Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 243: Hành Trình Thanh Tẩy: Đạo Tâm Bất Động Giữa Tà Khí

Ánh hoàng hôn buông dần, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính của Vạn Tượng Thành, nhưng trong quán trà nhỏ ven đường, dư âm của cuộc đối thoại vẫn còn đọng lại. Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh thưởng trà, đôi mắt đen láy nhìn ra dòng người tấp nập, như thể đang chiêm nghiệm về vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và bản tâm bất biến giữa đại thế biến thiên. Mộc Thanh Y, dưới vỏ bọc cô nương quán trà, đã cúi đầu cảm tạ và rời đi, mang theo những suy tư phức tạp, gieo mầm cho một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức của nàng. Không ai hay biết, hạt giống ấy đã bắt đầu nảy nở.

Khi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp các con phố, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Lâm Phong cũng rời khỏi quán trà. Ba người không vội vã, bước chân chậm rãi giữa dòng người thưa dần. Tiêu Hạo vẫn còn hào hứng, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát, như muốn thu nạp mọi điều mới lạ vào trong tâm trí mình.

"Vạn Tượng Thành quả nhiên là nơi rồng cuộn hổ ngồi, trăm nghìn kỳ nhân dị sĩ tề tựu," Tiêu Hạo vừa đi vừa lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự phấn khích. "Nhưng cũng ồn ào quá. Lão Lục, huynh không thấy vậy sao? Lúc nãy huynh nói 'đạo lý mạnh hơn vạn quân', nghe thì có vẻ cao siêu, nhưng thật sự có thể dùng đạo lý để dẹp loạn Ma Tông sao? Dù gì, mạnh vẫn hơn yếu chứ?" Hắn thắc mắc, cái đầu tròn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng vẫn còn đầy những nghi vấn về những chân lý mà hắn cho là hiển nhiên đã bị Lục Trường Sinh khẽ chạm vào.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, không đáp lời trực tiếp câu hỏi của Tiêu Hạo mà chỉ thản nhiên nhìn về phía cổng thành đang dần hiện ra trong ánh chiều tà. "Mỗi người có một cái nhìn về 'mạnh' và 'yếu' khác nhau. Có kẻ cho rằng lực lượng là tất cả, có kẻ lại cho rằng trí tuệ mới là chân giá trị. Nhưng cuối cùng, tất cả đều quy về một chữ 'đạo'. Đạo không chia mạnh yếu, chỉ chia đúng sai, thuận nghịch." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, trầm ấm, như một dòng suối mát róc rách giữa sa mạc.

Lâm Phong, người nãy giờ vẫn im lặng, khí chất phóng khoáng thường ngày bị thay thế bằng vẻ trầm tư. Đôi mắt tuấn tú của hắn ẩn chứa một sự hỗn loạn nội tâm. Hắn vốn dĩ là một thiên tài kiếm đạo, luôn tin vào sự sắc bén, tốc độ và sức mạnh tuyệt đối của kiếm chiêu. Đối với hắn, tu hành là phải nhanh, phải mạnh, phải vượt qua tất thảy. Nhưng những lời Lục Trường Sinh nói, đặc biệt là cách hắn giải quyết tranh chấp ở Linh Khí Phường, đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi hoặc.

"Phương pháp của Lục huynh tại Linh Khí Phường... ta vẫn còn suy nghĩ," Lâm Phong chậm rãi lên tiếng, giọng nói có phần nặng nề hơn bình thường. "Liệu 'chậm' có thực sự tốt hơn 'nhanh' trong mọi việc? Trong thế giới tu hành này, nơi hiểm nguy rình rập, tài nguyên khan hiếm, liệu sự chậm rãi có phải là một sự xa xỉ không?" Hắn nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an cho những hoài nghi đang nhen nhóm trong lòng.

Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào Lâm Phong, như thể nhìn thấu những đấu tranh trong tâm trí hắn. Hắn không vội vàng phản bác, mà chỉ khẽ gật đầu, môi mấp máy. "Nhanh hay chậm không quan trọng bằng sự phù hợp. Giống như nước chảy, có lúc xiết, có lúc êm đềm, nhưng đích đến vẫn là biển cả." Hắn dừng lại, ánh mắt dõi về phía chân trời, nơi những đám mây ngũ sắc đang tan dần. "Nếu chỉ chạy theo tốc độ, e rằng sẽ bỏ lỡ những cảnh sắc ven đường, những bài học ẩn chứa trong từng hạt cát, từng ngọn cỏ. Mà đôi khi, chính những điều nhỏ bé ấy lại là nền tảng vững chắc cho cả một con đường dài."

Những lời nói của Lục Trường Sinh không phải là một giáo điều, mà là một gợi mở, một cách nhìn khác về vạn vật. Lâm Phong khẽ cau mày, không phải vì không đồng ý, mà vì hắn cảm thấy những gì mình từng tin tưởng đang dần bị lung lay. Hắn luôn tự hào về tốc độ tu luyện, về sự thấu hiểu kiếm đạo nhanh chóng của mình. Nhưng Lục Trường Sinh lại cho hắn thấy một con đường khác, một con đường không chú trọng đến tốc độ, mà chú trọng đến sự kiên định, sự thấu hiểu và sự hài hòa. "Thích hợp sao..." Lâm Phong lẩm bẩm, trong đầu không ngừng phân tích, so sánh. Sự tự tin của hắn vào con đường "tốc độ" của mình bắt đầu có sự hoài nghi, một hạt mầm suy ngẫm đã được gieo xuống, không ngừng lớn dần.

Tiêu Hạo, mặc dù không hiểu hết những triết lý sâu xa đó, nhưng hắn vẫn cảm thấy có điều gì đó rất đúng đắn trong lời Lục Trường Sinh. Hắn không nghĩ nhiều, chỉ tin tưởng vào "lão Lục" của mình, người luôn có những cách nhìn độc đáo và hiệu quả. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, lão Lục? Vạn Tượng Thành này còn nhiều điều thú vị lắm đó!" Hắn hỏi, cố gắng kéo không khí trở lại sự vui vẻ.

"Đạo lớn thì tùy duyên, đạo nhỏ thì tùy tâm," Lục Trường Sinh đáp, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm. "Chúng ta cứ đi, đến đâu hay đến đó." Hắn không có một mục tiêu cụ thể nào ngoài việc tiếp tục hành trình tu hành của mình, chiêm nghiệm vạn vật và vững vàng đạo tâm.

Trong lúc đó, cách đó không xa, ẩn mình trong bóng tối của những rặng cây cổ thụ ven đường, Mộc Thanh Y vẫn lặng lẽ theo dõi ba người. Nàng không còn cải trang, mà đã trở lại với bộ đạo bào xanh ngọc của mình, mái tóc đen nhánh buông xõa dưới ánh trăng mờ ảo. Đôi mắt phượng của nàng sáng quắc, không rời khỏi bóng dáng Lục Trường Sinh.

Nàng đã nghe hết những lời đối thoại của họ. Mỗi câu nói của Lục Trường Sinh, dù ngắn gọn, súc tích, lại như một tiếng chuông vang vọng trong tâm hồn nàng. Nàng thán phục sự điềm tĩnh và thấu đáo của hắn, đặc biệt là cách hắn trả lời câu hỏi của Lâm Phong. "Nhanh hay chậm không quan trọng bằng sự phù hợp..." Câu nói ấy như một tia sáng, thắp lên trong nàng những suy nghĩ mới mẻ. Nàng từng là một thiên tài kiếm đạo, luôn theo đuổi sự hoàn hảo, sự tinh tấn nhanh chóng. Nàng luôn tin rằng chỉ có tốc độ và sức mạnh mới có thể mang lại sự an toàn và quyền lực. Nhưng Lục Trường Sinh lại cho nàng thấy một con đường khác, một con đường không chạy theo những thứ phù phiếm bên ngoài, mà đi sâu vào bản chất, vào sự hài hòa và bền vững.

Sự vô tư của Lục Trường Sinh càng khiến Mộc Thanh Y bối rối. Hắn không hề mảy may nghi ngờ về thân phận của "cô nương quán trà" trước đó, cũng không hề tỏ ra kiêu ngạo hay phô trương sau khi nói ra những lời triết lý sâu sắc. Hắn đơn giản chỉ là Lục Trường Sinh, một tu sĩ bình thường, kiên định trên con đường của riêng mình. Sự khác biệt này, giữa hắn và những tu sĩ thiên tài khác mà nàng từng gặp, thật sự quá lớn.

"Lục Trường Sinh... ngươi rốt cuộc là người thế nào?" Nàng thì thầm, giọng nói khẽ như tiếng gió. Nàng biết, cuộc thăm dò của nàng mới chỉ là khởi đầu. Để thực sự hiểu được cái "đạo" của hắn, nàng cần phải quan sát hắn trong nhiều tình huống khác nhau, trong những thử thách thật sự. Nàng quyết định sẽ tiếp tục theo dõi, không phải vì muốn tìm ra điểm yếu, mà vì nàng cảm thấy, con đường của Lục Trường Sinh, dù khác biệt, lại ẩn chứa một chân lý mà nàng chưa từng chạm tới. Hạt giống tò mò đã thành cây, và giờ đây, nó đang đâm rễ sâu vào lòng nàng, hứa hẹn một sự chuyển hóa lớn lao trong tương lai. Nàng khẽ ẩn mình vào sâu hơn trong màn đêm, để lại ba bóng người dần khuất dạng trên con đường dẫn ra khỏi Vạn Tượng Thành.

***

Sáng hôm sau, ba người Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình của mình. Rời xa sự ồn ào, náo nhiệt của Vạn Tượng Thành, con đường mòn dần trở nên tĩnh lặng, được bao bọc bởi những hàng cây xanh mướt và những ngọn đồi thoai thoải. Âm thanh của tiếng người qua lại đã bị thay thế bằng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng rả rích. Bầu không khí trở nên trong lành, mang theo mùi đất ẩm, cây cỏ dại và đôi khi là hương hoa rừng thoang thoảng. Mặt trời đã lên cao, nhưng ánh nắng vẫn còn dịu nhẹ, xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất.

Tiêu Hạo vẫn không ngừng nói, kể lại những câu chuyện về các cửa hàng linh khí kỳ lạ mà hắn đã thấy trong Vạn Tượng Thành, hay những món ăn đặc sản mà hắn chưa kịp nếm thử. "Lão Lục, huynh không thấy tiếc sao? Trong thành còn bao nhiêu món ngon, bao nhiêu thứ hay ho mà chúng ta chưa kịp khám phá!" Hắn than thở, nhưng bước chân vẫn theo sát Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Vạn vật đều có linh, vạn vật đều có đạo. Đồ ăn thức uống cũng vậy, có duyên sẽ gặp, không duyên thì thôi. Vả lại, thế gian rộng lớn, cần gì phải lưu luyến mãi một chỗ?" Giọng hắn bình thản, như thể mọi sự đều nằm trong dự liệu.

Lâm Phong, lúc này đã bớt trầm tư hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn lộ vẻ suy tư. Hắn vẫn đang cố gắng dung hòa những gì Lục Trường Sinh đã nói với triết lý tu hành của mình. "Mỗi người một đạo, mỗi người một lựa chọn," hắn lẩm bẩm. "Nhưng đạo của Lục huynh, quả thật là khác biệt. Không tranh giành, không vội vã, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cố."

"Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm," Tiêu Hạo chen vào, nhắc lại một cụm từ mà hắn nghe được từ một vị tiền bối nào đó. "Đó mới là đạo của Lục Trường Sinh!" Hắn vỗ vai Lục Trường Sinh, tỏ vẻ tự hào.

Lục Trường Sinh chỉ cười nhẹ, không nói thêm. Hắn cứ thế bước đi, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước chân vững chãi như hòa vào với đất trời. Chiếc đạo bào vải thô màu xám của hắn phất phơ trong gió, tạo nên một hình ảnh bình dị nhưng lại đầy khí chất.

Chợt, khi họ rẽ qua một khúc quanh, không khí xung quanh đột ngột thay đổi. Mùi hương cây cỏ bị thay thế bởi một mùi tanh tưởi, ẩm mốc, tựa như mùi rác rưởi mục nát trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét. Bầu trời vốn đang nắng dịu bỗng trở nên âm u, những đám mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, che khuất ánh mặt trời, tạo ra một cảm giác u ám, nặng nề. Xa xa, một lớp sương mù màu xám đục lượn lờ giữa những hàng cây, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, ma mị.

"Tà khí!" Tiêu Hạo thốt lên, đôi mắt láu lỉnh giờ đây mở to vì kinh ngạc. "Không ngờ lại lan đến tận đây, gần Vạn Tượng Thành như vậy!" Hắn lập tức vận chuyển linh lực, chuẩn bị ứng phó.

Lâm Phong cũng nhíu mày, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung động như cảm nhận được sự bất thường. "Tà khí này tuy không quá dày đặc, nhưng lại rất âm u, dai dẳng. Có lẽ là dư nghiệt của Hắc Ám Ma Tông, bắt đầu bành trướng hoạt động." Hắn nói, ánh mắt sắc bén quét qua những thân cây đang dần chuyển sang màu xám xịt, những chiếc lá khô héo rụng lả tả dù không phải mùa thu. "Để ta ra tay, dùng kiếm ý hóa giải nhanh chóng. Không thể để nó lan rộng hơn nữa." Hắn nói, đã chuẩn bị rút kiếm. Với hắn, tà khí là thứ phải diệt trừ tận gốc bằng sức mạnh tuyệt đối.

Lục Trường Sinh không vội vàng hành động. Hắn dừng lại, đôi mắt đen láy nheo lại, quan sát kỹ lưỡng vùng đất đang bị tà khí xâm nhiễm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mục ruỗng, sự suy yếu của linh khí trong không khí. "Không vội," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng điềm tĩnh đến lạ lùng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự xuất hiện của tà khí. "Tà khí này đã ăn sâu vào thổ địa và tâm trí con người. Cường công sẽ làm tổn thương căn nguyên, thậm chí gây phản phệ."

Hắn bước lên phía trước, bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chãi, tiến vào vùng sương mù xám đục. Tiêu Hạo và Lâm Phong vội vàng theo sau, đầy vẻ khó hiểu. "Tà khí này có vẻ không quá mạnh, nhưng nó lại mang theo một sự ăn mòn từ từ," Lục Trường Sinh tiếp tục phân tích, ánh mắt quét qua một gốc cây cổ thụ đang khô héo dần, từng chút một mất đi sự sống. "Nó không chỉ làm suy yếu vật chất, mà còn len lỏi vào ý chí, làm suy nhược tinh thần. Dùng sức mạnh thuần túy để đánh tan nó chỉ là trị ngọn, không trị được gốc. Hơn nữa, nó sẽ để lại những vết sẹo không thể hàn gắn trên mảnh đất này."

Khi họ đi sâu hơn, một khung cảnh tiêu điều dần hiện ra. Đó là một ngôi làng nhỏ, An Bình Thôn. Những ngôi nhà tranh vách đất đơn sơ, mái ngói cũ kỹ, thường ngày hẳn sẽ tràn ngập tiếng cười nói và khói bếp ấm cúng. Nhưng giờ đây, toàn bộ ngôi làng chìm trong một sự tĩnh mịch đáng sợ. Ruộng đồng bao quanh cây cối héo úa, chuyển sang màu xám xịt. Những con vật nuôi như gà, chó nằm thoi thóp, cơ thể gầy guộc, đôi mắt vô hồn. Tiếng gà gáy, chó sủa, tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng nước chảy róc rách – tất cả đều đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng ho khan yếu ớt từ trong những căn nhà.

Người dân trong làng, những người phàm nhân chất phác, cũng bị ảnh hưởng. Họ gầy gò, xanh xao, đôi mắt trũng sâu, ánh lên vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Tà khí không quá mạnh để ngay lập tức đoạt mạng họ, nhưng nó lại âm thầm rút cạn sinh lực, làm họ suy yếu dần, mắc phải những căn bệnh kỳ lạ mà các thầy lang phàm tục không thể chữa trị.

Một bà lão gầy gò, tóc bạc phơ, đang ngồi tựa vào vách nhà, ho khan liên tục, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía xa. Khi thấy ba người lạ mặt bước vào, bà không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ khẽ rùng mình trước làn gió lạnh mang theo mùi tà khí. Những người dân khác cũng nhìn họ với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa dò xét, vừa le lói một tia hy vọng mong manh.

"Thật là thảm khốc..." Tiêu Hạo lẩm bẩm, nụ cười trên môi đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm trọng. "Tà khí này... nó đang ăn mòn sự sống."

Lâm Phong nắm chặt chuôi kiếm, gương mặt tuấn tú giờ đây đầy vẻ căm phẫn. "Hắc Ám Ma Tông thật đáng ghét! Lợi dụng sự yếu đuối của phàm nhân để gieo rắc tai ương!" Hắn đã sẵn sàng lao vào, dùng kiếm ý của mình để thanh tẩy vùng đất này.

Nhưng Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh. Hắn không hề tỏ ra tức giận hay sốt ruột. Đôi mắt trầm tư của hắn quét qua từng gương mặt người dân, từng cành cây héo úa, từng vũng nước đục ngầu, như thể đang thấu hiểu nỗi đau và sự mục ruỗng đang diễn ra. "Tà khí đã thấm vào từng thớ đất, từng hơi thở. Dùng kiếm ý mạnh mẽ có thể xua tan nó tức thì, nhưng cũng như dùng lửa đốt cỏ, gốc rễ vẫn còn, và đất đai sẽ trở nên cằn cỗi, khó mà hồi phục như xưa." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng lại mang một sự kiên định không thể lay chuyển.

Xa xa, ẩn mình sau một gốc cây đa cổ thụ khổng lồ, Mộc Thanh Y chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nàng đã theo sát nhóm Lục Trường Sinh từ khi họ rời Vạn Tượng Thành. Khi tà khí bắt đầu xuất hiện, nàng cũng cảm nhận được sự bất thường và cảnh giác. Nàng cũng đã chuẩn bị tinh thần để ra tay, vì với nàng, sự xuất hiện của tà khí là một mối đe dọa cần được trấn áp ngay lập tức bằng mọi giá.

Nhưng nàng lại chứng kiến một cảnh tượng khác. Lục Trường Sinh không hề vội vã, không hề dùng sức mạnh trấn áp. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, phân tích, và rồi đưa ra một nhận định hoàn toàn khác biệt. Nàng thấy sự điềm tĩnh của hắn giữa cảnh tiêu điều, sự thấu hiểu của hắn đối với từng ngọn cây, từng người dân. Đôi mắt phượng của Mộc Thanh Y mở to, nàng nín thở theo dõi, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc sâu sắc. Cái "đạo" của Lục Trường Sinh, dường như, không chỉ là lời nói, mà còn là hành động, một cách tiếp cận hoàn toàn khác biệt với mọi tu sĩ mà nàng từng biết. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn xem, Lục Trường Sinh sẽ làm gì để giải quyết mối họa tà khí này.

***

Lục Trường Sinh không vội vàng, hắn không xuất ra pháp lực hùng hậu như Lâm Phong mong đợi, cũng không dùng bất kỳ thần thông trấn áp tà khí nào. Thay vào đó, hắn nhẹ nhàng bước đến trung tâm làng, nơi có một cái giếng cạn và một mảnh đất trống. Hắn ngồi xếp bằng xuống, nhắm mắt lại, dáng vẻ bình thản như đang nhập định. Chiếc đạo bào vải thô màu xám của hắn hòa vào màu đất, tạo nên một hình ảnh tĩnh lặng đến lạ lùng giữa khung cảnh tiêu điều.

Tiêu Hạo và Lâm Phong đứng cạnh, ban đầu đầy vẻ khó hiểu. "Lão Lục đang làm gì vậy?" Tiêu Hạo thì thầm, có chút sốt ruột. "Không phải là muốn ngồi thiền để thanh tẩy tà khí sao? Kiểu này thì đến bao giờ mới xong?" Hắn vốn quen với những phương pháp thần thông nhanh chóng, mạnh mẽ, nên cách làm của Lục Trường Sinh khiến hắn cảm thấy quá chậm chạp.

Lâm Phong cũng nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc. Hắn đã sẵn sàng rút kiếm, nhưng Lục Trường Sinh không cho hắn cơ hội. Hắn cảm thấy mình nên dùng kiếm ý của mình, một chiêu kiếm thôi cũng đủ để xua tan lớp tà khí mỏng manh này, nhanh chóng trả lại bình yên cho ngôi làng. "Kiếm đạo của ta chú trọng tốc độ, sức mạnh," hắn thầm nghĩ. "Nhưng 'đạo' của hắn lại là sự kiên nhẫn, sự dung hòa... Liệu có hiệu quả không?" Sự hoài nghi trỗi dậy trong lòng hắn, nhưng hắn vẫn giữ im lặng, kiên nhẫn chờ đợi.

Lục Trường Sinh không hề để ý đến những suy nghĩ của họ. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Từ sâu trong đan điền của hắn, một luồng linh khí dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa. Nó không cuồn cuộn như sóng lớn, không rực rỡ như ánh sáng chói lòa, mà nhẹ nhàng như hơi thở, len lỏi vào từng tế bào của cơ thể hắn, rồi từ từ thoát ra bên ngoài.

Luồng linh khí này không đối kháng trực tiếp với tà khí. Nó không tấn công, không hủy diệt. Thay vào đó, nó như một dòng suối trong mát, từ từ thẩm thấu vào lòng đất, vào không khí, vào từng ngọn cây héo úa. Nó dẫn dắt linh khí tự nhiên yếu ớt còn sót lại của vùng đất, khơi gợi chúng thức tỉnh, tập hợp lại. Linh khí dịu nhẹ của Lục Trường Sinh bao bọc lấy những phân tử tà khí, không phải để tiêu diệt, mà để "hòa tan," để "thanh tẩy" chúng, biến chúng trở lại thành những nguyên tố vô hại, hoặc thậm chí là dưỡng chất cho đất đai.

Đồng thời, Lục Trường Sinh khẽ mở môi, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không khí tĩnh mịch. Hắn không nói những lời cao siêu, mà chỉ là những lời lẽ bình dị, an ủi, như một người trưởng lão đang trò chuyện với con cháu. Hắn kể về sự tuần hoàn của vạn vật, về sự sinh diệt của linh khí, về sự kiên cường của con người trước tai ương. "Tà khí như cỏ dại," hắn nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng khắp thôn. "Nhổ bỏ tận gốc cần thời gian, vội vàng chỉ khiến nó mọc lại mạnh hơn. Dẫn dắt linh khí như dẫn nước vào ruộng khô, cần kiên nhẫn để đất thấm đẫm."

Hắn khuyên người dân hãy giữ vững niềm tin, trấn định tâm thần, và tin tưởng vào sự hồi sinh của đất trời. Những lời nói của hắn, kết hợp với luồng linh khí dịu nhẹ đang lan tỏa, có một sức mạnh an ủi kỳ lạ. Những người dân đang ho khan dần dần dịu lại, ánh mắt họ từ từ thoát khỏi vẻ đờ đẫn, nhìn về phía Lục Trường Sinh với một niềm hy vọng mong manh.

Quá trình diễn ra chậm rãi, không có bất kỳ hiệu ứng chói lóa nào. Nhưng hiệu quả của nó lại vô cùng rõ rệt. Dưới ánh hoàng hôn dịu nhẹ đang bắt đầu buông xuống, lớp sương mù xám đục từ từ tan biến, như những đám mây mỏng manh bị gió thổi tan. Những chiếc lá cây héo úa, xám xịt, bắt đầu xuất hiện những chấm xanh li ti, rồi dần dần xanh trở lại. Mùi tanh tưởi của tà khí dần tan biến, thay vào đó là mùi đất ẩm, cây cỏ dại và một chút hương thơm của sự sống đang hồi sinh. Những con vật nuôi thoi thóp khẽ động đậy, rồi cố gắng đứng dậy.

Tiêu Hạo há hốc mồm kinh ngạc. Hắn đã chứng kiến nhiều phương pháp thanh tẩy tà khí của các tông môn lớn, nhưng chưa bao giờ thấy một cách nào lại "bình thường" mà lại "hiệu quả" đến thế. "Lão Lục, phương pháp này... đúng là khác thường. Nhưng hiệu quả thật!" Hắn thốt lên, đôi mắt láu lỉnh giờ đây tràn đầy sự ngưỡng mộ và thán phục.

Lâm Phong đứng bất động, thanh kiếm bên hông đã không còn rung động. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, nhìn những thay đổi kỳ diệu đang diễn ra xung quanh, trong lòng dâng lên những con sóng dữ dội. "Kiếm đạo của ta chú trọng tốc độ, sức mạnh," hắn lẩm bẩm trong nội tâm, đôi mắt tuấn tú ẩn chứa một sự đấu tranh dữ dội. "Nhưng 'đạo' của hắn lại là sự kiên nhẫn, sự dung hòa... Thật khó tin nhưng lại mang đến bình yên thực sự. Ta đã quá cố chấp vào sức mạnh thuần túy mà quên mất rằng, đôi khi, sự mềm dẻo, sự thấu hiểu mới là chìa khóa." Hạt mầm suy ngẫm mà Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng hắn nay đã nảy mầm thành một cây non, buộc hắn phải xem xét lại con đường tu hành của chính mình.

Người dân trong làng, từ những ánh mắt sợ hãi ban đầu, giờ đây đã chuyển sang niềm vui mừng khôn xiết. Họ nhìn thấy sự sống đang quay trở lại với ngôi làng của mình, nhìn thấy vị tu sĩ trẻ tuổi đang ngồi đó, mang đến sự bình yên. Họ quỳ xuống, cúi lạy Lục Trường Sinh, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt gầy gò.

Xuyên qua những tán lá xanh non đang hồi sinh, ánh hoàng hôn dịu nhẹ rải những tia nắng cuối cùng lên Lục Trường Sinh, khiến bóng dáng hắn trở nên cao lớn và uy nghiêm lạ thường. Hắn vẫn điềm tĩnh, đôi mắt đen láy nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đã tan biến, bầu trời quang mây tạnh, báo hiệu một khởi đầu mới.

Cách đó không xa, Mộc Thanh Y, người đã nín thở theo dõi toàn bộ quá trình, đôi mắt phượng của nàng sáng rực. Những gì nàng chứng kiến đã vượt xa mọi dự đoán, vượt xa mọi định nghĩa về tu hành mà nàng từng biết. Nàng từng tin rằng trong thế giới tu hành, cường giả vi tôn, sức mạnh là chân lý duy nhất. Nhưng Lục Trường Sinh lại chỉ ra một chân lý khác, một chân lý nằm sâu trong bản tâm, trong sự thấu hiểu và dung hòa. Cái "đạo" của hắn không phải là chinh phục, mà là kiến tạo, không phải là phá vỡ, mà là hàn gắn.

Nàng đã thấy hắn không dùng bất kỳ thần thông chói lọi nào, không phô trương sức mạnh. Hắn chỉ đơn giản là hòa mình vào thiên nhiên, dẫn dắt linh khí, và dùng đạo lý để thanh tẩy, để chữa lành. Đây mới là đạo chân chính. Không phải là hủy diệt, mà là tái sinh. Lục Trường Sinh... ngươi rốt cuộc là người thế nào? Câu hỏi này lại vang vọng trong tâm trí nàng, nhưng lần này, nó không còn là sự tò mò thuần túy, mà là một sự tôn trọng sâu sắc, một sự thấu hiểu được đánh đổi bằng sự sụp đổ của những định kiến cũ.

Mộc Thanh Y không ở lại. Nàng khẽ quay người, nhẹ nhàng rời đi trong im lặng, không để lại dấu vết. Nhưng trong lòng nàng, những con sóng tư tưởng đang cuộn trào dữ dội. Nàng biết, con đường tu hành của mình, từ giờ phút này, sẽ không còn đi theo lối mòn cũ kỹ nữa. Phương pháp thanh tẩy từ từ của Lục Trường Sinh, không dùng sức mạnh hủy diệt, đã cho nàng thấy một chìa khóa mới để giải quyết những vấn đề tà khí lớn hơn trong tương lai, nơi sức mạnh thuần túy không thể làm được. Sự thay đổi trong nhận thức của nàng về Lục Trường Sinh sẽ là tiền đề cho một mối quan hệ hợp tác chính thức và sâu sắc hơn giữa họ trong các sự kiện sắp tới, đặc biệt là khi đối mặt với mối đe dọa tà đạo đang ngày càng bành trướng.

Lục Trường Sinh vẫn duy trì trạng thái nhập định một lúc lâu nữa, cho đến khi bầu trời đêm bao phủ hoàn toàn, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên cao. Khi hắn mở mắt, cả An Bình Thôn đã chìm vào sự bình yên trở lại. Tiếng cười nói yếu ớt đã bắt đầu vang lên từ những căn nhà, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa mừng rỡ. Cuộc sống đã bắt đầu hồi sinh. Lục Trường Sinh khẽ đứng dậy, phủi bụi trên đạo bào. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn lẩm bẩm, ánh mắt trầm tư nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà hắn biết, mối đe dọa của Hắc Ám Ma Tông vẫn đang âm thầm trỗi dậy, và Ma Uyên đang dần suy yếu phong ấn. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Ngược lại, nó chỉ mới bắt đầu lan tỏa, ảnh hưởng đến những người xung quanh hắn, từng chút một, bền bỉ và sâu sắc.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free