Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 261: Hủy Diệt Và Hoài Nghi: Đạo Tâm Thử Thách

Lời nói của Vạn Pháp Tông Chủ vẫn còn văng vẳng bên tai, tựa như một lời tiên tri đầy gánh nặng, đặt lên đôi vai vốn không hề cao lớn của Lục Trường Sinh. Hắn biết, trong mắt vị tông chủ quyền uy ấy, bản thân đã không còn là một tu sĩ vô danh chỉ chăm chú vào con đường riêng nữa. Một tia hy vọng, một sự kỳ vọng, đã nhen nhóm trong ánh nhìn của ông, dù chỉ là một đốm lửa le lói giữa màn đêm tăm tối. Nhưng chính đốm lửa ấy lại càng khiến nội tâm Lục Trường Sinh dậy sóng.

Hắn đứng đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Vạn Tượng Thành đang dần chìm vào bóng tối. Những ngọn lửa vẫn le lói, những luồng tà khí vẫn âm ỉ, như những vết thương rỉ máu không ngừng trên thân thể một sinh linh khổng lồ. Vạn Tượng Thành, biểu tượng của sự phồn thịnh và giao thương, giờ đây lại mang dáng vẻ của một nghĩa địa hoang tàn, nơi những tiếng than khóc và tiếng gió rít qua đổ nát hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản nhạc tang thương.

“Đạo của hắn, chưa hề kết thúc.” Hắn lẩm nhẩm, bàn tay vô thức siết chặt. Nhưng con đường ấy, dù kiên định đến mấy, liệu có đủ nhanh, đủ mạnh để đối mặt với đại thế đang cuồn cuộn dâng trào? Câu hỏi ấy như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào đạo tâm vốn vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh. Sự hoài nghi không phải là sự chối bỏ, mà là một thử thách nghiệt ngã, buộc hắn phải đối diện với bản chất của con đường mình đã chọn.

Bình minh của ngày hôm sau không mang theo hy vọng hay sự thanh tẩy, mà chỉ phơi bày rõ hơn sự tàn phá khủng khiếp của Hắc Ám Ma Tông. Ánh nắng yếu ớt, mờ đục xuyên qua màn sương khói còn vương vấn trên khắp Vạn Tượng Thành, khiến cảnh tượng càng thêm tiêu điều, ảm đạm. Những tòa nhà đổ nát sừng sững như những bia mộ khổng lồ, in hằn dấu vết của một đêm kinh hoàng. Tà khí vẫn còn lẩn khuất trong từng ngóc ngách, quấn quýt lấy mùi khói, mùi tro tàn, mùi máu tanh và tử khí, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng than khóc, tiếng rên rỉ yếu ớt của dân chúng bị thương, tiếng gọi tên người thân tuyệt vọng, tất cả hòa quyện vào tiếng gió lạnh rít qua những khung cửa sổ vỡ, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của sự mất mát.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi qua một khu phố từng sầm uất, giờ chỉ còn là đống gạch vụn và những mảnh gỗ cháy dở. Bên cạnh hắn là Tiêu Hạo, khuôn mặt tròn trịa thường ngày vốn hoạt bát giờ đây cũng đượm vẻ u ám, đôi mắt láu lỉnh ánh lên sự kinh hoàng và bất lực. Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, bước đi vững chãi nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, sự thất vọng hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú.

Họ chứng kiến những tu sĩ chính đạo khác, khuôn mặt mệt mỏi, quần áo lấm lem bụi bặm và máu khô, đang cố gắng giúp đỡ những người sống sót. Có người dùng linh lực để nâng những tảng đá khổng lồ, cứu người bị vùi lấp; có người dùng linh dược để cầm máu, chữa trị vết thương; nhưng tất cả dường như đều là những nỗ lực vô vọng trước quy mô của sự tàn phá. Sự bất lực không chỉ thể hiện trên khuôn mặt của phàm nhân, mà còn hiện rõ trong ánh mắt của những tu sĩ có tu vi cao cường. Họ từng là những người được kính trọng, là trụ cột của sự an bình, nhưng giờ đây, họ cũng chỉ là những hạt cát nhỏ bé, bị cuốn trôi trong cơn đại hồng thủy của tà ác.

Tiêu Hạo khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng hắn khản đặc, như vừa trải qua một đêm không ngủ. “Nhìn xem, Trường Sinh huynh. Ma Tông... chúng thật sự quá tàn nhẫn. Sức mạnh của chúng ta... liệu có đủ?” Hắn buông thõng hai tay, một cảm giác bất lực dâng trào. “Ta cứ nghĩ với liên minh chính đạo, với trận pháp kiên cố của Vạn Tượng Thành, chúng ta có thể ít nhất là đẩy lùi được chúng. Nhưng... chỉ trong một đêm... tất cả tan hoang.”

Mộc Thanh Y gật đầu, đôi môi mỏng mím chặt. “Ngay cả những cường giả Hóa Thần cũng... không thể ngăn cản được. Sự kiên cố của Vạn Tượng Thành cũng chẳng là gì trước tà thuật của chúng. Trận pháp phòng ngự đã được gia cố tối đa, nhưng chúng vẫn xuyên thủng như tờ giấy mỏng.” Nàng nhìn về phía những tu sĩ đang cố gắng cứu chữa, ánh mắt phức tạp. “Ta chưa bao giờ thấy chính đạo thảm bại đến mức này. Sự tự tin của chúng ta... đã bị nghiền nát hoàn toàn.”

Lục Trường Sinh vẫn im lặng. Hắn không nói, nhưng đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quét qua từng cảnh tượng bi thương. Hắn thấy một đứa trẻ đang ôm chặt lấy thi thể lạnh ngắt của người mẹ, tiếng khóc nghẹn ngào đến thắt ruột. Hắn thấy một tu sĩ trẻ tuổi, vừa mới bước chân vào con đường tu hành, giờ đây đang quỳ sụp bên cạnh một người đồng môn đã hóa thành tro tàn, ánh mắt tuyệt vọng không còn chút linh quang. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng không chỉ từ phàm nhân mà còn từ chính những tu sĩ cấp cao, những người đã mất đi niềm tin vào sức mạnh và đạo lý mà họ từng theo đuổi. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ tàn dư tà thuật còn sót lại, cùng với mùi máu tanh và tử khí, khiến Lục Trường Sinh cảm thấy một sự buồn nôn trào dâng trong lồng ngực. Gió lạnh thổi qua, mang theo những hạt bụi mịn và tro tàn, bám vào quần áo, vào da thịt, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thực tại. Hắn cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo không chỉ từ khí trời mà còn từ sự tuyệt vọng đang bao trùm vạn vật.

Nội tâm Lục Trường Sinh bắt đầu dấy lên những làn sóng suy tư sâu sắc, những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm trí hắn. Con đường của hắn, con đường Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi mà vững chắc, liệu có thật sự là câu trả lời? Hay chỉ là một sự ngụy biện, một cách để hắn trốn tránh khỏi sự tàn khốc của thế gian? Khi thiên hạ đang chìm trong biển lửa, khi vạn vật đang kêu gào trong tuyệt vọng, sự kiên định vào đạo tâm liệu có đủ để cứu vớt? Hắn đã từng tin rằng đạo tâm vững như bàn thạch là nền tảng của mọi sức mạnh, là gốc rễ để một tu sĩ đứng vững trước mọi phong ba bão táp. Nhưng phong ba bão táp này, liệu có phải là thứ mà đạo tâm đơn thuần có thể chống đỡ? Ma Tông không chỉ tấn công thân thể, mà còn nghiền nát tinh thần, hủy diệt niềm tin. Đây không chỉ là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm. Và trong cuộc chiến ấy, liệu sự chậm rãi của hắn có trở thành gánh nặng, thành xiềng xích trói buộc chính mình và những người xung quanh?

Lục Trường Sinh không đáp lời Tiêu Hạo hay Mộc Thanh Y. Hắn tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu, như đang bước trên một sợi dây mảnh giữa vực thẳm của niềm tin và sự hoài nghi. Hắn nhớ lại những lời Vạn Pháp Tông Chủ đã nói, về việc ông tin tưởng hắn, tin tưởng vào con đường khác biệt của hắn. Nhưng sự tin tưởng ấy, trong bối cảnh hiện tại, lại càng trở thành một áp lực vô hình, đè nặng lên vai hắn. Hắn không muốn phụ lòng ai, nhưng quan trọng hơn, hắn không muốn tự lừa dối chính mình. Nếu con đường của hắn không thể đối phó với đại thế, không thể bảo vệ những sinh linh vô tội, vậy thì ý nghĩa của sự kiên định ấy là gì?

Khi chiều tà buông xuống, mang theo một màu xám xịt và lạnh lẽo, Lục Trường Sinh đã tách khỏi Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y từ lúc nào không hay. Hắn lang thang vô định, cho đến khi chân bước vào một góc khuất của Linh Khí Phường – khu vực từng là trái tim sôi động của Vạn Tượng Thành, nơi linh dược quý hiếm và pháp khí tinh xảo được giao dịch tấp nập. Giờ đây, nơi này chỉ còn là một đống đổ nát tiêu điều, gợi cảm giác hoang phế và tang thương hơn cả những khu vực khác. Các cửa hàng bán linh dược, pháp khí giờ chỉ còn là những mảnh vỡ, gỗ mục nát, đá đổ, và những khung cửa sổ vỡ vụn bị gió lạnh thổi qua, phát ra những tiếng rít ghê rợn. Mùi bụi bặm, lưu huỳnh từ những pháp khí cháy dở, cùng mùi ẩm mốc của nước mưa thấm vào đất đá, tạo nên một sự kết hợp khó chịu, hệt như mùi vị của sự tan rã. Bầu không khí tĩnh mịch hơn, không còn tiếng kêu than thảm thiết như buổi sáng, nhưng lại càng nặng nề hơn bởi sự im lặng đáng sợ, sự vắng lặng của một cái chết từ từ.

Lục Trường Sinh ngồi xuống một phiến đá vỡ, từng là một phần của bức tường kiên cố nào đó. Hắn đưa mắt nhìn vào khoảng không vô định, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trong tâm trí mình. Những hình ảnh về các cường giả, những tu sĩ Hóa Thần, thậm chí là những vị trưởng lão có tu vi thâm hậu, đã thất bại trong việc ngăn chặn cơn cuồng nộ của Ma Tông cứ lướt qua tâm trí hắn. Sự tan rã của các trận pháp phòng ngự, những tiếng nổ long trời lở đất, và nỗi sợ hãi tột cùng của hàng vạn sinh linh cứ tái hiện như một thước phim kinh hoàng. Họ, những người từng là biểu tượng của sức mạnh và trí tuệ, đã đổ gục. Họ đã chiến đấu bằng tất cả những gì họ có: linh lực hùng hậu, thần thông biến hóa, pháp bảo vô song, nhưng tất cả đều không đủ.

“Đạo tâm... kiên định... nhưng liệu có đủ để chống lại sự hủy diệt cuồng bạo này? Hay ta chỉ đang tự lừa dối mình?” Lục Trường Sinh tự vấn, giọng nói thầm thì đến mức chính hắn cũng khó nghe rõ. Hắn đã dành cả cuộc đời tu hành để củng cố đạo tâm, để đi con đường vững chắc, không nhanh vội, không tham lam. Hắn đã từ bỏ những cơ duyên thăng cấp thần tốc, những pháp môn uy lực để đổi lấy sự bền vững, sự an lạc trong nội tâm. Hắn đã tin rằng chỉ khi đạo tâm vững vàng, con người mới có thể thực sự chiêm nghiệm được thiên đạo, mới có thể đạt tới cảnh giới cao thâm.

Nhưng giờ đây, thực tại tàn khốc đang nghiền nát niềm tin ấy. “Họ truy cầu sức mạnh, tốc độ, nhưng vẫn thất bại. Còn ta, chậm rãi, ổn định... liệu có thể làm được gì khi thiên hạ đang chìm trong biển lửa?” Câu hỏi này như một lưỡi kiếm sắc bén, khoét sâu vào tận cùng đạo tâm của hắn. Ma Tông không chỉ hủy diệt thân thể, mà còn ăn mòn linh hồn, gieo rắc sự hoảng loạn và chia rẽ từ bên trong. Đây là một "chiến trường đạo tâm" như hắn đã nhận định, nhưng liệu Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không chú trọng vào sức mạnh công kích hay phòng ngự, mà lại tập trung vào việc ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, có thể trở thành vũ khí để chống lại sự ăn mòn ấy?

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng làm dịu đi những xáo động trong đạo tâm, cố gắng tìm lại sự điềm tĩnh vốn có. Nhưng những hình ảnh đau thương, những tiếng kêu than, và những câu hỏi nghiệt ngã vẫn không ngừng ám ảnh. Từng cơn gió lạnh rít qua, mang theo những mảnh vụn của sự tàn phá, như những lời thì thầm của một thế giới đang sụp đổ. Lục Trường Sinh đưa tay chạm nhẹ vào một mảnh vỡ của một pháp khí, một mảnh ngọc bội từng lấp lánh linh quang, giờ chỉ còn là một khối đá vô tri, tàn dư linh lực hỗn loạn còn sót lại trên đó. Nó lạnh ngắt, tựa như niềm hy vọng của Cửu Thiên Linh Giới.

Sự hoài nghi dâng lên như thủy triều, nhấn chìm mọi lý lẽ, mọi niềm tin mà hắn từng xây dựng. Hắn đã từng nghĩ rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Nhưng nếu con đường ấy, dù kiên định đến mấy, lại dẫn đến sự bất lực trước sự hủy diệt, thì ý nghĩa của nó là gì? Liệu hắn có đang quá kiên định với một thứ mà thời đại này không cho phép tồn tại? Có lẽ, sự chậm rãi của hắn chỉ là một sự cố chấp, một lý do để bản thân không phải đối mặt với thực tại khốc liệt.

Thế giới này không cho phép sự chậm rãi, nó đòi hỏi sức mạnh, tốc độ, sự quyết đoán. Ma Uyên đang suy yếu, Ma Quân Huyết Ảnh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Làn sóng tà ác đang dâng trào, và hắn, một tu sĩ với Tàn Pháp Cổ Đạo, với đạo tâm vững như bàn thạch, lại đang đứng giữa ngã ba đường, hoài nghi về chính con đường mình đã chọn. Ma Tông không chỉ tấn công vật chất, mà còn nhắm vào niềm tin. Và sự hoài nghi trong Lục Trường Sinh, chính là dấu hiệu cho thấy cuộc chiến đạo tâm này đã bắt đầu ngay trong chính bản thân hắn.

Hắn mở mắt, ánh mắt vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia lửa nhỏ bắt đầu lóe lên. Dù sự hoài nghi vẫn còn đó, nhưng hắn biết, hắn không thể dừng lại. Con đường của hắn, dù chậm rãi, cũng cần phải tìm ra cách để đối mặt với cuồng phong bão táp này. Nếu sức mạnh thuần túy không thể giải quyết, thì phải chăng, một phương pháp độc đáo, một con đường không theo lối mòn, chính là điều mà Cửu Thiên Linh Giới đang tìm kiếm? Sự thất bại của các cường giả không phải là dấu chấm hết, mà là lời cảnh tỉnh. Và có lẽ, chính trong sự hoài nghi này, một chân lý mới sẽ được khai mở. Đạo của hắn, dù chưa kết thúc, nhưng chắc chắn sẽ không còn như trước nữa. Nó sẽ phải biến chuyển, phải thích nghi, để trở thành một ngọn hải đăng thực sự giữa màn đêm tà khí đang bao trùm.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free