Cửu thiên linh giới - Chương 254: Ánh Mắt Thấu Suốt: Mộc Thanh Y Nhận Ra Khác Biệt
Đêm dần trôi, mang theo những vì tinh tú ẩn hiện sau làn mây mỏng, và rồi bình minh lại ló dạng, rải rác những tia nắng vàng nhạt lên những mái ngói xanh lam cổ kính của Vạn Tượng Thành. Cuộc tranh luận vô hình giữa các đạo lý đã lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn lẩn quất trong không khí, như một làn hương trầm mặc mãi không tan. Lục Trường Sinh, sau một đêm tĩnh tọa thấu triệt, cảm thấy tâm thần thanh tịnh lạ thường. Hắn không vội vã, không sốt ruột, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự chuyển động của linh khí trong thành, và xa hơn, là sự rục rịch khó lường của đại thế.
Trong Tụ Linh Các, buổi sáng muộn vẫn mang một vẻ nhộn nhịp thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự căng thẳng ngầm, một nỗi bất an không thể che giấu. Tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ cổ điển dặt dìu từ một góc nào đó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của đời sống phàm trần và tu sĩ. Mùi thức ăn thơm lừng từ nhà bếp hòa lẫn với mùi rượu mạnh thoang thoảng, đôi khi lại thoang thoảng mùi hương liệu quý giá từ túi càn khôn của một vị tu sĩ nào đó. Ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng giấy treo khắp nơi cố gắng xua đi bóng tối của sự bất an đang bao trùm. Linh khí nơi đây, vốn đã hùng hậu, giờ lại có phần hỗn tạp hơn, như thể phản ánh sự xáo động trong lòng người.
Lục Trường Sinh vẫn chọn một góc khuất trong đại sảnh, nơi ít người qua lại nhất. Hắn ngồi tựa lưng vào vách tường bằng gỗ lim cổ kính, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn ra phố phường Vạn Tượng Thành. Cửa sổ mở rộng, để những tia nắng vàng nhạt chiếu vào, vẽ nên những vệt sáng trên sàn nhà. Gió mát khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi thở của một buổi sớm an lành, nhưng hắn biết, dưới vẻ ngoài yên bình ấy, dòng chảy ngầm của tai ương đang cuộn trào.
Chẳng mấy chốc, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, đó là Tiêu Hạo. Hắn ta hớt hải bước vào, dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt như một chú sóc. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, có vài sợi lòa xòa trước trán do vội vã. Y phục màu sắc tươi sáng của hắn hôm nay có vẻ hơi nhăn nhúm, thể hiện sự bận rộn. Tiêu Hạo nhanh chóng tiến đến bên bàn của Lục Trường Sinh, đặt một tách trà nóng hổi xuống trước mặt hắn, rồi ngồi phịch xuống ghế đối diện, thở hổn hển.
“Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo bắt đầu, giọng nói có phần gấp gáp, “lại có chuyện rồi! Vừa nghe nói ở khu Đông cũng có một vụ... không rõ ràng như vụ hôm qua, nhưng cũng kỳ lạ lắm!” Hắn đưa tay lau vội giọt mồ hôi trên trán, ánh mắt không giấu nổi sự bất an. “Lần này là một gia đình nhỏ, ba người, biến mất không dấu vết. Chỉ để lại một cỗ tà khí mờ nhạt, cực kỳ khó nhận ra. Các vệ binh và tu sĩ tuần tra đã đến, nhưng không ai tìm thấy chút manh mối nào.”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không nói gì. Đôi mắt hắn vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người và xe cộ qua lại tấp nập. Hắn không vồ vập hỏi han, không tỏ ra kinh ngạc, chỉ đơn thuần lắng nghe, như thể những tin tức này đã nằm trong dự liệu của hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển một cách tự nhiên, không ngừng cảm thụ những dao động vi diệu nhất trong không khí, trong dòng chảy của linh khí. Hắn cảm nhận được sự bất an đang lan rộng như một căn bệnh vô hình, gặm nhấm sự tin tưởng và yên bình của Vạn Tượng Thành. Luồng tà khí mà Tiêu Hạo nhắc đến, dù mờ nhạt, nhưng lại mang một sự tinh xảo đến rợn người, như một sợi chỉ vô hình len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, chờ đợi thời cơ để thắt chặt.
Tiêu Hạo tiếp tục kể lể, giọng hắn trầm xuống, mang theo một chút bất lực: “Mọi người trong thành đều lo lắng, Trường Sinh huynh. Một số người bắt đầu chuyển đi nơi khác, nhưng đại đa số lại không có khả năng đó. Các tông môn lớn thì vẫn đang hội họp, bàn bạc, nhưng xem ra chưa có kết quả gì đáng kể. Lâm Phong huynh đệ thì đã rời đi từ sáng sớm, nghe nói là đến các khu vực xảy ra án mạng để tự mình điều tra. Hắn có vẻ rất phẫn nộ.”
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu xa. Hắn không cần dùng mắt để nhìn, không cần dùng tai để nghe, bởi Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho phép hắn cảm nhận mọi thứ một cách trực tiếp, xuyên qua mọi lớp vỏ bọc. Tà khí, dưới sự vận hành của Tàn Pháp Cổ Đạo, không còn là những luồng năng lượng đen tối đơn thuần, mà là những sợi tơ mỏng manh của dục vọng, sợ hãi, tham lam và oán hận, được dệt nên một cách tinh vi. Hắn nhận ra rằng, Hắc Ám Ma Tông không chỉ dùng sức mạnh để tàn sát, mà còn dùng sự xảo quyệt để gieo rắc hỗn loạn, để làm suy yếu đạo tâm của chính đạo. Những vụ án mạng, những sự biến mất kỳ lạ, không chỉ là những hành động bạo lực, mà còn là những đòn tâm lý, những thử nghiệm, hoặc thậm chí là những 'hạt giống' tà niệm được gieo rắc vào lòng người. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ.
Vừa lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, cao ráo xuất hiện ở lối vào Tụ Linh Các. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí phi phàm. Mái tóc đen nhánh dài mượt được búi cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Đó chính là Mộc Thanh Y. Ánh mắt nàng quét qua đám đông ồn ào, rồi dừng lại ở Lục Trường Sinh đang ngồi trầm tư ở góc phòng. Nàng cảm nhận được sự yên tĩnh đến kỳ lạ phát ra từ hắn, một sự đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và bất an xung quanh.
Mộc Thanh Y khẽ cau mày. Nàng còn nhớ rõ cuộc đối thoại tối qua với Lâm Phong và Lục Trường Sinh. Sự bộc trực, nóng vội của Lâm Phong, và sự điềm tĩnh đến khó hiểu của Lục Trường Sinh. Nàng không hoàn toàn đồng tình với Lục Trường Sinh, nhưng những lời hắn nói về bản chất của tà đạo, về sự cần thiết phải thấu hiểu trước khi hành động, đã gieo vào lòng nàng một hạt mầm suy nghĩ. "Hắn vẫn bình tĩnh như vậy sao? Hay là đang che giấu điều gì?", nàng tự nhủ. Nàng quyết định không vội vàng tiếp cận, mà chọn một chỗ ngồi không quá xa, nơi nàng có thể quan sát Lục Trường Sinh mà không gây chú ý. Nàng gọi một tách trà thanh đạm, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hắn. Nàng muốn tìm hiểu, muốn thấu triệt, điều gì đã khiến một tu sĩ với linh căn tạp, tư chất bình thường như Lục Trường Sinh lại có thể giữ được đạo tâm vững như bàn thạch giữa đại thế biến động này. Sự tò mò trong nàng trỗi dậy, không phải là sự tò mò về một đối thủ, mà là sự tò mò về một đạo lý tu hành hoàn toàn khác biệt.
***
Thời gian trôi qua, kim ô đã lên đỉnh trời, ánh nắng trở nên gay gắt hơn nhưng vẫn không thể xua tan đi vẻ ảm đạm trong lòng người Vạn Tượng Thành. Tiếng ồn ào trong Tụ Linh Các dần chuyển thành những cuộc bàn tán nhỏ hơn, mang nặng tâm sự và lo lắng. Mộc Thanh Y vẫn ngồi ở chỗ cũ, tách trà trên bàn đã nguội lạnh từ lâu. Nàng đã quan sát Lục Trường Sinh suốt một buổi sáng. Hắn không hề sốt ruột, không tìm kiếm thông tin một cách vồ vập qua các pháp khí truyền tin hay các tu sĩ khác. Hắn cũng không hề dùng thần thức để dò xét khắp Tụ Linh Các hay ra bên ngoài. Hắn chỉ đơn thuần 'cảm nhận'. Một sự cảm nhận lặng lẽ, sâu sắc, như thể hắn đang hòa mình vào không khí, vào dòng chảy của thành phố, để lắng nghe những tiếng thì thầm vô hình mà chỉ riêng hắn mới có thể nghe thấy.
Nàng cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ ổn định và bền bỉ tỏa ra từ hắn. Luồng linh khí này không hùng mạnh, không bùng nổ, không chứa đựng sức hủy diệt kinh người như của Lâm Phong, cũng không uyển chuyển, linh hoạt như của chính nàng. Nó giống như một dòng suối ngầm, lặng lẽ nhưng không ngừng chảy, sâu thẳm và kiên cố đến lạ thường. Nó mang một vẻ thuần khiết đến mức gần như vô hình, không chút tạp niệm, không chút dao động. Đây là điều mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ thiên tài nào khác. Các thiên tài mà nàng từng gặp, dù mạnh mẽ đến đâu, linh khí của họ ít nhiều cũng mang theo sự bùng nổ, sự sắc bén, hoặc sự biến hóa. Nhưng ở Lục Trường Sinh, linh khí chỉ toát lên sự tĩnh lặng và vững chãi, như một khối đá ngàn năm giữa phong ba bão táp.
"Hắn không hề lo lắng, cũng không tỏ ra nóng vội như Lâm Phong. Hắn đang làm gì? Hay là chỉ đơn thuần là... chờ đợi?", Mộc Thanh Y tự vấn trong tâm trí. Nàng đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ cao thâm đạt đến cảnh giới 'đại đạo vô vi', nhưng sự 'vô vi' của Lục Trường Sinh lại có gì đó khác biệt. Nó không phải là sự buông bỏ hoàn toàn, mà là sự lắng đọng, sự thấu triệt đến tận cùng của bản chất. Nàng đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh, hắn vẫn giữ nguyên tư thế, đôi mắt khép hờ, khuôn mặt thanh tú không chút biểu cảm, nhưng lại toát lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Làn da ngăm đen của hắn, bộ đạo bào vải thô màu xám giản dị, tất cả đều tạo nên một tổng thể hài hòa, không hề phô trương, nhưng lại ẩn chứa một sức hút khó tả.
Trong thế giới tu hành mà Mộc Thanh Y từng biết, mọi người đều chạy đua theo tốc độ, theo sức mạnh. Ai cũng muốn đột phá nhanh hơn, sở hữu thần thông bá đạo hơn. Ngay cả nàng, với thiên phú hơn người, cũng không tránh khỏi việc rèn luyện thần thông, tìm kiếm cơ duyên để tăng cường tu vi. Lâm Phong là một ví dụ điển hình cho xu hướng đó, hắn luôn tìm cách đối đầu trực diện, dùng sức mạnh để dẹp tan mọi chướng ngại. Nhưng Lục Trường Sinh lại đi ngược lại tất cả. Hắn dường như đang tu luyện một thứ đạo lý hoàn toàn khác, một thứ đạo lý không chú trọng vào sức mạnh bùng nổ, mà chú trọng vào sự ổn định, sự thấu triệt và sự bền bỉ.
"Luồng linh khí này... không hùng mạnh, nhưng lại kiên cố và thâm sâu đến lạ thường. Giống như một dòng suối ngầm, lặng lẽ nhưng không ngừng chảy.", Mộc Thanh Y một lần nữa lặp lại trong tâm trí, cố gắng nắm bắt bản chất của sự khác biệt này. Nàng nhận ra rằng, Lục Trường Sinh không hề dùng thần thức dò xét hay pháp quyết phức tạp, mà chỉ đơn thuần 'cảm thụ', như thể hắn đang hòa mình vào không khí, vào dòng chảy của thành phố. Hắn không cố gắng kiểm soát hay định hướng linh khí, mà chỉ để linh khí tự nhiên luân chuyển qua hắn, mang theo những thông tin vô hình mà các giác quan thông thường khó lòng nắm bắt. Điều này khiến nàng nhớ đến một câu nói cổ xưa trong một bản cổ tịch hiếm hoi mà nàng từng đọc: "Đại đạo giản dị, phàm nhân khó tìm." Phải chăng, Lục Trường Sinh đang đi trên một con đường giản dị như vậy?
Sự tò mò trong Mộc Thanh Y dần chuyển hóa thành một sự tôn trọng. Nàng bắt đầu hiểu rằng, sự tĩnh lặng của Lục Trường Sinh không phải là sự thờ ơ, mà là sự tập trung cao độ vào một điều gì đó mà nàng và những người khác chưa thể nhìn thấy. Nàng bắt đầu cảm thấy rằng, có lẽ, chính trong sự tĩnh lặng đó, hắn đang tìm ra lời giải cho những vấn đề mà cả Lâm Phong với sức mạnh bộc phát cũng không thể giải quyết. "Có lẽ, việc vội vã hành động chỉ khiến tầm nhìn bị che mờ, như lời hắn đã nói...", nàng suy ngẫm. Tâm trí nàng bắt đầu đấu tranh. Một bên là sự sốt ruột, mong muốn hành động nhanh chóng để giải quyết vấn đề, một bên là sự nhận thức về sự cần thiết phải kiên nhẫn, quan sát sâu sắc hơn. Sự hoài nghi ban đầu về phương pháp 'chậm rãi' của Lục Trường Sinh đang dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu mới mẻ.
***
Hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời phía Tây, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những đỉnh tháp cao vút của Vạn Tượng Thành. Tiếng ồn ào trong Tụ Linh Các đã lắng dịu đi nhiều, chỉ còn lại những cuộc trò chuyện trầm lắng và tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ. Mùi trà mới pha từ những bàn gần đó thoang thoảng, hòa quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ mà Lục Trường Sinh vẫn thường thắp, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa ấm cúng.
Mộc Thanh Y hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những suy nghĩ rối ren trong tâm trí. Nàng quyết định. Không thể chỉ ngồi đây mà quan sát mãi được. Nàng đứng dậy, dáng người thanh thoát, bước đi nhẹ nhàng không gây ra tiếng động đáng kể. Tiếng bước chân của nàng hòa vào những âm thanh nền của Tụ Linh Các, chỉ Lục Trường Sinh, với khả năng cảm thụ nhạy bén của mình, mới có thể nhận ra sự tiếp cận của nàng. Nàng đến bên bàn Lục Trường Sinh, đứng lặng một lát, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn mang nét sắc sảo thường thấy.
“Lục huynh,” nàng nói, “huynh thấy sao về những chuyện đang diễn ra? Lâm Phong huynh đệ rất nóng lòng muốn hành động, nhưng huynh lại có vẻ... trầm tĩnh lạ thường.” Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó sâu xa bên trong.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, không một chút dao động. Hắn khẽ thở ra một hơi dài, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình, hoặc vừa hoàn thành một quá trình chiêm nghiệm sâu sắc. “Mộc tiên tử,” hắn đáp lại, giọng nói từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng, “vội vàng hành động, e rằng sẽ rơi vào bẫy. Tà khí của Hắc Ám Ma Tông không chỉ ở bề mặt. Nó len lỏi vào tâm trí, gieo rắc sự ngờ vực, sợ hãi. Nếu chúng ta chỉ dùng sức mạnh để đối phó, chúng sẽ lại biến hóa, ẩn mình sâu hơn. Cần phải hiểu rõ bản chất của chúng, mới có thể triệt tiêu tận gốc.”
Mộc Thanh Y lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng từ nghi hoặc dần chuyển sang suy tư, rồi cuối cùng lộ rõ vẻ kinh ngạc và thấu hiểu. “Triệt tiêu tận gốc... không phải là hủy diệt, mà là thấu hiểu và hóa giải. Cách nghĩ này... hoàn toàn khác biệt.”, nàng thầm nhủ. Nàng nhận ra rằng, lời hắn nói không chỉ là những suy đoán thông thường, mà là sự thấu hiểu sâu sắc từ đạo tâm của hắn, một sự thấu triệt mà chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo mới có thể mang lại.
Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng hắn vẫn bình thản nhưng chứa đựng sự cảnh báo: “Những vụ án mạng hay sự biến mất gần đây, Mộc tiên tử có thấy chúng đều có điểm chung không? Sự tinh vi, khó lường, và dường như không để lại quá nhiều dấu vết. Đó không chỉ là hành động tàn sát đơn thuần. Ma Tông đang lợi dụng sự bất an, sự hoang mang để gieo rắc những 'hạt giống' tà niệm vào lòng người. Họ không chỉ muốn giết chóc, họ muốn thao túng, muốn làm suy yếu chúng ta từ bên trong. Mỗi vụ việc, có thể là một đòn tâm lý, một phép thử, hoặc thậm chí là một cách để nuôi dưỡng một loại tà khí đặc biệt nào đó.”
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh, rồi đặt tách xuống bàn. “Giống như một căn bệnh. Nếu chỉ dùng sức mạnh để chặt bỏ những cành lá bệnh, gốc rễ vẫn còn đó, và bệnh sẽ tái phát. Cần phải tìm ra nguồn gốc của bệnh, hiểu rõ cơ chế của nó, sau đó mới có thể dùng thuốc đúng liều, tận diệt mầm mống.”
Mộc Thanh Y gật đầu, khuôn mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng. Nàng bắt đầu kết nối những mảnh ghép thông tin mà nàng đã thu thập được. Những lời đồn đại về việc người dân trở nên dễ nổi nóng, dễ nghi kỵ lẫn nhau, những mâu thuẫn nhỏ bỗng chốc bùng phát thành những cuộc ẩu đả nghiêm trọng hơn. Ban đầu nàng chỉ nghĩ đó là do sự căng thẳng chung của thành phố, nhưng giờ đây, dưới ánh mắt của Lục Trường Sinh, nàng nhận ra đó có thể là một phần trong kế hoạch của Hắc Ám Ma Tông. Họ không chỉ tấn công vật chất, mà còn tấn công tinh thần, gặm nhấm đạo tâm của chúng sinh.
“Vậy, theo Lục huynh, chúng ta nên làm gì?”, Mộc Thanh Y hỏi, giọng nàng không còn vẻ sốt ruột như trước, mà thay vào đó là sự cầu thị, sự khát khao được thấu hiểu. Nàng nhận ra rằng, con đường của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một sự khôn ngoan và bền vững mà các phương pháp khác khó lòng sánh kịp.
Lục Trường Sinh nhìn nàng, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao. “Quan sát, thấu hiểu, và giữ vững bản tâm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Khi chúng ta thấu triệt bản chất của tà đạo, chúng ta sẽ tìm ra cách đối phó mà không cần phải sa vào bẫy của chúng. Sức mạnh là cần thiết, nhưng trí tuệ và sự kiên nhẫn còn quan trọng hơn. Tà đạo lợi dụng sự sợ hãi và dục vọng, nếu chúng ta không bị những điều đó lay động, chúng sẽ không thể làm gì được chúng ta.”
Hắn khẽ nhép môi, như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi nói thêm: “Sự tinh vi của tà khí lần này cho thấy Ma Tông đang sử dụng các thủ đoạn mới, hoặc đã đạt đến một cảnh giới cao hơn trong việc điều khiển tà thuật. Để đối phó với nó, các công pháp chính đạo thông thường, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng có thể gặp khó khăn nếu không thể nhìn thấu bản chất ẩn sâu bên trong. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta tuy không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, nó cũng cho ta một khả năng cảm nhận độc đáo... một sự minh triết hiếm có.” Hắn không hề khoe khoang, chỉ đơn thuần giải thích về công năng của đạo pháp mà hắn đang tu luyện, về giá trị của nó trong cục diện hiện tại.
Mộc Thanh Y im lặng một lúc lâu, nàng cảm nhận được sự chân thành và sâu sắc trong từng lời nói của Lục Trường Sinh. Nàng nhận ra rằng, hắn không chỉ là một tu sĩ kiên định với con đường của mình, mà còn là một người có khả năng nhìn thấu bản chất của vấn đề một cách phi thường. Sự khác biệt trong phương pháp tiếp cận giữa Lục Trường Sinh và Lâm Phong đã quá rõ ràng. Lâm Phong, với sự bộc trực và sức mạnh, có thể là mũi nhọn sắc bén để công phá, nhưng Lục Trường Sinh, với sự thấu triệt và kiên nhẫn, lại là nền tảng vững chắc để hóa giải những âm mưu sâu xa hơn, những loại tà thuật hoặc tâm ma mà các công pháp chính đạo thông thường khó lòng đối phó. Nàng bỗng thấy một tia hy vọng lóe lên giữa bầu không khí u ám của Vạn Tượng Thành.
Nàng đứng dậy, khẽ cúi đầu với Lục Trường Sinh, một hành động thể hiện sự tôn trọng sâu sắc. “Đa tạ Lục huynh đã chỉ giáo,” nàng nói, giọng nói đầy chân thành. “Thanh Y đã hiểu ra nhiều điều. Có lẽ, ta nên học cách quan sát nhiều hơn, thay vì chỉ nghĩ đến việc hành động.” Ánh mắt nàng giờ đây không còn vẻ sốt ruột hay nghi hoặc, mà thay vào đó là sự kiên định và một niềm tin mới mẻ. Nàng biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, nhưng nàng đã tìm thấy một hướng đi, một đạo lý mới mẻ mà nàng sẽ theo đuổi. Mộc Thanh Y tin rằng, sự thấu hiểu này sẽ là nền tảng cho sự hợp tác chặt chẽ hơn giữa nàng và Lục Trường Sinh trong việc đối phó với Hắc Ám Ma Tông. Nàng cũng thầm nghĩ, có lẽ, nàng sẽ trở thành người bảo vệ và giải thích cho phương pháp của Lục Trường Sinh trước những người khác, đặc biệt là những người mang tư tưởng bộc trực như Lâm Phong.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nhìn theo bóng lưng Mộc Thanh Y khuất dần vào dòng người. Hắn biết, một hạt mầm đã được gieo. Và cũng như Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, hạt mầm đó sẽ từ từ nảy nở, không vội vàng, nhưng kiên cố và bền bỉ. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm Vạn Tượng Thành, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao nhỏ nhoi. Hắn biết, âm mưu của Hắc Ám Ma Tông không chỉ dừng lại ở đây. Những âm mưu sâu xa hơn, những loại tà thuật cổ xưa, đang dần được vén màn. Nhưng Lục Trường Sinh không hề sợ hãi, bởi vì hắn đã chọn con đường của riêng mình, một con đường mà dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.