Cửu thiên linh giới - Chương 257: Hội Nghị Bất Thành: Đề Xuất Táo Bạo và Vết Nứt Đạo Tâm
Sáng sớm, một lớp sương mờ mỏng manh còn vương vấn trên những mái ngói lưu ly của Vạn Tượng Thành, nhưng bên trong Đại Hội Điện, không khí đã đặc quánh lại, nặng nề hơn cả đêm trường tĩnh mịch. Ánh nắng ban mai xuyên qua những ô cửa sổ lớn bằng ngọc bích, chiếu rọi vào không gian rộng lớn, phản chiếu trên những trụ cột được chạm khắc rồng phượng tinh xảo, nhưng không xua tan được vẻ u ám đang bao trùm. Tiếng xì xào bàn tán từ bên ngoài điện vọng vào, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập của những tu sĩ vội vã, tạo nên một bản hòa âm xao động. Mùi trầm hương thoảng nhẹ, hòa quyện với mùi mực cũ và mùi linh khí nồng đậm, phảng phất chút chua chát của sự căng thẳng. Đây không phải là một buổi hội nghị trang nghiêm như thường lệ, mà là một cuộc tập hợp khẩn cấp, nơi mỗi ánh mắt, mỗi hơi thở đều ẩn chứa sự lo lắng và bất an.
Các đại diện thế lực lớn đã tề tựu đông đủ, ngồi yên vị trên những hàng ghế đá cẩm thạch. Gương mặt ai nấy đều hằn lên vẻ mệt mỏi sau đêm dài trằn trọc và những tranh cãi không hồi kết của ngày hôm trước. Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cũng có mặt, tìm một vị trí khuất hơn ở phía sau. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, đôi mắt đen láy quét qua từng gương mặt, từng biểu cảm vi tế, như đang đọc thấu tâm can của những người xung quanh. Hắn cảm nhận được luồng linh khí trong điện vẫn còn dao động bất ổn, dư âm của những xung đột ý chí vẫn còn vương vấn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, thanh lọc những tạp niệm và sự hỗn loạn ấy, giữ cho đạo tâm hắn vững vàng như bàn thạch giữa biển động.
Mộc Thanh Y ngồi bên cạnh hắn, nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, nhưng vẻ thanh thoát thường ngày của nàng giờ đây đã bị thay thế bằng một nét ưu tư sâu sắc. Đôi mắt phượng của nàng nhìn chằm chằm về phía Vạn Pháp Tông Chủ, người đang đứng ở vị trí trung tâm, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự kiên quyết đến lạnh lùng. Nàng cảm thấy một dự cảm chẳng lành đang len lỏi trong lòng. Tiêu Hạo thì dựa lưng vào cột, khẽ thở dài, miệng lẩm bẩm điều gì đó mà không ai nghe rõ, nhưng vẻ bất lực và chán nản thì hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
“Chư vị, ta biết đề xuất này có phần mạo hiểm, thậm chí là liều lĩnh.” Giọng Vạn Pháp Tông Chủ vang lên, âm vang khắp Đại Hội Điện, đầy uy nghiêm nhưng cũng chất chứa sự tuyệt vọng. “Nhưng tình thế đã nguy cấp, Ma Tông đang ăn mòn gốc rễ của Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ trong chính đạo tâm của chúng ta. Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa, không thể tiếp tục tranh cãi và chờ đợi một phép màu. Đề xuất của ta là kích hoạt 'Thanh Thiên Pháp Trận' của Cổ Ngọc Tông, một di bảo cổ xưa được ghi chép lại có khả năng thanh tẩy tà khí diện rộng, trấn áp mọi thứ tà ma ngoại đạo.”
Ngay lập tức, một làn sóng xì xào, bàn tán nổi lên như thủy triều dâng. Nhiều người lộ rõ vẻ kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi. Cổ Ngọc Tông là một tông môn đã biến mất từ hàng vạn năm trước, nhưng di danh của họ vẫn còn lưu truyền. 'Thanh Thiên Pháp Trận' là một cái tên không còn xa lạ với các tu sĩ có kiến thức uyên thâm về cổ thư, nhưng nó luôn được nhắc đến với sự e dè, thậm chí là cấm kỵ.
Vạn Pháp Tông Chủ tiếp tục, giọng ông càng thêm trầm trọng: “Ta biết, pháp trận này tiềm ẩn rủi ro lớn. Cổ thư có ghi chép, việc kích hoạt nó có thể gây ra chấn động lớn về linh mạch, thậm chí là làm suy yếu những phong ấn khác. Nhưng thà chấp nhận rủi ro để giành lấy một tia hy vọng, còn hơn là ngồi đây chờ đợi sự diệt vong.” Ánh mắt ông quét qua từng gương mặt, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.
“Thanh Thiên Pháp Trận?” Bạch Mã Công Tử, người ngồi ở hàng ghế đầu tiên, đột ngột lên tiếng. Giọng hắn mang theo một chút nghi ngờ, nhưng cũng không kém phần ngạo mạn. Hắn khoác trên mình bộ lụa là trắng muốt, mái tóc đen mượt được buộc gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ tự tin. “Không phải đó là pháp trận chỉ có thể dùng trong trường hợp cực kỳ khẩn cấp, mà còn tiềm ẩn nguy cơ làm suy yếu phong ấn khác sao? Vạn Pháp Tông Chủ, ngài có chắc rằng chúng ta đã đạt đến mức độ ‘cực kỳ khẩn cấp’ mà không còn bất kỳ phương pháp nào khác để đối phó Ma Tông ư? Một khi phong ấn nào đó bị suy yếu, hậu quả có thể còn khủng khiếp hơn cả Ma Tông hiện tại gấp vạn lần.” Hắn phe phẩy chiếc quạt ngọc trong tay, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vạn Pháp Tông Chủ, như muốn xuyên thủng mọi toan tính.
Lời của Bạch Mã Công Tử không phải là không có lý. Việc kích hoạt một pháp trận cổ xưa có sức mạnh hủy diệt lớn như 'Thanh Thiên Pháp Trận' luôn đi kèm với những hiểm họa khó lường. Linh mạch thiên địa vô cùng tinh vi, một sự tác động mạnh mẽ có thể gây ra những phản ứng dây chuyền, mà không ai có thể dự đoán được. Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. Hắn cảm nhận được lời nói của Bạch Mã Công Tử, tuy có phần khoa trương nhưng lại chạm đúng vào nỗi lo lắng thầm kín của nhiều người. Hắn nhận ra, sự tự tin và đôi khi là kiêu ngạo của Bạch Mã Công Tử không hoàn toàn vô căn cứ, hắn có sự nhạy bén nhất định trong việc nhìn nhận vấn đề, ít nhất là ở bề mặt.
Tuy nhiên, Vạn Pháp Tông Chủ không hề nao núng. Ông đưa tay xuống, ra hiệu cho Bạch Mã Công Tử giữ im lặng. “Bạch Mã Công Tử nói đúng, đây là một nước cờ mạo hiểm. Nhưng ta đã cân nhắc kỹ lưỡng. Tình hình Ma Tông không còn là những cuộc xâm lấn nhỏ lẻ hay gieo rắc sự hỗn loạn cục bộ nữa. Chúng đang âm thầm thao túng linh mạch, đầu độc đạo tâm, gieo rắc sự nghi kỵ trong chính nội bộ chúng ta. Chúng không chỉ muốn cướp đoạt tài nguyên, mà còn muốn phá hủy tận gốc rễ niềm tin và sự đoàn kết của chính đạo. Đây chính là ‘cực kỳ khẩn cấp’ mà cổ thư đã cảnh báo!” Ông nhấn mạnh từng lời, giọng nói dứt khoát như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
Lục Trường Sinh trầm ngâm. Hắn nhìn Vạn Pháp Tông Chủ, không phải bằng ánh mắt phán xét, mà bằng sự thấu hiểu. Hắn hiểu được áp lực mà Vạn Pháp Tông Chủ đang gánh chịu, hiểu được sự tuyệt vọng ẩn sau vẻ kiên quyết ấy. Đối mặt với một kẻ thù vô hình, tinh vi, đang ăn mòn từ bên trong, việc tìm kiếm một giải pháp mạnh mẽ, dù có rủi ro, là điều dễ hiểu. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn rằng, sức mạnh thuần túy đôi khi chỉ là một con dao hai lưỡi. Thanh tẩy tà khí bằng một pháp trận có thể gây chấn động linh mạch liệu có phải là giải pháp thực sự, hay chỉ là một hình thức trấn áp tạm thời, tiềm ẩn những hậu quả khôn lường? Đạo tâm bất biến, vạn pháp bất xâm. Hắn biết, bản chất của tà đạo không chỉ nằm ở sức mạnh vật chất, mà là sự dao động của tâm hồn, sự lung lay của niềm tin. Một pháp trận, dù mạnh đến đâu, liệu có thể thanh tẩy được những tạp niệm ấy, hay chỉ càng làm cho chúng biến tướng, ẩn sâu hơn? Sự nghi ngờ, sự sợ hãi, sự ích kỷ – những thứ ấy không thể bị tiêu diệt bởi một luồng linh khí mạnh mẽ, mà cần một sự thấu triệt, một sự thanh lọc từ chính nội tâm.
Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt tay Lục Trường Sinh dưới gầm bàn. Nàng cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của hắn, nhưng thay vì lo lắng, nàng lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Nàng biết, trong đầu hắn đang diễn ra những suy tính sâu xa, khác hẳn với sự ồn ào và gấp gáp của Đại Hội Điện. Nàng tin vào hắn, vào cái nhìn thấu đáo của hắn về bản chất của mọi sự. Cái niềm tin mà nàng đã đánh mất vào các thế lực chính đạo, giờ đây hoàn toàn đặt vào Lục Trường Sinh. Nàng tin rằng con đường hắn chọn, tuy chậm rãi, nhưng lại là con đường duy nhất có thể đối phó với hiểm họa này.
Tiêu Hạo khịt mũi, lắc đầu nhẹ. Hắn biết rõ tính cách của những tu sĩ lão luyện. Họ luôn muốn giải quyết mọi việc bằng những phương pháp mạnh mẽ, trực diện, bởi đó là thứ mà họ đã quen thuộc. Đối với những kẻ mà đạo tâm đã bị vặn vẹo, những kẻ mà mục tiêu là phá hoại sự đoàn kết, thì sức mạnh thuần túy không thể là lời giải đáp. Hắn đã thấy quá nhiều trận chiến, quá nhiều cuộc đối đầu, nơi mà kẻ mạnh thắng, nhưng không có nghĩa là kẻ mạnh đúng. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói: "Lão đệ, xem ra lại đến lượt đệ phải ra tay giải quyết mớ bòng bong này rồi." Tiêu Hạo hiểu rằng, cái đề xuất của Vạn Pháp Tông Chủ chỉ là một giải pháp tình thế, mang tính đối phó, chứ không phải là một cách giải quyết triệt để. Hắn biết Lục Trường Sinh sẽ không bao giờ chấp nhận một giải pháp như vậy.
Vạn Pháp Tông Chủ nhìn quanh một lượt, thấy nhiều ánh mắt hoài nghi và lo lắng. Ông biết rằng mình sẽ phải đối mặt với một làn sóng phản đối dữ dội. Nhưng ông cũng đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Đối với ông, tình thế đã đến lúc không thể không hành động, dù là một hành động liều lĩnh. Cái chết đang cận kề, và ông không thể khoanh tay đứng nhìn.
***
Đúng như dự đoán, đề xuất của Vạn Pháp Tông Chủ nhanh chóng bị phản đối dữ dội. Trưởng Lão Thanh Vân, một vị tu sĩ già nua với râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định, là người đầu tiên đứng dậy. Giọng nói của ông, tuy không quá lớn, nhưng lại có sức nặng, vang vọng khắp Đại Hội Điện.
“Vạn Pháp Tông Chủ, xin ngài hãy suy nghĩ lại!” Trưởng Lão Thanh Vân nói, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. “Thanh Thiên Pháp Trận tuy mạnh, nhưng cổ thư đã ghi chép rõ ràng, nó có thể phá hủy cân bằng linh mạch, gây vạ lây sinh linh vô tội, thậm chí đánh thức những hiểm họa lớn hơn từ sâu thẳm của thiên địa. Chúng ta không thể đánh đổi sinh mệnh vô tội và sự ổn định của vạn vật chỉ vì một hành động liều lĩnh, một giải pháp chưa được kiểm chứng!”
Lời của Trưởng Lão Thanh Vân như một ngòi nổ, khiến cả Đại Hội Điện bùng nổ tranh cãi. Các đại diện khác cũng nhao nhao lên tiếng, bày tỏ sự lo ngại.
Một đại diện của Huyền Vũ Các, một tông môn nổi tiếng về phòng ngự và trấn giữ các phong ấn cổ xưa, đứng dậy, giọng nói mang theo sự tức giận: “Trưởng Lão Thanh Vân nói rất đúng! Phong ấn Ma Uyên ở phía Bắc đang ngày càng suy yếu, Ma Quân Huyết Ảnh lộ diện dần đã là một mối họa thấu trời. Nếu Thanh Thiên Pháp Trận vô tình tác động đến, làm suy yếu thêm phong ấn đó thì sao? Khi ấy, chúng ta không chỉ đối mặt với Hắc Ám Ma Tông, mà còn phải đối mặt với hàng vạn ma vật từ Ma Uyên tràn ra, hủy diệt cả Tam Giới, Lục Vực! Hậu quả đó, ai sẽ gánh chịu? Vạn Pháp Tông có gánh chịu được không?”
Những lời này vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Nỗi sợ hãi về Ma Uyên và Ma Quân Huyết Ảnh, một mối họa cổ xưa đã ngủ yên hàng vạn năm, giờ đây lại được khơi gợi, khiến nhiều tu sĩ lộ rõ vẻ tái mét. Đây chính là điều mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận được, rằng mọi hành động vội vã đều có thể dẫn đến những phản ứng dây chuyền nguy hiểm.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe những lời tranh cãi đang bùng nổ xung quanh. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, sự dao động của tâm tình con người. Từ những lời lẽ giận dữ của một số người, đến sự sợ hãi tột độ của kẻ khác, hắn nhận ra rằng, đây chính là "trận pháp vô hình" mà Ma Tông đã gieo rắc. Không cần phải ra tay trực tiếp, chỉ cần gieo rắc sự nghi ngờ, sự sợ hãi, sự chia rẽ, là đủ để làm suy yếu chính đạo từ bên trong. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi hành động đều là một mảnh ghép của "trận pháp" ấy, khiến niềm tin vào nhau, vào chính đạo bị phá vỡ. Hắn cảm nhận được luồng tà khí vô hình, không phải là thứ tà khí của hủy diệt, mà là tà khí của sự nghi ngờ, của sự thù hằn nội bộ, của sự ích kỷ và hẹp hòi, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của Đại Hội Điện, ăn mòn đạo tâm của các tu sĩ. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung động, tự động thanh lọc những tạp niệm ấy, giữ cho đạo tâm hắn vững vàng như bàn thạch.
Mộc Thanh Y siết chặt tay, nàng nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng phức tạp. Nàng nhớ lại lời hắn nói về "trận pháp vô hình", và giờ đây, nàng tận mắt chứng kiến nó đang diễn ra. Nàng hiểu rằng, đây không phải là lúc dùng sức mạnh để trấn áp, mà là lúc cần sự thấu suốt và trí tuệ. Nàng không phát biểu, nhưng ánh mắt kiên định của nàng cho thấy sự không tán thành với đề xuất của Vạn Pháp Tông Chủ. Nàng tin rằng Lục Trường Sinh sẽ có cái nhìn đúng đắn hơn.
Bạch Mã Công Tử lại lên tiếng, giọng hắn vang dội, cố gắng át đi những tiếng tranh cãi. “Ta không phản đối việc hành động, nhưng phải là một cuộc chiến trực diện, rõ ràng! Chứ không phải một chiêu thức may rủi như vậy. Hắc Ám Ma Tông là một tổ chức, một thế lực, chúng ta nên tập hợp lực lượng, tiến công vào hang ổ của chúng, tiêu diệt tận gốc rễ, chứ không phải dùng một pháp trận mơ hồ mà không biết hậu quả sẽ đi về đâu!”
Một đại diện khác, đến từ một tông môn nhỏ hơn, dè dặt hơn, nhưng lại nói ra một điều khiến nhiều người phải suy nghĩ: “Vả lại, liệu pháp trận này có đủ sức đối phó với ‘trận pháp vô hình’ mà Lục đạo hữu đã đề cập không, hay chỉ làm tình hình thêm tồi tệ, biến Vạn Tượng Thành thành một chiến trường đẫm máu mà thôi? Nếu Ma Tông đã gieo rắc hạt giống nghi kỵ vào đạo tâm chúng ta, thì pháp trận này, liệu có thể thanh tẩy được những hạt giống ấy không? Hay chỉ khiến chúng ta càng thêm hoang mang, tự nghi ngờ lẫn nhau?”
Lời nói này khiến Vạn Pháp Tông Chủ thoáng giật mình. Ông đưa mắt tìm kiếm Lục Trường Sinh. Ông nhớ lại ánh mắt trầm tư, điềm tĩnh của Lục Trường Sinh trong buổi họp hôm qua, và cả lời hắn nói về "trận pháp vô hình" đã gieo rắc sự chia rẽ. Giờ đây, những lời ấy lại được một vị tu sĩ khác nhắc đến, khiến ông không khỏi suy ngẫm. Ông nhìn Lục Trường Sinh, người đang nhắm mắt, dường như đang hòa mình vào dòng chảy của linh khí hỗn loạn. Vẻ mặt hắn không hề có chút lo lắng hay tuyệt vọng, chỉ có sự an nhiên và thấu suốt. Một tia hy vọng mơ hồ lại nhen nhóm trong lòng ông, một sự tò mò về nhân vật khác thường này. Ông cảm thấy dường như Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ bình thường, mà là một nhân tố có thể phá vỡ cục diện, một người có cái nhìn khác biệt, sâu sắc hơn.
Cuộc tranh cãi tiếp tục kéo dài, không có dấu hiệu dừng lại. Đại Hội Điện chìm trong sự ồn ào và hỗn loạn. Các phe phái chia rẽ sâu sắc, mỗi người một ý, không ai chịu nhường ai. Vạn Pháp Tông Chủ ngồi xuống ghế, vẻ mặt ông càng thêm mệt mỏi, dường như mọi sinh lực trong ông đã cạn kiệt. Ông biết rằng, với tình hình này, việc đạt được một sự đồng thuận là điều không thể. Ánh mắt ông vẫn không ngừng hướng về phía Lục Trường Sinh, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường đi mới.
Hội nghị cuối cùng kết thúc trong bế tắc, không đạt được bất kỳ thỏa thuận cụ thể nào. Đề xuất của Vạn Pháp Tông Chủ bị bác bỏ. Các thế lực lớn rời đi, mang theo sự thất vọng, mệt mỏi, và cả sự hoang mang. Cánh cửa Đại Hội Điện đóng lại, để lại một không gian trống rỗng, lạnh lẽo, và đầy mùi hương trầm buồn. Mộc Thanh Y thở dài, nắm chặt tay Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng phức tạp, vừa tin tưởng vào khả năng của hắn, vừa bất an về tương lai mờ mịt phía trước.
***
Đêm khuya buông xuống Vạn Tượng Thành, mang theo sự tĩnh lặng hiếm có sau một ngày dài đầy biến động. Ánh trăng bạc vằng vặc treo trên nền trời đen thẫm, rải ánh sáng dịu mát lên những mái nhà cổ kính, lên những con đường lát đá. Từ Tụ Linh Các, nơi Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đang lưu trú, có thể nghe thấy tiếng nhạc du dương từ các quán trà vọng lại, tiếng chén đĩa va chạm nhẹ, cùng tiếng người nói chuyện khẽ khàng, tạo nên một bức tranh âm thanh êm dịu, tương phản hoàn toàn với sự ồn ào của Đại Hội Điện ban ngày.
Trong gian phòng riêng tại Tụ Linh Các, không khí lại trầm lắng hơn nhiều. Ba người ngồi quây quần bên bàn trà, chén trà hương nghi ngút, nhưng không ai vội vã nhấp môi. Tiêu Hạo là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn thở dài thườn thượt, vẻ mặt ngao ngán đến tận cùng. Hắn cầm chén rượu lên nhấp một ngụm lớn, rồi lại đặt xuống, tiếng chén chạm bàn vang lên khô khốc.
“Haizz, một lũ lười nhác và sợ hãi. Cả ngày chỉ biết tranh cãi, rốt cuộc chẳng đi đến đâu.” Tiêu Hạo lắc đầu, ánh mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ bất lực. “Ma Tông cứ thế mà bành trướng thôi. Các lão hồ ly ấy, ai cũng muốn bảo toàn lực lượng, ai cũng sợ gánh hậu quả. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Nhưng họ thì chỉ thấy cái lợi trước mắt, cái sợ hãi trước mắt. Thật là nực cười!” Hắn lại nhấp một ngụm rượu nữa, giọng nói pha chút châm biếm sâu cay.
Mộc Thanh Y nhìn Tiêu Hạo, rồi lại quay sang Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng chất chứa sự thất vọng nhưng cũng đầy vẻ dò hỏi. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, nhưng mái tóc búi cao thường ngày đã được thả xõa mềm mại, khiến nàng trông có phần yếu đuối hơn. “Trường Sinh, huynh nghĩ sao về đề xuất của Vạn Pháp Tông Chủ? Liệu chúng ta có nên… dù có rủi ro, nhưng ít nhất cũng là một hành động? Huynh thấy đấy, các thế lực lớn đã bế tắc rồi, không thể cứ ngồi yên chờ đợi được nữa.” Nàng khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng vẫn ánh lên sự lo lắng. Trong thâm tâm nàng, một phần vẫn muốn tìm kiếm một giải pháp mạnh mẽ, trực diện, dù biết nó nguy hiểm.
Lục Trường Sinh đưa tay vuốt nhẹ chén trà, hơi nóng từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay hắn, mang theo một chút ấm áp. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang rọi sáng, như đang tìm kiếm một câu trả lời trong màn đêm vô tận. Hắn trầm ngâm một lát, rồi khẽ cất lời, giọng nói từ tốn, chậm rãi, nhưng lại có sức nặng, mang theo triết lý sâu xa.
“Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng không thể thanh tẩy tận gốc.” Hắn nói, ánh mắt vẫn nhìn ra xa xăm. “Ma Tông đã gieo rắc ‘hạt giống’ vào sâu trong đạo tâm, trong linh mạch của thiên địa. Nếu dùng pháp trận đó, e rằng sẽ như nhổ cỏ động gốc, không diệt được cỏ mà còn khiến rễ lan rộng hơn, hoặc đánh thức những thứ không nên thức tỉnh. Giống như Trưởng Lão Thanh Vân và các vị đạo hữu khác đã nói, nguy cơ làm suy yếu phong ấn Ma Uyên là điều không thể xem nhẹ. Hơn nữa, ‘trận pháp vô hình’ của chúng không nằm ở một điểm, mà là trong chính sự chia rẽ và sợ hãi của chúng ta.”
Hắn quay lại nhìn Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, ánh mắt hắn giờ đây sắc bén và thấu suốt. “Việc Ma Tông làm không chỉ là gây chiến, mà là gây ra tâm chiến. Chúng khiến niềm tin vào chính đạo bị lung lay, khiến tu sĩ nghi ngờ lẫn nhau, khiến sự ích kỷ trỗi dậy. Một pháp trận, dù có sức mạnh trấn áp tà khí vật chất mạnh đến đâu, cũng không thể thanh tẩy được những tạp niệm trong tâm hồn con người. E rằng, nó chỉ làm cho tình hình càng thêm hỗn loạn, khiến ‘trận pháp vô hình’ của Ma Tông càng thêm vững chắc, vì sự sợ hãi và nghi ngờ sẽ càng tăng lên khi một pháp trận cổ xưa được kích hoạt mà không ai kiểm soát được hậu quả.”
Mộc Thanh Y chăm chú lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh. Những lời hắn nói như một dòng suối mát, gột rửa đi những tạp niệm, những suy nghĩ vội vàng trong đầu nàng. Nàng nhớ lại cảm giác bất lực của mình trong Đại Hội Điện, khi các thế lực lớn tranh cãi gay gắt, ai cũng vì lợi ích riêng mà quên đi đại cục. Nàng nhận ra, Lục Trường Sinh đã nhìn thấu bản chất của vấn đề, không phải chỉ bằng mắt thường, mà bằng đạo tâm kiên cố của mình.
“Nếu vậy, chúng ta phải làm gì?” Mộc Thanh Y hỏi, giọng nàng khẽ run lên, nhưng ánh mắt nàng đã dần trở nên kiên định hơn, đầy vẻ tin tưởng vào Lục Trường Sinh. “Không thể cứ ngồi yên chờ đợi, mà cũng không thể hành động liều lĩnh. Vậy thì, con đường nào là đúng đắn?”
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, dùng ngón tay vẽ nhẹ trên mặt bàn như đang phác họa một trận đồ phức tạp, nhưng đó không phải là một trận đồ bằng linh khí, mà là một trận đồ của đạo lý, của nhân tâm. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi Vạn Tượng Thành chìm trong đêm, đầy rẫy những suy tư và biến động.
“Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm bổng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Bản chất của Ma Tông là tà đạo, nhưng tà đạo không chỉ tồn tại trong những phép thuật đen tối, mà còn ẩn mình trong chính tâm trí con người. Để đối phó với nó, không thể chỉ dùng sức mạnh vật chất, mà phải dùng trí tuệ, dùng đạo tâm, dùng sự thấu hiểu. Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về bản chất của ‘trận pháp vô hình’ ấy, tìm ra những điểm yếu của nó, và từ đó, tìm ra một cách tiếp cận khác, một con đường không phải là trấn áp, mà là thanh lọc từ bên trong.”
Hắn mở mắt, ánh mắt đen láy giờ đây sáng rực như những vì sao trên bầu trời đêm. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ma Tông đã lợi dụng điều đó. Chúng ta cần phải làm ngược lại, khơi dậy thiện niệm, củng cố đạo tâm, và từ đó, phá vỡ ‘trận pháp vô hình’ của chúng. Đây là một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trong chính tâm hồn của mỗi tu sĩ.”
Tiêu Hạo đặt chén rượu xuống, gật gù. Hắn hiểu ý Lục Trường Sinh. Cái gọi là "thanh lọc từ bên trong" không phải là một pháp thuật hay một thần thông, mà là một quá trình tu dưỡng đạo tâm, một sự thay đổi trong tư duy của cả một quần thể tu sĩ. Đây là một con đường khó khăn, chậm chạp, nhưng lại là con đường duy nhất có thể đối phó với bản chất xảo quyệt của Hắc Ám Ma Tông.
“Vậy, chúng ta sẽ làm gì?” Mộc Thanh Y hỏi, giọng nàng giờ đây đã hoàn toàn kiên định. Nàng biết, con đường mà Lục Trường Sinh vạch ra sẽ không hề dễ dàng, nhưng nàng đã tin tưởng hắn, và nàng sẽ đi cùng hắn trên con đường đó, dù cho vạn kiếp cũng không hối hận.
Lục Trường Sinh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Gió đêm khẽ thổi, làm lay động vạt áo đạo bào thô sơ của hắn. Hắn nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn đêm, nơi Ma Uyên đang ngủ yên, và nơi những thế lực tà ác đang âm thầm trỗi dậy.
“Chúng ta sẽ đi sâu vào những nơi mà Ma Tông đang âm thầm thao túng, những nơi mà ‘trận pháp vô hình’ của chúng đang hoạt động mạnh mẽ nhất.” Lục Trường Sinh nói, giọng hắn đầy quyết đoán. “Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để đối đầu trực diện, mà sẽ dùng sự thấu hiểu để vạch trần bản chất của chúng, dùng đạo lý để thanh lọc những tạp niệm trong tâm hồn con người. Chỉ khi nào chúng ta hiểu rõ kẻ địch, hiểu rõ bản thân, thì mới có thể tìm ra con đường chiến thắng thực sự.”
Ánh mắt hắn dừng lại ở một điểm xa xăm, nơi mà hắn cảm nhận được một luồng tà khí khác, sâu hơn, cổ xưa hơn, đang khẽ cựa quậy dưới lòng đất. Một dự cảm về những hiểm họa lớn hơn, về Ma Quân Huyết Ảnh và Ma Uyên đang suy yếu phong ấn, hiện lên trong tâm trí hắn. Lục Trường Sinh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng hắn tin vào đạo của mình, tin vào con đường mà hắn đã chọn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.