Cửu thiên linh giới - Chương 255: Bức Màn Che Phủ: Tiêu Hạo Vén Mở Âm Mưu Ma Tông
Ánh tà dương cuối cùng đã khuất dạng sau những mái ngói cong vút của Vạn Tượng Thành, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo buông xuống. Những ánh đèn lồng rực rỡ bắt đầu thắp sáng các con phố, vẽ nên một bức tranh lung linh giữa màn đêm thăm thẳm. Trong một góc khuất của Tụ Linh Các, nơi vẫn còn vương vấn mùi hương thảo mộc và linh tửu từ đêm qua, Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa, đôi mắt hắn khép hờ như đang nhập định, nhưng tâm trí lại như một hồ nước phẳng lặng, phản chiếu vạn vật mà không gợn sóng. Mộc Thanh Y, sau lời chỉ giáo của hắn, đã rời đi với một sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt và tâm thái, như thể một tấm màn vô hình đã được vén lên, cho nàng thấy một chân trời mới trong đạo lý tu hành.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng, Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, thanh tĩnh như một pho tượng đá cổ xưa. Hắn không hề vội vã, không hề sốt ruột. Con đường của hắn là vững chắc, bền bỉ, chứ không phải là tốc độ. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Tiêu Hạo xuất hiện, theo sau là Mộc Thanh Y. Cả ba tề tựu tại một bàn trà nhỏ, trong một góc khuất của Tụ Linh Các, nơi không gian riêng tư được đảm bảo bởi những tấm bình phong chạm khắc tinh xảo và một vài pháp trận cách âm đơn giản.
Không khí giữa ba người mang theo một sự căng thẳng ngầm, một sự nghiêm trọng không lời sau những tin tức đêm qua về vụ án mạng bí ẩn và cảm nhận sâu sắc của Lục Trường Sinh về tà khí. Mộc Thanh Y, nét mặt nàng vẫn còn vương vấn vẻ suy tư, đôi mắt phượng nhìn Lục Trường Sinh đầy thấu hiểu, như thể nàng đang cố gắng nắm bắt từng sợi tơ đạo lý mà hắn đã chỉ ra. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, dù vẫn toát lên vẻ tiên khí thoát tục, nhưng sự lo lắng ẩn hiện trong đôi mắt nàng đã làm mất đi phần nào vẻ thanh cao thường thấy.
Tiêu Hạo, dù bản tính hoạt bát, lanh lợi, nhưng lúc này cũng cảm nhận được sự trầm lắng của không gian. Hắn nhìn sang Lục Trường Sinh, rồi lại liếc Mộc Thanh Y, cuối cùng mới phá vỡ sự im lặng đang giăng mắc. Giọng hắn không còn vẻ dí dỏm thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy, một sự nghiêm trọng mà chỉ khi đối mặt với hiểm nguy thật sự mới xuất hiện.
“Tình hình này không thể ngồi yên được nữa rồi,” Tiêu Hạo bắt đầu, hắn khẽ lắc đầu, mái tóc đen cắt ngắn hơi rối, nhưng đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự lo lắng chân thực. “Các vụ việc nhỏ lẻ cứ dồn dập, những tin đồn quái lạ cũng ngày một nhiều, mà các thế lực lớn trong thành thì lại án binh bất động, hoặc có động cũng chỉ là những động thái mang tính bề mặt. Dường như họ không thể nhìn thấu được bản chất của vấn đề, hoặc họ đang cố tình nhắm mắt làm ngơ.” Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề không phù hợp với dáng vẻ trẻ trung của hắn. “Để ta đi thăm dò một chút. Lão đệ có chút quen biết khắp nơi trong Vạn Tượng Thành này, từ những khu chợ sầm uất cho đến những ngõ hẻm tối tăm, có lẽ sẽ moi ra được điều gì đó thực sự có giá trị. Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ đợi được.”
Mộc Thanh Y khẽ nhíu mày thanh tú, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo ngại. Nàng biết Tiêu Hạo là người thông minh, lanh lợi, nhưng sự nguy hiểm của Hắc Ám Ma Tông là không thể xem thường. “Ngươi phải cẩn thận,” nàng nhắc nhở, giọng nói mang theo sự nghiêm nghị thường thấy của nàng. “Hắc Ám Ma Tông không phải là lũ tặc phỉ thông thường. Chúng hành sự rất xảo quyệt, thủ đoạn tinh vi, đôi khi còn dùng cả những tà thuật đánh vào tâm trí người khác. Đừng để bị chúng mê hoặc hoặc rơi vào bẫy của chúng.” Nàng nhìn Tiêu Hạo, rồi lại liếc sang Lục Trường Sinh, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. Trong lòng nàng vẫn còn nguyên vẹn sự rung động trước những lời phân tích sâu sắc của Lục Trường Sinh đêm qua, về cái cách mà Ma Tông gieo rắc sự sợ hãi và chia rẽ, về cái "trận pháp" vô hình mà hắn đã nhắc đến. Nàng giờ đây đã tin tưởng hơn vào khả năng cảm nhận độc đáo của Lục Trường Sinh, tin rằng hắn có thể nhìn thấy những điều mà người khác không thấy, thấu hiểu những bản chất mà người khác không thấu.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, động tác chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa, như một sự tán đồng với lời cảnh báo của Mộc Thanh Y, đồng thời cũng là một sự động viên thầm lặng cho Tiêu Hạo. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn Tiêu Hạo, không có vẻ vội vàng hay thúc giục, chỉ có sự bình thản và thấu suốt. Hắn biết Tiêu Hạo có năng lực, nhưng sự cẩn trọng là điều không bao giờ thừa.
“Thông tin là chìa khóa,” Lục Trường Sinh cất lời, giọng hắn trầm ấm, từ tốn, từng chữ như được suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi phát ra. “Hãy tìm hiểu không chỉ sự việc đang diễn ra, mà cả 'ý' đằng sau chúng. Những gì ta cảm nhận được không đơn thuần là sức mạnh tà ác bộc phát, mà là một sự 'lũng đoạn' có hệ thống, một sự ăn mòn từ bên trong, tinh vi hơn nhiều. Hãy chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất, những điều mà người khác có thể bỏ qua. Một lời than phiền về giá cả, một tin đồn thất thiệt, một sự biến mất không rõ nguyên nhân... tất cả đều có thể là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn.” Hắn khẽ dừng lại, ngón tay gõ nhẹ lên bàn trà, ánh mắt lướt qua cả Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y. “Đừng chỉ tìm kiếm những dấu hiệu của tà thuật hay tà khí rõ rệt. Hãy tìm kiếm sự bất thường trong dòng chảy của cuộc sống, trong tâm lý của người dân, trong sự biến động của linh khí. Tà đạo lợi dụng sự sợ hãi và dục vọng, nhưng chúng cũng cần một nền tảng để gieo rắc những thứ đó. Nền tảng ấy có thể là sự hỗn loạn kinh tế, sự chia rẽ trong xã hội, hay thậm chí là sự suy yếu của linh mạch. Bất cứ điều gì có thể làm lung lay đạo tâm của chúng sinh, đều có thể là mục tiêu của chúng.”
Lời của Lục Trường Sinh như một luồng điện xẹt qua tâm trí Tiêu Hạo, mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới. Hắn vốn chỉ nghĩ đến việc thu thập tin tức theo cách thông thường, nhưng Lục Trường Sinh lại chỉ ra một chiều sâu hơn, một sự liên kết giữa những điều tưởng chừng không liên quan. Mộc Thanh Y cũng gật đầu, nàng cảm thấy những lời này của Lục Trường Sinh đã củng cố thêm niềm tin của nàng vào sự minh triết của hắn.
“Ta đã hiểu, Lục huynh,” Tiêu Hạo đáp, giọng hắn chắc chắn hơn. Hắn lấy ra một chiếc túi nhỏ chứa đầy linh thạch, đủ để chi trả cho những thông tin quan trọng. Túi linh thạch này không chỉ là vật chất, mà còn là công cụ để mở ra những cánh cửa tin tức mà người thường khó lòng tiếp cận. Hắn đứng dậy, dáng vẻ nhanh nhẹn, nhưng thần thái đã trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Hắn biết nhiệm vụ này không đơn giản, nhưng hắn tin tưởng vào khả năng của mình, và hơn hết, hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Trước khi rời đi, Tiêu Hạo khẽ cúi đầu với cả Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y, một hành động thể hiện sự tôn trọng sâu sắc mà ít khi hắn làm với người khác.
Khi Tiêu Hạo khuất dần sau cánh cửa, Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y tiếp tục ngồi lại, mỗi người một dòng suy nghĩ riêng. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí trôi chảy trong không gian Tụ Linh Các. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí mà còn cảm nhận những tạp niệm, những nỗi lo lắng, những sự bất an đang lan tỏa trong Vạn Tượng Thành, giống như một dòng nước ngầm đang dần dâng cao. Mộc Thanh Y nhìn hắn, trong lòng nàng ngổn ngang những câu hỏi. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên Vạn Tượng Thành, một áp lực mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng có thể không nhận ra, hoặc nhận ra nhưng lại không biết cách đối phó. Nàng bỗng thấy một sự lo lắng dâng trào, không phải cho bản thân, mà cho số phận của thành phố này, cho những sinh linh vô tội đang bị cuốn vào vòng xoáy của tai ương. Nàng hiểu rằng, sức mạnh thuần túy đôi khi là không đủ, và có những trận chiến không thể chiến thắng bằng kiếm sắc hay thần thông quảng đại.
***
Tiêu Hạo như một con cá bơi lội trong dòng nước, nhanh nhẹn lướt qua các con phố sầm uất của Vạn Tượng Thành. Dáng người không quá cao, nhưng nhanh nhẹn và linh hoạt, hắn dễ dàng len lỏi qua đám đông tu sĩ và phàm nhân đang chen chúc trên đường. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại mang vẻ thận trọng, quét qua mọi ngóc ngách, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ năng động của hắn. Hắn mặc một bộ y phục màu xám tro đơn giản, không quá nổi bật, với nhiều túi nhỏ khéo léo được may vào bên trong, tiện lợi cho việc cất giấu các loại linh dược, bùa chú hay những mẩu tin tức quan trọng.
Vạn Tượng Thành vào ban ngày thực sự là một bức tranh sống động và hỗn độn. Kiến trúc của thành phố mang một vẻ đẹp hỗn tạp, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa gặp gỡ tại đây. Những tòa nhà bằng gỗ chạm khắc tinh xảo đứng cạnh những công trình đá vững chãi hay những căn nhà gạch đơn sơ. Chợ trời rộng lớn trải dài như một mê cung, với lều quán san sát nhau, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo, từ những pháp khí rỉ sét đến những linh dược quý hiếm. Âm thanh huyên náo của thành phố vây lấy Tiêu Hạo: tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả ồn ào của khách hàng, tiếng người nói chuyện líu lo từ khắp các vùng miền, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ những cửa hàng rèn đúc, và tiếng nhạc du dương phát ra từ các quán rượu, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống. Mùi hương cũng đa dạng không kém: mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược thoang thoảng từ các hiệu thuốc, mùi kim loại mới rèn, mùi vải vóc từ các sạp hàng, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn.
Tiêu Hạo không đi thẳng đến một nơi nào cụ thể. Hắn bắt đầu từ Tụ Linh Các một lần nữa, nhưng lần này là để bắt chuyện với Ông Chủ Quán Trọ, một người đàn ông thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang cặm cụi lau bàn bằng một chiếc khăn sạch. Ông Chủ luôn là một nguồn tin tức tuyệt vời, bởi lẽ hắn tiếp xúc với đủ loại người, từ tu sĩ danh môn đến các thương khách vãng lai.
“Ông Chủ, hôm nay quán xá vẫn đông khách như thường lệ nhỉ?” Tiêu Hạo bước vào, nở một nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt lại sắc bén quan sát mọi động thái của Ông Chủ.
Ông Chủ Quán Trọ ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Hạo thì cười toe toét, “Khách quan, muốn dùng gì đây ạ? Cà phê linh thảo hay một chén linh tửu ấm nóng?” Hắn quay người lại, tay v���n không ngừng lau dọn, nhưng giọng nói lại mang theo chút ưu tư, “Đông thì đông thật, nhưng lòng người lại chẳng yên. Mấy ngày nay, giá linh dược tăng vọt, mà hàng hóa từ các thương đội lớn lại khan hiếm lạ thường. Hàng nhập về chậm chạp, mà giá thành thì cứ đội lên trời. Không chỉ vậy, lại là một gia tộc nhỏ bỗng nhiên biến mất không dấu vết ở khu ngoại thành. Mấy hôm trước là một người bán buôn vải vóc, hôm qua lại nghe nói đến một vị Luyện Khí Sư có tiếng... Dạo này Vạn Tượng Thành không yên bình chút nào! Ai cũng lo lắng, sợ hãi, không biết tai ương sẽ giáng xuống lúc nào.” Ông Chủ Quán Trọ thở dài thườn thượt, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an. Hắn vừa nói vừa xoa xoa cái bụng tròn của mình, như thể muốn xoa dịu nỗi lo lắng đang cồn cào bên trong.
Tiêu Hạo khẽ gật đầu, ra vẻ lắng nghe chăm chú, nhưng trong đầu hắn đã bắt đầu xâu chuỗi những thông tin rời rạc. “Cảm ơn Ông Chủ. Ta chỉ muốn nghe ngóng một chút thôi. Chuyện buôn bán khó khăn như vậy, chắc cũng ảnh hưởng đến tâm lý mọi người nhiều nhỉ?”
Tiếp tục hành trình, Tiêu Hạo tiến vào Linh Khí Phường, nơi các thương nhân bày bán đủ loại vật phẩm, từ linh dược đến pháp khí, và cũng là nơi tin tức thường xuyên được trao đổi. Nơi đây linh khí có phần hỗn tạp hơn, không phải vì tà khí, mà vì sự giao thoa của đủ loại pháp bảo, linh vật. Anh ta không bỏ qua cả một Lão Khất Cái nổi tiếng thạo tin, người thường ngồi ở một góc chợ cũ kỹ, tay cầm cái bát sứt mẻ. Lão Khất Cái này râu tóc bạc phơ, quần áo rách nát, nhưng đôi mắt lại tinh anh khác thường.
“Lão nhân gia, hôm nay có vẻ trời đẹp, xin mời lão một chén rượu ấm!” Tiêu Hạo bước đến, không chút ghê tởm, mà còn đưa ra một bầu rượu thơm lừng. Hắn biết, muốn moi tin tức từ Lão Khất Cái này, không gì hiệu quả bằng một chén rượu ngon.
Lão Khất Cái nhận chén rượu từ Tiêu Hạo, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn hắn một cái, rồi khà một tiếng sảng khoái, uống cạn. “*Khụ khụ*... Chén rượu ngon! Ngươi tiểu tử này, vẫn biết cách làm người khác vui lòng. Muốn biết chuyện thiên hạ, cho ta một chén rượu! Các ngươi chỉ thấy bề nổi, thấy những vụ mất tích, những giá cả tăng vọt. Nhưng cái 'gốc' của tai ương này, nó đang ăn sâu vào lòng đất rồi, ăn cả vào tâm trí con người nữa... Cái thứ tà khí không có hình dạng ấy, nó mới đáng sợ. Nó không chỉ giết người, nó còn làm biến chất người. Một số người nghèo khổ, tuyệt vọng, tự nhiên lại có được chút tài phú, rồi sau đó biến mất. Những kẻ tham lam, chỉ vì chút lợi lộc mà sẵn sàng bán rẻ lương tâm... Ngươi thử nghĩ xem, tại sao lại có những chuyện như vậy?” Lão Khất Cái nói, giọng khàn đục nhưng đầy ẩn ý, đôi mắt nhìn xa xăm như thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của thành phố. Mùi rượu và mùi ẩm mốc nhẹ từ nơi lão ngồi hòa quyện vào không khí.
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn biết, những lời của Lão Khất Cái, dù khó hiểu, nhưng lại chứa đựng sự thật sâu sắc. Hắn tiếp tục đi, ghé qua quán ăn nhỏ của Uẩn Nương, một phụ nữ vóc dáng đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu, nụ cười tươi tắn luôn thường trực trên môi.
“Uẩn Nương, quán nhỏ của ta, tin tức nào cũng có! Hôm nay có món sườn linh thú hầm thảo dược mới, thơm ngon bổ dưỡng!” Uẩn Nương chào đón Tiêu Hạo nhiệt tình.
Tiêu Hạo gọi một phần, rồi khéo léo hỏi han: “Uẩn Nương xem, dạo này việc buôn bán thế nào? Nghe nói hàng hóa hơi khan hiếm?”
Uẩn Nương thở dài, vẻ mặt tươi tắn bỗng chốc u ám đi vài phần. “Khách quý hiếm lắm, tiểu ca à. Mấy ngày nay, chẳng hiểu sao các thương hội lớn cũng bỗng dưng thu hẹp quy mô, giảm lượng hàng hóa lưu thông. Các nhà cung cấp linh dược, linh tài cũng báo giá tăng cao, mà chất lượng thì không đảm bảo. Có vẻ có chuyện chẳng lành, ai cũng lo lắng. Đặc biệt là những hộ dân ở khu vực ngoại thành, gần những tiểu linh mạch, họ nói rằng linh khí bỗng dưng trở nên hỗn loạn, việc tu luyện cũng khó khăn hơn. Có người còn cảm thấy tâm thần bất an, dễ nóng giận vô cớ. Mấy chuyện này, ta nghe nhiều rồi, mà chẳng biết thực hư thế nào. Chỉ mong bình an là được.”
Tiêu Hạo tiếp tục lắng nghe những câu chuyện rời rạc, những lời than vãn về giá cả biến động, những tin đồn về các vụ mất tích bí ẩn, và những dấu hiệu bất thường về linh mạch nhỏ trong thành. Hắn quan sát kỹ lưỡng vẻ mặt lo lắng của người dân, ánh mắt bất an của các tu sĩ cấp thấp, đồng thời cảm nhận những luồng linh khí biến động nhẹ trong không khí. Trong đầu hắn, từng mảnh ghép tin tức bắt đầu liên kết lại, tạo thành một mô hình đáng sợ, một âm mưu tinh vi và rộng lớn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng ban đầu. Càng nghe, hắn càng cảm thấy lạnh sống lưng. Cái "gốc của tai ương" mà Lão Khất Cái nhắc đến, dường như đang dần hiện rõ. Nó không chỉ là những vụ giết người hay cướp bóc, mà là một sự bóp nghẹt từ bên trong, một sự gặm nhấm dần dà nền tảng của Vạn Tượng Thành.
***
Khi ánh hoàng hôn vừa tắt, nhuộm đỏ cả vòm trời phía Tây, Tiêu Hạo trở về Tụ Linh Các. Bước chân hắn không còn vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát như buổi sáng, mà thay vào đó là sự nặng nề, nghiêm trọng. Gương mặt hắn không còn vẻ láu lỉnh thường thấy mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, xen lẫn một chút mệt mỏi và lo lắng. Hắn tìm thấy Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y vẫn đang ngồi tại góc khuất quen thuộc, dường như họ đã chờ đợi hắn suốt cả ngày.
Trong Tụ Linh Các vào chiều tối, không khí có phần nhộn nhịp hơn ban ngày, nhưng vẫn không làm mất đi sự ấm cúng. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng nhạc cụ du dương từ một góc nào đó của quán, tất cả hòa quyện vào nhau. Mùi thức ăn ngon và rượu mạnh đã thay thế mùi hương thảo mộc buổi sáng, tạo nên một không gian đặc trưng của một quán trọ sầm uất.
Tiêu Hạo đặt xuống bàn một chồng giấy ghi chép chi chít, những dòng chữ được viết vội vàng nhưng rõ ràng. Những ngón tay hắn khẽ run lên, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự căng thẳng và những gì hắn đã khám phá được. Mộc Thanh Y, nàng vẫn giữ bộ đạo bào xanh ngọc, nhưng ánh mắt nàng giờ đây đã trở nên sắc bén và đầy mong đợi, như thể nàng đang chờ đợi một phán quyết. Nàng cảm nhận được sự nghiêm trọng từ thần thái của Tiêu Hạo. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt hắn như hai hố sâu, nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, sẵn sàng tiếp nhận mọi thông tin.
“Không chỉ là các vụ tấn công trực diện, hay ám sát đơn lẻ đâu, Lục huynh, Mộc cô nương,” Tiêu Hạo bắt đầu, giọng hắn trầm hơn bình thường, xen lẫn một chút hoảng hốt không thể che giấu. Hắn đẩy chồng giấy ghi chép về phía Lục Trường Sinh. “Chúng đang làm suy yếu Vạn Tượng Thành từ bên trong, một cách có hệ thống và cực kỳ tinh vi. Chúng không chỉ gieo rắc hoài nghi và sợ hãi trong dân chúng qua các vụ mất tích bí ẩn, mà còn có vẻ như đang cắt đứt tài nguyên, thao túng giá cả trên thị trường linh dược và linh tài. Các thương hội lớn đột nhiên giảm quy mô, hàng hóa khan hiếm, giá cả leo thang một cách bất hợp lý. Điều này không chỉ gây bất ổn kinh tế, mà còn làm suy yếu niềm tin của người dân vào chính quyền thành phố, vào các tông môn lớn, vào cả chính đạo.”
Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp, giọng hắn càng lúc càng trở nên cấp bách. “Và nghiêm trọng hơn nữa, có cả tin đồn về những ‘tế phẩm’ bí ẩn bị biến mất, những người yếu thế, tuyệt vọng, bỗng nhiên có được chút tài phú rồi biến mất không dấu vết. Không chỉ vậy, ta còn nghe được những lời than phiền về việc linh mạch nhỏ ở các khu dân cư nghèo bị nhiễu loạn. Những nơi vốn có linh khí yếu ớt, giờ đây còn bị ảnh hưởng nặng nề hơn, khiến việc tu luyện của các tu sĩ cấp thấp trở nên khó khăn, thậm chí là gây ra tâm ma và bệnh tật. Có người còn cảm thấy tâm thần bất an, dễ nổi nóng, dễ rơi vào trạng thái tiêu cực mà không rõ nguyên nhân.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, đôi mắt mở to. “Mộc cô nương, Lục huynh, ta đã xâu chuỗi tất cả lại. Đây không phải là sự trùng hợp. Đây là một chiến lược, một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng!”
Mộc Thanh Y nghe những lời đó, mắt nàng mở to kinh ngạc, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm bên hông, nhưng không phải để rút kiếm, mà là để kìm nén sự bất an đang dâng trào trong lòng. Khuôn mặt nàng, vốn đã mang vẻ thanh tú, giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng tột độ, đôi môi mỏng khẽ run lên. “Cái gì? Ngươi nói chúng còn có thể làm nhiễu loạn linh mạch? Vậy thì chẳng phải... chúng đang cố gắng phá hủy nền tảng của thành phố sao? Linh mạch là huyết mạch của tu sĩ, là nguồn sống của Vạn Tượng Thành! Nếu linh mạch bị tổn hại, thì cả thành phố này sẽ suy tàn, tu sĩ sẽ không thể tu luyện, thậm chí có thể bị tẩu hỏa nhập ma!” Giọng nàng khẽ run, không còn vẻ bình tĩnh thường thấy. Nàng bắt đầu cảm nhận được sự bất lực của sức mạnh thuần túy trước những thủ đoạn tinh vi như vậy. Những lời cảnh báo của Lục Trường Sinh về bản chất của tà đạo, về cái "trận pháp vô hình" đêm qua, giờ đây hiện rõ hơn bao giờ hết.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, sau đó từ từ mở ra. Ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao, nhưng giờ đây lại lấp lánh sự minh triết và một chút lo lắng ẩn sâu. Hắn đưa tay cầm lấy chồng giấy ghi chép của Tiêu Hạo, lướt nhanh qua từng dòng chữ. Trong đầu hắn, từng mảnh ghép tin tức mà Tiêu Hạo thu thập được, cùng với những cảm nhận tinh tế của hắn về tà khí và sự bất thường trong linh khí, đã tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh, một bức tranh đáng sợ và rợn người.
“...Chúng đang xây dựng một ‘trận pháp’ vô hình, không phải trên đất, mà trong tâm trí con người, trong dòng chảy kinh tế, và cả trong mạch khí của thành phố,” Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng hắn trầm tĩnh đến lạ thường, như đang mô tả một điều hiển nhiên, nhưng lại khiến Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cảm thấy rợn người. “Một âm mưu thâm sâu hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần giết chóc hay cướp bóc. Chúng không chỉ muốn chiếm đoạt tài nguyên hay sức mạnh, mà chúng muốn gặm nhấm Vạn Tượng Thành từ bên trong, biến nơi đây thành một vũng lầy của sự hỗn loạn, tuyệt vọng, một mảnh đất màu mỡ cho tà khí sinh sôi nảy nở. Khi đó, chúng không cần phải dùng sức mạnh để công phá, mà chỉ cần giáng lâm, và Vạn Tượng Thành sẽ tự sụp đổ trong sự biến chất và suy tàn.”
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, vẻ mặt họ ngày càng nghiêm trọng và lo lắng. Những lời hắn nói không chỉ là phân tích, mà còn là một dự báo đáng sợ về tương lai của thành phố.
***
Đêm đã về khuya, không khí trong Tụ Linh Các dần trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn lác đác vài tu sĩ vẫn còn ở lại. Ánh đèn lồng vàng ấm hắt lên khuôn mặt Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, tạo nên những bóng đổ dài trên tường. Gió đêm thổi nhẹ qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh của màn đêm, làm cho không gian thêm phần trầm lắng. Mùi hương của rượu và thức ăn đã dịu bớt, nhường chỗ cho mùi đất và không khí trong lành hơn.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, trầm ngâm, ánh mắt hắn như đang nhìn xuyên thấu vào bản chất của mọi vấn đề. Hắn tổng hợp các mảnh ghép thông tin, không chỉ từ những gì Tiêu Hạo đã thu thập, mà còn từ những cảm nhận vi diệu của Tàn Pháp Cổ Đạo và khả năng minh triết của chính hắn. Hắn chậm rãi giải thích cho Mộc Thanh Y về bản chất thực sự của âm mưu Ma Tông, một âm mưu vượt xa tầm hiểu biết thông thường của các tu sĩ chính đạo.
“Hắc Ám Ma Tông không chỉ muốn chiếm đoạt, chúng muốn ‘biến chất’,” Lục Trường Sinh nói, giọng hắn vẫn bình thản nhưng lại ẩn chứa một sức nặng khó tả. “Biến chất linh khí, biến chất tâm trí, biến chất cả đạo lý tu hành. Chúng muốn gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng, để khi chúng xuất hiện, chúng sẽ được coi là ‘trật tự’ mới, một trật tự được xây dựng trên sự suy đồi và nỗi sợ hãi của chúng sinh. Chúng ta càng chống cự bằng sức mạnh thuần túy, càng sa vào vòng xoáy của sự phẫn nộ và thù hận, thì chúng lại càng đạt được mục đích của mình. Bởi lẽ, sự phẫn nộ, thù hận, sợ hãi, dục vọng... chính là nguồn nuôi dưỡng tà khí.”
Hắn khẽ dừng lại, nhìn Mộc Thanh Y, đôi mắt nàng đang mở to, biểu cảm phức tạp giữa sự hoảng sợ và thấu hiểu. “Những vụ mất tích, những tin đồn, sự thao túng kinh tế, hay việc làm nhiễu loạn linh mạch... tất cả đều là những con cờ trong một ván cờ lớn hơn. Chúng không chỉ tấn công cơ thể vật chất, mà còn tấn công vào tinh thần, vào niềm tin, vào nền tảng đạo đức của một xã hội tu hành. Một khi đạo tâm của chúng sinh bị lung lay, bị biến chất, thì việc chống lại tà đạo sẽ trở nên vô vọng, dù cho sức mạnh có lớn đến đâu.”
Mộc Thanh Y lắng nghe từng lời, giọng nàng khẽ run lên khi nàng thì thầm, “Vậy thì... sức mạnh thuần túy không thể giải quyết được. Đây là một cuộc chiến mà chúng ta chưa từng đối mặt. Chúng ta phải làm gì? Các tông môn lớn, họ có nhận ra điều này không? Hay họ vẫn đang nhìn nhận tà đạo một cách quá đơn giản, chỉ là những kẻ giết người, cướp bóc?” Nàng cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy, khi nhận ra rằng những công pháp chính đạo mà nàng và các tông môn khác tu luyện, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng có thể trở nên vô dụng trước một âm mưu tinh vi như vậy. Sự lo lắng sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng bắt đầu nghi ngờ về khả năng của các thế lực chính đạo trong việc đối phó với hiểm họa này, và niềm tin của nàng vào Lục Trường Sinh lại càng được củng cố. Hắn là người duy nhất nhìn thấu được bản chất sâu xa này.
Lục Trường Sinh nhìn nàng, ánh mắt kiên định. “Trước hết, phải hiểu rõ. Hiểu rõ bản chất của kẻ thù, hiểu rõ cách thức mà chúng vận hành. Và quan trọng hơn cả, phải giữ vững đạo tâm của chính mình. Chỉ có đạo tâm kiên cố mới không bị ảnh hưởng bởi sự ‘biến chất’ đó, không bị cuốn vào vòng xoáy của sự sợ hãi và dục vọng mà tà đạo gieo rắc. Khi bản thân chúng ta vững vàng, chúng ta mới có thể nhìn rõ mọi âm mưu, mọi thủ đoạn. Sau đó, mới có thể tìm cách phá vỡ cái ‘trận pháp’ vô hình này, không phải bằng cách đối đầu trực diện một cách mù quáng, mà bằng trí tuệ và sự kiên nhẫn. Bằng cách hóa giải sự hỗn loạn, phục hồi niềm tin, và thanh tẩy linh khí bị ô nhiễm.”
Tiêu Hạo thở dài nặng nề, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn đã trải qua một ngày dài thu thập tin tức, và những gì hắn khám phá được đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Hắn biết rằng họ đang đứng trước một hiểm họa lớn lao, một cuộc chiến mà không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn đòi hỏi sự minh triết và đạo tâm vững vàng.
Lục Trường Sinh tiếp tục quan sát và suy ngẫm, vẻ mặt hắn kiên định nhưng cũng ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc cho vận mệnh của Vạn Tượng Thành. Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu, và những âm mưu của Hắc Ám Ma Tông còn sâu xa hơn rất nhiều, có thể liên quan đến cả sự suy yếu của phong ấn Ma Uyên, và thậm chí là sự xuất hiện của Ma Quân Huyết Ảnh. Mộc Thanh Y nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, vừa tin tưởng vào khả năng của hắn, vừa bất an về tương lai mờ mịt phía trước. Nàng biết, con đường mà Lục Trường Sinh lựa chọn, tuy chậm rãi, nhưng lại là con đường duy nhất có thể đối phó với hiểm họa này. Nàng đã tin tưởng hắn, và nàng sẽ đi cùng hắn trên con đường đó, dù cho vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.