Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 249: Cổng Thành Vạn Tượng: Khí Hổn Loạn Và Ám Ảnh Tà Khí

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía trên Vạn Tượng Thành, nhưng đó đã là câu chuyện của đêm qua. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn sương mỏng, đánh thức vạn vật, nhóm Lục Trường Sinh đã rời khỏi nơi trú chân tạm bợ, hướng về phía cánh cổng thành cổ kính đang sừng sững hiện ra trước mắt. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn hơi lạnh, nhưng đã sớm bị xua tan bởi sự náo nhiệt, ồn ã của dòng người đang đổ về Vạn Tượng Thành.

Cánh cổng thành bằng đá xanh, cao ngất như một ngọn núi nhỏ, sừng sững đứng đó, khắc đầy những phù văn phòng ngự cổ xưa, lấp lánh dưới ánh bình minh, tạo nên một vẻ uy nghi nhưng cũng đầy bí ẩn. Những vết tích phong sương, những mảng rêu phong bám trên tường đá như kể lại vô số câu chuyện của thời gian, của những biến cố mà nó đã chứng kiến. Bên ngoài cổng thành, một khu chợ trời tự phát đã hình thành từ bao giờ, trải dài hàng dặm, với vô số lều quán san sát, dựng lên vội vã từ bạt vải, gỗ mục, và cả những mảnh vỡ của pháp khí. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tiếng người nói chuyện huyên náo tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn đa dạng từ những món nướng thơm lừng, những nồi canh nghi ngút khói, hòa lẫn với mùi gia vị nồng, mùi thảo dược thoang thoảng, mùi kim loại sắc lạnh của vũ khí và cả mùi bụi bặm, mồ hôi của đám đông. Linh khí tại đây không còn thuần khiết như ở những nơi linh sơn phúc địa, mà bị pha tạp bởi sự ra vào của vô số tu sĩ, mang theo những khí tức khác nhau, tạo nên một sự hỗn loạn khó tả, tựa như một dòng sông chảy xiết, cuộn trào đủ thứ cặn bã.

Lục Trường Sinh đứng lại một thoáng, đôi mắt đen láy của hắn khẽ đảo qua từng khuôn mặt trong dòng người tấp nập. Hắn không vội vã, không sốt ruột, mà dùng cả thảy giác quan để cảm nhận, để chiêm nghiệm. Hắn nhìn thấy những tán tu rách rưới, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi và hy vọng mong manh. Hắn cũng thấy những đệ tử tông môn danh giá, y phục chỉnh tề, khí chất ngạo nghễ, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt lại là sự cảnh giác và dò xét lẫn nhau. Có cả những thương nhân béo tốt, miệng cười toe toét nhưng ánh mắt lại đầy toan tính, cùng những kẻ mang dáng vẻ sát thủ ẩn mình, tàng ẩn sát khí như một con rắn độc. Bầu không khí nơi đây ngột ngạt, nặng trĩu một vẻ cảnh giác, vội vã, như thể mọi người đều đang chạy đua với thời gian, với một mối đe dọa vô hình nào đó.

Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát, tò mò, không thể kiềm chế được sự phấn khích. Hắn reo lên, giọng nói nhanh nhảu át cả tiếng ồn ào xung quanh: “Này, Trường Sinh huynh, xem kìa! Vạn Tượng Thành đúng là tụ hội của rồng rắn lẫn lộn! Phàm nhân, tu sĩ, thương buôn, tán tu... đủ cả! Đúng là một kỳ cảnh hiếm thấy!” Hắn nhìn quanh với đôi mắt láu lỉnh, như muốn thu vào tầm mắt mọi chi tiết nhỏ nhất.

Lâm Phong thì lại tỏ ra khó chịu ra mặt. Hắn nhíu mày, dáng vẻ tuấn tú hiện rõ vẻ bất mãn. Đối với hắn, việc đứng đây quan sát những điều tầm thường này thật lãng phí thời gian quý báu. “Thật lãng phí thời gian. Cứ xông thẳng vào là được, cần gì phải đứng đây nhìn?” Hắn nói, giọng điệu mang theo chút vẻ khinh thường, “Những thứ ồn ào hỗn tạp này, có gì đáng để bận tâm? Chẳng lẽ một tòa thành, một cánh cổng lại có thể ngăn cản bước chân của chúng ta sao?” Hắn đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề, và sự chần chừ này khiến hắn cảm thấy bực bội.

Mộc Thanh Y vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng khẽ lắc đầu, lời nói sắc sảo nhưng chân thành: “Ngươi không thấy sao? Khí tức hỗn loạn đến mức nào. Không chỉ là sự tụ tập của nhiều người, mà là sự giao thoa, va chạm của vô số đạo pháp, tâm niệm khác nhau. Đứng trước một nơi như thế này, càng phải cẩn trọng.” Nàng đã bắt đầu hiểu được sự tinh tế trong cách quan sát của Lục Trường Sinh, và không còn xem nhẹ những chi tiết nhỏ nhặt nữa. Nàng cảm nhận được sự bất an đang bao trùm, một thứ bất an không đến từ một kẻ thù cụ thể, mà từ chính nội tại của cái đại cục này.

Lục Trường Sinh không đáp lời ai, chỉ khẽ gật đầu với Mộc Thanh Y, như một sự đồng tình thầm lặng. Hắn từ từ hòa vào dòng người, bước chân chậm rãi nhưng vững chắc, tiến lại gần cổng thành. Đôi mắt hắn vẫn không ngừng quan sát, lướt qua từng lá cờ hiệu của các tông môn, thế lực lớn nhỏ đang được cắm rải rác quanh khu vực. Mỗi lá cờ đều là một biểu tượng, một lời tuyên bố về quyền lực và vị thế, nhưng đồng thời cũng là một ranh giới, một sự phân chia. Hắn cảm nhận được những dòng linh khí khác nhau đang va đập, cọ xát vào nhau, tạo nên một trường khí vô hình đầy áp lực. Hắn biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Sự hỗn loạn này, chính là biểu hiện của "nhân tâm bất định" mà hắn đã chiêm nghiệm đêm qua, và nó còn phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng hình dung.

***

Khi cả nhóm tiến sâu hơn vào khu vực kiểm tra tại cổng thành, sự hỗn loạn ban đầu dần nhường chỗ cho một trật tự cưỡng bức, nhưng cũng đầy căng thẳng. Dòng người bị chia thành nhiều hàng, mỗi hàng đều có các vệ binh mặc giáp nặng nề đứng gác, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng gương mặt, từng pháp khí. Vệ binh trưởng, một người đàn ông thân hình cao lớn, vẻ mặt nghiêm nghị, tay cầm cây trường thương sáng loáng, liên tục quát tháo: “Mọi người giữ trật tự! Chuẩn bị lệnh bài tông môn hoặc tư cách tán tu để kiểm tra! Ai có ý đồ xấu, đừng trách chúng ta không khách khí!” Giọng hắn vang vọng, mang theo một luồng linh lực uy hiếp, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Tại đây, sự chia rẽ phe phái hiện rõ hơn bao giờ hết. Các đệ tử chính đạo từ các tông môn lớn, y phục lộng lẫy, đứng thành từng nhóm riêng biệt, giữ khoảng cách với nhau, ánh mắt dò xét, thậm chí là có chút đề phòng. Họ không nói chuyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn những nhóm khác, hoặc thì thầm trao đổi với đồng môn của mình. Các tán tu và thương nhân thì chen chúc, xô đẩy nhau, cố gắng qua cửa nhanh nhất có thể, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và sợ hãi bị bỏ lại. Mùi mồ hôi, mùi bụi bặm và mùi kim loại từ giáp trụ của các vệ binh hòa lẫn, tạo nên một thứ mùi khó chịu, đặc trưng của sự tụ tập đông người và căng thẳng.

Lục Trường Sinh, trong lúc chờ đợi, khẽ nhắm mắt lại. Hắn không vận chuyển linh lực để phô trương, mà chỉ lặng lẽ vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn là chiếc la bàn duy nhất trong cái hỗn loạn này, giúp hắn cảm nhận được những rung động tinh vi nhất mà người thường không thể. Một làn khí tức lạnh lẽo, âm u, gần như vô hình, nhẹ nhàng lướt qua các giác quan của hắn. Nó không mạnh mẽ, không bùng nổ như những tà khí mà hắn từng đối mặt trực diện, mà nó dai dẳng, âm ỉ, như một bóng ma ẩn mình dưới lớp vỏ phồn hoa của thành phố. Đó là một mùi tanh nhàn nhạt, không phải mùi máu tươi hay xác chết, mà là mùi của sự mục ruỗng từ bên trong, của những ý niệm xấu xa đang nảy mầm. Hắn nhận ra, đây chính là tà khí, và điều đáng sợ hơn cả là nó đã xâm nhập vào tận bên trong thành, không chỉ là mối đe dọa từ ngoại vi. 'Tà khí này... không phải từ ngoại thành tràn vào. Nó đã ở đây, ẩn mình quá sâu,' Lục Trường Sinh thầm nghĩ, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Mối nguy hiểm không còn là điều bên ngoài, mà đã là một căn bệnh đang gặm nhấm chính bản thể của Vạn Tượng Thành.

Hắn tinh tế né tránh một cái liếc nhìn đầy ác ý từ một nhóm tu sĩ lạ mặt đang đứng gần đó. Họ mặc y phục màu xám tro, khuôn mặt che kín, ánh mắt lộ ra vẻ hung tợn và cảnh giác. Hắn không biết họ là ai, thuộc phe nào, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng họ không phải là người lương thiện.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, cũng nhận ra sự căng thẳng bao trùm. Nàng cảm nhận được sự nghi kỵ, sự đối đầu ngầm giữa các tông môn, nhưng nàng không thể cảm nhận được tà khí rõ ràng như Lục Trường Sinh. Nàng chỉ thấy một sự bất an mơ hồ, một dự cảm không lành. “Khí tức nơi đây thật ngột ngạt,” nàng khẽ nói, giọng trầm xuống, “Ta cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói rõ.” Ánh mắt nàng nhìn Lục Trường Sinh, tựa như đang tìm kiếm một lời xác nhận, một sự chỉ dẫn. Nàng đã bắt đầu tin tưởng vào những cảm nhận độc đáo của hắn.

Lâm Phong thì vẫn sốt ruột. Hắn liên tục thúc giục, khuôn mặt lộ rõ vẻ cau có. “Kiểm tra cái quái gì mà lâu thế? Cứ thế này thì đến bao giờ mới vào được thành? Nếu Hắc Ám Ma Tông thật sự đang hoành hành, chúng ta nên nhanh chóng tìm ra chúng và tiêu diệt, chứ không phải đứng đây lãng phí thời gian!” Hắn không thể hiểu được sự tinh tế của việc cảm nhận tà khí hay sự phức tạp của nhân tâm. Đối với hắn, mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng một thanh kiếm sắc bén và một quyền cước mạnh mẽ.

Trong khi đó, Tiêu Hạo, không chịu đứng yên, đã nhanh chóng trà trộn vào đám đông tán tu xung quanh. Hắn cố gắng bắt chuyện với một vài người, thu thập thêm tin tức. Với vẻ ngoài thân thiện, hoạt bát, hắn dễ dàng khiến người khác mở lời. Hắn nghe được những lời than vãn về sự hà khắc của các tông môn lớn, những tin đồn về các vụ mất tích bí ẩn, và cả những lời thì thầm về một loại bệnh lạ đang lây lan trong thành. Mỗi mẩu tin tức, dù nhỏ nhặt, đều được hắn ghi nhớ cẩn thận, chờ đợi cơ hội để tổng hợp lại. Hắn là đôi tai và đôi mắt linh hoạt nhất trong nhóm, thu thập thông tin theo cách của riêng mình, bù đắp cho sự điềm tĩnh và trầm tư của Lục Trường Sinh.

***

Sau một thời gian chờ đợi đầy sốt ruột, cuối cùng nhóm Lục Trường Sinh cũng qua được vòng kiểm tra sơ bộ và bước chân vào bên trong Vạn Tượng Thành. Ngay khi cánh cổng đá cổ kính khép lại sau lưng, không khí dường như trở nên "dễ thở" hơn một chút, sự chen chúc, xô đẩy bên ngoài đã biến mất, nhường chỗ cho những con đường rộng rãi, lát đá xanh sạch sẽ. Các tòa nhà cao tầng, được xây dựng từ đủ loại vật liệu – đá hoa cương, gỗ quý, gạch nung – với nhiều phong cách kiến trúc khác nhau, mọc san sát, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, phồn hoa. Âm thanh huyên náo vẫn còn, nhưng đã dịu đi, hòa vào tiếng chuông chùa xa xăm, tiếng nhạc từ các quán rượu sang trọng và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những tu sĩ đang dạo bước. Mùi hương cũng trở nên thanh khiết hơn, pha lẫn mùi trầm hương thoang thoảng từ những miếu thờ, mùi linh dược từ các hiệu thuốc và mùi hoa từ những khu vườn ẩn mình.

Nhưng đối với Lục Trường Sinh, bức màn che phủ càng khiến hắn cảm thấy bất an. Thành phố dường như đang cố gắng che giấu những vết thương và mối đe dọa bên trong bằng vẻ hào nhoáng bên ngoài. Hắn vẫn cảm nhận được làn tà khí âm ỉ kia, nó không biến mất, chỉ là bị ẩn giấu kỹ càng hơn, như một con rắn độc đang ngủ đông dưới lớp tuyết dày. Hắn biết, cái vẻ ngoài phồn hoa này chỉ là một ảo ảnh, một sự che đậy tinh vi.

Các thế lực lớn đã nhanh chóng dựng cờ hiệu của mình tại những vị trí đắc địa nhất trong thành, chiếm giữ những tòa lầu cao, những khu vực linh khí dồi dào. Lá cờ của Vạn Pháp Tông, Khương Thần Cung, hay Thiên Âm Các, với những biểu tượng riêng biệt, tung bay phấp phới trên đỉnh các kiến trúc cao vút, tựa như những lời tuyên bố về quyền lực và sự hiện diện. Trong khi đó, các tán tu nhỏ lẻ, không có chỗ dựa, đành phải chấp nhận những góc khuất, những con hẻm nhỏ, hoặc những quán trọ tồi tàn hơn. Sự phân chia giai cấp, phe phái, dù không được nói ra thành lời, vẫn hiện rõ mồn một qua cách sắp xếp không gian, qua ánh mắt và thái độ của mỗi người.

Một Giám Sát Sứ từ một tông môn lớn, mặc đạo bào màu xanh lam, tay cầm lệnh bài lấp lánh, lướt qua nhóm Lục Trường Sinh. Khuôn mặt người này nghiêm nghị, ánh mắt đầy vẻ ưu tư, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy của những người thuộc thế lực lớn. Hắn không nhìn ai cụ thể, nhưng cái nhìn xa xăm của hắn như xuyên thấu qua những con đường, những mái nhà, hướng về một tương lai bất định, xác nhận sự phức tạp của tình hình và những gánh nặng mà họ đang phải đối mặt.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút phiền muộn. Hắn nhìn quanh, rồi chậm rãi thốt ra, giọng nói trầm ấm, mang theo sự thấu triệt sâu sắc: “Thành này... bề ngoài phồn hoa, nhưng bên trong đã nhiễm bệnh.” Hắn không nói về những vết thương vật chất, mà nói về một căn bệnh vô hình đang gặm nhấm linh hồn của Vạn Tượng Thành, của cả chính đạo.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng giờ đây không còn chút nghi ngờ nào. Nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào những cảm nhận của Lục Trường Sinh. “Ngươi cảm nhận được gì sao?” Nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm và tin tưởng. Nàng biết, nếu có ai đó có thể nhìn thấu những điều ẩn giấu, thì đó chính là Lục Trường Sinh với đạo tâm kiên cố của hắn.

Lâm Phong vẫn giữ vẻ mặt bất cần, phủ nhận những điều mà hắn cho là viển vông. “Bệnh tật gì chứ? Chẳng qua là mấy tên Ma Tông gây rối thôi! Cứ mạnh mẽ là giải quyết được hết!” Hắn vung tay, tỏ vẻ khinh thường. “Chỉ cần dùng kiếm quét sạch bọn chúng, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Những thứ rắc rối này, chỉ khiến người ta thêm phiền muộn!” Hắn vẫn kiên định với con đường sức mạnh tuyệt đối, không muốn sa vào những suy tư phức tạp.

Tiêu Hạo, lúc này đã quay lại với nhóm, vẻ mặt hắn đầy vẻ nghiêm trọng bất thường. “Trường Sinh huynh nói đúng. Ta vừa nghe được vài tin tức không hay.” Hắn hạ giọng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ánh lên vẻ lo lắng. “Mấy ngày nay trong thành có vài vụ mất tích kỳ lạ. Ban đầu là vài tán tu, sau đó là cả những đệ tử nhỏ của các tông môn yếu hơn. Các vệ binh và các thế lực lớn đều tìm cách ém nhẹm thông tin, nhưng những lời đồn đại thì vẫn lan truyền.” Hắn đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh, như muốn tìm kiếm sự xác nhận. “Họ nói, những người mất tích đều không để lại dấu vết gì, như thể tan biến vào không khí vậy. Và đáng sợ hơn, có tin đồn rằng, tà khí trong thành đã mạnh lên đáng kể vào ban đêm.”

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn hướng về phía sâu trong thành, nơi những kiến trúc cao vút ẩn hiện trong làn sương mờ của buổi trưa. Những lời của Tiêu Hạo đã xác nhận những gì hắn cảm nhận được. Tà khí không chỉ âm ỉ, mà nó đang hoạt động, đang gieo rắc tai ương ngay bên trong trung tâm của chính đạo. Hắn biết, hành trình thực sự của họ chỉ mới bắt đầu. Vạn Tượng Thành không chỉ là nơi các thế lực tụ hội để chống lại Hắc Ám Ma Tông, mà còn là một chiến trường nội bộ, nơi sự nghi kỵ, chia rẽ và cả tà khí đang âm thầm gặm nhấm, chờ đợi thời cơ bùng phát. Con đường phía trước, không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cần đến sự thấu hiểu, sự kiên định của đạo tâm, để nhìn thấu bản chất của vấn đề và tìm ra con đường thoát khỏi vòng xoáy tai ương này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free