Cửu thiên linh giới - Chương 250: Mê Cung Vạn Tượng: Tà Khí Ẩn Mình Giữa Nhân Tâm
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn hướng về phía sâu trong thành, nơi những kiến trúc cao vút ẩn hiện trong làn sương mờ của buổi trưa. Những lời của Tiêu Hạo đã xác nhận những gì hắn cảm nhận được. Tà khí không chỉ âm ỉ, mà nó đang hoạt động, đang gieo rắc tai ương ngay bên trong trung tâm của chính đạo. Hắn biết, hành trình thực sự của họ chỉ mới bắt đầu. Vạn Tượng Thành không chỉ là nơi các thế lực tụ hội để chống lại Hắc Ám Ma Tông, mà còn là một chiến trường nội bộ, nơi sự nghi kỵ, chia rẽ và cả tà khí đang âm thầm gặm nhấm, chờ đợi thời cơ bùng phát. Con đường phía trước, không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cần đến sự thấu hiểu, sự kiên định của đạo tâm, để nhìn thấu bản chất của vấn đề và tìm ra con đường thoát khỏi vòng xoáy tai ương này.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, nhuộm vàng đỉnh Vạn Tượng Thành, phác họa lên nền trời những đường nét sừng sững của kiến trúc cổ kính, nhóm Lục Trường Sinh đã đứng trước cánh cổng chính. Cánh cổng uy nghi, được đúc từ những khối đá huyền thạch khổng lồ, cao vút như chạm tới mây xanh, dường như là biểu tượng của sự kiên cố, bất khả xâm phạm. Thế nhưng, cái vẻ ngoài trang nghiêm ấy không thể che giấu được sự hỗn loạn đang diễn ra dưới chân nó.
Dòng người từ khắp nơi đổ về, chen chúc như thủy triều dâng, tạo thành một biển người không ngừng xô đẩy, huyên náo. Tiếng bước chân dồn dập trên phiến đá cổ thụ, tiếng pháp khí va chạm khẽ khàng, tiếng quát tháo nghiêm nghị của những vệ binh mặc giáp sắt, xen lẫn tiếng thì thầm bàn tán, tiếng rao hàng của những kẻ mưu sinh vội vã. Mùi bụi đường nồng nặc hòa lẫn với hương vị đa dạng của thức ăn vặt, mùi linh dược thoang thoảng, và cả mùi kim loại lạnh lẽo từ những lò rèn đâu đó trong thành. Tất cả tạo nên một bức tranh sầm uất, nhộn nhịp, nhưng ẩn chứa một sự ngột ngạt khó tả, một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước đi chậm rãi giữa dòng người. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quét qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ, cố gắng thấu hiểu những gì đang diễn ra. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp cổ xưa không chú trọng vào việc tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp hắn cảm nhận mọi thứ xung quanh một cách tinh tế nhất. Lúc này, hắn cảm thấy những luồng tà khí yếu ớt, lén lút len lỏi giữa đám đông, tựa như những vết nứt vô hình đang âm thầm lan rộng trên một bức tường tưởng chừng vững chãi. Chúng không hung hãn hay bạo liệt, mà ẩn mình, nhẹ nhàng như hơi thở, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo khó hiểu, một mùi vị khó chịu chỉ có hắn mới có thể nhận ra.
Tiêu Hạo, với vẻ mặt căng thẳng hiếm thấy, khẽ rùng mình khi dòng người lại đẩy mạnh hơn. Hắn vội vàng kéo vạt áo Lục Trường Sinh, hạ giọng thì thầm: “Thật là hỗn loạn, Trường Sinh huynh, còn hơn cả tưởng tượng của ta. Tưởng chừng như cả Tam Giới đều đổ về đây vậy.” Đôi mắt láu lỉnh thường ngày của hắn giờ đây ánh lên vẻ lo lắng, không còn chút tinh nghịch nào. “Mấy ngày nay ở ngoại thành đã đủ rắc rối rồi, không ngờ vào trong này còn gấp bội. Các vệ binh kiểm tra gắt gao, ánh mắt các tu sĩ từ các tông môn khác cũng đầy vẻ dò xét, như thể ai cũng là kẻ địch vậy.”
Lâm Phong thì ngược lại, hắn vẫn giữ vẻ tự tin cố hữu, thậm chí có chút bực bội trước sự chậm chạp của dòng người. Thanh kiếm sau lưng hắn khẽ rung động, tựa như đang muốn vung ra để mở đường. Hắn khịt mũi, ánh mắt lướt qua những tu sĩ đang xô đẩy nhau, buông một câu đầy khinh thường: “Chỉ cần đủ mạnh, mọi hỗn loạn đều sẽ quy phục. Những kẻ yếu ớt, chỉ biết chen lấn và than vãn, thì có đến đây cũng chỉ làm vướng chân mà thôi.” Hắn quay sang Lục Trường Sinh, nở nụ cười kiêu ngạo: “Ta chỉ quan tâm kẻ nào dám cản đường ta, Lục Trường Sinh. Còn những chuyện rắc rối vặt vãnh này, chỉ khiến người ta thêm phiền muộn!” Đối với hắn, sức mạnh là chân lý duy nhất, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng một chiêu kiếm.
Mộc Thanh Y, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, dáng người thanh thoát nhưng khí chất kiên định. Nàng khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng đẹp đẽ lướt qua những gương mặt căng thẳng trong đám đông. Nàng không nói nhiều, nhưng sự cảnh giác của nàng dường như đã tăng lên gấp bội. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, không phải là linh khí dồi dào, cũng không phải là tà khí rõ rệt như những gì Lục Trường Sinh cảm nhận. Đó là một thứ áp lực vô hình, một sự đè nén đến từ hàng ngàn ý niệm, hàng ngàn nỗi lo lắng, ngờ vực và tham vọng đang giao thoa trong không khí. “Khí tức ở đây thật nặng nề, Trường Sinh huynh,” nàng nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, “có vẻ không chỉ là áp lực từ các thế lực, mà còn là sự bất an từ trong tâm mỗi người.” Nàng bắt đầu tin tưởng vào sự tinh tế của Lục Trường Sinh, và những cảm nhận của nàng cũng dần trở nên đồng điệu hơn với hắn.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn nhắm mắt lại một thoáng, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển càng thêm tinh tế. Hắn không chỉ cảm nhận tà khí, mà còn cảm nhận được những dao động trong đạo tâm của những tu sĩ xung quanh. Sự nghi kỵ, lòng tham, sự sợ hãi, và cả những tham vọng quyền lực đang âm thầm gặm nhấm đạo tâm của nhiều người, tạo thành một mảnh đất màu mỡ cho tà khí sinh sôi. Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm quét qua những lá cờ hiệu của các tông môn lớn đang tung bay kiêu hãnh trên đỉnh các tòa nhà cao vút phía xa, rồi lại nhìn vào những gương mặt mệt mỏi, khắc khổ của những tán tu nhỏ bé đang cố gắng chen chân vào thành. “Sự chia rẽ đã bắt đầu từ chính những kẻ tự xưng là chính nghĩa,” hắn chậm rãi nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự thấu triệt sâu sắc. “Khi niềm tin lung lay, đạo tâm không vững, thì dù có bao nhiêu linh khí cũng không thể ngăn cản sự mục ruỗng từ bên trong.” Hắn biết, Vạn Tượng Thành, trung tâm của chính đạo, giờ đây lại đang trở thành một mê cung của lòng người, nơi tà khí ẩn mình tinh vi hơn bao giờ hết. Nhóm của hắn tiếp tục di chuyển, chậm rãi nhưng kiên định, tiến sâu vào lòng thành, nơi những bí mật và nguy hiểm đang chờ đợi.
***
Khi nhóm Lục Trường Sinh bước sâu vào Vạn Tượng Thành, khung cảnh trước mắt trở nên sầm uất và rực rỡ hơn hẳn. Những con phố rộng lớn lát đá xanh, hai bên là những cửa hàng san sát, được trang trí lộng lẫy với đủ loại đèn lồng lấp lánh, biển hiệu khắc họa rồng phượng, mây trời. Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của khách mua, tiếng pháp khí thử nghiệm va chạm leng keng, và cả tiếng nhạc du dương từ các quán trà, tửu lầu vọng ra, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn, mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa tiệm dược liệu, mùi kim loại từ các xưởng rèn, và mùi vải vóc từ các tiệm may cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự phồn hoa, náo nhiệt. Linh khí trong thành cũng khá ổn định, thậm chí có phần dồi dào hơn bên ngoài, nhưng Lục Trường Sinh vẫn cảm thấy một sự hỗn tạp nhất định, tựa như có quá nhiều loại khí tức khác nhau đang chen chúc, tranh giành không gian.
Tuy nhiên, dưới cái vẻ ngoài phồn thịnh ấy, sự chia rẽ và căng thẳng vẫn hiện hữu rõ ràng như một vết sẹo lớn. Các con phố dường như được phân chia ngầm theo thế lực. Ở khu vực này, các tu sĩ mặc đạo bào màu xanh của Vạn Pháp Tông chiếm đa số, ánh mắt họ mang vẻ tự cao và đôi chút kiêu ngạo. Sang khu vực khác, lại là tông môn với sắc phục vàng của Khương Thần Cung, họ đi lại thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt luôn đầy dò xét và cảnh giác với những kẻ lạ mặt. Những tán tu nhỏ lẻ, không có chỗ dựa, đành phải co cụm lại ở những con hẻm nhỏ hơn, hoặc những quán trọ tồi tàn, ánh mắt họ mang vẻ mệt mỏi, bất an và đôi khi là sự oán hận ngấm ngầm. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại đưa mắt cảnh giác nhìn về phía những tu sĩ của các tông môn lớn đang đi ngang qua. Không khí giữa các phe phái luôn tồn tại một bức tường vô hình của sự nghi kỵ, khiến mỗi hành động, mỗi ánh mắt đều ẩn chứa nhiều hàm ý.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại một chút, hít sâu luồng không khí trong lành mang theo chút mùi hương liệu, cố gắng cảm nhận môi trường xung quanh một cách sâu sắc hơn. Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng vận chuyển trong cơ thể hắn, giúp hắn nhận ra rằng, tà khí không chỉ là những luồng nhỏ lẻ mà hắn cảm nhận được ở cổng thành. Giờ đây, nó đã hòa vào không khí, như một loại độc tố vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách, từng trái tim, làm suy yếu lòng tin và đạo tâm của tu sĩ. Nó không bùng phát thành một làn sóng đen tối rõ ràng, mà âm thầm gặm nhấm, khơi dậy sự nghi kỵ, lòng đố kỵ và tham vọng, khiến mâu thuẫn nội bộ ngày càng gay gắt. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, không phải từ gió, mà từ một thứ năng lượng ẩn mình, một sự mục ruỗng từ bên trong đang từ từ lan rộng.
“Nhìn xem, Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo khẽ huých tay Lục Trường Sinh, chỉ về phía một quán trà ven đường, nơi hai nhóm tu sĩ mặc sắc phục khác nhau đang đối đầu nhau, lời qua tiếng lại ngày càng gay gắt. “Phái Thanh Vân và phái Huyền Vũ lại đối đầu nhau ở quán trà kia kìa. Chuyện nhỏ nhặt cũng làm lớn chuyện. Nghe nói chỉ vì một cái bàn trống mà thôi.” Tiêu Hạo lắc đầu, vẻ mặt đầy sự bất lực. “Cứ thế này thì làm sao mà đoàn kết chống lại Hắc Ám Ma Tông được chứ?” Hắn thở dài thườn thượt, sự lo lắng không ngừng tăng lên.
Lâm Phong, với ánh mắt khinh thường, khịt mũi một tiếng. Hắn không thèm nhìn về phía quán trà đó, mà chỉ tập trung vào những cửa hàng bán pháp khí lấp lánh bên đường. “Chính đạo còn chưa đoàn kết, làm sao đối phó Ma Tông?” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ bực bội và thiếu kiên nhẫn. “Những kẻ chỉ biết tranh giành lợi ích nhỏ nhặt, không có tầm nhìn xa, thì sớm muộn cũng sẽ bị đào thải. Ta chỉ mong Ma Tông nhanh chóng xuất hiện, để những kẻ này biết được thế nào là sức mạnh thực sự, và ngừng những trò vặt vãnh này lại.” Hắn tin rằng chỉ khi đối mặt với hiểm nguy thật sự, chính đạo mới có thể đoàn kết, và chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là câu trả lời.
Mộc Thanh Y, với ánh mắt sâu thẳm, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Nàng cảm thấy một nỗi lo lắng đang dâng lên trong lòng. Những gì nàng nhìn thấy và cảm nhận được, kết hợp với lời nói của Lục Trường Sinh, khiến nàng có một cái nhìn u ám hơn về tình hình. “Có lẽ Ma Tông đã đ��t được mục đích của chúng rồi, Trường Sinh huynh,” nàng chậm rãi nói, giọng mang theo sự quan ngại sâu sắc. “Không cần ra tay một cách dữ dội, chỉ cần gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ, chúng cũng đã khiến chính đạo tự phân rã. Một khối sắt vụn, dù có lớn đến mấy, cũng không thể địch lại một thanh kiếm sắc bén, đúng không?” Nàng đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt ấy chứa đựng sự tin tưởng và mong muốn được lắng nghe những chiêm nghiệm của hắn.
Lục Trường Sinh thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như làn gió thu. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. Hắn nhìn Mộc Thanh Y, khẽ gật đầu, rồi lại nhìn về phía đám đông đang chen chúc, xô đẩy nhau, những ánh mắt dò xét, nghi kỵ không ngừng lướt qua nhau. “Tà khí không chỉ đến từ bên ngoài, Mộc cô nương,” hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Nó còn ẩn nấp trong tâm trí, trong sự ngờ vực của mỗi người, trong những hạt giống của lòng tham và nỗi sợ hãi mà chúng ta gieo trồng.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang mang nặng nỗi lo âu, hoặc vẻ kiêu căng, ngạo mạn. “Nó giống như một loại bệnh dịch vô hình, gặm nhấm đạo tâm, khiến con người ta mất đi sự minh triết, mất đi cái nhìn thiện lương. Khi đạo tâm không còn vững vàng, thì dù có tu vi cao thâm đến mấy, cũng khó lòng chống lại những cám dỗ và sự tha hóa từ bên trong.” Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là cuộc chiến với Ma Tông, mà còn là cuộc chiến với chính những bóng tối trong lòng người.
***
Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn lồng rực rỡ khắp Vạn Tượng Thành không thể xua tan đi cái cảm giác bất an đang dần lan tỏa. Sau một ngày dài di chuyển và quan sát, nhóm Lục Trường Sinh tìm đến một Tụ Linh Các lớn nằm ở khu vực sầm uất nhất của thành để nghỉ ngơi. Tụ Linh Các này, với kiến trúc cổ kính và những phù điêu tinh xảo, tỏa ra một thứ ánh sáng ấm cúng, mời gọi những lữ khách mệt mỏi. Bên trong, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ du dương và tiếng giao dịch pháp khí rộn ràng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, sôi động, nhưng cũng đầy phức tạp. Mùi thức ăn ngon lành từ nhà bếp, mùi rượu mạnh nồng nàn, hương liệu thoang thoảng và đôi khi là mùi mồ hôi, bụi đường từ những tu sĩ vừa mới đến, tất cả tạo nên một thứ không gian đầy màu sắc và âm thanh. Linh khí ở đây có phần hỗn tạp hơn, do sự tụ hội của vô số tu sĩ với các công pháp và khí tức khác nhau.
Lục Trường Sinh chọn một góc yên tĩnh khuất mình, nơi hắn có thể quan sát được phần lớn đại sảnh mà không quá gây chú ý. Hắn ngồi xuống một chiếc bàn gỗ lim cổ thụ, gọi một ấm trà linh thảo đơn giản. Đôi mắt trầm tư của hắn lướt qua những gương mặt tu sĩ đang tụ hội, lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc, những lời bàn tán xôn xao về tình hình hiện tại, về Hắc Ám Ma Tông, và đặc biệt là những tin đồn mất tích bí ẩn trong thành. Tâm trí hắn không ngừng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin, cố gắng vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về những gì đang diễn ra. Mỗi câu chuyện, mỗi tiếng xì xào đều dường như có một sợi dây vô hình kết nối với những cảm nhận về tà khí mà hắn đã phát hiện. Tà khí, trong cảm nhận của hắn, dường như ngày càng rõ rệt hơn, không phải là một sự bùng nổ, mà là một sự hiện diện âm ỉ, lạnh lẽo, như một con mãnh thú đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để vồ mồi.
Tiêu Hạo, ngay sau khi gọi món, đã nhanh chóng hòa vào các bàn bên cạnh, với vẻ mặt thân thiện và tài ăn nói khéo léo, hắn dễ dàng thu thập được những tin tức nóng hổi nhất. Hắn quay trở lại bàn, đặt tay lên mặt bàn, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng. “Trường Sinh huynh, Mộc cô nương, Lâm Phong huynh,” hắn hạ giọng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ánh lên sự bất an. “Nghe nói mấy ngày nay có vài tu sĩ cấp thấp biến mất một cách khó hiểu. Ban đầu là vài tán tu không tên tuổi, sau đó là cả những đệ tử nhỏ của các tông môn yếu hơn. Không biết có phải…” Hắn ngập ngừng, không dám nói hết ý, nhưng cái nhìn của hắn đã đủ để truyền tải nỗi sợ hãi. “Họ nói, những người đó biến mất không để lại dấu vết, như thể tan biến vào không khí vậy. Và đáng sợ hơn, có tin đồn rằng, tà khí trong thành đã mạnh lên đáng kể vào ban đêm, đặc biệt là ở những khu vực hẻo lánh và ít người qua lại.”
Lâm Phong, đang nhâm nhi chén rượu linh, nghe vậy liền cắt lời Tiêu Hạo. Hắn vẫn giữ vẻ thờ ơ và coi trọng sức mạnh tuyệt đối. “Chắc là tự đi tìm cơ duyên mà gặp nạn thôi. Kẻ yếu thì phải chịu, đó là quy luật của tu hành.” Hắn buông chén rượu, ánh mắt lướt qua những tu sĩ đang thì thầm bàn tán. “Quan trọng là các thế lực lớn sẽ làm gì. Nếu Ma Tông thực sự hoành hành, thì cứ việc quét sạch chúng đi. Những chuyện mất tích vặt vãnh này, chẳng qua là cái giá của sự hỗn loạn mà thôi. Chẳng đáng để bận tâm.” Hắn vẫn tin rằng những vấn đề nhỏ nhặt không đáng để phí sức, chỉ những đối thủ mạnh mẽ mới xứng đáng để hắn vung kiếm.
Mộc Thanh Y không nói gì, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Lục Trường Sinh, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. Nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào những cảm nhận của hắn, và những gì Tiêu Hạo vừa nói càng củng cố thêm niềm tin đó. Nàng biết, đằng sau những lời đồn đại và sự thờ ơ của Lâm Phong, có một mối hiểm họa lớn hơn đang rình rập. “Trường Sinh huynh, huynh cảm thấy thế nào?” Nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, chứa đựng sự lo lắng và mong muốn được nghe nhận định của hắn. Đối với nàng, Lục Trường Sinh không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một ngọn hải đăng trong làn sương mù của đại thế.
Lục Trường Sinh từ tốn đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt sâu thẳm của hắn mở ra, nhìn thẳng vào Mộc Thanh Y, rồi lướt qua Tiêu Hạo và Lâm Phong. Hắn biết, lời nói của mình có thể không được tất cả mọi người chấp nhận, nhưng hắn vẫn phải nói ra sự thật mà hắn cảm nhận được. “Nó giống như một căn bệnh đang âm thầm gặm nhấm, Mộc cô nương,” hắn chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian ồn ào của Tụ Linh Các, nhưng lại mang một sự rõ ràng đến lạ. “Không phải là bùng phát dữ dội, không phải là một trận chiến long trời lở đất ngay lập tức, mà là từ từ lan rộng từ bên trong. Những vụ mất tích, những lời đồn đại, sự chia rẽ giữa các tông môn... tất cả đều là triệu chứng của căn bệnh đó.” Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ toàn bộ Vạn Tượng Thành, chỉ còn những ánh đèn lồng le lói. “Ma Tông không chỉ tấn công từ bên ngoài, mà chúng đã len lỏi vào sâu bên trong, gieo rắc mầm mống tà ác vào chính đạo. Mục tiêu của chúng không chỉ là hủy diệt thân thể, mà là tha hóa đạo tâm, phá vỡ niềm tin. Khi lòng người đã hỗn loạn, thì dù có ngàn vạn tu sĩ cũng khó lòng chống cự.” Hắn biết, đây chính là bản chất của cuộc chiến mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chuẩn bị cho hắn – một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự kiên định của đạo tâm, bằng khả năng nhìn thấu bản chất của vấn đề, và bằng con đường tu hành vững chắc mà hắn đã chọn. Con đường phía trước của Vạn Tượng Thành, và của cả Cửu Thiên Linh Giới, vẫn còn vô vàn hiểm nguy và thử thách.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.