Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 271: Vạn Tượng Thành: Cuộc Phân Chia Khí Vận

Màn đêm buông xuống Vạn Tượng Thành rồi lại lặng lẽ rút đi, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Hơi sương còn vương vấn trên những mái ngói cong vút, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, hứa hẹn một ngày quang đãng. Tuy nhiên, sự trong trẻo của khí trời lại đối lập hoàn toàn với bầu không khí nặng nề đang bao trùm khắp thành cổ. Vạn Tượng Thành, từng là nơi giao thương sầm uất, là trái tim của những nền văn hóa và đạo thống khác nhau, giờ đây đã trở thành một quảng trường khổng lồ, nơi các thế lực chính đạo hội tụ, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Lục Trường Sinh, cùng Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y, bước ra từ Tụ Linh Các sau một đêm trầm tư. Ánh nắng ban mai rọi lên khuôn mặt thanh tú của hắn, nhưng không làm tan đi vẻ trầm tư thường trực trong đôi mắt. Hắn vẫn vận bộ đạo bào màu xám đơn giản, không chút hoa văn, nhưng mỗi bước chân đều toát lên sự vững vàng, bình thản. Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo với bộ y phục tươi sáng, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, thu vào tầm mắt mọi thứ xung quanh. Mộc Thanh Y, khoác đạo bào xanh ngọc thanh thoát, ánh mắt phượng sáng ngời nhưng ẩn chứa sự lo âu, bàn tay nàng khẽ siết lấy chuôi thanh kiếm bên hông.

Họ đi xuyên qua quảng trường trung tâm Vạn Tượng Thành, nơi mà sự thay đổi rõ ràng nhất. Nơi đây, từng chỉ là không gian rộng lớn dành cho các hoạt động công cộng, giờ đã biến thành một trại tập kết quy mô. Các tông môn lớn và nhỏ, từ những thế lực danh tiếng vang lừng cho đến những tiểu môn phái ít người biết đến, đều đã dựng lều, treo cờ hiệu. Những lá cờ bay phấp phới trong gió, với đủ màu sắc và biểu tượng khác nhau, phân chia rõ rệt các phe phái, tạo thành một bản đồ sống động của các liên minh và thế lực. Thiên Đạo Tiên Cung, với biểu tượng Thái Cực đồ đen trắng, chiếm cứ khu vực phía Đông, lều trại của họ được dựng chỉnh tề, linh khí quanh quẩn nồng đậm. Ở phía Tây, Thương Lan Kiếm Các, với hình ảnh thanh kiếm thẳng tắp xuyên mây, tạo nên một khí thế sắc bén, kiếm khí lượn lờ không tan. Giữa hai thế lực lớn này, vô số các tông môn nhỏ hơn, cùng với các tán tu, chen chúc ở những khu vực còn trống, lều trại dựng lên ngẫu nhiên hơn, nhưng cũng không kém phần huyên náo.

Tiếng rao hàng trộn lẫn tiếng mặc cả, tiếng người nói chuyện ồn ào chen lẫn tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, và cả tiếng nhạc từ các quán rượu vẫn vọng ra từ các ngóc ngách của thành. Mùi thức ăn đa dạng, gia vị nồng nàn, xen lẫn mùi thảo dược, kim loại và cả mùi bụi bặm của những đoàn người lữ hành, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của Vạn Tượng Thành. Dù vậy, phía trên tất cả những âm thanh và mùi vị trần tục đó, một cảm giác áp lực vô hình cứ lơ lửng trong không khí, như một đám mây đen đang dần kéo đến.

"Này, Trường Sinh, Thanh Y. Nhìn xem kìa, phe phái đã rõ ràng như vậy rồi," Tiêu Hạo hăng hái chỉ trỏ, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. "Thiên Đạo Tiên Cung ở phía Đông, khí thế đúng là khác biệt. Thương Lan Kiếm Các ở phía Tây, kiếm ý ngút trời. Còn đám tán tu thì chen chúc ở những khu vực nhỏ hơn, tựa như đàn kiến vỡ tổ vậy. Nghe nói Vạn Pháp Tông Chủ của Thiên Đạo Tiên Cung đã đích thân đến rồi đấy, lão già đó mà cũng phải đích thân ra mặt, xem ra tình hình không đùa được đâu."

Mộc Thanh Y khẽ thở dài, ánh mắt nàng lướt qua những lá cờ hiệu rực rỡ, rồi dừng lại ở một đoàn tu sĩ đang khẩn trương lắp đặt một pháp trận phòng ngự. "Hắc Ám Ma Tông gây họa ngày càng công khai, buộc chính đạo phải liên kết. Nhưng sự liên kết này, liệu có thực sự vững chắc? Ta cảm thấy có quá nhiều sự tính toán, quá nhiều toan tính lợi ích đan xen. Vạn pháp hữu linh, vạn vật hữu đạo, nhưng tâm người mới là khó đoán. Mỗi tông môn đều có mục đích riêng, liệu họ có thể đồng lòng trước đại kiếp?" Nàng không khỏi lo lắng, giọng nói trầm xuống, chất chứa sự hoài nghi.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Mỗi đoàn tu sĩ đi qua, mỗi lá cờ hiệu được dựng lên, mỗi luồng linh khí phô trương, hắn đều cảm nhận được. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, không ngừng thanh lọc linh khí xung quanh, đồng thời thu nhận và phân tích những luồng dao động cảm xúc, những tạp niệm ẩn sâu trong tâm trí của những người tu sĩ kia. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết của một số người, sự sợ hãi của kẻ khác, sự tham lam, sự đố kỵ, và cả sự tuyệt vọng. Trong sâu thẳm của những luồng linh khí hỗn tạp đó, hắn vẫn cảm nhận được một thứ tà khí mờ nhạt, như một con rắn độc đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ để bùng phát.

'Sức mạnh có thể hợp nhất, nhưng đạo tâm thì khó. Sự hỗn loạn không chỉ từ tà đạo, mà còn từ chính những lo toan, dục vọng của nhân tâm,' Lục Trường Sinh thầm nghĩ. Hắn nhắm hờ mắt, để tâm hồn mình hòa vào luồng linh khí hỗn loạn của Vạn Tượng Thành. Hắn thấy rõ sự phân cực trong tư tưởng của chính đạo: một bên là khao khát sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát kẻ thù, một bên là sự yếu đuối, hoài nghi về khả năng chiến thắng. Cả hai thái cực này đều là biểu hiện của một đạo tâm chưa thực sự vững chắc, dễ bị lung lay trước biến cố. Hắn biết, một cuộc chiến với Hắc Ám Ma Tông không chỉ là cuộc đấu sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, của đạo tâm. Con đường của hắn, con đường Tàn Pháp Cổ Đạo, tuy chậm rãi, nhưng lại hướng đến sự củng cố tận gốc rễ của đạo tâm, một sự vững vàng từ bên trong mà không một ngoại lực nào có thể phá vỡ. Liệu đây có phải là lời giải cho sự hỗn loạn này? Hắn không biết, nhưng hắn tin rằng, đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, và con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Buổi trưa, ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán cây cổ thụ, rọi xuống con đường lát đá dẫn vào Tụ Linh Các. Ba người Lục Trường Sinh chọn một góc khuất trong đại sảnh của Tụ Linh Các, nơi vẫn còn nhộn nhịp tiếng người qua lại, tiếng chén đĩa lanh canh và mùi thức ăn thơm lừng. Kiến trúc nơi đây vẫn giữ vẻ cổ kính, sang trọng với những cột gỗ chạm khắc tinh xảo và những bức tranh thủy mặc treo dọc hành lang. Linh khí trong Tụ Linh Các có phần tốt hơn bên ngoài, nhờ những pháp trận tụ linh được đặt khéo léo, nhưng vẫn không thể tránh khỏi sự hỗn tạp do dòng người ra vào liên tục.

Họ gọi vài món điểm tâm nhẹ và một bình linh trà, rồi lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện đang được truyền tai nhau. Không khí trong Tụ Linh Các vừa sôi động, vừa ẩn chứa một nỗi bất an không thể che giấu. Những lời đàm tiếu không còn xoay quanh chuyện tu vi hay linh bảo, mà chủ yếu là những tin tức đáng sợ về sự tàn phá của Hắc Ám Ma Tông.

"Các ngươi nghe gì chưa? Vùng Hắc Thủy Hà gần đó đã bị Ma Tông san bằng! Hàng vạn sinh linh biến thành huyết thực để nuôi dưỡng tà khí của chúng!" Một tu sĩ thân hình vạm vỡ, mặt mày tái mét, đập mạnh bàn, giọng đầy phẫn nộ và sợ hãi.

Tu sĩ ngồi đối diện, dáng vẻ thư sinh hơn, khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ u ám. "Đúng vậy, Ma Quân Huyết Ảnh ngày càng hung tàn, phong ấn Ma Uyên đã suy yếu đến mức báo động. Ta nghe nói hắn đã luyện thành một loại ma công tà ác, có thể biến cả một vùng đất thành tử địa trong nháy mắt. Sức mạnh của hắn đã vượt xa tưởng tượng của chúng ta."

Những câu chuyện tương tự không ngừng được kể, từ những thôn làng bị diệt, những tu sĩ chính đạo hy sinh thảm khốc, đến những lời đồn thổi về các ma vật kinh khủng xuất hiện từ Ma Uyên. Mỗi câu chuyện như một lưỡi dao sắc nhọn, cứa vào lòng người, khiến không khí trong Tụ Linh Các càng thêm nặng nề. Sự sợ hãi và căm ghét đang lan tràn như một bệnh dịch, gặm nhấm niềm tin và ý chí của nhiều tu sĩ.

Tiêu Hạo khẽ rùng mình, nuốt một ngụm trà. "Nghe mà rùng mình. Ma Quân Huyết Ảnh này đúng là một tai họa. Không biết Lâm Phong kia có thể làm gì? Hắn nói hùng hồn lắm, rằng sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý, rằng hắn có thể quét sạch tà đạo. Nhưng liệu chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân có đủ?" Tiêu Hạo quay sang nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt có chút hoài nghi về những lời khoa trương của Lâm Phong.

Mộc Thanh Y khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng ánh lên vẻ suy tư. "Lâm Phong có thiên phú nghịch thiên, quả là một kỳ tài hiếm có. Nhưng cuộc chiến này không chỉ cần sức mạnh. Cần cả đạo tâm và sự đoàn kết của vạn linh. Nếu chỉ dựa vào một vài thiên tài, hoặc chỉ dựa vào sức mạnh bạo liệt, thì e rằng khó có thể giải quyết tận gốc rễ vấn đề. Tà đạo không chỉ là sức mạnh, nó là sự biến chất của linh khí, sự sa ngã của đạo tâm. Nếu chính đạo không thể duy trì bản tâm, thì dù có mạnh đến đâu, cũng khó lòng chiến thắng."

Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh uống trà, đôi mắt khép hờ, nhưng tâm trí hắn đang hoạt động không ngừng. 'Sự sợ hãi và căm ghét đang lan tràn. Nếu không có đạo tâm vững chắc, chính đạo cũng có thể sa ngã. Tàn Pháp Cổ Đạo phải chăng là lời giải cho sự hỗn loạn này?' Hắn cảm nhận được sự bất lực của sức mạnh thuần túy trước sự hỗn loạn của đạo tâm. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ tàn sát sinh linh, mà còn gieo rắc nỗi sợ hãi, bẻ cong niềm tin, làm suy yếu ý chí của tu sĩ. Đó là một cuộc tấn công vào tận gốc rễ của đạo tâm. Con đường của hắn, con đường Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là con đường của tốc độ hay sức mạnh hủy diệt, mà là con đường của sự ổn định, sự kiên định nội tâm, là cách để thanh lọc linh khí biến chất, để phục hồi đạo tâm đã hoen ố.

Hắn nhớ lại lời của Giang Hồ Lãng Tử đêm qua: "thứ cần cứu không phải là thân xác, mà là cái tâm đã mục nát." Lời nói tưởng chừng phiến diện đó, giờ đây lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí hắn. Nếu đạo tâm của chính đạo không được củng cố, nếu sự sợ hãi và nghi ngờ tiếp tục gặm nhấm, thì dù có bao nhiêu anh hùng xuất thế, bao nhiêu thần thông được thi triển, cũng khó lòng xoay chuyển đại thế. Lục Trường Sinh tin rằng, việc gieo mầm hy vọng, củng cố đạo tâm cho vạn linh, chính là cách duy nhất để Cửu Thiên Linh Giới vượt qua đại kiếp này một cách bền vững. Đó không phải là một nhiệm vụ của một người, mà là của cả một thế hệ, một thời đại.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời Vạn Tượng Thành, Lục Trường Sinh và đồng đội rời Tụ Linh Các, hướng về Linh Khí Phường. Nơi đây là trung tâm giao dịch lớn nhất thành, với hàng loạt cửa hàng san sát, lều quán tạm bợ nhưng lại bày bán vô số linh vật, pháp khí, đan dược quý hiếm. Âm thanh rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng pháp khí chạm nhau leng keng, cùng với mùi thảo dược nồng nàn, mùi lưu huỳnh của các loại linh hỏa, tạo nên m��t không khí sầm uất, náo nhiệt. Linh khí tại đây cũng hỗn tạp vô cùng, đủ loại thuộc tính đan xen, tạo thành một trường năng lượng phức tạp.

Khi họ vừa bước vào Linh Khí Phường, một đám đông náo nhiệt thu hút sự chú ý của Tiêu Hạo. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội như sấm. "Kia rồi, Trường Sinh, Thanh Y! Là Lâm Phong! Hắn lại gây náo động rồi!" Tiêu Hạo hớn hở chỉ tay về phía trung tâm đám đông.

Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y nhìn theo. Giữa đám đông đang vây kín, Lâm Phong đang đứng đó, thân hình cao ráo, tuấn tú, khí chất phóng khoáng, y phục màu xanh lam bay phấp phới trong gió. Hắn mỉm cười tự tin, tay cầm một cây quạt xếp, nhẹ nhàng phe phẩy. Có vẻ như hắn vừa giải quyết một "sự cố" nhỏ. Qua những lời bàn tán xôn xao của đám đông, Lục Trường Sinh hiểu ra: một tán tu lỡ tay làm nhiễm tà khí vào một món linh vật quý hiếm, khiến nó trở nên bất ổn và có nguy cơ phát nổ. Lâm Phong đã xuất thủ, chỉ bằng một luồng kiếm khí nhẹ nhàng mà đã hóa giải hoàn toàn tà khí, đồng thời phong ấn linh vật, cứu nguy cho Linh Khí Phường.

"Chỉ là chút tà khí vặt vãnh. Hắc Ám Ma Tông nếu dám đến, sẽ chỉ là châu chấu đá xe! Sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý!" Lâm Phong cất giọng hùng hồn, đầy tự tin, vang vọng khắp Linh Khí Phường. Hắn ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như kiếm lướt qua đám đông, rồi vô tình dừng lại ở Lục Trường Sinh một khoảnh khắc, như một lời thách thức ngầm, trước khi lại mỉm cười và thu hồi kiếm khí. Đám đông lại bùng nổ reo hò, những lời tán dương không ngớt dành cho thiên tài trẻ tuổi.

Tiêu Hạo há hốc mồm, nuốt nước bọt. "Hắn ta... thật sự rất mạnh. Khí thế ấy... Cứ như một vị thần giáng thế vậy. Chỉ một chiêu đã hóa giải tà khí của linh vật cấp cao. Quả không hổ danh là thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ."

Mộc Thanh Y khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng vẫn chứa đựng sự lo lắng. "Lâm Phong quả là thiên tài hiếm có. Sức mạnh của hắn đạt đến đỉnh cao của thế hệ. Nhưng hắn quá xem thường tà đạo. Ma Quân Huyết Ảnh không phải kẻ dễ đối phó, và tà khí của Ma Uyên cũng không chỉ là 'chút tà khí vặt vãnh'. Nếu chỉ dựa vào sức mạnh và sự tự tin, rất có thể sẽ phải trả giá đắt." Nàng hiểu rằng, sự tự tin thái quá thường dẫn đến khinh suất, và Ma Quân Huyết Ảnh là một đối thủ xảo quyệt, không thể dùng lẽ thường để đánh giá.

Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, ánh mắt hắn không rời Lâm Phong. Hắn cảm nhận được luồng linh khí hùng hậu từ Lâm Phong, một sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của bản thân. Hắn cũng cảm nhận được sự ngưỡng mộ, sùng bái từ đám đông, nhưng xen lẫn đó là cả sự ghen tị, sự sợ hãi bị bỏ lại phía sau. Và sâu hơn nữa, trong lời nói của Lâm Phong, hắn cảm nhận được một sự trống rỗng, một sự thiếu sót trong việc thấu hiểu bản chất của tà đạo. 'Sức mạnh có thể giải quyết vấn đề trước mắt, nhưng không thể giải quyết gốc rễ của tà niệm. Con đường của ta, không thể tranh giành bằng tốc độ hay sự khoa trương.' Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn biết, con đường của Lâm Phong là con đường của thiên tài, của sự bùng nổ, của việc xưng bá. Nhưng con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, lại là con đường của sự bền vững, của sự thanh tịnh, của việc thấu hiểu bản nguyên. Hai con đường, hai thái cực, nhưng cùng hướng về một mục tiêu là bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới.

Từ một góc khuất trên tầng lầu của một cửa hàng lớn đối diện, Vạn Pháp Tông Chủ đang quan sát mọi việc. Khuôn mặt uy nghiêm của ông hiện rõ vẻ suy tư. Ông khẽ gật đầu khi nhìn thấy sự mạnh mẽ và khí phách của Lâm Phong, một thiên tài hiếm có mà ông đã đặt nhiều kỳ vọng. Nhưng ánh mắt của ông không dừng lại ở đó. Nó lướt qua Lâm Phong, qua đám đông hò reo, rồi cuối cùng dừng lại ở Lục Trường Sinh, người đang đứng lặng lẽ trong đám người, ánh mắt trầm tư, không chút biểu lộ cảm xúc. 'Kẻ này... vẫn điềm tĩnh như vậy. Con đường của hắn, tuy khác biệt, nhưng lại mang đến sự vững chãi đến kỳ lạ. Con đường của hắn, liệu có phải là thứ mà đại thế đang cần, khi mà sức mạnh thuần túy dường như không đủ để đối phó với sự biến chất của đạo tâm?' Vạn Pháp Tông Chủ thầm nghĩ, trong ánh mắt ông hiện lên vẻ tò mò sâu sắc, như thể đang nhìn vào một ẩn số lớn.

Ánh chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Những ngọn đèn lồng trong Linh Khí Phường bắt đầu thắp sáng, lung linh huyền ảo, nhưng không thể xua đi hết bóng tối đang bao trùm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, chưa hề kết thúc. Ngược lại, nó vừa mới bắt đầu, giữa Vạn Tượng Thành đang dậy sóng, nơi các thế lực bắt đầu chia phe, nơi các thiên tài tranh giành danh vọng, và nơi tà đạo đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc để bùng nổ, thử thách mọi đạo tâm.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free