Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 253: Phẫn Nộ Thiên Tài và Đạo Tâm Bất Biến

Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió mát mẻ xoa dịu cái nóng bức ban ngày của Vạn Tượng Thành. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã trở về phòng riêng tại Tụ Linh Các. Căn phòng giờ đây yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút hương trà thanh đạm và mùi hương trầm dịu nhẹ mà Lục Trường Sinh đã thắp. Bầu không khí trong phòng trầm lắng, nghiêm túc, đầy suy tư và lo lắng. Mộc Thanh Y và Lâm Phong đã rời đi, có lẽ để báo tin về tông môn của họ hoặc tự mình điều tra theo cách riêng của mỗi người.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt, cố gắng phân tích những gì mình đã cảm nhận được suốt cả ngày. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng, giúp hắn lọc bỏ tạp niệm, tập trung vào bản chất của luồng tà khí mà hắn đã cảm nhận được từ vụ án của Chu Đại Lão. Tiêu Hạo ngồi cạnh bên, vẻ mặt căng thẳng, không còn vẻ hoạt bát thường ngày. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lộ rõ sự bất an.

"Trường Sinh huynh, huynh cảm thấy thế nào?" Tiêu Hạo phá vỡ sự im lặng, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ lo lắng. "Liệu Ma Tông đã thực sự thâm nhập vào Vạn Tượng Thành sâu đến vậy sao? Vụ án mạng này... liệu có phải chỉ là khởi đầu?"

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một đại dương suy nghĩ. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Vạn Tượng Thành đang lên đèn, vẻ phồn hoa không thể che giấu được lớp màn u ám đang dần bao phủ.

"Tà khí này... không phải loại tầm thường," Lục Trường Sinh cất giọng trầm lắng, chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Nó đã biến đổi, hòa lẫn vào không khí, ăn mòn nhân tâm. Vụ án mạng này không phải để cướp bóc, mà là một lời cảnh báo... hoặc một sự khởi đầu." Hắn khẽ nhíu mày, trầm tư. "Một loại tà thuật khiến người ta chết không vết thương, sinh cơ bị rút cạn... không phải ai cũng làm được. Hơn nữa, sự tinh vi của nó cho thấy kẻ ra tay không hề muốn để lại dấu vết rõ ràng, nhưng lại muốn gây ra sự hoảng loạn, chia rẽ."

Lục Trường Sinh đứng dậy, bước đến cửa sổ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào khung cửa, cảm nhận làn gió mát lạnh lùa vào.

"Ma Tông đang thử nghiệm, hoặc đang tìm kiếm thứ gì đó," Lục Trường Sinh nói như cho chính mình, giọng nói mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Tà khí mà ta cảm nhận được không chỉ là năng lượng chết chóc, mà còn là một loại ý niệm, một loại bệnh dịch tinh thần. Nó khơi gợi sự sợ hãi, dục vọng, sự nghi kỵ... khiến lòng người dễ bị lung lay."

Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy đầy vẻ nghiêm trọng. "Sự kiện này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi các sự kiện đen tối hơn do Hắc Ám Ma Tông sắp đặt. Bản chất tinh vi của tà khí và phương pháp gây án cho thấy Ma Tông đang sử dụng các thủ đoạn mới, hoặc đã đạt đến một cảnh giới cao hơn trong việc điều khiển tà thuật. Sự thờ ơ của Lâm Phong và sự bối rối của Mộc Thanh Y trước vụ án sẽ khiến họ cần đến sự giúp đỡ của những người có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề."

Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Mối đe dọa không chỉ là Ma Tông, mà còn là sự mục ruỗng từ bên trong lòng chính đạo, sự nghi kỵ và chia rẽ sẽ bị lợi dụng. Hắn biết, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, với khả năng cảm nhận độc đáo đối với luồng tà khí tinh vi này, sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc hiểu và chống lại hình thái tà ác mới này. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm ra Vạn Tượng Thành đang lên đèn, vẻ phồn hoa không thể che giấu được lớp màn u ám đang dần bao phủ. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn vận chuyển mạnh mẽ hơn, không phải để đối kháng, mà như một chiếc la bàn chỉ rõ hướng nguy hiểm đang đến gần. Hắn biết, con đường phía trước còn vô vàn hiểm nguy và thử thách, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi qua những tầng mây, rải rác trên những mái ngói xanh rêu và những con đường đá cổ kính của Vạn Tượng Thành. Tiếng rao hàng đã vọng từ xa, hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng của những tu sĩ và phàm nhân đang bắt đầu một ngày mới. Trong đại sảnh Tụ Linh Các, không khí đã sớm trở nên náo nhiệt. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng cười nói giòn tan của các thương nhân, và cả tiếng pháp khí linh động va vào nhau từ những quầy hàng gần đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ã mà đặc trưng của một thành đô phồn hoa. Mùi thức ăn sáng thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, mùi hương liệu từ các thương hội xen lẫn chút bụi đường đặc trưng của một thành phố lớn, tràn ngập mọi ngóc ngách, kích thích khứu giác của những ai vừa tỉnh giấc.

Tiêu Hạo, với dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đã sớm có mặt tại một góc quen thuộc trong sảnh ăn, đối diện với quầy pha chế của Ông Chủ Quán Trọ. Đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo liên tục, đôi tai vểnh lên để không bỏ sót bất kỳ mẩu tin tức nào. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, trên thắt lưng lủng lẳng vài chiếc túi nhỏ đựng đủ thứ linh dược và bùa chú, khiến hắn trông càng thêm hoạt bát. Lục Trường Sinh ngồi cạnh hắn, y phục vải thô màu xám giản dị, toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ thường giữa sự huyên náo xung quanh. Hắn chậm rãi nâng chén trà lên môi, nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt khẽ nhắm lại. Khác với Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh không cố gắng lắng nghe những lời đàm tiếu bên ngoài, mà dùng Tàn Pháp Cổ Đạo cảm nhận luồng linh khí và cả những gợn tà khí vi diệu còn vương vấn trong không khí thành phố. Hắn cảm nhận được sự hỗn tạp, sự lo âu, và cả những ý niệm bất an đang lan tỏa trong lòng người dân, như một lớp sương mù vô hình bao phủ Vạn Tượng Thành.

Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc tinh xảo, cũng có mặt tại bàn. Nàng ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua đám đông, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy suy tư. Nàng không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe những gì Tiêu Hạo đang thu thập được.

"Ông chủ, ông chủ!" Tiêu Hạo vẫy tay gọi, giọng nói nhanh nhảu nhưng có phần hạ thấp, thể hiện sự cẩn trọng. "Vụ án đêm qua thế nào rồi? Có tin tức gì mới không? Nghe nói thủ đoạn tàn độc lắm, đến cả Vệ Binh Trưởng của thành cũng phải bó tay sao?"

Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu, đang cặm cụi lau chùi quầy bằng một chiếc khăn sạch. Nghe Tiêu Hạo hỏi, ông thở dài thườn thượt, lắc đầu nguầy nguậy. "Haiz, ai mà biết được, Tiêu tiểu ca. Cả Vệ Binh Trưởng cũng bó tay. Ta nghe nói, hiện trường không có dấu vết gì khả nghi, không có vết pháp thuật, không có dấu vết chiến đấu, mà chỉ là... một cái xác khô, sinh cơ bị rút cạn sạch. Cứ như có ma làm vậy." Ông nhấp nhổm, đôi mắt đảo quanh như sợ bị ai đó nghe thấy. "Lòng người trong thành đang hoang mang lắm. Nhiều người nói, đây không phải lần đầu tiên một thương nhân giàu có chết như vậy. Chỉ là lần này, hung thủ càng ngày càng táo tợn, dám ra tay ngay trong nội thành, còn là một người có thân phận như Chu Đại Lão."

Ông Chủ Quán Trọ nghiêng người về phía Tiêu Hạo, hạ giọng thì thầm: "Ta nghe nói, mấy ngày qua còn có vài vụ mất tích bí ẩn nữa. Một vài tu sĩ cấp thấp, một vài phàm nhân làm ăn nhỏ lẻ. Cứ thế biến mất không dấu vết. Mấy vụ đó không gây ồn ào bằng Chu Đại Lão, nhưng lại khiến người ta càng thêm lo sợ. Chẳng lẽ... Hắc Ám Ma Tông đã thực sự thâm nhập sâu đến vậy sao?"

Tiêu Hạo lắng nghe từng lời, vẻ mặt từ hoạt bát chuyển sang nghiêm trọng. Hắn nhìn sang Lục Trường Sinh, thấy hắn vẫn bình thản nhấp trà.

Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía Ông Chủ Quán Trọ, rồi lại lướt qua đám đông đang huyên náo. Giọng hắn trầm lắng, như một tiếng chuông cổ vang lên giữa sự ồn ào. "Tà khí... ẩn sâu, khó lường." Hắn nói, không chỉ cho Tiêu Hạo hay Ông Chủ, mà như đang nói với chính mình, hoặc với cả không gian xung quanh. "Sự hoang mang, nghi kỵ... chính là món ăn của chúng." Hắn khẽ nhíu mày, cảm nhận những làn sóng tà khí yếu ớt nhưng đầy quỷ quyệt, đang len lỏi vào tâm trí những người yếu đuối, kích thích sự sợ hãi và dục vọng.

Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, đồng tình với Lục Trường Sinh. Nàng đã sớm nhận ra những điều bất thường trong Vạn Tượng Thành này. Không chỉ là sự chia rẽ giữa các tông môn, mà còn là sự bất an ngày càng tăng trong lòng người dân. Tà khí mà nàng cảm nhận được tuy không rõ ràng như Lục Trường Sinh, nhưng cũng đủ để nàng nhận ra sự khác biệt so với những tà khí mà Hắc Ám Ma Tông thường để lộ ra. Nó tinh vi hơn, khó nhận biết hơn, như một loại độc dược vô hình đang từ từ gặm nhấm sinh mệnh và đạo tâm của thành trì này.

"Ông Chủ, vậy Vệ Binh Trưởng và các tông môn lớn có động thái gì không?" Tiêu Hạo tiếp tục hỏi, cố gắng nắm bắt thêm thông tin.

Ông Chủ Quán Trọ lại thở dài. "Chỉ nghe nói đang điều tra thôi. Nhưng tình hình thì vẫn vậy. Các tông môn thì ai cũng giữ mình, không dám hành động quá mạnh mẽ, sợ bị gài bẫy, sợ làm hỏng mối giao hảo với các tông môn khác. Lòng người ly tán, Tiêu tiểu ca ạ. Chính đạo bây giờ... khó mà nói."

Lục Trường Sinh không nói thêm, chỉ lặng lẽ nhấp trà. Trong tâm trí hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển, lọc bỏ những tạp niệm và sự ồn ào bên ngoài, giúp hắn tập trung vào bản chất của vấn đề. Hắn biết, sự chia rẽ và nghi kỵ trong chính đạo là điều mà Hắc Ám Ma Tông đang muốn lợi dụng. Vụ án mạng này, cùng với những vụ mất tích bí ẩn khác, không phải là những sự kiện ngẫu nhiên, mà là những quân cờ được sắp đặt cẩn thận trên bàn cờ lớn hơn. Mục đích của chúng không chỉ là gây hại sinh linh, mà còn là phá vỡ đạo tâm, lung lay niềm tin của chính đạo. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nghĩ. Và chính cái "tâm người khó đoán" ấy lại là điểm yếu lớn nhất mà tà đạo đang khai thác.

***

Đến buổi sáng muộn, khi ánh nắng đã gay gắt hơn, chiếu thẳng vào đại sảnh khiến không khí trở nên chói chang. Tiếng ồn ào vẫn không ngớt, nhưng một luồng khí tức cương mãnh, đầy phẫn nộ đột ngột quét qua, khiến cả sảnh đường như chùng xuống trong giây lát. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa ra vào.

Lâm Phong, trong bộ y phục màu xanh lam thêu vân mây, dáng người cao ráo, tuấn tú, bước vào. Trên tay hắn cầm một chiếc quạt xếp bằng ngọc bích, nhưng lúc này không phải để quạt mát mà như một vật tùy thân đang bị nắm chặt. Khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ phẫn nộ và sốt ruột, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua đám đông, dừng lại ở bàn của Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y. Hắn bước thẳng tới, mỗi bước chân đều mang theo một luồng khí thế bức người, khiến những tu sĩ xung quanh phải nhường đường.

"Chuyện tà đạo hoành hành, sinh linh đồ thán, thế mà các tông môn lớn vẫn còn ngồi yên, cứ để chúng lộng hành sao?!" Lâm Phong cất giọng, âm lượng không quá lớn nhưng mang theo một sức ép vô hình, vang vọng khắp đại sảnh, át đi mọi tiếng ồn ào khác. "Thủ đoạn của Hắc Ám Ma Tông càng ngày càng tinh vi, càng ngày càng tàn độc, chúng dám ra tay ngay trong Vạn Tượng Thành này mà không ai dám can thiệp mạnh mẽ ư? Phải dứt khoát ra tay, dùng lôi đình thủ đoạn trấn áp! Không thể để chúng tiếp tục gieo rắc sợ hãi và chết chóc được!"

Hắn dừng lại trước bàn của Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên sự thất vọng xen lẫn chất vấn. "Huynh đệ Lục, huynh vẫn còn bình tĩnh được sao? Chẳng lẽ đạo của huynh chỉ là trốn tránh, chỉ là khoanh tay đứng nhìn khi thiên hạ lâm nguy?" Lâm Phong siết chặt chiếc quạt xếp, khí chất cương mãnh của một thiên tài trẻ tuổi bộc lộ rõ ràng. Hắn không thể chịu đựng được sự chậm trễ, sự thiếu quyết đoán của các thế lực chính đạo. Đối với hắn, Hắc Ám Ma Tông là kẻ thù, và kẻ thù thì phải dùng sức mạnh để tiêu diệt, không thể chần chừ. Sự bình thản của Lục Trường Sinh, trong mắt hắn, lại trở thành một loại vô trách nhiệm, một sự nhu nhược đáng khinh.

Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh. Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, không hề tránh né ánh mắt chất vấn của Lâm Phong. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, không một gợn sóng. "Hành động không khó, Lâm Phong đạo hữu," Lục Trường Sinh cất giọng trầm lắng, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Khó là hiểu rõ đối thủ, hiểu rõ bản thân, và biết khi nào nên hành động, khi nào nên quan sát. Tà đạo này không chỉ dựa vào sức mạnh. Chúng đang gặm nhấm từ bên trong, phá vỡ đạo tâm, gây chia rẽ. Nếu chỉ dùng sức mạnh thuần túy, có thể chúng ta sẽ rơi vào bẫy mà chúng đã giăng sẵn."

Tiêu Hạo ngồi cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người. Hắn khẽ rụt cổ lại, không dám lên tiếng. Mộc Thanh Y thì lại khác. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng ánh lên vẻ suy tư. Nàng hiểu sự phẫn nộ của Lâm Phong, nàng cũng cảm thấy bất an trước tình hình hiện tại. Nhưng lời nói của Lục Trường Sinh cũng khiến nàng phải suy ngẫm. Tà khí mà nàng cảm nhận được từ vụ án mạng kia quả thực rất khác biệt, không phải loại tà khí hung bạo thường thấy, mà là một thứ gì đó tinh vi hơn, quỷ quyệt hơn.

"Lâm Phong nói cũng có lý," Mộc Thanh Y lên tiếng, giọng nói sắc sảo nhưng không kém phần bình tĩnh, hóa giải phần nào bầu không khí căng thẳng. "Tà đạo hoành hành thì chính đạo không thể ngồi yên. Nhưng Lục Trường Sinh nói cũng không sai. Tà khí lần này... rất khác. Nó không chỉ là sức mạnh tà ác, mà còn là một loại mưu kế, một loại thao túng lòng người." Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. "Nếu chỉ vội vã hành động mà không nhìn thấu bản chất, e rằng sẽ chỉ càng làm tồi tệ thêm tình hình, hoặc thậm chí rơi vào bẫy của Hắc Ám Ma Tông."

Lâm Phong nghe Mộc Thanh Y nói, vẻ phẫn nộ trên mặt hắn dịu đi đôi chút, nhưng sự sốt ruột vẫn còn đó. "Nhưng nếu cứ mãi quan sát, cứ mãi chờ đợi, thì biết bao sinh linh sẽ phải chịu khổ? Biết bao người sẽ ngã xuống? Đạo của ta là đạo của sự chính trực, đạo của sự dũng mãnh, không thể khoanh tay đứng nhìn kẻ ác hoành hành!" Hắn vẫn kiên định với quan điểm của mình, khí chất của một thiên tài kiệt xuất, luôn tiên phong và không chấp nhận sự trì hoãn. "Huynh đệ Lục, huynh cho rằng chúng ta nên làm gì? Chẳng lẽ cứ ngồi đây mà cảm nhận cái 'tà khí tinh vi' của huynh sao? Thiên hạ cần hành động, không phải suy ngẫm!"

Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Hắn không tranh cãi. Đạo của mỗi người là khác nhau, và hắn hiểu sự khác biệt trong tư tưởng của Lâm Phong. Hắn chỉ nhẹ nhàng đáp: "Hành động đúng lúc, đúng cách, còn hơn hành động vô ích. Hắc Ám Ma Tông đang muốn chúng ta hoảng loạn, muốn chúng ta chia rẽ. Nếu chúng ta hành động vội vàng, không có sự phối hợp, không hiểu rõ ý đồ của chúng, thì chính là đang giúp chúng đạt được mục đích." Hắn khẽ nâng chén trà lên, đưa lên môi nhấp một ngụm. "Ta không nói không hành động. Mà là hành động có trí tuệ, có sự thấu hiểu. Quan sát là để thấu hiểu, không phải để trốn tránh."

Lời nói của Lục Trường Sinh tuy nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, khiến Lâm Phong không thể lập tức phản bác. Hắn vẫn cảm thấy bất mãn, cảm thấy lời nói của Lục Trường Sinh có phần quá cầu toàn, quá chậm chạp giữa thời khắc nguy cấp. Tuy nhiên, sự điềm tĩnh và ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh cũng khiến hắn phải suy ngẫm. Lâm Phong biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ nhát gan, nhưng cách hắn đối mặt với vấn đề lại hoàn toàn khác biệt so với tất cả những thiên tài mà hắn từng gặp. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Lâm Phong thầm nghĩ, liệu con đường của Lục Trường Sinh có thực sự hiệu quả hơn con đường của hắn không?

Mộc Thanh Y nhìn thấy sự giao phong tư tưởng giữa hai người. Nàng nhận ra rằng, đây không chỉ là sự khác biệt trong cách hành động, mà là sự khác biệt căn bản trong đạo lý tu hành. Con đường của Lâm Phong là bộc phát, là trực diện, là dùng sức mạnh để áp chế. Còn con đường của Lục Trường Sinh lại là nội liễm, là thấu hiểu, là tìm cách hóa giải từ gốc rễ. Nàng bắt đầu cảm thấy rằng, có lẽ, sự tinh vi của tà khí lần này sẽ cần đến một cách tiếp cận khác biệt, một cách tiếp cận mà chỉ Lục Trường Sinh mới có thể nắm bắt được. Sự sốt ruột của Lâm Phong có thể khiến hắn hành động liều lĩnh, hoặc rơi vào bẫy của tà đạo, tạo cơ hội cho Lục Trường Sinh can thiệp hoặc cứu giúp. Điều đó có thể là một phần trong kế hoạch của Ma Tông.

***

Chiều tối buông xuống một lần nữa, mang theo một làn gió mát lạnh len lỏi qua những con phố của Vạn Tượng Thành. Sau cuộc tranh luận tại đại sảnh Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ trở về phòng riêng của mình. Căn phòng giờ đây yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút hương trầm thoang thoảng mà hắn vẫn thường thắp. Bầu không khí thanh tịnh, tĩnh lặng, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào và căng thẳng bên ngoài.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt. Hắn không bị những lời nói của Lâm Phong lay động, nhưng vẫn suy ngẫm về những gì đã xảy ra, về sự khác biệt trong đạo lý tu hành giữa hắn và những thiên tài khác. Trong tâm trí hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng, luân chuyển qua từng kinh mạch, mang lại sự ổn định và thanh tịnh cho linh hồn. Hắn không cần phải chứng minh con đường của mình bằng lời nói hay bằng hành động bộc phát. Đạo của hắn nằm ở sự kiên định, ở sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của vạn vật và nhân tâm.

"Nóng vội chỉ khiến tầm nhìn bị che mờ," Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, trầm ấm và đầy triết lý. "Tà đạo không chỉ giết người, chúng còn thao túng tâm trí. Chúng gieo rắc sợ hãi, dục vọng, sự nghi kỵ... khiến lòng người chính đạo tự tan rã. Cần phải nhìn thấu bản chất, không chỉ là bề ngoài." Hắn cảm nhận được luồng tà khí tinh vi mà hắn đã phát hiện ra từ vụ án mạng của Chu Đại Lão, nó không phải là thứ có thể dùng sức mạnh thuần túy để trấn áp. Nó như một loại bệnh dịch vô hình, âm thầm gặm nhấm, và cách tốt nhất để chữa trị là tìm ra nguồn gốc, hiểu rõ cơ chế của nó, sau đó mới có thể dùng thuốc đúng liều.

Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, nó cũng giúp hắn có một khả năng cảm nhận độc đáo, một sự minh triết hiếm có. Chính khả năng này đã cho phép hắn nhìn thấu những âm mưu sâu xa hơn của Hắc Ám Ma Tông, vượt xa một vụ án mạng đơn thuần. Hắn nhận ra rằng, Ma Tông đang lợi dụng sự chia rẽ của chính đạo, đang kích thích sự sợ hãi và nóng vội để đẩy các tông môn vào những hành động sai lầm, tự chuốc lấy thất bại. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhắc nhở chính mình. Giữa loạn thế, điều quan trọng nhất không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là đạo tâm kiên cố, là khả năng giữ vững bản ngã, không bị ngoại cảnh lay động.

Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi dài, cảm nhận luồng linh khí trong phòng ổn định và thanh khiết hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều hiểm nguy, và có lẽ hắn sẽ còn phải đối mặt với nhiều sự chất vấn, nhiều sự hiểu lầm từ những người như Lâm Phong. Nhưng hắn không hối hận. Mộc Thanh Y đã phần nào hiểu được ý của hắn, đó là một tín hiệu tốt. Có lẽ, nàng sẽ là người đầu tiên trong số các thiên tài nhận ra giá trị của con đường mà hắn đang đi. "Sự khác biệt trong phương pháp tiếp cận giữa ta và Lâm Phong sẽ dẫn đến những tình huống mà chỉ một trong hai người có thể giải quyết, hoặc cần sự hợp tác bổ trợ," hắn tự nhủ. Rồi sẽ có lúc, Lâm Phong sẽ nhận ra rằng, chỉ sức mạnh thôi là chưa đủ.

Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây càng thêm sáng rõ, như hai vì sao chiếu rọi trong đêm tối. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Vạn Tượng Thành đã chìm vào màn đêm, những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển cả mịt mùng. Hắn biết, đâu đó trong thành phố này, Hắc Ám Ma Tông vẫn đang ẩn mình, vẫn đang giăng lưới. Nhưng Lục Trường Sinh không sợ hãi. Hắn sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục thấu hiểu, và khi thời điểm đến, hắn sẽ hành động theo cách của riêng mình, không nóng vội, không do dự. Bởi vì, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free