Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 264: Tàn Pháp Dao Động: Ngã Rẽ Tâm Hồn

Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se thắt và mùi tro tàn vương vấn. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, dưới ánh trăng mờ ảo, nhìn về phía chân trời bị tà khí bao phủ. Lời tự vấn của hắn, “Nếu tà đạo là sự hỗn loạn, thì Tàn Pháp Cổ Đạo... liệu có thể là cội nguồn của trật tự để tái lập lại?” vang vọng trong tâm thức, không còn là một câu hỏi bế tắc, mà là một tia hy vọng mong manh, một hướng đi tiềm ẩn mà hắn muốn khám phá. Hắn đã rời bỏ vị trí thiền định của mình, nhưng tâm trí vẫn không ngừng suy tư, dò xét.

**Chương 264: Tàn Pháp Dao Động: Ngã Rẽ Tâm Hồn**

Mặt trời mọc, nhưng không mang theo sự ấm áp hay tươi sáng vốn có. Ánh bình minh lờ mờ, yếu ớt xuyên qua màn bụi và tro tàn còn sót lại sau thảm họa, phủ lên Vạn Tượng Thành một lớp màu xám xịt ảm đạm. Kiến trúc của thành phố, vốn là sự pha trộn độc đáo của vô số phong cách từ các nền văn hóa khác nhau, giờ đây chỉ còn là những khối đổ nát chồng chất, những bức tường vỡ vụn trơ trọi, và những mái ngói xiêu vẹo phơi mình dưới bầu trời ô trọc. Những con đường từng tấp nập tiếng người, tiếng rao hàng, tiếng pháp khí va chạm, giờ đây chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở, mang theo tiếng than vãn yếu ớt của những linh hồn còn sót lại, hoặc chỉ là vọng âm của một quá khứ huy hoàng đã mất.

Lục Trường Sinh ngồi thiền định giữa một khu phố hoang tàn, nơi từng là dãy cửa hàng sầm uất nhất Vạn Tượng Thành. Hắn nhắm mắt, cố gắng cảm nhận và phân tích những tàn dư của tà khí, những vết thương mà "hỗn loạn" đã để lại trên từng phiến đá, từng khúc gỗ. Hắn muốn tìm kiếm cái gọi là "cội nguồn của trật tự" trong Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, để xem liệu nó có thể "trật tự hóa" những vết thương này, những tàn tích của sự hủy diệt kia hay không. Linh khí trong Tàn Pháp Cổ Đạo luân chuyển chậm rãi trong tâm hải hắn, thanh tịnh và ổn định, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn. Hắn cố gắng đưa luồng linh khí đó ra bên ngoài, để nó tiếp xúc với tà khí, với những mảnh vụn của sự hỗn loạn, hy vọng tìm thấy một điểm tương đồng, một cơ chế để chuyển hóa.

Tuy nhiên, tâm trí hắn lại bị cuốn vào những hình ảnh tàn khốc, những âm thanh đau đớn mà hắn đã chứng kiến. Mùi tro tàn, khói, và mùi máu khô đã phai nhạt nhưng vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của sự mục ruỗng và bụi đất. Cái cảm giác bụi bặm trong không khí như bám vào từng hơi thở, từng tế bào, và sự lạnh lẽo của gạch đá vỡ thấm vào tận xương tủy. Những nỗ lực của hắn để tìm kiếm "trật tự" dường như quá mỏng manh, quá yếu ớt trước quy mô và sự tàn bạo khủng khiếp của "hỗn loạn". Ma khí không chỉ là một dạng năng lượng, nó là một ý chí, một sự phủ nhận sự sống, một khát khao hủy diệt. Làm sao một thứ "trật tự" lặng lẽ, nội tại như Tàn Pháp Cổ Đạo có thể đối chọi với một ý chí tà ác bùng nổ, phá phách như vậy?

"Tàn Pháp Cổ Đạo... liệu ngươi có thực sự là cội nguồn của trật tự, hay chỉ là một ảo ảnh an ủi cho kẻ yếu đuối?" Lục Trường Sinh tự hỏi trong tâm khảm. Câu hỏi này không phải là một sự nghi ngờ thoáng qua, mà là một dòng xoáy sâu hoắm, kéo hắn xuống tận cùng của sự tự vấn. Hắn đã kiên định với con đường này bao nhiêu năm, tin tưởng vào sự "chậm mà chắc", vào việc ổn định đạo tâm là trên hết. Nhưng giờ đây, khi thế giới đang chìm trong biển lửa, khi sinh linh hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt, sự "chậm rãi" của hắn có còn ý nghĩa gì? Liệu con đường của hắn có phải chỉ là một sự trốn tránh, một lời ngụy biện cho sự bất lực của bản thân khi không thể có được sức mạnh bùng nổ như những thiên tài khác?

Hắn nhớ lại lời của Mộc Thanh Y, rằng "sức mạnh không chỉ đến từ việc trực tiếp giao tranh," và rằng "nền móng càng sâu, đại thụ càng đứng vững." Nhưng đại thụ vững vàng đến đâu nếu bão tố quá lớn, có thể nhổ bật cả gốc rễ? Cội nguồn của trật tự có thể làm gì khi hỗn loạn đã biến mọi thứ thành tro bụi, không còn gì để "tái lập" nữa? Sự kiên nhẫn của hắn, sự điềm tĩnh của hắn, dường như chỉ là những viên gạch xếp thành một bức tường mỏng manh trước cơn sóng thần hủy diệt của Ma Tông. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đạo tâm của mình, một cảm giác bất lực chưa từng có.

Lục Trường Sinh từ từ mở đôi mắt đen láy của mình. Ánh nhìn của hắn quét qua khung cảnh đổ nát, những mảnh vỡ của những giấc mơ, những hy vọng đã tan tành. Đôi tay hắn khẽ siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, một cơn đau nhẹ nhưng đủ để kéo hắn trở lại thực tại tàn khốc. Hắn đứng dậy, dáng người hơi gầy gò của hắn in đậm trên nền trời xám xịt. Hắn bước đi chậm rãi giữa những đống đổ nát, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm phiền giấc ngủ vĩnh hằng của những linh hồn đã khuất. Hắn không có mục đích cụ thể, chỉ là đi, như đang tìm kiếm một câu trả lời mà không ai có thể cho hắn, một chân lý mà hắn phải tự mình khám phá giữa đống hoang tàn này. Trong sâu thẳm, hắn mong muốn tìm thấy một dấu vết, một tia sáng nào đó cho thấy Tàn Pháp Cổ Đạo của mình không phải là vô dụng, rằng nó thực sự có thể là "cội nguồn của trật tự" để đối phó với thứ hỗn loạn đang bành trướng. Nhưng mỗi bước đi, sự hoài nghi lại càng lớn dần, như một cái bóng khổng lồ bao phủ lấy tâm hồn hắn.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo một không khí lạnh lẽo hơn dù trời trong, gió nhẹ. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã tìm đến Tụ Linh Các, một trong số ít những quán trọ lớn ở Vạn Tượng Thành đã được sửa chữa tạm thời để phục vụ những tu sĩ còn sót lại hoặc những người từ nơi khác đến. Kiến trúc của Tụ Linh Các nhiều tầng, trang trí tinh xảo, nhưng giờ đây trông có vẻ xơ xác, thiếu đi vẻ lộng lẫy vốn có. Dù vậy, nó vẫn là một điểm sáng hiếm hoi giữa sự hoang tàn. Ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng treo khắp nơi cố gắng xua đi vẻ u ám, nhưng không khí vẫn mang theo sự nặng nề của biến cố.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt láu lỉnh, cố gắng giữ vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng nụ cười trên môi hắn cũng không còn tự nhiên như trước. Hắn kéo Lục Trường Sinh vào một góc tương đối yên tĩnh, cố gọi vài món ăn đơn giản và một bình rượu gạo ấm. “Trường Sinh, huynh cứ mãi trầm tư thế này không phải là cách,” Tiêu Hạo nói, giọng điệu có chút sốt ruột pha lẫn lo lắng. “Dù thế nào, bụng vẫn phải no đã chứ? Huynh cứ giữ thái độ này, ta e rằng không cần Ma Tông ra tay, huynh đã tự hành hạ mình đến kiệt sức rồi.”

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn xa xăm, dường như xuyên qua lớp tường, xuyên qua màn đêm để nhìn về một nơi nào đó không xác định. Hắn cầm chén rượu lên nhấp một ngụm, nhưng không hề cảm nhận được vị ấm nồng. Tâm trí hắn vẫn chìm đắm trong những suy tư về Tàn Pháp Cổ Đạo, về sự bất lực của nó trước quy mô hủy diệt của Ma Tông. Tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ buồn bã từ một góc quán không thể xua tan đi cái cảm giác nặng nề trong lồng ngực hắn. Mùi thức ăn đơn giản, mùi rượu, mùi hương liệu trộn lẫn với mùi bụi đường và cả mùi lo lắng, sợ hãi tỏa ra từ những người xung quanh, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Đúng lúc đó, cửa quán trọ mở ra, và một tu sĩ lang thang bước vào. Hắn có vẻ ngoài tiều tụy, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và sợ hãi. Hắn không nói một lời, chỉ lảo đảo bước đến một cái bàn trống gần đó rồi gục xuống, toàn thân run rẩy không ngừng. Một vài tu sĩ khác trong quán nhìn hắn với ánh mắt ái ngại, nhưng không ai dám lại gần. Một lúc sau, như bị một thứ gì đó thúc giục, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn quét qua những gương mặt xa lạ.

“Chư vị khách quan, xin hãy lắng nghe câu chuyện này!” Giọng hắn khản đặc, run rẩy, như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. “Hắc Ám Ma Tông... chúng đã đến... chúng đã đến trấn Liễu Hoa!”

Cả quán trọ bỗng chốc im bặt. Tiếng chén đĩa ngừng va chạm, tiếng nhạc cụ dừng lại giữa chừng, và mọi ánh mắt đổ dồn về phía người tu sĩ tiều tụy. Tiêu Hạo cũng im bặt, vẻ mặt từ lo lắng chuyển sang sợ hãi, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh như muốn tìm kiếm sự trấn an.

Người tu sĩ nọ bắt đầu kể, giọng hắn lúc đầu còn thều thào, sau đó dần trở nên rõ ràng và đầy ám ảnh. “Họ đến nhanh như gió, tàn phá như bão lửa! Không ai kịp phản ứng! Một đạo ma khí đen kịt từ chân trời ập tới, bao trùm cả trấn. Chỉ trong một khắc, những mái nhà sụp đổ, những con phố tan hoang. Linh khí bị hút cạn, sinh linh hóa thành tro bụi... Thật sự là tận thế! Ta... ta may mắn trốn thoát được nhờ một cổ vật hộ thân, nhưng trấn Liễu Hoa... đã không còn nữa!”

Hắn ôm đầu, gào lên một tiếng thảm thiết, những giọt nước mắt hòa lẫn với bụi bẩn trên gương mặt. “Chúng không thèm để lại một sinh mạng nào! Chúng không cho ai một cơ hội! Khủng khiếp! Tàn bạo hơn bất cứ lời đồn nào!”

Lục Trường Sinh từ từ ngừng đũa, đôi mắt đen láy sắc bén nhìn thẳng về phía người kể chuyện, gương mặt thanh tú của hắn ngày càng trở nên nghiêm nghị. Những lời nói của tu sĩ lang thang như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào những nghi ngờ đang ngự trị trong tâm hồn hắn. Tốc độ tàn phá, sự tàn bạo kinh hoàng chưa từng thấy của Hắc Ám Ma Tông, những điều này một lần nữa nhấn chìm cái gọi là "cội nguồn của trật tự" của hắn vào vực sâu của sự bất lực. Trấn Liễu Hoa, một trấn nhỏ cách Vạn Tượng Thành không xa, đã bị xóa sổ chỉ trong một khắc. Vậy thì Vạn Tượng Thành, dù kiên cố đến mấy, liệu có thể chống đỡ được bao lâu nếu Hắc Ám Ma Tông thực sự dốc toàn lực?

Tiêu Hạo nuốt nước bọt, nắm chặt lấy tay Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng đang tỏa ra từ người bạn của mình. Hắn muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc. Cả quán trọ chìm trong một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thút thít của người tu sĩ lang thang và tiếng gió nhẹ bên ngoài. Sự thật tàn khốc của Ma Tông, không chỉ là một mối đe dọa, mà là một hiện thực đang gặm nhấm từng tấc đất của Cửu Thiên Linh Giới, và mỗi tin tức mới lại càng làm nặng trĩu thêm áp lực lên mọi tu sĩ, đặc biệt là Lục Trường Sinh, người đang tự vấn về con đường mình đã chọn.

***

Đêm khuya, trời yên, gió lạnh thổi qua những khe núi đá, tạo nên những âm thanh hú nhẹ. Lục Trường Sinh trở về động phủ tạm thời của mình, m���t hang động tự nhiên giản dị với vài dấu vết cải tạo thô sơ như một bàn đá, một giường đá và một pháp trận tụ linh đơn giản. Không gian bên trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá và tiếng côn trùng đêm yếu ớt từ bên ngoài vọng vào. Mùi đá ẩm, rêu phong và đất đai bao trùm lấy không khí, thêm vào sự lạnh lẽo và cô độc.

Lục Trường Sinh không bật dạ minh châu, để mình chìm trong góc tối của động phủ. Hắn ngồi bó gối, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, như một đứa trẻ đang sợ hãi giữa đêm tối. Những lời nói của người tu sĩ lang thang, những hình ảnh tàn tích của Vạn Tượng Thành, và cả những dấu vết của trấn Liễu Hoa bị xóa sổ, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn như một cuộn phim kinh hoàng. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên đạo tâm mình, nặng hơn bất kỳ ngọn núi nào, sâu hơn bất kỳ vực thẳm nào.

Nỗi hoài nghi sâu sắc về con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã kiên định bấy lâu nay bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nuốt chửng mọi tia hy vọng le lói mà hắn vừa tìm thấy. Liệu sự "ổn định đạo tâm", sự "chậm mà chắc" của hắn có còn ý nghĩa gì khi thế giới đang đứng trước bờ vực hủy diệt, cần sức mạnh tức thời để chống lại tà ác? Khi Ma Tông có thể xóa sổ cả một trấn nhỏ chỉ trong một khắc, thì khả năng "tái lập trật tự" của Tàn Pháp Cổ Đạo, một khả năng mà hắn còn chưa nắm bắt được rõ ràng, có phải chỉ là một ảo tưởng hão huyền?

Hắn cảm thấy mình đứng giữa một ngã rẽ, một ngã rẽ mà hắn chưa từng đối mặt trong suốt hành trình tu hành của mình. Con đường phía trước mờ mịt chưa từng có. Một bên là con đường của sự kiên định, tiếp tục tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo, tin vào việc tu dưỡng nội tâm, vào sự chậm rãi và vững chắc. Nhưng con đường đó có thể dẫn hắn đến đâu, khi mà sự hủy diệt diễn ra quá nhanh, quá tàn bạo? Liệu hắn có thể đứng vững nhìn thế gian chìm trong biển lửa mà không hành động, chỉ vì "đạo của ta là chậm rãi, là ổn định"?

Bên kia là con đường của sự thay đổi, của việc từ bỏ những gì đã tin tưởng, tìm kiếm một phương pháp tu hành khác, một sức mạnh bùng nổ hơn để đối phó với Ma Tông. Nhưng điều đó có nghĩa là từ bỏ Tàn Pháp Cổ Đạo, từ bỏ chính bản ngã của hắn, từ bỏ con đường đã định hình nên Lục Trường Sinh ngày hôm nay. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng. Tàn Pháp Cổ Đạo là tất cả những gì hắn có, là nền tảng của đạo tâm hắn. Từ bỏ nó, liệu hắn có còn là chính mình? Hay chỉ là một tu sĩ bình thường khác, cố gắng chạy theo dòng chảy của thời đại, và rồi bị cuốn trôi trong hỗn loạn?

“Tàn Pháp Cổ Đạo... liệu ngươi có phải là sự cứu rỗi, hay chỉ là một lời ngụy biện cho sự yếu đuối của ta?” Giọng nói nội tâm của Lục Trường Sinh vang vọng, đầy đau đớn và giằng xé. “Liệu ta có đang tự lừa dối chính mình, khi thế gian đang cần những cường giả hủy thiên diệt địa, mà ta lại mãi mãi đi tìm 'trật tự' trong sự 'hỗn loạn'?”

Hắn chậm rãi, run rẩy lấy ra cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo từ trong nạp giới. Cuộn da thú cổ xưa, với những ký tự thanh tịnh, hài hòa, giờ đây dường như không còn mang lại sự an ủi hay câu trả lời như mọi khi. Hắn vuốt ve những ký tự đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. Nó vẫn ở đó, kiên định và bất biến, nhưng tâm hồn Lục Trường Sinh thì đang dao động dữ dội. Ánh mắt hắn, trong bóng tối của động phủ, đầy vẻ đấu tranh, nội tâm giằng xé giữa niềm tin đã xây đắp và hiện thực tàn khốc đang hiện hữu.

Sự tĩnh mịch của động phủ chỉ càng làm nổi bật cơn bão trong lòng hắn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn nghe như tiếng đếm ngược của thời gian, tiếng gió hú bên ngoài như lời thì thầm của số phận. Lục Trường Sinh cảm thấy mình đang đứng trên một vách đá cheo leo, dưới chân là vực sâu không đáy, và hắn phải đưa ra một lựa chọn, một quyết định sẽ định hình lại toàn bộ con đường tu hành của mình. Sự hoài nghi đã đạt đến đỉnh điểm, và đây không còn là một câu hỏi về triết lý, mà là một lựa chọn sinh tử, không chỉ cho bản thân hắn, mà có thể là cho cả Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong bóng tối. Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ mờ mịt và đầy thử thách đến thế.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free