Cửu thiên linh giới - Chương 259: Khủng Hoảng Đạo Tâm: Phân Li Giữa Các Thế Lực
Tiếng cười the thé, ghê rợn của Ma Sứ Âm Phong vang vọng giữa màn đêm đang dần tan, tựa như tiếng móng vuốt sắc nhọn cào xé màng nhĩ của cả Vạn Tượng Thành. Hắn vung tay, luồng tà khí đen kịt từ cơ thể gầy gò, xanh xao của hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa như một cơn sóng thần dữ tợn, nuốt chửng những tàn dư của đêm tối, nhấn chìm cả thành phố vào trong bóng tối và sự hỗn loạn không hồi kết. Ánh lửa đỏ rực từ những tòa kiến trúc đang bốc cháy, cùng với những luồng tà khí đậm đặc, tạo nên một bức tranh tận thế, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phương Đông, như thể chính máu của thiên địa đang nhỏ xuống, báo hiệu một tai ương chưa từng có.
Lục Trường Sinh đứng đó, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ, không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng. Tiếng cười của Ma Sứ Âm Phong, những lời hăm dọa rợn người của hắn, hay luồng tà khí đang lan tỏa với tốc độ chóng mặt, tất cả đều không thể lay chuyển đạo tâm vững như bàn thạch của hắn. Hắn không hề vội vàng hành động, cũng không lao vào cuộc chiến một cách mù quáng. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ giác quan, để Tàn Pháp Cổ Đạo chảy xuyên khắp cơ thể, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không gian, từ những tiếng khóc than của dân chúng vô tội, tiếng gào thét của các tu sĩ chính đạo đang chống cự trong tuyệt vọng, cho đến dòng chảy cuộn trào của tà khí. Hắn hiểu rõ, đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà là một đòn đánh hiểm độc vào chính bản nguyên, vào đạo tâm của cả một thành phố. Ma Tông không chỉ muốn chiếm đoạt, chúng muốn phá hủy, muốn gieo rắc sự ngờ vực và tuyệt vọng, khiến chính đạo tự phân rã từ bên trong.
Đêm dài trôi qua trong tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng đổ nát và mùi máu tanh, khói lửa. Khi vầng dương đầu tiên của buổi sáng cố gắng xuyên qua màn khói bụi dày đặc, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt xuống Vạn Tượng Thành, cảnh tượng hiện ra khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình.
Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y bước đi giữa đống đổ nát ngổn ngang, mỗi bước chân đều giẫm lên những mảnh vỡ của một nền văn minh vừa bị tàn phá. Nơi đây từng là một đô thị sầm uất, kiến trúc hỗn tạp phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa gặp gỡ, nay chỉ còn là những khung xương cháy dở, những bức tường đổ nát phủ đầy tro bụi. Gió sớm lướt qua, mang theo mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh nồng và một thứ mùi ẩm mốc, chua loét đặc trưng của tà khí đã ăn sâu vào đất đá. Không khí nặng nề, u ám bao trùm mọi ngóc ngách, như thể chính linh khí của thiên địa cũng đang bị vấy bẩn, bị đè nén đến mức nghẹt thở. Những con đường lát đá, từng tấp nập tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, nay ngổn ngang thi thể và mảnh vỡ. Một vài người sống sót, với quần áo rách rưới, gương mặt lem luốc, ánh mắt thất thần, đang vật vờ tìm kiếm người thân giữa đống hoang tàn, những tiếng khóc nấc nghẹn ngào vọng lên từ xa xăm, xé lòng.
Tiêu Hạo, người thường ngày nhanh nhẹn, hoạt bát, giờ đây đôi vai rũ xuống, bước chân nặng nề. Hắn chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự kinh hoàng và xót xa. Một bà lão run rẩy ôm chặt một đứa bé bất tỉnh, áo quần tả tơi, khuôn mặt nhăn nheo đầy nước mắt. Một tu sĩ trẻ, với bộ đạo bào rách bươm, đang cố gắng cứu chữa cho một người bạn, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ kiên định của chính đạo, mà chỉ là sự tuyệt vọng và hoài nghi.
"Khủng khiếp quá..." Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy, "Chúng dám làm thế này ngay trong Vạn Tượng Thành sao? Một tòa thành linh khí dồi dào, có vô số cường giả trấn giữ..." Hắn không thể tin vào mắt mình, rằng chỉ trong một đêm, một thành phố phồn hoa bậc nhất lại có thể biến thành địa ngục trần gian. Hắn cố gắng che đi sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng, nhưng đôi tay hắn vẫn khẽ run lên bần bật.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc giờ đã lấm lem tro bụi, đôi mắt phượng sáng ngời giờ ánh lên sự phẫn nộ tột cùng. Nàng bước đi kiên quyết, thanh kiếm cổ bên hông khẽ va vào thân người, tạo nên âm thanh sắc lạnh. Nàng đã tận mắt chứng kiến sự tàn bạo của tà đạo, nhìn thấy những sinh linh vô tội bị biến thành Ma Binh, nhìn thấy những tu sĩ chính đạo bị tà khí ăn mòn đạo tâm, tự tay hủy diệt đồng đạo. Nàng không thể chấp nhận được cảnh tượng này. "Hắc Ám Ma Tông... Chúng ta phải trả thù! Phải cho chúng biết tay!" Nàng nghiến răng, từng lời nói như khắc vào đá, mang theo sự căm hờn không thể nguôi. Nàng hiểu rằng, sức mạnh thuần túy đôi khi là cần thiết, là tiếng nói cuối cùng để bảo vệ chính đạo, nhưng cũng không thể không suy tư về lời Lục Trường Sinh đã nói.
Lục Trường Sinh im lặng, không đáp lời Mộc Thanh Y hay Tiêu Hạo. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ vẫy. Một luồng linh lực tinh khiết, tuy yếu ớt nhưng vô cùng vững chắc, tản ra từ đầu ngón tay hắn, không phải để tấn công, mà để hóa giải. Luồng linh lực đó, mang theo hơi thở của Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi tiếp cận một người dân đang bị tà khí xâm nhiễm, chuẩn bị tấn công một đứa bé. Ngay lập tức, ánh mắt trắng dã của người đó khẽ dao động, vẻ điên loạn giảm bớt đôi chút, dừng lại giữa chừng. Hắn không nói, chỉ dùng hành động để chứng minh. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng làn tà khí lạnh lẽo, nhớp nháp đang bám víu vào từng ngóc ngách của thành phố, từng linh hồn yếu ớt của dân chúng.
"Đây không chỉ là sức mạnh... Mà là sự gieo rắc sợ hãi, sự ăn mòn từ bên trong..." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm tư, đôi mắt hắn quét qua những khuôn mặt thất thần của dân chúng, những ánh mắt vô hồn của những tu sĩ bị tà khí xâm nhiễm. Hắn thấy rõ, Ma Tông không chỉ giết chóc, chúng còn bẻ gãy ý chí, gặm nhấm niềm tin, biến con người thành những vỏ bọc rỗng tuếch, hoặc thành những công cụ tàn bạo của chúng. Hắn đã nói, đây là một cuộc chiến của đạo tâm, một "trận pháp vô hình" mà Ma Tông đã giăng ra. Sức mạnh thuần túy có thể tiêu diệt Ma Binh, nhưng không thể thanh tẩy tâm hồn đã bị vấy bẩn. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, là con đường của sự thấu hiểu và thanh lọc, không phải là con đường của chém giết và đối đầu trực diện.
Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể, không ngừng hấp thụ và phân tích dòng chảy tà khí. Hắn không cố gắng đẩy lùi chúng một cách thô bạo, mà tìm cách hiểu chúng, tìm ra nguồn gốc và bản chất của sự ăn mòn đó. Hắn nhận ra, tà khí này không chỉ là những linh khí biến chất, mà còn mang theo những mảnh vỡ của nỗi sợ hãi, của sự tuyệt vọng, của những oán niệm sâu sắc, chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại độc dược tâm linh cực kỳ nguy hiểm. Đây chính là bản chất của "trận pháp vô hình" mà hắn đã cảm nhận được từ trước, một trận pháp không cần bày ra bằng nhãn giới, mà ăn sâu vào linh hồn.
Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng nàng dấy lên một cảm giác phức tạp. Nàng căm phẫn tột độ trước hành động của Hắc Ám Ma Tông, nhưng lời nói và hành động của Lục Trường Sinh lại khiến nàng phải suy nghĩ. Nàng đã thấy quá nhiều tu sĩ, dù có tu vi cao thâm đến đâu, cũng không thể hoàn toàn chống lại sự ăn mòn của tà khí này. Kiếm của nàng có thể chém bay đầu Ma Binh, nhưng không thể thanh tẩy nỗi sợ hãi trong lòng dân chúng, không thể hóa giải sự điên loạn trong ánh mắt của những người bị nhiễm. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của sức mạnh thuần túy, và giờ đây, lời nói của Lục Trường Sinh như một luồng sáng yếu ớt, nhưng đầy ý nghĩa, trong màn đêm tuyệt vọng. Nàng khẽ gật đầu, hiểu rằng Lục Trường Sinh đang muốn chỉ ra một con đường khác, một cách đối phó mà nàng và những tu sĩ khác chưa từng nghĩ tới.
Tiêu Hạo vẫn đang bận rộn giúp đỡ những người sống sót, đôi mắt hắn quét qua từng khu vực, cố gắng thu thập thông tin về các nguồn tà khí đang bùng phát mạnh mẽ nhất. Hắn không ngừng di chuyển, đôi chân thoăn thoắt tránh né những mảnh vỡ, những vũng máu, cố gắng cứu vớt bất kỳ ai mà hắn có thể. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, dù không hoàn toàn hiểu hết những gì Lục Trường Sinh đang cảm nhận, nhưng hắn biết, người bạn này luôn có một cái nhìn sâu sắc khác biệt, một sự thấu hiểu mà những người khác không có được. "Tà khí này không giống bình thường, nó gây ảo giác và làm người ta tự hủy hoại!" hắn hét lên, vừa kịp tránh được một nhát chém từ một Ma Binh đột ngột từ đống đổ nát lao ra. Hắn đã nhận ra sự quỷ dị của tà khí này, không giống bất kỳ loại tà khí nào mà hắn từng thấy trong các ghi chép cổ xưa, không chỉ đơn thuần là ăn mòn linh khí, mà còn công kích trực tiếp vào thần trí, vào bản năng sinh tồn.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm hơn. Hắn nhìn Tiêu Hạo, nhìn Mộc Thanh Y, và nhìn xa hơn, về phía những ngọn lửa vẫn đang bốc cháy dữ dội. Hắn biết, một cuộc chiến mới đã bắt đầu, một cuộc chiến không thể giải quyết bằng vũ lực thông thường. "Tiêu Hạo, hãy tập trung vào việc kéo những người bị ảnh hưởng nặng nề ra khỏi trung tâm tà khí, đưa họ đến những khu vực có linh khí thuần khiết hơn," Lục Trường Sinh nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Đừng cố gắng chống lại tà khí trực diện, hãy dùng linh lực bảo vệ bản thân và đưa họ đến nơi an toàn. Mộc Thanh Y, hãy bảo vệ những người chưa bị nhiễm, ngăn không cho tà khí lan rộng thêm. Nhớ kỹ, đừng để tà khí ăn mòn đạo tâm của các ngươi. Đừng để nỗi sợ hãi hay sự căm phẫn làm mờ đi lý trí." Hắn nhấn mạnh những lời cuối, bởi hắn biết, đó là điểm yếu lớn nhất mà Ma Tông đang nhắm vào.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo nhìn nhau, trong ánh mắt họ không còn sự hoảng loạn hay bối rối, mà là một niềm tin vững chắc vào Lục Trường Sinh. Họ biết, con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và thanh lọc, giờ đây chính là hy vọng duy nhất giữa biển hỗn loạn này. Họ tin vào sự khác biệt trong suy nghĩ của hắn, tin rằng hắn có thể nhìn thấy những điều mà các cường giả khác đã bỏ qua. Dù chưa hoàn toàn hiểu rõ, nhưng họ đã sẵn sàng làm theo chỉ dẫn của hắn, bởi vì, đã đến lúc, sức mạnh thuần túy không còn là câu trả lời duy nhất.
***
Trong một căn phòng lớn của Tụ Linh Các, nơi từng là nơi tụ họp của các thương nhân và tu sĩ để trao đổi linh vật, giờ đây lại trở thành nơi diễn ra một cuộc họp khẩn cấp, căng thẳng đến nghẹt thở. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đã triệu tập các đại diện thế lực chính đạo còn sót lại trong Vạn Tượng Thành. Không khí trong phòng nặng nề, bức bối, pha lẫn mùi hương trầm cố gắng xua đi mùi khói và tà khí đang vương vấn, nhưng không sao che lấp được mùi mồ hôi lạnh, mùi rượu trà nguội và sự tuyệt vọng đang lan tỏa. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn ma pháp và ánh sáng ban ngày lờ mờ xuyên qua cửa sổ, càng khiến căn phòng thêm phần u ám.
Các tu sĩ, ai nấy đều với y phục tông môn khác nhau, nhưng gương mặt đều hốc hác, thất thần, lộ rõ sự kiệt sức và lo lắng. Họ ngồi đối diện nhau, ánh mắt đầy sự ngờ vực và căng thẳng, mỗi người đều mang theo những tổn thất riêng, những nỗi đau riêng. Tiếng tranh cãi nổ ra gay gắt, tiếng đập bàn thùm thụp, tiếng hít thở nặng nề, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bất lực.
Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ thường ngày giờ đây đầy vẻ tức giận, đập mạnh tay xuống bàn, khiến ấm trà trên bàn rung lên bần bật. "Chúng ta không thể ngồi yên! Hắc Ám Ma Tông đã quá ngang ngược, dám công khai tấn công Vạn Tượng Thành, đây là sự sỉ nhục không thể dung thứ! Phải dốc toàn lực, diệt trừ tận gốc tà ma! Sức mạnh chính đạo đâu rồi?! Chẳng lẽ chúng ta cứ để mặc chúng hoành hành sao?!" Giọng nói của ông vang vọng, mang theo sự tức giận và kiên quyết của một người đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá. Ông đại diện cho phe chủ trương trả đũa bằng vũ lực, tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể trấn áp được tà ma. Đối với ông, tu hành cần phải theo chính đạo, không thể tùy tiện, và chính đạo thì phải lấy sức mạnh để bảo vệ.
Một đại diện khác, với bộ y phục màu vàng đất của một tông môn chuyên về phòng ngự, khẽ cau mày, cố gắng giữ bình tĩnh. "Trả đũa ư? Trưởng Lão Thanh Vân, ngài có nghĩ đến hậu quả không? Ma Tông xảo quyệt, chúng sẽ lợi dụng sự nóng vội của chúng ta để gây ra tai họa lớn hơn. Hơn nữa, việc kích động một cuộc chiến toàn diện ngay lúc này có thể khiến các pháp trận phong ấn cổ xưa suy yếu, thậm chí phá vỡ, khi đó Ma Uyên bùng nổ, e rằng cả Cửu Thiên Linh Giới này sẽ chìm trong biển lửa!" Hắn đại diện cho phe cẩn trọng, lo sợ rằng việc đối đầu trực diện sẽ chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn, rằng Ma Tông đang chờ đợi chính đạo tự lao vào bẫy của chúng.
"Vậy thì chúng ta cứ khoanh tay đứng nhìn sao? Nhìn dân chúng lầm than, nhìn thành phố bị hủy hoại sao?!" Một vị tu sĩ khác, với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nỗi đau, gào lên, giọng nói khàn đặc. "Chẳng lẽ tu vi của chúng ta chỉ để trưng bày? Nếu không thể bảo vệ bách tính, vậy tu hành để làm gì?"
Các tranh cãi cứ thế tiếp diễn, mỗi phe đều có lý lẽ riêng của mình, đều xuất phát từ nỗi lo lắng và mong muốn bảo vệ chính đạo. Nhưng chính sự khác biệt trong tư tưởng, sự thiếu thống nhất trong chiến lược đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cản họ đạt được bất kỳ sự đồng thuận nào. Sự sợ hãi và tức giận đã làm lu mờ lý trí của nhiều người, khiến họ không thể nhìn ra bức tranh toàn cảnh, không thể tìm ra một giải pháp chung.
Vạn Pháp Tông Chủ, ngồi ở vị trí chủ tọa, thở dài một tiếng nặng nề. "Tất cả đều có lý... nhưng chúng ta không thể cứ mãi tranh cãi. Sinh linh đang gặp nạn! Chúng ta cần một phương án, một con đường đi chung!" Ông cố gắng điều hòa, nhưng giọng nói của ông đã nhuốm màu tuyệt vọng. Ông đã chứng kiến sự hỗn loạn và bất lực, đồng thời ông cũng quan sát được sự bình tĩnh và thấu hiểu khác thường của Lục Trường Sinh giữa cơn bão táp. Ánh mắt ông vô tình quét qua góc phòng nơi Lục Trường Sinh đang ngồi.
Lục Trường Sinh, hắn ngồi im lặng ở một góc khuất, như một cái bóng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn. Hắn không nói một lời, chỉ lắng nghe từng cuộc tranh luận gay gắt, từng tiếng đập bàn, từng lời than vãn. Đôi mắt hắn khép hờ, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển nhẹ nhàng, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn sự dao động của đạo tâm trong phòng họp. Hắn nhận ra, sự phân liệt sâu sắc này không chỉ là sự khác biệt về chiến lược, mà còn là sự bất ổn trong chính đạo tâm của các tu sĩ. Nỗi sợ hãi, sự tức giận, sự tuyệt vọng, tất cả đều đang gặm nhấm niềm tin của họ, khiến họ không thể nhìn rõ được con đường phía trước.
Hắn thấy Trưởng Lão Thanh Vân, tuy kiên định nhưng sự giận dữ đã khiến ông trở nên cố chấp, không nhìn thấy hiểm họa tiềm tàng của một cuộc tổng tấn công vội vã. Hắn thấy những tu sĩ cẩn trọng, tuy lý trí nhưng sự sợ hãi đã khiến họ trở nên bị động, không dám đưa ra bất kỳ hành động dứt khoát nào. Vạn Pháp Tông Chủ, người đứng đầu, mang theo gánh nặng của toàn bộ chính đạo, đang bị giằng xé giữa các luồng ý kiến, dần chìm vào sự bất lực.
Lục Trường Sinh hiểu rằng, đây chính là một phần của "trận pháp vô hình" mà Hắc Ám Ma Tông đã giăng ra. Chúng không chỉ tấn công bằng tà khí, bằng Ma Binh, mà còn tấn công vào chính sự đoàn kết, vào niềm tin của chính đạo. Chúng muốn gieo rắc hạt giống của sự nghi ngờ, của sự phân rã, để chính đạo tự hủy diệt từ bên trong. Các đại diện liên tục đưa ra các đề xuất, từ việc dốc toàn lực đột kích sào huyệt Ma Tông, đến việc cầu viện các thế lực ẩn thế, hay thậm chí là tập trung phòng thủ, củng cố Vạn Tượng Thành thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Nhưng tất cả đều bị phản bác hoặc không đạt được sự đồng thuận. Mọi giải pháp đều có vẻ như một lưỡi dao hai lưỡi, có thể cứu vãn tình hình nhưng cũng có thể đẩy họ vào vực sâu thẳm hơn.
Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Ma Sứ Âm Phong, của những luồng tà khí đang ăn mòn sinh linh. Hắn biết, sức mạnh thuần túy chỉ có thể đẩy lùi kẻ địch, nhưng không thể thanh tẩy tà niệm đã gieo vào tâm trí người khác. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, và một khi tâm người đã bị vấy bẩn, thì dù có bao nhiêu linh khí cũng khó lòng phục hồi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến – Lục Trường Sinh tự nhủ, nhưng liệu có bao nhiêu người có thể giữ được bản tâm của mình giữa cơn bão táp này?
Cuộc họp cuối cùng kết thúc trong bế tắc, không một giải pháp nào được thông qua. Các đại diện rời đi, mang theo sự mệt mỏi, thất vọng và sự chia rẽ sâu sắc hơn bao giờ hết. Vạn Pháp Tông Chủ đứng dậy, nhìn theo bóng lưng của những tu sĩ đang rời đi, ánh mắt ông lộ rõ sự bất lực và tuyệt vọng. Trong khoảnh khắc đó, ông lại nhớ đến Lục Trường Sinh, và tia hy vọng mơ hồ đã lóe lên trong lòng ông đêm qua. Phải chăng, con người này, với cái nhìn khác biệt và đạo tâm kiên cố, chính là chìa khóa để hóa giải cơn ác mộng này? Ông nhớ lại lời nói của Lục Trường Sinh trong hội nghị, về "trận pháp vô hình", về "thanh lọc từ bên trong". Phải chăng, những lời hắn nói không phải là sự yếu đuối, mà là sự thấu hiểu sâu sắc mà ông và những cường giả khác đã bỏ qua?
***
Chiều tối, khi ánh mặt trời đã khuất hẳn sau những ngọn núi xa xăm, để lại một vệt sáng cam đỏ yếu ớt trên nền trời dần chuyển sang tím sẫm, Vạn Tượng Thành vẫn chìm trong khói bụi và sự hoang tàn. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh của những gì đã mất mát, luồn lách qua những con phố đổ nát, tạo nên những âm thanh rít gào thê lương.
Lục Trường Sinh rời khỏi cuộc họp bế tắc, tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm. Hắn bước ra khu vườn nhỏ phía sau Tụ Linh Các, nơi may mắn chưa bị tà khí xâm nhiễm quá nặng nề. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán lá cây còn xanh tốt, tạo nên âm thanh xào xạc đều đều, như một bản nhạc buồn an ủi tâm hồn. Từ xa, tiếng chim hót yếu ớt vọng lại, một dấu hiệu của sự sống vẫn còn tồn tại. Mùi hương trầm còn sót lại từ Tụ Linh Các hòa lẫn với mùi cây cỏ thanh mát, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, suy tư, nhưng vẫn ẩn chứa sự lo lắng khó tả. Ánh sáng dịu nhẹ từ ánh trăng non và những vì sao lấp lánh, tạo cảm giác yên bình giả tạo, không thể xua đi bóng tối đang bao trùm cả thành phố.
Hắn ngồi xuống một phiến đá cổ thụ, nhắm mắt lại, để Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển khắp cơ thể, lắng nghe nhịp thở của trời đất, lắng nghe những tiếng lòng đang gào thét trong Vạn Tượng Thành. Cuộc họp đã bế tắc, các thế lực chính đạo đã không thể tìm ra một con đường chung. Điều này không làm hắn ngạc nhiên. Hắn đã lường trước được sự phân liệt này, bởi lẽ, Ma Tông không chỉ tấn công vật lý, chúng còn tấn công vào đạo tâm, vào bản chất của sự đoàn kết.
Bất chợt, một bóng người xuất hiện, chậm rãi bước đến. Đó là Vạn Pháp Tông Chủ, với vẻ mặt mệt mỏi, hằn rõ những nếp nhăn lo âu, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên một tia sáng của sự kiên định. Ông ngồi xuống cạnh Lục Trường Sinh, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Sau ông, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cũng xuất hiện, ánh mắt họ đầy sự mong chờ, không chỉ vào Vạn Pháp Tông Chủ, mà còn vào Lục Trường Sinh. Họ đã làm theo lời hắn dặn, đưa những người bị ảnh hưởng đến khu vực ít tà khí hơn, cố gắng bảo vệ những người chưa bị nhiễm. Họ đã chứng kiến sự khác biệt trong phương pháp của Lục Trường Sinh, và giờ đây, họ muốn hiểu rõ hơn.
Vạn Pháp Tông Chủ phá vỡ sự im lặng, giọng nói ông khàn khàn, mệt mỏi nhưng đầy sự chân thành. "Trường Sinh, ngươi có vẻ đã nhìn thấy điều gì đó... khác biệt. Trong cuộc họp ban nãy, ta đã cố gắng, nhưng mọi thứ đều bế tắc. Ta không biết phải làm gì nữa..." Ông đặt niềm tin vào Lục Trường Sinh, không phải vì tu vi của hắn, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc mà hắn thể hiện. Câu nói "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp" của ông, giờ đây, dường như chỉ có Lục Trường Sinh mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn không hề có chút ưu phiền hay thất vọng, chỉ có sự điềm tĩnh và thấu suốt. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đang dần hiện rõ những vì sao, chậm rãi nói, từng lời như được khắc vào không gian tĩnh mịch. "Ma Tông không chỉ muốn hủy diệt thân thể. Chúng muốn hủy diệt đạo tâm, gieo rắc ngờ vực, khiến chúng ta tự phân liệt, tự giết chóc lẫn nhau. Sức mạnh thuần túy, dù có hùng mạnh đến đâu, chỉ có thể đẩy lùi kẻ địch, nhưng không thể thanh tẩy tà niệm đã gieo vào tâm trí người khác. Cuộc chiến này, không chỉ là chiến trường hữu hình, mà còn là một 'trận pháp vô hình' ăn sâu vào linh hồn."
Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng của nàng sáng lên, tràn đầy sự thấu hiểu. "Ý ngươi là... chúng ta đang chiến đấu trên một chiến trường vô hình? Một chiến trường mà vũ lực không thể giải quyết?" Nàng đã dần nhận ra điều này từ đêm qua, khi kiếm của nàng không thể thanh tẩy tà khí đang gặm nhấm tâm hồn con người. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của sức mạnh thuần túy, và giờ đây, lời Lục Trường Sinh đã xác nhận những gì nàng cảm nhận. Nàng nhìn hắn, một tia hy vọng mới lóe lên trong ánh mắt.
Tiêu Hạo, người luôn thực tế, không khỏi thắc mắc. "Vậy chúng ta phải làm gì? Ngồi yên nhìn chúng làm loạn sao? Chúng ta không thể cứ mãi bị động như thế này!" Hắn lo lắng cho dân chúng, cho Vạn Tượng Thành, và cho cả chính đạo đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ.
Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, rồi nhìn Vạn Pháp Tông Chủ và Mộc Thanh Y. "Không phải ngồi yên, mà là hiểu rõ bản chất của kẻ địch để tìm ra cách đối phó phù hợp. 'Trận pháp vô hình' của Ma Tông, nó không phải là một pháp trận được bày ra bằng tinh thạch hay phù văn, mà là sự tổng hòa của tà khí, của nỗi sợ hãi, của sự tuyệt vọng mà chúng gieo rắc. Chúng ăn mòn ý chí, chia rẽ các thế lực, khiến cho chính đạo tự suy yếu từ bên trong. Mỗi khi chúng ta hoảng loạn, mỗi khi chúng ta nghi ngờ nhau, mỗi khi chúng ta dùng bạo lực để trả thù mà không thấu rõ bản chất, chính là chúng ta đang tự mình tiếp tay cho 'trận pháp' của chúng." Hắn giải thích, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Hắn phác họa một bức tranh toàn cảnh về chiến lược của Ma Tông, một chiến lược mà các cường giả chính đạo, với sự tập trung vào sức mạnh và đối kháng trực diện, đã hoàn toàn bỏ qua.
Vạn Pháp Tông Chủ lắng nghe chăm chú, ánh mắt ông dần chuyển từ tuyệt vọng sang suy tư sâu sắc. Ông nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói trong Đại Hội Điện, những lời mà ông từng cho là yếu đuối, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. "Thanh lọc từ bên trong... Ngươi nói đúng, Trường Sinh. Chúng ta đã quá tập trung vào việc đối phó với Ma Binh, với tà thuật, mà quên mất rằng, chiến trường lớn nhất lại nằm trong chính đạo tâm của chúng ta, của bách tính." Ông thở dài, một gánh nặng dường như được trút bỏ, thay vào đó là một con đường mới, dù còn mờ mịt, nhưng đã hiện ra. Lời nói của Lục Trường Sinh như một luồng gió mát, thổi tan đi màn sương mù của sự bế tắc trong tâm trí ông.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cũng bị thuyết phục bởi những phân tích của Lục Trường Sinh. Nàng cảm thấy một sự rõ ràng mới mẻ trong tâm trí, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cuộc chiến mà họ đang đối mặt. Tiêu Hạo, dù vẫn còn nhiều câu hỏi thực tế, nhưng cũng gật đầu, nhận ra sự đúng đắn trong suy nghĩ của Lục Trường Sinh. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì để phá giải 'trận pháp vô hình' này?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói không còn sự hoảng loạn, mà là một sự quyết tâm mới.
Lục Trường Sinh nhìn về phía Vạn Tượng Thành đang chìm trong bóng đêm, nơi những ngọn lửa vẫn le lói và tà khí vẫn còn vương vấn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Để phá giải trận pháp này, chúng ta cần phải bắt đầu từ chính bản thân mình, từ việc củng cố đạo tâm, thanh tẩy tà niệm, và trên hết, là tìm lại sự đoàn kết và niềm tin. Chúng ta không thể đánh bại bóng tối bằng cách trở thành bóng tối. Chỉ có ánh sáng mới có thể xua tan màn đêm." Hắn nói, giọng nói tràn đầy sự kiên định, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố. "Đây là một cuộc chiến lâu dài, không thể vội vàng. Chúng ta cần một con đường khác, một con đường không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn dựa vào trí tuệ và đạo tâm."
Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt ông đầy phức tạp. Ông đã nhìn thấy một hy vọng mới, một con đường mà không ai trong số các cường giả khác có thể nhìn thấy. Lục Trường Sinh, một phàm nhân với tư chất bình thường, lại đang chỉ ra một hướng đi cho toàn bộ chính đạo. Ông biết, từ giờ trở đi, Lục Trường Sinh sẽ không còn là một người ngoài cuộc nữa. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Và con đường của Lục Trường Sinh, có lẽ, chính là con đường mà Cửu Thiên Linh Giới đang cần.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.