Cửu thiên linh giới - Chương 246: Cảm Nhận Đại Thế: Linh Khí Và Nhân Tâm Biến Động
Truyền Tống Trận Đài rực sáng xé toạc màn đêm, báo hiệu một chặng đường đầy thử thách sắp bắt đầu. Ánh sáng mạnh mẽ ấy cuộn xoáy, nuốt chửng bốn bóng người vào trong dòng chảy thời không vô tận. Một khắc sau, khi cảm giác xé toạc linh hồn dịu xuống, thế giới xung quanh họ đã đổi khác.
Sáng sớm, mặt trời vừa hé rạng phía chân trời, nhuộm hồng những áng mây bồng bềnh. Không khí se lạnh mang theo hơi sương đêm còn đọng lại, khẽ lướt qua da thịt. Họ đứng trên một Truyền Tống Trận Đài cổ kính, được xây dựng bằng những khối đá ngọc xanh biếc khổng lồ, trên bề mặt khắc chìm vô số phù văn phức tạp, tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Những trụ đá cao vút, chạm khắc hình rồng phượng, vây quanh trận đài như những người gác cổng trung thành, lặng lẽ chứng kiến vô số chuyến đi và đến của tu sĩ qua bao đời. Mùi linh thạch nhàn nhạt hòa lẫn với mùi ozon thoảng nhẹ, cùng một chút vị kim loại đặc trưng của trận pháp, bao trùm lấy không gian này. Thường ngày, nơi đây hẳn phải tấp nập kẻ ra người vào, tiếng linh thú gầm nhẹ, tiếng bước chân vội vã, tiếng người chào hỏi í ới, tạo nên một bức tranh sinh động của thế giới tu hành.
Thế nhưng, hiện tại, nơi đây lại vắng lặng đến bất thường.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình, cảm giác linh khí lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, không phải do nhiệt độ mà do một thứ gì đó nặng nề, u ám hơn. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, đôi mắt láu lỉnh quét nhanh khắp một lượt. Những gian nhà nghỉ chân, những cửa hàng bán linh dược, pháp khí thường ngày chen chúc nhau giờ đây cửa đóng then cài, bụi bám đầy khung cửa sổ. Không một bóng người, không một tiếng động, chỉ có tiếng gió sớm lùa qua những khe đá, tạo nên âm thanh vi vút như tiếng than thở.
"Thật nhanh, nhưng sao nơi này lại vắng vẻ thế này?" Tiêu Hạo thốt lên, giọng hắn mang theo chút ngạc nhiên và lo lắng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Hắn bước vài bước ra khỏi trung tâm trận đài, đưa tay chạm vào một cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, bề mặt phủ một lớp rêu phong mỏng. "Chẳng lẽ... tin tức đã lan đến cả đây rồi sao?"
Mộc Thanh Y, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc thanh thoát, đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng cũng đang quan sát xung quanh với vẻ cảnh giác cao độ. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng khẽ lay động. "Hẳn là tin tức đã lan rộng, người dân đã sơ tán." Giọng nàng dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự trầm trọng. "Sự tàn phá của Hắc Ám Ma Tông không chỉ dừng lại ở một vài thành trấn nhỏ. Có lẽ đây là một trong những điểm trung chuyển quan trọng, nên khi có biến, họ đã ra lệnh di tản toàn bộ."
Lâm Phong đứng cạnh Lục Trường Sinh, thân hình cao ráo, tuấn tú của hắn càng làm nổi bật vẻ u ám trong đáy mắt. Hắn không nói gì, chỉ khẽ siết chặt thanh kiếm bên hông, ánh mắt quét nhìn những dấu vết đổ nát, vắng vẻ. Trong lòng hắn, một nỗi bất an không ngừng dâng lên. Hắn đã từng chứng kiến cảnh chiến tranh, sự tàn khốc của tà đạo, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sự lan rộng và cấp bách đến nhường này. Dường như, mối đe dọa không còn ở nơi xa xôi mà đã áp sát ngay bên cạnh, như một con mãnh thú vô hình đang nhe nanh múa vuốt. Hắn nhớ lại lời Lục Trường Sinh nói về "gốc rễ", về "đạo tâm vững như bàn thạch". Lúc này đây, trong cảnh tiêu điều hoang vắng này, hắn mới cảm thấy sự khó khăn để giữ vững cái "bàn thạch" ấy. Sức mạnh bùng nổ mà hắn theo đuổi, liệu có đủ để chống lại sự ăn mòn từ bên trong, từ chính sự hoảng loạn của nhân tâm?
Lục Trường Sinh vẫn đứng yên vị trí ban đầu, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn về phía chân trời đang dần sáng rõ. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, như một cây cổ thụ đã trải qua bao phong ba bão táp. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn giờ đây không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ có sự điềm tĩnh và thấu triệt. Hắn không nói gì, chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong không gian. Nó vẫn dồi dào, nhưng không còn trong lành như những nơi yên bình khác. Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự hỗn tạp, một luồng khí tức nặng nề như thể vô số oán niệm và sợ hãi đã bị ép nén, hòa lẫn vào trong dòng chảy linh khí, tạo nên một sự vẩn đục khó tả.
Trong tâm hải của Lục Trường Sinh, Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm vận chuyển. Không phải để tăng cường tu vi hay dò xét kẻ địch, mà để cảm nhận, để thấu hiểu bản chất của sự biến động này. Hắn cảm thấy mình như một mảnh đá chìm sâu dưới đáy đại dương, cảm nhận từng dòng hải lưu cuộn trào, từng cơn sóng ngầm đang âm ỉ. Sự vắng vẻ này không phải là dấu hiệu của hòa bình, mà là sự im lặng trước cơn bão lớn. Người dân đã sơ tán, nhưng sự sợ hãi của họ vẫn còn vương vấn khắp nơi, như một lớp bụi vô hình bao phủ cảnh vật.
Hắn khẽ thở dài, rồi quay sang nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt thâm sâu như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Đúng là tin tức đã lan rộng, nhưng không chỉ có vậy." Giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong không gian vắng lặng, "Sự hoảng loạn, sự tuyệt vọng... chúng là chất xúc tác cho tà đạo. Hắc Ám Ma Tông không chỉ tàn phá bằng sức mạnh, mà còn bằng cách gieo rắc nỗi sợ hãi, làm lung lay đạo tâm của chúng sinh."
Mộc Thanh Y gật đầu, khuôn mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ suy tư. "Ngươi nói không sai. Tà đạo luôn lợi dụng những tâm niệm tiêu cực để phát triển. Nhưng tốc độ di chuyển của chúng ta vẫn là điều quan trọng nhất lúc này. Chúng ta không thể ở lại đây quá lâu." Nàng khẽ hất cằm về phía con đường mòn dẫn ra khỏi khu Truyền Tống Trận Đài. "Vạn Tượng Thành không còn xa nữa, chúng ta nên tiếp tục hành trình."
Lục Trường Sinh nhìn theo hướng nàng chỉ, rồi khẽ gật đầu. Hắn hiểu sự cấp bách. Mặc dù hắn chủ trương sự bền vững và điềm tĩnh, nhưng hắn không phải là kẻ cố chấp. Tốc độ là một yếu tố quan trọng trong chiến tranh, nhưng nó phải đi đôi với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một tâm thế vững vàng. "Được. Chúng ta sẽ tiếp tục. Nhưng hãy cẩn trọng. Con đường phía trước, e rằng còn khốc liệt hơn chúng ta tưởng."
Cả nhóm bắt đầu di chuyển, rời khỏi khu Truyền Tống Trận Đài vắng vẻ. Tiêu Hạo nhanh nhẹn đi trước, đôi mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh. Lâm Phong bước đi bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự bối rối. Mộc Thanh Y đi cuối cùng, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, như thể muốn đọc được thêm điều gì đó từ vẻ điềm tĩnh đến lạ thường của hắn. Bình minh dần lên, nhưng không xua tan được nỗi u ám đang bao trùm. Họ tiến vào một vùng đất mới, nơi mà dấu vết tàn phá của tà đạo đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Càng đi sâu vào vùng đất giáp ranh với Vạn Tượng Thành, khung cảnh càng trở nên hoang tàn và tiêu điều. Những thôn làng nhỏ bé mà lẽ ra phải tấp nập tiếng người, tiếng gia súc, giờ chỉ còn là những đống đổ nát ngổn ngang, gạch đá vỡ vụn, gỗ cháy đen thui. Khói bụi và mùi tro tàn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với một mùi vị chua chát, khó chịu của sự mục rữa và tử khí. Cỏ dại mọc um tùm trên những nền nhà đổ nát, như thể thiên nhiên đang cố gắng che lấp đi những vết sẹo do chiến tranh gây ra.
Trời đã ngả sang giữa trưa, nắng yếu ớt xuyên qua lớp bụi mờ, tạo nên một thứ ánh sáng vàng vọt, ảm đạm. Gió mạnh lùa qua những khung cửa sổ trống hoác, tạo thành những âm thanh rít gào, ghê rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn vô tội. Không khí trở nên khô hanh, nóng rát, khiến cổ họng khô khốc. Cả không gian dường như bị bao phủ bởi một tấm màn vô hình của sự tuyệt vọng.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình, đôi mắt láu lỉnh của hắn không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là sự sợ hãi và kinh hãi. Hắn cố gắng hít thở sâu, nhưng mỗi hơi thở đều mang theo tạp khí, khiến lồng ngực hắn nặng trĩu. "Tốc độ của Hắc Ám Ma Tông thật kinh khủng," hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. "Họ đã tàn phá đến mức này... Không còn một ai sống sót sao?"
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua những dấu vết đổ nát. Hắn đã từng chiến đấu trên chiến trường, đã từng chứng kiến sự tàn khốc, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn cảm thấy choáng váng. Không phải là sự hùng tráng của chiến trường, mà là sự tàn lụi, sự chết chóc lặng lẽ bao trùm. Hắn cảm nhận được linh khí trong không gian trở nên hỗn loạn đến cực điểm. "Ta cảm thấy linh khí ở đây thật khó chịu," hắn nói, giọng khàn đặc. "Như có thứ gì đó đang ăn mòn vậy, không chỉ sinh linh mà cả đất trời cũng đang bị nhiễm hóa." Hắn cố gắng vận chuyển công pháp để thanh lọc cơ thể, nhưng cảm giác khó chịu vẫn không hề thuyên giảm.
Mộc Thanh Y dừng lại bên một gốc cây cổ thụ đã cháy đen, thân cây khô quắt, cành lá rụng trụi. Nàng đưa tay chạm vào vỏ cây sần sùi, cảm nhận được hơi nóng tàn dư và một luồng tử khí nồng nặc. Nàng không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Sự tàn phá này vượt xa những gì nàng từng nghĩ.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy của hắn quét nhìn từng dấu vết, từng mảnh vỡ, như thể hắn đang đọc một cuốn sách cổ xưa. Hắn không chỉ nhìn thấy sự tàn phá vật chất, mà còn cảm nhận được những vết thương vô hình in hằn trong linh khí, trong đại địa. Hắn dừng lại giữa một khoảng đất trống, nơi từng là trung tâm của một thôn làng, và nhắm nghiền mắt lại.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất. Lục Trường Sinh cảm nhận được dòng chảy linh khí không còn trong lành mà đã trở nên vặn vẹo, méo mó. Nó không còn là nguồn sống nuôi dưỡng vạn vật, mà như một dòng sông bị nhiễm độc, mang theo những tạp khí nặng nề, những oán niệm chất chứa, và những nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn cảm thấy từng luồng tư niệm hỗn loạn, từng tiếng kêu than yếu ớt, từng hình ảnh tuyệt vọng như tái hiện lại trong tâm trí hắn. Không phải là ảo ảnh, mà là dấu ấn của "nhân tâm" đã bị tà đạo giày xéo, bị ép nén vào trong không gian này. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn âm thầm vận chuyển, không phải để chống lại những luồng khí tức tiêu cực ấy, mà để tiếp nhận, để thấu hiểu, để giữ vững đạo tâm của mình không bị những tạp niệm đó làm cho lung lay.
Hắn khẽ mở mắt, ánh mắt điềm tĩnh nhưng lại mang một sự sâu sắc khó tả. "Không chỉ linh khí, mà nhân tâm cũng đang bị ăn mòn." Giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong không gian hoang tàn, như một lời tiên tri. "Sợ hãi, tuyệt vọng, thù hận... chúng đang nuôi dưỡng tà đạo, khiến đại thế càng thêm hỗn loạn." Hắn đưa tay khẽ chạm vào mặt đất khô cằn, nơi vẫn còn vương vấn hơi ấm tàn dư của những linh hồn đã khuất. "Hắc Ám Ma Tông không chỉ tấn công vào thân xác, mà còn tấn công vào tinh thần. Chúng muốn phá hủy niềm tin, phá hủy hy vọng, biến chúng sinh thành những kẻ vô hồn, từ đó dễ dàng khống chế."
Mộc Thanh Y và Lâm Phong lặng người nghe Lục Trường Sinh nói. Những lời của hắn không phải là sự phỏng đoán, mà là một sự thấu triệt sâu sắc về bản chất của tà đạo và mối liên hệ giữa linh khí, đại địa và nhân tâm. Lâm Phong khẽ cúi đầu, trong lòng hắn, những lời Lục Trường Sinh nói sáng nay về "gốc rễ" lại hiện về. Hắn luôn tin vào sức mạnh bùng nổ, vào sự nhanh chóng, nhưng đứng trước cảnh tượng này, hắn nhận ra rằng, nếu nhân tâm đã bị phá hủy, thì sức mạnh thuần túy cũng khó mà làm nên chuyện.
Lục Trường Sinh vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng khí tức thanh khiết, ôn hòa bao phủ lấy hắn, như một vòng bảo hộ vô hình. Nó không xua tan những tạp khí xung quanh, nhưng nó giúp hắn giữ vững bản tâm, không bị những luồng năng lượng tiêu cực ấy xâm nhiễm. Hắn không chủ động "thanh lọc" thế giới bên ngoài bằng sức mạnh, mà là "thanh lọc" chính bản thân mình, để trở thành một điểm tựa vững chắc giữa dòng xoáy hỗn loạn.
"Sự tàn phá này không chỉ là một cuộc tấn công ngẫu nhiên," Lục Trường Sinh tiếp tục, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi Vạn Tượng Thành đang ẩn hiện mờ ảo. "Nó là một phần trong kế hoạch lớn của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn không chỉ muốn giải thoát khỏi phong ấn, mà còn muốn biến Cửu Thiên Linh Giới thành một vùng đất chết chóc, nơi tà khí ngự trị. Và cách nhanh nhất để làm điều đó, chính là phá hủy niềm tin và ý chí của chúng sinh."
Tiêu Hạo nuốt nước bọt, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn những đống đổ nát xung quanh. Mặc dù không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng hắn cảm nhận được sự thật khủng khiếp trong lời nói của Lục Trường Sinh. Mối đe dọa này không chỉ là những trận chiến, mà là một cuộc chiến tranh giành linh hồn.
Mộc Thanh Y gật đầu, ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Nếu vậy, chúng ta càng phải nhanh chóng đến Vạn Tượng Thành. Dù không thể cứu vãn tất cả, nhưng ít nhất cũng phải ngăn chặn sự tàn phá này lan rộng hơn nữa." Nàng nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt nàng không còn sự nghi hoặc mà thay vào đó là sự tin tưởng và quyết tâm. "Ngươi nói đúng, Trường Sinh. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Chúng ta cần giữ vững bản tâm để đối mặt với tất cả."
Lâm Phong cũng thở dài một hơi, sự bối rối trong mắt hắn đã giảm bớt, thay vào đó là một sự kiên quyết mới. "Ta sẽ không để mình bị cuốn theo sự hoảng loạn. Sức mạnh là cần thiết, nhưng một đạo tâm vững vàng còn quan trọng hơn. Chúng ta đi thôi."
Cả nhóm tiếp tục hành trình, bước qua những dấu vết đổ nát, hướng về phía Vạn Tượng Thành. Gió vẫn hú, bụi vẫn bay, nhưng trong lòng mỗi người đã có một sự định hình rõ ràng hơn về cuộc chiến phía trước.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua những ngọn núi xa xăm, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Sau nhiều giờ đồng hồ di chuyển, nhóm Lục Trường Sinh cuối cùng cũng leo lên được Thiên Nguyệt Phong – một đỉnh núi nhỏ, không quá cao nhưng lại có tầm nhìn bao quát toàn bộ Vạn Tượng Thành.
Từ trên cao nhìn xuống, Vạn Tượng Thành sừng sững hiện ra trong ánh chiều tà, một cảnh tượng tráng lệ đến ngỡ ngàng. Hàng vạn ánh đèn lồng đủ màu sắc bắt đầu thắp sáng, rực rỡ như một dải ngân hà rơi xuống trần gian. Những tòa tháp cao vút chạm mây, những cung điện nguy nga tráng lệ, những con phố tấp nập người qua lại (dù từ xa chỉ là những chấm nhỏ li ti) – tất cả tạo nên một bức tranh phồn hoa, một biểu tượng của sự thịnh vượng và quyền lực. Mùi hương của đất khô và sương đêm bắt đầu bao trùm, hòa lẫn với một chút mùi hương hoa cỏ dại từ những khe đá. Không khí trên đỉnh núi lạnh lẽo hơn, nhưng cũng trong lành hơn, như muốn gột rửa đi những tạp khí mà họ đã hít thở suốt cả ngày dài.
Mộc Thanh Y đứng ở rìa vách đá, mái tóc đen nhánh của nàng khẽ bay trong gió. Nàng nhìn về phía Vạn Tượng Thành, ánh mắt chứa đựng sự phức tạp khó tả. "Vạn Tượng Thành vẫn hùng vĩ như vậy... nhưng ta cảm thấy một sự bất an khó tả." Giọng nàng trầm lắng, như hòa vào tiếng gió. "Nó giống như một vẻ đẹp được cố gắng duy trì, che giấu đi những vết nứt sâu bên trong." Nàng đã trải qua nhiều điều, đã chứng kiến nhiều biến cố, nhưng cảm giác lần này lại khác. Nó không phải là sự đe dọa từ bên ngoài, mà là một nỗi lo lắng mơ hồ về sự mục ruỗng từ chính bên trong.
Lâm Phong cũng dựa vào một tảng đá lớn, đôi mắt hắn không ngừng quét qua từng khu vực của thành phố rộng lớn. Hắn là một tu sĩ tinh thông về linh trận và cảm ứng linh khí, nên hắn có thể cảm nhận được những điều mà người bình thường không thể. "Ta cũng vậy," hắn nói, giọng hắn trầm hơn. "Linh khí trong thành tuy dồi dào, nhưng lại có vẻ không ổn định. Có những nơi linh khí bùng phát mạnh mẽ đến bất thường, nhưng lại có những khu vực khác linh khí lại suy yếu một cách kỳ lạ, như có thứ gì đó đang hút cạn." Hắn nhíu mày, biểu cảm căng thẳng. "Đây không phải là trạng thái bình thường của một thành trì lớn. Dường như có quá nhiều lực lượng đang tác động cùng một lúc, tạo nên một sự hỗn loạn ngầm."
Tiêu Hạo ngồi bệt xuống đất, xoa xoa bắp chân. Hắn không có khả năng cảm nhận linh khí tinh tế như Lâm Phong hay Mộc Thanh Y, nhưng hắn cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một thứ áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, người đang đứng yên lặng, đôi mắt vẫn trầm tư nhìn về phía thành phố. "Trường Sinh, ngươi cảm thấy thế nào?"
Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi dài, luồng khí tức thanh khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn nhẹ nhàng vận chuyển, giúp hắn xua đi những mệt mỏi và tạp niệm. Hắn không nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn dán chặt vào Vạn Tượng Thành. "Đại thế đang biến động, không chỉ ở bên ngoài, mà ngay cả trong lòng các thành trì lớn cũng không thoát khỏi." Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Linh khí hỗn loạn, nhân tâm bất định, đó là dấu hiệu của một thời đại đầy biến cố. Vạn Tượng Thành này, với vẻ ngoài phồn hoa tráng lệ, lại đang che giấu vô số sóng ngầm. Các thế lực tranh đấu, lòng người hoảng loạn, sự nghi ngờ lẫn nhau... tất cả đang tạo nên một mảnh đất màu mỡ cho tà đạo."
Hắn quay người lại, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua từng người một. "Sự tàn phá ở những thôn làng chúng ta vừa đi qua là do Hắc Ám Ma Tông trực tiếp gây ra. Nhưng sự bất ổn trong Vạn Tượng Thành lại phức tạp hơn nhiều. Nó không chỉ là mối đe dọa từ bên ngoài, mà còn là sự suy yếu, sự chia rẽ từ chính bên trong. Nếu ngay cả những người bảo vệ thành cũng không thể giữ vững đạo tâm, không thể đoàn kết, thì sức mạnh của Vạn Tượng Thành sẽ bị suy yếu đi rất nhiều."
Mộc Thanh Y im lặng lắng nghe. Lời nói của Lục Trường Sinh đã chạm đến những điều nàng vẫn luôn lo lắng. Các đại tông môn, các thế lực lớn tại Vạn Tượng Thành, vốn đã có những mâu thuẫn, những tranh chấp lợi ích từ lâu. Giờ đây, trước mối đe dọa của Hắc Ám Ma Tông, thay vì đoàn kết, những mâu thuẫn đó lại có nguy cơ bùng phát mạnh mẽ hơn, biến thành phố này thành một chiến trường nội bộ.
"Vậy chúng ta sẽ làm gì khi vào đó, Trường Sinh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hắn mang theo sự lo lắng thực sự. Hắn không phải là kẻ vô ưu vô lo, mà là một người bạn luôn tin tưởng vào Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh nhìn về phía Vạn Tượng Thành một lần nữa, những ánh đèn lồng rực rỡ như đang vẫy gọi. Đôi mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của thành phố để thấy được bản chất hỗn loạn bên trong. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhưng hắn không hề nao núng. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không bị cuốn trôi bởi đại thế biến thiên.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng hắn mang theo một sự kiên định đến lạ thường. "Chúng ta sẽ vào thành. Chúng ta sẽ tìm hiểu. Và chúng ta sẽ làm những gì cần phải làm." Hắn quay sang nhóm bạn, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt thanh tú. "Không phải để xưng bá, không phải để tranh giành, mà là để giữ vững bản tâm, để tìm ra con đường của riêng mình giữa dòng xoáy hỗn loạn này. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Cả nhóm hiểu ý. Họ sẽ không nhúng tay vào mọi cuộc tranh đấu, không cố gắng trở thành anh hùng cứu thế. Họ sẽ quan sát, cảm nhận, và hành động dựa trên đạo của chính mình. Sự hỗn loạn linh khí và nhân tâm ở Vạn Tượng Thành báo hiệu rằng thành phố này sẽ là trung tâm của nhiều sự kiện căng thẳng và xung đột trong tương lai gần. Lục Trường Sinh cảm nhận được "nhân tâm bất định" cho thấy không chỉ có tà đạo từ bên ngoài, mà còn có sự chia rẽ, nghi ngờ và đấu đá nội bộ trong các thế lực chính đạo tại Vạn Tượng Thành. Việc Lục Trường Sinh phân tích 'đại thế đang biến động' gợi ý rằng hắn sẽ là người nhìn nhận và giải quyết vấn đề theo một cách khác biệt, không chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy.
Đêm đã về, trăng sáng vằng vặc trên đỉnh đầu, soi rõ con đường mòn dẫn xuống chân núi. Cả nhóm cùng nhau thu xếp đồ đạc, kiểm tra lại trang bị. Tuy không nói ra, nhưng mỗi người đều cảm nhận được rằng, một chương mới đầy thử thách đang chờ đợi họ phía trước. Vạn Tượng Thành, với vẻ ngoài lộng lẫy và những sóng ngầm dữ dội, sẽ là nơi thử thách đạo tâm của họ.
Họ bắt đầu xuống núi, bóng dáng của bốn người dần chìm vào màn đêm, hòa lẫn với sự tĩnh mịch của thiên nhiên. Phía xa, Vạn Tượng Thành vẫn rực rỡ ánh đèn, như một con quái vật khổng lồ đang chờ đợi con mồi của nó.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.