Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 260: Áp Lực Đại Thế: Bước Chân Chậm Giữa Cuồng Phong

Sau lời nói của Lục Trường Sinh, màn sương mù bao phủ tâm trí Vạn Pháp Tông Chủ dường như đã tan đi phần nào, nhường chỗ cho một con đường mờ mịt nhưng chứa đựng hy vọng mới. Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cũng nhận ra sự đúng đắn trong phân tích của hắn, một chân lý mà họ, những người tu sĩ quen dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề, đã bỏ qua. Ánh mắt Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh chất chứa nhiều hàm ý, vừa là sự tin tưởng, vừa là gánh nặng ông sắp đặt lên vai một người mà ông từng cho là bình thường. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của Lục Trường Sinh, chậm rãi mà vững chắc, có lẽ chính là ngọn hải đăng mà Cửu Thiên Linh Giới đang cần trong thời khắc phong ba bão táp này.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua lớp mây xám xịt, yếu ớt chiếu rọi xuống Vạn Tượng Thành. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khói khét lẹt, mùi máu khô tanh nồng và cả một thứ tà khí âm u, lạnh lẽo, tựa như một tấm màn tang bao phủ lấy thành phố. Thay vì sự nhộn nhịp thường ngày, giờ đây chỉ còn là tiếng bước chân vội vã của những tu sĩ chính đạo đang nỗ lực khắc phục hậu quả, tiếng kêu than yếu ớt từ những người bị thương, và tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà đổ nát. Vạn Tượng Thành, từng là biểu tượng của sự phồn hoa và linh khí, giờ đây mang một vẻ thê lương đến nao lòng.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi trên con phố lát đá lạnh lẽo, ánh mắt đen láy trầm tư quét qua từng mảng tường đổ nát, từng vệt cháy đen còn vương trên mặt đất. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó tả, trong bộ đạo bào vải thô màu xám đã bạc màu, hắn trông càng thêm giản dị giữa khung cảnh đổ nát và sự vội vã của người đời. Hắn không tham gia vào công việc di dời gạch đá hay chữa trị vết thương thể xác, mà lại tập trung cảm nhận. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhẹ nhàng trong cơ thể, không phải để tăng cường tu vi, mà để cảm ứng, để thấu triệt bản chất của những luồng tà khí còn sót lại.

Hắn cảm nhận rõ rệt những sợi tà khí mảnh như tơ, không ngừng len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố, không chỉ phá hủy vật chất mà còn gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vào sâu thẳm tâm hồn những người dân vô tội. Chúng không chỉ là năng lượng hắc ám đơn thuần, mà còn mang theo những dao động tinh thần tiêu cực, một loại độc tố vô hình gặm nhấm niềm tin, ăn mòn ý chí, và khuếch đại sự chia rẽ.

"Tà khí này... nó không chỉ là phá hoại, nó đang ăn mòn niềm tin, gieo rắc sự chia rẽ. Một đòn đánh vào tận gốc rễ của đạo tâm," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo một chút nặng nề. Hắn đã nói điều này với Vạn Pháp Tông Chủ đêm qua, nhưng giờ đây, tận mắt chứng kiến và tận tâm cảm nhận, sự thấu hiểu của hắn càng thêm sâu sắc. "Ma Tông không chỉ muốn chinh phục thể xác, chúng còn muốn nô dịch tinh thần. Chúng muốn chính đạo tự sụp đổ từ bên trong, biến những người từng kiên cường thành những kẻ hoảng loạn, nghi ngờ."

Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Hắn đi bên cạnh Lục Trường Sinh, dáng người nhanh nhẹn nhưng bước chân lại có phần nặng nề. Mái tóc đen cắt ngắn của hắn lấm lem bụi bặm, bộ y phục màu sắc tươi sáng thường ngày cũng đã bạc màu vì khói bụi. Hắn nhìn quanh, thở dài thườn thượt. "Sư huynh, nhìn xem, Vạn Tượng Thành tan hoang thế này... Ma Tông đúng là ác độc tột cùng!" Giọng hắn đầy phẫn nộ, nhưng sâu trong đó là sự bất lực. "Chúng ta, những người tu sĩ, lại để chúng làm càn đến mức này. Dân chúng vô tội... họ không đáng phải chịu đựng những điều này."

Mộc Thanh Y, thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc đã dính chút bụi, đôi mắt phượng nàng vẫn sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư. Nàng cũng đang quan sát những cảnh tượng xung quanh, bàn tay nàng vô thức nắm chặt chuôi thanh kiếm cổ bên hông. Nàng, một thiên tài kiếm đạo, một người luôn tin vào sức mạnh của kiếm để bảo vệ chính đạo, giờ đây lại cảm thấy một sự bất lực lạ thường. Kiếm của nàng có thể chém giết ma binh, nhưng không thể thanh tẩy nỗi sợ hãi trong lòng người dân, không thể xua đi tà khí đang gặm nhấm đạo tâm. Lời Lục Trường Sinh đêm qua đã gieo vào lòng nàng một hạt mầm nghi vấn, và giờ đây, hạt mầm ấy đang dần nảy nở. Nàng hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là đối kháng về tu vi và pháp bảo.

"Chúng đang gieo rắc sự hỗn loạn và chia rẽ, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh khẽ nói, mở mắt ra. Đôi mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại chất chứa một nỗi ưu tư mà hiếm khi hắn bộc lộ. "Càng sợ hãi, càng oán hận, chúng ta càng rơi vào bẫy của chúng. Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng không thể loại bỏ gốc rễ của tà niệm." Hắn dừng lại, nhìn về phía xa, nơi những ngọn lửa nhỏ vẫn còn le lói trên những mái nhà đổ nát. "Để chiến thắng cuộc chiến này, chúng ta không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự kiên định của đạo tâm, sự minh triết của trí tuệ, và sự đoàn kết từ tận đáy lòng."

Tiêu Hạo gật đầu, dù vẫn còn chút bối rối. "Nhưng sư huynh, chúng ta... chúng ta phải làm gì? Ngồi yên nhìn chúng làm loạn sao? Chúng ta không thể cứ mãi bị động như thế này!" Hắn lo lắng cho dân chúng, cho Vạn Tượng Thành, và cho cả chính đạo đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ. Hắn là một người thực tế, và sự bị động không phải là lựa chọn trong tâm trí hắn.

Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, rồi nhìn Vạn Pháp Tông Chủ và Mộc Thanh Y. "Không phải ngồi yên, mà là hiểu rõ bản chất của kẻ địch để tìm ra cách đối phó phù hợp. 'Trận pháp vô hình' của Ma Tông, nó không phải là một pháp trận được bày ra bằng tinh thạch hay phù văn, mà là sự tổng hòa của tà khí, của nỗi sợ hãi, của sự tuyệt vọng mà chúng gieo rắc. Chúng ăn mòn ý chí, chia rẽ các thế lực, khiến cho chính đạo tự suy yếu từ bên trong. Mỗi khi chúng ta hoảng loạn, mỗi khi chúng ta nghi ngờ nhau, mỗi khi chúng ta dùng bạo lực để trả thù mà không thấu rõ bản chất, chính là chúng ta đang tự mình tiếp tay cho 'trận pháp' của chúng." Hắn giải thích, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Hắn phác họa một bức tranh toàn cảnh về chiến lược của Ma Tông, một chiến lược mà các cường giả chính đạo, với sự tập trung vào sức mạnh và đối kháng trực diện, đã hoàn toàn bỏ qua. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn khẽ rung động, cho hắn một cái nhìn thấu triệt hơn về bản chất của tà khí, không chỉ là sự phá hủy mà còn là sự biến chất, sự uốn nắn.

Mộc Thanh Y khẽ thở dài, nàng đã nhìn thấy điều này, đã cảm nhận được sự bất lực của sức mạnh thuần túy. "Ý ngươi là... chúng ta đang chiến đấu trên một chiến trường vô hình? Một chiến trường mà vũ lực không thể giải quyết?" Nàng đã dần nhận ra điều này từ đêm qua, khi kiếm của nàng không thể thanh tẩy tà khí đang gặm nhấm tâm hồn con người. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của sức mạnh thuần túy, và giờ đây, lời Lục Trường Sinh đã xác nhận những gì nàng cảm nhận. Nàng nhìn hắn, một tia hy vọng mới lóe lên trong ánh mắt, nhưng cũng có một sự lo lắng ẩn sâu.

***

Đến trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Vạn Tượng Thành, khiến không khí càng thêm oi bức. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi bặm và một chút nồng nặc của những linh dược đang được dùng để chữa trị thương vong, hòa lẫn với tàn dư của tà khí. Linh Khí Phường, khu chợ vốn sầm uất nhất thành, giờ đây vắng vẻ đến lạ thường. Nhiều cửa hàng đã đóng cửa, những cửa hàng còn mở cũng không còn sự náo nhiệt mặc cả. Thay vào đó, là một không khí lo lắng, gấp gáp bao trùm, như thể mọi người chỉ muốn hoàn thành việc mua bán rồi nhanh chóng tìm nơi ẩn náu.

Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y đi sâu vào Linh Khí Phường, tìm kiếm vài vật phẩm cần thiết để phòng thân và hỗ trợ chữa trị. Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát, vẫn cố gắng bắt chuyện với vài người bán hàng để thăm dò tin tức, nhưng những gì hắn nhận được chỉ là những cái lắc đầu ngao ngán và những tiếng thở dài.

"Sư huynh, chúng ta cứ thế này... tu luyện chậm chạp, làm sao chống lại Ma Tông được?" Tiêu Hạo quay lại, giọng nói không còn sự dí dỏm thường ngày mà thay vào đó là một vẻ sốt ruột hiếm thấy. "Người ta toàn thiên tài, tu vi vù vù lên, có người chỉ trong vài tháng đã đột phá cảnh giới. Còn chúng ta... Tàn Pháp Cổ Đạo của sư huynh tuy vững chắc, nhưng tiến cảnh lại quá chậm. Mình thì... cũng không phải thiên tài gì cho cam. Nếu Ma Tông cứ tiếp tục như thế này, chúng ta làm sao mà chống đỡ nổi?" Hắn chỉ tay về phía một gian hàng bán pháp khí phòng ngự, nơi một tu sĩ trẻ đang cố gắng ép giá một tấm phù hộ mệnh, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn. "Sức mạnh mới là thứ lên tiếng trong thời loạn lạc này!"

Lục Trường Sinh đứng tựa vào một quầy hàng vắng khách, nơi những viên linh thạch đủ màu sắc giờ đây cũng mất đi vẻ lấp lánh vốn có dưới ánh nắng gắt. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm, tựa như đang nhìn xuyên qua những mái nhà đổ nát, xuyên qua không gian và thời gian. Hắn lắng nghe Tiêu Hạo nói, không phản bác, mà chỉ im lặng suy tư. Nội tâm hắn không phải là không có dao động. Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, nhưng nó cũng là một con đường tu hành vô cùng chậm rãi, lấy bền vững làm trọng, lấy chiêm nghiệm làm gốc. Trong thời bình, đó có thể là một lợi thế, nhưng trong thời đại biến động, khi tà đạo trỗi dậy mạnh mẽ, liệu sự chậm rãi có còn là lựa chọn đúng đắn?

Mộc Thanh Y, lúc này đang xem xét một thanh kiếm pháp khí bị sứt mẻ ở lưỡi, cũng quay sang nhìn Lục Trường Sinh. Nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát, kiên định, nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Tiêu Hạo nói không sai. Tu hành không chỉ dựa vào tốc độ, mà còn dựa vào sự thấu hiểu và kiên định. Nhưng... Lục Trường Sinh," nàng khẽ gọi tên hắn, giọng điệu có phần mềm mỏng hơn thường lệ, "huynh có từng nghĩ, con đường của huynh liệu có quá chậm không, trong thời khắc đại thế này? Ma Tông không cho chúng ta thời gian để chậm rãi. Mỗi ngày trôi qua, chúng lại càng mạnh hơn, càng tàn độc hơn."

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại mang nặng gánh lo trong lòng. "Ta đã nghĩ rất nhiều. Con đường của ta là cầu sự vững chắc, đạo tâm kiên cố, vạn pháp bất xâm. Ta tin rằng chỉ khi nội tâm kiên định, chúng ta mới có thể đối mặt với mọi biến c�� mà không bị lung lay. Nhưng... khi đại thế cuồng phong nổi lên, khi bách tính lầm than, khi tà khí tràn ngập, liệu sự chậm rãi có còn là lựa chọn đúng đắn?" Hắn nói ra những băn khoăn hiếm khi bộc lộ, lời nói tựa như những tảng đá nặng nề đè lên tâm can.

Hắn nhớ lại những lời thầy mình từng dạy: 'Tu hành là đi hết con đường đã chọn, không phải chạy đua với thời gian'. Nhưng liệu có phải tất cả các con đường đều phù hợp với mọi thời điểm? Nếu con đường của hắn quá chậm, quá cô độc, liệu hắn có thể bảo vệ được những người hắn quan tâm, những người hắn coi là bằng hữu, là huynh đệ? Liệu hắn có thể bảo vệ được cái 'thiên hạ' mà hắn vẫn luôn chiêm nghiệm? Áp lực đè nặng lên vai hắn không chỉ là từ Ma Tông, mà còn từ chính sự kỳ vọng của những người xung quanh, và từ câu hỏi lớn về con đường đạo của hắn.

"Tốc độ đôi khi cũng là một loại sức mạnh, sư huynh," Tiêu Hạo tiếp lời, giọng đầy vẻ thất vọng. "Nếu chúng ta không đủ nhanh để ngăn chặn Ma Tông, thì dù đạo tâm có kiên cố đến mấy, cũng chỉ là cái cọc gỗ giữa biển dữ. Rốt cuộc, vẫn sẽ bị sóng dữ nhấn chìm mà thôi." Hắn lắc đầu, rồi lại nhìn quanh, vẻ mặt đầy bất an.

Mộc Thanh Y không nói gì, nhưng ánh mắt nàng cũng chất chứa sự đồng tình với Tiêu Hạo. Nàng biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ yếu đuối, nhưng trong bối cảnh hiện tại, sự chậm rãi của hắn có thể bị hiểu lầm, hoặc tệ hơn, bị coi là vô dụng. Nàng đã chứng kiến nhiều thiên tài ngã xuống chỉ vì quá chú trọng tốc độ mà bỏ qua nền tảng, nhưng nàng cũng chưa từng thấy ai tu luyện chậm rãi mà có thể xoay chuyển càn khôn trong thời khắc nguy cấp như thế này.

Lục Trường Sinh nhìn hai người bạn đồng hành của mình, một người lo lắng đến mức hoảng loạn, một người lý trí đến mức nghi ngờ. Hắn hiểu nỗi lo của họ, bởi vì hắn cũng đang phải đối mặt với chính những nỗi lo ấy trong nội tâm. Tàn Pháp Cổ Đạo tuy giúp hắn giữ vững bản tâm, nhưng nó không thể loại bỏ hoàn toàn những suy tư, những trăn trở của một phàm nhân giữa đại thế biến động. Hắn biết, hắn cần phải tìm ra một lối đi, không phải là thay đổi con đường của mình, mà là tìm cách để con đường ấy trở nên hữu dụng, trở nên mạnh mẽ hơn trong cơn cuồng phong.

***

Chiều muộn, ánh nắng gắt đã dịu đi, nhường chỗ cho một không khí trầm lắng hơn bao trùm Vạn Tượng Thành. Dù vậy, sự u ám vẫn chưa tan biến. Trong một góc vắng của Tụ Linh Các, một nơi vốn là điểm hẹn của các tu sĩ để đàm đạo và giao lưu, giờ đây cũng trở nên yên tĩnh lạ thường. Linh khí ở đây có phần hỗn tạp hơn những nơi khác, nhưng những ngọn đèn lồng ấm áp và đồ nội thất gỗ tinh xảo đã mang lại một cảm giác ấm cúng, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của tà khí bên ngoài. Mùi trà thơm thoang thoảng, hòa với hương gỗ trầm, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của thành phố.

Vạn Pháp Tông Chủ, trong bộ đạo bào xanh thẫm, ngồi đối diện Lục Trường Sinh. Khuôn mặt uy nghiêm thường ngày của ông giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và ưu tư. Đôi mắt sáng của ông mang theo một sự bế tắc khó che giấu, không còn vẻ cao ngạo của một Tông chủ đứng đầu chính đạo, mà thay vào đó là sự trăn trở của một người đang gánh vác trọng trách lớn, tìm kiếm một lối thoát trong tuyệt vọng. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, tựa như trút bỏ gánh nặng ngàn cân.

"Lục Trường Sinh, ta đã chứng kiến sự hỗn loạn hôm qua," Vạn Pháp Tông Chủ mở lời, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi. "Các tông môn tranh cãi, không ai có giải pháp triệt để. Mỗi người một ý, hoặc là tấn công liều lĩnh, hoặc là co cụm phòng thủ. Sự chia rẽ đã trở thành một vết thương chí mạng cho chính đạo." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, "Ta thấy ngươi... ngươi nhìn thấu được điều gì đó khác thường. Những lời ngươi nói đêm qua, về 'trận pháp vô hình', về sự ăn mòn đạo tâm... ta đã suy nghĩ rất nhiều."

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt trầm tư khẽ chớp. Hắn biết, Vạn Pháp Tông Chủ đã trải qua một đêm không ngủ, phải đối mặt với những áp lực khổng lồ từ các thế lực khác. "Bẩm Tông chủ, Ma Tông không chỉ tấn công thân thể, họ đang tấn công đạo tâm. Sự hoảng loạn, chia rẽ chính là mục tiêu của họ. Sức mạnh thuần túy không thể giải quyết gốc rễ vấn đề này." Hắn lặp lại những lời đã nói, nhưng lần này, giọng điệu của hắn càng thêm kiên định. "Chúng gieo rắc tà niệm, khuếch đại nỗi sợ hãi, biến niềm tin thành nghi ngờ, biến đoàn kết thành phân ly. Khiến cho chính đạo tự sụp đổ từ bên trong, đó mới là mục tiêu cuối cùng của chúng."

Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu, ánh mắt ông lộ vẻ suy tư sâu sắc. "Ngươi nói đúng. Ta đã quá chú trọng vào việc đối phó với Ma Binh, với tà thuật, mà quên mất rằng, chiến trường lớn nhất lại nằm trong chính đạo tâm của chúng ta, của bách tính." Ông lại thở dài, một gánh nặng dường như được trút bỏ, thay vào đó là một con đường mới, dù còn mờ mịt, nhưng đã hiện ra. Lời nói của Lục Trường Sinh như một luồng gió mát, thổi tan đi màn sương mù của sự bế tắc trong tâm trí ông. "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Ta đã từng tin vào điều đó, nhưng trong cơn cuồng nộ của đại thế, ta lại quên mất bản tâm."

Ông nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy mong đợi, pha lẫn một chút bối rối. "Vậy theo ngươi, chúng ta phải làm gì? Con đường của ngươi... nó liệu có đủ nhanh để ngăn cản một làn sóng tà ác đang dâng trào? Ta biết ngươi theo đuổi sự vững chắc, nhưng thời cuộc không cho phép chúng ta chậm rãi. Ma Uyên đang suy yếu, Ma Quân Huyết Ảnh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Chúng ta không còn nhiều thời gian."

Lời nói của Vạn Pháp Tông Chủ chạm đúng vào nỗi băn khoăn sâu thẳm nhất trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn không thể phủ nhận sự thật rằng con đường tu hành của hắn là chậm rãi. Trong khi các thiên tài khác vùn vụt thăng cấp, hắn vẫn kiên trì từng bước một, củng cố đạo tâm, chiêm nghiệm thiên địa. Sự vững chắc là điều hắn theo đuổi, nhưng giờ đây, sự vững chắc ấy có thể trở thành gánh nặng, thành xiềng xích trói buộc hắn giữa cuộc chiến cam go.

Lục Trường Sinh ánh mắt phức tạp, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Vạn Tượng Thành đang dần chìm vào bóng đêm. Những ngọn lửa vẫn le lói, những luồng tà khí vẫn âm ỉ. "Ta cũng tự hỏi điều đó, Tông chủ. Nhưng ta tin, đạo tâm vững chắc vẫn là nền tảng. Khi một cái cây có gốc rễ sâu, nó sẽ đứng vững trước mọi phong ba bão táp. Nhưng... ta cần phải tìm ra cách để nó không trở thành gánh nặng trong thời khắc này."

Hắn dừng lại, suy nghĩ. "Để phá giải 'trận pháp vô hình' của Ma Tông, chúng ta cần phải bắt đầu từ chính bản thân mình, từ việc củng cố đạo tâm, thanh tẩy tà niệm, và trên hết, là tìm lại sự đoàn kết và niềm tin. Chúng ta không thể đánh bại bóng tối bằng cách trở thành bóng tối. Chỉ có ánh sáng mới có thể xua tan màn đêm." Hắn nói, giọng nói tràn đầy sự kiên định, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố. "Đây là một cuộc chiến lâu dài, không thể vội vàng. Chúng ta cần một con đường khác, một con đường không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn dựa vào trí tuệ và đạo tâm. Và ta... ta sẽ tìm cách để con đường ấy, dù chậm rãi, vẫn có thể tạo ra sức mạnh đủ lớn để đối phó với đại thế."

Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt ông giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia hy vọng mãnh liệt. Ông đã nhìn thấy một con đường mới, một hướng đi mà không ai trong số các cường giả khác có thể nhìn thấy. Lục Trường Sinh, một phàm nhân với tư chất bình thường, lại đang chỉ ra một hướng đi cho toàn bộ chính đạo. Ông biết, từ giờ trở đi, Lục Trường Sinh sẽ không còn là một người ngoài cuộc nữa. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Và con đường của Lục Trường Sinh, có lẽ, chính là con đường mà Cửu Thiên Linh Giới đang cần. Ông đứng dậy, cúi đầu khẽ trước Lục Trường Sinh, một hành động đầy tôn trọng hiếm thấy. "Ta tin vào ngươi, Trường Sinh. Ngươi hãy cứ đi con đường của mình, và ta sẽ làm mọi cách để hỗ trợ ngươi."

Lục Trường Sinh đứng dậy, đối diện với Vạn Pháp Tông Chủ. Hắn biết, một gánh nặng vô hình đã được đặt lên vai hắn, một trách nhiệm không lời. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng thưa thớt của Vạn Tượng Thành đang chống chọi với bóng đêm tà khí. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai, và sự hoài nghi vẫn còn đâu đó trong tâm trí hắn. Nhưng ánh mắt hắn đã lóe lên một tia kiên định mới. Hắn sẽ không thay đổi con đường đã chọn, nhưng hắn sẽ tìm cách để con đường ấy, dù chậm rãi, vẫn có thể trở thành sức mạnh đủ để xua tan màn đêm đang bao trùm Cửu Thiên Linh Giới. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free