Cửu thiên linh giới - Chương 263: Tàn Pháp Khúc: Hồi Âm Trong Bão Tố
Ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua màn bụi mịt mù còn sót lại từ trận chiến kinh hoàng, nhuộm một màu vàng cam u uất lên Vạn Tượng Thành. Nơi đây, từng là một trung tâm phồn hoa bậc nhất của Cửu Thiên Linh Giới, giờ chỉ còn là một bức tranh tan hoang của gạch đá vỡ vụn, cột kèo đổ nát và những mảnh pháp khí mục nát. Tiếng gió hú nhẹ qua những khung cửa sổ trống hoác, lướt trên những bức tường cháy đen, mang theo mùi tro tàn, bụi bặm và cái lạnh lẽo của sự chết chóc. Đâu đó, tiếng đá vụn lạo xạo dưới chân một con chuột hoang, hay tiếng chim hoang kêu thảng thốt từ một cành cây gãy gập, điểm xuyết vào không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
Giữa cảnh tượng tiêu điều ấy, Lục Trường Sinh đứng lặng như một pho tượng. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả. Bộ đạo bào vải thô màu xám đã bạc màu, lẫn vào màu của đất đá, khiến hắn gần như hòa mình vào bối cảnh hoang tàn xung quanh. Đôi mắt đen láy của hắn, thường ngày mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây lại ẩn chứa một sự dao động sâu sắc, một nỗi hoài nghi không thể che giấu. Ánh mắt hắn xa xăm, quét qua từng tàn tích, từng vết sẹo mà tà khí để lại, như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, hay một lời giải thích cho sự hủy diệt hiển hiện trước mắt. Linh khí hỗn loạn và nặng nề bao trùm lấy không gian, mang theo một cảm giác bức bách, khó chịu, nhưng Lục Trường Sinh dường như không hề bận tâm. Hắn chỉ đơn thuần cảm nhận nó, như cảm nhận một vết thương đang rỉ máu của thế giới.
Cách đó không xa, Tiêu Hạo ngồi bệt xuống một đống gạch đổ nát, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ cũng đượm vẻ trầm tư. Khuôn mặt tròn của hắn không giấu được sự lo lắng khi nhìn người bạn đồng hành của mình. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là người dễ dàng bị lay động, nhưng sự tàn phá của Vạn Tượng Thành, sự bất lực của các cường giả chính đạo, đã giáng một đòn nặng nề vào niềm tin của bất cứ ai. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một cái bóng thầm lặng bên cạnh. Tiêu Hạo có thể cảm nhận được luồng khí tức nặng nề tỏa ra từ Lục Trường Sinh, không phải là sát khí hay oán khí, mà là một loại áp lực tinh thần cực độ, một sự đấu tranh dữ dội trong nội tâm.
*Tàn Pháp Cổ Đạo... liệu có thực sự là con đường đúng đắn?* Lục Trường Sinh tự vấn trong tâm khảm, giọng nói nội tâm trầm thấp như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. *Nó cho ta sự kiên định, đạo tâm vững chắc, nhưng trước sức tàn phá kinh hoàng này, liệu sự kiên định ấy có nghĩa lý gì? Ta có thể đứng vững, vạn pháp bất xâm, nhưng còn những người khác thì sao? Còn những sinh linh vô tội kia?*
Hắn nhớ lại những lời Mộc Thanh Y đã nói ở chương trước, rằng đạo tâm kiên cố của hắn có thể trở thành ngọn hải đăng giữa bão táp. Nhưng ngọn hải đăng, dù vững vàng đến mấy, cũng không thể tự mình xua tan cuồng phong, không thể tự mình dập tắt những con sóng hung tợn đang nuốt chửng những con thuyền nhỏ bé.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh, mọi hình ảnh của sự hoang tàn đều biến mất. Hắn chỉ còn cảm nhận được dòng linh khí hỗn loạn đang chảy xiết xung quanh, những mảnh vỡ của đạo vận, những tiếng kêu than của phàm trần vang vọng trong hư không. Hắn cố gắng cảm nhận bản chất của sự hỗn loạn ấy, sự ăn mòn của ma khí, nhưng sâu trong tâm hải, Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn vận chuyển chậm rãi, ổn định, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn. Nó không bị ảnh hưởng, không bị đồng hóa bởi sự hỗn loạn bên ngoài, nhưng cũng không thể tự mình xua tan nó.
*Các cường giả, thiên tài đều thất bại.* Hắn lại tự nhủ, trong đầu hiện lên hình ảnh các tông chủ, các vị trưởng lão, những người từng được xưng tụng là trụ cột của chính đạo, giờ đây hoặc đã ngã xuống, hoặc đang thoi thóp trong tuyệt vọng. *Sức mạnh thuần túy không thể ngăn cản sự hỗn loạn. Thần thông quảng đại, pháp bảo vô song, tất cả đều tan vỡ như bong bóng xà phòng trước sự tấn công của Ma Quân Huyết Ảnh và Hắc Ám Ma Tông. Vậy, con đường của ta... con đường chỉ chú trọng vào sự vững chắc nội tại, có thể làm gì?*
Hắn mở mắt ra, ánh mắt quét qua từng tàn tích một lần nữa. Mùi ẩm mốc, mùi đất hoang tàn, mùi lạnh lẽo của đêm còn vương vấn trong không khí ban ngày. Hắn nhìn thấy những mảnh vỡ của các pháp khí cao cấp, từng là niềm kiêu hãnh của các tông môn, giờ chỉ còn là sắt vụn vô tri. Hắn nhìn thấy những vết tích của những trận pháp hùng mạnh, từng được cho là bất khả xâm phạm, giờ chỉ còn là những đường vân nứt nẻ trên mặt đất. Tất cả đều chỉ ra một sự thật nghiệt ngã: sức mạnh bên ngoài, dù lớn đến đâu, cũng có giới hạn.
Tiêu Hạo khẽ cựa mình, nhặt một mảnh ngói vỡ vụn, rồi lại thả xuống. Hắn không biết Lục Trường Sinh đang suy nghĩ gì, nhưng vẻ mặt của bạn hắn đủ để nói lên tất cả. *Trường Sinh đang suy nghĩ điều gì mà đến nỗi quên cả thời gian như vậy? Chắc hẳn là chuyện lớn lắm.* Hắn thầm nghĩ. *Kể từ khi đối mặt với Huyết Ảnh Ma Quân, tâm cảnh của Trường Sinh đã thay đổi rất nhiều. Không còn chỉ là sự điềm tĩnh và kiên định, mà còn có cả sự trăn trở, sự tìm kiếm.* Tiêu Hạo hiểu rằng, Lục Trường Sinh không phải đang hoài nghi về giá trị của chính mình, mà là đang hoài nghi về con đường mà hắn đã chọn, liệu nó có đủ để đối mặt với một đại kiếp mang tính hủy diệt như thế này hay không. Đó là một nỗi lo lắng không thể nói thành lời, một gánh nặng vô hình mà chỉ những người có đạo tâm thực sự mới có thể cảm nhận được. Hắn chỉ có thể im lặng ở bên, để Lục Trường Sinh tự mình tìm ra câu trả lời. Sự im lặng của Tiêu Hạo, đôi khi, lại là sự ủng hộ mạnh mẽ nhất.
Lục Trường Sinh bước chậm rãi giữa những đống đổ nát, mỗi bước chân đều vang lên tiếng lạo xạo nhỏ. Hắn không đi tìm kiếm gì cụ thể, chỉ đơn thuần là muốn cảm nhận, muốn hòa mình vào cái không khí tang thương này, để những hoài nghi trong lòng hắn có thể được bộc lộ một cách trọn vẹn nhất. Hắn nhớ lại những tháng ngày tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo, từng bước từng bước củng cố đạo tâm, thanh lọc linh hồn, giữ vững bản nguyên. Hắn đã từng tin rằng, chỉ cần tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, thì mọi thử thách đều có thể vượt qua. Nhưng giờ đây, "vạn biến" ấy đã trở thành một cơn hồng thủy nuốt chửng tất cả, và sự "bất biến" của hắn dường như chỉ là một hòn đá nhỏ giữa đại dương.
*Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.* Lục Trường Sinh thì thầm, nhưng không ai nghe thấy. *Ma đạo lợi dụng tâm ma, lợi dụng sự tham lam, sợ hãi, oán hận để khuếch trương sức mạnh. Chúng ăn mòn từ bên trong, phá hoại từ gốc rễ. Các cường giả kia, họ chỉ chú trọng vào việc chống đỡ bên ngoài, vào việc tiêu diệt thân xác. Nhưng làm sao có thể tiêu diệt được một thứ đã cắm rễ sâu trong tâm hồn?*
Hắn dừng lại trước một bức tường thành đổ nát, nơi những vết cào cấu của ma khí vẫn còn hằn sâu. Chúng không chỉ phá hủy vật chất, mà còn để lại một thứ khí tức âm u, nặng nề, khiến linh khí xung quanh trở nên vẩn đục. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vết tích ấy, cảm nhận sự lạnh lẽo và ăn mòn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải của hắn khẽ rung động, tự động thanh lọc bất kỳ luồng tà khí nào cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn. Đó là bản năng của nó, là công dụng cơ bản nhất của nó. Nhưng liệu nó có thể làm được gì hơn thế? Liệu nó có thể thanh lọc cả một vùng trời đất đang bị ma khí ô nhiễm? Liệu nó có thể hóa giải sự hỗn loạn đang bủa vây Cửu Thiên Linh Giới? Những câu hỏi cứ liên tục dội vào tâm trí Lục Trường Sinh, không ngừng nghỉ, không ngừng tìm kiếm một lời đáp.
Mặt trời dần nghiêng về phía tây, ánh sáng ban ngày yếu ớt nhường chỗ cho sắc hoàng hôn u ám. Vạn Tượng Thành, trong ánh chiều tà, càng thêm phần thê lương, như một bộ xương khổng lồ phơi mình giữa trời đất. Tiếng gió lạnh se bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi sương và cái lạnh buốt của đêm sắp đến. Những âm thanh ồn ào của chợ trời, của những sinh hoạt thường nhật từng vang vọng khắp nơi, giờ chỉ còn là những tiếng động rời rạc, xa xăm từ những khu vực may mắn ít bị tàn phá hơn. Mùi thức ăn đa dạng, gia vị, thảo dược đã biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc, mùi đất đá hoang tàn, và một chút mùi tanh của máu đã khô.
Sau nhiều giờ đứng lặng và trầm tư, Lục Trường Sinh di chuyển đến một góc khuất, nơi một phần của một ngôi đền cổ kính vẫn còn đứng vững, dù đã bị nứt nẻ và phủ đầy rêu phong. Hắn ngồi xuống trên một phiến đá lạnh lẽo, khoanh chân, nhưng không phải để tu luyện mà để tiếp tục chìm sâu vào thế giới nội tâm của mình. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy ấy là cả một cơn bão cảm xúc và lý trí đang giằng xé.
Hắn hồi tưởng lại từng lời Mộc Thanh Y đã nói. Nàng đã khẳng định giá trị của đạo tâm kiên định, của con đường 'chậm mà chắc', của việc xây dựng nền móng vững chắc. *“Đạo tâm kiên định là nền móng sâu sắc, đại thụ càng đứng vững.”* Lời nàng vang vọng trong tâm trí hắn. Lục Trường Sinh biết điều đó là đúng. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một nền tảng vững vàng hơn bất kỳ công pháp nào khác mà hắn từng biết. Nó giúp hắn nhìn thấu bản chất của linh khí, của đạo vận, của mọi sự vật. Nó giúp hắn không bị lạc lối bởi những cám dỗ của sức mạnh hay danh vọng. Nhưng... *nền móng ấy có thể chống đỡ cả một cơn bão tàn phá thế giới sao?* Câu hỏi này như một mũi dùi sắc nhọn, đâm thẳng vào những gì hắn từng tin tưởng một cách tuyệt đối.
Nếu Tàn Pháp Cổ Đạo chỉ giúp hắn giữ vững bản thân, thì nó có khác gì một sự ích kỷ? Nếu hắn có thể bình an vô sự giữa hỗn loạn, còn vạn vật sinh linh khác chìm trong biển lửa, thì cái "đạo" mà hắn theo đuổi có ý nghĩa gì? Lời nói của Mộc Thanh Y, dù mang theo sự tin tưởng và an ủi, cũng không thể xoa dịu hoàn toàn những nghi vấn đang bùng lên trong lòng hắn. Chúng chỉ củng cố lại niềm tin vào bản thân hắn, nhưng không giải quyết được bài toán lớn hơn: làm thế nào để Tàn Pháp Cổ Đạo có thể cứu vớt đại thế?
*Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.* Lục Trường Sinh nhớ lại một trong những châm ngôn mà hắn đã tự đặt ra cho mình. Hắn đã chọn con đường này, con đường của sự bền bỉ, của sự thấu triệt, của sự vững vàng. Nhưng khi đại thế biến động, khi ma khí tràn lan, khi sinh linh đồ thán, thì liệu việc "đi hết con đường đã chọn" có đủ? Liệu hắn có đang vô tình tự giam mình trong một cái kén an toàn, mặc kệ thế sự đổi thay?
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, linh khí trong cơ thể hắn tuần hoàn một cách chậm rãi, đều đặn. Nó mang lại cho hắn một sự bình yên nội tại, một cảm giác vạn pháp bất xâm. Nhưng càng bình yên, hắn lại càng thấy day dứt. Sự bình yên của hắn có được là nhờ Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng sự bình yên ấy lại có vẻ quá xa xỉ, quá cá nhân trong bối cảnh toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trên bờ vực sụp đổ.
*Nếu ta chỉ vững vàng cho riêng mình, còn thiên hạ chìm trong biển lửa, thì ý nghĩa của 'đạo' là gì?* Hắn tự hỏi. Đạo của hắn, không phải là đạo của sự thống trị, cũng không phải là đạo của sự thờ ơ. Nó là đạo của sự sống, của sự tồn tại, của sự hòa hợp. Nhưng làm sao có thể hòa hợp được khi có một thế lực đang cố tình phá vỡ mọi trật tự? Làm sao có thể tồn tại được khi bản thân cội rễ của sự sống đang bị ăn mòn?
Lục Trường Sinh bắt đầu phân tích sâu hơn về những khía cạnh ít được chú ý của Tàn Pháp Cổ Đạo. Nó không chỉ là một công pháp tu luyện nội tâm, mà còn là một phương pháp chiêm nghiệm về bản chất của vạn vật. Nó không chỉ giúp ổn định đạo tâm, mà còn giúp hắn nhìn thấu những bản chất sâu xa nhất, những quy luật ẩn giấu đằng sau mọi hiện tượng. Hắn đã từng sử dụng nó để hóa giải những ảo cảnh, để chống lại những công kích tinh thần. Nhưng đó chỉ là những ứng dụng nhỏ nhoi, mang tính cá nhân.
*Liệu Tàn Pháp Cổ Đạo có thể có một ý nghĩa vĩ mô hơn?* Hắn suy nghĩ. *Liệu nó có phải là một loại "thuốc giải độc" cho thế giới, chứ không chỉ là cho bản thân ta?* Hắn nhớ lại cảm giác khi Tàn Pháp Cổ Đạo tự động thanh lọc ma khí khi hắn chạm vào vết tích trên tường thành. Đó là một phản ứng bản năng, một khả năng vốn có của nó. Nhưng nếu khả năng ấy được khuếch đại, được vận dụng một cách có chủ đích, thì sao?
Lục Trường Sinh ngồi thiền, nhưng không phải để hấp thụ linh khí hay đột phá cảnh giới. Hắn thiền để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, để tìm kiếm một con đường khác, một cách nhìn nhận mới về Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn cảm thấy mình đã quá chú trọng vào khía cạnh phòng thủ của nó, vào việc bảo vệ bản thân. Nhưng Mộc Thanh Y đã nói, "sức mạnh không chỉ đến từ việc trực tiếp giao tranh." Vậy, sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo nằm ở đâu, nếu không phải là ở khả năng công kích?
Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Trăng mờ ảo trên cao, cố gắng soi rọi xuống những tàn tích đổ nát, nhưng chỉ càng làm tăng thêm vẻ u ám. Tiếng côn trùng đêm hoạt động, tiếng gầm gừ yếu ớt của yêu thú từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng cô độc của sự sống sót giữa đống hoang tàn. Không khí lạnh se, thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng Lục Trường Sinh không hề cảm thấy chút khó chịu nào. Tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm trong những suy tư sâu sắc nhất.
Trong bóng đêm, Lục Trường Sinh chậm rãi mở đôi mắt đen láy của mình. Ánh sáng le lói từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải của hắn dường như cũng sáng hơn một chút, không phải là ánh sáng chói lọi của thần thông, mà là một thứ ánh sáng nội tại, ấm áp và kiên định. Hắn nhận ra rằng, sự kiên định không chỉ là chịu đựng, mà còn là khả năng *thay đổi* và *thích nghi* một cách vững chắc. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là bất động, mà là bất biến trong vạn biến. Nó không ban cho hắn sức mạnh bùng nổ để trực tiếp hủy diệt ma quân, nhưng nó ban cho hắn sự thấu triệt bản chất, sự kiên nhẫn để tìm ra điểm yếu của mọi thứ, kể cả của tà đạo.
*Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.* Lục Trường Sinh thì thầm, nhưng lần này, giọng nói nội tâm của hắn mang theo một sự rõ ràng, một sự kiên định mới. *Bản tâm bất biến không có nghĩa là ta phải đứng yên. Nó có nghĩa là ta phải giữ vững căn nguyên của mình, ngay cả khi mọi thứ xung quanh đang thay đổi. Và sự thay đổi ấy, có thể là chìa khóa.*
Hắn đã luôn coi Tàn Pháp Cổ Đạo là một tấm khiên, một bức tường thành bảo vệ. Nhưng giờ đây, hắn bắt đầu nhận ra rằng nó có thể là nhiều hơn thế. Nếu ma khí là sự hỗn loạn, là sự ăn mòn, là sự phá hoại trật tự, thì Tàn Pháp Cổ Đạo, với bản chất thanh tịnh, ổn định và hài hòa của nó, có thể là cội nguồn của trật tự để tái lập lại. Nó không trực tiếp chống lại sự hỗn loạn bằng sức mạnh, mà bằng cách *thiết lập* lại trật tự, bằng cách *khôi phục* lại bản nguyên.
*Nếu tà đạo là sự hỗn loạn, thì Tàn Pháp Cổ Đạo... liệu có thể là cội nguồn của trật tự để tái lập lại?* Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, không phải là một ý tưởng hoàn chỉnh, mà là một hướng đi, một khả năng. Hắn đã từng nghĩ rằng Tàn Pháp Cổ Đạo chỉ có thể giúp hắn tự bảo vệ. Nhưng Mộc Thanh Y đã gieo vào lòng hắn một hạt giống: một ngọn hải đăng không chỉ để soi đường cho bản thân, mà còn cho những người khác.
Hắn đứng dậy. Dáng người hơi gầy của hắn dưới ánh trăng mờ không còn vẻ cô độc, mà lại toát lên một sự kiên cường khó tả. Ánh mắt hắn, không còn vẻ hoài nghi hay trăn trở, mà thay vào đó là một sự kiên định mới, sâu sắc hơn, một sự quyết tâm âm thầm. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi tà khí vẫn còn vương vấn, như một tấm màn đen bao trùm lấy một phần của Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh biết, con đường phía trước vẫn còn mờ mịt, những câu hỏi về cách thức đối phó với Ma Tông vẫn còn đó, và những thử thách sắp tới có thể còn tàn khốc hơn gấp bội. Nhưng giờ đây, hắn đã không còn đơn độc trên con đường tự vấn đó. Hắn đã tìm thấy một hướng đi mới, một tiềm năng ẩn giấu trong Tàn Pháp Cổ Đạo mà trước đây hắn chưa từng nghĩ tới. Đạo của hắn, dù chưa kết thúc, nhưng chắc chắn sẽ không còn như trước nữa. Nó sẽ phải biến chuyển, phải thích nghi, để trở thành một ngọn hải đăng thực sự giữa màn đêm tà khí đang bao trùm. Và có lẽ, chính trong sự hoài nghi này, một chân lý mới đã được khai mở, một con đường mới đã được vén màn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà đang bước vào một chương mới, đầy hứa hẹn và thử thách.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.