Cửu thiên linh giới - Chương 272: Vạn Tượng Thành: Khí Thế Vượt Trội
Ánh chiều tà đã tắt hẳn, để lại Vạn Tượng Thành chìm trong một màn đêm sâu thẳm. Những ngọn đèn lồng màu đỏ, màu xanh, màu vàng treo dọc theo những con phố, trước hiên nhà, trên các ban công của khách điếm, bắt đầu tỏa sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh như thiên hà thu nhỏ dưới trần gian. Ánh sáng đó lung linh huyền ảo, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên các mái ngói cong vút, những bức tường đá cổ kính, nhưng dường như không thể xua đi hết bóng tối đang bao trùm, một bóng tối không chỉ của đêm đen mà còn là của những lo toan, những toan tính, và cả những hiểm nguy đang rình rập. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, chưa hề kết thúc. Ngược lại, nó vừa mới bắt đầu, giữa Vạn Tượng Thành đang dậy sóng, nơi các thế lực bắt đầu chia phe, nơi các thiên tài tranh giành danh vọng, và nơi tà đạo đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc để bùng nổ, thử thách mọi đạo tâm.
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm đen kịt. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ mây, nhuộm vàng những đỉnh núi xa xăm rồi từ từ lan xuống Vạn Tượng Thành, đánh thức một ngày mới. Lục Trường Sinh đứng trên ban công tầng cao nhất của một khách điếm cổ kính, tay vịn vào lan can chạm khắc tinh xảo bằng gỗ đàn hương, ánh mắt trầm tư dõi xuống dòng người đang bắt đầu tấp nập trên những con phố bên dưới. Vạn Tượng Thành, một giao lộ phong ba của Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây hiện ra dưới ánh ban mai với vẻ đẹp tráng lệ nhưng cũng ẩn chứa vô vàn biến động.
Kiến trúc của thành phố này là một bức tranh đa sắc, phản ánh sự hội tụ của vô số nền văn hóa tu hành. Những tòa nhà cao ngất làm bằng đá xanh vững chãi xen lẫn với những ngôi nhà gỗ mái cong duyên dáng, những lầu gác gạch đỏ rêu phong. Chợ trời rộng lớn trải dài như một tấm thảm khổng lồ, nơi lều quán san sát, những tấm bạt màu sắc rực rỡ được dựng lên vội vã. Từ vị trí này, Lục Trường Sinh có thể nhìn thấy những con đường lát đá xanh cổ kính, bị mòn nhẵn bởi hàng ngàn năm bước chân, giờ đây đang tràn ngập bóng người. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng người nói chuyện xôn xao hòa lẫn với tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ một cửa hàng rèn luyện linh khí nào đó, cùng tiếng nhạc réo rắt từ các quán rượu sớm mở cửa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống của một đô thị phồn hoa bậc nhất.
Hít một hơi thật sâu, Lục Trường Sinh cảm nhận được không khí buổi sáng sớm. Nó mang theo một mùi hương tổng hòa của cuộc sống: mùi thức ăn đa dạng từ các quán hàng rong, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược tươi mát từ các tiệm thuốc, mùi kim loại thoang thoảng từ các xưởng rèn, mùi vải vóc mới từ các cửa hàng tơ lụa, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của những con phố đông đúc. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp, sôi động, tràn đầy năng lượng, nhưng dưới cái vẻ phồn hoa ấy, Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự sôi sục ngầm ẩn. Linh khí trong thành phố vừa phải, nhưng lại hỗn tạp đến lạ, bị ảnh hưởng bởi sự ra vào của vô số tu sĩ từ khắp nơi, mỗi người mang theo một luồng linh khí, một loại công pháp riêng biệt. Điều đáng ngại hơn, hắn còn cảm nhận được những luồng tà khí mờ nhạt, len lỏi như những sợi tơ vô hình, đôi khi lại tập trung lại ở những góc khuất, báo hiệu sự hiện diện của những điều bất thường. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận dòng chảy linh khí trong thành phố, không phải để hấp thụ hay tranh đoạt, mà là để thấu hiểu, để cảm nhận sự vận động của đại thế. 'Linh khí đang hỗn loạn, tà khí đang dâng cao... Vạn Tượng Thành này tựa như một chiếc lò luyện, đang nung chảy những gì đã cũ để tạo ra một cục diện mới.' Hắn thầm nghĩ, đạo tâm vững như bàn thạch, cho phép hắn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết để quan sát và chiêm nghiệm.
Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo đã thức dậy từ lúc nào, dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh quét qua quét lại khắp nơi, dường như muốn thu hết mọi cảnh vật vào trong tầm mắt. Hắn vẫn mặc bộ y phục màu sắc tươi sáng, tay không ngừng vuốt ve một túi trữ vật nhỏ bên hông, miệng lẩm bẩm. "Sáng sớm mà đã nhộn nhịp thế này rồi. Mấy ngày nay, tin tức về các thiên tài đổ về Vạn Tượng Thành cứ như nước lũ. Mỗi ngày lại có một cái tên mới nổi, một chuyện lạ xảy ra. Thật đúng là thời khắc vĩ đại của tu hành!"
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà là vì sự phức tạp của thế cuộc. Hắn quay sang Tiêu Hạo, giọng nói trầm ấm, mang theo chút suy tư. "Đại thế đang thay đổi, nhanh đến mức không ai có thể lường trước. Tựa như một dòng thác lũ, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi của nó, không ai có thể đoán định được điểm dừng." Hắn cảm nhận được sự gia tốc của thời đại, một sự thay đổi mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã dự cảm từ lâu, giờ đây đang hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Mỗi một luồng linh khí tăng lên, mỗi một sự kiện tà đạo xảy ra, đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh về sự hưng vong của Cửu Thiên Linh Giới.
Tiêu Hạo dường như không quá bận tâm đến chiều sâu triết lý trong lời nói của Lục Trường Sinh. Hắn chỉ vào một nhóm tu sĩ đang tụ tập dưới phố, bàn tán xôn xao. "Trường Sinh huynh xem kìa! Nghe nói lần này có vài thiên tài mới nổi, danh tiếng còn vang dội hơn cả Lâm Phong nữa đó! Một vị đến từ Cổ Tộc, một vị là truyền nhân của Tiên Môn ẩn thế, mỗi người đều mang theo bí thuật kinh người. Chắc chắn sẽ có màn kịch hay để xem! Nghe nói, bọn họ cũng đang nhắm tới 'cơ duyên' trong sự kiện sắp tới. Không biết ai sẽ là người nổi bật nhất đây!" Tiêu Hạo nói một tràng, giọng điệu hào hứng, đôi mắt lấp lánh sự mong chờ. Hắn luôn là người thích sự náo nhiệt, thích chứng kiến những màn tranh tài đỉnh cao, những cuộc đối đầu giữa các cường giả. Đối với hắn, đây là một lễ hội, một cơ hội để mở rộng tầm mắt.
Lục Trường Sinh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, trong mắt Tiêu Hạo và hầu hết tu sĩ trên đời, sự chú ý luôn đổ dồn vào những thiên tài bùng nổ, những người có thể tạo ra kỳ tích chỉ trong một đêm. Con đường của Lâm Phong, hay những thiên tài mới nổi khác, là con đường của tốc độ, của sức mạnh, của việc chứng minh bản thân qua những trận chiến và những màn trình diễn. Đó là con đường rực rỡ, dễ dàng thu hút ánh nhìn và sự ngưỡng mộ. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn lại là một dòng chảy ngầm, chậm rãi, vững chắc, hướng về sự thấu hiểu bản nguyên và củng cố đạo tâm. Hai con đường ấy, dường như đang chạy song song, nhưng lại đối lập hoàn toàn về triết lý. Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, cảm nhận những luồng linh khí mạnh mẽ đang hội tụ về Vạn Tượng Thành, cùng với đó là những luồng tà khí càng lúc càng rõ ràng hơn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn thầm nhủ, lòng càng thêm kiên định vào con đường mình đã chọn, mặc cho dòng đời có vần vũ đến đâu. Hắn biết, sẽ có lúc, những con đường khác biệt này sẽ giao nhau, và khi đó, giá trị thực sự của mỗi con đường sẽ được đặt lên bàn cân.
***
Khi ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp mọi ngóc ngách của Vạn Tượng Thành, quảng trường trung tâm trở nên đông đúc hơn bao giờ hết. Hàng vạn tu sĩ từ khắp nơi đã tụ tập tại đây, hình thành một biển người mênh mông, mỗi người đều mang một vẻ mặt tò mò và háo hức. Nơi đây là trái tim của thành phố, với những công trình kiến trúc hùng vĩ, những tượng đài cổ kính sừng sững giữa không gian rộng lớn. Linh khí tại đây vốn dĩ đã dồi dào, nhưng với sự tập trung của quá nhiều tu sĩ, nó trở nên hỗn tạp, dao động liên tục, tạo ra một áp lực vô hình bao trùm. Tiếng người nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng pháp khí lấp lánh va chạm khẽ khàng, tiếng hô hào từ xa vọng lại, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một không khí sầm uất, nhộn nhịp và đầy năng lượng. Mùi thức ăn từ các quầy hàng xung quanh, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược thoang thoảng, mùi kim loại từ vũ khí của các tu sĩ, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của nơi đông người, tất cả hòa quyện vào nhau, kích thích mọi giác quan.
Đột nhiên, một tiếng chuông vàng vọng khắp quảng trường, âm thanh trong trẻo nhưng đầy uy lực, khiến mọi cuộc trò chuyện đều ngừng bặt. Ngay sau đó, một giọng nói trầm hùng, mang theo pháp lực, vang vọng khắp không gian: "Chư vị đạo hữu! Hôm nay, Vạn Tượng Thành vinh dự được đón tiếp thiên tài Lâm Phong của Thanh Vân Kiếm Phái, người sẽ trình diễn một kiếm thuật độc đáo, khai mở cho chuỗi sự kiện giao lưu võ đạo sắp tới!"
Lời vừa dứt, một luồng sáng chói lọi, tựa như một tia sét đánh xuống từ bầu trời xanh biếc, xé tan không khí tĩnh lặng. Luồng sáng ấy không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là một sự ngưng tụ của kiếm khí tinh thuần, mang theo sức mạnh bùng nổ, rực rỡ đến mức khiến người ta phải nheo mắt lại. Từ trong luồng sáng đó, một bóng người dần hiện rõ. Đó chính là Lâm Phong, dáng người cao ráo, tuấn tú, khoác trên mình bộ y phục màu xanh lam thêu họa tiết mây trôi, càng làm tôn lên khí chất phóng khoáng, siêu phàm của hắn. Hắn không cần nói thêm bất cứ lời nào, chỉ bằng một động tác nhẹ nhàng, cây quạt xếp trong tay hắn đã mở ra, rồi khép lại, tạo thành một thanh kiếm khí vô hình.
Khí thế của Lâm Phong tựa như một ngọn núi lửa đang phun trào, mạnh mẽ đến mức khiến linh khí xung quanh cũng phải chấn động. Hắn chỉ khẽ nhún mình, thân hình đã hóa thành một vệt sáng xanh, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp. "Phập!" Một tiếng động nhẹ vang lên, không gian trước mặt hắn như bị xé rách, một vết nứt mờ ảo xuất hiện rồi nhanh chóng liền lại. Đó không phải là một chiêu kiếm bình thường, mà là một sự đột phá về không gian, về tốc độ. Hắn không hề sử dụng một món pháp khí nào, chỉ bằng kiếm khí ngưng tụ từ linh lực bản thân, đã tạo ra một màn trình diễn võ kỹ đỉnh cao.
Hàng vạn tu sĩ đều nín thở, đôi mắt không chớp dõi theo từng động tác của Lâm Phong. Hắn xoay người, kiếm khí hóa thành hàng ngàn vệt sáng, bay lượn như những con rồng xanh, vẽ nên những đường nét tuyệt đẹp trên không trung. Mỗi vệt sáng đều mang theo sức mạnh kinh người, có thể dễ dàng xuyên phá một khối đá lớn, nhưng lại được hắn điều khiển tinh tế, không làm tổn hại đến bất kỳ vật gì xung quanh. Khí tức của hắn mạnh mẽ, uy áp, khiến những tu sĩ có tu vi thấp hơn cảm thấy như có một ngọn núi vô hình đè nặng lên ngực. Tốc độ của hắn nhanh như chớp, khiến người ta cảm thấy hắn có thể xé rách không gian, nghiền nát mọi chướng ngại vật chỉ bằng một ý niệm.
"Thiên phú kinh người! Thật sự là thiên ph�� kinh người!" Một tu sĩ lão làng không kìm được thốt lên.
Giang Hồ Lãng Tử, dáng vẻ phong trần, một tay ôm bầu rượu, một tay vuốt râu, đôi mắt sáng rực. Hắn vốn là kẻ bất cần đời, hiếm khi khen ngợi ai, nhưng trước màn trình diễn của Lâm Phong, hắn cũng không thể kìm nén sự thán phục. "Phi phàm! Phi phàm! Đúng là thiên tài hiếm có trăm năm! Khí thế này, chẳng mấy chốc sẽ đột phá Hóa Thần! Quả nhiên là con cưng của trời đất, hưởng trọn linh khí của một phương!" Hắn lắc đầu, uống một ngụm rượu lớn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong. "Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm ngoài việc được chứng kiến những kỳ tài như thế này! Nhìn xem kìa, linh khí của hắn thuần khiết, kiếm khí sắc bén, cả hai hòa quyện làm một, đạt đến cảnh giới phi phàm. Màn trình diễn này, đủ để khuấy động cả một vùng trời!"
Lâm Phong kết thúc màn trình diễn của mình bằng một chiêu kiếm cuối cùng, kiếm khí ngưng tụ thành một đóa sen xanh khổng lồ, từ từ nở rộ trên không trung rồi tan biến vào hư vô, để lại một làn hương thơm nhẹ nhàng. Hắn hạ thân, đứng thẳng tắp giữa quảng trường, thanh quạt xếp lại được thu gọn vào tay. Khí tức của hắn vẫn hùng hậu, nhưng đã được thu liễm hoàn toàn, không còn chút dấu vết nào của sự bùng nổ vừa rồi. Gương mặt hắn vẫn giữ nụ cười tự tin, kiêu ngạo, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, như đang tìm kiếm một sự thừa nhận, một sự khẳng định.
Đám đông tu sĩ bùng nổ trong tiếng reo hò vang dội, tiếng vỗ tay như sấm rền. Những lời tán dương không ngớt dội lên không trung. "Kiệt xuất! Thiên tài!" "Vô song! Thanh Vân Kiếm Phái quả nhiên có hậu nhân xuất chúng!" "Với thực lực này, Lâm Phong chắc chắn sẽ là trụ cột của chính đạo trong cuộc chiến chống tà ma!" Sự ngưỡng mộ và sùng bái dâng trào trong lòng mỗi người, cảm giác như họ đang chứng kiến một vị anh hùng thật sự, một người có đủ năng lực để gánh vác thiên hạ. Lâm Phong đứng đó, hưởng thụ sự tung hô, khuôn mặt càng thêm rạng rỡ. Hắn biết, hắn đã thành công trong việc khẳng định vị thế của mình, và đây chỉ là sự khởi đầu cho những gì hắn sẽ thể hiện trong sự kiện lớn sắp tới.
***
Từ một góc khán đài khuất nẻo, nơi tầm nhìn bao quát được toàn bộ quảng trường nhưng lại ít bị chú ý, Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đã chứng kiến toàn bộ màn trình diễn của Lâm Phong. Vị trí này cho phép họ quan sát mọi thứ một cách rõ ràng, từ biểu hiện của Lâm Phong cho đến phản ứng của đám đông. Linh khí tại đây, dù vẫn ổn định, nhưng có phần hỗn tạp do nhiều tu sĩ cùng tập trung, và tiếng bàn tán xôn xao, tiếng thở dài ngưỡng mộ, tiếng trầm trồ vẫn vang vọng đến tai họ. Một làn hương liệu thoảng qua, hòa lẫn với mùi mồ hôi và một chút mùi kim loại, tạo nên một cảm giác chân thực về không khí của buổi trình diễn.
Tiêu Hạo là người phản ứng đầu tiên, đôi mắt hắn mở to, vẻ mặt không giấu nổi sự kinh ngạc và ngưỡng mộ tột độ. Hắn vỗ tay bôm bốp, quên cả giữ kẽ, giọng nói nhanh nhảu, đầy phấn khích. "Xem kìa! Sức mạnh như vậy, tốc độ như vậy! Khí thế kia... thật sự quá kinh người! Chiêu kiếm cuối cùng kia, hóa thành sen xanh, đẹp đến mê hồn! Cứ đà này thì chẳng mấy chốc hắn sẽ vô địch thiên hạ mất thôi! Các thiên tài khác làm sao mà bì kịp được? Chắc chắn hắn sẽ là người dẫn đầu trong sự kiện sắp tới!" Tiêu Hạo nói một tràng, ánh mắt rạng rỡ, như thể chính hắn vừa thực hiện màn trình diễn đó. Hắn luôn là người dễ bị cuốn hút bởi những điều rực rỡ, những sức mạnh bùng nổ, và Lâm Phong rõ ràng đã đáp ứng tất cả những tiêu chí đó. Hắn còn quay sang Lục Trường Sinh, vẻ mặt như muốn hỏi: "Huynh thấy sao? Có phải rất lợi hại không?"
Mộc Thanh Y, đứng bên cạnh, lại có vẻ mặt nghiêm túc hơn nhiều. Nàng khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, thanh thoát và tao nhã, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, không rời khỏi Lâm Phong. Nàng không biểu lộ sự ngưỡng mộ thái quá như Tiêu Hạo, mà là một sự tập trung cao độ, một ánh mắt đánh giá từng chi tiết trong màn trình diễn. Nàng khẽ lắc đầu, đôi môi mỏng mím chặt, rồi thì thầm, giọng nói sắc sảo, dứt khoát nhưng vẫn có chút suy tư. "Công pháp của hắn quả nhiên là thượng thừa, kiếm ý đạt tới cảnh giới cực cao, tốc độ tu luyện cũng kinh người. Để có thể biểu diễn được như vậy mà không cần pháp khí hỗ trợ, linh lực của hắn phải thuần túy và dồi dào đến mức nào. Nhưng... dường như có gì đó còn thiếu. Một điều gì đó mà sức mạnh thuần túy không thể bù đắp được." Nàng dừng lại, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng. "Sự tự tin của hắn... tuy đáng nể, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ đơn giản, và tà khí của Ma Uyên cũng không chỉ là 'tà khí vặt vãnh' như hắn nói. Nếu chỉ dựa vào sức mạnh và sự kiêu ngạo, rất có thể sẽ phải trả giá đắt." Lời nói của nàng tuy nhỏ, nhưng lại mang một sức nặng, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của tà đạo, điều mà Lâm Phong dường như vẫn chưa thể chạm tới.
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, không một chút gợn sóng. Hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc bên ngoài, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy chỉ đơn thuần quan sát. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dao động linh khí từ Lâm Phong vẫn còn vương vấn trong không khí, một thứ linh khí hùng hậu, ngưng tụ, mang theo sự sắc bén và kiêu hãnh. Hắn thừa nhận tài năng của Lâm Phong, một thiên tài thực sự, được trời phú cho khả năng phi phàm và một con đường tu luyện thuận lợi, nhanh chóng. Hắn cũng cảm nhận được sự ngưỡng mộ, sùng bái từ đám đông, nhưng xen lẫn đó là cả sự ghen tị, sự sợ hãi bị bỏ lại phía sau, và cả một sự trống rỗng, một sự thiếu sót trong việc thấu hiểu bản chất của tà đạo, như Mộc Thanh Y đã nói.
Nội tâm Lục Trường Sinh như một dòng suối ngầm, chảy âm thầm nhưng không ngừng suy tư. Hắn tự hỏi, liệu con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, con đường của sự chậm rãi, vững chắc, của việc củng cố đạo tâm và thanh lọc bản nguyên, có thể đứng vững trước sự rực rỡ, chói lòa của những thiên tài như Lâm Phong hay không? "Tốc độ, sức mạnh... là con đường mà đa số tu sĩ theo đuổi. Một con đường rực rỡ, đầy vinh quang, dễ dàng thu hút sự chú ý và ngưỡng mộ của thiên hạ." Hắn thầm nhủ. "Nhưng liệu nó có phải là tất cả? Liệu sức mạnh tuyệt đối có thể giải quyết được gốc rễ của mọi vấn đề, đặc biệt là khi đối mặt với tà niệm đã ăn sâu vào linh hồn, vào đạo lý của thế giới?"
Hắn nhớ lại những lời mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn, về sự bền vững, về sự thanh tịnh, về việc thấu hiểu bản nguyên của vạn vật. Con đường của hắn không phải là con đường của sự bùng nổ, mà là con đường của sự tích lũy, của sự thấu triệt. Nó không mang lại tốc độ tu luyện kinh người, nhưng lại giúp ổn định đạo tâm, chống lại mọi phản phệ, mọi cám dỗ, mọi sự biến chất của linh khí. "Sức mạnh có thể giải quyết vấn đề trước mắt, một cách nhanh chóng và hiệu quả. Nhưng nó không thể giải quyết gốc rễ của tà niệm, không thể chữa lành một trái tim đã mục nát, hay một đạo lý đã bị bẻ cong." Hắn thầm khẳng định.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận sự dao động linh khí còn sót lại từ Lâm Phong, rồi lại tập trung vào hơi thở của chính mình, củng cố đạo tâm. Hắn cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong cơ thể, một dòng năng lượng ôn hòa, bền bỉ, không phô trương nhưng lại vô cùng vững chắc. Nó không mạnh mẽ đến mức có thể xé rách không gian hay nghiền nát mọi chướng ngại vật ngay lập tức, nhưng nó lại có khả năng thanh lọc mọi tạp chất, hóa giải mọi sự hỗn loạn, và củng cố bản nguyên. Đó là một con đường khác biệt, một con đường đi ngược lại với xu thế của thời đại, nhưng hắn tin rằng, trong một đại thế đầy biến động, trong một thời kỳ mà tà niệm và hỗn loạn đang trỗi dậy, sự vững chắc và thanh tịnh của đạo tâm mới là điều cốt yếu.
Từ một góc khuất khác trên tầng lầu của một cửa hàng lớn đối diện, Vạn Pháp Tông Chủ vẫn đang quan sát mọi việc. Khuôn mặt uy nghiêm của ông không hề thay đổi, nhưng đôi mắt sáng ngời của ông lại hiện rõ vẻ suy tư. Ông khẽ gật đầu khi nhìn thấy sự mạnh mẽ và khí phách của Lâm Phong, một thiên tài hiếm có mà ông đã đặt nhiều kỳ vọng. Ông hiểu rằng, trong thời đại biến động này, những thiên tài như Lâm Phong, với sức mạnh bùng nổ và tốc độ tu luyện kinh người, là cần thiết để tạo nên một bức tường thành chống lại tà đạo.
Nhưng ánh mắt của ông không dừng lại ở đó. Nó lướt qua Lâm Phong, qua đám đông hò reo, rồi cuối cùng dừng lại ở Lục Trường Sinh, người đang đứng lặng lẽ trong đám người, ánh mắt trầm tư, không chút biểu lộ cảm xúc. Ông nhìn thấy sự điềm tĩnh phi thường của Lục Trường Sinh, sự kiên định trong đôi mắt và khí chất không chút lay động trước sự rực rỡ của Lâm Phong. 'Kẻ này... vẫn điềm tĩnh như vậy. Con đường của hắn, tuy khác biệt, nhưng lại mang đến sự vững chãi đến kỳ lạ. Con đường của hắn, liệu có phải là thứ mà đại thế đang cần, khi mà sức mạnh thuần túy dường như không đủ để đối phó với sự biến chất của đạo tâm?' Vạn Pháp Tông Chủ thầm nghĩ, trong ánh mắt ông hiện lên vẻ tò mò sâu sắc, như thể đang nhìn vào một ẩn số lớn, một biến số có thể thay đổi cục diện của cuộc chiến giữa chính và tà. Ông biết, cuộc chiến sắp tới không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của đạo tâm.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường của Lâm Phong là con đường của ánh sáng chói lòa, thu hút mọi ánh nhìn. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, lại là một con đường âm thầm, lặng lẽ, ít người biết đến, ít người tán dương. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng, bất kể có bao nhiêu ánh sáng rực rỡ khác xuất hiện. Bởi vì hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và chỉ khi đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, người ta mới có thể thực sự đứng vững giữa đại thế biến thiên, mà bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn, chưa hề kết thúc, mà chỉ vừa mới bắt đầu, giữa Vạn Tượng Thành đang dậy sóng, nơi các thiên tài tranh giành danh vọng, và nơi tà đạo đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc để bùng nổ, thử thách mọi đạo tâm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.