Cửu thiên linh giới - Chương 245: Cấp Báo Địch Tình: Bóng Đêm Phủ Lên
Ánh nắng buổi sớm ngày càng rực rỡ, bao phủ khu vườn biệt viện một vẻ tĩnh lặng mà thanh khiết. Lục Trường Sinh đứng đó, nụ cười bình thản như chưa từng bị lung lay bởi bất kỳ lời chất vấn hay nghi hoặc nào. Hắn không vội vã, không cố gắng thay đổi suy nghĩ của ai, chỉ đơn thuần gieo xuống hạt giống của đạo lý mà hắn đã chiêm nghiệm. Hắn biết, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và nếu tâm người có thể thấu hiểu, thì đạo lý sẽ tự khắc lan tỏa, như ánh dương xua tan màn sương mù, không cần phải dùng bạo lực để cưỡng chế.
Mộc Thanh Y vẫn đứng bất động, từng lời nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong tâm trí nàng, không ngừng gột rửa những định kiến đã bám sâu như rễ cổ thụ trong trái tim một thiên tài của chính đạo. Nàng nhìn cây cổ thụ sừng sững giữa vườn, thân cành vươn cao, tán lá xum xuê che mát cả một khoảng không, nhưng nàng hiểu rằng, cái vững chãi ấy đến từ một bộ rễ cắm sâu vào lòng đất, âm thầm mà kiên cố. Rồi nàng lại nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng vốn sắc lạnh nay ẩn chứa một tầng trầm tư, một sự thấu hiểu mới mẻ đang dần hình thành. "Kiến tạo... vững vàng..." nàng thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ như một làn gió thoảng, một lời tự vấn, một lời chiêm nghiệm sâu sắc cho chính bản thân nàng. Từ trước đến nay, nàng đã quá tập trung vào việc "phá vỡ" tà khí, vào "tiêu diệt" ma quân bằng sức mạnh tuyệt đối, mà quên mất rằng, sau tất cả những tàn phá ấy, thiên hạ còn cần được "kiến tạo" lại, cần một nền tảng vững chắc để không bị lún sâu vào vòng xoáy hỗn loạn vĩnh viễn. Cái nhìn của nàng về Lục Trường Sinh giờ đây đã hoàn toàn khác biệt, không còn là sự tò mò hay nghi hoặc của một kẻ mạnh nhìn xuống một người yếu, mà là sự tôn trọng, một sự chấp nhận về một con đường tuy khác biệt nhưng mang theo những đạo lý sâu xa. Nàng cảm thấy, con đường tu hành của mình, từ giờ phút này, sẽ không còn đi theo lối mòn cũ kỹ nữa, mà sẽ cần phải có thêm sự dung hòa, sự kiên nhẫn và tầm nhìn xa trông rộng.
Lâm Phong, người vẫn giữ im lặng từ nãy đến giờ, khẽ thở dài một tiếng thật dài, như trút đi gánh nặng trong lòng. "Gốc rễ..." Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Hạt mầm suy ngẫm mà Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng hắn nay đã nảy mầm thành một cây non, buộc hắn phải xem xét lại con đường tu hành của chính mình. Kiếm đạo của hắn, con đường của hắn, có thật sự vững chắc như hắn vẫn tưởng? Hay hắn cũng chỉ đang vươn cành lá mà quên mất đi bộ rễ? Hắn luôn tự hào về sự sắc bén của kiếm khí, về tốc độ và sức mạnh của mình, nhưng những lời của Lục Trường Sinh đã khiến hắn nhận ra rằng, một sức mạnh không có gốc rễ vững chắc, một đạo tâm không đủ kiên cố, thì dù có phi thăng lên đến đâu, cũng có ngày sẽ phải ngã xuống. Hắn cảm thấy một sự dao động sâu sắc trong đạo tâm, một sự thay đổi đang âm thầm diễn ra, một sự chấp nhận rằng có những điều không thể dùng kiếm để chém đứt, không thể dùng tốc độ để vượt qua, mà cần sự kiên nhẫn và bền bỉ. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt vốn đầy kiêu ngạo nay đã xuất hiện một tia tôn trọng.
Tiêu Hạo thì gãi đầu, đôi mắt láu lỉnh nhìn hết Lục Trường Sinh rồi lại nhìn Mộc Thanh Y và Lâm Phong. Tuy hắn không hoàn toàn lĩnh hội được hết chiều sâu triết lý trong lời Lục Trường Sinh, những hình ảnh về cây cổ thụ, về bộ rễ vững chắc đã in sâu vào tâm trí hắn. Hắn cảm thấy những lời đó rất có lý, rất thuyết phục, mặc dù hắn không thể diễn đạt thành lời. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường của bạn mình, bởi vì Lục Trường Sinh chưa bao giờ khiến hắn thất vọng. Ánh nắng buổi sáng càng lúc càng rực rỡ, chiếu rọi lên ba người trẻ tuổi đang đứng giữa khu vườn, mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ. Mộc Thanh Y vẫn nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt nàng giờ đây không còn sự nghi hoặc gay gắt, mà thay vào đó là một sự tôn trọng miễn cưỡng, và một khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn. Nàng biết, con đường tu hành của mình, từ giờ phút này, sẽ không còn đi theo lối mòn cũ kỹ nữa. Phương pháp thanh tẩy từ từ của Lục Trường Sinh, không dùng sức mạnh hủy diệt, đã cho nàng thấy một chìa khóa mới để giải quyết những vấn đề tà khí lớn hơn trong tương lai, nơi sức mạnh thuần túy không thể làm được. Lục Trường Sinh vẫn duy trì nụ cười bình thản, đôi mắt hắn trầm tư nhìn về phía xa xăm. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ là lúc để nó nảy mầm. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn lẩm bẩm trong lòng, câu nói đó như một lời thề son sắt, một kim chỉ nam cho con đường mà hắn đã chọn. Dù Ma Uyên đang suy yếu phong ấn, dù Hắc Ám Ma Tông đang âm thầm trỗi dậy, hắn vẫn sẽ kiên định với đạo của mình. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, ngược lại, nó đang bắt đầu lan tỏa, ảnh hưởng đến những người xung quanh hắn, từng chút một, bền bỉ và sâu sắc. Và có lẽ, chính sự kiên định ấy, sự khác biệt ấy, sẽ là một nhân tố bất ngờ trong cuộc đại chiến sắp tới.
***
Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn lồng rực rỡ đã thắp sáng Tụ Linh Các, một quán trọ kiêm nhà hàng sầm uất nằm trên con đường chính dẫn tới Vạn Tượng Thành. Kiến trúc của Tụ Linh Các cao ba tầng, được chạm khắc tinh xảo với những mái cong, cột gỗ lim bóng loáng, và những bức tranh tường miêu tả cảnh tiên giới hùng vĩ. Tiếng người nói chuyện râm ran như ve sầu giữa trưa hè, tiếng chén đĩa lanh canh va vào nhau tạo nên một khúc nhạc xô bồ của phàm trần, xen lẫn tiếng nhạc cụ du dương từ một góc lầu, và thỉnh thoảng là tiếng pháp khí va chạm nhẹ khi có tu sĩ giao dịch. Mùi thức ăn thơm lừng bay khắp nơi, quyện lẫn mùi rượu nồng, mùi hương liệu từ các bình hoa trang trí, và một chút mùi bụi đường, mồ hôi từ những lữ khách vừa đặt chân đến. Bầu không khí nhộn nhịp, sôi động, nhưng cũng mang một vẻ ấm cúng, mời gọi.
Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Lâm Phong đang dùng bữa tại một chiếc bàn gỗ lim đặt gần cửa sổ tầng hai, nơi có thể ngắm nhìn dòng người tấp nập bên dưới. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh như thường lệ, đôi mắt đen láy thỉnh thoảng lướt qua đám đông, dường như đang lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng cả đạo tâm của mình. Tiêu Hạo thì vui vẻ hơn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại vồ lấy một món ăn ngon miệng. Lâm Phong vẫn tuấn tú như thường lệ, khí chất phóng khoáng, nhưng hôm nay hắn có vẻ ít nói hơn, đôi mắt xanh lam thi thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, có lẽ vẫn đang chìm đắm trong những suy tư về "gốc rễ" mà Lục Trường Sinh đã gieo vào tâm trí hắn sáng nay.
Đang lúc họ dùng bữa, một bóng dáng thanh thoát bước vào Tụ Linh Các. Đó là Mộc Thanh Y. Nàng không còn cải trang, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí thoát tục. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Mái tóc đen nhánh dài mượt được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ ngọc ngà. Làn da trắng ngần của nàng dưới ánh đèn lồng càng thêm phần nổi bật. Nàng không chút do dự, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại ở bàn của Lục Trường Sinh, bước đến với một vẻ kiên quyết.
Tiêu Hạo là người đầu tiên nhận ra nàng, hắn khẽ "á" lên một tiếng kinh ngạc, suýt chút nữa làm rơi chiếc đũa. Lâm Phong cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi thấy Mộc Thanh Y không còn cải trang mà đường hoàng xuất hiện. Lục Trường Sinh chỉ khẽ nhướng mày, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, như thể hắn đã đoán trước được sự xuất hiện của nàng.
Mộc Thanh Y dừng lại bên bàn, ánh mắt đầu tiên lướt qua Lục Trường Sinh, rồi đến Lâm Phong, cuối cùng dừng lại ở Tiêu Hạo. Nàng không vòng vo, trực tiếp bày tỏ ý định của mình, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, khiến những âm thanh ồn ào xung quanh dường như cũng phải lắng xuống một chút trong tâm trí ba người họ.
"Lục Trường Sinh, ta đã suy nghĩ kỹ." Nàng mở lời, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hắn. "Con đường của ngươi, dù khác biệt, nhưng có lẽ là điều mà Cửu Thiên Linh Giới đang cần. Những gì ta chứng kiến ở An Bình Thôn, và những lời ngươi nói sáng nay... đã khiến ta thay đổi suy nghĩ về tầm quan trọng của việc thấu hiểu đạo tâm, đặc biệt là khi đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn." Nàng dừng một chút, khẽ thở ra, như trút bỏ một gánh nặng vô hình. "Ta muốn cùng các ngươi đến Vạn Tượng Thành."
Lâm Phong ban đầu có chút ngạc nhiên, bởi Mộc Thanh Y là một thiên tài của chính đạo, có địa vị không nhỏ, việc nàng chủ động đề nghị đồng hành với một nhóm "tạp nham" như vậy quả là điều hiếm thấy. Hắn cũng không thể quên rằng Mộc Thanh Y từng là người hoài nghi nhất về Lục Trường Sinh. Tuy nhiên, sau những gì đã xảy ra, đặc biệt là sau cuộc trò chuyện sáng nay, hắn hiểu được sự thay đổi trong nàng. Hắn khẽ gật đầu, nở một nụ cười phóng khoáng: "Ngươi dám đến, vậy thì tốt. Sức mạnh của Mộc sư tỷ sẽ là một sự bổ sung không nhỏ." Lời nói của hắn không hề có chút trêu chọc hay khinh thường, mà là một sự chấp nhận chân thành.
Tiêu Hạo thì chỉ biết gật đầu lia lịa, vẻ mặt hớn hở: "Đúng vậy! Có Mộc cô nương đi cùng thì còn gì bằng! Cứ sợ đường xa, hiểm trở!" Hắn nhanh nhẹn kéo thêm một chiếc ghế, mời Mộc Thanh Y ngồi xuống.
Lục Trường Sinh vẫn mỉm cười điềm tĩnh. Hắn không nói gì nhiều, chỉ gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt như chứa đựng cả ngàn lời muốn nói. Sự chấp nhận không lời của hắn còn có giá trị hơn bất kỳ lời hoa mỹ nào. Mộc Thanh Y khẽ ngồi xuống, đặt thanh kiếm cổ bên hông lên đùi, đôi mắt phượng lướt qua ba người. Bầu không khí ban đầu hơi ngượng nghịu giữa Lâm Phong và Mộc Thanh Y, nhưng nhanh chóng trở nên nghiêm túc khi họ bắt đầu trao đổi thông tin về tình hình chung và dự định đến Vạn Tượng Thành.
Mộc Thanh Y trầm giọng nói: "Tình hình ở các vùng lân cận Vạn Tượng Thành đang trở nên căng thẳng. Ta nghe nói Hắc Ám Ma Tông đang có những động thái bất thường, không chỉ là những cuộc quấy phá nhỏ lẻ, mà là những cuộc tấn công có tổ chức, nhằm vào các thành trấn và tuyến đường huyết mạch. Các Tiên Môn lớn đang dần cảm nhận được áp lực, nhưng dường như vẫn chưa thể thống nhất được một phương án đối phó hiệu quả." Nàng khẽ nhíu mày, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt. "Vạn Tượng Thành là trung tâm của khu vực, là nơi tập trung nhiều thế lực nhất. Nếu nơi đó cũng bị lung lay, hậu quả sẽ khôn lường."
Lục Trường Sinh gật đầu. "Ma Uyên đ�� có dấu hiệu suy yếu từ lâu. Việc Hắc Ám Ma Tông trỗi dậy mạnh mẽ là điều tất yếu. Tuy nhiên, tốc độ và quy mô lần này xem ra đã vượt quá dự đoán của nhiều người." Hắn nói, giọng trầm ổn, không biểu lộ sự lo lắng thái quá, nhưng lời nói của hắn lại mang một sức nặng khó tả.
Lâm Phong khẽ day day trán. "Chúng ta đã nghe ngóng nhiều. Các Tiên Môn lớn đang tranh chấp nội bộ, ai cũng muốn giữ sức, ai cũng muốn phái người khác ra tuyến đầu. Cái 'đại thế' mà ngươi nói, Lục Trường Sinh, xem ra còn phức tạp hơn chúng ta tưởng." Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt như muốn dò hỏi.
Tiêu Hạo bổ sung: "Đúng vậy, còn có tin đồn rằng Hắc Ám Ma Tông đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa, một vật phẩm có thể giúp chúng hoàn toàn phá vỡ phong ấn Ma Uyên. Nếu đó là sự thật, thì mọi chuyện sẽ còn tệ hơn nhiều."
Cả nhóm chìm vào im lặng một lúc, những tin tức này, dù đã nghe ngóng phần nào, nhưng khi được tổng hợp lại, vẫn khiến lòng người nặng trĩu. Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, như thể muốn tìm kiếm một lời khuyên, một sự định hướng. Nàng đã từng kiêu ngạo, từng tự tin vào sức mạnh của mình, nhưng giờ đây nàng hiểu rằng, sức mạnh đơn thuần không thể giải quyết mọi vấn đề. Cái nhìn của nàng dành cho Lục Trường Sinh không còn là sự nghi hoặc, mà là một sự tin tưởng ngầm, một sự tôn trọng đối với đạo tâm kiên cố của hắn. Nàng cảm thấy, bên cạnh Lục Trường Sinh, nàng có thể nhìn thấy một con đường khác, một con hy vọng khác trong bối cảnh hỗn loạn này.
***
Đêm khuya càng lúc càng sâu, Tụ Linh Các vẫn sáng đèn, nhưng sự nhộn nhịp ban nãy đã giảm đi nhiều, chỉ còn lại những cuộc trò chuyện rì rầm và tiếng chén đĩa lạch cạch thưa thớt. Gió đêm mát mẻ thổi qua khung cửa sổ mở hé, mang theo chút hơi lạnh của sương khuya.
Đang lúc cả nhóm Lục Trường Sinh ngồi đàm đạo về tình hình, thì đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên từ tầng dưới, phá vỡ sự tĩnh lặng tương đối của Tụ Linh Các. Một bóng người loạng choạng lao vào đại sảnh, thân hình gầy gò, quần áo rách bươm dính đầy bùn đất và những vết máu khô cứng. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt thất thần, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời không rõ ràng. Đó là một lữ khách, nhưng không ai có thể nhận ra hắn trong bộ dạng thảm hại này.
"Ôi trời! Khách quan, người sao thế này?" Ông Chủ Quán Trọ, một lão già béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, vội vàng chạy đến đỡ lấy lữ khách, vẻ mặt đầy lo lắng. Hắn vừa đưa tay chạm vào người lữ khách, lập tức rụt tay lại, bởi vì trên người lữ khách tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi tanh tưởi quen thuộc của tà khí.
Lữ khách ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn quanh, rồi đột nhiên hét lên một tiếng thất thanh, xé toạc không khí đêm khuya, khiến tất cả những tu sĩ và phàm nhân còn lại trong Tụ Linh Các đều giật mình, hoảng sợ. "Thảm rồi! Thảm rồi! Hắc Ám Ma Tông... bọn chúng đã tàn sát Bạch Kim Thành! Không còn một ai sống sót! Tà khí... tà khí ngút trời!" Hắn gào lên, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và kiệt sức, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. "Đó là một địa ngục trần gian! Máu chảy thành sông, xác người chất thành núi! Bọn chúng... bọn chúng không phải là người! Chúng là ác quỷ!"
Tin tức kinh hoàng này như một luồng điện xẹt ngang qua Tụ Linh Các, khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Tiếng chén đĩa rơi loảng xoảng, tiếng la hét hoảng loạn bắt đầu nổi lên. Những tu sĩ vốn đang ngồi bình thản uống rượu, nói chuyện, giờ đây đều đứng bật dậy, vẻ mặt trắng bệch. Sự hoang mang, sợ hãi nhanh chóng lan tỏa khắp nơi, như một căn bệnh truyền nhiễm. Mùi rượu, mùi thức ăn giờ đây dường như cũng bị át đi bởi một mùi "máu và khói" tưởng tượng, một sự ghê tởm lan tỏa trong không khí.
Tiêu Hạo, người vốn hoạt bát, vui vẻ, giờ mặt tái mét, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ tràn ngập sự kinh hoàng. Hắn lẩm bẩm: "Bạch Kim Thành? Làm sao có thể nhanh như vậy? Bạch Kim Thành là một thành trấn lớn, có nhiều tu sĩ trấn thủ... Làm sao có thể...?" Hắn quay sang Ông Chủ Quán Trọ, giọng nói run rẩy: "Ông Chủ, lời hắn nói... là thật sao?"
Ông Chủ Quán Trọ mặt cũng không còn một giọt máu, run rẩy gật đầu. "Tiểu nhân cũng vừa nghe tin đồn, nhưng không ngờ... không ngờ lại thảm khốc đến vậy. Bạch Kim Thành... cách đây chưa đầy ba trăm dặm..." Hắn nói, giọng nghẹn lại. "Còn có lời đồn... Ma Uyên... chẳng lẽ phong ấn thật sự đã... đã suy yếu đến mức này sao? Ma Quân Huyết Ảnh... có thể sắp lộ diện hoàn toàn..."
Mộc Thanh Y nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng quắc, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi lo lắng không thể che giấu. "Động thủ nhanh đến mức này sao? Bạch Kim Thành bị san bằng trong một đêm... Vạn Tượng Thành có lẽ cũng không còn an toàn tuyệt đối." Nàng siết chặt thanh kiếm, lực đạo mạnh đến mức đốt ngón tay cũng trở nên trắng bệch. Hình ảnh tà khí cuồn cuộn ở An Bình Thôn vẫn còn hiện rõ trong tâm trí nàng, nhưng so với lời miêu tả về Bạch Kim Thành, đó chỉ là một đợt sóng nhỏ.
Lâm Phong đứng bật dậy, khí chất phóng khoáng thường ngày giờ bị thay thế bằng một vẻ nghiêm trọng. Đôi mắt hắn sắc lạnh, quét qua đám đông hoảng loạn, rồi dừng lại ở lữ khách đang gào thét. Hắn cảm nhận được sự bất lực sâu sắc trước cái ác đang hoành hành, một cảm giác mà kiếm đạo của hắn dường như không thể hóa giải.
Tiêu Hạo không đợi được nữa, hắn vội vàng chạy đến bên Ông Chủ Quán Trọ, cố gắng trấn tĩnh lữ khách và hỏi thêm thông tin chi tiết. Hắn cần phải xác nhận mức độ đáng tin cậy của tin tức này, dù linh tính mách bảo hắn rằng mọi chuyện đều là thật. Mùi thức ăn nguội lạnh trên bàn, mùi rượu nồng giờ trở nên khó chịu, tất cả đều bị át đi bởi không khí căng thẳng, mùi vị của sự sợ hãi và chết chóc đang dần bao trùm Tụ Linh Các. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ giờ nghe như tiếng than khóc của vô số linh hồn oan khuất.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn vào lữ khách đang run rẩy. Hắn không nói một lời, nhưng nội tâm lại vô cùng bình tĩnh. Hắn đã đoán được sẽ có một ngày như vậy, một ngày mà tà khí sẽ trỗi dậy mạnh mẽ đến mức quét sạch cả một thành trấn lớn. Cái "đại thế biến động" mà hắn cảm nhận được từ lâu, giờ đây đã hiện hữu rõ ràng và tàn khốc hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi của những người xung quanh, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Sự hoang mang của quần chúng và tu sĩ phản ánh sự thiếu chuẩn bị của các thế lực chính đạo trước mối đe dọa mới, tạo điều kiện cho Hắc Ám Ma Tông lộng hành. Điều này cũng vô tình tạo ra cơ hội để con đường "Tàn Pháp Cổ Đạo" của hắn chứng tỏ giá trị của mình, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự kiên định và khả năng kiến tạo.
***
Nhóm Lục Trường Sinh không thể ngồi yên giữa đại sảnh đang hỗn loạn. Họ lặng lẽ rời khỏi đám đông đang hoảng loạn, tìm một góc yên tĩnh hơn ở hành lang trên tầng ba, nơi có thể tránh được những ánh mắt hiếu kỳ và những lời bàn tán xì xào. Ánh đèn lồng ở đây cũng có vẻ dịu hơn, nhưng không thể xua tan đi bóng tối nặng nề đang bao trùm tâm trí họ. Tiếng gió đêm vẫn rít qua khe cửa sổ, lạnh lẽo hơn, mang theo một nỗi sợ hãi vô hình.
Lâm Phong là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng nặng nề. Hắn đứng thẳng người, đôi mắt xanh lam sắc lạnh. "Không thể chần chừ! Chúng ta phải lập tức đến Vạn Tượng Thành, càng nhanh càng tốt! Sử dụng Truyền Tống Trận Đài!" Giọng hắn dứt khoát, mang theo sự bồn chồn và khẩn cấp. Hắn vốn là người trọng tốc độ, trọng sức mạnh, và giờ đây, trước thảm cảnh của Bạch Kim Thành, hắn cảm thấy rằng mỗi phút giây chậm trễ đều là một sự phí hoài, một sự bất lực. Hắn muốn hành động ngay lập tức, muốn dùng tốc độ của mình để vượt qua sự tàn khốc của số phận.
Mộc Thanh Y cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ kiên quyết. "Đúng vậy, Lục Trường Sinh. Tà đạo không chờ đợi. Mỗi giây phút là một sinh mạng bị đe dọa. Chúng ta không thể để thêm những thảm cảnh như Bạch Kim Thành xảy ra nữa." Nàng nói, giọng nói tuy vẫn giữ được vẻ thanh thoát nhưng đã pha lẫn một chút xót xa. Nàng đã từng nghĩ đến việc tu hành để bảo vệ chính đạo, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự cấp bách và tàn khốc như lúc này. Nàng hiểu rằng, dù triết lý của Lục Trường Sinh có sâu sắc đến đâu, thì trong những thời khắc sinh tử như thế này, tốc độ và hành động vẫn là yếu tố then chốt.
Tiêu Hạo, dù khuôn mặt vẫn còn hơi tái mét vì sợ hãi, nhưng cũng vội vàng phụ họa theo: "Lâm huynh và Mộc cô nương nói đúng! Chúng ta phải đi ngay thôi! Để ta đi tìm hiểu lộ trình Truyền Tống Trận Đài và chuẩn bị linh thạch!" Hắn sẵn sàng hành động, mặc dù trong lòng vẫn còn mang theo sự hoảng loạn trước tin tức kinh hoàng.
Lục Trường Sinh lắng nghe tất cả, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn vào hư không, như thể hắn đang nhìn thấu qua những bức tường, xuyên qua màn đêm để thấy được cục diện của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được sự cấp bách, sự lo lắng của các đồng hữu, và hắn hiểu rằng họ nói đúng. Tốc độ là cần thiết. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, sự hoảng loạn sẽ chỉ dẫn đến những sai lầm chết người. Hắn khẽ thở dài, rồi quay sang nhìn từng người một, ánh mắt điềm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng khó tả.
"Ta hiểu. Tốc độ là cần thiết." Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng hắn trầm ổn, tựa như dòng suối mát lành xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng mọi người. "Nhưng càng lúc này, càng không được hoảng loạn. Chúng ta sẽ tăng tốc, nhưng phải chuẩn bị kỹ lưỡng và giữ vững tâm trí. Ma Uyên suy yếu là chuyện lớn, không phải chỉ một thành trấn." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Phong, người đang bồn chồn nhất. "Sức mạnh bùng nổ có thể phá vỡ, nhưng không phải lúc nào cũng là giải pháp. Cái gốc rễ mà ta đã nói sáng nay, chính là đạo tâm vững như bàn thạch, là sự bình tĩnh trước mọi biến cố. Nếu ngay cả chúng ta cũng bị hoảng loạn, thì làm sao có thể đối phó với kẻ thù đang ngày càng mạnh mẽ và xảo quyệt?"
Nụ cười điềm tĩnh của Lục Trường Sinh mang lại một chút an tâm kỳ lạ, nhưng cũng là sự khẳng định về con đường mà hắn đã chọn, về triết lý tu hành của mình. Hắn không phủ nhận sự cần thiết của tốc độ, nhưng hắn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự bền vững nội tại, của một đạo tâm không bị cuốn trôi bởi đại thế biến thiên. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ đây, hạt giống ấy cần được tưới bằng sự thấu hiểu, chứ không phải bằng sự vội vã. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhắc nhở chính mình, và cũng là lời nhắc nhở cho những người xung quanh.
Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng từ kiên quyết dần trở nên trầm ngâm. Nàng hiểu lời hắn nói. Tốc độ là vũ khí, nhưng đạo tâm mới là gốc rễ. Nếu chỉ chạy theo tốc độ mà bỏ quên sự chuẩn bị và tâm trí vững vàng, thì dù có đến Vạn Tượng Thành sớm nhất, họ cũng có thể bị cuốn vào vòng xoáy của sự hỗn loạn và mất phương hướng. Nàng khẽ gật đầu, sự đồng tình không chỉ đến từ lý trí mà còn từ sự thấu hiểu sâu sắc hơn về đạo của Lục Trường Sinh. "Ngươi nói đúng, Lục Trường Sinh. Ta đã quá nóng vội. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể."
Lâm Phong tuy vẫn còn bồn chồn, nhưng lời nói của Lục Trường Sinh đã khiến hắn phải suy nghĩ lại. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói sáng nay về "gốc rễ". Vâng, tốc độ là cần thiết, nhưng một kiếm pháp mạnh mẽ cũng cần sự vững vàng của người cầm kiếm. Hắn thở dài, rồi cũng gật đầu. "Vậy thì chúng ta sẽ làm theo lời ngươi. Nhưng phải nhanh. Rất nhanh."
Tiêu Hạo lập tức hiểu ý. Hắn nhanh nhẹn kiểm tra các lộ trình truyền tống trên một tấm ngọc giản, rồi bắt đầu sắp xếp các túi linh thạch dự trữ. "Được rồi, ta sẽ chuẩn bị linh thạch đủ dùng cho những chặng đường xa nhất. Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi đến Vạn Tượng Thành."
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên định. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, thử thách, nhưng hắn không đơn độc. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm nhủ. Việc Mộc Thanh Y chính thức tham gia và đồng tình với Lục Trường Sinh về tầm quan trọng của 'chuẩn bị và giữ vững tâm trí' dù vẫn cần tốc độ, đã đặt nền móng cho sự hợp tác sâu sắc hơn giữa họ trong Vạn Tượng Thành. Cả nhóm bắt đầu chuẩn bị cho một hành trình gấp rút, rời bỏ T�� Linh Các đang bao trùm bởi nỗi lo sợ. Ánh đèn lồng rực sáng của quán trọ dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho bóng tối mênh mông của đêm khuya. Phía trước, Vạn Tượng Thành đang chờ đợi, và Ma Quân Huyết Ảnh đang dần lộ diện, nhưng Lục Trường Sinh tin rằng, chỉ cần đạo tâm vững vàng, thì bất kể đại thế biến thiên đến đâu, họ vẫn có thể đứng vững, và tìm ra con đường của riêng mình. Truyền Tống Trận Đài rực sáng xé toạc màn đêm, báo hiệu một chặng đường đầy thử thách sắp bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.