Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 266: Vạn Tượng Thành Gọi Tên: Bóng Đêm Báo Hiệu

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không mang đến vẻ đẹp diễm lệ thường thấy, mà là một màu máu tanh, báo hiệu những điềm chẳng lành. Trong khung cảnh hoang tàn của An Bình Thôn, hình ảnh những sinh linh vô tội bị tước đoạt sinh khí, những thân thể gầy yếu run rẩy trong nỗi sợ hãi, và sự bất lực của chính mình ám ảnh Lục Trường Sinh như một cơn ác mộng không lối thoát. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay hắn dường như nặng hơn bao giờ hết, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì gánh nặng của niềm tin và lý tưởng mà nó đại diện.

Hắn tự vấn gay gắt, giọng lầm bầm khàn đặc, chỉ đủ cho Tiêu Hạo đứng gần đó nghe thấy: “Đạo tâm... có ý nghĩa gì khi không thể bảo vệ một sinh linh nhỏ bé? Kiên định... để rồi nhìn mọi thứ bị hủy diệt?” Nỗi đau đớn trong giọng nói của hắn không phải là sự yếu đuối, mà là sự giằng xé tột cùng của một người tu hành luôn đặt đạo tâm lên hàng đầu. Con đường chậm rãi, tu dưỡng nội tâm này, có thực sự là con đường đúng đắn trong một thời đại hỗn loạn đến vậy? Hay nó chỉ là một sự trốn tránh, một lý tưởng xa vời khi thế giới đang chìm trong biển máu?

Tiêu Hạo đứng cạnh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Hắn muốn nói gì đó để an ủi, để động viên Lục Trường Sinh, nhưng lại không biết phải nói gì. Mọi lời nói dường như đều trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng tàn khốc và nỗi đau khổ tột cùng mà Lục Trường Sinh đang phải đối mặt. Hắn chỉ biết do dự lên tiếng: “Trường Sinh... huynh...”

Lục Trường Sinh không trả lời Tiêu Hạo. Hắn vẫn nhìn xuống thôn làng, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ máu. Trong khoảnh khắc đó, một dòng suy nghĩ khác bỗng lóe lên trong tâm trí hắn, như một tia sét xé toạc màn đêm tuyệt vọng. Nó không phải là một tia hy vọng hão huyền, mà là một sự tìm kiếm, một sự truy vấn sâu sắc hơn vào bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo.

Hắn đã luôn tin rằng Tàn Pháp Cổ Đạo là cội nguồn của trật tự, là con đường để ổn định đạo tâm, để tìm thấy sự hài hòa giữa vạn vật. Nhưng đối diện với sự hỗn loạn thuần túy của tà đạo, hắn nhận ra rằng sự "trật tự" mà hắn tìm kiếm không thể chỉ là thụ động, không thể chỉ là giữ vững chính mình. Nếu tà đạo là một nguồn hỗn loạn không có quy luật, một sự phá hủy hoàn toàn, thì Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn được sinh ra để đối lập với nó, không thể nào chỉ đơn thuần là "phòng ngự" hay "ổn định".

Lục Trường Sinh đột nhiên nắm chặt cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay, xương ngón tay trắng bệch. Ánh mắt hắn, trong khoảnh khắc đó, từ vẻ tuyệt vọng và trống rỗng đã chuyển sang một vẻ kiên định mới, một sự kiên định không còn là nghi ngờ bản thân, mà là nghi ngờ về giới hạn của sự hiểu biết của hắn về Tàn Pháp Cổ Đạo. Giọng hắn, dù vẫn còn khàn, nhưng đã mang theo một sự rõ ràng đến lạ lùng, một sự quyết tâm tìm kiếm: “Nếu tà đạo là hỗn loạn... vậy Tàn Pháp Cổ Đạo, là cội nguồn của trật tự... liệu có phải chỉ để tự giữ mình, hay còn có cách... để trấn áp nó từ bên trong?”

Câu hỏi đó vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một ý nghĩa sâu xa. Trấn áp hỗn loạn từ bên trong – đó là một ý niệm hoàn toàn mới, một hướng đi khác biệt so với những gì hắn từng suy nghĩ. Nó không phải là đối đầu trực diện, không phải là dùng sức mạnh bạo lực để chống lại bạo lực, mà là tìm cách tái lập trật tự ngay trong lòng sự hỗn loạn. Điều này có thể giải phóng tiềm năng thực sự của Tàn Pháp Cổ Đạo, vượt ra ngoài khuôn khổ "ổn định đạo tâm" thông thường.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào buồng phổi, nhưng lần này, nó không còn mang lại cảm giác khó chịu nữa, mà là một sự thanh tỉnh. Hắn quay đầu, ánh mắt hướng về phía Vạn Tượng Thành, nơi các thế lực đang tranh đấu, nơi những cường giả đang tìm cách đối phó với Ma Tông theo cách của riêng họ. Hắn biết, con đường của hắn sẽ không giống họ. Hắn sẽ không chạy theo sức mạnh bùng nổ, không chạy theo tốc độ hủy diệt. Hắn sẽ đi tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi đó, tìm kiếm cách để Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn không chỉ là sự cứu rỗi cho bản thân, mà còn là một phương cách để trấn áp sự hỗn loạn, để tái lập trật tự cho Cửu Thiên Linh Giới này, theo một cách riêng của hắn. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, từ đây, đã rẽ sang một hướng mới, một hướng đi đầy thử thách nhưng cũng đầy tiềm năng, một hành trình khám phá sâu sắc hơn về ý nghĩa thực sự của "đạo".

***

Sáng sớm hôm sau, màn sương mù mỏng còn vương vấn trên những mái nhà đổ nát, phủ lên cảnh tượng hoang tàn của An Bình Thôn một vẻ u tịch đến ghê người. Tiếng gió hú nhẹ, như tiếng ai oán của những linh hồn chưa siêu thoát, lướt qua những bức tường đá sụp đổ, mang theo mùi khói và bụi bặm còn sót lại từ trận càn quét của tà đạo. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị, đứng giữa phế tích, đôi mắt đen láy vẫn trầm tư, nhưng không còn vẻ mông lung của sự hoài nghi mà thay vào đó là sự kiên định, một sự tìm tòi không ngừng nghỉ. Hắn khẽ vuốt ve cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay, cảm nhận từng đường nét cổ xưa, như đang lắng nghe một lời thì thầm từ vạn cổ.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, dáng người nhanh nhẹn nhưng bước chân vẫn còn nặng trĩu. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong khí chất của người bạn. Vẻ mặt thanh tú của Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, Tiêu Hạo thấy một ngọn lửa mới bùng cháy, không phải là lửa giận hay hận thù, mà là lửa của trí tuệ và khát khao thấu hiểu.

“Trường Sinh huynh, huynh thực sự quyết định rồi sao? Chúng ta sẽ đi đâu?” Tiêu Hạo cất tiếng hỏi, giọng điệu có chút lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. Hắn biết, một khi Lục Trường Sinh đã đưa ra quyết định, dù có khó khăn đến mấy cũng sẽ không lùi bước.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những tàn tích, rồi nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. “Đi tìm câu trả lời. Về bản chất của hỗn loạn, và liệu ‘đạo’ của chúng ta có thể làm gì.” Giọng hắn ngắn gọn, trầm tĩnh, nhưng từng chữ đều mang theo một sức nặng ngàn cân, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Hắn không nói sẽ cứu vớt chúng sinh, không nói sẽ tiêu diệt tà ma, mà chỉ nói đi tìm câu trả lời, một cách tiếp cận khác biệt hoàn toàn với những cường giả khác.

Trong khi hai người đang chuẩn bị rời đi, một đạo quang xanh biếc từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, đáp xuống cách họ không xa. Không khí xung quanh chợt trở nên thanh thoát hơn, mang theo hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc và linh khí tinh khiết. Từ trong đạo quang, một bóng dáng thanh thoát dần hiện rõ. Đó là Mộc Thanh Y, trong bộ đạo bào màu xanh ngọc tinh xảo, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Nàng vẫn mang theo thanh kiếm cổ bên hông, toát lên vẻ tiên khí thoát tục, nhưng trong ánh mắt khi nàng nhìn về phía Lục Trường Sinh, lại có một sự phức tạp khó tả, vừa tò mò vừa cảnh giác.

“Lục Trường Sinh? Ngươi... ta đã tìm ngươi.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy dứt khoát, mang theo một chút trầm tư. Nàng khẽ bước tới gần, ánh mắt không rời khỏi Lục Trường Sinh. “Ta nghe nói về những gì ngươi đã làm ở Di Tích Thần Điện, và cả những gì đang xảy ra khắp nơi. Ngươi dường như có một cách nhìn khác về mọi thứ.” Lời nàng nói ra không phải là câu chào hỏi thông thường, mà là một sự nhận định, một sự quan sát sâu sắc mà nàng đã dành cho hắn.

Tiêu Hạo có vẻ bất ngờ trước sự xuất hiện của Mộc Thanh Y, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Hắn biết Mộc Thanh Y không phải là kẻ địch, và nàng cũng là một trong số ít người có thể hiểu được phần nào những suy nghĩ của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu đáp lại. “Đạo hữu Mộc Thanh Y. Không ngờ lại gặp lại ngươi ở đây.” Ánh mắt hắn vẫn bình thản, không chút kinh ngạc, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của nàng. Hắn biết, trong thời đại hỗn loạn này, những người có đạo tâm kiên cố và khát khao tìm kiếm chân lý sẽ không ngừng giao thoa.

Mộc Thanh Y nhìn sâu vào đôi mắt trầm tĩnh của Lục Trường Sinh, như muốn đọc thấu tâm tư của hắn. Nàng đã nghe nhiều về hắn, về con đường tu hành dị biệt của hắn, và đặc biệt là cách hắn đối diện với hiểm họa tà đạo. Nàng đã đến An Bình Thôn để điều tra dấu vết của Hắc Ám Ma Tông, và không ngờ lại gặp được Lục Trường Sinh ở nơi tàn tạ này. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi mạnh mẽ trong khí chất của hắn so với lần cuối gặp mặt, một sự kiên định mới mẻ, sâu sắc hơn.

“Ta đang truy tìm dấu vết của Ma Tông, và nghe được tin tức về sự tàn phá của chúng ở vùng này. Ngươi... cũng vì chuyện này mà đến đây sao?” Nàng hỏi, giọng điệu có chút dò xét, nhưng không hề có ý nghi ngờ, mà chỉ là muốn xác nhận.

Lục Trường Sinh không trực tiếp trả lời, chỉ khẽ nhíu mày. “Ta đến để chứng kiến, để cảm nhận. Và để tìm kiếm câu trả lời cho một nghi vấn sâu thẳm.” Hắn không giải thích thêm, bởi hắn biết, những điều hắn đang tìm kiếm không thể dùng lời lẽ thông thường mà diễn tả hết.

Mộc Thanh Y gật đầu, dường như đã hiểu. Nàng không hỏi thêm, bởi nàng biết Lục Trường Sinh sẽ không nói những lời vô nghĩa. Nàng quay đầu nhìn về phía những ngôi nhà đổ nát, vẻ mặt thoáng qua một nét buồn bã. “Tà khí của Hắc Ám Ma Tông đang lan rộng như thủy triều, càn quét khắp nơi. Chúng không chỉ cướp đi sinh mạng, mà còn bóp méo đạo tâm của vô số tu sĩ. Ngươi... có muốn cùng ta đi đến Vạn Tượng Thành không? Nơi đó có thể là tâm điểm của những biến động sắp tới.” Lời mời của nàng không phải là sự nhờ vả, mà là một sự gợi ý, một sự công nhận đối với năng lực và cách nhìn nhận vấn đề của Lục Trường Sinh.

Tiêu Hạo nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt. “Đương nhiên rồi! Trường Sinh huynh cũng đang định đến Vạn Tượng Thành để tìm hiểu sâu hơn về tình hình. Có Mộc tiên tử đồng hành, chắc chắn sẽ an toàn hơn nhiều.”

Lục Trường Sinh trầm ngâm một lát, rồi khẽ gật đầu. “Được. Cùng đi.” Hắn biết, một mình hắn có thể đi sâu hơn vào việc chiêm nghiệm, nhưng có thêm đồng hành như Mộc Thanh Y, một người có kinh nghiệm và sự nhạy bén, sẽ giúp hắn có thêm những góc nhìn khác, cũng như cung cấp thông tin cần thiết về tình hình bên ngoài. Vả lại, Vạn Tượng Thành, nơi hội tụ của vô số thế lực và linh khí hỗn lo���n, chính là nơi tốt nhất để hắn kiểm chứng ý niệm về “trấn áp hỗn loạn từ bên trong”.

***

Con đường lớn dẫn đến Vạn Tượng Thành uốn lượn như một dải lụa xám giữa những cánh rừng bạt ngàn và những dãy núi trùng điệp. Ba người Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y bắt đầu hành trình. Trời đã ngả trưa, nắng gay gắt đổ xuống, khiến không khí trở nên nặng nề, oi bức. Tuy nhiên, cái nóng ấy không phải là điều đáng lo ngại nhất. Dọc theo con đường, những dấu hiệu của sự hỗn loạn ngày càng rõ rệt và đáng sợ.

Những đoàn người tị nạn tiều tụy, quần áo rách rưới, vẻ mặt sợ hãi và tuyệt vọng, lầm lũi kéo nhau đi về phía Vạn Tượng Thành, hy vọng tìm được một nơi trú ẩn an toàn. Tiếng thì thầm lo âu, tiếng khóc thút thít của trẻ nhỏ, và ánh mắt vô hồn của những người lớn tạo nên một bức tranh bi thảm. Mộc Thanh Y, với khả năng quan sát sắc bén của một tu sĩ chân chính, không ngừng quét mắt khắp nơi. Nàng chỉ vào những vết tích đen kịt trên mặt đất, nơi những pháp trận tà đạo đã từng được thi triển, để lại tà khí nồng nặc, ăn mòn cả sinh khí của đất trời.

“Tà khí này... nó đang lan rộng hơn chúng ta tưởng. Ngươi có cảm nhận được không, Lục Trường Sinh?” Giọng nàng nghiêm trọng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng cảm nhận được sự ô uế, sự bóp méo của linh khí xung quanh, nhưng Lục Trường Sinh dường như lại cảm nhận một điều sâu xa hơn.

Lục Trường Sinh không nói nhiều, hắn vẫn điềm tĩnh bước đi, nhưng đôi mắt hắn không ngừng quan sát, cảm nhận. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải hắn khẽ dao động, không phải là một sự phản phệ, mà là một sự cộng hưởng tinh vi. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận, để "đọc" những dấu vết của hỗn loạn, so sánh với sự bình yên trong đạo tâm của mình. Hắn cảm thấy không chỉ là sự phá hoại, mà là một loại "trật tự" khác, một sự bóp méo đến tận cùng của tự nhiên, một quy tắc nghịch đảo được thiết lập bởi tà đạo.

“Nó không chỉ là sức mạnh. Nó là một loại ‘trật tự’ khác, một sự bóp méo tự nhiên.” Lục Trường Sinh khẽ đáp, giọng điệu trầm ngâm. “Tàn Pháp Cổ Đạo của ta... dường như có thể cảm nhận được sự ‘rạn nứt’ trong đó.” Hắn khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào một cái cây cổ thụ bị tà khí ăn mòn, thân cây khô héo, lá rụng tả tơi, không còn chút sinh cơ nào. Hắn cảm nhận được sự sụp đổ của một trật tự, và sự thay thế bằng một trật tự khác, một trật tự của sự hủy diệt và biến chất.

Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh, không ngừng trò chuyện với những người tị nạn mà họ gặp trên đường, cố gắng thu thập thông tin. Hắn quay lại với vẻ mặt lo lắng. “Nhiều người nói Hắc Ám Ma Tông đang chiêu mộ tu sĩ bằng cách hứa hẹn sức mạnh nhanh chóng, không cần đạo tâm... thật đáng sợ. Có những kẻ vốn là chính đạo tu sĩ, chỉ vì ham muốn sức mạnh mà bị tà đạo dụ dỗ, biến thành những công cụ giết chóc không ghê tay.”

Mộc Thanh Y khẽ thở dài. “Đó là thứ mà chính đạo tu sĩ chúng ta lo ngại nhất. Tà đạo không chỉ cướp bóc, giết chóc, mà còn ăn mòn từ bên trong, biến những người có đạo tâm yếu kém thành tay sai của chúng.” Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy suy tư. “Ngươi... dường như không kinh hãi chút nào. Hay là... ngươi đang tìm kiếm điều gì đó trong mớ hỗn loạn này?” Nàng thắc mắc, bởi phản ứng của Lục Trường Sinh hoàn toàn khác biệt so với những tu sĩ chính đạo khác, những người thường tỏ vẻ căm phẫn hoặc kinh sợ trước tà khí.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. “Kinh hãi không giải quyết được vấn đề. Chỉ có thấu hiểu mới có thể tìm ra phương cách.” Hắn đáp, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm mãnh liệt. Hắn đang cố gắng không chỉ nhìn thấy sự hủy diệt, mà còn nhìn thấy bản chất của thứ đang hủy diệt, để từ đó tìm ra điểm yếu, hoặc một cách đối phó mà chưa ai từng nghĩ tới. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải của mình đang dần trở nên linh hoạt hơn, không còn chỉ là một bức tường vững chắc chống lại sự phản phệ, mà còn là một tấm gương phản chiếu, giúp hắn nhìn rõ hơn bản chất của linh khí, của trật tự, và của cả hỗn loạn.

Họ đi qua những khu rừng bị tà khí ăn mòn, cây cối khô héo, lá rụng tả tơi, không còn chút sinh cơ nào. Tiếng quạ kêu thê lương từ những cành cây trụi lá càng làm tăng thêm vẻ u ám. Mùi ẩm mốc và mục rữa len lỏi trong không khí, hòa lẫn với mùi tà khí nồng nặc, khiến Tiêu Hạo không ngừng nhăn mặt. Lục Trường Sinh lại không hề tỏ vẻ khó chịu. Hắn thậm chí còn dừng lại, nhắm mắt lại, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo cảm nhận luồng tà khí đang hoành hành, như thể đang cố gắng phân tích cấu trúc của nó, tìm kiếm một quy luật ẩn sâu bên trong sự hỗn loạn tưởng chừng như vô tận ấy. Mộc Thanh Y đứng cạnh, im lặng quan sát, ánh mắt phức tạp. Nàng đã từng nghĩ Lục Trường Sinh là một kẻ lập dị, cố chấp với con đường chậm chạp của mình. Nhưng giờ đây, nàng bắt đầu hiểu rằng, sự chậm rãi của hắn không phải là sự yếu kém, mà là sự kiên nhẫn để nhìn thấy những điều mà kẻ khác không thể.

Hành trình tiếp tục, và mỗi bước chân của họ đều là một minh chứng cho sự bành trướng không ngừng của Hắc Ám Ma Tông. Càng gần Vạn Tượng Thành, những dấu hiệu của sự phòng bị càng dày đặc, nhưng đồng thời, những vết sẹo do tà đạo để lại cũng càng rõ ràng hơn, nhắc nhở rằng ngay cả những vùng đất được bảo vệ nghiêm ngặt nhất cũng không hoàn toàn miễn nhiễm.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng rực cả bầu trời phía Tây, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng lại mang theo một nỗi dự cảm nặng nề. Ba người Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y cuối cùng cũng đến được vùng ngoại ô của Vạn Tượng Thành. Từ xa, thành phố hiện ra như một pháo đài khổng lồ, sừng sững giữa không gian, với những bức tường thành cao vút, những tháp canh uy nghiêm và vô số kiến trúc cổ kính tráng lệ. Ánh đèn linh thạch đã bắt đầu thắp sáng, rực rỡ như những vì sao rơi xuống trần gian, tạo nên một vẻ phồn hoa, nhộn nhịp, hoàn toàn đối lập với những cảnh tượng hoang tàn mà họ vừa chứng kiến trên đường.

Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt giãn ra. “Cuối cùng cũng đến! Vạn Tượng Thành vẫn luôn là Vạn Tượng Thành, dường như chưa bị ảnh hưởng nhiều.” Hắn nói, nhưng trong giọng điệu vẫn có chút hoài nghi, bởi những gì hắn đã thấy trên đường đi quá khủng khiếp để có thể tin rằng nơi đây lại bình yên vô sự. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hương liệu quý phái từ trong thành bay ra, hòa lẫn với tiếng ồn ào của đám đông, tạo nên một cảm giác an toàn giả tạo.

Lục Trường Sinh đứng lặng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Vạn Tượng Thành. Hắn không bị vẻ phồn hoa lộng lẫy kia mê hoặc. Ngược lại, hắn cảm nhận được một luồng khí tức ngột ngạt đang bao trùm lên thành phố, một sự căng thẳng tiềm ẩn dưới vẻ ngoài sầm uất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải hắn khẽ dao động, không phải là một sự phản phệ, mà là một sự cộng hưởng tinh vi, như thể nó đang cố gắng phân tích một thứ gì đó vô hình, một vết nứt sâu hơn đang dần lan rộng.

“Bên trong vẻ phồn hoa, có một sự bất ổn đang lớn dần, một vết nứt đang lan ra.” Hắn khẽ nói, tay khẽ chạm vào ngực, nơi Tàn Pháp Cổ Đạo cộng hưởng. Hắn cảm nhận được sự giả tạo, sự che đậy của trật tự bề ngoài, và một nguồn hỗn loạn đang âm thầm tích tụ, lớn mạnh từng ngày. Nó không phải là tà khí lan tràn lộ liễu, mà là một sự biến chất sâu xa hơn, một sự suy yếu của chính đạo tâm.

Mộc Thanh Y đứng cạnh, đôi mắt phượng sắc sảo cũng không ngừng quan sát. Nàng gật đầu đồng tình với Lục Trường Sinh, vẻ mặt nghiêm trọng. “Ngươi nói đúng. Ta cảm nhận được... một thứ gì đó rất lớn đang được ủ mưu ở đây. Không phải chỉ là tà khí đơn thuần.” Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một sự đè nén nặng nề lên linh khí trong thành, như thể có một lực lượng nào đó đang cố gắng bóp nghẹt mọi sinh cơ, mọi trật tự. Nàng đã từng chứng kiến nhiều cuộc chiến, nhiều âm mưu của tà đạo, nhưng lần này, cảm giác lại khác, nó tinh vi hơn, sâu sắc hơn. Có thể Vạn Tượng Thành không chỉ là nơi giao lưu của các thế lực, mà còn là một chiến trường tiềm tàng, nơi Hắc Ám Ma Tông đã cài cắm những quân cờ quan trọng.

Cổng thành Vạn Tượng Thành rộng lớn, cao vút, được canh gác nghiêm ngặt bởi những tu sĩ mặc giáp trụ sáng loáng, khí thế hùng hậu. Từng đoàn tu sĩ cấp cao, những cường giả của các tông môn lớn, cưỡi linh thú hoặc ngự kiếm, liên tục ra vào, báo hiệu một sự kiện lớn sắp diễn ra. Không khí sôi động, nhưng lại chứa đựng một sự đề phòng cao độ. Có thể, đây chính là nơi mà Ma Quân Huyết Ảnh, hoặc ít nhất là những tay sai cấp cao của hắn, đang ngắm tới.

Lục Trường Sinh nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi những ngọn tháp cao nhất vươn lên chạm mây. Hắn biết, con đường của hắn sẽ bắt đầu từ đây, không phải để tranh giành danh lợi hay sức mạnh, mà để tìm kiếm chân lý, để kiểm chứng ý niệm về "trấn áp hỗn loạn từ bên trong" mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã gợi mở. Hắn sẽ không dùng sức mạnh bạo lực, không dùng chiêu thức hoa mỹ, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của vạn vật, để tìm ra cách tái lập trật tự.

Ba người không chần chừ thêm, cùng bước qua cổng thành, tiến vào Vạn Tượng Thành. Mỗi bước chân của Lục Trường Sinh đều vững vàng, trầm tĩnh. Đạo tâm hắn kiên cố như bàn thạch, nhưng tâm trí hắn lại mở rộng như biển cả, sẵn sàng đón nhận mọi hỗn loạn, mọi biến cố để chiêm nghiệm, để thấu hiểu. Con đường tu hành của hắn, từ đây, đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới, một giai đoạn của sự khám phá và kiến tạo. Vạn Tượng Thành, nơi phồn hoa và hỗn loạn giao thoa, đang chờ đợi hắn, và cũng đang chờ đợi một sự thay đổi mà không ai có thể ngờ tới.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free