Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 248: Bàn Tán Xôn Xao: Hắc Ám Và Chia Rẽ

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, rắc vàng lên đỉnh Vạn Tượng Thành, phác họa một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa bao lo âu. Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Lâm Phong, sau một đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi trên ngọn đồi thấp, đã thức dậy từ sớm. Không cần ai thúc giục, tất cả đều hiểu rằng, đây là lúc cần phải đối diện với thực tại. Mùi hơi sương lạnh lẽo pha lẫn mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dại, đọng lại chút thanh khiết cuối cùng trước khi bị khói bụi và tạp khí của nhân gian lấn át.

Họ cùng ăn sáng nhẹ, vài chiếc bánh khô và chút linh quả hái vội dọc đường, hương vị nhạt nhẽo nhưng đủ để nạp chút linh lực cho một ngày mới đầy biến động. Sau đó, họ cùng nhau leo lên một gò đất cao hơn một chút, nơi có thể bao quát toàn cảnh ngoại vi Vạn Tượng Thành. Cảnh tượng đập vào mắt khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải kinh ngạc. Không chỉ có Vạn Tượng Thành sừng sững, mà cả một "thành phố" thứ hai đã mọc lên ngay bên ngoài bức tường thành khổng lồ. Hàng ngàn lều trại đủ mọi kích cỡ, từ những túp lều vải thô sơ của tán tu nghèo khó cho đến những linh thuyền được cải tạo thành nơi trú ngụ tạm thời của các tông môn giàu có, nối tiếp nhau trải dài đến tận chân trời. Cờ xí đủ màu sắc, biểu tượng của vô số thế lực lớn nhỏ tung bay phấp phới trong gió sớm, tạo nên một quang cảnh vừa tráng lệ vừa hỗn độn.

Tiếng người ồn ào như sóng vỗ từ phía xa vọng lại, đó là âm thanh của một khu chợ tự phát đã hình thành ngay giữa đám lều trại. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện của hàng vạn tu sĩ tụ tập, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự sống và sự bất an. Bầu không khí nơi đây vừa nhộn nhịp, vừa bụi bặm, lại phảng phất một luồng linh khí hỗn tạp, không còn thuần khiết như những vùng đất xa xôi mà họ đã đi qua.

Tiêu Hạo, vốn là người hoạt bát và có tầm nhìn rộng, không khỏi thốt lên với vẻ kinh ngạc tột độ: “Không hổ danh Vạn Tượng Thành, quy mô tập trung thế này còn lớn hơn cả đại hội tông môn năm xưa! E rằng toàn bộ tu sĩ có danh tiếng ở Cửu Châu đều đã tề tựu về đây.” Đôi mắt hắn đảo liên tục, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất, từ màu cờ của các tông phái đến những gương mặt quen thuộc thoáng qua trong đám đông. Hắn thầm cảm thán, cái đại thế này quả thật khác xa những gì hắn từng biết.

Lâm Phong thì lại tỏ vẻ sốt ruột rõ rệt. Hắn khẽ nhíu mày, tay vô thức siết chặt chuôi kiếm bên hông. Với bản tính cường mãnh và ưa hành động, hắn cảm thấy sự hỗn loạn này thật vô nghĩa. “Chỉ là một lũ ô hợp, ồn ào vô ích. Chi bằng xông thẳng vào thành, tìm hiểu ngọn nguồn! Cứ đứng đây nhìn ngắm thì có giải quyết được gì?” Giọng điệu của hắn mang theo chút bực bội, sự kiên nhẫn của một thiên tài kiếm đạo dường như đã cạn kiệt khi đối diện với cảnh tượng phức tạp này. Hắn vẫn tin rằng, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng một chiêu kiếm mạnh mẽ và dứt khoát.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, thì lại có cái nhìn trầm tư hơn. Đôi mắt phượng của nàng quét qua đám đông, không phải để tìm kiếm sự quen thuộc, mà để cảm nhận dòng chảy linh khí và nhân tâm. Nàng đã trải qua một đêm chiêm nghiệm sâu sắc, và giờ đây, lời nói của Lục Trường Sinh từ đêm qua vẫn văng vẳng bên tai. “Không đơn giản vậy, Lâm Phong,” nàng khẽ nói, giọng điệu có chút mệt mỏi, “Sự hỗn loạn này, e rằng không chỉ đến từ bên ngoài. Có lẽ, vấn đề còn nằm ngay trong nội bộ.” Nàng cảm nhận được một luồng khí tức bất ổn, không chỉ là nỗi sợ hãi từ Ma Tông, mà còn là sự nghi kỵ, tranh chấp ngầm đang len lỏi giữa các thế lực chính đạo.

Lục Trường Sinh vẫn im lặng. Hắn không nói một lời, chỉ đưa mắt quét qua từng ngóc ngách của đám đông, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt của những người tu sĩ đang tụ tập. Đôi mắt đen láy của hắn, thường ngày đã trầm tĩnh, giờ đây càng sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật. Hắn cảm nhận được linh khí nơi đây đang bị kéo giãn, bóp méo, không còn sự hài hòa vốn có. Những luồng tạp khí, không phải hoàn toàn do Ma Tông, mà còn đến từ chính những suy nghĩ hỗn loạn, những dục vọng tham lam và nỗi sợ hãi tột cùng của con người. Hắn thấy được sự hoảng loạn ẩn giấu dưới vẻ ngoài hiếu kỳ của Tiêu Hạo, sự kiêu ngạo pha lẫn bực bội của Lâm Phong, và cả sự lo lắng thầm kín trong ánh mắt của Mộc Thanh Y. Mỗi người, mỗi tông môn, mỗi thế lực đều mang trong mình một đạo, nhưng giờ đây, những đạo đó đang va chạm, xung đột, tạo nên một trường năng lượng hỗn loạn, giằng xé. Đối với Lục Trường Sinh, người tu hành Tàn Pháp Cổ Đạo, việc giữ vững đạo tâm giữa dòng chảy tạp loạn này là điều tối quan trọng. Hắn không vội vàng phán xét, cũng không vội vàng hành động. Hắn chỉ quan sát, chiêm nghiệm, và để cho bản thân mình hòa vào cái đại thế đang biến động, rồi từ đó, tìm ra một con đường.

***

Để thu thập tin tức một cách hiệu quả nhất, Tiêu Hạo đề xuất họ nên hòa vào dòng người đông đúc trong khu chợ tạm bên ngoài Vạn Tượng Thành. Ý kiến này nhanh chóng được chấp thuận, bởi lẽ không có nơi nào tin tức lại được lan truyền nhanh chóng và đa dạng như ở những nơi đông người tụ tập. Cả nhóm hạ sơn, bước vào khu chợ tạm bợ, nhưng lại phồn hoa đến lạ thường.

Ngay khi bước chân vào Linh Khí Phường tạm thời này, một làn sóng âm thanh, mùi vị và cảm xúc ập đến. Tiếng rao hàng của các tán tu bày bán linh dược, pháp khí, phù chú vang vọng khắp nơi. Tiếng mặc cả ồn ào, tiếng người nói chuyện, bàn tán xôn xao, và đôi khi là tiếng pháp khí va chạm nhẹ khi ai đó thử nghiệm món đồ mới mua. Mùi thức ăn đa dạng, từ những món nướng vội vàng đến những chén linh trà thơm ngát, hòa lẫn với mùi gia vị, thảo dược, mùi kim loại của vũ khí, và cả mùi vải vóc, da thú. Tất cả tạo nên một hỗn hợp khứu giác đặc trưng, vừa quen thuộc của chốn phàm trần, vừa mang đậm hơi thở của giới tu hành. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp, sôi động, đầy năng lượng, nhưng cũng ẩn chứa một sự cảnh giác và bất an khó tả. Linh khí trong khu vực này càng trở nên hỗn tạp hơn, như thể hàng vạn luồng linh khí khác nhau đang cùng tồn tại, va chạm và triệt tiêu lẫn nhau, khiến cho việc hấp thu trở nên khó khăn và tiềm ẩn nguy hiểm.

Tiêu Hạo, với bản tính nhanh nhẹn và khả năng giao tiếp khéo léo, nhanh chóng len lỏi vào giữa đám đông. Hắn không ngừng nghiêng tai lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh, đôi khi còn giả vờ hỏi mua vài món đồ để dễ bề dò la tin tức. Lục Trường Sinh điềm tĩnh theo sau, đôi mắt hắn không ngừng quan sát nét mặt, biểu cảm của những người xung quanh. Hắn thấy sự sợ hãi tột cùng trong ánh mắt của một lão tán tu khi nghe về một thôn làng bị tàn sát. Hắn thấy sự tham lam lóe lên trong mắt một tu sĩ trẻ khi nhìn vào một món linh bảo. Hắn thấy sự nghi kỵ rõ ràng giữa hai nhóm tu sĩ đến từ những tông môn khác nhau, dù cho họ đang đứng chung một chiến tuyến. Và hắn cũng thấy được cả sự cơ hội, khi một số kẻ lợi dụng tình hình hỗn loạn để trục lợi, đẩy giá linh dược lên cao ngất ngưởng.

“Hắc Ám Ma Tông thật sự quá đáng sợ, lại thêm một trấn bị tàn sát chỉ trong một đêm! Cả trăm phàm nhân, tu sĩ Luyện Khí Kỳ,築基 Kỳ đều không ai sống sót, nghe nói còn có cả một vị Kim Đan Chân Nhân của Hạo Nguyệt Các suýt nữa bị ám sát ngay trong lãnh địa của mình! Thật sự là hỗn loạn rồi!” Một Vô Danh Tán Tu A, với vẻ mặt tái mét vì sợ hãi, khẽ thốt lên khi đang trò chuyện với người bạn đồng hành. Hắn rùng mình, đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía Vạn Tượng Thành, như thể sợ hãi rằng ma vật sẽ từ đó tràn ra bất cứ lúc nào.

Người bạn của hắn, Vô Danh Tán Tu B, lại tỏ vẻ chán nản hơn là sợ hãi: “Sợ thì sợ thật, nhưng chính đạo thì sao? Vẫn còn đang tranh giành địa bàn, ai chịu nghe ai! Tông chủ Vạn Pháp Tông thì muốn triệu tập đại hội đồng minh, nhưng các Thánh Địa, thế gia thì lại muốn tự lập thành trì phòng thủ. Nội bộ còn chưa nhất trí, lấy gì chống lại Ma Tông đây?” Giọng hắn đầy vẻ bi quan, như đã mất hết niềm tin vào sự đoàn kết của chính đạo. Những lời này không chỉ là than vãn, mà còn là sự thật trần trụi về tình hình hiện tại.

Tiêu Hạo, đang đứng gần đó giả vờ xem xét một chiếc phù văn, khẽ thì thầm vào tai Lục Trường Sinh, vẻ mặt hắn đầy lo lắng: “Trường Sinh, nghe nói Kim Đan Chân Nhân của Hạo Nguyệt Các suýt nữa bị ám sát ngay trong lãnh địa của mình, thật sự là hỗn loạn rồi! Lời đồn về Ma Quân Huyết Ảnh xuất thế càng ngày càng đáng tin. E rằng hắn đã bắt đầu hành động rồi.” Hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đang len lỏi trong từng lời nói, từng ánh mắt của những người xung quanh.

Lâm Phong, với vẻ mặt khó chịu, khẽ hừ lạnh một tiếng khi nghe những lời bàn tán. Hắn không quan tâm đến những phức tạp của nhân tâm hay những âm mưu chính trị. Đối với hắn, vấn đề đơn giản hơn nhiều. “Những kẻ dám gây rối, dám tàn sát, chỉ cần thực lực đủ mạnh, giết sạch chúng thì mọi chuyện sẽ yên bình!” Giọng điệu của hắn kiêu ngạo và đầy sát khí, như thể muốn dùng kiếm của mình để chém tan mọi sự hỗn loạn. Hắn vẫn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào khả năng của một kiếm tu đỉnh cao có thể xoay chuyển càn khôn. Nhưng Lục Trường Sinh biết, trong cái đại thế biến động này, sức mạnh đôi khi chỉ là một phần nhỏ của bức tranh, và không phải lúc nào cũng là lời giải đáp cuối cùng. Hắn tiếp tục quan sát, để những mảnh ghép thông tin và cảm nhận về nhân tâm dần dần lắp đầy trong tâm trí.

***

Sau khi đã thu thập được kha khá thông tin từ khu chợ ồn ào, nhóm Lục Trường Sinh quyết định rút về một nơi yên tĩnh hơn để tổng hợp và chiêm nghiệm. Họ quay trở lại một gò đất nhỏ khuất tầm nhìn của đám đông, nơi vẫn còn vương vấn chút nắng chiều dịu nhẹ và làn gió mát lành thổi qua. Tiếng ồn ào từ khu chợ đã trở nên xa xăm, chỉ còn là một âm thanh rì rầm mơ hồ, như tiếng sóng biển vỗ về từ một thế giới khác. Linh khí nơi đây tuy không nồng đậm, nhưng cảm giác hỗn tạp và không ổn định vẫn hiện hữu, như một vết sẹo vô hình trên bầu trời. Bầu không khí trở nên trầm lắng hơn, nhưng vẫn nặng trĩu một nỗi lo âu vô hình, một sự bất an đang len lỏi vào tâm trí của mỗi người.

Lục Trường Sinh ngồi xuống trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại. Hắn không vội vàng nói, mà dùng toàn bộ tinh thần để cảm nhận. Hắn cảm nhận từng luồng linh khí đang trôi nổi trong không gian, cảm nhận sự dao động của chúng, và từ đó, cảm nhận được tâm trạng chung của khu vực. Hắn thấy rõ sự liên kết giữa linh khí và nhân tâm, giữa cái vĩ mô của trời đất và cái vi mô của lòng người. Những tin tức vừa nghe được, những biểu cảm vừa thấy, tất cả hợp lại thành một bức tranh chân thực về một thế giới đang đứng bên bờ vực.

Khi Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ sâu, nhưng lại ẩn chứa một sự thấu triệt sâu sắc. Hắn nhìn ba người bạn đồng hành, rồi khẽ cất tiếng, giọng điệu trầm ấm và chậm rãi, như đang chậm rãi gọt giũa từng lời nói, từng ý niệm: “Ma Tông gây họa chỉ là biểu hiện bên ngoài. Cái đáng sợ hơn, là sự hỗn loạn của nhân tâm, sự nghi kỵ, chia rẽ đang gặm nhấm chính đạo từ bên trong. Linh khí đang biến động, nhân tâm cũng vậy, cả hai đang cộng hưởng lẫn nhau, tạo nên một vòng xoáy tai ương không ngừng mở rộng.” Hắn không nói về sức mạnh hay thần thông, mà nói về một thứ vô hình nhưng lại có sức phá hoại lớn hơn bất kỳ ma pháp nào: sự suy yếu từ nội tại. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn cho phép hắn nhìn thấu bản chất của vấn đề, không bị cuốn theo những biểu hiện bên ngoài.

Mộc Thanh Y, ngồi cạnh Lục Trường Sinh, lắng nghe từng lời, đôi mắt phượng nàng trầm tư, suy ngẫm. Những gì Lục Trường Sinh nói không khác gì những điều nàng đã chiêm nghiệm trong đêm qua, và giờ đây, những lời bàn tán xôn xao từ khu chợ đã xác thực thêm cho nhận định đó. “Ngươi nói đúng, Trường Sinh…” nàng khẽ đáp, giọng nàng mang theo chút nặng nề, “Những gì chúng ta nghe được, không phải là không có căn cứ. Các trưởng lão trong tông môn ta cũng đã bắt đầu lo lắng về sự đoàn kết. Không chỉ là sự chia rẽ giữa các tông môn, mà ngay cả trong một tông môn, cũng đã có những luồng tư tưởng khác nhau, những sự nghi ngờ lẫn nhau. Vấn đề này, thực sự nghiêm trọng hơn ta tưởng.” Nàng bắt đầu cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, gánh nặng của một chính đạo đang đứng trước nguy cơ tự diệt vong trước khi bị tà đạo tiêu diệt.

Tiêu Hạo, người đã ghi chép lại những thông tin quan trọng vào một cuộn da dê, ngẩng đầu lên, vẻ mặt hắn đầy sốt ruột. “Vậy theo Trường Sinh, chúng ta nên làm gì? Đợi họ tự giải quyết những mâu thuẫn nội bộ này sao? E rằng lúc đó Ma Tông đã chiếm lĩnh cả Cửu Châu rồi!” Hắn vẫn là người thực dụng, mong muốn tìm kiếm một giải pháp cụ thể, một hành động rõ ràng. Sự phức tạp của vấn đề khiến hắn cảm thấy bất lực, và hắn tìm kiếm một sự chỉ dẫn từ Lục Trường Sinh.

Lâm Phong, đứng thẳng người, vẻ mặt vẫn khó chịu. Đối với hắn, những lời lẽ triết lý này thật sự quá rắc rối. Hắn không hiểu được sự tinh tế của việc phân tích nhân tâm hay linh khí. “Những thứ rắc rối này, chi bằng cứ giết sạch kẻ gây rối thì mọi chuyện sẽ yên bình!” Ánh mắt hắn lóe lên đầy sát khí, một lần nữa khẳng định triết lý tu hành của mình: bạo lực là giải pháp cuối cùng và hiệu quả nhất. Hắn không thể chấp nhận sự yếu đuối, sự chần chừ, hay sự phức tạp hóa vấn đề. Trong tâm trí hắn, nếu Ma Tông là họa, thì chỉ cần dùng kiếm quét sạch Ma Tông là xong.

Lục Trường Sinh nhìn Lâm Phong, rồi nhìn Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y. Hắn hiểu rằng, con đường của mỗi người là khác nhau, và không phải ai cũng có thể thấu hiểu con đường mà hắn đang đi. Nhưng hắn cũng biết, trong cái đại thế này, sẽ có lúc sức mạnh đơn thuần không đủ để thay đổi cục diện. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiêu Hạo, mà chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút suy tư sâu sắc. Con đường phía trước, không chỉ đầy rẫy hiểm nguy từ Ma Tông, mà còn đầy rẫy những thử thách từ chính nội bộ chính đạo. Sự chia rẽ này, có lẽ còn đáng sợ hơn cả hàng vạn ma vật. Và có lẽ, chính hắn, người tu hành Tàn Pháp Cổ Đạo, người không chạy theo sức mạnh mà theo đuổi sự bền vững của đạo tâm, lại là người có thể nhìn thấy một con đường khác, một con đường không chỉ để chiến thắng tà đạo, mà còn để hàn gắn lại một chính đạo đang tan rã.

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía trên Vạn Tượng Thành. Những ánh đèn trong thành bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Nhưng sự huyền ảo ấy không thể che giấu đi sự hỗn loạn và bất an đang bao trùm. Lục Trường Sinh biết, ngày mai, khi họ chính thức bước vào Vạn Tượng Thành, mọi thứ sẽ không chỉ là những lời đồn đại hay chiêm nghiệm, mà sẽ là một cuộc đối đầu trực diện với cả tà đạo lẫn sự chia rẽ trong chính đạo. Con đường của hắn, và của những người đồng hành, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free