Cửu thiên linh giới - Chương 265: Ám Ảnh Đạo Tâm: Nghi Vấn Giữa Phế Tích
Trong bóng tối đặc quánh của động phủ tạm bợ, thời gian dường như ngừng trôi, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá và tiếng gió hú bên ngoài vọng vào như lời thì thầm của số phận, càng khắc sâu sự tĩnh mịch đến rợn người. Lục Trường Sinh vẫn ngồi bó gối, thân ảnh gầy gò ẩn mình trong góc khuất, như một pho tượng đá cổ kính bị lãng quên giữa dòng chảy hỗn loạn của nhân gian. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo bằng da thú cổ xưa, với những ký tự thanh tịnh, hài hòa, giờ đây nằm im lìm trong lòng bàn tay hắn, lạnh lẽo đến lạ thường. Nó vẫn ở đó, kiên định và bất biến, nhưng tâm hồn Lục Trường Sinh thì đang trải qua một cơn bão tố chưa từng có.
Nỗi hoài nghi về con đường tu hành "chậm mà chắc" của hắn, về ý nghĩa của việc ổn định đạo tâm khi đại thế đang biến động dữ dội, đã dâng lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy mình đứng trên một vách đá cheo leo, dưới chân là vực sâu không đáy của sự bất lực. Những hình ảnh tan hoang của Vạn Tượng Thành, những lời kể rợn người về sự tàn phá của Hắc Ám Ma Tông cứ lặp đi lặp lại, đay nghiến tâm trí hắn. "Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ mờ mịt và đầy thử thách đến thế." Câu nói ấy như một lời nguyền, ghim chặt vào đáy lòng, khiến hắn không thể tìm thấy lối thoát. Hắn tự vấn, liệu Tàn Pháp Cổ Đạo có phải chỉ là một sự ngụy biện cho sự yếu đuối của bản thân, một lớp vỏ bọc để hắn trốn tránh trách nhiệm trước nhân thế đang lầm than?
Làn da ngăm đen của Lục Trường Sinh, vốn đã khắc khổ theo gió sương, giờ đây càng thêm nhợt nhạt dưới lớp bóng tối. Đôi mắt đen láy, thường ngày tĩnh như hồ thu, nay lại ẩn chứa một nỗi giằng xé nội tâm dữ dội, một sự hỗn loạn mà ngay cả Tàn Pháp Cổ Đạo cũng khó lòng trấn áp. Hắn cố gắng hít thở thật sâu, cảm nhận mùi đá ẩm, rêu phong và đất đai bao trùm lấy không khí, nhưng chẳng thể xua đi cái nặng nề, cái mùi tử khí vô hình đang vương vấn trong tâm tưởng. Hắn nhớ lại những lần Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn vượt qua kiếp nạn, ổn định đạo tâm khi đối mặt với hiểm nguy, nhưng giờ đây, nó lại trở nên vô dụng trước một hiểm nguy khác – hiểm nguy của sự sụp đổ niềm tin.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày, giờ đây cũng đượm vẻ lo lắng sâu sắc. Hắn ngồi đối diện Lục Trường Sinh, trong khoảng không gian chật hẹp của động phủ, lặng lẽ quan sát người bạn thân thiết của mình. Không khí nặng nề bởi sự im lặng và nỗi tuyệt vọng vô hình. Tiêu Hạo hiểu rõ hơn ai hết Lục Trường Sinh đã kiên định với con đường này như thế nào, đã trải qua bao nhiêu khó khăn để giữ vững đạo tâm của mình. Nhưng giờ đây, ngay cả Lục Trường Sinh cũng đang sụp đổ. Hắn biết, lời an ủi thông thường sẽ chẳng có tác dụng gì, nhưng nhìn Lục Trường Sinh như vậy, trái tim hắn không khỏi đau nhói.
Cuối cùng, Tiêu Hạo phá vỡ sự im lặng bằng một giọng thì thầm, gần như là van nài: “Trường Sinh, huynh đừng như vậy... Chúng ta sẽ tìm cách. Nhất định sẽ có cách mà.” Giọng nói của Tiêu Hạo, dù cố gắng trấn an, vẫn không thể che giấu được sự bất lực và lo lắng. Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ dưới lớp đạo bào vải thô.
Lục Trường Sinh khẽ cử động, hơi thở nặng nề hơn. Hắn không nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn cứ đăm đăm vào hư vô, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua bức màn vô minh che phủ tương lai. Giọng hắn khàn đặc, gần như chỉ là một tiếng lầm bầm, như tự nói với chính mình: “Cách nào? Con đường ta chọn... liệu có thể đối diện với thứ này?” Hắn vuốt ve những ký tự trên cuộn da thú, cảm thấy sự tĩnh lặng của chúng đối lập đến đáng sợ với cơn bão đang gào thét trong lòng hắn. “Khi Ma Tông có thể xóa sổ cả một trấn nhỏ chỉ trong một khắc, thì khả năng 'tái lập trật tự' của Tàn Pháp Cổ Đạo, một khả năng mà ta còn chưa nắm bắt được rõ ràng, có phải chỉ là một ảo tưởng hão huyền?”
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, những hình ảnh kinh hoàng lại hiện về: Vạn Tượng Thành đổ nát, những thi thể nằm la liệt, tiếng than khóc và sự tuyệt vọng của những người còn sống sót. Hắn đã cố gắng dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận, để 'đọc' những dấu vết của tà khí, nhưng những gì hắn cảm thấy chỉ là một sự hỗn loạn nguyên thủy, một cơn thủy triều hủy diệt không có trật tự, không có quy luật. Nó khác hẳn với bất kỳ loại tà khí nào hắn từng đối mặt, nó không chỉ ăn mòn linh khí, mà còn nuốt chửng cả sinh mệnh, cả tinh thần.
Một khắc trôi qua, rồi hai khắc... Lục Trường Sinh vẫn chìm trong suy tư. Tiêu Hạo cũng không dám lên tiếng thêm, chỉ lặng lẽ ngồi đó, bầu bạn với người huynh đệ đang chìm trong vực thẳm của hoài nghi. Đột nhiên, Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn nỗi đau và sự giằng xé, nhưng đã có một tia kiên quyết lóe lên, không phải là sự giải thoát, mà là một sự phản kháng. Hắn không thể tiếp tục ngồi đây, chìm đắm trong sự bất lực. Hắn cần phải làm gì đó, dù chỉ là để tìm ra câu trả lời cho chính mình.
“Không thể chỉ ngồi đây.” Lục Trường Sinh nói, giọng đã bớt khàn hơn, mang theo một chút quyết tâm mới. Hắn đứng dậy, động tác tuy còn chậm chạp nhưng đã dứt khoát hơn. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo được hắn cuộn lại, đặt trở lại trong nạp giới, như một lời khẳng định rằng hắn vẫn sẽ mang theo nó, dù trong lòng còn bao nhiêu hoài nghi. “Ta phải tận mắt thấy. Phải hiểu rõ hơn cái 'hỗ loạn' này.” Hắn nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy ẩn chứa một sự kiên định mà Tiêu Hạo chưa từng thấy rõ ràng đến thế, một sự kiên định không phải vì niềm tin tuyệt đối, mà vì một sự thôi thúc phải tìm kiếm, phải đối mặt. Tiêu Hạo gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ đứng dậy theo, hiểu rằng Lục Trường Sinh đã đưa ra quyết định của mình.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mù dày đặc bao phủ vùng đất An Bình Thôn, giấu đi những vết sẹo đau đớn mà đêm qua đã để lại. Trời u ám, không một tia nắng, như thể ông trời cũng đang đau xót trước cảnh tượng tan hoang. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lặng lẽ bước qua rìa thôn, linh khí quanh họ bỗng trở nên nặng nề, ẩm ướt và mang theo một cảm giác khó chịu đến tột cùng. Mùi khói bếp, rơm rạ, hoa dại, những mùi hương quen thuộc của một thôn làng bình yên, giờ đây đã bị thay thế hoàn toàn bởi mùi khét của gỗ cháy, mùi tanh nồng của máu và mùi tử khí hôi thối.
An Bình Thôn, vốn là một bức tranh điền viên yên ả với những ngôi nhà tranh vách đất, mái ngói đơn sơ, ruộng đồng bao quanh xanh mướt, nơi tiếng gà gáy, chó sủa, tiếng trẻ con chơi đùa thường vang vọng khắp nơi, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những ngôi nhà cháy đen trơ trụi, mái ngói vỡ vụn, cột kèo đổ nát. Những cánh đồng lúa xanh mướt đã biến thành bãi đất khô cằn, như thể sinh khí đã bị hút cạn trong một đêm. Xác người nằm la liệt khắp nơi, những thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, vẻ mặt sợ hãi và tuyệt vọng vẫn còn hằn sâu trên khuôn mặt đã cứng đờ. Tiếng than khóc thảm thiết, không phải của người sống, mà là những tiếng vọng lại từ nỗi đau còn vương vấn trong không khí, những tiếng nức nở của những linh hồn chưa siêu thoát.
Tiêu Hạo vừa nhìn thấy cảnh tượng đó đã không kìm được mà nghẹn ngào. Khuôn mặt tròn của hắn trắng bệch, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ngập tràn sự kinh hoàng. Hắn đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng nôn khan dâng lên. Hắn đã từng nghe kể về sự tàn bạo của tà đạo, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một chuyện hoàn toàn khác. “Thật tàn nhẫn! Không thể tin được...” Tiêu Hạo lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy phẫn nộ và bất lực.
Lục Trường Sinh không nói một lời. Khuôn mặt hắn, vốn đã tái nhợt từ đêm qua, giờ đây càng trắng bệch hơn. Đôi mắt hắn không còn vẻ giằng xé, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến đáng sợ, như một cái giếng không đáy phản chiếu lại tất cả nỗi kinh hoàng trước mắt. Hắn bước đi chậm rãi giữa những đống đổ nát, mỗi bước chân như giẫm lên chính đạo tâm của mình. Hắn vươn tay, chạm vào một mảnh gỗ cháy đen, cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo còn sót lại, và sự tàn phá khủng khiếp đã diễn ra. Tàn Pháp Cổ Đạo trong nạp giới của hắn dường như cũng đang rung động nhẹ, một sự phản ứng tự nhiên trước nguồn tà khí hỗn loạn đang bao trùm lấy An Bình Thôn.
Linh khí trong thôn không chỉ bị tà khí xâm thực, mà còn trở nên hỗn loạn đến mức khó tin. Nó không còn là những dòng chảy êm đềm, mà là những xoáy nước điên cuồng, những luồng khí lạnh lẽo và độc hại. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, cố gắng dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận, để phân tích cái "hỗn loạn" này. Hắn muốn tìm kiếm một quy luật, một điểm khởi đầu, một "trật tự" ẩn sâu bên trong, như cách hắn vẫn làm với mọi thứ. Nhưng lần này, hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, một sức mạnh hủy diệt thuần túy, không có lý trí, không có mục đích nào khác ngoài sự xóa sổ. Nó là sự đối lập hoàn toàn với đạo của hắn.
Từ phía xa, một bóng người gầy gò, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ run rẩy bước tới. Đó là Lão Trưởng Thôn của An Bình Thôn, một người may mắn sống sót sau cơn đại nạn, nhưng tâm hồn đã hoàn toàn tan nát. Vẻ mặt phúc hậu thường ngày của ông giờ đây chỉ còn là một nỗi đau đớn vô hạn. Ông nhìn thấy Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, hai vị tu sĩ với khí chất thanh khiết, như nhìn thấy tia hy vọng cuối cùng.
“Tiên trưởng... Tiên trưởng cứu mạng!” Lão Trưởng Thôn quỳ sụp xuống, giọng khóc nức nở, đứt quãng. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Bọn chúng... bọn chúng như ác quỷ... chúng đến quá nhanh, không ai kịp phản ứng... Linh khí bị hút cạn, sinh mệnh bị tước đoạt... cả thôn ta... chỉ còn lại vài người già yếu và trẻ con trốn thoát kịp...”
Ông kể lại trong tiếng nấc nghẹn, những lời run rẩy đầy tuyệt vọng. Hắc Ám Ma Tông đã đến vào giữa đêm, không một lời cảnh báo. Những Ma tu mang theo tà khí cuồn cuộn như sóng thần, càn quét khắp thôn. Chúng không giết người ngay lập tức, mà dùng những pháp thuật tà ác hút cạn linh khí từ đất đai, từ cây cối, và cả từ những sinh linh vô tội. Những người thôn dân, từ khỏe mạnh đến yếu ớt, đều bị tước đoạt sinh khí, hóa thành những cái xác khô héo chỉ trong chớp mắt. Tiếng la hét, tiếng cầu xin, tiếng than khóc vang vọng khắp thôn, nhưng không một ai có thể chống cự.
“Chúng không giống người... chúng là những con quỷ khát máu...” Lão Trưởng Thôn thều thào, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía những đống tro tàn, nơi từng là ngôi nhà ấm cúng của ông. “Chỉ trong một canh giờ... cả An Bình Thôn... không còn gì nữa...”
Lục Trường Sinh lắng nghe, ánh mắt càng tối sầm lại. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng từ lời kể của Lão Trưởng Thôn, cảm nhận được cái lạnh lẽo của tà khí đang vương vấn trong từng ngóc ngách của thôn. Trong tâm trí hắn, câu hỏi từ đêm qua lại vang vọng, giờ đây càng thêm khốc liệt và đau đớn: “Nhanh chóng... tàn bạo... không thể ngăn cản. Đạo của ta... liệu có thể làm gì trước thứ này?” Ý chí bền bỉ và khả năng tự nhận thức sâu sắc của hắn, thứ đã giúp hắn kiên định trên con đường Tàn Pháp Cổ Đạo, giờ đây đang đối mặt với một thử thách to lớn. Đạo tâm của hắn, vốn đã được tôi luyện để vững như bàn thạch, cũng đang bị rung chuyển dữ dội trước cảnh tượng bi thương này.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên rìa An Bình Thôn, nhuộm cả bầu trời âm u một màu đỏ cam rực lửa, như máu. Gió lạnh lùa qua những cây cỏ dại mọc lưa thưa trên vách núi, tạo nên những âm thanh vi vút, thê lương, như tiếng khóc than của đất trời. Mùi khói và tử khí vẫn vương vấn trong không khí, hòa quyện với cái lạnh buốt của buổi chiều tà, tạo nên một bầu không khí nặng nề, đầy suy tư.
Lục Trường Sinh đứng trên vách núi, nhìn xuống An Bình Thôn giờ đã chìm trong bóng tối và sự yên lặng đáng sợ. Không còn tiếng than khóc, không còn tiếng la hét, chỉ còn lại sự trống rỗng và những đống đổ nát. Hình ảnh những người vô tội, những sinh linh bị tước đoạt sinh khí, và sự bất lực của chính mình ám ảnh hắn như một cơn ác mộng không lối thoát. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay hắn dường như nặng hơn bao giờ hết, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì gánh nặng của niềm tin và lý tưởng mà nó đại diện.
Hắn tự vấn gay gắt, giọng lầm bầm khàn đặc, chỉ đủ cho Tiêu Hạo đứng gần đó nghe thấy: “Đạo tâm... có ý nghĩa gì khi không thể bảo vệ một sinh linh nhỏ bé? Kiên định... để rồi nhìn mọi thứ bị hủy diệt?” Nỗi đau đớn trong giọng nói của hắn không phải là sự yếu đuối, mà là sự giằng xé tột cùng của một người tu hành luôn đặt đạo tâm lên hàng đầu. Con đường chậm rãi, tu dưỡng nội tâm này, có thực sự là con đường đúng đắn trong một thời đại hỗn loạn đến vậy? Hay nó chỉ là một sự trốn tránh, một lý tưởng xa vời khi thế giới đang chìm trong biển máu?
Tiêu Hạo đứng cạnh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Hắn muốn nói gì đó để an ủi, để động viên Lục Trường Sinh, nhưng lại không biết phải nói gì. Mọi lời nói dường như đều trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng tàn khốc và nỗi đau khổ tột cùng mà Lục Trường Sinh đang phải đối mặt. Hắn chỉ biết do dự lên tiếng: “Trường Sinh... huynh...”
Lục Trường Sinh không trả lời Tiêu Hạo. Hắn vẫn nhìn xuống thôn làng, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ máu. Trong khoảnh khắc đó, một dòng suy nghĩ khác bỗng lóe lên trong tâm trí hắn, như một tia sét xé toạc màn đêm tuyệt vọng. Nó không phải là một tia hy vọng hão huyền, mà là một sự tìm kiếm, một sự truy vấn sâu sắc hơn vào bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo.
Hắn đã luôn tin rằng Tàn Pháp Cổ Đạo là cội nguồn của trật tự, là con đường để ổn định đạo tâm, để tìm thấy sự hài hòa giữa vạn vật. Nhưng đối diện với sự hỗn loạn thuần túy của tà đạo, hắn nhận ra rằng sự "trật tự" mà hắn tìm kiếm không thể chỉ là thụ động, không thể chỉ là giữ vững chính mình. Nếu tà đạo là một nguồn hỗn loạn không có quy luật, một sự phá hủy hoàn toàn, thì Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn được sinh ra để đối lập với nó, không thể nào chỉ đơn thuần là "phòng ngự" hay "ổn định".
Lục Trường Sinh đột nhiên nắm chặt cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay, xương ngón tay trắng bệch. Ánh mắt hắn, trong khoảnh khắc đó, từ vẻ tuyệt vọng và trống rỗng đã chuyển sang một vẻ kiên định mới, một sự kiên định không còn là nghi ngờ bản thân, mà là nghi ngờ về giới hạn của sự hiểu biết của hắn về Tàn Pháp Cổ Đạo. Giọng hắn, dù vẫn còn khàn, nhưng đã mang theo một sự rõ ràng đến lạ lùng, một sự quyết tâm tìm kiếm: “Nếu tà đạo là hỗn loạn... vậy Tàn Pháp Cổ Đạo, là cội nguồn của trật tự... liệu có phải chỉ để tự giữ mình, hay còn có cách... để trấn áp nó từ bên trong?”
Câu hỏi đó vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một ý nghĩa sâu xa. Trấn áp hỗn loạn từ bên trong – đó là một ý niệm hoàn toàn mới, một hướng đi khác biệt so với những gì hắn từng suy nghĩ. Nó không phải là đối đầu trực diện, không phải là dùng sức mạnh bạo lực để chống lại bạo lực, mà là tìm cách tái lập trật tự ngay trong lòng sự hỗn loạn. Điều này có thể giải phóng tiềm năng thực sự của Tàn Pháp Cổ Đạo, vượt ra ngoài khuôn khổ "ổn định đạo tâm" thông thường.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào buồng phổi, nhưng lần này, nó không còn mang lại cảm giác khó chịu nữa, mà là một sự thanh tỉnh. Hắn quay đầu, ánh mắt hướng về phía Vạn Tượng Thành, nơi các thế lực đang tranh đấu, nơi những cường giả đang tìm cách đối phó với Ma Tông theo cách của riêng họ. Hắn biết, con đường của hắn sẽ không giống họ. Hắn sẽ không chạy theo sức mạnh bùng nổ, không chạy theo tốc độ hủy diệt. Hắn sẽ đi tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi đó, tìm kiếm cách để Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn không chỉ là sự cứu rỗi cho bản thân, mà còn là một phương cách để trấn áp sự hỗn loạn, để tái lập trật tự cho Cửu Thiên Linh Giới này, theo một cách riêng của hắn. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, từ đây, đã rẽ sang một hướng mới, một hướng đi đầy thử thách nhưng cũng đầy tiềm năng, một hành trình khám phá sâu sắc hơn về ý nghĩa thực sự của "đạo".
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.