Cửu thiên linh giới - Chương 256: Hội Nghị Bất Hòa: Những Tiếng Nói Trái Chiều Giữa Bão Táp
Tiếng gió nhẹ lùa qua ô cửa sổ, mang theo chút hơi sương còn vương vấn sau một đêm dài. Bình minh ở Vạn Tượng Thành luôn mang một vẻ đẹp diễm lệ, những mái ngói cong vút ẩn hiện trong làn sương mỏng, như những bức tranh thủy mặc được vẽ bởi bàn tay tiên nhân. Tại một góc nhỏ của Tụ Linh Các, mùi hương thảo mộc và rượu gạo quyện lẫn trong không khí ấm cúng của buổi sớm, nơi Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đang dùng bữa sáng. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, xua đi cái lạnh còn sót lại của đêm. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, thấu suốt như thường lệ, nhưng đôi lúc lại lướt qua Mộc Thanh Y, như muốn thăm dò những suy tư còn vương vấn trong lòng nàng từ cuộc trò chuyện đêm qua.
Mộc Thanh Y ngồi đối diện, dáng vẻ thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc. Nàng vẫn còn nặng trĩu suy tư, những lời Lục Trường Sinh đã nói về bản chất của Hắc Ám Ma Tông cứ lởn vởn trong tâm trí nàng. Một âm mưu không chỉ nhắm vào linh khí, tài nguyên, mà còn thâm nhập vào tâm trí, vào đạo lý tu hành. Nàng vốn tự tin vào sức mạnh và công pháp của tông môn, nhưng đứng trước cái gọi là "biến chất" ấy, nàng cảm thấy một sự bất lực chưa từng có. Ly trà trong tay nàng gần như nguội lạnh, đôi mắt phượng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố Vạn Tượng Thành bắt đầu nhộn nhịp, nhưng trong tâm nàng, sự bất an vẫn cứ lan tỏa. Nàng tự hỏi, liệu những tông môn lớn khác có nhìn thấy được điều này, hay họ vẫn sa lầy vào những lối tư duy cũ kỹ, chỉ coi tà đạo là những kẻ giết người cướp bóc đơn thuần?
Bỗng Tiêu Hạo đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén bát khẽ kêu leng keng. Hắn vui vẻ reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mộc Thanh Y. “Trường Sinh huynh, Thanh Y cô nương, tin tức động trời đây!” Hắn vẫy tay gọi tiểu nhị, nhanh chóng gọi thêm vài món điểm tâm rồi quay lại với vẻ mặt hớn hở, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ thích thú. “Vạn Pháp Tông Chủ đích thân triệu tập các thế lực lớn, nói là bàn chuyện đại sự chống lại Ma Tông. Thư mời đã gửi đến khắp nơi rồi, chắc chắn sẽ rất náo nhiệt!” Hắn nháy mắt, ý cười tràn ngập. “Các vị cường giả tề tựu, các tông môn lớn nhỏ đều có mặt. Chắc chắn sẽ có không ít ‘trò hay’ để xem.” Với Tiêu Hạo, mọi sự kiện lớn đều là cơ hội để thu thập tin tức, quan sát thế cục, và đôi khi là kiếm chác chút đỉnh. Hắn là người thực dụng, nhưng cũng rất nhạy bén với những biến động của thời cuộc.
Mộc Thanh Y khẽ cau mày, nhìn Tiêu Hạo với ánh mắt phức tạp. “Hội nghị ư… liệu có ích gì không?” Giọng nàng thì thầm, như đang nói với chính mình hơn là hỏi Tiêu Hạo. “Nếu họ vẫn chỉ nhìn vào bề nổi, vẫn chỉ nghĩ đến việc dùng sức mạnh thuần túy để đối phó, thì e rằng… vô ích.” Nàng chợt nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói, về sự phẫn nộ, thù hận, sợ hãi, dục vọng chính là nguồn nuôi dưỡng tà khí. Nếu các tông môn lớn vẫn tranh giành quyền lợi, vẫn nghi kỵ lẫn nhau, thì làm sao có thể đoàn kết để chống lại một âm mưu tinh vi như vậy?
Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống, một tiếng động rất khẽ, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y. Hắn khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy nhìn Tiêu Hạo, rồi lại dừng lại ở Mộc Thanh Y. “Đi xem cũng tốt.” Giọng hắn vẫn trầm ổn, không nhanh không chậm, mang theo một sự an nhiên tự tại đến lạ. “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Hơn nữa, việc thấu hiểu cách thức vận hành của các thế lực chính đạo cũng là một phần để ‘hiểu rõ kẻ thù’.” Hắn không nói thêm, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nữa, nhưng ẩn ý trong lời nói đã đủ sâu sắc để Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo hiểu. Hắn muốn quan sát, muốn hiểu rõ hơn về tình hình, chứ không phải vội vã can thiệp hay phán xét. Đối với Lục Trường Sinh, mọi thứ đều cần được quan sát thấu đáo trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào. Sự điềm tĩnh của hắn dường như có thể trấn an được chút ít sự lo lắng trong lòng Mộc Thanh Y, nhưng nàng vẫn cảm thấy một dự cảm không lành về cái gọi là "hội nghị đại sự" này.
***
Đại Hội Điện Vạn Tượng tọa lạc tại trung tâm thành phố, là một kiến trúc hùng vĩ, uy nghi, được xây dựng từ những khối đá linh thạch khổng lồ, sừng sững vươn lên giữa trời xanh. Từng đường nét chạm trổ tinh xảo trên cột đá, từng mái ngói cong vút lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi trưa, tất cả đều toát lên vẻ trang nghiêm và quyền lực. Bên trong Đại Hội Điện, không khí vốn nên trang trọng, nhưng ngay từ khi Lục Trường Sinh cùng Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo bước vào, một sự ngột ngạt khó tả đã bao trùm lấy không gian rộng lớn này. Hàng trăm tu sĩ từ các tông môn lớn nhỏ đã tề tựu, ngồi thành từng khu vực riêng biệt, tạo nên những quần thể nhỏ xì xào bàn tán. Mùi hương trầm thoang thoảng hòa lẫn với mùi linh dược, mùi mồ hôi và cả mùi của sự căng thẳng, lo lắng, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu trong không khí.
Vạn Pháp Tông Chủ ngồi ở vị trí trung tâm, trên một chiếc ghế chạm khắc tinh xảo. Khuôn mặt uy nghiêm của ông hiện rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sáng vẫn cố gắng giữ sự điềm tĩnh, nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt đã hằn sâu hơn. Ông vừa dứt lời khai mạc, chỉ vài câu khách sáo về tình hình đại thế và sự cấp thiết của việc đoàn kết chống lại Hắc Ám Ma Tông, thì không khí trong điện đã nhanh chóng bùng nổ.
Một tiếng nói cao ngạo vang lên, cắt ngang sự im lặng nặng nề. Đó là Bạch Mã Công Tử, tuấn tú phi phàm, khoác trên mình bộ lụa là sang trọng, tay phe phẩy chiếc quạt ngọc. Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, đầy vẻ kiêu căng. “Tà ma hoành hành, không ra tay diệt trừ tận gốc, chẳng lẽ ngồi chờ chúng đánh đến tận cửa sao? Chúng ta phải chủ động!” Giọng hắn đầy dứt khoát, mang theo sự nóng nảy đặc trưng của những kẻ quen được tung hô. “Không thể để chúng tiếp tục gieo rắc tai ương, cướp đoạt linh mạch, thôn tính từng vùng đất. Một khi chúng ta liên thủ, dùng sức mạnh tuyệt đối nghiền nát các cứ điểm của Ma Tông, tà đạo tự khắc sẽ bị dẹp yên!” Hắn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào sự áp đảo của chính đạo, mà bỏ qua những âm mưu thâm sâu hơn.
Ngay lập tức, một giọng nói trầm ổn, mang theo sự thận trọng của tuổi tác đáp lại. Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng như tuyết, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt đầy kiên định, chậm rãi đứng dậy. Ông mặc đạo bào màu xanh lam, toát lên vẻ chính trực. “Liều lĩnh tiến công chỉ khiến tổn thất vô ích. Hắc Ám Ma Tông quỷ dị khó lường, chúng ta không thể hành động một cách mù quáng. Cần phải thận trọng, bảo toàn linh mạch và đệ tử, củng cố phòng tuyến, chờ thời cơ.” Giọng ông không lớn, nhưng mang theo một sức nặng không thể xem thường. “Tu hành cần phải theo chính đạo, không thể tùy tiện. Phải giữ vững gốc rễ, không thể vì nóng vội mà tổn hại đến căn cơ của chính đạo. Chẳng lẽ chư vị quên bài học về những tông môn đã bị tiêu diệt vì quá tự tin vào sức mạnh mà khinh địch sao?”
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi. Một tu sĩ khác, vẻ mặt lo lắng, đứng dậy phản bác. “Nhưng nếu chúng ta không làm gì, Ma Tông sẽ tiếp tục bành trướng, thôn tính từng vùng một! Những kẻ yếu thế sẽ trở thành vật tế của chúng. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn sinh linh đồ thán!” Lời lẽ của hắn đại diện cho số đông các tông môn nhỏ hơn, những người đang trực tiếp chịu ảnh hưởng của sự bành trướng Ma Tông.
Vạn Pháp Tông Chủ gõ nhẹ pháp trượng xuống đất, một âm thanh trầm đục vang vọng khắp điện, cố gắng lập lại trật tự. “Chư vị bình tĩnh! Mục đích của chúng ta là tìm ra một sách lược hiệu quả nhất, không phải tranh cãi vô ích!” Ông thở dài, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. “Tất cả chúng ta đều vì vận mệnh Cửu Thiên Linh Giới, vì sự an nguy của chúng sinh mà tề tựu nơi đây.”
Lục Trường Sinh ngồi ở một góc khuất, phía sau những hàng ghế của các tu sĩ lớn tuổi, lặng lẽ quan sát mọi việc. Hắn không nói gì, chỉ thi thoảng nhấp một ngụm trà, đôi mắt đen láy quét qua từng gương mặt, từng biểu cảm, từng lời nói. Hắn thấy sự nóng nảy của Bạch Mã Công Tử, sự thận trọng quá mức của Trưởng Lão Thanh Vân, và cả sự lo lắng chân thành của vị tu sĩ kia. Nhưng sâu xa hơn, hắn cảm nhận được sự chia rẽ, sự nghi kỵ tiềm ẩn giữa các thế lực. Ai cũng muốn bảo vệ lợi ích của tông môn mình, ai cũng muốn giành phần thắng trong cuộc tranh luận, mà quên mất rằng kẻ thù đang mỉm cười phía sau những bất đồng ấy. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, nên những tạp niệm và sự hỗn loạn trong điện không thể ảnh hưởng đến hắn. Hắn thấu rõ, đây chính là một phần trong "trận pháp vô hình" mà Hắc Ám Ma Tông đã giăng ra.
Mộc Thanh Y ngồi cạnh hắn, vẻ mặt căng thẳng. Nàng liên tục liếc nhìn Lục Trường Sinh, như tìm kiếm một sự chỉ dẫn, một lời xác nhận cho những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu nàng. Nàng cảm thấy một sự thất vọng lớn dần. Những gì Lục Trường Sinh đã nói đêm qua, về việc Ma Tông không chỉ tấn công bằng vũ lực mà còn gieo rắc sự chia rẽ, sợ hãi, và hoài nghi, giờ đây đang hiển hiện rõ ràng trước mắt nàng.
Tiêu Hạo thì thầm vào tai Mộc Thanh Y, giọng điệu mang theo chút châm biếm thường thấy. “Xem kìa, Thanh Y cô nương. Những ‘kẻ tài giỏi’ của Cửu Thiên Linh Giới đấy. Cứ như một lũ gà mổ thóc, ai cũng muốn tranh phần hơn. Bảo sao tà ma cứ hoành hành mãi.” Hắn lắc đầu, tỏ vẻ ngán ngẩm, nhưng đôi mắt vẫn đầy vẻ tinh ranh, ghi nhớ từng chi tiết của buổi hội nghị.
***
Cuộc tranh cãi kéo dài suốt buổi chiều, mà không có bất kỳ hồi kết nào. Đại Hội Điện Vạn Tượng giờ đây chìm trong một không khí còn ngột ngạt và nặng nề hơn cả lúc ban đầu. Những tiếng nói lớn dần thành những lời lẽ gay gắt, rồi lại chìm xuống thành những tiếng xì xào bất mãn, những tiếng thở dài nặng nề. Các phe phái không thể đi đến thống nhất, mỗi người một ý, mỗi tông môn một lợi ích riêng. Phe chủ chiến thì hùng hổ đòi tấn công, phe chủ hòa thì cố chấp bảo vệ, phe khác lại chỉ lo giữ vững lãnh địa của mình. Vạn Pháp Tông Chủ đã cố gắng đề xuất một vài phương án dung hòa, nhưng tất cả đều bị bác bỏ một cách thẳng thừng hoặc lảng tránh khéo léo.
Mộc Thanh Y cảm thấy một sự bất lực lớn chưa từng có. Nàng siết chặt tay, móng tay gần như bấm vào da thịt. Những lời Lục Trường Sinh đã nói về "bản chất xảo quyệt của Ma Tông" và "sự chia rẽ gieo rắc sợ hãi" giờ đây không chỉ là lý thuyết, mà là một hiện thực đau lòng đang diễn ra ngay trước mắt nàng. Nàng nhận ra, chính đạo không thiếu sức mạnh, nhưng lại thiếu sự đoàn kết, thiếu một cái nhìn thấu đáo về bản chất của tai ương. Sự tin tưởng của nàng vào các phương pháp đối phó truyền thống, vào sự minh triết của các trưởng lão, giờ đây đã tan vỡ hoàn toàn. Niềm tin của nàng, vốn đã lung lay từ đêm qua, nay hoàn toàn chuyển hướng, củng cố vững chắc vào Lục Trường Sinh – người duy nhất dường như nhìn thấu mọi thứ.
“Họ… họ không hiểu gì cả.” Nàng thì thầm, giọng nàng run rẩy vì thất vọng, mắt vẫn dán chặt vào những gương mặt đang tranh cãi kịch liệt. “Chỉ nghĩ đến sức mạnh và lợi ích riêng, mà quên mất rằng hiểm họa đang cận kề.”
Tiêu Hạo khẽ khịt mũi, vẻ mặt pha lẫn chút ngán ngẩm và châm biếm. “Nào đâu có dễ, Thanh Y cô nương. Ai cũng là lão hồ ly, muốn người khác làm tiên phong cho mình thôi. Vô tranh tức vô lợi. Cái đạo lý này, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều chẳng khác nhau là mấy.” Hắn lắc đầu, tỏ vẻ bất lực trước sự phức tạp của lòng người.
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng cả linh hồn. Trong tâm trí hắn, những mảnh ghép về "trận pháp vô hình" của Ma Tông đang dần hình thành rõ nét hơn. Hắn nhận ra, sự chia rẽ này không phải là ngẫu nhiên, mà chính là một phần trong kế hoạch của chúng. Hắc Ám Ma Tông đã không cần phải ra mặt, không cần phải dùng đến vũ lực quá nhiều, mà chỉ cần gieo rắc sự nghi kỵ, sự sợ hãi, sự ích kỷ vào tâm trí các tu sĩ chính đạo, là đã đủ để làm suy yếu sức mạnh đoàn kết của họ.
“Sự hỗn loạn này… chính là điểm yếu mà chúng lợi dụng.” Lục Trường Sinh khẽ nhủ thầm, âm thanh chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. “Đạo tâm bất ổn, chính đạo tự suy yếu. Một khi niềm tin vào nhau bị phá vỡ, vào chính đạo bị lung lay, thì dù có bao nhiêu sức mạnh cũng sẽ tan rã.” Hắn cảm nhận được một luồng tà khí vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách của Đại Hội Điện, không phải là tà khí hủy diệt, mà là tà khí của sự nghi ngờ, của sự thù hằn nội bộ, của sự ích kỷ và hẹp hòi. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung động, tự động thanh lọc những tạp niệm ấy, giữ cho đạo tâm hắn vững vàng như bàn thạch.
Vạn Pháp Tông Chủ thở dài thườn thượt, dường như mọi sinh lực trong ông đã cạn kiệt. Ánh mắt ông vô định lướt qua đám đông đang ồn ào, rồi bất chợt, nó dừng lại ở Lục Trường Sinh. Vị tu sĩ trẻ tuổi đang trầm ngâm, đôi mắt khép hờ, không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng lại toát ra một sự thanh tịnh, điềm tĩnh đến lạ thường giữa biển người đang chìm trong hỗn loạn và tranh cãi. Vẻ mặt hắn không hề có chút nóng nảy, không chút lo lắng hay tuyệt vọng, chỉ có sự an nhiên và thấu suốt. Vạn Pháp Tông Chủ chưa từng thấy một tu sĩ nào, đặc biệt là ở độ tuổi này, lại có thể giữ được sự thanh tịnh đến vậy trong một tình huống như thế này. Một tia hy vọng mơ hồ nhen nhóm trong lòng ông, một sự tò mò về nhân vật khác thường này. Ông cảm thấy dường như Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ bình thường, mà là một nhân tố có thể phá vỡ cục diện.
Hội nghị cuối cùng kết thúc trong sự bất đồng sâu sắc, không đạt được bất kỳ thỏa thuận cụ thể nào ngoài vài lời hứa hẹn chung chung về việc "sẽ tiếp tục theo dõi tình hình" và "phối hợp chặt chẽ hơn". Những gương mặt thất vọng và mệt mỏi rời khỏi Đại Hội Điện, để lại một không gian trống rỗng, lạnh lẽo, và đầy mùi hương trầm buồn. Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng phức tạp, vừa tin tưởng vào khả năng của hắn, vừa bất an về tương lai mờ mịt phía trước. Nàng biết, con đường mà Lục Trường Sinh lựa chọn, tuy chậm rãi, nhưng lại là con đường duy nhất có thể đối phó với hiểm họa này. Nàng đã tin tưởng hắn, và nàng sẽ đi cùng hắn trên con đường đó, dù cho vạn kiếp cũng không hối hận.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.