Cửu thiên linh giới - Chương 251: Quán Trọ và Tâm Kế: Dòng Chảy Ngầm Vạn Tượng
Vạn Tượng Thành.
Khi màn đêm dần buông, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà, cả tòa thành khổng lồ bỗng chốc bừng sáng. Không phải là ánh sáng chói lòa của ngọc châu linh thạch, mà là hàng vạn vạn ánh đèn lồng rực rỡ, treo cao trên các cổng thành uy nghi, dọc theo những con phố rộng lớn, lấp lánh trên mái hiên của các tửu lâu, quán trọ, và tỏa ra từ vô số cửa hàng linh dược, pháp khí. Chúng tạo nên một biển ánh sáng lung linh, huyền ảo, như những vì sao sa xuống trần gian, vẽ nên một bức tranh phồn hoa, náo nhiệt. Tụ Linh Các, một trong những quán trọ lớn nhất và nổi tiếng nhất Vạn Tượng Thành, cũng không ngoại lệ. Kiến trúc nơi đây mang dáng dấp cổ kính, tráng lệ, với những mái ngói cong vút chạm khắc hình rồng phượng, những cột trụ đá cẩm thạch được chạm trổ tinh xảo, và những hành lang dài hun hút dẫn lên các tầng trên. Ánh đèn lồng đỏ rực hắt bóng xuống mặt đất lát đá xanh, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ xa hoa.
Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Lâm Phong bước chân vào Tụ Linh Các. Ngay lập tức, một luồng không khí huyên náo ập đến, bao trùm lấy họ. Tiếng người nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ từ một góc nào đó vọng lại êm dịu nhưng vẫn bị nhấn chìm trong sự sôi động của đại sảnh. Mùi thức ăn thơm lừng hòa quyện với hương rượu nồng, mùi hương liệu quý giá và cả chút mùi mồ hôi, bụi đường từ những lữ khách vừa đặt chân đến. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh của một trung tâm tu hành.
Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát và nhanh nhẹn, lập tức bước tới quầy lễ tân. Khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt láu lỉnh của hắn hiện lên vẻ thân thiện thường thấy. “Ông chủ, còn phòng nào yên tĩnh một chút cho bốn người chúng ta không? Chúng ta vừa đường xa tới, muốn tìm chỗ nghỉ ngơi cho tử tế.” Hắn nói, giọng điệu mang theo chút vẻ mệt mỏi giả tạo, cố gắng tạo ấn tượng tốt với vị chủ quán trọ.
Ông Chủ Quán Trọ, một lão nhân thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang bận rộn lau chùi mặt bàn bằng một chiếc khăn sạch. Nghe thấy tiếng gọi, lão ngẩng đầu lên, nở một nụ cười niềm nở, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu. “Aiya, quý khách đến đúng lúc! Tụ Linh Các chúng ta là nơi tốt nhất Vạn Tượng Thành này rồi. Hiện còn vài phòng thượng hạng... giá cả thì...” Lão nói đoạn, liếc mắt nhìn Tiêu Hạo đầy ẩn ý, rồi chuyển ánh mắt đánh giá một lượt qua Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Lâm Phong. Khi ánh mắt lão lướt qua bộ đạo bào đơn giản của Lục Trường Sinh, lão khẽ dừng lại một chút, nhưng rồi nhanh chóng tiếp tục, không biểu lộ điều gì đặc biệt.
Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ phía sau Tiêu Hạo, ánh mắt trầm tư lướt qua từng gương mặt trong đại sảnh. Hắn không nói gì, nhưng tâm thần đã lặng lẽ mở ra, cảm nhận từng luồng khí tức, từng dao động linh khí trong không gian. Linh khí ở đây quả thực nồng đậm hơn hẳn so với những nơi hắn từng qua, nhưng lại mang theo một sự hỗn tạp đến lạ. Giữa những dòng linh khí thuần khiết và mạnh mẽ, hắn cảm nhận được những luồng khí tức bất an, những gợn sóng cảm xúc tiêu cực như lo lắng, nghi kỵ, và cả một chút tham lam, dục vọng đang ẩn mình. Mặc dù rất nhẹ, nhưng với Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh vẫn có thể phân biệt rõ ràng. Trong tâm khảm, hắn thầm nghĩ: “Linh khí hỗn tạp, nhân tâm bất an... Vạn Tượng Thành này quả không đơn giản.” Sự phồn hoa và náo nhiệt bên ngoài dường như chỉ là một lớp vỏ bọc, che giấu đi những dòng chảy ngầm đầy phức tạp bên trong.
Mộc Thanh Y, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, dáng người thanh thoát, cao ráo, đứng cạnh Lục Trường Sinh. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng cũng đang quan sát xung quanh, mặc dù không thể cảm nhận tinh tế như Lục Trường Sinh, nhưng nàng cũng nhận ra sự khác biệt trong không khí nơi đây. “Thành này thật phồn hoa, nhưng cũng đầy rẫy sự cảnh giác.” Nàng khẽ nói, giọng điệu mang chút trầm tư, phản ánh đúng những gì nàng cảm nhận được. Nàng thấy những ánh mắt nghi kỵ lướt qua nhau giữa các tu sĩ của những tông môn khác nhau, những cái cau mày thoáng qua khi một cái tên nào đó được nhắc đến. Sự hòa thuận chỉ là vẻ bề ngoài.
Lâm Phong, với thân hình cao ráo, tuấn tú, khí chất phóng khoáng, lại không mấy bận tâm đến những điều đó. Hắn vẫn giữ vẻ tự tin, thậm chí có chút kiêu ngạo thường thấy. Hắn chỉ hờ hững liếc nhìn đám đông, rồi tập trung vào việc tìm kiếm một chỗ ngồi. Đối với hắn, những cảm xúc phức tạp của phàm nhân, hay những căng thẳng ngầm giữa các tông môn nhỏ, đều không đáng để tâm. Sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý. “Chỉ cần có sức mạnh, phồn hoa hay hỗn loạn có gì khác biệt?” Hắn nói, giọng điệu có phần lạnh nhạt, thể hiện rõ sự coi thường đối với những thứ mà hắn cho là yếu kém, vô nghĩa. Hắn vẫn tin rằng, mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng sức mạnh, và những người không đủ mạnh thì chẳng qua là không đủ tư cách để tồn tại.
Tiêu Hạo vẫn đang kiên nhẫn thương lượng với Ông Chủ Quán Trọ. "Ông chủ cứ yên tâm, chúng ta sẽ không để ông chịu thiệt đâu. Chỉ cần phòng ốc sạch sẽ, linh khí ổn định, và quan trọng là yên tĩnh, không bị quấy rầy. Tiền bạc không phải là vấn đề." Hắn vừa nói vừa khẽ đưa tay che miệng, thì thầm thêm vài câu, có vẻ như là những lời hứa hẹn về lợi ích nào đó. Ông Chủ Quán Trọ, sau một hồi cân nhắc, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng. "Được được, quý khách thật sự là người sảng khoái! Vậy xin mời đi theo tiểu lão, ta sẽ dẫn quý khách lên những phòng tốt nhất của Tụ Linh Các, bảo đảm linh khí dồi dào, tầm nhìn tuyệt đẹp, và đặc biệt là cực kỳ yên tĩnh, thích hợp cho quý khách tu luyện." Lão ta gật gù, vuốt chòm râu bạc, rồi xoay người đi trước, dẫn đường.
Cả nhóm đi theo Ông Chủ Quán Trọ, xuyên qua đại sảnh ồn ào, lên những bậc thang gỗ lim được đánh bóng loáng. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm mặc, từng bước chân vững vàng, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng hoạt động. Hắn để ý thấy, càng lên cao, linh khí càng trở nên tinh khiết hơn, và những tạp âm, những luồng cảm xúc tiêu cực từ bên dưới cũng dần phai nhạt. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, hắn cảm nhận một sự tinh vi hơn, một luồng tà khí yếu ớt nhưng dai dẳng, như một bóng ma vô hình, len lỏi trong từng khe hở của bức tường, từng ngóc ngách của không khí. Nó không còn là sự hỗn loạn dữ dội, mà là một sự hiện diện âm thầm, lạnh lẽo, như một con rắn độc đang cuộn mình chờ đợi thời cơ. "Dù là nơi phồn hoa nhất, cao cấp nhất, tà khí vẫn có thể xâm nhập, thậm chí còn tinh vi hơn," hắn thầm nghĩ, cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ dâng lên trong lòng. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ là để chống lại sự phản phệ của tâm ma, giờ đây lại phải đối mặt với một loại "ma" khác, ẩn mình trong từng góc khuất của thế giới. Hắn tự hỏi, liệu bao nhiêu tu sĩ trong Vạn Tượng Thành này có thể nhận ra sự thật đó?
Phía trên, Tiêu Hạo vẫn đang trò chuyện rôm rả với Ông Chủ Quán Trọ, hỏi han về tình hình Vạn Tượng Thành, về những tin tức mới nhất. Mộc Thanh Y thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng như muốn hỏi, muốn tìm kiếm sự xác nhận cho những cảm nhận của chính mình. Nàng đã tin tưởng vào Lục Trường Sinh từ lâu, và những lời hắn nói về "căn bệnh" của Vạn Tượng Thành vẫn vang vọng trong tâm trí nàng. Còn Lâm Phong, hắn chỉ đơn thuần đi theo, ánh mắt vẫn đầy vẻ hờ hững, chỉ khi nhìn thấy những hoa văn tinh xảo hay những bức tranh cổ trên tường, hắn mới thoáng lộ ra vẻ hứng thú, nhưng rồi cũng nhanh chóng quay trở lại với sự thờ ơ thường ngày. Đối với hắn, những thứ trang trí này cũng chỉ là vật ngoài thân, không liên quan đến sức mạnh tu vi. Cả bốn người, mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ, cùng bước vào Tụ Linh Các, nơi sẽ là điểm dừng chân tạm thời của họ giữa lòng Vạn Tượng Thành đầy biến động.
Sau khi ổn định chỗ ở tại Tụ Linh Các, bốn người được dẫn đến một bàn ăn khuất trong một góc yên tĩnh của đại sảnh tầng hai, nơi có thể bao quát được phần lớn cảnh tượng bên dưới nhưng vẫn giữ được sự riêng tư cần thiết. Bàn ăn được kê gần một cửa sổ lớn, từ đó có thể nhìn thấy một phần con phố tấp nập bên ngoài, cùng những ánh đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa ma trơi giữa màn đêm. Không khí ở đây bớt ồn ào hơn tầng dưới, nhưng vẫn đủ sôi động để Tiêu Hạo có thể dễ dàng hòa nhập vào dòng chảy thông tin.
Tiêu Hạo, với vẻ mặt hăng hái thường thấy, nhanh chóng gọi một vài món ăn đặc trưng của Vạn Tượng Thành và một bình linh tửu hảo hạng. Vừa ăn uống, hắn vừa không ngừng lắng nghe những câu chuyện phiếm từ bàn bên cạnh, hay thậm chí là chủ động bắt chuyện với Ông Chủ Quán Trọ khi lão ghé qua kiểm tra. Ông Chủ Quán Trọ, vốn là người tháo vát và thích buôn chuyện, không hề ngần ngại chia sẻ những tin đồn nóng hổi nhất. Lão ta vuốt chòm râu bạc, ánh mắt khẽ đảo quanh, rồi hạ giọng, vẻ mặt có chút thận trọng nhưng vẫn đầy vẻ thích thú khi kể chuyện.
“...Thật ra, dạo này Vạn Tượng Thành không yên bình như vẻ ngoài đâu, quý khách,” Ông Chủ Quán Trọ bắt đầu, giọng đầy vẻ bí ẩn. “Các tông môn lớn như Thái Huyền Tông và Vạn Kiếm Sơn Trang tuy bề ngoài hòa hảo, vẫn thường xuyên tổ chức những buổi giao lưu, tiệc tùng linh đình, nhưng ngầm thì... ai cũng muốn giành vị trí chủ đạo trong liên minh chính đạo. Thái Huyền Tông dựa vào nền tảng thâm hậu, môn nhân đông đảo, lại có nhiều lão tổ uyên thâm. Còn Vạn Kiếm Sơn Trang thì sở hữu kiếm đạo siêu phàm, kiếm ý ngạo nghễ, chẳng chịu thua kém ai. Cả hai đều không ngừng tranh giành tài nguyên, địa bàn, thậm chí là quyền phát ngôn trong các đại sự của thành. Lại thêm tin đồn về sự quấy phá của Hắc Ám Ma Tông, khiến lòng người càng thêm lo lắng, thậm chí còn nảy sinh những ý nghĩ nghi kỵ lẫn nhau. Những trận cãi vã nhỏ, những cuộc tranh chấp tài nguyên, thỉnh thoảng lại biến thành những màn tỉ thí quyết liệt trên lôi đài, dù chưa đến mức đổ máu, nhưng cũng đủ để làm căng thẳng thêm không khí.”
Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh mở to, gật gù ra vẻ lắng nghe rất chăm chú. “Ồ? Có chuyện gì lớn sao? Nghe nói gần đây có một số vụ mất tích bí ẩn?” Hắn hỏi, giọng điệu có chút vẻ lo lắng giả vờ, nhưng thực chất là đang thăm dò thông tin. Hắn nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói về tà khí, và những vụ mất tích kia dường như có liên quan.
Ông Chủ Quán Trọ nghe vậy, vẻ mặt càng thêm thận trọng. Lão nhìn quanh một lượt, đảm bảo không có ai đang chú ý quá mức, rồi hạ thấp giọng xuống nữa. “Đúng vậy! Mấy vụ đó kỳ lạ lắm, không tìm thấy dấu vết gì. Ban đầu là vài tán tu không tên tuổi, chẳng ai quan tâm nhiều. Nhưng rồi đến cả những đệ tử nhỏ của các tông môn yếu hơn cũng biến mất. Thậm chí, có tin đồn rằng, một vài thiên tài trẻ tuổi, tuy không quá nổi danh, nhưng cũng có chút tiềm năng, cũng đã mất tích một cách khó hiểu. Có người đồn là do tà tu Hắc Ám Ma Tông ra tay, bắt cóc luyện công. Có người lại bảo do các tông môn tranh chấp, không tiện nói ra, muốn bôi nhọ đối thủ. Thậm chí có kẻ còn suy đoán rằng, có một loại yêu thú cổ đại nào đó đã thức tỉnh, ẩn mình trong thành, chuyên đi săn lùng tu sĩ. Chuyện này khiến cho mọi người trong thành đều cảm thấy bất an, không ai dám ra ngoài vào ban đêm ở những khu vực hẻo lánh.” Lão nói đoạn, lắc đầu ngao ngán, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng thực sự.
Lâm Phong, đang nhâm nhi chén linh tửu, nghe đến đó thì hừ lạnh một tiếng. Hắn đặt chén rượu xuống bàn một cách dứt khoát, ánh mắt vẫn đầy vẻ coi thường. “Mấy chuyện nhỏ nhặt đó thì có gì đáng ngại? Đến lúc cần, tự khắc có người ra mặt giải quyết. Những kẻ yếu kém thì nên ở yên trong tông môn, cứ thích ra ngoài tìm cơ duyên thì phải chấp nhận rủi ro. Quy luật tu hành vốn dĩ là cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn. Những vụ mất tích này, chẳng qua là một phần của sự đào thải tự nhiên mà thôi.” Hắn vẫn giữ vững quan điểm của mình, chỉ tin vào sức mạnh tuyệt đối và coi nhẹ những vấn đề mà hắn cho là không liên quan đến sự phát triển tu vi của bản thân. Ánh mắt hắn vẫn lướt qua những tu sĩ đang thì thầm bàn tán trong sảnh, vẻ mặt không chút biểu cảm, như thể những sinh mạng kia không hề đáng giá.
Mộc Thanh Y, ngồi đối diện với Lục Trường Sinh, không nói gì. Nàng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại dán chặt vào Lục Trường Sinh, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. Những lời của Ông Chủ Quán Trọ và thái độ của Lâm Phong càng làm nàng thêm tin tưởng vào những cảm nhận sâu sắc của Lục Trường Sinh. Nàng biết, đằng sau những lời đồn đại và sự thờ ơ của Lâm Phong, có một mối hiểm họa lớn hơn đang rình rập, một mối hiểm họa mà Lâm Phong, với cái nhìn chỉ tập trung vào sức mạnh, không thể nào nhận ra. “Vạn Tượng Thành này quả thực đang đứng trên một ngọn lửa.” Nàng khẽ nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt đầy vẻ lo âu. Nàng cảm thấy một sự bất an sâu sắc, không chỉ vì những tin đồn, mà còn vì sự chia rẽ rõ ràng giữa các tông môn chính đạo.
Lục Trường Sinh từ tốn đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt sâu thẳm của hắn mở ra, nhìn thẳng vào Mộc Thanh Y, rồi lướt qua Tiêu Hạo và Lâm Phong. Hắn biết, lời nói của mình có thể không được tất cả mọi người chấp nhận, đặc biệt là với Lâm Phong, nhưng hắn vẫn phải nói ra sự thật mà hắn cảm nhận được. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong không gian ồn ào của Tụ Linh Các, nhưng lại mang một sự tĩnh lặng đến lạ, khiến những người xung quanh, kể cả Ông Chủ Quán Trọ, cũng phải chú ý lắng nghe.
“Tình thế càng phức tạp, càng phải nhìn rõ bản chất. Sự chia rẽ nội bộ mới là kẽ hở lớn nhất cho tà đạo.” Lục Trường Sinh nói, ánh mắt hắn quét qua những gương mặt lo âu, nghi kỵ trong sảnh, rồi dừng lại ở Lâm Phong, như muốn Lâm Phong hiểu rõ điều hắn đang nói. “Những vụ mất tích, những lời đồn đại, sự bất an trong lòng người, tất cả đều không phải là ngẫu nhiên. Ma Tông không chỉ tấn công từ bên ngoài bằng vũ lực, mà chúng còn gặm nhấm từ bên trong, lợi dụng lòng tham, sự nghi kỵ và sự bất hòa giữa các tông môn chính đạo. Chúng gieo rắc mầm mống tà ác vào chính đạo, không chỉ hủy diệt thân thể, mà còn tha hóa đạo tâm, phá vỡ niềm tin. Khi lòng người đã hỗn loạn, thì dù có ngàn vạn tu sĩ cũng khó lòng chống cự.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia suy tư sâu sắc. “Sức mạnh là quan trọng, nhưng nếu không có đạo tâm kiên định, không có sự đoàn kết, thì sức mạnh ấy cũng sẽ trở thành công cụ cho tà ác lợi dụng. Vạn Tượng Thành này đang đứng trước một thử thách lớn, không chỉ là chiến đấu với tà đạo bên ngoài, mà còn là chống lại ‘căn bệnh’ đang gặm nhấm từ bên trong.” Lục Trường Sinh biết, đây chính là bản chất của cuộc chiến mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chuẩn bị cho hắn – một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự kiên định của đạo tâm, bằng khả năng nhìn thấu bản chất của vấn đề, và bằng con đường tu hành vững chắc mà hắn đã chọn.
Mộc Thanh Y gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt đầy vẻ tán đồng. Nàng hiểu rõ những gì Lục Trường Sinh muốn nói. Tiêu Hạo thì trầm ngâm, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, những tin tức hắn thu thập được giờ đây được xâu chuỗi lại một cách logic hơn dưới góc nhìn của Lục Trường Sinh. Chỉ có Lâm Phong là vẫn giữ vẻ thờ ơ, nhưng trong ánh mắt hắn, dường như có một tia suy nghĩ thoáng qua, một sự dao động nhỏ bé trước những lời nói đầy sức nặng của Lục Trường Sinh. Hắn vẫn tin vào sức mạnh, nhưng những lời về "tha hóa đạo tâm" và "kẽ hở cho tà đạo" dường như đã chạm đến một khía cạnh mà hắn chưa từng thực sự cân nhắc.
Đêm khuya, Vạn Tượng Thành chìm vào một vẻ tĩnh lặng tương đối. Dù tiếng ồn ào từ các tửu lâu, quán trọ bên dưới vẫn còn văng vẳng vọng lên, nhưng trong căn phòng riêng đã được thuê tại Tụ Linh Các, một không gian yên tĩnh và thanh tịnh hơn nhiều đã bao trùm. Linh khí trong phòng ổn định, dồi dào, nhờ vào pháp trận tụ linh được bố trí khéo léo. Ánh đèn lồng treo trên tường tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, ấm áp, khiến căn phòng trở nên ấm cúng và an toàn.
Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn đặt giữa phòng. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây khép hờ, chìm vào cõi nội tâm. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản càng làm nổi bật vẻ thanh khiết của hắn giữa thế giới tu hành đầy hoa lệ và tranh đoạt. Hắn không vận công tu luyện theo cách thông thường, mà là để tâm thần lắng đọng, như một mặt hồ thu tĩnh lặng, phản chiếu vạn vật xung quanh.
Trong thâm tâm, Lục Trường Sinh vẫn không ngừng suy nghĩ về những gì đã nghe và cảm nhận được trong ngày. Những lời của Ông Chủ Quán Trọ về sự đối đầu ngầm giữa Thái Huyền Tông và Vạn Kiếm Sơn Trang, về những vụ mất tích bí ẩn, và đặc biệt là sự thờ ơ của Lâm Phong trước những hiểm họa tiềm tàng. Tất cả những điều đó hợp lại, vẽ nên một bức tranh đáng lo ngại về Vạn Tượng Thành.
“Sự phồn hoa che lấp những vết nứt sâu. Tà đạo không chỉ tấn công bằng vũ lực, mà còn gặm nhấm từ bên trong, lợi dụng lòng tham và sự bất hòa.” Hắn tự nhủ, giọng nội tâm trầm lắng nhưng kiên định. Hắn nhớ lại cảm giác của mình khi bước vào thành, luồng linh khí hỗn tạp, những cảm xúc tiêu cực xen lẫn. Rõ ràng, Hắc Ám Ma Tông không chỉ là một thế lực tà ác đơn thuần, mà chúng còn là những bậc thầy trong việc thao túng lòng người, gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ. Chúng không cần phải trực tiếp tấn công, chỉ cần đẩy các tông môn chính đạo vào thế đối đầu, tự làm suy yếu lẫn nhau, thì mục tiêu của chúng đã đạt được một nửa.
Cái gọi là "chính đạo" ở đây, dường như đã quá lâu không đối mặt với một mối hiểm họa thực sự từ bên trong. Họ quen với việc phô trương sức mạnh, tranh giành tài nguyên, mà quên đi mất rằng đạo tâm kiên định và sự đoàn kết mới là bức tường thành vững chắc nhất chống lại tà ma. Lâm Phong, một thiên tài kiệt xuất, nhưng lại chỉ chú trọng vào sức mạnh bên ngoài, bỏ qua những dòng chảy ngầm của nhân tâm, của đạo đức. Đó không chỉ là sự thiếu sót của cá nhân hắn, mà còn là một căn bệnh chung của không ít tu sĩ chính đạo trong thời đại này. Họ bị che mắt bởi ánh hào quang của tu vi, bởi sự hấp dẫn của quyền lực, mà quên mất đi bản chất của tu hành là gì.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Hắn biết, con đường mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn cho hắn không phải là con đường của sự bá đạo, của việc xưng hùng xưng bá. Mà là con đường của sự vững chắc, của sự kiên định, của việc nhìn thấu bản chất. Trong một thế giới mà mọi người đều chạy theo tốc độ và sức mạnh, thì sự chậm rãi, sự trầm tư của hắn lại trở thành một dị biệt. Nhưng chính sự dị biệt đó lại giúp hắn cảm nhận được những điều mà kẻ khác không thể. Tà khí không chỉ là một loại năng lượng tà ác, nó còn là một loại ý niệm, một loại bệnh dịch tinh thần, có thể lây lan và tha hóa bất kỳ ai có đạo tâm không vững vàng.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên không trung. Dù linh khí trong phòng có vẻ thanh tịnh, nhưng hắn vẫn cảm nhận được những dư âm yếu ớt của tà khí từ bên ngoài, như những hạt bụi vô hình, len lỏi qua từng khe hở, tìm cách xâm nhập. Chúng không đủ mạnh để gây hại ngay lập tức, nhưng đủ để gieo mầm bất an, đủ để làm nhiễu loạn tâm trí nếu không được thanh lọc.
“Nếu các tông môn chính đạo không thể đoàn kết, Vạn Tượng Thành này e rằng khó giữ.” Lục Trường Sinh nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng sâu sắc. Hắn không phải là kẻ thích can thiệp vào chuyện thiên hạ, nhưng mối hiểm họa này không chỉ dừng lại ở Vạn Tượng Thành, mà nó đang đe dọa cả Cửu Thiên Linh Giới. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của hắn là giữ vững đạo tâm, nhưng liệu đạo tâm vững vàng có đủ để chống lại sự mục ruỗng từ bên trong của một thế giới đang dần bị tha hóa? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí hắn, không có lời đáp.
Hắn nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo, trong tĩnh lặng, bắt đầu vận chuyển. Không có hào quang chói lọi, không có âm thanh kinh thiên động địa, chỉ có một luồng năng lượng bình hòa, chậm rãi, nhưng kiên cố và bền bỉ, lan tỏa từ cơ thể hắn. Luồng năng lượng ấy như những dòng nước tinh khiết, nhẹ nhàng thẩm thấu vào không khí xung quanh, bao bọc lấy những hạt bụi tà khí vô hình, rồi từ từ thanh tẩy, chuyển hóa chúng. Hắn không tiêu diệt, mà là tịnh hóa. Đó chính là bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo – không chạy theo sức mạnh bùng nổ, mà là giữ vững bản nguyên, làm sạch những tạp chất, chống lại sự phản phệ từ bên trong và sự xâm nhập từ bên ngoài.
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn biết, con đường phía trước còn vô vàn hiểm nguy và thử thách, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và trong tĩnh lặng, hắn chờ đợi những gì sẽ đến tiếp theo tại Vạn Tượng Thành này, nơi sự phồn hoa che giấu những âm mưu sâu xa, và lòng người đang đứng trước thử thách của tà đạo.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.