Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 268: Gánh Nặng Đạo Thống: Lời Kêu Cứu Từ Bóng Tối

Con hẻm nhỏ giờ đây tĩnh lặng đến lạ thường. Mùi máu tanh và lưu huỳnh đã dần tan biến, nhường chỗ cho không khí trong lành hơn, như thể chưa từng có sự kiện tà ác nào xảy ra. Lục Trường Sinh đứng đó, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như ban đầu, nhưng trong tâm hải, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về Tàn Pháp Cổ Đạo và ý nghĩa của nó đã được khắc sâu. Hắn không cần phải diệt trừ kẻ thù bằng bạo lực, hắn có thể tịnh hóa hỗn loạn bằng chính trật tự nội tại. Đây chính là con đường hắn đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và kiến tạo.

Sự kiện này, dù chỉ diễn ra trong một con hẻm nhỏ hẹp của Vạn Tượng Thành, lại là một bước ngoặt lớn trong hành trình tu hành của Lục Trường Sinh. Nó không chỉ chứng minh tiềm năng của Tàn Pháp Cổ Đạo, mà còn khẳng định con đường hắn đã chọn là đúng đắn, là có thể đối phó với đại thế hỗn loạn theo một cách hoàn toàn mới mẻ. Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, cảm thấy một sự tin tưởng và tôn trọng sâu sắc hơn nữa đối với hắn. Nàng biết, con đường của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Hắc Ám Ma Tông đã len lỏi sâu vào Vạn Tượng Thành, và đây mới chỉ là khởi đầu của những biến cố lớn hơn. Nhưng giờ đây, trong lòng nàng đã có một niềm hy vọng mong manh, một niềm tin vào một phương cách giải quyết hỗn loạn mà nàng chưa từng nghĩ tới. Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản nguyên của vạn vật.

Sau khi đảm bảo người phàm nhân đã an toàn, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng rút tay về. Luồng linh khí thanh tịnh cuối cùng đã xua đi những tàn dư tà khí, trả lại cho người đó chút bình yên cần thiết. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu với Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y, rồi xoay người bước ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng người đông đúc của Vạn Tượng Thành. Tiêu Hạo vội vàng nhặt lại bùa chú đã rơi, đôi mắt vẫn còn lấp lánh sự kinh ngạc, còn Mộc Thanh Y thì trầm mặc bước theo, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng Lục Trường Sinh. Nàng cảm thấy một sự thay đổi tinh tế trong khí chất của hắn, một sự kiên định đã được tôi luyện và một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm của bản thân trong thời đại hỗn loạn này.

Vạn Tượng Thành, vào ban ngày, là một bức tranh sống động của sự phồn hoa và đa dạng. Ánh nắng ban trưa trải vàng trên những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh từ những pháp khí được treo trên các quầy hàng. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ hỗn tạp đầy thú vị, phản ánh sự giao thoa của vô số nền văn hóa từ Tam Giới, Lục Vực và Cửu Châu hội tụ. Những tòa nhà bằng gỗ chạm khắc tinh xảo đứng cạnh những công trình đá vững chãi hay những kiến trúc gạch nung đơn giản mà ấm cúng. Chợ trời rộng lớn trải dài như một mê cung, với vô số lều bạt, sạp hàng san sát nhau, bày bán đủ loại linh dược, pháp khí, phù chú, và những vật phẩm kỳ lạ khác. Âm thanh huyên náo của tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng người nói chuyện ồn ào bằng đủ mọi phương ngữ, tiếng pháp khí va chạm lanh canh và tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, nhà trọ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự sống.

Tuy nhiên, khi bộ ba Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y bước chân vào một quảng trường lớn ở trung tâm thành phố, bức tranh phồn hoa ấy bỗng như bị phủ một lớp màn u ám. Giữa sự nhộn nhịp sôi động của Vạn Tượng Thành, một hình ảnh tương phản đến gai người hiện ra: hàng trăm người tị nạn đang tụ tập. Họ là những phàm nhân và một số tu sĩ cấp thấp, gương mặt hằn lên sự lo âu, mệt mỏi và sợ hãi tột độ. Họ dựng tạm những tấm lều bạt vá víu từ đủ loại vải vóc, xếp chồng lên nhau thành một khu trú ẩn tạm bợ ngay trên quảng trường, nơi thường ngày vẫn là địa điểm tổ chức các buổi đấu giá pháp khí hay giao lưu tu hành. Mùi thức ăn đa dạng, gia vị nồng nàn từ các quán ăn vẫn phảng phất trong không khí, nhưng xen lẫn vào đó là mùi mồ hôi, bụi bặm và một sự ẩm mốc khó tả từ những bộ quần áo đã sờn cũ, nhuốm màu đường xa.

“Này, Trường Sinh, xem kìa.” Tiêu Hạo khẽ huých tay Lục Trường Sinh, giọng nói trầm xuống, ánh mắt lướt qua đám đông tị nạn. “Chắc họ là những người chạy nạn từ vùng bị tà đạo tàn phá.” Hắn nhíu mày, vẻ hoạt bát thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt tròn.

Mộc Thanh Y khẽ thở dài, đôi mắt phượng nhìn xa xăm vào đám đông, nơi những đứa trẻ đang bám chặt lấy vạt áo cha mẹ, những người già co ro trong góc, và những tu sĩ trẻ tuổi mang theo ánh mắt trống rỗng. “Tà khí đã lan đến mức này sao? Ngay cả Vạn Tượng Thành phồn hoa này cũng không thể ngăn cản dòng người tị nạn này. E rằng, tình hình thực sự nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều.” Giọng nàng mang theo sự cương trực thường thấy, nhưng cũng không giấu được một chút bất lực và thương cảm. Nàng từng cho rằng Vạn Tượng Thành là một pháo đài vững chắc giữa biển loạn, nhưng cảnh tượng trước mắt đã đập tan ảo tưởng ấy.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ trầm mặc quan sát. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng gương mặt khắc khổ, từng ánh mắt tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn không chỉ đến từ tà khí, mà còn từ chính sự tan rã của niềm tin, của trật tự, của những đạo thống từng được coi là vững chắc. Trong nội tâm hắn, một ý niệm sâu sắc trỗi dậy: *Mỗi gương mặt là một câu chuyện, một đạo thống bị lung lay... Không chỉ là sinh linh bị tàn phá, mà là những sợi dây liên kết vô hình giữa trời và đất, giữa người với người, giữa quá khứ và hiện tại đang bị cắt đứt.* Hắn khẽ nhắm mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải tự động vận chuyển, không phải để đối kháng, mà để cảm nhận, để thấu hiểu bản chất của sự hỗn loạn đang bao trùm. Hắn cảm thấy từng luồng khí tức tuyệt vọng, từng mảnh vỡ của niềm tin bay lượn trong không khí, hòa lẫn với sự lo âu, sợ hãi và cả một chút hy vọng mong manh còn sót lại. Dù đã chứng kiến sự tàn phá của tà đạo ở các làng mạc, nhưng tận mắt thấy cảnh tượng này ở Vạn Tượng Thành, nơi được coi là trung tâm của tu hành, lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không còn là một cuộc chiến ở biên viễn, mà là một cuộc xâm lăng đã len lỏi vào tận xương tủy của thế giới.

Ba người dần bước lại gần hơn khu vực tập trung của những người tị nạn. Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái nhà và con phố, quảng trường Vạn Tượng Thành vẫn không ngừng ồn ào, nhưng ở khu vực tị nạn, âm thanh lại khác hẳn. Tiếng người nói chuyện ồn ào của thành phố dường như bị nuốt chửng bởi tiếng ho khan yếu ớt, tiếng trẻ con khóc thút thít, và những lời thì thầm lo lắng không ngừng. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng vẫn quyến rũ, nhưng không thể át đi mùi mồ hôi, bụi đường và sự ẩm mốc từ những bộ quần áo cũ kỹ mà những người tị nạn đang mặc. Một bầu không khí sầm uất pha lẫn sự u uất, tuyệt vọng bao trùm nơi đây, tạo nên một sự tương phản đến nao lòng.

Giữa đám đông những người tị nạn, Lục Trường Sinh chợt chú ý đến một nhóm tu sĩ nhỏ đang đứng co cụm. Dẫn đầu là một lão trưởng tông môn, dáng người gầy gò, râu tóc bạc phơ như sương tuyết, khuôn mặt khắc khổ hằn lên những vết lo âu và mệt mỏi. Áo choàng tu sĩ của ông đã sờn cũ, nhuốm bụi đường, nhưng vẫn còn giữ được chút khí chất thanh cao của một người tu hành. Đôi mắt ông chốc chốc lại hướng về phía những vệ binh Vạn Tượng Thành đang đứng gác cách đó không xa, cố gắng thu hút sự chú ý của họ, nhưng đều bị phớt lờ. Bên cạnh ông là một nhóm tu sĩ trẻ hơn, ai nấy đều mang thương tích trên người, vẻ mặt thất thần và kiệt sức. Họ là những người cuối cùng còn sót lại của một tông môn nhỏ, mang theo hy vọng mong manh tìm kiếm sự bảo hộ.

Lục Trường Sinh, không nói một lời, bước thẳng đến chỗ nhóm tu sĩ nhỏ. Bước chân hắn điềm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sự kiên định khó tả. Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo theo sau, trong lòng dấy lên những dự cảm không lành.

Thấy Lục Trường Sinh và hai người bạn tiến lại gần, lão trưởng tông môn nọ tưởng rằng họ là những tu sĩ cấp cao của Vạn Tượng Thành hoặc của một thế lực lớn nào đó, vội vàng tiến lên, chắp tay cúi đầu, giọng nói khản đặc vì khóc và thiếu nước. “Tiên trưởng, xin hãy thương xót! Tông môn của chúng tôi – Bách Hoa Cốc – đã bị Hắc Ám Ma Tông san bằng! Chúng tôi đến đây cầu xin sự bảo hộ, cầu xin một con đường sống cho những đệ tử còn sót lại!” Đôi mắt ông lão ánh lên một tia hy vọng mong manh, như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm. Phía sau ông, những tu sĩ trẻ cũng đồng loạt cúi đầu, ánh mắt cầu khẩn.

Lục Trường Sinh đứng lại, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào lão trưởng tông môn. Hắn không có vẻ cao ngạo hay thương hại, chỉ là một sự lắng nghe chân thành. “Xin hỏi lão tiền bối, tông môn của người đã gặp phải chuyện gì? Và Hắc Ám Ma Tông… chúng tàn độc đến mức nào?” Giọng hắn nhẹ nhàng, trầm thấp, mang một vẻ trấn an kỳ lạ, khiến lão trưởng tông môn cảm thấy chút bình tâm.

Lão trưởng tông môn thở dài một tiếng nặng nề, như trút ra bao nhiêu bi thương dồn nén. “Ai! Tiên trưởng không biết đó thôi… Bách Hoa Cốc của chúng tôi, tuy chỉ là một tông môn nhỏ, nhưng cũng có đạo thống truyền thừa ngàn năm, tọa lạc tại Bích Thủy Châu. Chúng tôi luôn sống hòa bình, không tranh chấp thế sự, chỉ chuyên tâm tu luyện linh thực và luyện chế đan dược… Thế nhưng, cách đây nửa tháng, tà ma xuất hiện bất ngờ, chúng như những bóng ma từ địa ngục, tràn xuống cốc của chúng tôi. Chúng không chỉ tàn sát, cướp bóc linh dược, mà còn hấp thụ sinh linh… biến hàng trăm đệ tử và phàm nhân trong vùng thành những cái xác khô!” Nước mắt lão trưởng lại trào ra, ông lão không kìm được sự run rẩy trong giọng nói. “Chúng tôi đã cố gắng phản kháng, dốc hết sức bình sinh, nhưng sức yếu… bọn chúng quá mạnh, quá tàn độc. Đạo thống ngàn năm của chúng tôi, chỉ trong một đêm đã hóa thành tro tàn! Tảng đá tổ tiên của cốc cũng bị tà khí ăn mòn, hóa thành cát bụi. Chúng tôi chỉ kịp giữ lại vài đệ tử còn non yếu, chạy trốn đến đây, hy vọng tìm được một chỗ dung thân.”

Mộc Thanh Y nghe vậy, khuôn mặt thanh tú chợt trắng bệch. Nàng vốn là người cứng rắn, nhưng những lời kể của lão trưởng tông môn vẫn khiến nàng không khỏi rùng mình. “Hắc Ám Ma Tông… tàn độc đến vậy sao? Hấp thụ sinh linh… chẳng khác nào Ma tu thư��ng cổ!” Nàng nắm chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt phượng ánh lên sự phẫn nộ và lo lắng sâu sắc.

Tiêu Hạo khẽ thở dài, xoa xoa thái dương. “Chẳng trách Vạn Tượng Thành lại căng thẳng như thế này. Ta đã nghe phong thanh về việc các tông môn nhỏ ở biên cảnh bị tà đạo quấy phá, nhưng không ngờ tình hình lại tồi tệ đến vậy. Không biết còn bao nhiêu tông môn nhỏ đã chịu chung số phận, bị tà khí nuốt chửng như Bách Hoa Cốc của lão tiền bối đây.” Giọng hắn trầm hẳn xuống, không còn vẻ dí dỏm thường ngày. Hắn nhìn dòng người tị nạn đông nghịt trên quảng trường, cảm thấy một nỗi bất an lan tỏa.

Lục Trường Sinh vẫn lắng nghe chăm chú. Hắn không xen vào lời than thở hay phẫn nộ của Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt vọng của lão trưởng tông môn, cảm nhận được sự đứt gãy của linh mạch trong lời kể, sự hỗn loạn trong tâm trí của những người tị nạn, và cả gánh nặng của 'đạo thống' mà lão trưởng tông môn đang cố gắng giữ gìn dù nó đã tan tành. Đó không chỉ là sức mạnh, mà là ý chí, là niềm tin, là sự tồn vong của một con đường, một triết lý tu hành. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải hắn khẽ vận chuyển, giúp hắn thấu triệt hơn về bản chất của sự tan rã này, không chỉ ở cấp độ vật chất, mà còn ở cấp độ tinh thần, cấp độ linh hồn. Sự tàn phá của Hắc Ám Ma Tông không chỉ là hủy diệt thể xác, mà còn là hủy diệt đạo tâm, hủy diệt niềm tin của một thế hệ tu sĩ.

Khi ánh hoàng hôn dần bao trùm Vạn Tượng Thành, nhuộm một màu vàng cam dịu xuống những kiến trúc hùng vĩ, Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt. Hắn không dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để tấn công hay chữa trị, mà để 'cảm nhận'. Linh khí xung quanh hắn, tuy khá ổn định so với bên ngoài thành, nhưng vẫn không dồi dào như lẽ tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng ngóc ngách của thành phố. Hắn cảm nhận được sự đứt gãy của linh mạch trong lời kể của lão trưởng tông môn, sự hỗn loạn trong tâm trí của những người tị nạn, và cả gánh nặng của 'đạo thống' mà lão trưởng tông môn đang cố gắng giữ gìn. Đó không chỉ là sức mạnh, mà là ý chí, là niềm tin, là sự tồn vong của một con đường, một triết lý tu hành. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn kết nối với những cảm xúc sâu thẳm nhất, với bản nguyên của sự sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng cũng với bản nguyên của ý chí sinh tồn mãnh liệt.

Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Ánh hoàng hôn dịu dàng chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của hắn, khiến đôi mắt đen láy càng thêm sâu thẳm. Hắn nhìn lão trưởng tông môn, không còn là sự thương cảm đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không khí, không quá lớn nhưng lại có sức nặng của ngàn cân. “Lão tiền bối, đạo thống không phải là sức mạnh nhất thời, cũng không phải là những kiến trúc hùng vĩ hay số lượng đệ tử đông đảo. Đạo thống, nó là sự kiên trì, là niềm tin, là ý chí truyền thừa qua bao thế hệ. Dù mảnh đất có bị hủy diệt, dù tông môn có hóa thành tro tàn, nhưng nếu đạo tâm còn, nếu niềm tin vào con đường mình đã chọn còn, thì đạo thống vẫn còn tồn tại. Nó vẫn sẽ nhen nhóm lại, trong tâm khảm của những người còn sống sót, chờ đợi ngày được tái sinh.”

Lão trưởng tông môn ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn Lục Trường Sinh. Những lời này, không phải là lời hứa hẹn về sự giúp đỡ hay bảo hộ, mà là một lời khuyên sâu sắc, chạm đến tận đáy lòng ông. Ông từng cho rằng đạo thống của mình đã mất, nhưng qua lời của Lục Trường Sinh, ông dần thấu hiểu. “Đạo tâm… vâng, tiên trưởng nói đúng. Nhưng chúng tôi chỉ lo sợ… sợ không còn hy vọng. Sợ rằng thế giới này sẽ bị tà ma nuốt chửng, và không còn chỗ cho những đạo thống nhỏ bé như chúng tôi nữa.” Giọng ông lão vẫn còn run rẩy, nhưng trong ánh mắt đã ánh lên một tia sáng yếu ớt, một hạt mầm của sự chiêm nghiệm.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. “Hy vọng không đến từ bên ngoài, lão tiền bối. Nó không phải là một món quà được ban tặng, mà nó đến từ chính ý chí của mỗi người. Vạn Tượng Thành có thể cho các người nơi trú ẩn, có thể cung cấp thức ăn, nước uống, nhưng con đường của các người, vẫn do các người tự định đoạt. Con đường của Bách Hoa Cốc, nó vẫn nằm trong trái tim của các đệ tử còn sống sót, chờ đợi được vun đắp lại.” Hắn không hứa hẹn điều gì, không đưa ra bất kỳ sự trợ giúp vật chất nào, nhưng lời nói của hắn lại có sức mạnh xoa dịu và khơi dậy ý chí.

Mộc Thanh Y đứng bên cạnh, nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng ánh lên sự thấu hiểu và tôn trọng sâu sắc. Nàng đã từng hoài nghi về con đường của hắn, nhưng giờ đây, nàng thấy rõ sự khác biệt của hắn, sự vĩ đại của Tàn Pháp Cổ Đạo không nằm ở sức mạnh hủy diệt, mà ở sức mạnh của sự thấu hiểu và kiến tạo. “Trường Sinh nói đúng. Chúng ta không thể dựa mãi vào người khác. Đạo thống là do chính chúng ta tạo dựng và bảo vệ.” Nàng siết chặt tay vào chuôi kiếm, cảm thấy quyết tâm trong lòng mình càng thêm kiên định.

Tiêu Hạo khẽ thở dài, có chút bất lực. “Thế nhưng, đạo tâm cũng cần có một nền tảng để dựa vào… Một tông môn đã không còn, đệ tử ly tán, linh mạch bị phá hủy, muốn tái dựng lại đâu phải chuyện dễ dàng? Đây không chỉ là vấn đề ý chí, mà còn là vấn đề tài nguyên, vấn đề sức mạnh để chống lại tà đạo.” Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt phức tạp, vừa thán phục, vừa lo lắng. Hắn hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Lục Trường Sinh, nhưng hắn cũng là một người thực tế, biết rõ những khó khăn mà những tông môn nhỏ này phải đối mặt.

Lục Trường Sinh không đáp lời Tiêu Hạo. Hắn chỉ nhìn lão trưởng tông môn và những tu sĩ trẻ đang từ từ đứng thẳng dậy, trong mắt họ đã không còn sự tuyệt vọng tột cùng, mà thay vào đó là một ánh sáng yếu ớt của sự chiêm nghiệm và ý chí. Hắn cảm nhận được gánh nặng trên vai mình, không phải vì sợ hãi trước trách nhiệm to lớn, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc về tình cảnh của thế giới, về sự mong manh của những đạo thống nhỏ bé, và về sự bất lực của các thế lực lớn trong việc bảo vệ tất cả. Hắn biết, Hắc Ám Ma Tông không chỉ tàn phá bên ngoài, mà còn đang gieo rắc nỗi sợ hãi và sự tan rã từ bên trong. Sự kiện này, chỉ là một ví dụ nhỏ của một tai ương lớn hơn đang đến gần Vạn Tượng Thành.

Hắn lại khẽ nhắm mắt, cảm nhận dòng linh khí hỗn loạn đang cuộn chảy dưới lớp vỏ phồn hoa của Vạn Tượng Thành. Ma Uyên, nơi phong ấn Ma Quân Huyết Ảnh, e rằng đã bị suy yếu đáng kể. Bóng tối đang dần len lỏi, và Lục Trường Sinh biết, hắn không thể mãi đứng ngoài vòng xoáy này. Con đường hắn đã chọn, dù chậm rãi và vững chắc, nhưng có lẽ đã đến lúc phải đối mặt trực diện với đại thế biến động. Gánh nặng trách nhiệm mà hắn cảm nhận được không phải là của một anh hùng cứu thế, mà là của một tu sĩ với đạo tâm kiên cố, người thấu hiểu bản nguyên của vạn vật, và muốn dùng con đường của riêng mình để trấn áp hỗn loạn, không phải bằng sự bá đạo, mà bằng sự thấu hiểu và kiến tạo. Hắn biết rằng, gánh nặng này sẽ thúc đẩy hắn tìm kiếm những giải pháp tích cực hơn, có thể là sự hợp tác với các thế lực khác hoặc chủ động tham gia vào cuộc chiến chống tà đạo, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ những đạo thống mong manh đang chờ được tái sinh. Con đường của Lục Trường Sinh, sẽ không chỉ dừng lại ở việc tự tu dưỡng. Nó sẽ mở ra một chương mới, nơi hắn sẽ trở thành một biểu tượng hy vọng cho những kẻ yếu thế, một ngọn hải đăng cho những đạo thống đang lung lay giữa biển trời hỗn loạn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free