Cửu thiên linh giới - Chương 247: Bóng Đêm Vạn Tượng: Chiêm Nghiệm Đạo Tâm
Đêm khuya buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên khắp sơn dã. Ngọn đồi nhỏ nơi nhóm Lục Trường Sinh dừng chân giờ đây tĩnh mịch đến lạ, chỉ còn tiếng gió vi vu lướt qua những tán lá khô và côn trùng rả rích trong màn đêm. Từ vị trí này, Vạn Tượng Thành hiện ra lộng lẫy đến choáng ngợp, một vầng hào quang rực rỡ xé toạc bóng tối, những ánh đèn lồng từ xa trông như vô vàn vì sao rơi rớt xuống trần gian. Kiến trúc đồ sộ của thành trì được khắc họa mờ ảo dưới ánh trăng bạc, những đỉnh tháp cao vút như chạm tới tầng mây, những bức tường thành vững chãi như trường thành của thiên cổ. Phồn hoa tráng lệ là vậy, nhưng dưới con mắt của một tu sĩ nhạy cảm, nó lại ẩn chứa một vẻ u ám, một luồng khí tức nặng nề khó diễn tả, như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say, nhưng hơi thở của nó lại đầy rẫy bất an và hiểm nguy tiềm tàng.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, trong tư thế tĩnh tọa quen thuộc. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai của một thân thể đã quen với gian khổ. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy giờ đây nhắm nghiền, không biểu lộ chút cảm xúc nào. Hắn hít thở đều đặn, từng luồng linh khí trong lành của đêm khuya được hắn thu nạp, rồi lại nhẹ nhàng tẩu tán những tạp khí vô hình mà hắn cảm nhận được từ phía Vạn Tượng Thành. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn hòa vào màu của đất đá, khiến hắn trông như một phần không thể tách rời của thiên nhiên, tĩnh lặng và trầm mặc. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển một cách tự nhiên, không nhanh chóng, không ồn ào, nhưng lại tạo ra một trường năng lượng an định quanh hắn, như một cái kén vững chắc bảo vệ đạo tâm khỏi mọi nhiễu loạn.
Mộc Thanh Y đứng lặng lẽ ở phía sau Lục Trường Sinh, tay nàng vẫn vô thức nắm chặt chuôi thanh kiếm cổ bên hông. Dáng người nàng thanh thoát, cao ráo, bộ đạo bào màu xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo khẽ lay động trong gió đêm. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, giờ đây không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một vẻ trầm tư, thậm chí có chút phức tạp khi nàng dõi theo bóng lưng Lục Trường Sinh. Nàng đã chứng kiến sự hỗn loạn trên đường đi, cảm nhận được sự bất an trong linh khí, và hơn hết, nàng đã lắng nghe những lời phân tích sâu sắc của Lục Trường Sinh về "đại thế biến động" và "nhân tâm bất định". Trong lòng nàng dâng lên một sự tò mò khó cưỡng về con người này, về con đường tu hành khác biệt mà hắn đang đi. Sự điềm tĩnh của hắn trong bối cảnh hỗn loạn này thật sự là một điều hiếm thấy, khiến nàng không khỏi tự vấn: Phải chăng, nàng đã đánh giá thấp hắn, và cả cái "Tàn Pháp Cổ Đạo" mà hắn tu luyện?
Tiêu Hạo thì vẫn giữ vẻ thực dụng, nhanh nhẹn kiểm tra lại túi trữ vật, đảm bảo các loại linh dược và bùa chú vẫn còn nguyên vẹn. Hắn không có sự sâu sắc trong chiêm nghiệm như Lục Trường Sinh hay Mộc Thanh Y, nhưng hắn có sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn của mình. Dù vậy, đôi mắt láu lỉnh của hắn vẫn không ngừng liếc nhìn về phía Vạn Tượng Thành, rồi lại quay sang nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng đầy rẫy những lo lắng và một chút hồi hộp. Hắn biết, Vạn Tượng Thành này không phải là nơi yên bình, và chuyến đi này chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy.
Trái ngược với sự tĩnh lặng của Lục Trường Sinh và sự trầm tư của Mộc Thanh Y, Lâm Phong lại lộ rõ vẻ bồn chồn, sốt ruột. Hắn đi đi lại lại trên một khoảng đất nhỏ, đôi lúc lại vung tay lên một cách vô thức. Thân hình cao ráo, tuấn tú, khí chất phóng khoáng của hắn dường như không thể chịu đựng được sự chờ đợi. Y phục màu xanh lam của hắn nổi bật trong đêm, và dù không cầm quạt xếp trong tay, nhưng hành động của hắn vẫn toát lên một sự bất an. Hắn là một thiên tài, một cường giả trẻ tuổi, luôn khao khát hành động, khao khát đối đầu trực diện với hiểm nguy. Đối với hắn, việc ngồi yên chờ đợi trong khi kẻ địch đang hoành hành là một sự lãng phí thời gian không thể chấp nhận được.
"Lục huynh, chúng ta không nên lãng phí thời gian nữa," Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo một sự sốt ruột rõ rệt. Hắn dừng bước, quay lại nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn đang nhắm mắt tĩnh tọa. "Kẻ địch đang hoành hành, mỗi giây phút đều quý giá! Những thôn làng chúng ta đi qua... linh khí bị tàn phá, sinh linh đồ thán! Vạn Tượng Thành tuy lớn mạnh, nhưng nếu nội bộ lục đục, e rằng cũng khó lòng chống đỡ được Ma Tông." Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt lộ vẻ kiên định xen lẫn sự nóng vội. "Với thực lực của chúng ta, lẽ ra phải nhanh chóng vào thành, liên hệ với các tông môn lớn, tìm cách trấn áp tà đạo, bảo vệ chúng sinh chứ!"
Lục Trường Sinh vẫn không động đậy, như một pho tượng đá giữa trời đêm. Tiêu Hạo khẽ thở dài, hắn hiểu Lâm Phong, nhưng hắn cũng hiểu Lục Trường Sinh hơn. Mộc Thanh Y không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt lại lần nữa hướng về Lục Trường Sinh, chờ đợi phản ứng của hắn. Nàng biết, lời nói của Lâm Phong không phải là không có lý. Trong thế giới tu hành, tốc độ và sức mạnh là yếu tố tiên quyết. Nhưng Lục Trường Sinh lại chọn một con đường khác, một con đường chậm rãi, vững chắc, dường như không phù hợp với thời cuộc đầy biến động này.
Một cơn gió lạnh hơn thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại và một chút khói bếp lờ mờ từ phía xa. Không khí se lạnh của đêm khuya càng làm tăng thêm cảm giác căng thẳng bao trùm. Tiếng côn trùng dường như cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề. Mộc Thanh Y cảm nhận được từng thớ thịt trên cơ thể nàng đang căng lên, từng sợi linh khí trong kinh mạch nàng đang lưu chuyển một cách bất an. Sự hỗn loạn của linh khí từ Vạn Tượng Thành dường như xuyên qua lớp phòng hộ của nàng, len lỏi vào tận sâu trong tâm trí, khuấy động những lo lắng tiềm ẩn. Nàng là một thiên tài, là một trong những người đứng đầu thế hệ trẻ, nhưng ngay cả nàng cũng không thể hoàn toàn giữ được sự bình thản trước cảnh tượng này. Sự bất an của nhân gian, sự tàn phá của tà đạo, tất cả đều đang đè nặng lên vai những người có trách nhiệm.
Nàng khẽ liếc nhìn Lục Trường Sinh một lần nữa. Trong bóng đêm mờ ảo, dáng vẻ trầm tĩnh của hắn càng trở nên nổi bật. Không có vẻ gì là lo lắng, không có chút gì là sốt ruột. Hắn như một tảng đá ngàn năm, vững chãi giữa dòng thác lũ của thời cuộc. Điều này khiến Mộc Thanh Y không khỏi suy nghĩ. Phải chăng, sự điềm tĩnh của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là một sức mạnh khác, một sự kiên định đến từ sâu thẳm đạo tâm? Nàng đã luôn tin vào sức mạnh, vào tốc độ, vào khả năng thay đổi mọi thứ bằng ý chí và thần thông. Nhưng giờ đây, đứng trước Lục Trường Sinh, nàng bắt đầu tự hỏi, liệu có một con đường khác, một con đường bền vững hơn mà nàng chưa từng nghĩ đến?
Đêm càng về khuya, ánh trăng càng trở nên trong trẻo, soi rõ từng đường nét trên khuôn mặt của những người nơi đây. Mộc Thanh Y vẫn đứng đó, đôi mắt nàng dõi theo Lục Trường Sinh, trong lòng dấy lên vô vàn câu hỏi không lời. Sự tĩnh lặng của hắn giữa sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài, sự kiên định của hắn trước sự nóng vội của Lâm Phong, tất cả đều đang dần dần phá vỡ những định kiến cố hữu trong lòng nàng về tu hành. Nàng bắt đầu cảm thấy rằng, cái gọi là "Tàn Pháp Cổ Đạo" mà hắn tu luyện, thứ công pháp bị thiên hạ coi thường, có lẽ không hề tàn phế như người ta vẫn nghĩ. Nó có thể không mang lại sức mạnh bùng nổ, không hứa hẹn tốc độ tu luyện kinh người, nhưng nó lại ban cho Lục Trường Sinh một thứ quý giá hơn nhiều: một đạo tâm vững như bàn thạch, một khả năng tự nhận thức sâu sắc, và một sự điềm tĩnh phi thường mà ngay cả những cường giả đứng đầu cũng khó lòng đạt được.
Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi thật dài, nhẹ nhàng mở đôi mắt đen láy của mình. Ánh mắt hắn trong veo như dòng suối đầu nguồn, không chút gợn sóng hay tạp niệm. Hắn nhìn về phía Vạn Tượng Thành, ánh sáng rực rỡ của nó giờ đây dường như không còn vẻ hào nhoáng, mà thay vào đó là một sự trần trụi, một bản chất hỗn loạn ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc phồn hoa. Hắn không nói gì với Lâm Phong, bởi lẽ hắn biết, những lời giải thích của hắn vào lúc này cũng khó lòng thay đổi được suy nghĩ của một người đang khao khát hành động.
Mộc Thanh Y, thấy Lục Trường Sinh đã tỉnh, khẽ bước đến gần. Nàng ngồi xuống đối diện hắn, không quá gần, cũng không quá xa, đủ để ánh trăng có thể soi rõ khuôn mặt nàng. Vẻ mặt nàng có chút phức tạp, ánh mắt nàng dò xét, như muốn đọc được suy nghĩ sâu thẳm trong tâm trí hắn. Không cần dùng lời nói, nàng đã truyền tải câu hỏi mà nàng đã ấp ủ bấy lâu nay. "Thế gian này biến động, linh khí hỗn loạn, nhân tâm bất định. Sức mạnh... liệu có phải là tất cả?" Giọng nàng không còn chút lạnh lùng nào, mà thay vào đó là một sự chân thành, một sự khát khao được lý giải. Nàng hướng ánh mắt về phía Lục Trường Sinh, chờ đợi một lời giải đáp, không phải bằng ngôn từ hoa mỹ, mà bằng những chân lý giản dị nhưng sâu sắc, như cách mà hắn vẫn thường làm.
Lục Trường Sinh nhìn nàng, đôi mắt hắn lướt qua vẻ phức tạp trong ánh mắt nàng, rồi lại quay về phía Vạn Tượng Thành. Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như tiếng suối chảy qua khe đá, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn cân. "Sức mạnh có thể phá vỡ cái cũ, nhưng không thể kiến tạo cái mới." Hắn dừng lại một chút, như để những lời này thấm vào tâm trí của người nghe. "Phá vỡ thì dễ, bởi chỉ cần một nguồn năng lượng đủ lớn là có thể san bằng tất cả. Nhưng kiến tạo... kiến tạo cần đạo tâm. Nó cần sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và một tầm nhìn xa trông rộng."
Mộc Thanh Y lắng nghe từng lời, đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại. Nàng cảm thấy như có một lớp màn che đang dần được vén lên trong tâm trí mình. Nàng đã từng tin rằng sức mạnh là tối thượng, rằng chỉ có cường giả mới có thể thay đổi thế giới. Nhưng lời nói của Lục Trường Sinh lại mở ra một viễn cảnh khác. Sức mạnh chỉ là công cụ, còn đạo tâm mới là gốc rễ của mọi sự kiến tạo.
Lục Trường Sinh tiếp tục, ánh mắt vẫn hướng về phía thành phố rực rỡ mà hỗn loạn. "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp." Hắn giơ một bàn tay lên, năm ngón tay xòe ra, rồi từ từ nắm chặt lại. "Tu hành cũng như trồng cây. Nếu chỉ cầu tốc độ, dùng linh dược cưỡng ép tăng trưởng, cây có thể cao lớn nhanh chóng, nhưng gốc rễ sẽ yếu ớt, thân cành sẽ dễ gãy đổ trước phong ba. Còn nếu vun trồng tỉ mỉ, thuận theo tự nhiên, cây sẽ lớn chậm hơn, nhưng gốc rễ sẽ bám sâu vào lòng đất, thân cành sẽ cứng cáp, dù bão tố cũng khó lòng lay chuyển."
Lời nói của hắn như một luồng gió mát lành thổi qua tâm trí Mộc Thanh Y, làm dịu đi những bồn chồn, lo lắng trong nàng. Nàng chợt hiểu ra. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không phải là yếu đuối, không phải là chậm chạp. Nó là sự bền vững, là sự phù hợp. Trong khi các công pháp khác cố gắng vươn tới đỉnh cao bằng cách hấp thụ linh khí một cách điên cuồng, thì Tàn Pháp Cổ Đạo lại giúp Lục Trường Sinh ổn định đạo tâm, thanh lọc tạp niệm, xây dựng một nền tảng vững chắc từ bên trong. Đó không phải là con đường để trở thành "người mạnh nhất", mà là con đường để trở thành "người bền vững nhất".
Mộc Thanh Y nhìn xuống chuôi kiếm trong tay mình, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức của mình. Nàng đã luôn tự hào về tốc độ tu luyện, về sức mạnh kiếm đạo của mình, nhưng giờ đây nàng nhận ra rằng, sự kiên định của Lục Trường Sinh mới là thứ vũ khí đáng sợ nhất. Hắn không bị dao động bởi ngoại cảnh, không bị cuốn trôi bởi dòng xoáy hỗn loạn. Hắn có thể đứng vững giữa đại thế biến thiên, bởi lẽ đạo tâm của hắn đã là một phần của chính đại đạo.
Nàng khẽ thở ra, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên đôi môi mỏng. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ, mà là sự thấu hiểu, sự giải thoát khỏi một gánh nặng vô hình. "Tàn Pháp Cổ Đạo..." nàng thì thầm trong nội tâm, "hắn không hề yếu đuối, hắn chỉ đang đi trên một con đường khác, bền vững hơn." Nàng không còn nhìn hắn với ánh mắt dò xét hay nghi ngờ, mà thay vào đó là sự tôn trọng sâu sắc. Từ một thiên tài kiêu ngạo, nàng bắt đầu trở thành một người học trò, một người bạn đồng hành thực sự trên con đường chiêm nghiệm chân lý.
Tiêu Hạo và Lâm Phong, ở cách đó không xa, có thể nghe được loáng thoáng những lời của Lục Trường Sinh. Tiêu Hạo gật gù, dù chưa thể lý giải hết được sự sâu sắc trong đó, nhưng hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Lâm Phong thì vẫn còn vẻ bồn chồn. Hắn không hoàn toàn hiểu được những triết lý cao siêu ấy. Trong đầu hắn, việc hành động vẫn là ưu tiên hàng đầu. Hắn tin rằng, chỉ có sức mạnh mới có thể giải quyết được vấn đề. Nhưng dù vậy, hắn cũng không thể phủ nhận sự điềm tĩnh và khí chất đặc biệt của Lục Trường Sinh. Sự khác biệt trong triết lý tu luyện giữa họ giờ đây càng trở nên rõ nét, như hai dòng sông chảy song song nhưng không hòa lẫn.
Đêm đã về khuya, những ánh đèn từ Vạn Tượng Thành vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, chúng dường như không còn mang theo vẻ uy hiếp. Dưới ánh trăng, ngọn đồi nhỏ vẫn tĩnh lặng, và bốn con người nơi đây đều đang mang theo những suy nghĩ riêng, những chiêm nghiệm riêng về con đường phía trước. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, như một cái cây cổ thụ giữa đất trời. Mộc Thanh Y thì trầm tư, đôi mắt phượng nàng giờ đây ánh lên một tia sáng mới, một tia sáng của sự thấu hiểu và kiên định. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, Vạn Tượng Thành sẽ là một thử thách lớn, không chỉ với linh khí và thần thông, mà còn với cả đạo tâm của mỗi người.
Sự trỗi dậy của Hắc Ám Ma Tông, sự suy yếu của phong ấn Ma Uyên, tất cả đều đang báo hiệu một đại kiếp sắp đến. Và trong cái đại kiếp đó, không phải kẻ mạnh nhất sẽ là người sống sót, mà là kẻ có đạo tâm vững vàng nhất, kẻ có thể giữ được bản ngã giữa dòng xoáy hỗn loạn. Lời nói của Lục Trường Sinh về "kiến tạo" và "đạo tâm" không chỉ là lời lẽ suông, mà còn là một gợi ý sâu sắc về cách thức mà hắn sẽ đối phó với những vấn đề không thể giải quyết bằng sức mạnh thuần túy tại Vạn Tượng Thành.
Họ còn chưa vào thành, nhưng tâm cảnh đã trải qua một sự biến chuyển sâu sắc. Sự tĩnh lặng của Lục Trường Sinh đã gieo mầm cho một sự thay đổi trong tâm hồn Mộc Thanh Y, một sự thay đổi sẽ là nền tảng cho mối quan hệ và sự hợp tác sâu sắc hơn giữa họ trong những thử thách sắp tới. Ánh trăng vẫn đổ dài trên đỉnh Vạn Tượng Thành, như một lời tiên tri về những biến cố đang chờ đợi. Thành phố khổng lồ kia vẫn ngủ yên, nhưng ai cũng biết, bình minh sẽ mang đến một ngày mới đầy sóng gió. Và họ, những người mang theo những triết lý tu hành khác biệt, sẽ bước vào đó, để tìm kiếm con đường của riêng mình giữa dòng xoáy của đại thế.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.