh Ảnh Tốc Độ' khổng lồ.

“Thử thách đầu tiên, kiểm nghiệm nhãn lực, tốc độ và sự tinh tế trong điều khiển linh lực!” Giọng vị trưởng lão lại vang lên, lần này mang theo một chút uy áp. “Đây là một trận pháp ảo ảnh cổ xưa, bên trong ẩn chứa vô số nút pháp trận nhỏ. Các ngươi phải kích hoạt chúng theo một trình tự nhất định, đồng thời tránh né các chướng ngại ảo ảnh do trận pháp sinh ra. Người nào hoàn thành trong thời gian nhanh nhất, và với số lần kích hoạt chính xác nhiều nhất, sẽ giành được tấm vé vào vòng trong! Thất bại, hoặc kích hoạt sai quá ba lần, sẽ bị trận pháp đẩy ra ngoài!”

Khu vực thử thách thực sự rất ngoạn mục. Những ảo ảnh linh khí lấp lánh như sương khói, tạo thành những bức tường vô hình, những con đường xoắn ốc, những cạm bẫy bất ngờ. Bên trong đó, những điểm sáng mờ ảo, nhỏ như hạt đậu, chớp tắt liên tục, đó chính là các nút pháp trận cần được kích hoạt. Không chỉ vậy, những chướng ngại ảo ảnh cũng hiện lên, lúc là một con mãnh thú hung tợn, lúc là một lưỡi đao sắc bén, lúc lại là một bức tường đá khổng lồ, tất cả đều được tạo thành từ linh khí, nhưng lại chân thực đến mức có thể gây sát thương nếu không cẩn thận. Mùi ozon từ linh khí nồng đậm bao trùm khu vực, hòa lẫn với mùi mồ hôi của những tu sĩ đang dồn nén linh lực. Bầu không khí căng thẳng, tập trung, pha lẫn sự hồi hộp và khao khát chứng tỏ bản thân. Nắng gay gắt giữa buổi sáng càng làm tăng thêm sự khắc nghiệt của thử thách.

Ngay lập tức, hàng chục bóng người từ đám đông xông lên. Đó là những thiên tài trẻ tuổi đến từ các tông môn nhỏ, hoặc những tán tu đầy tự tin vào bản thân. Họ lao vào trận pháp ảo ảnh, thân pháp nhanh nhẹn, linh lực bùng nổ. Tiếng linh khí va chạm vào các chướng ngại vật ảo ảnh vang lên "rầm rầm", tiếng hô vang của đám đông cũng không ngớt.

Một tu sĩ trẻ tuổi, thân hình vạm vỡ, công pháp luyện thể cường hãn, lao thẳng vào một bức tường ảo ảnh, định dùng sức mạnh để phá vỡ. "Phập!" Hắn vừa chạm vào, bức tường ảo ảnh liền vỡ vụn, nhưng cùng lúc đó, một luồng phản lực mạnh mẽ bắn ngược trở lại, khiến hắn lảo đảo, suýt nữa ngã ngửa. Một tiếng cười khúc khích vang lên từ đám đông. Hắn nghiến răng, cố gắng kích hoạt một nút pháp trận gần đó, nhưng lại quá vội vàng, điểm linh quang lệch đi một chút. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói mắt bao phủ lấy hắn, và hắn bị đẩy văng ra khỏi khu vực thử thách, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Một nữ tu sĩ khác, dáng người uyển chuyển, thân pháp linh động như chim yến, cố gắng né tránh mọi chướng ngại vật. Nàng bay lượn giữa các ảo ảnh, đôi tay điểm ra những linh quang nhỏ xíu, chính xác kích hoạt từng nút pháp trận. Đám đông trầm trồ khen ngợi. Tuy nhiên, khi đến tầng thứ ba của trận pháp, tốc độ của nàng bắt đầu chậm lại. Các nút pháp trận xuất hiện dày đặc hơn, chướng ngại vật cũng biến hóa phức tạp hơn. Nàng do dự một chút, rồi lại kích hoạt sai một nút. Một luồng linh khí lạnh lẽo đột ngột bủa vây, khiến nàng run rẩy, và cũng giống như người trước, nàng bị đẩy ra ngoài.

“Ai da, đáng tiếc quá!” Tiêu Hạo xuýt xoa. “Trường Sinh huynh xem, thử thách này không chỉ cần nhanh, mà còn cần sự tinh tế và nhạy bén. Nhãn lực, thân pháp, phản ứng, và cả sự kiểm soát linh lực, thiếu một thứ cũng khó lòng vượt qua.”

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi khu vực thử thách. Hắn quan sát từng người một, phân tích lối di chuyển, cách họ đối phó với ảo ảnh và kích hoạt pháp trận. Hắn nhận thấy, những người thành công nhất cho đến lúc này đều là những người có sự kết hợp hài hòa giữa tốc độ và sự cẩn trọng, giữa sức mạnh và sự khéo léo. Tuy nhiên, chưa có ai thực sự tạo ra một ấn tượng sâu sắc. Hàng chục người đã thử, nhưng phần lớn đều bị loại ở các tầng đầu tiên, hoặc chỉ đạt được thành tích trung bình, khiến đám đông từ sự phấn khích ban đầu dần chuyển sang chút thất vọng và sốt ruột. Mùi phấn khích trong không khí dần nhường chỗ cho sự chờ đợi. Không khí càng lúc càng nóng lên, không chỉ vì ánh nắng mặt trời mà còn vì sự căng thẳng trong lòng mỗi người. Tất cả đều đang chờ đợi một ai đó có thể phá vỡ cục diện này, một thiên tài thực sự.

***

Sự chờ đợi không kéo dài quá lâu. Khi những người tham gia trước đó đều thất bại hoặc đạt thành tích trung bình, một bóng dáng thanh mảnh nhưng tràn đầy tự tin bước tới. Hắn mặc y phục màu xanh lam, mái tóc đen dài bay trong gió, cầm trên tay một chiếc quạt xếp khép hờ. Khí chất phóng khoáng, tuấn tú, đôi mắt sáng như sao, ẩn chứa sự kiêu ngạo nhẹ nhưng lại rất có sức hút. Đó chính là Lâm Phong.

Hắn không hề chần chừ, bước chân nhẹ nhàng như không chạm đất, tự tin lao thẳng vào trận pháp. Một luồng linh quang màu xanh lam nhạt tỏa ra từ cơ thể hắn, bao bọc lấy hắn như một lớp áo giáp mỏng. Ngay lập tức, không khí trong quảng trường như bùng nổ. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội, át cả tiếng gió rít khi hắn di chuyển.

“Là Lâm Phong! Thiên tài của Thanh Vân Các!”

“Quả nhiên là hắn! Xem hắn biểu diễn đây!”

Thân pháp của Lâm Phong kinh người. Hắn như một tia chớp xanh lam, xé toạc màn ảo ảnh. Tốc độ của hắn nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp, chỉ thấy một vệt mờ ảo lướt qua. Các ảo ảnh như không tồn tại trước hắn. Một con mãnh thú ảo ảnh vừa xuất hiện, hắn đã lướt qua như một cơn gió, không thèm dừng lại. Một bức tường linh khí khổng lồ chắn ngang, hắn chỉ khẽ vung quạt, một đạo linh quang sắc bén bay ra, xé toạc bức tường thành một khe hở nhỏ, vừa đủ để hắn lách qua trong tích tắc.

Tay hắn điểm ra từng đạo linh quang, không phải là những tia sáng rực rỡ, mà là những đốm sáng nhỏ, chính xác đến kinh ngạc, như có mắt, tự động tìm đến từng nút trận pháp ẩn hiện giữa màn sương ảo ảnh. Mỗi lần một nút pháp trận được kích hoạt, một tiếng “ting” nhẹ vang lên, báo hiệu sự thành công, và một làn sóng linh khí nhỏ tỏa ra, đẩy hắn đi nhanh hơn một chút. Hắn không hề mắc sai lầm, không hề chần chừ. Mọi động tác đều dứt khoát, gọn gàng, toát lên một sự tự tin tuyệt đối vào khả năng của bản thân.

Lâm Phong vượt qua từng tầng, từng tầng của 'Thử Thách Linh Ảnh Tốc Độ' với một sự áp đảo tuyệt đối. Những người xem chỉ kịp thấy hắn vụt qua, để lại phía sau những ảo ảnh tan biến và những tiếng “ting” liên tiếp. Khu vực thử thách rộng lớn, phức tạp, với vô số cạm bẫy và nút pháp trận, nhưng với hắn, nó dường như chỉ là một khu vườn dạo chơi. Đám đông hoàn toàn bị cuốn hút, tiếng reo hò không ngớt, xen lẫn những tiếng xuýt xoa kinh ngạc, thậm chí là cả những tiếng thán phục chân thành từ các tu sĩ các tông môn nhỏ, vốn ban đầu còn có chút ganh tỵ.

“Trường Sinh huynh, nhìn xem! Lâm Phong thật sự quá nhanh, quá mạnh!” Tiêu Hạo reo lên, đôi mắt láu lỉnh mở to hết cỡ, không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ. “Hắn như một cơn gió lướt qua mọi thứ! Ta chưa từng thấy ai có thể vượt qua thử thách này một cách dễ dàng đến vậy!”

Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ trong đám đông, ánh mắt trầm tư dõi theo Lâm Phong. Hắn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng nội tâm lại dấy lên những chiêm nghiệm sâu sắc. “Sức mạnh của tốc độ và sự quyết đoán... thật chói mắt.” Hắn thầm nhủ. Hắn nhìn thấy sự rực rỡ, sự bùng nổ trong từng động tác của Lâm Phong, một tài năng trời cho, một khí phách hơn người. Hắn hiểu rằng, trong thế giới tu hành, tốc độ và sức mạnh thường là thước đo chính để đánh giá một thiên tài. Lâm Phong đã chứng minh điều đó một cách hoàn hảo.

Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại xuất hiện trong tâm hải của Lục Trường Sinh: “Liệu con đường này có thể giải quyết mọi vấn đề? Liệu sự chói lòa của tốc độ và sức mạnh có phải là vạn năng, đặc biệt là khi đối mặt với sự biến chất của đạo tâm, với những tà niệm đã ăn sâu vào linh hồn của thế giới này?” Hắn nhớ lại những gì Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn: sự bền vững, sự thanh tịnh, sự thấu hiểu bản nguyên. Con đường của hắn không phải là con đường của sự bùng nổ, mà là con đường của sự tích lũy, của sự thấu triệt. Nó không mang lại tốc độ tu luyện kinh người, nhưng lại giúp ổn định đạo tâm, chống lại mọi phản phệ, mọi cám dỗ, mọi sự biến chất của linh khí.

Hắn cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong cơ thể, một dòng năng lượng ôn hòa, bền bỉ, không phô trương nhưng lại vô cùng vững chắc. Nó không mạnh mẽ đến mức có thể xé rách không gian hay nghiền nát mọi chướng ngại vật ngay lập tức, nhưng nó lại có khả năng thanh lọc mọi tạp chất, hóa giải mọi sự hỗn loạn, và củng cố bản nguyên. Đó là một con đường khác biệt, một con đường đi ngược lại với xu thế của thời đại. Nhưng hắn tin rằng, trong một đại thế đầy biến động, trong một thời kỳ mà tà niệm và hỗn loạn đang trỗi dậy, sự vững chắc và thanh tịnh của đạo tâm mới là điều cốt yếu.

Từ khán đài, Mộc Thanh Y cũng đang chăm chú quan sát Lâm Phong. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại. Nàng thấy được sự xuất chúng của Lâm Phong, sự nhanh nhẹn và chính xác đến mức hoàn mỹ. “Nhanh thật,” nàng thì thầm khẽ khàng, giọng nói sắc sảo nhưng chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy, “nhưng lại thiếu đi sự vững chắc trong mỗi bước đi.” Nàng nhận ra một điều gì đó mà đám đông cuồng nhiệt không thể thấy: sự vội vàng, sự dựa dẫm quá mức vào tốc độ và sức mạnh thuần túy, có thể sẽ là điểm yếu chí mạng khi đối mặt với những thử thách không thể dùng sức mạnh mà giải quyết.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng như đuốc, vẫn không rời mắt khỏi Lục Trường Sinh. Ông khẽ gật đầu khi Lâm Phong hoàn thành thử thách với thời gian kỷ lục, một thành tích khiến bất kỳ tông môn nào cũng phải tự hào. Lâm Phong ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua đám đông, đầy vẻ tự mãn, dừng lại một chút ở khán đài của các cường giả, như muốn tìm kiếm sự công nhận. Ông hiểu rằng, sự kiện này cần những ngôi sao như Lâm Phong để khuấy động khí thế, để tập hợp lòng người.

Nhưng ánh mắt của Vạn Pháp Tông Chủ lại quay về Lục Trường Sinh. Ông nhìn thấy sự điềm tĩnh phi thường của Lục Trường Sinh, sự kiên định trong đôi mắt và khí chất không chút lay động trước sự rực rỡ của Lâm Phong. Ông đã nhìn thấy không ít thiên tài, chứng kiến không ít sự bùng nổ. Nhưng Lục Trường Sinh lại là một ẩn số, một biến số mà ông chưa thể nào nắm bắt được. “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp,” Vạn Pháp Tông Chủ thầm nhủ, lời nói của chính ông thốt ra từ trong tiềm thức, như một lời nhắc nhở cho chính mình. Ông đã thấy con đường của Lâm Phong rực rỡ đến nhường nào, nhưng ông cũng đang dần cảm nhận được con đường của Lục Trường Sinh, dù âm thầm hơn, nhưng lại mang một sự kiên cố, một tiềm năng thâm sâu hơn.

Lâm Phong hoàn thành thử thách với thời gian chưa từng có, đứng đầu bảng thành tích một cách tuyệt đối, khiến mọi tiếng ồn ào đều lắng xuống, chỉ còn tiếng thở dốc và những ánh mắt sùng bái. Hắn khẽ mỉm cười, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Hắn biết mình đã làm được gì. Hắn đã khẳng định vị thế của mình.

Lục Trường Sinh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt dõi theo Lâm Phong, sau đó nhìn lại mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải của mình. Hắn biết, con đường của Lâm Phong là con đường của ánh sáng chói lòa, thu hút mọi ánh nhìn. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, lại là một con đường âm thầm, lặng lẽ, ít người biết đến, ít người tán dương. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng, bất kể có bao nhiêu ánh sáng rực rỡ khác xuất hiện. Bởi vì hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và chỉ khi đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, người ta mới có thể thực sự đứng vững giữa đại thế biến thiên, mà bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn, chưa hề kết thúc, mà chỉ vừa mới bắt đầu, giữa Vạn Tượng Thành đang dậy sóng, nơi các thiên tài tranh giành danh vọng, và nơi tà đạo đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc để bùng nổ, thử thách mọi đạo tâm.

Và hắn biết, thử thách này, chỉ là sự khởi đầu. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, không chỉ đòi hỏi tốc độ hay sức mạnh, mà còn là một thứ gì đó sâu sắc hơn, bền vững hơn, thứ mà Tàn Pháp Cổ Đạo đang âm thầm vun đắp trong hắn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free