Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 258: Ma Ảnh Giữa Phồn Hoa: Vạn Tượng Thành Chìm Trong Hỗn Loạn

Đêm khuya, Vạn Tượng Thành chìm trong một thứ tĩnh lặng giả tạo. Vầng trăng bạc lơ lửng giữa tầng không, rải ánh sáng mờ ảo lên những mái ngói cong vút của Tụ Linh Các, nơi Lục Trường Sinh vẫn còn đứng bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dõi về phương xa. Gió đêm mơn man trên vạt áo đạo bào thô sơ của hắn, mang theo hơi lạnh và một thứ linh khí mỏng manh, tựa hồ đang cố gắng xua tan đi sự nặng nề còn đọng lại từ hội nghị bất thành. Hắn đã cảm nhận được một luồng tà khí cổ xưa đang cựa quậy, một lời tiên tri thầm lặng về những biến cố sắp xảy ra.

Mộc Thanh Y ngồi đối diện, chén trà linh thảo trên bàn đã nguội lạnh. Nàng không còn vẻ kiên định thường thấy, thay vào đó là một sự thất vọng sâu sắc, hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây ánh lên vẻ u sầu, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Nàng siết chặt chuôi thanh kiếm cổ bên hông, ngón tay miết nhẹ lên những hoa văn cổ kính, như tìm kiếm một điểm tựa vô hình. "Thật không thể chấp nhận được," nàng khẽ thốt, giọng nói trầm khàn như tiếng gió lùa qua khe cửa. "Họ vẫn chỉ tranh cãi về lợi ích cá nhân khi hiểm họa đã cận kề! Ma Tông như lưỡi hái tử thần đang lơ lửng trên đầu, vậy mà những tông môn lớn, những vị cường giả được cả thiên hạ kính ngưỡng, lại chỉ lo giữ vững vị thế của mình, sợ hãi trước những thay đổi, và thậm chí còn muốn dùng những pháp trận cổ xưa mà không lường trước hậu quả. Cứ thế này, Vạn Tượng Thành này, thậm chí là cả Cửu Châu, sẽ sớm rơi vào tay tà ma mất thôi." Nàng thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo biết bao nỗi bất lực.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn thường ngày, giờ đây cũng không thể ngồi yên. Hắn đi lại vòng quanh căn phòng, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng ngóc ngách như tìm kiếm một lối thoát vô hình. Mái tóc đen cắt ngắn của hắn dường như cũng không thể che giấu được sự bồn chồn. Hắn đặt mạnh chén rượu xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, phá vỡ sự tĩnh mịch trong chốc lát. "Đạo hữu Mộc nói đúng! Ta đã đi khắp các ngõ ngách, nghe ngóng đủ mọi tin tức, lũ tà ma đã lan rộng hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Chúng không chỉ ẩn mình trong những nơi hoang vu, mà còn gieo rắc ảnh hưởng ngay giữa chốn phồn hoa này. Cứ thế này, Vạn Tượng Thành sớm muộn cũng thành mồi ngon cho lũ tà ma thôi. Những pháp trận phòng ngự kia, ta e rằng không đủ sức chống đỡ trước sự quỷ dị của Ma Tông." Hắn lắc đầu ngán ngẩm, vẻ mặt hiện rõ sự ngao ngán và lo lắng. Mùi rượu thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi hương linh thảo nhè nhẹ từ chén trà của Mộc Thanh Y, tạo nên một sự tương phản lạ lùng giữa sự tĩnh tại và nỗi bất an đang dâng trào.

Lục Trường Sinh quay người lại, bước chậm rãi về phía bàn trà. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng nhấc chén trà đã nguội của Mộc Thanh Y lên, đưa lên mũi hít hà mùi hương phai nhạt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, như thể mọi biến động của thế gian đều không thể chạm tới được đạo tâm kiên cố của hắn. Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ đặt lên ngực, cảm nhận dòng chảy linh khí bên trong cơ thể mình, và một sự bất ổn mơ hồ trong không khí xung quanh. Sự bất ổn đó không phải là sự xáo động của linh khí thuần túy, mà là một thứ dao động tinh thần, một thứ áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí.

"Họ chỉ nhìn thấy hình thức, mà không cảm nhận được bản chất," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm bổng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. "Ma Tông không chỉ tấn công bằng vũ lực, họ còn gieo rắc sự hỗn loạn từ sâu bên trong. Đây là một loại 'trận pháp' khác, không cần pháp khí hay phù chú hiển hiện, mà lại ăn mòn đạo tâm, gặm nhấm niềm tin của con người. Ta đã cảm nhận được điều đó từ lâu, nhưng trong Đại Hội Điện, những lời nói của ta dường như chỉ là gió thoảng qua tai họ."

Mộc Thanh Y ngước nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn, đầy vẻ tin tưởng. "Ngươi đã nói về một 'trận pháp vô hình'," nàng nói, giọng nàng giờ đây đã lấy lại được sự bình tĩnh. "Ngươi có ý gì? Ma Tông đang làm gì?"

Lục Trường Sinh đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh trăng vẫn chiếu rọi, nhưng bên dưới là những con hẻm tối tăm, ẩn chứa vô số bí mật. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn nói, lặp lại một trong những chiêm nghiệm sâu sắc của mình. "Ma Tông đã nắm bắt được điều đó. Chúng không chỉ dùng tà thuật để giết chóc, cướp bóc, mà còn dùng nó để khuấy động nội tâm, gieo rắc sợ hãi, hoài nghi, và lòng tham. Khi đạo tâm của một người bị lung lay, họ sẽ dễ dàng bị tà khí xâm nhiễm, trở thành những con rối vô tri. Khi một quần thể người bị chia rẽ, nghi kỵ lẫn nhau, sức mạnh của họ sẽ tự tan rã, không cần Ma Tông phải ra tay. Đó chính là 'trận pháp vô hình' mà ta cảm nhận được – một phương thức công kích tinh vi, ăn mòn từ bên trong, khiến chính nghĩa tự sụp đổ."

Tiêu Hạo giật mình, sắc mặt hắn tái đi. "Ý ngươi là... những tin tức ta thu thập được về việc dân chúng tự nhiên phát điên, tấn công lẫn nhau, hay những mâu thuẫn nội bộ trong các tông môn nhỏ... đều là do 'trận pháp' này của chúng?"

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ. "Đúng vậy. Các vị cường giả chính đạo chỉ nhìn vào những trận pháp phòng ngự bên ngoài, vào sức mạnh tu vi của Ma Tông, mà không nhận ra rằng căn nguyên của vấn đề nằm sâu hơn, trong chính tâm trí của sinh linh. Nếu cứ tiếp tục dùng những phương pháp trấn áp thuần túy, chúng ta sẽ chỉ càng đẩy thêm người vào vòng xoáy của sự hỗn loạn, và Ma Tông sẽ đạt được mục đích của chúng mà không tốn quá nhiều công sức." Hắn nhìn Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, ánh mắt đầy vẻ cảnh báo. "Mối hiểm họa này không thể đối phó bằng những phương pháp truyền thống. Chúng ta cần một cách tiếp cận khác, một con đường không phải là trấn áp, mà là thanh lọc từ bên trong."

Mộc Thanh Y cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nàng nhớ lại những tranh cãi gay gắt trong Đại Hội Điện, sự bất đồng quan điểm, sự ích kỷ cố hữu của các tông môn. Tất cả đều phù hợp với lời giải thích của Lục Trường Sinh. Nàng đã từng nghĩ đó là sự kém cỏi, sự thiển cận, nhưng giờ đây, nàng nhận ra đó có thể là một phần của âm mưu lớn hơn, một âm mưu nhằm phá vỡ sự đoàn kết của chính đạo từ tận gốc rễ. "Thanh lọc từ bên trong... Làm thế nào để làm được điều đó?" nàng hỏi, giọng nói nàng khẽ run lên, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn tập trung vào Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt, bàn tay vẫn đặt nhẹ lên ngực, cảm nhận dòng chảy linh khí trong cơ thể và sự bất ổn mơ hồ trong không khí. Hắn biết, lời giải thích của hắn chỉ là một phần nhỏ của sự thật. Luồng tà khí cổ xưa mà hắn cảm nhận được còn sâu xa và đáng sợ hơn nhiều, nó không chỉ là sự khuấy động tâm trí, mà còn là một sự ăn mòn thực sự, một mối hiểm họa có thể đánh thức những thứ đáng sợ hơn cả Ma Tông đang trỗi dậy. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm nhủ, đạo tâm vững như bàn thạch của hắn là kim chỉ nam duy nhất trong thời khắc hỗn loạn này.

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn láu lỉnh giờ đây đầy vẻ trầm tư. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh không phải là một kẻ hoang tưởng hay một kẻ yếu đuối trốn tránh thực tại. Lục Trường Sinh nhìn thấu những điều mà người khác không thấy, và con đường hắn chọn, tuy chậm rãi, nhưng lại bền vững và sâu sắc hơn bất kỳ con đường nào khác. Hắn tin vào Lục Trường Sinh.

Ánh trăng dần mờ đi, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Một ngày mới sắp bắt đầu, nhưng không ai trong căn phòng này có thể ngờ rằng, bình minh đó sẽ mang theo một cơn ác mộng kinh hoàng, một cơn ác mộng mà Lục Trường Sinh đã thầm cảm nhận được từ sâu thẳm tâm linh.

***

Bình minh. Những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng phía chân trời, xé toạc màn đêm đen kịt, rải ánh vàng nhạt lên những mái nhà và những con đường của Vạn Tượng Thành. Tiếng rao hàng của các tiểu thương đã bắt đầu vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng chén đĩa va chạm trong các quán ăn sớm, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động, ồn ào và đầy sức sống của một đô thị phồn hoa bậc nhất Cửu Châu. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hương liệu nồng nàn lan tỏa trong không khí, xua tan đi sự ẩm ướt của đêm. Tại Quảng Trường Trung Tâm, những tu sĩ trẻ tuổi đã bắt đầu luyện công, những người dân thường tản bộ, tận hưởng không khí trong lành của buổi sớm. Linh Khí Phường, nơi tập trung các cửa hàng pháp khí, linh dược, cũng bắt đầu mở cửa, đón chào những vị khách đầu tiên.

Thế nhưng, sự bình yên đó chỉ tồn tại trong chốc lát.

Đột nhiên, một luồng tà khí đen kịt, cuồn cuộn như mực tàu, bốc lên từ các ngóc ngách tối tăm nhất của Vạn Tượng Thành, vọt thẳng lên trời, che khuất cả ánh sáng yếu ớt của bình minh. Không khí đang trong lành bỗng chốc trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo một mùi khét lẹt của lưu huỳnh và một thứ mùi tanh nồng kinh tởm. Tiếng gió rít gào thảm thiết, không phải gió trời, mà là tiếng gào của tà khí. Những pháp trận phòng ngự yếu ớt được bố trí ở các cửa ngõ thành phố và các khu dân cư lập tức phát sáng, cố gắng chống đỡ, nhưng chúng chỉ như những ngọn nến le lói trước cơn bão. Một thứ tà thuật quỷ dị, chưa từng được biết đến, giống như một bàn tay vô hình, xuyên qua mọi lớp phòng ngự, trực tiếp ăn mòn linh khí, khiến các pháp trận nhanh chóng vô hiệu hóa, tan rã trong ánh sáng xanh lục lập lòe.

Một tiếng "RẦM" kinh hoàng vang lên từ phía Linh Khí Phường. Một tòa nhà ba tầng, vốn được xây dựng kiên cố bằng đá Huyền Vũ, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn, bụi đá bay mù mịt. Tiếp theo đó, những tiếng la hét thất thanh bắt đầu vang vọng khắp nơi, xé toạc sự yên tĩnh còn sót lại.

"Ma Tông tấn công! Cứu mạng!"

"Có kẻ tấn công! Mau chạy đi!"

"Cha ơi, mẹ ơi! Cứu con!"

Dân chúng Vạn Tượng Thành, vốn đang tận hưởng bình minh, bỗng chốc rơi vào cảnh hoảng loạn tột độ. Họ chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau, tiếng kêu cứu thê lương hòa lẫn với tiếng đổ vỡ, tiếng pháp khí ma đạo rít gào, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn. Khói đen k���t bắt đầu bốc lên từ khắp nơi, che phủ cả bầu trời, biến Vạn Tượng Thành thành một địa ngục trần gian. Ánh sáng đỏ ma quái từ những thuật pháp tà đạo bùng lên, đối lập với ánh sáng xanh lục kỳ dị của những ngọn lửa tà khí đang thiêu rụi các tòa nhà.

Tiêu Hạo, người đầu tiên nhận ra sự bất thường, giật bắn mình. Hắn vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ từ Tụ Linh Các, đôi mắt láu lỉnh trợn tròn vì kinh hãi. "Cái quái gì thế này? Chúng tấn công thật sao?! Và sao lại tàn độc đến vậy?!" Hắn không tin vào mắt mình. Những tin tức hắn thu thập được chỉ là những cuộc quấy nhiễu nhỏ, những vụ án mất tích bí ẩn, chứ không phải một cuộc tấn công quy mô lớn, tàn bạo và bất ngờ như thế này. Hắn cảm thấy một luồng tà khí lạnh lẽo ăn mòn da thịt, dù chỉ là một làn gió thổi qua khe cửa. Mùi máu tanh và mùi cháy khét lẹt bắt đầu xộc vào mũi, khiến hắn buồn nôn.

Mộc Thanh Y đứng bật dậy, thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên. Nàng nhìn ra bên ngoài, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt vì sốc. "Phòng ngự thành đã bị phá... Không thể tin được! Sao có thể nhanh đến thế? Các pháp trận phòng ngự kia, dù không phải mạnh nhất, cũng phải chống đỡ được vài khắc chứ!" Nàng siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ giận dữ và bất lực. Nàng đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến, nhưng không phải một cuộc tàn sát bất ngờ, không báo trước như thế này, ngay giữa trung tâm chính đạo.

Từ trong luồng tà khí đen kịt, những bóng dáng Ma Binh gỉ sét bắt đầu hiện ra, như những ác quỷ từ địa ngục. Chúng toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm những vũ khí thô sơ nhưng sắc bén, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. Chúng không nói một lời, chỉ gầm gừ những tiếng khè khè ghê rợn, lao vào đám đông dân thường đang hoảng loạn, chém giết không chút do dự. Không chỉ vậy, những tà tu cấp thấp, với khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu, cũng xuất hiện, gieo rắc những tà thuật quỷ dị. Một số dân thường, vốn đã bị tà khí xâm nhiễm từ trước, giờ đây hoàn toàn mất kiểm soát, đôi mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép, điên loạn tấn công những người xung quanh, thậm chí tự hủy hoại bản thân mình. Sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm.

***

Gần Đại Hội Điện, nơi những vị cường giả chính đạo vừa trải qua một đêm tranh cãi vô vọng, tình hình cũng không khá hơn là bao. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm thường ngày, giờ đây đầy vẻ kinh hoàng và bất lực. Ông cùng các trưởng lão khác của Vạn Pháp Tông, cùng với một vài đại diện tông môn khác còn sót lại sau đêm hội nghị, đang cố gắng tập hợp lực lượng, lập tuyến phòng thủ xung quanh Đại Hội Điện. Tiếng va chạm pháp khí vang lên không ngừng, tiếng gầm thét của tà tu hòa lẫn với tiếng kêu cứu thê lương của dân chúng. Mùi máu, tà khí và khói cháy nồng nặc xộc vào mũi, khiến không khí trở nên ngột ngạt và tuyệt vọng.

"Quá nhanh... Chúng ta đã đánh giá thấp chúng!" Vạn Pháp Tông Chủ thốt lên, giọng ông khàn đặc vì cố gắng ra lệnh trong vô vọng. Ông vừa dùng một đạo pháp trấn áp vài tên Ma Binh đang cố gắng phá vỡ hàng rào phòng thủ, nhưng số lượng Ma Binh và tà tu dường như là vô tận. "Loại tà thuật này là gì? Sao lại có thể xuyên thủng phòng ngự nhanh đến vậy? Và những người dân thường... sao họ lại tự tấn công lẫn nhau?" Ông nhìn thấy cảnh tượng những người dân vô tội, vốn chỉ là phàm nhân, đang tự sát hoặc tấn công người thân của mình dưới sự điều khiển của tà khí, lòng ông đau như cắt. Cảnh tượng này còn đáng sợ hơn cả những cuộc chiến tranh khốc liệt nhất.

Trong khi đó, Lục Trường Sinh không lao vào chiến trường như Mộc Thanh Y hay Tiêu Hạo. Hắn đứng yên lặng lẽ trên một mái nhà gần Đại Hội Điện, đôi mắt đen láy nhắm nghiền giữa biển lửa và tà khí cuồn cuộn. Vạt áo đạo bào thô sơ của hắn khẽ bay trong gió, nhưng thân hình hắn lại đứng vững như một ngọn núi đá, bất động giữa tâm bão. Hắn không dùng linh lực để chống đỡ hay tấn công, mà dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận, để phân tích. Dòng linh khí trong cơ thể hắn không chảy xiết, mà chậm rãi, bền vững, lắng nghe từng dao động nhỏ nhất của tà khí xung quanh.

Hắn cảm nhận được, đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý. Loại tà khí này không chỉ ăn mòn thân thể, mà còn trực tiếp nhắm vào đạo tâm, vào niềm tin của con người. Nó khuếch đại nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng, sự hoài nghi và lòng tham ẩn sâu trong mỗi sinh linh, biến họ thành những con rối vô tri, hoặc thậm chí là những kẻ tự hủy hoại bản thân. Đây chính là 'trận pháp vô hình' mà hắn đã cảm nhận được, một đòn đánh thẳng vào tâm hồn, phá vỡ sự đoàn kết từ bên trong, khiến chính nghĩa tự sụp đổ. Ma Tông không muốn một cuộc chiến trực diện mà chúng có thể thua, chúng muốn một cuộc tàn sát tinh thần, khiến chính đạo tự diệt vong. Điều này còn đáng sợ hơn bất kỳ phép thuật hủy diệt nào.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu những ánh lửa đỏ rực và những luồng tà khí đen kịt. "Đây không chỉ là công kích thân thể, mà còn là công kích đạo tâm," hắn khẽ nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường giữa tiếng hỗn loạn. "Họ đang ăn mòn từ bên trong."

Mộc Thanh Y, một tay vung kiếm đẩy lùi vài tên Ma Binh, một tay cố gắng dùng linh lực hóa giải tà khí đang xâm nhiễm một đứa trẻ, nghe thấy lời Lục Trường Sinh. Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng ánh lên sự thấu hiểu và một chút tuyệt vọng. "Sức mạnh thôi là chưa đủ để đối phó với thứ này! Chúng ta cần phải làm gì đó khác!" Nàng đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng kinh hoàng, quá nhiều sinh linh vô tội hóa thành quỷ dữ, quá nhiều tu sĩ chính đạo bị tà khí làm cho điên loạn. Kiếm của nàng có thể chém giết Ma Binh, nhưng không thể thanh tẩy tà khí đang gặm nhấm tâm hồn con người. Nàng cảm thấy sự bất lực của sức mạnh thuần túy, và một niềm tin sâu sắc hơn vào lời nói của Lục Trường Sinh.

Tiêu Hạo, nhanh nhẹn lách mình qua dòng người đang hỗn loạn, kéo một bà lão bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm. Hắn không ngừng di chuyển, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng khu vực, cố gắng thu thập thông tin về các nguồn tà khí đang bùng phát mạnh mẽ nhất. "Tà khí này không giống bình thường, nó gây ảo giác và làm người ta tự hủy hoại!" hắn hét lên, vừa kịp tránh được một nhát chém từ một Ma Binh. Hắn nhận ra sự quỷ dị của tà khí này, không giống bất kỳ loại tà khí nào mà hắn từng thấy trong các ghi chép cổ xưa.

Vạn Pháp Tông Chủ, đang dốc toàn lực chỉ huy phòng thủ, bất chợt ánh mắt vô tình quét qua Lục Trường Sinh. Giữa biển lửa và tà khí, giữa sự hỗn loạn tột cùng, dáng hình Lục Trường Sinh đứng yên tĩnh đến khó tin, một sự bình tĩnh không thể giải thích. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không hề có một chút sợ hãi hay hoảng loạn. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, Vạn Pháp Tông Chủ bỗng nảy sinh một tia hy vọng mơ hồ, một suy nghĩ lóe lên trong đầu ông: có lẽ, con người này, với cái nhìn khác biệt và đạo tâm kiên cố, chính là chìa khóa để hóa giải cơn ác mộng này. Ông nhớ lại lời nói của Lục Trường Sinh trong hội nghị, về "trận pháp vô hình", về "thanh lọc từ bên trong". Phải chăng, những lời hắn nói không phải là sự yếu đuối, mà là sự thấu hiểu sâu sắc mà ông và những cường giả khác đã bỏ qua?

Lục Trường Sinh không đáp lời ai. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ vẫy. Một luồng linh lực tinh khiết, tuy yếu ớt nhưng vô cùng vững chắc, tản ra từ đầu ngón tay hắn, không phải để tấn công, mà để hóa giải. Luồng linh lực đó, mang theo hơi thở của Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi tiếp cận một người dân đang bị tà khí xâm nhiễm, chuẩn bị tấn công một đứa bé. Ngay lập tức, ánh mắt trắng dã của người đó khẽ dao động, vẻ điên loạn giảm bớt đôi chút, dừng lại giữa chừng.

"Tiêu Hạo, hãy tập trung vào việc kéo những người bị ảnh hưởng ra khỏi trung tâm tà khí," Lục Trường Sinh nói, giọng hắn vẫn điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Đừng cố gắng chống lại tà khí trực diện, hãy đưa họ đến nơi có linh khí thuần khiết hơn. Mộc Thanh Y, hãy bảo vệ những người chưa bị nhiễm, ngăn không cho tà khí lan rộng. Nhớ kỹ, đừng để tà khí ăn mòn đạo tâm của các ngươi."

Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo nhìn nhau, trong ánh mắt họ không còn sự hoảng loạn, mà là một niềm tin vững chắc vào Lục Trường Sinh. Họ biết, con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và thanh lọc, giờ đây chính là hy vọng duy nhất giữa biển hỗn loạn này.

Nhưng trong khi đó, từ sâu thẳm nhất của luồng tà khí, một tiếng cười the thé, ghê rợn vang lên, như tiếng móng vuốt cào xé màng nhĩ. "Hắc hắc, để ta chơi đùa với ngươi!" Ma Sứ Âm Phong, với khuôn mặt xanh xao và đôi mắt trũng sâu, hiện ra từ màn khói đen, đứng trên đỉnh một tòa tháp đang bốc cháy. Hắn vung tay, và luồng tà khí đen kịt từ hắn bùng lên mạnh mẽ hơn, như một con sóng thần, nuốt chửng cả Vạn Tượng Thành vào trong bóng tối và sự hỗn loạn...

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free