Cửu thiên linh giới - Chương 270: Vạn Tượng Thành: Giao Lộ Phong Ba
Màn đêm buông xuống Vạn Tượng Thành đã mang theo bao trăn trở, nhưng khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, thành phố không hề tìm thấy sự bình yên. Giấc ngủ của vạn linh dường như bị khuấy động bởi một nỗi lo âu vô hình, một dòng chảy ngầm của hỗn loạn đang sôi sục dưới lớp vỏ tĩnh lặng. Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, sau một đêm dài đàm đạo và suy tư, đã rời khỏi quán trọ, hòa mình vào dòng người tấp nập, đông đúc lạ thường của Vạn Tượng Thành.
Trời quang mây tạnh, ánh nắng ban mai rải vàng trên những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh trên những phiến đá xanh cổ kính. Không khí trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn, nhưng lại nặng nề một cách khó tả. Vạn Tượng Thành vốn là một đô thị phồn hoa, nơi giao thoa của vạn đạo, kiến trúc cũng vì thế mà đa dạng khôn cùng. Những tòa tháp cao vút bằng đá đen tuyền sừng sững bên cạnh những ngôi nhà gỗ mái ngói đỏ tươi, những hành lang chạm khắc tinh xảo uốn lượn quanh những khu chợ trời lều quán san sát. Mùi hương của thức ăn đường phố hòa quyện với mùi linh dược, mùi trầm hương dịu nhẹ từ các tự viện và cả mùi kim loại, vải vóc từ những cửa hàng buôn bán tấp nập, tạo nên một tổng thể phức tạp, kích thích mọi giác quan.
Nhưng hôm nay, cái nhộn nhịp thường thấy ấy lại nhuốm màu căng thẳng. Tiếng rao hàng vẫn vang lên, nhưng yếu ớt hơn, không còn sự hân hoan mà thay vào đó là sự vội vã. Tiếng mặc cả thưa thớt, nhường chỗ cho những cuộc trao đổi thì thầm, những lời xì xào bàn tán về tà đạo, về những vùng đất đã bị tàn phá, về số phận của những tông môn nhỏ bé. Tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng từ các cửa hàng rèn luyện, tiếng bước chân vội vã của vô số tu sĩ khiến đường phố trở nên chật chội, bức bối.
Lục Trường Sinh khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị đến mức gần như vô hình giữa biển người đủ sắc màu. Hắn bước đi chậm rãi, trầm tĩnh, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát. Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào xanh ngọc và thanh kiếm cổ bên hông, toát lên vẻ thanh thoát nhưng ánh mắt lại sắc bén, dò xét từng gương mặt lướt qua. Còn Tiêu Hạo, dù vẫn mang nét hoạt bát thường ngày, nhưng nụ cười trên môi đã vơi đi nhiều, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Hắn liên tục liếc nhìn xung quanh, lắng nghe những mẩu chuyện vụn vặt lọt vào tai.
"Thật không ngờ, Vạn Tượng Thành lại có ngày này." Tiêu Hạo khẽ thở dài, giọng nói mang theo chút chua xót. Hắn nhìn quanh, thấy hàng quán vẫn mở, nhưng vẻ mặt của chủ cửa hàng không còn hớn hở như trước, chỉ còn lại sự mệt mỏi và lo âu. "Linh khí thì vẫn dồi dào, tràn ngập mọi ngóc ngách của thành phố, nhưng lòng người thì hỗn loạn như nồi cháo, Trường Sinh ạ."
Mộc Thanh Y gật đầu phụ họa, đôi mắt phượng nàng nheo lại khi lướt qua một nhóm tu sĩ đang thì thầm về một sự kiện tàn khốc ở biên giới phía Nam. "Đây mới chỉ là khởi đầu. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không chỉ dừng lại ở những vùng biên giới nhỏ bé đó. Hắn muốn khuấy động cả Cửu Thiên Linh Giới, từ cái gốc rễ của linh khí đến tận đạo tâm của vạn linh." Nàng siết nhẹ chuôi kiếm, dường như muốn dùng hành động này để kìm nén sự sốt ruột đang dâng lên trong lòng. Nàng biết rõ, hiểm họa không còn là lời đồn, mà là một thực tại đang ngày càng hiển hiện rõ ràng. Các tông môn lớn vẫn còn thờ ơ, hoặc giả vờ thờ ơ, nhưng những tông môn nhỏ, những phàm nhân vô tội đang phải hứng chịu sự tàn phá khủng khiếp.
Lục Trường Sinh không lập tức đáp lời. Hắn nhắm hờ đôi mắt, hít thở sâu một hơi, để Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển trong cơ thể. Hắn không cần dùng thần thức để dò xét, chỉ cần cảm nhận luồng linh khí đang lưu chuyển trong Vạn Tượng Thành. Dòng linh khí ấy, vốn dĩ phải thuần khiết và mạnh mẽ, giờ đây lại mang theo vô số tạp chất, không phải là tà khí đậm đặc, mà là những luồng cảm xúc tiêu cực, sự hoang mang, sợ hãi, tham lam, và cả sự tuyệt vọng. Chúng hòa quyện vào linh khí, làm biến chất cả không gian xung quanh. Hắn cảm nhận được sự đan xen của chính khí từ các tu sĩ chính đạo, nhưng cũng cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của tà khí mờ nhạt từ một số kẻ lẩn khuất trong đám đông, hay từ những vật phẩm ẩn chứa ma tính. Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được sự dao động trong đạo tâm của vô số sinh linh, từ phàm nhân cho đến tu sĩ, một sự lung lay, một sự bất an sâu sắc.
Hắn mở mắt, ánh nhìn trầm tĩnh quét qua từng gương mặt, từng góc phố, như muốn thấu hiểu tận cùng bản chất của sự hỗn loạn này. "Hỗn loạn là cơ hội cho kẻ mạnh, nhưng cũng là thử thách cho đạo tâm chân chính." Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng giữa tiếng ồn ào của phố phường, nhưng lại như một làn nước mát rải lên tâm hồn đang cháy bỏng của hai người bạn đồng hành. "Kẻ mạnh có thể dùng thời khắc này để tranh giành tài nguyên, để mở rộng thế lực, để mưu cầu danh vọng. Nhưng đạo tâm chân chính lại dùng nó để soi chiếu bản thân, để củng cố tín niệm, để tìm ra con đường đúng đắn giữa vạn nẻo tà mê." Hắn không phán xét, không lên án, chỉ đơn thuần là một sự chiêm nghiệm, một sự thật mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình. Lời Lục Trường Sinh không phải là một câu động viên sáo rỗng, mà là một lời nhắc nhở sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của tu hành. Hắn nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói đêm qua, về việc củng cố đạo tâm, về việc đối phó với sự biến chất từ bên trong.
"Trường Sinh nói phải." Mộc Thanh Y khẽ gật đầu. Nàng không còn sốt ruột như lúc nãy, thay vào đó là một sự bình tâm lạ thường. Nàng biết, con đường của Lục Trường Sinh không phải là con đường của bạo lực, của sức mạnh thuần túy, mà là con đường của sự thấu hiểu và kiến tạo. "Nhưng làm thế nào để củng cố đạo tâm của vạn linh? Làm thế nào để đối phó với sự biến chất đã ăn sâu vào linh khí, vào cả những dòng mạch của Cửu Thiên Linh Giới?" Nàng hỏi, không phải để chất vấn, mà là để tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm hướng đi.
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ. "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Một ngọn cây muốn sống sót qua bão táp, không phải chỉ cần thân cành cứng cáp, mà còn cần bộ rễ ăn sâu vào lòng đất. Con người cũng vậy, đạo tâm chính là gốc rễ. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những nơi mà sự biến chất chưa ăn sâu, từ những sinh linh còn mang trong mình hy vọng." Hắn không hứa hẹn một phép màu, nhưng lời nói của hắn lại mang một sức nặng của niềm tin, một sự kiên định không thể lay chuyển.
Họ tiếp tục đi sâu vào Vạn Tượng Thành, xuyên qua những con hẻm nhỏ, lách qua những con phố đông đúc. Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn, một luồng suy tư mãnh liệt đang cuộn chảy. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của thế giới này, sự đan xen của thiện ác, chính tà, hy vọng và tuyệt vọng. Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn nhìn thấu những điều mà người khác không thể, không phải bằng thần thông, mà bằng một sự thấu hiểu bản nguyên của vạn vật. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã chấp nhận nó, bởi đó là con đường của hắn, con đường mà hắn đã chọn để tu hành, để tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại giữa đại thế đang biến động.
Đến giữa trưa, khi ánh nắng đã gay gắt hơn, ba người họ ghé vào một trong những Linh Khí Phường lớn nhất Vạn Tượng Thành, nơi được mệnh danh là Thiên Bảo Các, trung tâm giao dịch của mọi loại vật phẩm tu luyện. Nơi đây vốn dĩ đã tấp nập, nay còn hỗn loạn hơn. Các tu sĩ chen chúc nhau, ánh mắt đầy vẻ gấp gáp và lo âu. Họ tìm mua linh dược, pháp khí phòng ngự, bùa chú, hay đơn thuần là trao đổi thông tin, săn lùng những tin tức mới nhất về tình hình chiến sự. Mùi kim loại nóng chảy, mùi linh dược đặc trưng, mùi linh khí nồng đậm hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt nhưng cũng đầy sức sống kỳ lạ.
"Giá cả ở đây tăng chóng mặt, Trường Sinh ạ." Tiêu Hạo cau mày, chỉ vào một quầy hàng đang bán pháp khí phòng ngự. "Mấy món pháp khí phòng ngự bán chạy như tôm tươi. Ai cũng chuẩn bị cho một cuộc chiến không rõ ngày giờ. Một viên linh thạch thượng phẩm giờ chỉ đổi được một bình đan dược trung cấp, đúng là loạn rồi!" Hắn thở dài, vẻ mặt bất mãn. Đối với một người thực dụng như Tiêu Hạo, sự biến động của thị trường linh thạch còn đáng lo hơn cả tà đạo.
Mộc Thanh Y lại có cái nhìn khác. Nàng chỉ tay về phía một góc khuất, nơi một vài thương nhân đang lén lút trao đổi những món đồ ẩn chứa khí tức âm u. "Cũng có kẻ lợi dụng cơ hội. Nhìn xem, cả những pháp khí mang tà khí nhẹ cũng được rao bán công khai, chỉ cần có tác dụng phòng ngự hay tấn công là được. Người ta không còn phân biệt chính tà nữa rồi, chỉ cần có thể sống sót." Giọng nàng mang theo vẻ chua xót, bởi những kẻ như vậy chính là những hạt mầm cho sự biến chất sâu rộng hơn.
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn tự động vận chuyển, giúp hắn nhận ra những luồng tà khí yếu ớt đang len lỏi trong Thiên Bảo Các. Chúng không mạnh, nhưng lại rất dai dẳng, như những chiếc rễ cây đang từ từ ăn sâu vào lòng đất. Hắn thấy rõ sự tham lam, sự sợ hãi, sự tuyệt vọng đang nuôi dưỡng những luồng tà khí đó, khiến chúng ngày càng mạnh hơn, biến chất cả những pháp khí vô tri.
Đúng lúc đó, một luồng khí tức hùng mạnh, tràn đầy tự tin và kiêu ngạo nhẹ lướt qua họ. Đó là một thanh niên tuấn tú, dáng người cao ráo, khoác lên mình bộ y phục màu trắng tinh khôi, trên tay cầm một thanh quạt xếp ngọc. Khí chất sắc bén của hắn như một thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ, khiến những tu sĩ xung quanh phải nhường đường. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc cao gọn gàng, đôi mắt sáng như sao, ẩn chứa vẻ ngạo nghễ của một thiên tài. Hắn không ai khác chính là Lâm Phong, đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Tông, một trong những thiên tài xuất chúng nhất của thế hệ này. Hắn đang xem xét một thanh kiếm cổ trên một quầy hàng, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve lưỡi kiếm, ánh mắt chuyên chú.
Ánh mắt Lâm Phong vô tình lướt qua Lục Trường Sinh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một tia hứng thú lóe lên trong đôi mắt sắc bén của hắn. Hắn nhận ra khí chất khác biệt của Lục Trường Sinh, một sự trầm tĩnh đến mức khó hiểu, một sự giản dị đối lập hoàn toàn với vẻ phồn hoa của Linh Khí Phường. Tuy nhiên, sự chú ý đó cũng nhanh chóng tan biến. Hắn không dừng lại, chỉ khẽ nhếch môi, rồi tiếp tục kiểm tra món đồ của mình với vẻ kiêu ngạo nhẹ, như thể cả thế gian này cũng không đủ sức thu hút hắn quá lâu. Con đường của Lâm Phong là con đường của tốc độ, của sức mạnh, của sự chinh phục. Hắn tin vào kiếm đạo vô địch, tin vào việc dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát mọi chướng ngại.
Cùng lúc đó, từ tầng hai của Thiên Bảo Các, nơi dành cho những vị khách quý và các cường giả, một nhân vật khác đang đứng dựa vào lan can, ánh mắt thâm thúy quan sát toàn cảnh bên dưới. Đó là Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng quắc như những ngôi sao xa xăm, mặc đạo bào màu xanh thẫm, toát ra khí chất của người lãnh đạo tối cao. Ông đang nói chuyện với một Giám Sát Sứ của Tiên Môn, người này mặc đạo bào màu xanh lam, tay cầm lệnh bài, vẻ mặt nghiêm nghị. Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Giám Sát Sứ lui xuống, rồi ánh mắt ông lướt qua đám đông hỗn loạn, dừng lại lâu hơn một chút ở Lục Trường Sinh. Một tia nghi hoặc, một chút tò mò, và cả một chút hy vọng mong manh hiện lên trong đôi mắt uy nghiêm đó. Ông đã nghe ngóng được vài điều về "Lục Trường Sinh" và con đường tu hành khác thường của hắn, nhưng cho đến nay vẫn chỉ là những lời đồn đại. Giờ đây, tận mắt chứng kiến, ông cảm nhận được một luồng khí tức thanh tịnh hiếm có giữa biển người xao động.
Lục Trường Sinh cũng cảm nhận được ánh mắt của Vạn Pháp Tông Chủ. Hắn không ngạc nhiên, bởi hắn biết, khi đại thế biến động đến mức này, những cường giả đứng đầu các thế lực lớn sẽ bắt đầu để ý đến những yếu tố "bất thường". Hắn khẽ gật đầu đáp lại ánh nhìn đó, một hành động vô cùng nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa sự tôn trọng và bình đẳng. Hắn biết, con đường của hắn có thể không được hiểu rõ ngay lập tức, nhưng nó sẽ dần được chứng minh qua những thử thách sắp tới.
Mộc Thanh Y cũng nhận ra ánh mắt của Vạn Pháp Tông Chủ. Nàng khẽ thì thầm: "Vạn Pháp Tông Chủ đã chú ý đến ngươi rồi. Điều này có thể là tốt, cũng có thể là không. Nhưng ít ra, nó cho thấy con đường của ngươi không phải là vô hình."
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Chỉ có tâm người là khó đoán." Lục Trường Sinh chỉ khẽ đáp, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Hắn không mưu cầu sự chú ý, nhưng cũng không từ chối nó. Hắn chỉ đơn thuần là đi con đường của mình, và nếu con đường ấy có thể soi sáng cho những người khác, thì đó cũng là một phần của đại đạo. Hắn hiểu rằng, sự hiện diện của Lâm Phong, của Vạn Pháp Tông Chủ, và của vô số tu sĩ khác trong Linh Khí Phường này, không chỉ là sự tụ hội của sức mạnh, mà còn là sự giao thoa của vạn đạo, vạn tư tưởng. Và giữa tất cả những điều đó, con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, lại càng trở nên độc đáo và cần thiết hơn bao giờ hết.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả vòm trời Vạn Tượng Thành, Lục Trường Sinh và hai người bạn đồng hành tìm đến Tụ Linh Các, một quán rượu kiêm nhà hàng lớn, nơi các tu sĩ thường lui tới để nghỉ ngơi và trao đổi thông tin. Kiến trúc của Tụ Linh Các mang đậm phong cách cổ kính, với những cột gỗ lim to lớn chạm khắc tinh xảo, những chiếc bàn gỗ mun bóng loáng và những chiếc ghế bọc lụa êm ái. Không gian rộng rãi, thoáng đãng nhưng vẫn giữ được sự ấm cúng, riêng tư. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng, tiếng thở dài và tiếng cười giòn tan của những người đã tìm được chút niềm vui giữa bộn bề lo âu, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh âm thanh sống động. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và thoang thoảng mùi trầm hương trấn an từ những lư hương đặt ở góc phòng, giúp xua tan đi phần nào sự căng thẳng của một ngày dài.
Họ chọn một góc khuất, ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm hoàng hôn buông xuống trên những mái nhà cổ kính. Các tu sĩ xung quanh cũng đang bàn tán sôi nổi về tình hình. Có người bi quan, than thở về sự suy đồi của thế đạo, về sự yếu kém của các tông môn lớn. Có người lại tràn đầy tinh thần chiến đấu, hô hào tập hợp lực lượng để đối phó với tà đạo. Nhưng tất cả đều cảm nhận được áp lực vô hình của một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang đến rất gần.
Một Giang Hồ Lãng Tử ngồi bàn bên cạnh, dáng vẻ phong trần, mái tóc rối bù, tay cầm bầu rượu đã vơi quá nửa. Hắn không ngừng nhấp rượu, rồi lẩm bẩm những lời triết lý về nhân thế và đại kiếp. Ánh mắt hắn vô tình lướt qua Lục Trường Sinh, dừng lại một chút, rồi lại tiếp tục nhìn ra phía chân trời đang nhuộm đỏ. "Thời thế loạn ly, anh hùng xuất thế. Nhưng mấy ai hiểu được, thứ cần cứu không phải là thân xác, mà là cái tâm đã mục nát." Hắn thở dài thườn thượt, rồi lại nốc một ngụm rượu lớn.
Tiêu Hạo nghe thấy, khẽ nhíu mày, bất mãn nói: "Hừ, nói thì dễ. Đạo tâm có cứu được linh thạch không? Có cứu được mạng người không? Cứ ngồi đó mà triết lý, rồi đến khi tà đạo đến chân, chẳng lẽ dùng lời nói mà đẩy lùi chúng?"
Lục Trường Sinh chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lời Tiêu Hạo. Hắn hiểu ý của Giang Hồ Lãng Tử, và cũng hiểu sự thực dụng của Tiêu Hạo. Cả hai đều có lý của riêng mình, đều là một phần của thế giới này. Hắn dựa lưng vào ghế, nhắm hờ đôi mắt, để tâm hồn mình hòa vào luồng linh khí hỗn loạn của Vạn Tượng Thành. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, trấn áp những tạp niệm và tà khí mờ nhạt muốn xâm nhập, đồng thời thanh lọc linh khí xung quanh hắn, tạo thành một không gian yên bình nhỏ bé giữa sự huyên náo.
Hắn hình dung ra những con đường khác nhau mà các thiên tài như Lâm Phong đang theo đuổi – con đường của tốc độ bùng nổ, của sức mạnh hủy diệt, của danh vọng lẫy lừng. Đó là con đường mà đa số tu sĩ trong Linh Giới này đang khao khát. Nhưng liệu nó có phải là con đường duy nhất để chống lại sự biến chất của tà đạo? Liệu nó có thể giải quyết tận gốc rễ vấn đề, hay chỉ là đối phó nhất thời với những ngọn sóng dữ?
Và so sánh với con đường của chính mình – con đường của sự kiên định, của sự thấu hiểu bản nguyên, của sự bình ổn từ bên trong. Một con đường chậm rãi, có vẻ như yếu kém hơn so với những thần thông kinh thiên động địa, nhưng lại mang đến sự vững chắc, sự thanh tịnh mà không một ngoại vật nào có thể lay chuyển. Lục Trường Sinh không ngừng trăn trở về cách Tàn Pháp Cổ Đạo có thể giải quyết một cuộc khủng hoảng quy mô lớn như đại họa tà đạo sắp tới. Hắn biết, một mình hắn không thể dùng đạo tâm để ngăn chặn hàng vạn ma binh, nhưng hắn tin rằng, việc củng cố đạo tâm cho vạn linh, việc thanh lọc linh khí biến chất, chính là cách duy nhất để Cửu Thiên Linh Giới có thể vượt qua đại kiếp này một cách bền vững.
Ánh hoàng hôn dần lặn, để lại một dải màu đỏ cam rực rỡ ở phía chân trời, rồi nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm về. Những ngọn đèn lồng trong Tụ Linh Các lần lượt được thắp sáng, lung linh huyền ảo. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn thâm thúy của hắn lại hướng về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, Ma Uyên bị suy yếu phong ấn, Ma Quân Huyết Ảnh lộ diện dần, đây không còn là chuyện của một vài tông môn nhỏ, mà là đại kiếp của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Giang Hồ Lãng Tử, lúc này đã say bí tỉ, ngửa cổ uống cạn bầu rượu, rồi lẩm bẩm thêm một câu: "Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm? Chỉ có đạo tâm là vĩnh hằng..."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, lòng hắn chợt sáng tỏ. Đúng vậy, đời người như giấc mộng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Tất cả đều là hư ảo, chỉ có đạo tâm là vĩnh hằng. Con đường của hắn, sẽ không chỉ dừng lại ở việc tự tu dưỡng. Nó sẽ mở ra một chương mới, nơi hắn sẽ trở thành một biểu tượng hy vọng cho những kẻ yếu thế, một ngọn hải đăng cho những đạo thống đang lung lay giữa biển trời hỗn loạn, để một lần nữa, Cửu Thiên Linh Giới tìm lại được sự cân bằng, sự bình yên vốn có. Hắn biết, một mình hắn không thể làm được tất cả, nhưng hắn sẽ là hạt giống đầu tiên, gieo mầm hy vọng vào mảnh đất đã cằn cỗi.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, chưa hề kết thúc. Ngược lại, nó vừa mới bắt đầu, giữa Vạn Tượng Thành đang dậy sóng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.