Cửu thiên linh giới - Chương 252: Án Mạng Giữa Phồn Hoa: Bóng Tối Lên Tiếng Trong Vạn Tượng Thành
Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt lên nền gạch xanh lam trong phòng Lục Trường Sinh. Hắn vẫn ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, nhắm mắt, toàn thân bao phủ trong một luồng linh khí bình hòa, như hòa mình vào hư không. Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn vận chuyển không ngừng, thanh tẩy những tạp chất vô hình, đồng thời giúp hắn cảm nhận sâu sắc hơn những dòng chảy linh khí và cả những luồng tà khí yếu ớt đang len lỏi khắp Vạn Tượng Thành. Đêm qua, sau những suy tư về sự mục ruỗng từ bên trong của cái gọi là "chính đạo" và sự tinh vi của tà đạo, hắn đã dùng công pháp của mình để tịnh hóa tâm thần, gột rửa những hạt bụi bất an mà không khí nơi đây mang lại.
Khi bình minh hé rạng, Lục Trường Sinh mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ sâu thẳm, không một gợn sóng. Hắn khẽ thở ra một hơi, luồng trọc khí vô hình thoát ra, mang theo chút mỏi mệt của một đêm dài suy tưởng. Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục vải thô màu xám, mỗi động tác đều toát lên sự giản dị, khiêm nhường nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định. Dù đêm qua không ngủ, tinh thần hắn lại minh mẫn hơn bao giờ hết. Hắn biết, mối nguy hiểm đang đến gần, không chỉ là những cuộc giao tranh quyền lực, mà là một thử thách sâu sắc hơn đối với đạo tâm của mỗi người. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ bỏ qua những biến cố trước mắt.
Hắn bước ra khỏi phòng, Tiêu Hạo đã đứng chờ sẵn ở hành lang, vẻ mặt có chút phấn khích xen lẫn tò mò. Tiêu Hạo vốn là người nhanh nhẹn, hoạt bát, hiếm khi giữ được sự tĩnh lặng quá lâu.
"Trường Sinh huynh, huynh dậy rồi! Đêm qua huynh tu luyện thâu đêm sao? Ta thấy huynh như hòa vào hư không vậy," Tiêu Hạo nhanh nhảu nói, đôi mắt láu lỉnh quét qua Lục Trường Sinh. "Chúng ta xuống dùng bữa sáng thôi, nghe nói Tụ Linh Các có món bánh bao nhân linh thảo rất ngon, lại còn có trà Tuyết Sơn nữa!"
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, theo Tiêu Hạo xuống đại sảnh. Tụ Linh Các vào buổi sáng sớm đã bắt đầu nhộn nhịp. Ánh nắng ban mai vàng óng tràn vào từ những khung cửa sổ lớn, chiếu rọi lên những bàn ghế gỗ lim được chạm khắc tinh xảo. Mùi thơm của các món ăn, mùi trà thanh đạm, và cả mùi hương liệu thoang thoảng từ các phòng riêng quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng, dễ chịu. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng cười đùa rộn ràng, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động về sự phồn hoa của Vạn Tượng Thành. Linh khí trong sảnh khá dồi dào, được tăng cường bởi pháp trận tụ linh ẩn mình dưới nền nhà, khiến các tu sĩ cảm thấy sảng khoái sau một đêm tu luyện.
Họ tìm một chiếc bàn trống gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được dòng người tấp nập bên ngoài. Tiêu Hạo nhanh chóng gọi món, mắt không ngừng đảo quanh, cố gắng thu thập bất kỳ thông tin thú vị nào. Lục Trường Sinh thong thả thưởng thức chén trà Tuyết Sơn, vị trà thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ được sự tĩnh tâm. Tuy nhiên, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn lại âm thầm rung động nhẹ, như một sợi tơ vô hình đang dò xét những luồng cảm xúc hỗn loạn ẩn sâu dưới vẻ ngoài phồn thịnh. Hắn cảm nhận được sự bất an, những lời xì xào bàn tán ngày càng lớn dần, không còn là những câu chuyện vãn bình thường mà mang theo một sự hoảng loạn khó tả.
Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu thường ngày, giờ đây lại tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán. Y vội vã chạy qua lại giữa các bàn, cố gắng trấn an khách, nhưng chính bản thân y cũng lộ rõ vẻ bất an. Tiếng chén đĩa rơi vỡ loảng xoảng từ phía nhà bếp, rồi một tiếng la thất thanh vang lên, khiến cả đại sảnh bỗng chốc im bặt, chỉ còn những tiếng xì xào lo lắng.
"Chuyện gì vậy, Ông chủ?" Tiêu Hạo không kiềm được sự tò mò, lớn tiếng hỏi.
Ông Chủ Quán Trọ quay lại, đôi mắt mở to, lắp bắp nói, giọng run rẩy: "Trời ơi... trời ơi, lại... lại có người chết! Thương nhân Chu Đại Lão... ngay tại phủ đệ của y!" Y thều thào, như thể cái tên đó đã mang theo một điềm gở.
Đám đông tu sĩ và khách trọ trong sảnh bỗng chốc vỡ òa thành những tiếng xì xào bàn tán lớn hơn. Sự hoảng loạn nhanh chóng lan rộng, như một cơn sóng thần vô hình. Tiêu Hạo lập tức vểnh tai, khéo léo bắt chuyện với một vài tu sĩ gần đó, cố gắng nắm bắt thông tin chi tiết hơn. Hắn ra vẻ vô cùng quan tâm, đôi mắt láu lỉnh giờ đây ánh lên vẻ lo lắng.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn không còn chỉ lướt qua đám đông nữa. Hắn tập trung quan sát từng biểu cảm, từng cử chỉ, và đặc biệt là lắng nghe những luồng cảm xúc hỗn loạn đang trỗi dậy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển nhanh hơn một chút, không phải để đối kháng, mà để cảm nhận rõ ràng hơn. Hắn nhận ra, sự hoảng loạn này không chỉ đơn thuần là nỗi sợ hãi cái chết, mà còn là sự bất an sâu sắc hơn về một mối hiểm họa vô hình, một bóng ma đang lẩn khuất trong thành. Luồng tà khí yếu ớt mà hắn cảm nhận được đêm qua, giờ đây dường như đậm đặc hơn, mang theo một mùi tanh nhàn nhạt, khó tả, như mùi máu khô và sự mục ruỗng, nhưng lại rất tinh vi, khó mà phát hiện nếu không có Tàn Pháp Cổ Đạo.
"Thương nhân Chu Đại Lão... là một người giàu có, có tiếng tăm trong thành. Nghe nói y là người giao thương với nhiều tông môn, thế gia," Tiêu Hạo thì thầm với Lục Trường Sinh sau khi đã thu thập được vài mẩu tin vụn vặt. "Lạ lùng thay, y chết không có vết thương nào, nhưng toàn thân khô héo, như bị hút cạn tinh khí! Quá quỷ dị!"
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Không vết thương, khô héo, hút cạn tinh khí. Những từ ngữ này lập tức gợi cho hắn liên tưởng đến những thủ đoạn tàn độc của Hắc Ám Ma Tông, thứ mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã từng cảnh báo. Hắn biết, đây không phải là một vụ án cướp của giết người thông thường. Đây là một thông điệp, một dấu hiệu cảnh báo, hoặc có thể là một bước khởi đầu cho một âm mưu lớn hơn. Sự phồn hoa của Vạn Tượng Thành, giờ đây dường như bị bao phủ bởi một màn sương u ám, và không khí nơi đây đã nhuốm màu bất an. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và lòng người đang bị tà khí xâm thực, trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.
Sau bữa sáng đầy bất an, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời Tụ Linh Các. Họ không vội vã đến hiện trường vụ án, bởi Lục Trường Sinh biết rằng nơi đó chắc chắn đã bị phong tỏa bởi vệ binh. Hắn muốn cảm nhận sự biến động của toàn Vạn Tượng Thành, nơi mà mọi người đều đang xôn xao bàn tán về vụ án mạng kinh hoàng. Con đường đá xanh lát gạch vẫn tấp nập người qua lại, nhưng những tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói đã giảm đi đáng kể. Thay vào đó là những tiếng xì xào, bàn tán, những ánh mắt hoảng loạn và đầy nghi kỵ. Mùi thức ăn đa dạng, gia vị, thảo dược vẫn còn đó, nhưng dường như đã bị lấn át bởi một mùi vị khó chịu, một cảm giác tanh nhàn nhạt mà chỉ những tu sĩ có đạo tâm nhạy bén mới có thể nhận ra.
Nắng gắt giữa buổi sáng đổ xuống, nhưng không thể xua đi được cái lạnh lẽo trong lòng người. Các quầy hàng vẫn mở, nhưng ít người mua hơn. Nhiều tu sĩ đứng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, trao đổi thông tin, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng. Tiêu Hạo đi bên cạnh Lục Trường Sinh, không ngừng cập nhật những tin tức mới nhất mà hắn nghe ngóng được.
"Thương nhân Chu Đại Lão... nghe nói không có vết thương, nhưng toàn thân khô héo, như bị hút cạn tinh khí! Quá quỷ dị!" Tiêu Hạo lặp lại, giọng nói giờ đây đã không còn vẻ hoạt bát thường ngày mà thay vào đó là sự căng thẳng. "Vệ binh đã phong tỏa phủ đệ, nhưng nghe nói họ cũng không tìm ra manh mối gì đáng kể. Thậm chí có tin đồn rằng ngay cả các cao thủ chính đạo cũng đang lúng túng."
Khi họ đi qua một con phố sầm uất khác, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bất chợt nhìn thấy hai bóng người quen thuộc. Đó là Mộc Thanh Y và Lâm Phong. Lâm Phong vẫn tự tin, tuấn tú trong bộ y phục màu xanh lam, tay cầm quạt xếp. Hắn đang nói chuyện với Mộc Thanh Y, vẻ mặt có chút khinh thường. Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây lại mang vẻ nghiêm trọng, có chút bối rối. Nàng đang lắng nghe Lâm Phong, nhưng ánh mắt lại không ngừng quét qua những người xung quanh, như đang tìm kiếm điều gì đó.
"Chắc chắn là tà tu cấp thấp nào đó muốn gây rối. Vạn Tượng Thành này, không ai dám làm càn quá lâu," Lâm Phong nói với giọng điệu tự tin thái quá, quạt xếp khẽ phẩy một cái. "Chính đạo chúng ta đâu phải bù nhìn. Chắc chắn sẽ nhanh chóng tóm được tên tiểu tặc đó."
Mộc Thanh Y khẽ lắc đầu, đôi môi mỏng mím chặt, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ suy tư: "Không đơn giản vậy đâu. Loại thủ đoạn này... rất giống với những gì Hắc Ám Ma Tông thường dùng để luyện hóa tinh huyết. Mà Hắc Ám Ma Tông... chúng ta chưa từng thấy chúng hoạt động trắng trợn như vậy trong Vạn Tượng Thành." Nàng dừng lại, ánh mắt thoáng qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, rồi lại tiếp tục: "Hơn nữa, nếu là tà tu cấp thấp, sao có thể đột nhập vào phủ đệ Chu Đại Lão mà không để lại dấu vết, lại còn gây án giữa Vạn Tượng Thành đông đúc này? Chuyện này e rằng còn phức tạp hơn nhiều."
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng rung động nhẹ, như cảm nhận được một luồng tà khí đặc biệt, tinh vi hơn nhiều so với những tà khí thô tục mà hắn từng gặp phải ở các vùng đất khác. Luồng tà khí này không chỉ mang theo sự chết chóc mà còn có một sự 'mơn trớn' khó tả lên linh hồn, cố gắng gợi lên nỗi sợ hãi và dục vọng ẩn sâu trong nhân tâm. Nó như một con rắn độc vô hình, len lỏi qua từng ngóc ngách của thành phố, gieo mầm bất an và chia rẽ.
Hắn lướt mắt qua Lâm Phong. Sự tự tin của Lâm Phong có lẽ xuất phát từ tài năng cá nhân và sự bảo hộ của tông môn, nhưng nó lại che mờ tầm nhìn của hắn đối với những mối nguy hiểm ngầm. Hắn chỉ nhìn thấy sức mạnh và sự đối đầu trực diện, mà bỏ qua sự tinh vi, xảo quyệt của Hắc Ám Ma Tông. Sau đó, ánh mắt Lục Trường Sinh dừng lại ở Mộc Thanh Y. Hắn khẽ gật nhẹ đầu, như tán thành nhận định của nàng. Mộc Thanh Y tuy có chút bối rối, nhưng nàng vẫn giữ được sự cảnh giác và khả năng phân tích sắc bén, không bị sự phồn hoa bề ngoài của Vạn Tượng Thành làm mờ mắt. Nàng đã chạm đến bản chất của vấn đề, dù chưa hoàn toàn nhìn thấu.
"Trường Sinh huynh, huynh cũng cảm thấy như Mộc cô nương sao?" Tiêu Hạo hỏi nhỏ, gương mặt căng thẳng. "Tà khí này... nó có thật sự đáng sợ đến vậy không?"
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, nói nhiều cũng vô ích. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một cái nhìn khác về thế giới, một sự cảm nhận sâu sắc về những điều mà kẻ khác không thể thấy. Mối hiểm họa này không chỉ là một vụ án mạng, mà là một sự khởi đầu, một lời tuyên chiến ngầm của Hắc Ám Ma Tông, nhắm vào sự đoàn kết và đạo tâm của toàn bộ chính đạo. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Nhưng nếu bản tâm đã bị lung lay, thì đại thế sẽ ra sao? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí hắn, đầy nặng trĩu.
Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió mát mẻ xoa dịu cái nóng bức ban ngày của Vạn Tượng Thành. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã trở về phòng riêng tại Tụ Linh Các. Căn phòng giờ đây yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút hương trà thanh đạm và mùi hương trầm dịu nhẹ mà Lục Trường Sinh đã thắp. Bầu không khí trong phòng trầm lắng, nghiêm túc, đầy suy tư và lo lắng. Mộc Thanh Y và Lâm Phong đã rời đi, có lẽ để báo tin về tông môn của họ hoặc tự mình điều tra theo cách riêng của mỗi người.
Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt, cố gắng phân tích những gì mình đã cảm nhận được suốt cả ngày. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng, giúp hắn lọc bỏ tạp niệm, tập trung vào bản chất của luồng tà khí mà hắn đã cảm nhận được từ vụ án của Chu Đại Lão. Tiêu Hạo ngồi cạnh bên, vẻ mặt căng thẳng, không còn vẻ hoạt bát thường ngày. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lộ rõ sự bất an.
"Trường Sinh huynh, huynh cảm thấy thế nào?" Tiêu Hạo phá vỡ sự im lặng, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ lo lắng. "Liệu Ma Tông đã thực sự thâm nhập vào Vạn Tượng Thành sâu đến vậy sao? Vụ án mạng này... liệu có phải chỉ là khởi đầu?"
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một đại dương suy nghĩ. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Vạn Tượng Thành đang lên đèn, vẻ phồn hoa không thể che giấu được lớp màn u ám đang dần bao phủ.
"Tà khí này... không phải loại tầm thường," Lục Trường Sinh cất giọng trầm lắng, chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Nó đã biến đổi, hòa lẫn vào không khí, ăn mòn nhân tâm. Vụ án mạng này không phải để cướp bóc, mà là một lời cảnh báo... hoặc một sự khởi đầu." Hắn khẽ nhíu mày, trầm tư. "Một loại tà thuật khiến người ta chết không vết thương, sinh cơ bị rút cạn... không phải ai cũng làm được. Hơn nữa, sự tinh vi của nó cho thấy kẻ ra tay không hề muốn để lại dấu vết rõ ràng, nhưng lại muốn gây ra sự hoảng loạn, chia rẽ."
Lục Trường Sinh đứng dậy, bước đến cửa sổ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào khung cửa, cảm nhận làn gió mát lạnh lùa vào.
"Ma Tông đang thử nghiệm, hoặc đang tìm kiếm thứ gì đó," Lục Trường Sinh nói như cho chính mình, giọng nói mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Tà khí mà ta cảm nhận được không chỉ là năng lượng chết chóc, mà còn là một loại ý niệm, một loại bệnh dịch tinh thần. Nó khơi gợi sự sợ hãi, dục vọng, sự nghi kỵ... khiến lòng người dễ bị lung lay."
Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy đầy vẻ nghiêm trọng. "Sự kiện này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi các sự kiện đen tối hơn do Hắc Ám Ma Tông sắp đặt. Bản chất tinh vi của tà khí và phương pháp gây án cho thấy Ma Tông đang sử dụng các thủ đoạn mới, hoặc đã đạt đến một cảnh giới cao hơn trong việc điều khiển tà thuật. Sự thờ ơ của Lâm Phong và sự bối rối của Mộc Thanh Y trước vụ án sẽ khiến họ cần đến sự giúp đỡ của những người có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề."
Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Mối đe dọa không chỉ là Ma Tông, mà còn là sự mục ruỗng từ bên trong lòng chính đạo, sự nghi kỵ và chia rẽ sẽ bị lợi dụng. Hắn biết, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, với khả năng cảm nhận độc đáo đối với luồng tà khí tinh vi này, sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc hiểu và chống lại hình thái tà ác mới này. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm ra Vạn Tượng Thành đang lên đèn, vẻ phồn hoa không thể che giấu được lớp màn u ám đang dần bao phủ. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn vận chuyển mạnh mẽ hơn, không phải để đối kháng, mà như một chiếc la bàn chỉ rõ hướng nguy hiểm đang đến gần. Hắn biết, con đường phía trước còn vô vàn hiểm nguy và thử thách, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.