Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 274: Vạn Tượng Thành: Khúc Quanh Của Thiên Tài

Quảng trường Vạn Tượng Thành vẫn chìm trong dư âm của sự kinh ngạc và tán thưởng. Tiếng reo hò tuy đã dần lắng xuống, nhưng ánh mắt của vô số tu sĩ vẫn dõi theo bóng dáng Lâm Phong, như một bức tượng sống động của sự xuất chúng. Khí thế hùng tráng mà hắn vừa tạo ra vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ của linh thảo từ các cửa hàng quanh quảng trường và chút hơi ẩm từ mặt đá được lau chùi kỹ lưỡng. Nắng buổi trưa trải vàng óng ả, nhưng không khí không hề oi bức, trái lại, một làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi bụi đường và chút vị mặn của biển cả từ phương xa, nhắc nhở về sự rộng lớn của Cửu Thiên Linh Giới.

Lục Trường Sinh đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn cảm nhận được sự sôi sục của linh khí xung quanh, sự hưng phấn lan truyền từ người này sang người khác, tạo nên một trường năng lượng vô hình, náo nhiệt nhưng cũng tiềm ẩn sự hỗn loạn. Hắn không khỏi nghĩ đến con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, một con đường không tìm kiếm sự chú ý, không phô trương sức mạnh chói lòa, mà chỉ lặng lẽ củng cố đạo tâm, thanh lọc tạp niệm. Con đường của Lâm Phong rực rỡ như sao băng xẹt qua bầu trời đêm, thu hút mọi ánh nhìn, nhưng đạo của hắn, liệu có bền vững như vầng trăng rằm lặng lẽ tỏa sáng vạn năm?

Chỉ chốc lát sau, một luồng uy áp hùng hậu bao trùm toàn bộ quảng trường, khiến mọi tiếng xôn xao lập tức tắt ngúm. Trên đài cao, Vạn Pháp Tông Chủ từ từ tiến lên, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng như đuốc nhìn quét qua từng người một. Ông khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh thẫm, những đường vân mây cuộn trên vạt áo như ẩn chứa thiên cơ, toát lên khí chất lãnh đạo và sự từng trải của một cường giả đứng trên đỉnh phong.

“Chư vị thiên tài, chư vị đạo hữu,” giọng nói của Vạn Pháp Tông Chủ vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi tai nghe rõ mồn một, “thử thách đầu tiên đã chứng minh sức mạnh và tốc độ phi phàm của các ngươi. Lâm Phong của Vạn Pháp Tông ta đã thể hiện xuất sắc, không phụ kỳ vọng.” Ông khẽ gật đầu về phía Lâm Phong, người đang đứng ở một góc sân khấu, vẻ mặt tự mãn hiện rõ.

“Tuy nhiên,” Vạn Pháp Tông Chủ tiếp lời, ngữ điệu trầm xuống đôi chút, “con đường tu hành không chỉ là nhanh hay chậm, không chỉ là mạnh hay yếu. Nó còn là sự tinh tế của linh giác, là độ vững chắc của đạo tâm, là khả năng thấu hiểu vạn vật. Vì lẽ đó, thử thách thứ hai mà các ngươi phải đối mặt, sẽ là ‘Mê Trận Cổ Linh’.”

Đám đông bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng chỉ là những tiếng thì thầm nhỏ, đầy vẻ tò mò. “Mê Trận Cổ Linh?” Tiêu Hạo, đứng cạnh Lục Trường Sinh, không khỏi thốt lên, đôi mắt láu lỉnh mở to. “Nghe tên đã thấy khó rồi, Trường Sinh huynh. Không biết Lâm Phong huynh có còn giữ được phong độ áp đảo không?” Hắn quay sang Lục Trường Sinh, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa có chút lo lắng cho những người tham gia.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, không đáp lời. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Trong tâm hải hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo như một dòng suối mát lành, lặng lẽ chảy, thanh lọc mọi tạp niệm. Hắn biết, mọi thử thách đều là một phần của đại đạo, và không phải lúc nào sức mạnh cũng là chìa khóa vạn năng.

Vạn Pháp Tông Chủ tiếp tục giải thích, chỉ tay về phía một khu vực rộng lớn ở giữa quảng trường, nơi những luồng sáng mờ ảo đang đan xen vào nhau, tạo thành một không gian có vẻ hư ảo, vừa thực vừa mơ. “Mê Trận Cổ Linh này được kiến tạo từ những trận pháp cổ xưa nhất của Vạn Tượng Thành, yêu cầu người tham gia không chỉ có linh lực dồi dào, mà còn phải có linh giác nhạy bén để phân biệt thật giả, và một đạo tâm kiên định để không bị mê hoặc bởi ảo ảnh. Mục tiêu của các ngươi là vượt qua mê trận, chạm tới viên linh châu đặt ở trung tâm. Ai chạm tới trước, sẽ là người chiến thắng.”

Lâm Phong, đứng đó, nghe lời Vạn Pháp Tông Chủ, khóe miệng khẽ nhếch lên. Trong mắt hắn, dù là mê trận cổ xưa hay hiện đại, chỉ cần có đủ tốc độ và sức mạnh tuyệt đối, thì vạn pháp đều có thể bị phá giải. Hắn tin vào con đường của mình, tin vào bản thân hắn. Hắn không cần đạo tâm kiên định, không cần linh giác tinh tế, hắn có tốc độ, hắn có sức mạnh, đó là tất cả những gì hắn cần. Hắn tự tin bước lên thềm đá dẫn vào khu vực thử thách mới, nơi những luồng sáng mờ ảo như mời gọi, như thách thức. Ánh mắt hắn quét qua Lục Trường Sinh đang đứng trong đám đông, như một lời tuyên chiến không tiếng động, đầy kiêu ngạo và tự tin.

Mộc Thanh Y, khoác lên mình bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sâu thẳm dõi theo Lâm Phong. Nàng không nói gì, nhưng khóe môi khẽ mím lại, một sự suy tư chợt lóe lên trong ánh mắt. Nàng cảm nhận được sự khác biệt của Mê Trận Cổ Linh này, một thứ không thể dùng phàm lực mà phá giải. Nàng biết, con đường của Lâm Phong rực rỡ là vậy, nhưng liệu có phải là con đường duy nhất để đi đến cuối cùng? Nàng quay đầu nhìn về phía Lục Trường Sinh, người vẫn đứng đó, điềm tĩnh lạ thường, như thể mọi sự hưng phấn và lo lắng xung quanh đều không thể chạm tới hắn. Một tia sáng phức tạp lóe lên trong mắt nàng, pha lẫn sự tò mò và một chút thấu hiểu.

Lục Trường Sinh đứng giữa đám đông, linh khí Vạn Tượng Thành phả vào mặt hắn, mang theo hơi thở của vạn vật và sự biến động của thời đại. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của Mê Trận Cổ Linh, một sự phức tạp không nằm ở sức mạnh hủy diệt, mà nằm ở sự tinh vi, sự đánh lừa cảm giác và đạo tâm. Đây không còn là cuộc đua tốc độ đơn thuần, mà là một cuộc đấu trí, một cuộc thử nghiệm sự kiên định của bản nguyên. Hắn biết, con đường phía trước của Lâm Phong, dù khởi đầu có vẻ rực rỡ đến mấy, cũng sẽ không thể tránh khỏi những khúc quanh khó lường, những bế tắc mà chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc mới có thể hóa giải.

** **

Lâm Phong dũng mãnh lao vào Mê Trận Cổ Linh, toàn thân hắn như một mũi tên xé gió, mang theo khí thế ngút trời. Bước chân hắn nhanh nhẹn, linh hoạt đến kinh người, mỗi bước di chuyển đều tạo ra một luồng linh lực chấn động nhẹ trong không khí. Ngay từ những bước đầu tiên, hắn đã thể hiện sự vượt trội của mình. Những ảo ảnh đầu tiên của mê trận, chỉ là những bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện, những âm thanh mê hoặc từ hư vô, đều bị hắn vượt qua một cách dễ dàng. Tốc độ kinh người của hắn cho phép hắn tránh né mọi đòn tấn công bất ngờ từ các ảo ảnh, như một cơn gió lướt qua mà không để lại dấu vết.

Chỉ trong nháy mắt, Lâm Phong đã tiến sâu hơn vào mê trận. Hắn gặp phải một vài kết giới nhỏ, những bức tường linh lực mờ ảo chắn ngang đường. Đối với các tu sĩ khác, đây có thể là một thử thách khó nhằn, đòi hỏi phải tìm kiếm điểm yếu hoặc dùng linh lực tinh tế để hóa giải. Nhưng với Lâm Phong, hắn chỉ đơn giản là dùng sức mạnh tuyệt đối. Một chưởng vung ra, mang theo uy lực bá đạo, xé toạc không gian, khiến kết giới rung chuyển dữ dội rồi vỡ tan tành như pha lê. Âm thanh vỡ vụn vang vọng trong mê trận, dù bị trấn áp bởi trận pháp nhưng vẫn đủ để đám đông bên ngoài nghe thấy.

“Tuyệt! Lâm Phong huynh vẫn mạnh mẽ như vậy!” Tiêu Hạo không kìm được reo lên, giọng nói đầy hưng phấn. “Trận pháp này cũng không làm khó được hắn! Xem ra, quán quân đã định rồi!” Hắn vỗ vỗ vai Lục Trường Sinh, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Đám đông bên ngoài cũng một lần nữa bùng nổ những tiếng reo hò thán phục. Họ đã quen với việc Lâm Phong luôn là người dẫn đầu, luôn là người phá vỡ mọi giới hạn. Hình ảnh hắn xông pha trong mê trận, uy mãnh và không chút ngần ngại, càng khắc sâu niềm tin của họ vào sức mạnh tuyệt đối.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư dõi theo Lâm Phong, nhưng không chỉ dừng lại ở những hành động bề ngoài. Hắn cảm nhận được những luồng linh khí phức tạp trong mê trận, những dòng chảy ẩn sâu dưới vẻ ngoài hào nhoáng. Hắn hiểu rằng, sức mạnh có thể phá vỡ, tốc độ có thể vượt qua, nhưng đôi khi, sự tinh tế và thấu hiểu mới là chìa khóa thực sự.

Trong mê trận, Lâm Phong vẫn giữ vững niềm tin sắt đá của mình. “Chỉ là mấy trận pháp cỏn con, tốc độ tuyệt đối có thể phá vạn pháp!” Hắn thầm nhủ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt. Hắn tự tin rằng, không có gì trên đời này mà tốc độ và sức mạnh của hắn không thể chinh phục. Mê trận này, dù có vẻ cổ xưa đến mấy, cũng chỉ là một trò đùa, một chướng ngại vật nhỏ trên con đường đến với vinh quang của hắn. Hắn lao đi, nhanh hơn, mạnh hơn, như muốn chứng minh cho tất cả thấy rằng, con đường mà hắn đã chọn là con đường đúng đắn nhất, con đường đưa hắn đến đỉnh cao của tu hành. Hắn đã thấy viên linh châu ở phía xa, nó lấp lánh ánh sáng huyền ảo, như một lời mời gọi đầy hấp dẫn.

Từ khán đài, Mộc Thanh Y vẫn không rời mắt khỏi Lâm Phong. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại, như đang cố gắng nhìn xuyên qua những tầng ảo ảnh của mê trận. “Sức mạnh của hắn là không thể nghi ngờ, nhưng...” nàng thì thầm khẽ khàng, giọng nói sắc sảo nhưng chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy, “...trận pháp này không chỉ đơn thuần là sức mạnh.” Nàng đã từng đọc qua những điển tịch cổ xưa về Mê Trận Cổ Linh, biết rằng nó được kiến tạo không phải để ngăn cản bằng vũ lực, mà để thử thách đạo tâm, linh giác, và sự thấu hiểu về bản chất của linh khí. Mộc Thanh Y nhìn thấy sự vội vàng trong mỗi bước chân của Lâm Phong, sự dựa dẫm quá mức vào tốc độ, mà thiếu đi sự cẩn trọng, sự tinh tế cần có để cảm nhận những dòng chảy vô hình của trận pháp. Nàng biết, Mê Trận Cổ Linh không phải là một chiến trường, mà là một bài kiểm tra triết lý. Và Lâm Phong, dường như đang bỏ qua điều đó. Nàng quay sang nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn đứng đó, điềm tĩnh, như thể đã nhìn thấu tất cả.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự chú ý từ Mộc Thanh Y, nhưng hắn không biểu lộ bất kỳ điều gì. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Mê Trận Cổ Linh dần trở nên rõ nét hơn. Hắn không dùng linh lực để cảm nhận, mà dùng đạo tâm để thấu hiểu. Hắn thấy những dòng năng lượng ẩn sâu, những nút thắt linh khí tinh vi mà mắt thường không thể nhìn thấy, mà chỉ có linh giác cực kỳ nhạy bén hoặc đạo tâm cực kỳ vững vàng mới c�� thể nhận ra. Hắn biết, con đường mà Lâm Phong đang đi, dù mạnh mẽ đến mấy, cũng sẽ có giới hạn. Và giới hạn đó, đang dần hiện rõ trong Mê Trận Cổ Linh.

** **

Khi Lâm Phong tiến sâu hơn vào Mê Trận Cổ Linh, bầu không khí xung quanh hắn bắt đầu thay đổi một cách rõ rệt. Những ảo ảnh không còn là những bóng ma đơn thuần mà trở nên sống động như thật, những âm thanh mê hoặc từ hư không biến thành những lời thì thầm cám dỗ, những tiếng gầm gừ đe dọa, hay thậm chí là những hình ảnh về vinh quang, về quyền lực, về những mong ước sâu xa nhất trong lòng người. Chúng không còn tấn công bằng linh lực, mà trực tiếp nhắm vào tâm trí, vào đạo tâm của người tham gia. Đồng thời, những kết giới không còn là bức tường vật lý dễ dàng bị phá vỡ, mà biến thành những nút thắt linh khí vô hình, những luồng năng lượng đan xen phức tạp, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng không thể dùng sức mạnh thuần túy mà phá giải. Mùi ozon nhẹ từ linh khí hỗn loạn trong mê trận càng lúc càng nồng, tạo cảm giác ngột ngạt và khó chịu.

Lâm Phong vẫn giữ nguyên tốc độ kinh người của mình, nhưng chính sự nhanh nhẹn đó lại trở thành gánh nặng. Hắn lao vào những khoảng không tưởng chừng trống rỗng, nhưng thực chất lại là những cạm bẫy tinh vi, những nút thắt linh khí vô hình. Mỗi khi hắn cố gắng dùng linh lực phá vỡ, những luồng năng lượng đó không hề tan biến mà chỉ biến đổi, luồn lách qua các đòn tấn công của hắn, thậm chí còn phản phệ nhẹ, khiến hắn cảm thấy một làn sóng chấn động khó chịu chạy dọc kinh mạch.

“Khốn kiếp! Tại sao lại thế này?!” Lâm Phong gầm gừ, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán tuấn tú. Hắn thử dùng những công pháp bá đạo nhất của mình, những chiêu thức từng xé nát núi non, nhưng tất cả đều trở nên vô hiệu trong mê trận này. Linh lực của hắn như bị nuốt chửng vào khoảng không, không gây ra bất kỳ tác dụng nào. Hắn không thể tấn công ảo ảnh, vì chúng không có thực thể. Hắn không thể phá hủy nút thắt linh khí, vì chúng không phải là vật chất. Sự tự tin ban đầu của hắn bắt đầu lung lay dữ dội, nhường chỗ cho sự bối rối, sau đó là bực bội.

Đám đông bên ngoài bắt đầu xôn xao, những tiếng reo hò ban nãy đã chuyển thành những lời bàn tán thì thầm đầy lo lắng. Họ thấy Lâm Phong, người vừa rồi còn uy phong lẫm liệt, giờ đây đang loay hoay trong mê trận, tốc độ giảm hẳn, những đòn tấn công trở nên vô nghĩa.

“Ơ… sao Lâm Phong huynh lại đứng yên ở đó?” Tiêu Hạo bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Có vẻ hắn gặp rắc rối thật rồi. Hắn đang cố gắng, nhưng dường như không có tác dụng. Không phải hắn rất mạnh sao?” Ánh mắt láu lỉnh của hắn giờ đây đầy vẻ hoang mang.

Mộc Thanh Y, với ánh mắt điềm tĩnh, nhìn Lục Trường Sinh. “Trận pháp cổ xưa không thể dùng sức mạnh để phá giải,” nàng cất lời, giọng nói sắc sảo nhưng không hề có chút phán xét, “cần phải thấu hiểu bản chất của nó, sự vững vàng của đạo tâm. Lâm Phong quá dựa vào tốc độ và sức mạnh, mà quên mất rằng, có những thứ không thể dùng vũ lực mà chinh phục.” Lời nói của nàng như một lời giải thích thấu đáo, khiến Tiêu Hạo chợt vỡ lẽ.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm dõi vào mê trận. Trong tâm hải hắn, một ý niệm chợt lóe lên. ‘Đây là một phần của ‘Đạo’ đã bị lãng quên từ ‘Vạn Cổ Khai Thiên’.’ Hắn thầm nghĩ. ‘Sức mạnh có thể phá hủy hình hài, nhưng không thể xóa bỏ quy luật ẩn sâu. Mê trận này không phải là chiến trường của linh lực, mà là một thử thách của tri thức, của linh giác, của sự kiên định trong tâm hồn.’ Hắn cảm nhận được sự bất lực của Lâm Phong, một sự bất lực không đến từ yếu kém về linh lực, mà đến từ sự thiếu hụt về chiều sâu của đạo tâm và sự thấu hiểu về vạn vật. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ không chạy theo tốc độ hay sức mạnh, mà lại tập trung vào sự bền vững, vào việc lắng nghe bản chất của linh khí, vào việc củng cố đạo tâm. Hắn chợt nhận ra, chính những gì mà Tàn Pháp Cổ Đạo đang vun đắp trong hắn, lại là thứ mà Mê Trận Cổ Linh đang tìm kiếm.

Trong mê trận, Lâm Phong đã hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo ban đầu. Hắn thử đủ mọi cách, từ công pháp tấn công mạnh mẽ đến những chiêu thức phòng ngự tinh vi, thậm chí là những bí pháp dò xét linh khí, nhưng tất cả đều thất bại. Mồ hôi thấm đẫm vạt áo, hơi thở hắn trở nên dồn dập. Ánh mắt hắn từ bối rối chuyển sang bực bội, rồi cuối cùng là một sự bất lực đến tuyệt vọng. Hắn đứng im, giữa những luồng sáng ảo ảnh xoay vần, cơ thể hắn run rẩy nhẹ. Hắn không thể tiến lên, cũng không thể lùi lại. Con đường của hắn, con đường của tốc độ và sức mạnh tuyệt đối, đã gặp phải một khúc quanh, một bức tường vô hình mà hắn không thể xuyên thủng.

Vạn Pháp Tông Chủ trên đài cao, khuôn mặt vẫn uy nghiêm nhưng đôi mắt sáng như đuốc lại ánh lên một vẻ suy tư sâu sắc. Ông đã nhìn thấy không ít thiên tài gặp bế tắc, nhưng cách Lâm Phong đối mặt với nó lại khác biệt. Ông nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, như thể đang cân nhắc hai con đường tu luyện đối lập nhau. “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp,” lời nói của chính ông lại vọng lên trong tâm trí, như một lời nhắc nhở về bản chất của tu hành.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nơi viên linh châu vẫn lấp lánh nhưng giờ đây lại xa vời vợi. Hắn đã kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt mất đi vẻ sáng ngời, chỉ còn lại sự hoài nghi và thất vọng. Hắn chợt nhớ đến ánh mắt điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, và lời nói của Mộc Thanh Y. Hắn đã chọn con đường tốc độ, nhưng giờ đây, tốc độ lại đẩy hắn vào một ngõ cụt.

Sự thất bại của Lâm Phong trong Mê Trận Cổ Linh không chỉ là một bế tắc cá nhân, mà còn là một dấu hiệu. Một dấu hiệu cho thấy đại thế biến thiên không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn đòi hỏi sự thấu hiểu, sự kiên định và một đạo tâm vững như bàn thạch. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn nhiều mê trận như thế này, những mê trận mà chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo mới có thể dẫn lối. Và Lục Trường Sinh, đứng đó, quan sát tất cả, cảm nhận được một trách nhiệm vô hình đang dần đặt lên vai mình, giữa một Vạn Tượng Thành đang dậy sóng, nơi các thiên tài tranh giành danh vọng, và nơi tà đạo đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc để bùng nổ.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free