Cửu thiên linh giới - Chương 267: Hóa Giải Tà Khí: Chân Lý Của Đạo Tâm
Trong ánh chiều tà rực rỡ, Vạn Tượng Thành hiện lên như một bức tranh cổ kính sống động, nơi phồn hoa và hỗn loạn giao thoa đến lạ lùng. Những tường thành cao vút, được kiến tạo từ đá thiêng và linh mộc, ánh lên sắc vàng cam ấm áp dưới tia nắng cuối ngày, như một vòng tay khổng lồ ôm trọn vô số sinh linh và những bí mật ngàn năm. Khi Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y bước qua cánh cổng đồ sộ, một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt ập vào giác quan.
Đường phố lát đá xanh ngọc, rộng lớn và tấp nập. Tiếng rao hàng của các thương nhân từ những quầy hàng san sát, tiếng mặc cả của khách buôn, tiếng cười nói giòn tan của những đứa trẻ nô đùa, hòa cùng tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ các cửa tiệm rèn luyện, và cả tiếng nhạc du dương từ những quán rượu vọng ra, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi hương cũng đa dạng không kém: mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn, mùi thảo dược thoang thoảng từ những hiệu thuốc, mùi kim loại mới rèn, và cả mùi hương liệu quý phái từ các thương điếm cao cấp. Linh khí trong thành tuy không tinh khiết bằng linh mạch của các tông môn ẩn thế, nhưng lại dồi dào một cách kỳ lạ, như một dòng sông cuồn cuộn không ngừng nghỉ, bị khuấy động bởi vô số pháp trận và sự tu luyện của hàng vạn tu sĩ.
“Vạn Tượng Thành quả nhiên không hổ danh! Linh khí tuy không tinh khiết bằng tông môn, nhưng sự phồn hoa này thật khó bì!” Tiêu Hạo thốt lên, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, thu vào vô vàn cảnh tượng lạ lẫm và hấp dẫn. Hắn như một con cá nhỏ vừa thoát khỏi ao tù, đang bơi lội thỏa thích trong biển cả rộng lớn. Nụ cười trên môi hắn rạng rỡ, tạm quên đi những hình ảnh hoang tàn và nỗi sợ hãi từ những ngôi làng đã gặp trên đường. Đối với hắn, sự phồn hoa này là một liều thuốc an thần, một minh chứng cho thấy thế giới vẫn còn những nơi bình yên, chưa bị tà khí xâm lấn.
Mộc Thanh Y lại không dễ dàng bị vẻ ngoài hào nhoáng này đánh lừa. Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng không ngừng quan sát, lướt qua từng gương mặt, từng ngóc ngách của con phố. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một sự đề phòng cao độ ẩn chứa trong không khí náo nhiệt. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên như một lời cảnh báo thầm lặng. “Phồn hoa bao nhiêu, hiểm nguy càng lớn bấy nhiêu. Ta cảm thấy có gì đó không ổn…” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo sự cảnh giác thường trực. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, hiểu quá rõ rằng vẻ đẹp thường che giấu những cạm bẫy chết người.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi giữa dòng người tấp nập, dáng người gầy gò của hắn dường như bị nuốt chửng giữa đám đông, nhưng bước chân vẫn vững vàng, trầm tĩnh. Đôi mắt đen láy của hắn không nhìn vào những món đồ rực rỡ bày bán, cũng không để tâm đến những tiếng ồn ào xung quanh. Hắn nhắm hờ mắt, để Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải vận chuyển, từng tia linh giác của hắn mở rộng, không chỉ cảm nhận dòng chảy linh khí hỗn tạp, mà còn lắng nghe những âm thanh vô hình, những làn sóng tinh thần ẩn sâu dưới bề mặt phồn hoa.
“Linh khí hỗn loạn… không chỉ là do nhân khí phồn tạp, mà còn có một dòng chảy khác, mang theo sự mục ruỗng…” Hắn khẽ nói, giọng nói trầm tĩnh như làn gió thoảng qua. Những gì hắn cảm nhận được không phải là tà khí cuồn cuộn như ở những nơi bị tà đạo xâm chiếm, mà là một sự biến chất tinh vi hơn, một dòng chảy âm u, lạnh lẽo đang len lỏi, ăn mòn dần sự sống và trật tự từ bên trong. Đó là một loại “hỗn loạn” khác, không bộc lộ bằng bạo lực mà bằng sự suy yếu dần của đạo tâm, của bản nguyên. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải mình khẽ dao động, không phải là phản phệ, mà là một sự "phân tích", một nỗ lực để thấu hiểu bản chất của dòng chảy mục ruỗng này.
Tiêu Hạo nghe vậy thì nhíu mày, có chút không hiểu. “Mục ruỗng? Trường Sinh, ngươi đang nói gì vậy? Ta thấy nơi này linh khí dồi dào, người người tu luyện, đâu có chút mục ruỗng nào?” Hắn nhìn xung quanh, chỉ thấy cảnh tượng sống động, hoàn toàn không cảm nhận được điều Lục Trường Sinh đang nói. Sự khác biệt trong cảm nhận giữa hắn và Lục Trường Sinh ngày càng rõ rệt, khiến Tiêu Hạo cảm thấy mình như đang đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt.
Mộc Thanh Y lại gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lục Trường Sinh với vẻ tán đồng. “Ta cũng cảm nhận được. Một loại áp lực vô hình, đè nén lên vạn vật. Nó không bộc lộ ra ngoài, nhưng lại khiến tâm trí ta luôn trong trạng thái căng thẳng, như có một lưỡi dao vô hình đang kề sát.” Nàng đã từng đối mặt với vô số âm mưu của Hắc Ám Ma Tông, nhưng thứ nàng cảm nhận được trong Vạn Tượng Thành này lại tinh vi hơn, khó nắm bắt hơn. Nó không phải là tà khí hung bạo, mà là một sự bóp méo, một sự suy thoái tiềm ẩn, khiến trật tự lung lay mà không ai hay biết.
Lục Trường Sinh không giải thích nhiều. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, tiếp tục bước đi, ánh mắt vẫn trầm tư, hướng về phía trung tâm thành phố. Hắn biết, Tàn Pháp Cổ Đạo của mình không phải là để diệt trừ tà ma bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là để thấu hiểu và trấn áp hỗn loạn từ tận cội rễ. Và nơi đây, Vạn Tượng Thành phồn hoa, chính là một bài kiểm tra hoàn hảo cho đạo của hắn. Hắn cần phải tìm ra bản chất của sự "mục ruỗng" mà hắn cảm nhận được, không phải để chống lại nó bằng bạo lực, mà để tìm cách tái lập lại sự cân bằng vốn có. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một ý chí kiên định, một khao khát thấu hiểu, như một thiền sư đang dạo bước trong cõi hồng trần, tìm kiếm chân lý giữa những xô bồ.
Họ tiếp tục len lỏi qua những con đường đông đúc, càng vào sâu, những con hẻm nhỏ càng chằng chịt như mê cung. Ánh sáng từ những cửa hiệu lớn dần nhạt đi, nhường chỗ cho những bóng tối lờ mờ. Mùi hương liệu quý phái cũng dần biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc, mùi đất và một chút gì đó khó chịu, tanh tưởi len lỏi trong không khí.
***
Khi ánh chiều tà cuối cùng cũng chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, ba người Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y tình cờ rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp, hun hút, nằm khuất sau những tòa nhà cao tầng gần khu Linh Khí Phường. Con hẻm này hoàn toàn khác biệt với vẻ phồn hoa bên ngoài. Không có ánh đèn lung linh, không có tiếng người ồn ào. Thay vào đó là một sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ có tiếng gió lạnh lẽo rít qua những khe tường, mang theo hơi ẩm và một mùi hương ghê rợn.
Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và một thứ tử khí nhàn nhạt, quen thuộc đến đáng sợ, phả vào mũi họ. Bầu không khí trong hẻm đặc quánh một luồng áp lực nặng nề, âm u, khiến linh khí xung quanh trở nên trì trệ, gần như đông cứng. Tiêu Hạo rụt rè lùi lại một bước, da gà nổi khắp người. Hắn là một tu sĩ bình thường, chưa từng nếm trải nhiều sự tàn khốc như Lục Trường Sinh hay Mộc Thanh Y, nên khi đối mặt với thứ khí tức tà ác này, bản năng sinh tồn của hắn lập tức réo lên.
Mộc Thanh Y, với kinh nghiệm dày dặn hơn, lập tức đưa tay đặt lên chuôi kiếm. Đôi mắt phượng của nàng nheo lại, ánh lên vẻ lạnh lùng và cảnh giác tột độ. Nàng đã quá quen thuộc với thứ mùi này, thứ khí tức này. Đây chính là dấu vết của Hắc Ám Ma Tông. Ngay cả trong Vạn Tượng Thành phồn hoa, chúng vẫn lén lút hoạt động!
Đúng như dự đoán của nàng, khi họ tiến sâu hơn vào con hẻm, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt. Ba tên tà tu, thân khoác áo choàng đen, trùm kín mặt, đang vây quanh ba người phàm nhân yếu ớt. Hai trong số đó đã ngã gục, cơ thể co giật, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, tinh khí bị rút cạn. Tên tà tu còn lại, với đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu, đang lẩm bẩm những câu chú ngữ tà ác, hai tay giơ cao một thứ pháp khí hình đầu lâu ghê rợn, từ đó cuồn cuộn phát ra từng luồng tà khí đen đặc, bao trùm lấy người phàm nhân thứ ba đang run rẩy, quằn quại trên mặt đất.
Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị khống chế, hòa cùng tiếng lầm bầm chú ngữ ghê rợn của tà tu, tạo nên một bản nhạc chết chóc, khiến cả con hẻm chìm trong sự u ám và tuyệt vọng. Tà khí cuồn cuộn như những con rắn đen, vặn vẹo trong không trung, dường như muốn nuốt chửng mọi ánh sáng và sự sống.
“Hắc Ám Ma Tông!” Mộc Thanh Y thốt lên, giọng nói lạnh lẽo như băng. Một luồng kiếm quang xanh biếc lập tức bùng lên từ tay nàng, thanh kiếm cổ đã được rút ra khỏi vỏ, mũi kiếm nhọn hoắt chĩa thẳng vào lũ tà tu. Nàng không hề chần chừ, bản năng của một tu sĩ chính đạo khiến nàng lập tức muốn ra tay trừng trị tà ma.
Tiêu Hạo cũng không kém cạnh. Hắn nghiến răng, vẻ mặt đầy phẫn nộ. “Chết tiệt, ngay trong Vạn Tượng Thành sao?!” Hắn nhanh chóng nắm chặt vài lá bùa chú trong tay, linh lực khẽ vận chuyển, sẵn sàng ném chúng vào lũ tà tu kia. Ngay cả khi sợ hãi, hắn vẫn không thể chịu đựng được cảnh tượng tàn bạo này.
Tuy nhiên, khi cả hai vừa định xông lên, một bàn tay thon dài, gầy gò nhẹ nhàng đặt lên vai Tiêu Hạo, ngăn hắn lại. “Khoan đã… đừng vội.” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng nói trầm thấp, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, đủ sức khiến Tiêu Hạo khựng lại. Đôi mắt đen láy của hắn không còn vẻ trầm tư, mà trở nên vô cùng tập trung, như thể xuyên thấu mọi thứ. Hắn không nhìn vào lũ tà tu, cũng không nhìn vào những người phàm nhân đang quằn quại, mà ánh mắt hắn xuyên qua, tập trung vào luồng tà khí đang cuồn cuộn kia, vào bản chất của nó, vào cách nó vận hành.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải Lục Trường Sinh vận chuyển một cách tự động, không phải là để chuẩn bị cho một cuộc chiến đấu bùng nổ, mà là để ‘đọc’, để ‘phân tích’. Từng luồng tà khí đen đặc, từng làn sóng năng lượng tà ác, từng sợi linh lực bị bóp méo, tất cả đều hiện rõ trong linh giác của hắn, như một cuốn sách đang mở ra. Hắn cảm nhận được sự tham lam, sự cuồng tín, sự tàn bạo ẩn chứa trong mỗi tia tà khí, và cả sự tuyệt vọng, sợ hãi từ những người phàm nhân đang bị chúng rút cạn. Hắn đang tìm hiểu, không phải tìm một điểm yếu để tấn công, mà là tìm một điểm nút để “hóa giải”.
Lũ tà tu, lúc này mới nhận ra có kẻ xâm nhập, chúng quay phắt lại. Tên cầm đầu, một gã tà tu với gương mặt gớm ghiếc ẩn sau chiếc mũ trùm, bật cười khùng khục, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt. “Hắc hắc, lại có con mồi tự đến! Xem ra Vạn Tượng Thành này cũng không đến nỗi nhàm chán như ta nghĩ.” Hắn liếc nhìn Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, rồi dừng lại ở Lục Trường Sinh, ánh mắt đỏ ngầu ánh lên vẻ chế giễu. Chúng không xem ba người này là đối thủ, mà chỉ là những kẻ ngốc tự tìm đến cái chết.
Mộc Thanh Y vẫn giữ nguyên tư thế chiến đ��u, kiếm quang vẫn lạnh lẽo. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt có chút khó hiểu. Tại sao hắn lại ngăn cản? Với thực lực của ba người, việc tiêu diệt lũ tà tu này không khó. Nhưng nàng tin tưởng Lục Trường Sinh, tin vào cái nhìn sâu sắc khác thường của hắn. Tiêu Hạo đứng cạnh, bùa chú trên tay hơi hạ xuống, mặc dù vẫn còn đầy cảnh giác. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, cố gắng tìm kiếm lời giải thích trong ánh mắt điềm tĩnh của hắn. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, bất động, đôi mắt nhắm hờ, như thể đang hòa mình vào dòng chảy hỗn loạn của tà khí. Hắn không chỉ nhìn, hắn đang lắng nghe, lắng nghe tiếng nói của hỗn loạn, tiếng nói của sự mục ruỗng. Hắn đang tìm kiếm chân lý, ngay cả trong những khoảnh khắc nguy nan nhất.
***
Lục Trường Sinh đứng yên, đôi mắt vẫn nhắm hờ, nhưng linh giác của hắn lại mở rộng đến mức tối đa, bao trùm toàn bộ con hẻm. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải hắn vận chuyển với một tốc độ chậm rãi nhưng vô cùng kiên định, không hề phát ra một chút linh lực ba động nào đáng kể, không có hào quang chói lọi, không có âm thanh kinh thiên động địa. Nó chỉ đơn thuần là một sự “thấu hiểu” và “điều chỉnh” tinh vi nhất.
Hắn cảm nhận được nguồn gốc của tà khí này, không phải là thứ linh lực hùng hậu mà là sự biến dạng của linh khí nguyên bản, bị nhiễm độc bởi dục vọng và sự cuồng tín của lũ tà tu. Chúng không thực sự “tạo ra” tà khí, mà là “biến chất” linh khí, ép buộc nó tuân theo ý chí tà ác của chúng. Và chính vì vậy, Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, vốn là bản nguyên của trật tự, là cội nguồn của sự cân bằng, lại có thể can thiệp vào nó.
Hắn không tấn công bằng chiêu thức, không dùng sức mạnh đối chọi sức mạnh. Thay vào đó, một luồng khí tức vô hình, thuần khiết và ổn định một cách kỳ lạ, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể Lục Trường Sinh. Luồng khí tức này không mang theo bất kỳ ý chí công kích nào, mà chỉ đơn thuần là “trật tự”. Nó như một dòng suối trong mát len lỏi vào một vũng nước đục ngầu, không hề dùng vũ lực để khuấy động hay làm vỡ tan, mà chỉ từ từ tịnh hóa, lắng đọng.
Từng sợi tà khí đen đặc đang cuồn cuộn vặn vẹo trong không trung, khi tiếp xúc với luồng khí tức vô hình của Lục Trường Sinh, bắt đầu trở nên trì trệ. Chúng không bị đánh tan, không bị đốt cháy, mà dường như bị “đóng băng”, bị “phân rã” từ bên trong. Như những dải lụa đen mềm mại đột nhiên trở nên cứng đờ, rồi từ từ nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ li ti, không gây ra tiếng động lớn, mà chỉ là một sự tan biến lặng lẽ, kỳ lạ.
Nghi thức của lũ tà tu lập tức bị gián đoạn. Tên cầm đầu đang lầm bầm chú ngữ bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu ban đầu đầy vẻ khinh miệt giờ đây chuyển sang hoang mang tột độ. Hắn cảm thấy luồng tà khí mà hắn đang điều khiển đột nhiên mất đi sự liên kết với hắn, thậm chí còn có dấu hiệu phản phệ. Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu trở nên hỗn loạn, không thể điều khiển.
“Cái gì… cái gì đang xảy ra vậy?!” Tà Tu A run rẩy thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh hãi. Hắn cảm thấy một luồng lạnh lẽo thấu xương đang xâm nhập vào cơ thể, không phải là cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của sự trống rỗng, của sự mất mát. “Aaa! Linh lực của ta… nó đang phản phệ!” Hắn ôm lấy đầu, quằn quại, đôi mắt đỏ ngầu chuyển sang một màu xám xịt, đầy vẻ thống khổ. Các tà tu khác cũng không khá hơn. Chúng cảm thấy đầu óc choáng váng, linh lực trong đan điền tự động rút đi, hoặc chuyển hóa thành thứ khí tức khiến chính chúng đau đớn.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, ánh mắt đen láy như vực sâu, nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ nhẹ nhàng nói, như đang tự nói với chính mình, hoặc với “đạo” đang vận hành xung quanh hắn. “Hỗn loạn không phải để tiêu diệt, mà để thấu hiểu… để trấn áp từ bên trong…”
Lời nói của hắn như một lưỡi kiếm vô hình, trực tiếp cắt đứt mọi liên kết của lũ tà tu với tà khí. Sự cuồng tín trong mắt chúng bị thay thế bằng nỗi sợ hãi nguyên thủy. Chúng nhận ra rằng đây không phải là một đối thủ mà chúng có thể chiến đấu. Kẻ này không dùng sức mạnh, nhưng lại có thể bóp méo, phản phệ chính nguồn sức mạnh của chúng. Điều này còn đáng sợ hơn bất kỳ thần thông bạo liệt nào.
“Không thể nào! Tà khí bị tịnh hóa?! Rút lui!” Tên tà tu cầm đầu nghiến răng, cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể hắn đã suy yếu trầm trọng. Hắn không còn dám đối mặt với Lục Trường Sinh, chỉ còn cách hoảng loạn tháo chạy. Hai tên tà tu còn lại cũng không dám chần chừ, chúng vội vàng quay lưng, cố gắng thoát khỏi con hẻm như những con chuột chạy trốn khỏi mèo. Tuy nhiên, linh lực hỗn loạn trong cơ thể khiến chúng vấp ngã liên tục, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đứng nhìn toàn bộ quá trình với vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ. Kiếm của Mộc Thanh Y vẫn cầm trên tay, nhưng nàng đã hạ xuống từ lúc nào không hay. Nàng chưa từng chứng kiến một phương pháp đối phó tà đạo nào kỳ lạ và hiệu quả đến vậy. Không một chiêu thức, không một tia sáng chói mắt, chỉ là một sự “hiện diện” thuần túy, và lũ tà tu đã hoàn toàn tan rã. “Đây… đây là Tàn Pháp Cổ Đạo sao?” Nàng thì thầm, đôi mắt phượng nhìn Lục Trường Sinh với một sự phức tạp sâu sắc, pha lẫn kinh ngạc, hoài nghi ban đầu và giờ là một sự tôn trọng vô hạn. Nàng đã từng nghĩ Tàn Pháp Cổ Đạo chỉ là một công pháp ổn định đạo tâm, nhưng hôm nay, nó đã thể hiện một sức mạnh hoàn toàn khác, một sức mạnh của sự “điều hòa” vạn vật.
Tiêu Hạo há hốc mồm, bùa chú trên tay hắn rơi xuống đất mà không hay biết. Hắn dụi mắt, cố gắng tin vào những gì mình vừa chứng kiến. “Trường Sinh, ngươi… ngươi thật sự đã làm được!” Giọng hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì quá đỗi kinh ngạc. Hắn biết Lục Trường Sinh khác biệt, nhưng không ngờ lại khác biệt đến mức này.
Lục Trường Sinh không để tâm đến lời thán phục của bạn bè. Hắn nhẹ nhàng bước tới bên người phàm nhân đang nằm co quắp trên đất, đưa tay ra hiệu cho Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo không cần lại gần. Một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng bao phủ lấy người phàm nhân kia, không phải là để chữa trị thương thế vật lý, mà là để tịnh hóa những tàn dư tà khí đang gặm nhấm linh hồn họ, giúp họ ổn định lại tinh thần. Người phàm nhân kia dần ngừng run rẩy, hơi thở trở nên đều đặn hơn, mặc dù vẫn còn rất yếu ớt.
Con hẻm nhỏ giờ đây tĩnh lặng đến lạ thường. Mùi máu tanh và lưu huỳnh đã dần tan biến, nhường chỗ cho không khí trong lành hơn, như thể chưa từng có sự kiện tà ác nào xảy ra. Lục Trường Sinh đứng đó, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như ban đầu, nhưng trong tâm hải, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về Tàn Pháp Cổ Đạo và ý nghĩa của nó đã được khắc sâu. Hắn không cần phải diệt trừ kẻ thù bằng bạo lực, hắn có thể tịnh hóa hỗn loạn bằng chính trật tự nội tại. Đây chính là con đường hắn đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và kiến tạo.
Sự kiện này, dù chỉ diễn ra trong một con hẻm nhỏ hẹp của Vạn Tượng Thành, lại là một bước ngoặt lớn trong hành trình tu hành của Lục Trường Sinh. Nó không chỉ chứng minh tiềm năng của Tàn Pháp Cổ Đạo, mà còn khẳng định con đường hắn đã chọn là đúng đắn, là có thể đối phó với đại thế hỗn loạn theo một cách hoàn toàn mới mẻ. Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, cảm thấy một sự tin tưởng và tôn trọng sâu sắc hơn nữa đối với hắn. Nàng biết, con đường của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Hắc Ám Ma Tông đã len lỏi sâu vào Vạn Tượng Thành, và đây mới chỉ là khởi đầu của những biến cố lớn hơn. Nhưng giờ đây, trong lòng nàng đã có một niềm hy vọng mong manh, một niềm tin vào một phương cách giải quyết hỗn loạn mà nàng chưa từng nghĩ tới. Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản nguyên của vạn vật.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.