Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 269: Màn Đêm Kéo Đến: Lời Tiên Tri Từ Bóng Tối

Ánh hoàng hôn đã tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Vạn Tượng Thành, nhưng sự phồn hoa nơi đây nào có vì thế mà lụi tàn. Ngược lại, ánh đèn lồng, linh châu được thắp sáng rực rỡ khắp các con phố, ban cho thành trì một vẻ đẹp huyền ảo, lung linh tựa chốn bồng lai. Thế nhưng, trong lòng Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, vẻ đẹp ấy chẳng thể xua đi mảy may sự nặng nề, u ám của cảnh tượng vừa chứng kiến tại quảng trường. Những lời kể thảm thương của lão trưởng tông môn Bách Hoa Cốc, những ánh mắt tuyệt vọng của các tu sĩ tị nạn, tất cả vẫn còn luẩn quẩn trong tâm trí họ, như những bóng ma không tan.

Ba người lặng lẽ rời khỏi quảng trường, tìm đến Tụ Linh Các – một quán trọ lâu đời, sầm uất bậc nhất Vạn Tượng Thành, nổi tiếng với những phòng riêng kín đáo, yên tĩnh, là nơi lý tưởng để bàn bạc những chuyện trọng đại. Bước chân họ chậm rãi, nặng nề, mỗi bước đi như đang giẫm lên chính những suy tư, lo toan chất chứa trong lòng. Tiêu Hạo, vốn là người hoạt bát, dí dỏm, lúc này cũng trở nên trầm mặc lạ thường. Đôi mắt lanh lợi thường ngày giờ ánh lên vẻ ưu tư, lo lắng. Hắn không còn cợt nhả, không còn pha trò, chỉ lặng lẽ đi theo Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y, cảm nhận sâu sắc sự bất lực và nỗi sợ hãi mà Hắc Ám Ma Tông đã gieo rắc.

Khi họ được dẫn vào một phòng riêng trên tầng cao, cách biệt với sự ồn ào náo nhiệt của đại sảnh bên dưới, một bầu không khí tĩnh mịch bao trùm. Căn phòng được trang trí tinh xảo, với những bức tranh thủy mặc, bình phong chạm khắc, và những chậu linh thảo xanh tươi đặt ở các góc. Ánh đèn lồng lụa vàng dịu nhẹ chiếu sáng, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng không sao xua đi được sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng mỗi người. Một bàn trà nhỏ với ba chiếc đệm lót êm ái đã được chuẩn bị sẵn.

Họ ngồi xuống, mỗi người một góc, chén trà nóng nghi ngút khói được đặt trước mặt, nhưng không ai vội đưa lên miệng. Hơi ấm từ chén trà cũng không đủ sưởi ấm tâm hồn đang chìm trong những suy nghĩ rối ren. Tiếng ồn ào từ bên dưới vọng lên, nhưng đã trở nên mờ nhạt, như một phần của thế giới khác, xa xăm. Chỉ có tiếng gió đêm khẽ xào xạc qua khe cửa sổ khép hờ, và tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vườn, làm nền cho sự im lặng căng thẳng.

Cuối cùng, Tiêu Hạo là người phá vỡ sự im lặng. Hắn thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chén trà trước mặt, như thể trong đó ẩn chứa tất cả những tai ương của thế gian. "Cảnh tượng ban nãy... quả thực khiến người ta không thể yên lòng. Hắc Ám Ma Tông đã hoành hành đến mức này sao? Những tông môn nhỏ bé ấy, họ đã phải chịu đựng biết bao nhiêu..." Giọng hắn trầm hẳn xuống, không còn vẻ phớt đời thường ngày. Hắn là một người thực tế, và sự tàn khốc mà hắn vừa chứng kiến đã khắc sâu vào tâm trí hắn, khiến hắn nhận ra rằng, dù là một tu sĩ, có những lúc sức mạnh cũng không thể giải quyết được tất cả. Sự tàn phá không chỉ dừng lại ở linh mạch, ở kiến trúc, mà còn ở đạo tâm, ở hy vọng của những con người yếu thế.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở rất khẽ, như hơi thở của chính vạn vật. Hắn đưa tay chậm rãi vuốt nhẹ cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo được cất trong tay áo, cảm nhận chất liệu thô ráp, cổ kính của nó. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một bể suy tư vô tận. "Sự hỗn loạn trong tâm trí họ, sự tuyệt vọng... còn đáng sợ hơn cả tà khí hữu hình." Hắn khẽ nói, giọng điềm đạm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân. Hắn không chỉ nhìn thấy những thân thể mệt mỏi, những gương mặt hốc hác, mà hắn còn cảm nhận được sự tan rã trong đạo tâm của họ, những vết nứt vô hình mà tà khí đã gieo vào. Hắn hiểu rằng, một khi đạo tâm đã bị lung lay, sự sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian, dù có còn thân thể hay linh mạch nguyên vẹn. Đó chính là bản chất của tà đạo, không chỉ hủy diệt bên ngoài, mà còn ăn mòn từ bên trong.

Mộc Thanh Y, với vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, nhưng cũng không kém phần kiên quyết. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, như thể muốn dùng sự kiên định của mình để chống lại bóng tối đang cận kề. "Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, Lục Trường Sinh. Ta có một số thông tin, có lẽ đã đến lúc phải chia sẻ." Giọng nàng dứt khoát, không chút do dự, như một lưỡi kiếm sắc bén cắt ngang không khí nặng nề. Nàng biết, những gì nàng sắp nói ra sẽ còn kinh hoàng hơn những gì họ vừa chứng kiến, nhưng cũng chính là chìa khóa để đối phó với tai ương sắp đến. Nàng đã mang theo gánh nặng này trong lòng suốt bấy lâu, và giờ đây, trước mặt Lục Trường Sinh, nàng cảm thấy đã đến lúc phải đặt nó xuống.

Mộc Thanh Y cẩn thận nhìn quanh căn phòng một lần nữa, đôi mắt nàng quét qua từng góc khuất, từng tấm bình phong, như muốn đảm bảo không có bất kỳ tai mắt nào đang rình rập. Sau khi chắc chắn không có gì bất thường, nàng mới chậm rãi tháo chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay, rút ra một cuộn da nhỏ. Cuộn da ấy đã ngả màu ố vàng theo năm tháng, chất liệu thô ráp nhưng dai bền, toát lên vẻ cổ xưa, trầm tịch. Lục Trường Sinh nhìn cuộn da, trong lòng khẽ dâng lên một dự cảm không lành. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức rất cổ xưa, rất nặng nề, ẩn chứa trong cuộn da ấy, không phải là tà khí, mà là một loại áp lực vô hình của thời gian và những bí mật đã bị phong ấn. Hắn biết, những gì Mộc Thanh Y sắp tiết lộ sẽ không phải là chuyện tầm thường.

Sự lo lắng của Mộc Thanh Y, vốn là một người luôn giữ được vẻ thanh cao, điềm tĩnh, đã nói lên tất cả. Tiêu Hạo cũng nhận ra sự nghiêm trọng, hắn khẽ nín thở, tập trung nhìn vào Mộc Thanh Y, quên đi cả chén trà đang nguội lạnh. Bầu không khí trong phòng trở nên căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng động nhỏ để vỡ tung. Tiếng gió đêm bên ngoài dường như cũng ngừng thổi, vạn vật đều nín lặng, chờ đợi lời tiên tri từ bóng tối sắp được hé lộ.

***

Trong căn phòng riêng tĩnh mịch của Tụ Linh Các, ánh đèn lồng dịu dàng không đủ xua đi sự lạnh lẽo đang len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian, khi Mộc Thanh Y bắt đầu câu chuyện của mình. Nàng trải cuộn da cổ ra trên bàn, để lộ một tấm bản đồ phác thảo đơn giản nhưng đầy ẩn ý. Những đường nét trên bản đồ không phải là địa hình thông thường, mà là những ký hiệu, những điểm sáng tối, những đường mạch đứt đoạn, mà chỉ người trong cuộc mới có thể thấu hiểu. Bầu không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng ồn ào từ bên dưới đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực. Mùi hương liệu thoang thoảng trong phòng, xen lẫn với mùi trà thanh khiết, cũng không thể làm dịu đi sự gai người đang dâng lên trong lòng ba người.

Đôi mắt phượng của Mộc Thanh Y lướt qua tấm bản đồ, rồi dừng lại trên khuôn mặt trầm tư của Lục Trường Sinh, và ánh mắt lo lắng của Tiêu Hạo. Giọng nàng trầm thấp, mang theo một sự nghiêm trọng chưa từng có, như đang kể về một lời nguyền cổ xưa. "Ma Uyên, nơi phong ấn Ma Quân Huyết Ảnh, đã bắt đầu suy yếu. Các trưởng lão tông môn ta đã phát hiện những dấu hiệu rõ ràng từ ba tháng trước, và gần đây, những dấu hiệu ấy càng trở nên kịch liệt. Huyết Ảnh Ma Quân đang tìm cách thoát ra, và hắn đã chuẩn bị cho ngày đó hàng ngàn năm, gieo rắc những hạt giống tai ương vào Cửu Thiên Linh Giới này."

Lời nói của Mộc Thanh Y như một tiếng sét đánh ngang tai Tiêu Hạo. Hắn vốn biết đến Ma Quân Huyết Ảnh qua những truyền thuyết cổ xưa, một kẻ tà ác hùng mạnh đến mức phải cần đến sự liên thủ của toàn bộ chính đạo Tiên Môn thượng giới mới có thể phong ấn. Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng ngày mà kẻ đó thoát khỏi phong ấn lại gần đến vậy, và chính mình lại đang đứng giữa tâm điểm của cơn bão. Hắn khẽ rùng mình, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì khí hậu, mà vì sự thật kinh hoàng mà Mộc Thanh Y vừa tiết lộ.

Mộc Thanh Y tiếp tục, ngón tay thanh mảnh của nàng chỉ vào những điểm đen trên tấm bản đồ. "Không chỉ là chiến tranh về sức mạnh, Lục Trường Sinh. Hắn đang tìm cách làm hỏng căn cơ của Cửu Thiên Linh Giới, biến đổi linh khí, gieo rắc sự nghi ngờ và tuyệt vọng. Hắn muốn chúng ta tự hủy diệt từ bên trong." Nàng nhấn mạnh từng lời, đôi mắt tràn ngập sự khẩn trương. "Những điểm đen này trên bản đồ, là những nơi Hắc Ám Ma Tông đã thâm nhập, đã thiết lập các cứ điểm bí mật. Chúng không chỉ cướp bóc tài nguyên, mà còn dùng tà pháp để làm ô nhiễm linh mạch, biến đổi linh khí thành tà khí, khiến cho các tu sĩ chính đạo dần bị ảnh hưởng, đạo tâm suy yếu. Ngay cả Vạn Tượng Thành này, tưởng chừng phồn hoa và an toàn, cũng đã bị chúng gieo rắc hạt giống tà ác."

Tiêu Hạo thốt lên kinh ngạc, giọng hắn run rẩy. "Thật đáng sợ! Vậy là những gì chúng ta thấy hôm nay, ở quảng trường kia, chỉ là khởi đầu? Những người tị nạn ấy, những tông môn bị hủy diệt ấy, tất cả chỉ là những quân cờ trong âm mưu lớn hơn của Ma Quân Huyết Ảnh sao?" Hắn không thể tin vào tai mình. Những sự kiện tàn khốc mà hắn tưởng chừng đã là đỉnh điểm của sự tàn ác, hóa ra chỉ là những tín hiệu đầu tiên, những vết nứt nhỏ báo hiệu cho một trận đại hồng thủy sắp ập đến. Khuôn mặt hắn tái đi, không còn vẻ hoạt bát thường ngày, chỉ còn lại sự hoang mang và lo sợ tột độ.

Lục Trường Sinh vẫn nhắm mắt, không nói một lời. Hắn không nhìn tấm bản đồ, không nhìn Mộc Thanh Y, mà chỉ cảm nhận. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể, lắng nghe từng làn sóng linh khí hỗn loạn đang trỗi dậy từ sâu thẳm Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được sự biến đổi tinh vi trong bản nguyên của vạn vật, một sự biến chất không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại rõ ràng như ánh sáng mặt trời đối với linh thức của hắn. Cái cảm giác nặng nề, khó chịu mà hắn đã cảm nhận từ khi đặt chân vào Vạn Tượng Thành, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Không chỉ là tà khí đơn thuần, mà là sự bóp méo, sự vặn vẹo của chính đạo lý, của thiên địa quy tắc. Huyết Ảnh Ma Quân không chỉ muốn hủy diệt sinh linh, hắn muốn biến đổi thế giới, biến nó thành một phiên bản méo mó, đầy tà ác theo ý hắn. Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực hay tài nguyên thông thường, đây là một cuộc chiến của bản nguyên, của đạo lý, của ý chí tồn vong.

Trong tâm thức của Lục Trường Sinh, hắn thấy những sợi tơ tà khí vô hình len lỏi vào từng linh mạch dưới lòng đất, từng dòng sông, từng ngọn núi. Chúng không hủy diệt ngay lập tức, mà từ từ ăn mòn, biến chất, như một căn bệnh âm ỉ. Hắn thấy những hạt mầm tuyệt vọng, nghi ngờ được gieo vào tâm trí con người, khiến họ dễ dàng bị khống chế, bị dụ dỗ vào con đường tà đạo. Đây chính là "phản phệ lớn nhất của thiên địa" mà hắn đã từng chiêm nghiệm, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có thể xảy ra theo cách thức tinh vi và quy mô đến vậy. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ dùng để ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới, một trách nhiệm lớn lao hơn rất nhiều. Hắn không chỉ phải giữ vững đạo tâm của bản thân, mà còn phải tìm cách bảo vệ đạo tâm của cả một thế giới.

Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh đang nhắm mắt, vẻ mặt trầm tư đến lạ. Nàng biết hắn không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn, bằng chính cái đạo của hắn. Nàng đặt tay lên tấm bản đồ, ngón tay khẽ miết theo những đường nét ký hiệu. "Các tông môn chính đạo lớn đã biết về sự suy yếu của Ma Uyên, nhưng họ vẫn đang tranh cãi về cách đối phó. Có người muốn tăng cường phong ấn, có người muốn chủ động tấn công vào các cứ điểm của Hắc Ám Ma Tông. Nhưng không ai có một kế hoạch toàn diện, một giải pháp triệt để cho mối đe dọa này. Bởi vì, họ chỉ nhìn thấy sức mạnh, nhìn thấy sự hủy diệt, mà không nhìn thấy sự biến chất từ bên trong." Nàng nói, giọng nói chứa đựng sự thất vọng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của các trưởng lão tông môn, của những cường giả Tiên Giới, trước một loại hình chiến tranh hoàn toàn mới.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, những luồng năng lượng hỗn tạp trong tâm thức hắn càng lúc càng rõ ràng. Hắn cảm nhận được sự khẩn cấp, sự nguy hiểm đang đến gần. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà còn diễn ra trong linh hồn của mỗi sinh linh, trong bản nguyên của mỗi hạt bụi, mỗi tảng đá trên Cửu Thiên Linh Giới. Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn dĩ là con đường của sự thấu hiểu và kiến tạo, giờ đây lại đứng trước thử thách vĩ đại nhất. Hắn biết, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.

***

Trong không gian phòng riêng tại Tụ Linh Các, sự im lặng bao trùm sau những lời tiết lộ động trời của Mộc Thanh Y. Tiếng ồn ào từ Vạn Tượng Thành bên dưới đã hoàn toàn chìm xuống, nhường chỗ cho tiếng gió đêm xào xạc và tiếng côn trùng rả rích, như bản giao hưởng của một thế giới đang ngủ yên, nhưng ẩn chứa vô vàn mối hiểm nguy. Ánh đèn lồng ấm áp không còn đủ sức xua đi sự lạnh lẽo trong lòng ba người, mà dường như còn làm nổi bật thêm sự u ám trong những suy nghĩ của họ. Mùi hương liệu thoang thoảng trong không khí, giờ đây lại mang một chút vị đắng chát, như chính hiện thực nghiệt ngã mà họ đang đối mặt.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ đã trầm tư, giờ đây lại càng sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một dải ngân hà của triết lý và sự thấu hiểu. Trong ánh mắt ấy, không còn sự bàng quan của một người tu hành ẩn dật, mà là một sự kiên định vững như bàn thạch, một ý chí không thể lay chuyển, đã trải qua bao phen tôi luyện. Hắn đã cảm nhận được toàn bộ sự thật, không chỉ qua lời kể của Mộc Thanh Y, mà còn qua chính linh thức của mình, qua sự vận hành của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn đã thấy rõ bản chất của mối đe dọa, không phải là sự hủy diệt đơn thuần, mà là sự biến đổi, sự tha hóa từ tận gốc rễ.

Hắn khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya thanh vắng, mang theo sức nặng của ngàn năm đạo lý. "Hắn không chỉ muốn hủy diệt. Hắn muốn biến đổi. Biến đổi linh khí, biến đổi đạo tâm. Đó là phản phệ lớn nhất của thiên địa." Từng lời hắn nói ra đều như những lời chân ngôn, chạm đến tận cốt lõi của vấn đề. Hắn hiểu rằng, Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ là một kẻ tà ác tìm kiếm sức mạnh, mà là một kẻ phản đạo, muốn lật đổ trật tự tự nhiên, muốn bóp méo vạn vật theo ý chí của hắn. Đó là sự mạo phạm lớn nhất đối với đại đạo, đối với luân hồi, đối với sự tồn vong của Cửu Thiên Linh Giới.

Tiêu Hạo khẽ rùng mình. Hắn đã từng nghĩ rằng chiến tranh là những trận chiến long trời lở đất, những cuộc đối đầu bằng thần thông pháp bảo. Nhưng qua lời Lục Trường Sinh, hắn nhận ra sự thật kinh hoàng hơn nhiều: đây là một cuộc chiến ngầm, một cuộc chiến của linh hồn, của ý chí. Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng của sự hy vọng và thấu hiểu. Nàng biết, trong số tất cả những cường giả mà nàng đã từng gặp, chỉ có Lục Trường Sinh mới có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề một cách sâu sắc đến vậy.

Lục Trường Sinh đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động nào. Hắn không nhìn về phía Mộc Thanh Y hay Tiêu Hạo, mà chậm rãi bước ra ban công, nơi gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi sương mát lạnh của Vạn Tượng Thành đang chìm trong giấc ngủ. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong mắt Lục Trường Sinh, vẻ đẹp ấy lại mang một nỗi buồn sâu xa, như một bông hoa tươi đẹp sắp tàn úa.

Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, về phía chân trời mờ mịt, nơi Ma Uyên có lẽ đang âm ỉ một tai ương. Hắn khẽ siết chặt cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da cũ kỹ, nhưng trong tâm hắn, một ngọn lửa mới đang bùng cháy, không phải là ngọn lửa của chiến ý, mà là ngọn lửa của đạo tâm kiên cố, của ý chí bất khuất. "Con đường của ta... có lẽ không phải là để chiến đấu trực diện, để dùng sức mạnh tuyệt đối mà hủy diệt kẻ địch. Mà là để giữ vững cái gốc rễ của đạo, để đối chọi lại sự biến chất từ bên trong." Hắn nói, giọng nói vang vọng trong gió đêm, như một lời thề nguyện với thiên địa.

Hắn hiểu rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh bùng nổ, không cho hắn khả năng hô mưa gọi gió, nhưng nó lại ban cho hắn một khả năng độc nhất vô nhị: khả năng cảm nhận, thấu hiểu, và ổn định đạo tâm. Nếu Ma Quân Huyết Ảnh muốn làm biến chất đạo lý, làm suy yếu ý chí, thì con đường của hắn chính là một ngọn hải đăng giữa biển đêm, một ngọn nguồn của sự thanh tịnh giữa dòng chảy hỗn loạn. Trách nhiệm này không phải là gánh nặng ép buộc, mà là sự lựa chọn tự nguyện, một phần không thể thiếu trong con đường tu hành mà hắn đã chọn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.

Mộc Thanh Y tiến lại gần ban công, đứng cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt nàng cũng dõi theo ánh mắt hắn, nhìn ra Vạn Tượng Thành rộng lớn. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn, một sự trầm tĩnh sâu sắc hơn, một sự kiên định không thể lay chuyển. Nàng biết, hắn đã tìm thấy con đường của mình trong cuộc đại chiến này, một con đường mà không một ai khác có thể đi. "Vậy thì, Trường Sinh, ngươi định làm gì? Chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói đầy sự tin tưởng và khẩn trương, như muốn tìm một tia sáng giữa màn đêm u tối. Nàng đã đặt hoàn toàn niềm tin vào Lục Trường Sinh, vào con đường khác biệt của hắn.

Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Mộc Thanh Y, rồi lướt qua Tiêu Hạo đang đứng phía sau, ánh mắt hắn như xuyên thấu cả không gian và thời gian. "Trước tiên, phải hiểu rõ hơn về cách hắn gieo rắc hỗn loạn. Cần phải tìm ra những điểm yếu trong mạng lưới tà khí của hắn, những nơi hắn đang làm biến chất linh mạch và đạo tâm của sinh linh. Và sau đó, tìm cách củng cố đạo tâm cho những người còn lại, cho những đạo thống mong manh đang chờ được tái sinh."

Hắn không nói về việc huy động quân đội, không nói về những trận chiến pháp thuật kinh thiên động địa. Hắn nói về sự thấu hiểu, về sự củng cố từ bên trong. Đây chính là con đường của Lục Trường Sinh, một con đường khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Hắn biết rằng, gánh nặng trách nhiệm mà hắn cảm nhận được không phải là của một anh hùng cứu thế đơn độc, mà là của một tu sĩ với đạo tâm kiên cố, người thấu hiểu bản nguyên của vạn vật, và muốn dùng con đường của riêng mình để trấn áp hỗn loạn, không phải bằng sự bá đạo, mà bằng sự thấu hiểu và kiến tạo. Con đường của Lục Trường Sinh, sẽ không chỉ dừng lại ở việc tự tu dưỡng. Nó sẽ mở ra một chương mới, nơi hắn sẽ trở thành một biểu tượng hy vọng cho những kẻ yếu thế, một ngọn hải đăng cho những đạo thống đang lung lay giữa biển trời hỗn loạn, để một lần nữa, Cửu Thiên Linh Giới tìm lại được sự cân bằng, sự bình yên vốn có. Hắn biết, một mình hắn không thể làm được tất cả, nhưng hắn sẽ là hạt giống đầu tiên, gieo mầm hy vọng vào mảnh đất đã cằn cỗi.

Tiêu Hạo, dù vẫn còn chút băn khoăn về những phương pháp thực tế, nhưng cũng đã cảm nhận được sự sâu sắc trong lời Lục Trường Sinh. Hắn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy. "Ta sẽ đi cùng ngươi, Trường Sinh. Dù thế nào, ta cũng sẽ hỗ trợ ngươi." Lời nói của hắn không còn vẻ dí dỏm thường ngày, mà là một lời hứa hẹn kiên định.

Mộc Thanh Y siết chặt chuôi kiếm cổ, đôi mắt nàng ánh lên ngọn lửa quyết tâm. "Ta cũng vậy. Tông môn của ta đã tìm kiếm một giải pháp, nhưng có lẽ, giải pháp nằm ở chính con đường mà ngươi đang đi." Nàng biết, đây là một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời tu hành của nàng, và có lẽ, của cả Cửu Thiên Linh Giới.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía Vạn Tượng Thành đang ngủ yên. Hắn đã chấp nhận trách nhiệm này, chấp nhận con đường gian nan phía trước. Con đường tu hành của hắn, chưa hề kết thúc. Ngược lại, nó vừa mới bắt đầu. Đại thế đã biến động, nhưng bản tâm hắn bất biến. Hắn sẽ dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, dùng sự thấu hiểu của mình, để đối mặt với bóng tối đang kéo đến, và tìm cách kiến tạo lại một bình minh mới cho Cửu Thiên Linh Giới.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free