Cửu thiên linh giới - Chương 244: Đối Diện Nghi Hoặc: Tàn Pháp Cổ Đạo và Nụ Cười Kiên Định
Sáng hôm sau, ánh bình minh vừa hé rạng, trải những tia nắng vàng óng ả xuyên qua kẽ lá, rải thành những chấm sáng lung linh trên thảm cỏ xanh mướt của Gia Tộc Biệt Viện. Không khí buổi sớm trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên những cành hoa chưa kịp khô, tạo nên một bức tranh thanh tĩnh, tựa chốn tiên cảnh. Trong khu vườn được chăm chút tỉ mỉ, nơi những phiến đá cổ kính phủ rêu phong nằm xen kẽ với các bụi linh thảo ngát hương, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo đang thong thả tản bộ.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt thường ngày, vẫn không ngừng liến thoắng những câu chuyện vặt vãnh về Vạn Tượng Thành, về những quán ăn ngon, những khu chợ đêm sầm uất mà hắn đã kịp nghe ngóng được. Đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo liên hồi, đầy vẻ tò mò và thích thú trước sự phồn hoa của một trong những thành trì lớn nhất Cửu Thiên Linh Giới. "Trường Sinh, ngươi có thấy không? Vạn Tượng Thành này quả nhiên danh bất hư truyền! Linh khí cuồn cuộn, nhân sĩ như mây, thật không hổ là trung tâm của Lục Vực. Ta nghe nói, Phù Vân Lâu có món 'Linh Khí Bách Thảo Trà' cực kỳ trứ danh, có thể giúp người tu hành thanh tâm dưỡng thần, không bằng tối nay chúng ta đi thưởng thức một phen?" Hắn vừa nói vừa huơ tay múa chân, ánh nắng mai khiến khuôn mặt tròn trịa của hắn thêm phần rạng rỡ.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua những đóa hoa đang bung nở trong sương sớm. Hắn không nói gì, nhưng nụ cười nhạt và ánh mắt xa xăm ấy dường như đã bao hàm mọi suy nghĩ. Đối với hắn, sự phồn hoa hay danh tiếng của thế gian dường như không thể lay động được bản tâm. Hắn chỉ lặng lẽ cảm nhận từng luồng linh khí trong không khí, lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá cổ thụ, và cả tiếng nước chảy róc rách từ một hồ sen nhỏ ẩn mình giữa vườn. Tất cả những âm thanh ấy, đối với hắn, đều là một phần của đại đạo, là những khúc ca bất tận của đất trời. Đôi bàn tay hắn khẽ vuốt ve một cành trúc non, cảm nhận sự dẻo dai, bền bỉ của nó. Trong lòng hắn, mọi sự vật, mọi hiện tượng đều ẩn chứa những đạo lý sâu xa, chỉ cần tĩnh tâm quan sát, ắt sẽ có điều lĩnh ngộ.
Xa hơn một chút, dưới gốc một cây đại thụ ngàn năm cổ kính, thân cây xù xì nhuốm màu thời gian, Lâm Phong đang ngồi tĩnh tọa. Y phục màu xanh lam của hắn hòa lẫn vào sắc lá, khiến hắn như một phần của bức tranh tĩnh vật. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, khí tức quanh thân ổn định như một dòng suối ngầm, nhưng sâu bên trong nội tâm, những con sóng tư tưởng lại đang cuộn trào không ngừng. Kể từ sau sự kiện ở An Bình Thôn, hình ảnh Lục Trường Sinh thanh tẩy tà khí bằng một phương pháp hòa hoãn, bền bỉ, không phô trương sức mạnh đã in sâu vào tâm trí hắn. Kiếm đạo của Lâm Phong vốn chú trọng tốc độ, sự sắc bén, và sức mạnh hủy diệt. Hắn luôn tin rằng, trong thế giới tu hành khắc nghiệt này, kẻ mạnh mới có tiếng nói, kẻ nhanh mới có thể giành lấy cơ duyên. Thế nhưng, Lục Trường Sinh lại cho hắn thấy một con đường hoàn toàn khác, một con đường tuy chậm rãi nhưng lại mang đến sự bình yên và tái sinh thực sự.
"Gốc rễ không vững, cây sao vươn cao?" câu nói của Lục Trường Sinh vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn tự hỏi, liệu mình có quá chú trọng vào cành lá rậm rạp mà quên đi sự quan trọng của bộ rễ đang ăn sâu vào lòng đất? Kiếm của hắn sắc bén đến mấy, tốc độ của hắn nhanh đến mấy, nếu đạo tâm không đủ vững vàng, liệu có thể chống đỡ được những cơn cuồng phong bão táp của đại thế? Một sự hoài nghi nhẹ nhàng, tựa như một làn gió thu lành lạnh, bắt đầu len lỏi vào tâm hồn kiên định của kiếm tu trẻ tuổi. Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn định tâm thần, nhưng những suy nghĩ ấy cứ như những sợi tơ vương, càng gỡ càng rối. Lâm Phong biết, đây không phải là một sự nghi ngờ về sức mạnh của mình, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của đạo.
Đúng lúc đó, từ một lối đi nhỏ ẩn mình sau hàng trúc xanh, một bóng dáng thanh thoát, cao ráo xuất hiện. Đó là Mộc Thanh Y. Nàng không còn khoác lên mình bộ y phục giản dị của cô nương quán trà, mà là bộ đạo bào màu xanh ngọc quen thuộc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí ngút ngàn. Mái tóc đen nhánh dài mượt được búi cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, giờ đây ẩn chứa một sự kiên định và một chút căng thẳng. Nàng bước đi dứt khoát, không một chút do dự, ánh mắt nàng như một mũi tên, thẳng tắp hướng về phía Lục Trường Sinh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của nàng chỉ đủ để Tiêu Hạo quay đầu lại.
"Ồ, Mộc cô nương! Sớm vậy đã gặp mặt rồi sao?" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói đầy bất ngờ và có chút vui vẻ. Hắn khẽ huých tay Lục Trường Sinh, ý muốn nhắc nhở.
Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt đen láy khẽ nheo lại dưới ánh nắng. Hắn nhìn Mộc Thanh Y, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, ánh mắt không hề có chút kinh ngạc hay dò xét, chỉ đơn thuần là sự bình thản. "Mộc cô nương," hắn nhẹ nhàng cất tiếng, giọng điệu ôn hòa, trầm ổn, tựa như làn gió sớm. Hắn cúi đầu chào nhẹ, một cử chỉ lịch sự, không hơn không kém. Dường như, mọi sự xuất hiện, mọi cuộc gặp gỡ trong thế gian này, đối với hắn đều là lẽ tự nhiên, không đáng để ngạc nhiên hay bận tâm quá mức.
Mộc Thanh Y không đáp lời Tiêu Hạo, ánh mắt nàng vẫn khóa chặt trên người Lục Trường Sinh. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Tiếng chim hót bỗng trở nên xa xăm, tiếng nước chảy róc rách cũng dịu đi. Một sự căng thẳng nhẹ nhàng bao trùm khu vườn, tựa như một sợi tơ vô hình, thắt chặt giữa Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y. Lâm Phong, cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức, cũng từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn dò xét, đầu tiên là Mộc Thanh Y, sau đó là Lục Trường Sinh, rồi lại quay về phía Mộc Thanh Y. Hắn hiểu, cuộc nói chuyện này sẽ không đơn giản.
Mộc Thanh Y tiến thẳng đến chỗ Lục Trường Sinh, dừng lại cách hắn vài bước chân. Nàng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt phượng, có thể thấy một sự đấu tranh dữ dội, một sự thôi thúc không thể kìm nén. Nàng đã suy nghĩ rất nhiều đêm qua, về những gì mình đã chứng kiến ở An Bình Thôn, về những lời Lục Trường Sinh đã nói khi còn ở Vạn Tượng Thành, và về con đường tu hành của chính mình. Những định kiến, những lý lẽ về sức mạnh, về tốc độ mà nàng đã tin tưởng bấy lâu nay đang dần bị lung lay bởi một thứ triết lý hoàn toàn khác biệt, một thứ triết lý mà nàng chưa từng nghĩ đến. Và giờ đây, nàng cần một lời giải đáp trực tiếp, một sự minh chứng rõ ràng hơn từ chính miệng Lục Trường Sinh. Sự xuất hiện của nàng không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của một quá trình chiêm nghiệm sâu sắc, một bước ngoặt trong nhận thức của bản thân.
***
Không vòng vo, không chút khách sáo, Mộc Thanh Y trực tiếp đi vào vấn đề. Ánh mắt nàng vẫn sắc bén, nhưng trong đó không còn sự dò xét hay nghi kỵ như những lần trước, mà thay vào đó là một sự bức thiết muốn tìm hiểu, một sự chất vấn thẳng thắn, pha lẫn cả sự kinh ngạc chưa tan. "Lục Trường Sinh," nàng cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của khu vườn. "Phương pháp thanh tẩy tà khí của ngươi ở An Bình Thôn... thật sự khiến ta bất ngờ. Ta chưa từng thấy ai có thể dùng cách thức 'hòa hoãn' như vậy để hóa giải tà khí cấp độ đó, mà lại mang đến hiệu quả triệt để đến thế."
Nàng dừng lại một chút, như để Lục Trường Sinh tiếp nhận lời thừa nhận hiếm hoi này từ nàng. Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ tán đồng. Lâm Phong cũng khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không biểu lộ sự kiêu ngạo hay tự mãn, chỉ khẽ gật đầu đáp lại, như thể đó là một việc hết sức bình thường, không có gì đáng nói.
Mộc Thanh Y tiếp lời, giọng điệu chuyển sang sự nghi hoặc và có phần bức xúc: "Thế nhưng, Lục Trường Sinh, cái gọi là Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi... ta hiểu nó trọng sự bền vững, trọng đạo tâm, nhưng liệu con đường đó có thể cứu vãn thiên hạ trong thời buổi tranh đoạt này? Khi Hắc Ám Ma Tông đang trỗi dậy, tà khí lan tràn khắp nơi, Ma Uyên phong ấn suy yếu, thiên hạ cần sức mạnh, cần tốc độ để chống lại họa diệt vong. Cái 'đạo' chậm rãi của ngươi, liệu có đủ để ngăn chặn một đại họa đang đến gần? Sức mạnh mới là yếu tố quyết định, là chân lý duy nhất để tồn tại và bảo vệ những gì ta yêu quý!"
Giọng nói của nàng càng về cuối càng trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, ẩn chứa nỗi lo lắng sâu xa cho vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới. Nàng là người của Tiên Môn, gánh vác trọng trách bảo vệ chúng sinh, nên nàng thấu hiểu sâu sắc sự cấp bách của tình hình. Với nàng, sức mạnh bùng nổ, tốc độ tu luyện nhanh chóng là điều kiện tiên quyết để đối đầu với Ma Tông, để quét sạch tà khí. Những gì Lục Trường Sinh thể hiện ở An Bình Thôn tuy hiệu quả, nhưng lại quá... chậm. Quá... ôn hòa. Liệu một con đường như vậy có thể đủ để đối chọi với hàng vạn ma quân, với những ma đầu cường đại đang rục rịch thoát khỏi phong ấn?
Lục Trường Sinh lắng nghe từng lời, từng chữ của Mộc Thanh Y với vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ thường. Hắn không hề cắt lời, cũng không biểu lộ bất kỳ sự khó chịu hay phản bác nào. Đôi mắt đen láy của hắn như thấu suốt mọi điều, thấu suốt cả nỗi lo lắng và sự bức bách đang ẩn chứa trong tâm hồn nàng. Khi Mộc Thanh Y dứt lời, không gian lại chìm vào im lặng. Chỉ có tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc và hương hoa thoang thoảng trong không khí. Sự yên tĩnh đó khiến lời chất vấn của Mộc Thanh Y càng trở nên nặng nề.
Sau một khoảnh khắc trầm ngâm, Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi, nở một nụ cười bình thản, tựa như một đóa hoa sen thanh khiết nở giữa bùn lầy. Nụ cười ấy không mang ý châm biếm, cũng không phải là sự tự mãn, mà là một nụ cười đầy sự thấu hiểu và kiên định sâu sắc. "Sức mạnh là một phần, nhưng không phải tất cả, Mộc cô nương," hắn nhẹ nhàng đáp lời, giọng điệu vẫn giữ sự ôn hòa, trầm ổn. "Quả thật, trong thời buổi đại thế biến động, sức mạnh là cần thiết. Nhưng sức mạnh không phải là con đường duy nhất, càng không phải là cứu cánh cho mọi vấn đề."
Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, nhìn về phía những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong làn sương sớm, nơi linh khí cuồn cuộn tựa như một dòng sông vô tận. "Nếu chỉ chạy theo sức mạnh, chạy theo tốc độ, mà quên đi cội nguồn, quên đi bản chất của đạo, thì cái sức mạnh đó sẽ dẫn chúng ta đi về đâu? Liệu nó có thật sự bảo vệ được thiên hạ, hay chỉ là một ngọn lửa bùng lên rồi lụi tàn nhanh chóng, để lại tro tàn và sự tàn phá?" Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt chất chứa một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Mộc cô nương nói đúng, thiên hạ cần sức mạnh. Nhưng thiên hạ còn cần sự bình yên, cần sự kiến tạo, cần một con đường bền vững để đi tiếp sau khi bão tố qua đi."
Lời nói của Lục Trường Sinh không gay gắt, không tranh cãi, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến Mộc Thanh Y không khỏi suy tư. Nàng vẫn đứng đó, đôi mắt phượng chăm chú nhìn hắn, cố gắng thấu hiểu từng hàm ý trong lời nói. Những câu hỏi của nàng xuất phát từ sự lo lắng, từ trách nhiệm của một tu sĩ chính đạo. Nhưng Lục Trường Sinh lại nhìn nhận vấn đề từ một góc độ rộng lớn hơn, sâu xa hơn, vượt ra ngoài khuôn khổ của sự đối đầu trực diện.
Tiêu Hạo khẽ gãi đầu, đôi mắt láu lỉnh hơi nheo lại, cố gắng lĩnh hội những lời lẽ mang tính triết lý sâu xa của bạn mình. Hắn không phải người quá thông minh về đạo lý, nhưng hắn luôn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Lâm Phong thì im lặng, đôi mắt tuấn tú của hắn như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu những suy tư nội tâm đang diễn ra. Hắn đã từng nghĩ về điều này, về sự khác biệt giữa sức mạnh bùng nổ và sự bền vững. Lời Lục Trường Sinh càng củng cố thêm những hạt mầm nghi vấn trong lòng hắn.
"Tàn Pháp Cổ Đạo của ta không phải là phép thuật thần thông chói lọi, không phải là con đường tắt để đạt đến sức mạnh tuyệt đỉnh. Nó là một quá trình, một triết lý sống và tu hành," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói của hắn như một dòng suối mát lành, gột rửa những bụi trần trong tâm hồn người nghe. "Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và một đạo tâm vững như bàn thạch. Nó không chỉ là tu luyện linh khí, mà là tu luyện bản thân, tu luyện cái 'tâm' của người tu hành." Hắn nhấn mạnh chữ "tâm", như một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi nhất của tu hành.
Mộc Thanh Y khẽ hít một hơi sâu. Nàng cảm nhận được sự chân thành trong lời Lục Trường Sinh, và điều đó khiến nàng càng thêm bối rối. Nàng vốn là người tin vào những giá trị cụ thể, vào sức mạnh hữu hình. Nhưng Lục Trường Sinh lại đang nói về những thứ vô hình, về đạo tâm, về triết lý. Tuy nhiên, những gì hắn đã làm ở An Bình Thôn lại là minh chứng sống động nhất cho "hiệu quả" của cái "vô hình" đó. Nàng biết, nàng đang đứng trước một ngã rẽ trong nhận thức, một sự thay đổi sâu sắc trong quan điểm tu hành của chính mình.
***
Lục Trường Sinh không vội vàng, hắn cho Mộc Thanh Y thời gian để suy ngẫm, để những lời của hắn thấm vào tâm trí nàng. Hắn biết, một đạo lý sâu xa không thể được lĩnh hội chỉ trong chốc lát, mà cần có sự chiêm nghiệm và đối chiếu với thực tế. Hắn đưa tay chỉ về phía một cây cổ thụ đang sừng sững giữa vườn, thân cây to lớn, cành lá sum suê, rễ cây ăn sâu vào lòng đất, đã trải qua hàng ngàn năm phong ba bão táp.
"Mộc cô nương hãy nhìn cây cổ thụ kia," Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ổn, mang theo một chút triết lý sâu xa. "Nó đã đứng đó hàng ngàn năm, trải qua bao mùa nắng gắt, bao trận cuồng phong bão táp, sấm sét đánh ngang trời. Cành lá của nó có thể bị tổn thương, thân cây có thể bị lung lay, nhưng nó vẫn sừng sững, không hề gãy đổ." Hắn ngừng lại, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào đôi mắt phượng của Mộc Thanh Y, như muốn nàng thấu hiểu ẩn ý trong lời nói của mình.
"Lý do là gì?" Lục Trường Sinh tự hỏi rồi tự trả lời. "Không phải vì cành lá nó cứng nhất, cũng không phải vì thân cây nó cao nhất. Mà là vì gốc rễ của nó đã ăn sâu vào lòng đất, bám chặt vào từng thớ đá, hút lấy dưỡng chất từ mạch nguồn sâu thẳm. Gốc rễ không vững, cây sao vươn cao? Thân cây không vững, cành lá dù có xanh tốt đến mấy cũng sẽ gãy đổ khi bão tố ập đến. Đạo của ta cũng vậy. Nó không phải là cành lá xum xuê nhất, không phải là thân cây vươn cao nhanh nhất, mà nó là bộ rễ, là nền tảng vững chắc nhất."
Hắn khẽ quay đầu, nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng ban mai đang nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn, xua tan đi màn sương cuối cùng. "Sức mạnh bùng nổ có thể phá vỡ, có thể quét sạch mọi chướng ngại trong chớp mắt. Nhưng sau sự phá vỡ đó, ai sẽ là người kiến tạo? Ai sẽ là người hồi phục? Nếu một tu sĩ chỉ biết chạy theo sức mạnh mà quên đi đạo tâm, quên đi sự cân bằng, thì cái sức mạnh đó càng lớn, càng dễ phản phệ, càng dễ khiến bản thân lạc lối vào ma đạo. Khi đại thế hỗn loạn, điều cần nhất không phải là kẻ mạnh nhất, kẻ có thể hô mưa gọi gió, mà là kẻ vững vàng nhất, kẻ có thể đứng vững giữa phong ba bão táp mà không bị cuốn trôi, không bị lung lay bản tâm."
Lục Trường Sinh nói xong, hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tự tin sâu sắc vào con đường mà hắn đã chọn. Hắn không cố gắng thuyết phục, không cố gắng áp đặt, mà chỉ đơn thuần là chia sẻ những chiêm nghiệm của mình, những đạo lý mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy cho hắn. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và nếu tâm người có thể thấu hiểu, thì đạo lý sẽ tự khắc lan tỏa.
Mộc Thanh Y đứng bất động, từng lời Lục Trường Sinh nói như những giọt sương mai thấm vào tâm hồn nàng, gột rửa đi những định kiến đã bám rễ sâu bấy lâu. Nàng nhìn cây cổ thụ, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng từ nghi hoặc dần chuyển sang trầm ngâm, rồi sâu thẳm hơn là một sự thấu hiểu. "Kiến tạo... vững vàng..." nàng thì thầm, giọng nói gần như không nghe thấy, như một lời tự vấn, một lời chiêm nghiệm cho chính bản thân. Nàng đã quá tập trung vào "phá vỡ" tà khí, vào "tiêu diệt" ma quân, mà quên mất rằng, sau tất cả, thiên hạ còn cần được "kiến tạo" lại, cần một nền tảng vững chắc để không bị lún sâu vào sự hỗn loạn vĩnh viễn.
Lâm Phong, người vẫn giữ im lặng từ nãy đến giờ, khẽ thở dài một tiếng thật dài. "Gốc rễ..." Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Hạt mầm suy ngẫm mà Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng hắn nay đã nảy mầm thành một cây non, buộc hắn phải xem xét lại con đường tu hành của chính mình. Kiếm đạo của hắn, con đường của hắn, có thật sự vững chắc như hắn vẫn tưởng? Hay hắn cũng chỉ đang vươn cành lá mà quên mất đi bộ rễ? Hắn cảm thấy một sự dao động sâu sắc trong đạo tâm, một sự thay đổi đang âm thầm diễn ra.
Tiêu Hạo thì gãi đầu, đôi mắt láu lỉnh nhìn hết Lục Trường Sinh rồi lại nhìn Mộc Thanh Y và Lâm Phong. Tuy hắn không hoàn toàn lĩnh hội được hết chiều sâu triết lý trong lời Lục Trường Sinh, nhưng hắn cảm thấy những lời đó rất có lý, rất thuyết phục. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường của bạn mình.
Ánh nắng buổi sáng càng lúc càng rực rỡ, chiếu rọi lên ba người trẻ tuổi đang đứng giữa khu vườn, mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ. Mộc Thanh Y vẫn nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt nàng giờ đây không còn sự nghi hoặc gay gắt, mà thay vào đó là một sự tôn trọng miễn cưỡng, và một khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn. Nàng biết, con đường tu hành của mình, từ giờ phút này, sẽ không còn đi theo lối mòn cũ kỹ nữa. Phương pháp thanh tẩy từ từ của Lục Trường Sinh, không dùng sức mạnh hủy diệt, đã cho nàng thấy một chìa khóa mới để giải quyết những vấn đề tà khí lớn hơn trong tương lai, nơi sức mạnh thuần túy không thể làm được.
Lục Trường Sinh vẫn duy trì nụ cười bình thản, đôi mắt hắn trầm tư nhìn về phía xa xăm. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ là lúc để nó nảy mầm. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn lẩm bẩm trong lòng, câu nói đó như một lời thề son sắt, một kim chỉ nam cho con đường mà hắn đã chọn. Dù Ma Uyên đang suy yếu phong ấn, dù Hắc Ám Ma Tông đang âm thầm trỗi dậy, hắn vẫn sẽ kiên định với đạo của mình. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, ngược lại, nó đang bắt đầu lan tỏa, ảnh hưởng đến những người xung quanh hắn, từng chút một, bền bỉ và sâu sắc. Và có lẽ, chính sự kiên định ấy, sự khác biệt ấy, sẽ là một nhân tố bất ngờ trong cuộc đại chiến sắp tới.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.