Cửu thiên linh giới - Chương 242: Vạn Tượng Thành: Vỏ Bọc Thăm Dò, Đạo Tâm Lặng Thầm
Trong một căn phòng yên tĩnh tại gia tộc biệt viện, nơi Mộc Thanh Y tạm trú, không khí buổi sáng sớm còn vương vấn chút hơi sương lạnh lẽo, nhưng đã được xua tan bởi những tia nắng vàng óng ả xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo. Kiến trúc nơi đây vừa mang nét cổ điển, uy nghiêm của một thế gia tu hành, lại vừa phảng phất sự thanh lịch, tao nhã với những mái ngói cong vút, những bức tường đá xanh rêu phong và những họa tiết mây bay rồng lượn được khắc chạm tỉ mỉ. Bên ngoài, sân vườn rộng lớn ngập tràn sắc hoa, hương thơm dịu nhẹ của ngọc lan, dạ lý hương hòa quyện cùng mùi trầm hương thoang thoảng từ trong phòng, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, tĩnh mịch. Tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ lá, tiếng chim hót líu lo đâu đó và tiếng nước chảy róc rách từ hồ đá nhân tạo càng làm tăng thêm vẻ yên bình, xa lánh sự ồn ào của thế tục. Linh khí nơi đây cũng tương đối dồi dào, được dẫn mạch từ sâu trong lòng đất, tụ hội về, khiến cho mỗi hơi thở đều mang theo sự tươi mới, thanh khiết.
Mộc Thanh Y ngồi trước bàn trang điểm bằng gỗ lim quý hiếm, mặt gương cổ kính phản chiếu dung nhan tuyệt mỹ của nàng. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, giờ đây ẩn chứa một tia suy tư phức tạp. Nàng khẽ đưa tay lướt trên mái tóc đen nhánh dài mượt, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của nó. Kế hoạch đã định, nàng không muốn dùng thân phận chân thật của mình để tiếp cận Lục Trường Sinh. Một thiên tài kiếm đạo lừng lẫy của Tiên Môn, với danh vọng và địa vị cao quý, sẽ khó lòng khiến Lục Trường Sinh – một người luôn tránh xa mọi sự chú ý – bộc lộ bản chất thật của mình. Nàng muốn một sự tiếp cận vô tư, không bị ràng buộc bởi danh tiếng hay môn phái, để có thể thăm dò tận cùng đạo tâm của hắn.
Nàng nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói tại Di Tích Thần Điện, về việc tu hành không ngừng tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, về sự điềm nhiên đối mặt với hung hiểm. Rồi lại là cảnh tượng ngày hôm qua tại Linh Khí Phường, nơi hắn dùng đạo lý để hóa giải mâu thuẫn, không dùng chút sức mạnh tu vi nào. Cái cách hắn nói chuyện, cái nhìn điềm tĩnh, và sự vô tư khi rời đi sau khi giúp đỡ người khác mà không đòi hỏi bất kỳ sự báo đáp nào… tất cả đều khắc sâu vào tâm trí nàng, như một bức tranh thủy mặc dần dần hiện rõ những đường nét độc đáo.
"Lục Trường Sinh, rốt cuộc ngươi là loại người gì? Đạo của ngươi... có thật sự khác biệt đến vậy?" Mộc Thanh Y khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như hơi thở, chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy. Sự khác biệt của hắn đã khiến nàng từ chỗ nghi ngờ, tò mò, nay chuyển sang một sự thán phục khó tả và một khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn. Nàng từng tin rằng sức mạnh là yếu tố cốt lõi của tu hành, là con đường duy nhất để bảo vệ đạo thống, để đối phó với đại thế đang biến động. Nhưng Lục Trường Sinh lại chỉ cho nàng thấy một khả năng khác, một con đường mà đạo lý, sự thấu hiểu, và bản tâm kiên định lại có sức mạnh không kém gì vạn đạo thần thông.
Nàng khẽ thở dài, rồi lấy ra một viên đan dược nhỏ màu xanh ngọc từ túi trữ vật. Đây là Dịch Dung Đan do một tiền bối luyện chế, có thể tạm thời thay đổi dung mạo và khí chất của người dùng mà không để lại bất kỳ dấu vết nào, ngay cả những cường giả tu vi cao thâm cũng khó lòng nhận ra. Nàng nuốt viên đan, một luồng hơi ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, những đường nét trên khuôn mặt nàng bắt đầu mềm mại hơn, đôi mắt phượng sắc sảo dần trở nên dịu dàng, và khí chất tiên tử thoắt ẩn thoắt hiện cũng dần biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp thanh thuần, gần gũi, như một cô gái thôn dã vừa bước chân vào thành thị. Mái tóc đen nhánh vẫn giữ nguyên, nhưng nàng khéo léo búi thấp gọn gàng, rồi chọn một bộ áo dài màu xanh nhạt bằng vải lụa bình thường, không có hoa văn cầu kỳ, chỉ điểm xuyết vài chi tiết đơn giản ở cổ tay và vạt áo. Thanh kiếm cổ bên hông cũng được nàng cất vào túi trữ vật, thay vào đó là một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ mun đơn giản.
Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng xoay người trước gương. Hình ảnh phản chiếu là một cô nương xinh đẹp, thanh tú, nhưng không còn là Mộc Thanh Y – thiên tài kiếm đạo lừng lẫy – mà là một người con gái bình thường, với vẻ ngoài dễ mến, hiền lành. Ngay cả linh khí dao động quanh thân nàng cũng được Dịch Dung Đan che lấp, chỉ còn lại một chút hơi thở của người tu sĩ cấp thấp, không quá nổi bật giữa dòng người tấp nập. Nàng gật đầu hài lòng. Vỏ bọc này đủ để nàng tiếp cận Lục Trường Sinh mà không gây ra bất kỳ sự chú ý không đáng có nào. Có lẽ, việc "nhập thế" dưới một thân phận khác sẽ giúp nàng hiểu rõ hơn về thế giới phàm trần, và quan trọng hơn, về con đường "nhập thế" mà Lục Trường Sinh đang đi. Nàng tin rằng, để thực sự hiểu một người, đôi khi không phải là đối diện trực tiếp, mà là hòa mình vào không gian của họ, quan sát từ một góc nhìn khác, một góc nhìn mà chỉ kẻ vô danh mới có thể có được.
***
Buổi trưa tại Vạn Tượng Thành, ánh nắng đã trở nên chói chang hơn, nhưng những làn gió nhẹ vẫn mang theo chút mát mẻ, xua đi sự oi bức. Con phố lớn của Vạn Tượng Thành vẫn nhộn nhịp như thường lệ, thậm chí còn đông đúc hơn khi các thương nhân, tu sĩ từ khắp nơi đổ về. Kiến trúc nơi đây là một sự pha trộn độc đáo, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa gặp gỡ. Những tòa nhà bằng gỗ lim, đá xanh, gạch đỏ san sát nhau, với đủ loại phong cách từ cổ kính, trang nghiêm đến hiện đại, phóng khoáng. Chợ trời rộng lớn trải dài, những lều quán dựng lên san sát, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo, linh dược, pháp khí. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, xen lẫn tiếng nhạc cụ từ các quán rượu vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống.
Mùi hương nơi đây cũng vô cùng phong phú, từ mùi thức ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược tươi mát đến mùi kim loại của vũ khí, mùi vải vóc mới và cả mùi bụi bặm của đường phố. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh động, đầy màu sắc và âm thanh của một trung tâm giao thương sầm uất bậc nhất Cửu Thiên Linh Giới. Linh khí nơi đây không quá dồi dào như các đại tông môn hay phúc địa, nhưng cũng không hề thiếu thốn, đủ để các tu sĩ cấp thấp và trung bình cảm thấy thoải mái, do sự ra vào liên tục của vô số tu sĩ mang theo linh khí từ khắp nơi.
Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Lâm Phong tiếp tục hành trình khám phá Vạn Tượng Thành sau khi rời khỏi Linh Khí Phường. Bộ ba vẫn thu hút không ít ánh nhìn tò mò, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, không hề bận tâm. Đôi mắt hắn vẫn quan sát mọi thứ xung quanh với vẻ chiêm nghiệm sâu sắc, như thể đang tìm kiếm một đạo lý ẩn chứa trong từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống. Sau một hồi dạo bước, cảm thấy hơi mỏi mệt, Tiêu Hạo đề nghị: "Trường Sinh huynh, Lâm huynh, chúng ta ghé vào quán trà kia nghỉ chân một chút đi. Vạn Tượng Thành này đúng là rộng lớn đến khó tin, đi mãi cũng không hết."
Họ ghé vào một quán trà nhỏ ven đường, tuy không quá sang trọng hay bề thế như những quán trà lớn trong các con phố chính, nhưng lại có vị trí khá đẹp, đối diện với một quảng trường nhỏ, nơi người qua lại tấp nập. Từ đây, có thể quan sát rõ dòng người đông đúc, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi chủng tộc, phô bày sự đa dạng của Cửu Thiên Linh Giới. Quán trà được bày trí đơn giản nhưng sạch sẽ, những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, vài chậu cây cảnh nhỏ đặt ở góc phòng, và một vài bức tranh thủy mặc treo trên tường.
Tiêu Hạo vừa ngồi xuống đã không ngừng huyên thuyên về những gì mình vừa nhìn thấy ở Linh Khí Phường. "Trường Sinh huynh, huynh xem, loại linh thảo này... có thể dùng để luyện loại đan dược giải độc mới đó! Tiểu đệ vừa nghe nói một vị Luyện Đan Sư danh tiếng đang tìm kiếm nguyên liệu này khắp nơi, giá cả chắc chắn sẽ không hề rẻ đâu!" Hắn tuôn ra một tràng, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo quanh, dường như mọi thứ đều có thể biến thành cơ hội kiếm tiền trong mắt hắn.
Lâm Phong thì trầm tư hơn nhiều. Từ sau sự việc ở Linh Khí Phường, hắn dường như đã thay đổi. Hắn không còn vẻ tự tin thái quá, hay ánh mắt thách thức như trước. Thỉnh thoảng, hắn lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt ẩn chứa một sự suy ngẫm sâu sắc. Hắn đang cố gắng lý giải những gì mình đã chứng kiến, cố gắng sắp xếp lại những khái niệm về tu hành mà hắn đã được dạy dỗ từ nhỏ. "Lục huynh," Lâm Phong khẽ lên tiếng, giọng điệu có phần trang trọng hơn trước, "huynh nói 'đạo nằm trong tâm, không ở hình hài', vậy đạo của huynh... rốt cuộc là gì?"
Lục Trường Sinh đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, hương trà thơm ngát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đặt chén trà xuống, đôi mắt vẫn điềm tĩnh nhìn ra dòng người tấp nập bên ngoài. "Đạo của ta..." Hắn ngừng lại một chút, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp nhất để diễn tả một điều vô hình, vô ảnh. "Chỉ là thuận theo tự nhiên mà thôi. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Khi ta thuận theo bản tâm, thuận theo tự nhiên, mọi sự sẽ tự khắc an bài."
Tiêu Hạo nghe vậy thì gãi đầu. "Thuận theo tự nhiên... Nghe có vẻ dễ hiểu mà sao tiểu đệ lại thấy mơ hồ quá, Trường Sinh huynh." Hắn cười xòa, nhưng trong lòng cũng có chút tò mò.
Lâm Phong thì gật gù, ánh mắt sáng lên một chút. "Thuận theo tự nhiên... Không tranh, không đoạt, không cố chấp... Nhưng giữa đại thế biến thiên này, khi tà đạo trỗi dậy, khi các thế lực tranh giành, há chẳng phải là nghịch lại tự nhiên sao?" Hắn hỏi, giọng điệu mang theo một sự băn khoăn chân thành.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Đại thế biến thiên cũng là một phần của tự nhiên. Hưng vong, thịnh suy, đều là lẽ thường tình. Việc chúng ta làm không phải là chống lại nó một cách mù quáng, mà là tìm thấy vị trí của mình trong dòng chảy đó, giữ vững bản tâm, và làm những gì mình cho là đúng." Hắn dừng lại, rồi nói thêm: "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Lời nói của hắn không mang theo chút hào hùng hay khí thế bức người, chỉ là một sự kiên định trầm mặc, một niềm tin vững chắc vào đạo của chính mình. Lâm Phong nghe xong, lại chìm vào suy tư, đôi mắt nhìn Lục Trường Sinh với một vẻ kính phục mới mẻ.
***
Đúng lúc đó, một cô nương xinh đẹp, mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, tóc búi thấp gọn gàng, nhanh nhẹn tiến đến bàn của Lục Trường Sinh. Nàng chính là Mộc Thanh Y, dưới vỏ bọc của một cô nương phục vụ quán trà. Vẻ ngoài của nàng bây giờ thanh thuần, dịu dàng, đôi mắt phượng sắc sảo ngày nào giờ đây ẩn chứa sự hiền hòa, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là ánh mắt quan sát sắc bén, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng khẽ khom người, rót thêm trà vào chén của ba người, động tác duyên dáng, điêu luyện. Hương trà ấm nóng cùng mùi hương liệu thoang thoảng từ chén trà lan tỏa, mang lại một cảm giác thư thái dễ chịu.
"Mời quý khách dùng trà." Nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo, không chút lạnh lùng mà thay vào đó là sự thân thiện, lịch sự. "Các vị tiên trưởng đi xa, chắc hẳn đã mệt mỏi. Tiên trưởng có cần thêm món gì không ạ?"
Tiêu Hạo vội vàng đáp lời: "Không cần đâu cô nương, trà này đã đủ ấm lòng rồi." Hắn nhìn nàng với vẻ thiện cảm, bởi nàng có vẻ ngoài xinh đẹp và thái độ nhã nhặn.
Mộc Thanh Y khẽ cười, rồi đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh. "Tiên trưởng đi xa, chắc hẳn đã thấy nhiều cảnh đời, nhiều chuyện thị phi ở Vạn Tượng Thành này. Tiên trưởng nghĩ sao về những kẻ tranh giành lợi lộc, đấu đá lẫn nhau ở chốn phàm trần này?" Nàng khéo léo đặt câu hỏi, cố gắng dẫn dắt câu chuyện sang chủ đề mà nàng muốn thăm dò. Giọng điệu của nàng không hề có vẻ chất vấn, mà chỉ như một cô gái tò mò muốn nghe lời khuyên từ một người từng trải.
Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhìn nàng. Hắn không hề nhận ra sự khác thường nào từ cô nương phục vụ này, chỉ đơn thuần coi nàng là một người dân bình thường. "Phàm trần hay tu hành, lòng tham vẫn là nguồn gốc của mọi phiền não." Hắn khẽ nói, lời lẽ không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng hàm ý sâu xa. "Quan trọng là biết đâu là điểm dừng, đâu là giới hạn của bản thân. Kẻ phàm mắt thấy lợi trước mắt, kẻ tu hành mắt thấy lợi ích đạo pháp. Nhưng suy cho cùng, nếu tâm không định, thì dù là phàm hay tiên, cũng đều bị lòng tham dẫn lối."
Lâm Phong và Tiêu Hạo đều im lặng lắng nghe. Tiêu Hạo có vẻ vẫn chưa hiểu hết, nhưng Lâm Phong lại suy ngẫm rất kỹ. "Vậy theo tiên trưởng," Mộc Thanh Y tiếp tục, "giữa những tranh giành đó, sức mạnh có phải là tất cả để giải quyết mọi chuyện? Nếu không có đủ sức mạnh, liệu có thể bảo vệ được những gì mình muốn không?" Nàng cố ý nhắc đến "sức mạnh", muốn xem Lục Trường Sinh sẽ trả lời thế nào về vấn đề này, đặc biệt sau sự việc ở Linh Khí Phường.
Lục Trường Sinh nhìn vào đôi mắt của Mộc Thanh Y, đôi mắt ấy dường như đang ẩn chứa nhiều điều hơn một cô nương quán trà bình thường. Hắn khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng, vô tư. "Sức mạnh có thể phá vỡ, nhưng không thể hàn gắn. Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng không thể cảm hóa. Để bảo vệ, đôi khi cần sức mạnh, nhưng để giữ gìn, đôi khi cần đạo lý." Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, ánh mắt thâm thúy như nhìn thấu vạn vật. "Đạo lý, đôi khi, còn mạnh hơn vạn quân. Bởi vì nó không chỉ chinh phục thể xác, mà còn cảm hóa được linh hồn."
Lâm Phong nghe xong, lẩm bẩm trong miệng: "Đạo lý mạnh hơn vạn quân..." Hắn nhắm mắt lại, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời Lục Trường Sinh nói. Trong tâm trí hắn, những lời dạy về kiếm đạo, về sức mạnh tuyệt đối mà hắn luôn tôn thờ, đang dần lung lay, nhường chỗ cho một khái niệm mới mẻ, một con đường tu hành khác biệt. Sự tự tin của hắn vào con đường "tốc độ" của mình bắt đầu có sự hoài nghi, một hạt mầm suy ngẫm đã được gieo xuống.
Tiêu Hạo thì có vẻ vẫn đang bận tâm đến những câu chuyện làm ăn của mình, nhưng cũng không khỏi bị thu hút bởi những lời triết lý của Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy mình đang được chứng kiến một điều gì đó rất đặc biệt, dù chưa thể lý giải hết.
Mộc Thanh Y, dưới vỏ bọc cô nương quán trà, lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một sự chấn động sâu sắc. Nàng đã lường trước được rằng hắn sẽ không trả lời theo cách thông thường, nhưng nàng không ngờ lời lẽ của hắn lại có sức nặng và chiều sâu đến vậy. Hắn không hề phô trương, không hề dùng những từ ngữ cao siêu, nhưng mỗi câu nói lại như một dòng nước chảy xiết, cuốn trôi đi những định kiến cũ kỹ trong lòng nàng. Nàng từng tin rằng trong thế giới tu hành, cường giả vi tôn, sức mạnh là chân lý duy nhất. Nhưng Lục Trường Sinh lại chỉ ra một chân lý khác, một chân lý nằm sâu trong bản tâm, trong sự thấu hiểu và dung hòa. Cái "đạo" của hắn không phải là chinh phục, mà là kiến tạo, không phải là phá vỡ, mà là hàn gắn.
Nàng nhìn hắn, trong ánh mắt ẩn chứa sự phức tạp: vừa thán phục, vừa bối rối, vừa cảm thấy như những bức tường kiên cố trong nhận thức của mình đang dần sụp đổ. Hắn hoàn toàn vô tư, không hề nhận ra cô nương phục vụ trước mặt lại là một trong những thiên tài kiếm đạo lừng lẫy của Tiên Môn, đang cố gắng thăm dò mình. Sự điềm tĩnh và vô tư của hắn càng khiến nàng cảm thấy con đường của hắn thật sự độc đáo, không hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố bên ngoài nào.
"Đa tạ tiên trưởng đã chỉ giáo." Mộc Thanh Y khẽ cúi đầu, giọng nói chân thành, không còn chút gượng ép nào. Nàng biết rằng, cuộc thăm dò này mới chỉ là khởi đầu. Để thực sự hiểu được Lục Trường Sinh, nàng còn cần nhiều thời gian hơn nữa, cần phải quan sát hắn trong nhiều tình huống khác nhau. Nhưng một điều chắc chắn, những hạt mầm triết lý mà Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng nàng hôm nay sẽ không ngừng nảy nở, và con đường tu hành của nàng, có lẽ, sẽ không còn đi theo lối mòn cũ kỹ nữa.
Nàng khẽ quay người, bước đi, để lại ba người Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Lâm Phong chìm trong suy tư. Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh thưởng trà, đôi mắt đen láy nhìn ra dòng người tấp nập, như thể đang chiêm nghiệm về vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và bản tâm bất biến giữa đại thế biến thiên. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà đang dần lan tỏa, ảnh hưởng đến những người xung quanh hắn, từng chút một, bền bỉ và sâu sắc.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.