Cửu thiên linh giới - Chương 241: Vạn Tượng Thành: Đạo Lý Hóa Giải, Thanh Y Thấu Hiểu
Ánh nắng trưa gay gắt không thể chạm tới nàng, chỉ có làn gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo mùi trà thơm thoang thoảng và hương hoa lan từ những chậu cảnh đặt trên ban công. Không khí ở đây tĩnh lặng hơn hẳn so với sự ồn ào bên dưới, tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Mộc Thanh Y khẽ nhấp một ngụm trà Thanh Tâm Lộ, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng chuyển thành ngọt hậu, lan tỏa trong khoang miệng. Đôi mắt nàng không rời khỏi một bóng dáng quen thuộc đang chậm rãi dạo bước giữa dòng người. Đó chính là Lục Trường Sinh. Nàng quan sát hắn tỉ mỉ, từ dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, đến khuôn mặt thanh tú với đôi mắt trầm tư, điềm tĩnh. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị đến mức hòa lẫn vào những phàm nhân, không hề có khí chất tiên gia hay sự khoa trương của một tu sĩ.
Nàng thấy hắn không hề tranh giành, không bị cuốn hút bởi những món đồ quý giá mà các tu sĩ khác đang hăm hở tìm kiếm. Hắn chỉ bình thản dạo bước, thỉnh thoảng dừng lại để quan sát một món đồ thủ công đơn giản, hoặc một chậu linh thảo nhỏ bé không mấy ai chú ý. Hắn cúi người, chạm nhẹ vào một chiếc lá, dường như đang lắng nghe, đang giao cảm với nó. Cách hắn tương tác với thế giới xung quanh thật khác biệt, không hề có sự ngạo mạn hay khinh thường, mà là một sự tôn trọng sâu sắc đối với vạn vật.
"Hắn không giống những gì ta nghĩ," Mộc Thanh Y thầm nghĩ, nội tâm nàng khẽ rung động. "Không có vẻ kiêu ngạo của thiên tài, cũng không có vẻ bất phàm của người tu luyện cấp cao. Hắn chỉ như một phàm nhân bình dị, nhưng lại mang đến cảm giác vững chãi khó tả, tựa như một ngọn núi cổ thụ đã trải qua vạn kiếp. Đây chính là 'đạo tâm khác thường' mà người đời đồn đại sao?"
Nàng đã nghe vô số lời đồn về Lục Trường Sinh, về việc hắn sở hữu Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng mà lại giúp ổn định đạo tâm. Nàng cũng biết về sự kiện tại Di Tích Thần Điện, khi hắn đã giải quyết một sự cố nguy hiểm bằng một phương thức phi truyền thống, không dựa vào sức mạnh hủy diệt. Lúc đó, nàng vẫn cho rằng đó chỉ là một sự may mắn, hoặc một chiêu trò nào đó của hắn. Nhưng giờ đây, khi trực tiếp quan sát, nàng bắt đầu hoài nghi về những định kiến của mình.
"Những lời đồn về hắn, về việc hắn giải quyết sự cố ở Di Tích Thần Điện không dùng sức mạnh... có lẽ ta đã đánh giá sai lầm về con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo," nàng tự nhủ, ánh mắt càng trở nên sâu thẳm. Nàng, với tư cách là một thiên tài kiếm đạo, luôn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào việc dùng kiếm để phá vỡ mọi chướng ngại. Con đường của nàng là con đường của sự dũng mãnh và tốc độ. Nhưng con đường của Lục Trường Sinh lại mang một vẻ trầm mặc, một sự kiên nhẫn vô tận, một sự thấu hiểu bản chất mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác.
Mộc Thanh Y ghi nhớ từng cử chỉ, từng biểu cảm của hắn, cố gắng thấu hiểu cái 'đạo' mà hắn đang đi. Nàng thấy hắn nhặt một viên đá linh phổ thông, cảm nhận nó trong lòng bàn tay, ánh mắt bình yên như nước. Không có sự tham lam, không có sự sốt sắng, chỉ có sự quan sát thuần túy. Hắn không mua bán gì nhiều, chỉ đơn thuần là quan sát, là cảm nhận, là hòa mình vào dòng chảy của Vạn Tượng Thành. Một tia hứng thú xen lẫn sự hoài nghi bắt đầu nhen nhóm trong lòng nàng. Cái đạo của Lục Trường Sinh, có lẽ không phải là yếu, mà là quá sâu, sâu đến mức nàng chưa thể chạm tới.
Nàng biết, sự xuất hiện của mình sẽ tạo ra sóng gió, và sự chú ý của nàng đối với Lục Trường Sinh chắc chắn sẽ không qua mắt được các thế lực khác. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là nàng cần phải hiểu rõ hơn về con người này, về con đường hắn đã chọn. Bởi vì, giữa đại thế biến thiên, khi tà đạo trỗi dậy và chính đạo đứng trước nguy cơ, có lẽ, những con đường khác biệt lại là chìa khóa để phá vỡ cục diện. Mộc Thanh Y siết chặt tách trà trong tay, ánh mắt kiên định. Đây chỉ là khởi đầu. Nàng sẽ không vội vàng, mà sẽ từ từ, dùng chính đôi mắt và đạo tâm của mình để thẩm định Lục Trường Sinh, và có lẽ, thẩm định cả một con đường tu hành hoàn toàn mới.
***
Trong khi Mộc Thanh Y từ trên cao trầm tư quan sát, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Lâm Phong đã hòa mình vào dòng chảy náo nhiệt của Linh Khí Phường. Ánh nắng ban mai rực rỡ đã nhường chỗ cho cái nắng trưa gay gắt, nhưng không hề làm giảm đi sự sầm uất của nơi đây. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả vang vọng, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập của dòng người đông đúc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Mùi thảo dược nồng nàn quyện lẫn mùi kim loại cháy khét, mùi lưu huỳnh hăng hắc từ các lò rèn, và cả mùi hương liệu thơm thoang thoảng từ những gian hàng mỹ phẩm, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Linh khí trong không khí cũng trở nên hỗn tạp, dày đặc đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, lấp lánh như bụi vàng trong ánh nắng.
Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát và tò mò, gần như bị cuốn hút vào mọi gian hàng. Đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo liên hồi, không bỏ sót bất kỳ thứ gì. Hắn chỉ trỏ vào một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lóa mắt, khiến không khí xung quanh như bị cắt xé.
"Trường Sinh huynh, nhìn xem thanh kiếm này, khí tức sắc bén thật! Hay là huynh mua một thanh để phòng thân?" Tiêu Hạo thốt lên, giọng điệu đầy phấn khích, suýt nữa thì đâm sầm vào một vị tu sĩ khác đang vội vã. Hắn chỉ vào những phù văn cổ xưa khắc trên thân kiếm, "Nghe nói đây là Huyền Minh Kiếm, có thể chém sắt như bùn, lại còn chứa đựng kiếm ý của một vị Kiếm Tôn thời viễn cổ!"
Lâm Phong, đứng bên cạnh, dáng người cao ráo, tuấn tú trong bộ y phục màu xanh lam nhã nhặn, khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đánh giá. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo sự tinh tế và cái nhìn sâu sắc của một người đã tu luyện kiếm đạo đến cảnh giới nhất định. Hắn cầm cây quạt xếp bằng ngà voi, khẽ phe phẩy, tạo ra một làn gió nhẹ xua đi cái nóng.
"Kiếm khí thô thiển. Huyền Minh Kiếm này có lẽ chỉ là phỏng chế. Kiếm ý tuy hùng hậu, nhưng lại quá lộ liễu, không có cái ẩn tàng của bậc tông sư. Phải là loại tinh hoa cô đọng, ẩn mà không phát mới đáng giá." Lâm Phong nhận xét, giọng điệu điềm nhiên nhưng đầy tự tin, chẳng khác nào một bậc thầy đang bình luận về tác phẩm của một môn đồ. Hắn không hề hứng thú với những thanh kiếm phô trương sức mạnh bề ngoài, mà chỉ chú ý đến những thanh kiếm có nội hàm sâu sắc, biểu tượng cho sự tu dưỡng bền bỉ.
Lục Trường Sinh, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt đen láy lướt qua những thanh pháp khí lấp lánh, những viên linh thạch rực rỡ, những chậu linh thảo quý hiếm. Hắn không dừng lại lâu ở những gian hàng hào nhoáng, mà thường nán lại bên những gian hàng mộc mạc hơn, nơi những người thợ thủ công đang tỉ mỉ đục đẽo, chạm khắc, hoặc những ông lão đang cần mẫn phân loại thảo dược. Hắn không hề tỏ ra thất vọng hay thiếu hứng thú, mà chỉ đơn thuần là quan sát, như một người lữ hành đang chiêm nghiệm thế giới.
Hắn nhẹ nhàng bước đi, tránh né những dòng người hối hả, như một tảng đá trầm mặc giữa dòng nước xiết. Khi Tiêu Hạo và Lâm Phong vẫn đang tranh luận về giá trị của thanh kiếm kia, Lục Trường Sinh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự an định lạ kỳ, như tiếng chuông chùa giữa chốn phồn hoa.
"Mỗi vật đều có đạo của nó. Sức mạnh không nhất thiết phải phô bày." Hắn nói, ánh mắt dừng lại ở một viên đá thô kệch nằm lăn lóc bên vệ đường, không chút linh khí, không chút giá trị. "Kiếm sắc bén hay thô thiển, cũng đều là kiếm. Quan trọng là người dùng kiếm, và cái đạo mà người đó muốn đạt tới."
Tiêu Hạo nghe vậy, gãi đầu khó hiểu. "Đạo lý này... có vẻ sâu sắc quá, Trường Sinh huynh. Nhưng theo ta thấy, kiếm càng sắc, càng mạnh thì càng tốt chứ? Ra ngoài lịch luyện, gặp kẻ địch, cứ chém một kiếm là xong, chẳng phải tiện lợi hơn sao?"
Lâm Phong nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt có phần thấu hiểu hơn Tiêu Hạo. "Ý của Lục huynh là, sức mạnh biểu lộ ra ngoài chưa hẳn đã là chân lý? Kiếm khí ẩn tàng, nhưng nội tại lại kiên cố, giống như cây cổ thụ vững chắc giữa phong ba bão táp?"
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không nói thêm. Hắn tiếp tục dạo bước, thỉnh thoảng lại dừng lại trước một chiếc bình gốm cũ kỹ, một bức tranh vẽ đơn giản, hoặc một chậu hoa dại không ai để ý. Hắn cúi người, chạm nhẹ vào cánh hoa, cảm nhận sự sống mỏng manh nhưng kiên cường của nó. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ trầm tư, dường như đang lắng nghe, đang giao cảm với vạn vật xung quanh, không phải bằng thính giác hay thị giác thông thường, mà bằng một thứ cảm quan sâu xa hơn, thuộc về bản chất của 'đạo'. Hắn không mua bán gì nhiều, chỉ đơn thuần là quan sát, là cảm nhận, là hòa mình vào dòng chảy của Vạn Tượng Thành, như một phần tự nhiên của nó.
***
Đột nhiên, một tiếng cãi vã lớn, gay gắt như tiếng sắt thép va đập vào nhau, xé tan không khí ồn ào của Linh Khí Phường, thu hút sự chú ý của đám đông. Tại một gian hàng rèn nhỏ nằm khuất trong một con hẻm hẹp, khói than bốc lên nghi ngút, ánh lửa lò rèn hắt ra đỏ rực, một cảnh tượng căng thẳng đang diễn ra. Dương Thiết, một thợ rèn với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lấm lem than và mồ hôi, đang đứng đối diện với Trần Quản Sự, một kẻ mặc y phục gấm vóc sang trọng nhưng cử chỉ khúm núm, khuôn mặt nham hiểm và đeo chiếc nhẫn ngọc xanh lè trên ngón tay.
Trần Quản Sự, với vẻ mặt vênh váo, tay chống nạnh, lớn tiếng quát tháo: "Ngươi thợ rèn quèn, dám không nghe lời ta sao? Ta nói món này phải rèn ra cực phẩm, dùng loại tinh thiết này thì sao? Ngươi muốn tiệm này đóng cửa à?" Hắn chỉ vào một thanh tinh thiết xám xịt đặt trên bàn, ánh mắt đầy khinh miệt. "Ta đã ban ân cho ngươi, cho ngươi cơ hội rèn pháp khí cho thế lực của ta, ngươi lại dám từ chối? Ngươi tưởng Vạn Tượng Thành này thiếu thợ rèn hay sao?"
Dương Thiết, dù thân hình to lớn, nhưng vẻ mặt lại lộ rõ sự chất phác và có phần cam chịu. Hắn cúi đầu, bàn tay thô ráp nắm chặt, mồ hôi chảy dài trên trán. "Đại nhân, tinh thiết này chỉ có thể rèn ra pháp khí hạ phẩm. Nếu muốn cực phẩm, phải dùng Huyền Thiết hoặc Tinh Kim Thiên Ngoại. Xin đại nhân đừng làm khó tiểu nhân. Tiểu nhân không dám lừa dối đại nhân, rèn ra một món đồ kém chất lượng sẽ làm hỏng thanh danh của tiệm, lại còn khiến đại nhân tốn công vô ích." Giọng hắn run run, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy sự thật thà của một người thợ thủ công.
Trần Quản S�� nghe vậy càng thêm giận dữ, hắn bước lên một bước, hùng hổ đẩy Dương Thiết. "Hừ! Ngươi dám dạy dỗ ta? Ta nói dùng tinh thiết này rèn ra cực phẩm là cực phẩm! Ngươi cứ làm theo lời ta, có chuyện gì ta gánh! Ngươi chỉ cần biết rèn, đừng có lắm lời!" Cú đẩy của hắn tuy không dùng linh lực, nhưng vẫn khiến Dương Thiết loạng choạng, suýt làm đổ cả chiếc lò rèn đang cháy đỏ. Than hồng bắn ra xung quanh, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.
Đám đông tu sĩ và phàm nhân xung quanh đã xúm lại, xì xào bàn tán. Họ đều hiểu rõ tình cảnh của Dương Thiết, nhưng không ai dám can thiệp. Thế lực của Trần Quản Sự tuy không phải hàng đầu ở Vạn Tượng Thành, nhưng cũng đủ để khiến những tiểu thương hay tu sĩ cấp thấp phải e ngại. Ai mà không biết, Trần Quản Sự là kẻ tham lam, nịnh bợ, nhưng lại được lòng một vài trưởng lão của Hắc Long Hội, một thế lực ngầm đang dần vươn vòi bạch tuộc ở Vạn Tượng Thành. Dây vào hắn, chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức.
"Tên này thật quá đáng! Rõ ràng muốn ép người!" Tiêu Hạo nghiến răng, vẻ mặt phẫn nộ. Hắn đã định bước lên, nhưng một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, ngăn lại. Đó là Lục Trường Sinh.
Lâm Phong, với ánh mắt phức tạp, quan sát toàn bộ sự việc. Hắn thở dài, khẽ lắc đầu. "Sức mạnh không thể giải quyết mọi thứ, nhưng đôi khi lại là cách nhanh nhất." Hắn biết, trong thế giới tu hành này, đạo lý thường phải nhường chỗ cho cường quyền. Nhưng Lục Trường Sinh lại dường như có suy nghĩ khác.
Lục Trường Sinh không nói một lời. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại mang theo một ánh sáng sâu thẳm, như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn chỉ nhẹ nhàng gạt tay Tiêu Hạo ra, chậm rãi tiến lên một bước. Hắn không hề phô trương tu vi, không hề tỏa ra uy áp, chỉ đơn giản là bước vào giữa vòng xoáy của sự cãi vã và bất công, như một người phàm bước vào một buổi chợ đông đúc.
Mộc Thanh Y, từ một góc khuất trên ban công quán trà, đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng thấy sự phẫn nộ của Tiêu Hạo, sự bất lực của Lâm Phong, và sự điềm nhiên đến khó hiểu của Lục Trường Sinh. Nàng nheo mắt lại, tập trung quan sát từng cử chỉ của hắn, chờ đợi xem hắn sẽ dùng cách nào để giải quyết sự cố này. Sẽ là một kiếm khí sắc bén trấn áp? Hay một câu nói mang theo uy lực của đạo pháp? Nàng không biết, nhưng trong lòng nàng, một sự tò mò sâu sắc đang dâng lên.
***
Lục Trường Sinh đứng lại, cách Trần Quản Sự và Dương Thiết vài bước chân. Hắn không nói một lời đe dọa hay phô trương tu vi. Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh như nước, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấu bản chất của mọi sự vật, mọi mâu thuẫn. Hắn không nhìn Trần Quản Sự, mà chỉ nhẹ nhàng tiến lại gần lò rèn của Dương Thiết, nơi ngọn lửa vẫn đang cháy hừng hực, và những thanh tinh thiết xám xịt nằm ngổn ngang.
Hắn cúi người, nhặt một mảnh tinh thiết lên, cảm nhận độ thô ráp, trọng lượng và kết cấu của nó trong lòng bàn tay. Sau đó, hắn đặt nó xuống, đưa ngón tay khẽ lướt qua vài đường khắc còn dang dở trên một kiếm phôi của Dương Thiết, dường như đang thăm dò linh tính của kim loại, đang lắng nghe câu chuyện mà nó muốn kể. Không ai hiểu hắn đang làm gì, nhưng sự điềm tĩnh và thái độ nghiêm túc của hắn đã tạo ra một khoảng lặng đáng kinh ngạc giữa đám đông ồn ào.
Sau một lúc im lặng, Lục Trường Sinh quay sang Trần Quản Sự, nhưng ánh mắt hắn không hề mang theo sự phán xét hay khinh thường, chỉ có sự bình thản. Giọng nói của hắn vang lên, trầm thấp và chậm rãi, không hề lớn tiếng, nhưng lại có một sức nặng khó tả, như mỗi lời nói đều là một viên đá trầm tích đã trải qua vạn kiếp.
"Vật liệu có giới hạn, cũng như con người có đạo của mình," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, từng chữ như gõ vào tâm trí người nghe. "Tinh thiết này, tuy là khoáng vật được tôi luyện từ lòng đất, nhưng bản chất của nó đã định sẵn giới hạn. Ép buộc một vật liệu không thích hợp phải thành cực phẩm, chẳng khác nào gò ép một phàm nhân phải làm Tiên. Kết quả chỉ là hư ảo, và còn làm hỏng đi cả bản chất của vật liệu lẫn tâm huyết của người thợ."
Hắn đưa tay chỉ vào mảnh tinh thiết xám xịt. "Nó có thể bền chắc, nhưng không thể có được linh tính thông tuệ như Huyền Thiết. Nó có thể chịu đựng nhiệt độ cao, nhưng không thể có được sự sắc bén bẩm sinh của Tinh Kim Thiên Ngoại. Mỗi loại khoáng vật đều có 'đạo' riêng của nó. Thuận theo 'đạo' đó mà rèn luyện, sẽ phát huy được hết giá trị. Ngược lại, chỉ rước lấy thất bại."
Trần Quản Sự, ban đầu còn định cắt lời, nhưng những lời lẽ của Lục Trường Sinh quá đỗi bình dị nhưng lại chứa đựng một chân lý sâu sắc, khiến hắn bất giác im lặng lắng nghe. Hắn là kẻ tham lam, xảo quyệt, nhưng cũng không phải là kẻ hoàn toàn ngu dốt. Hắn có thể cảm nhận được sức nặng trong từng lời nói, một thứ sức nặng không đến từ linh lực hay uy áp, mà đến từ sự thấu hiểu bản chất của vạn vật.
"Một món pháp khí được rèn từ sự ép buộc, từ sự đi ngược lại đạo lý của vật liệu, dù có được linh khí tẩm bổ đến đâu, cũng sẽ không thể bền lâu," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói vẫn điềm nhiên. "Nó sẽ chứa đựng sự oán hận của kim loại, sự bất lực của người thợ, và cuối cùng, sẽ phản phệ lại chính chủ nhân của nó. Đây không phải là điều đại nhân muốn, phải không?"
Hắn nhìn thẳng vào Trần Quản Sự, ánh mắt không hề lay động, khiến Trần Quản Sự cảm thấy một chút bất an khó tả. "Nếu đại nhân muốn pháp khí bền chắc, nên chọn Huyền Thiết, hoặc chí ít là Hắc Kim Thạch. Nếu muốn tận dụng tinh thiết này, có thể rèn thành ba tiểu pháp khí, mỗi cái có công dụng riêng, ví như một chiếc búa nhỏ để phá vỡ kết giới, một con dao găm ẩn trong tay áo, hoặc một chiếc trâm cài tóc có khả năng phòng ngự nhẹ. Như vậy, vừa không lãng phí vật liệu, vừa phù hợp với đạo lý của nó, lại còn có thể phát huy được công dụng tối đa trong những tình huống khác nhau."
Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một gợi ý thực tế, có lý có tình, khiến Trần Quản Sự phải suy ngẫm. Hắn có thể cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Lục Trường Sinh, không chút toan tính hay lợi dụng. Đám đông xung quanh cũng im lặng lắng nghe, gật gù tán đồng. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng một vấn đề đơn giản như vậy lại có thể được giải thích bằng đạo lý sâu sắc đến thế.
"Điều này... điều này... ta..." Trần Quản Sự lắp bắp, gương mặt từ vẻ giận dữ chuyển sang ngập ngừng, rồi lại mang theo một chút bối rối. Hắn không thể phản bác lại những lời lẽ chứa đựng chân lý đó. Hắn biết, nếu mình tiếp tục ép buộc Dương Thiết, món pháp khí đó chắc chắn sẽ không đạt yêu cầu, và người chịu thiệt cuối cùng vẫn là hắn.
Dương Thiết đứng bên cạnh, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt vừa biết ơn, vừa thán phục. Hắn chưa bao giờ nghe ai nói về việc rèn khí với đạo lý sâu sắc đến vậy. Những lời của Lục Trường Sinh không chỉ là hướng dẫn cho việc rèn khí, mà còn là một bài học về cách đối nhân xử thế, về sự thuận theo tự nhiên, điều mà hắn, một người thợ chất phác, đã luôn cảm nhận nhưng chưa thể diễn đạt thành lời.
Tiêu Hạo, đứng cách đó không xa, thì thầm với Lâm Phong: "Trường Sinh huynh... hắn không hề dùng linh lực! Hắn chỉ nói chuyện... mà Trần Quản Sự kia lại không thể phản bác!" Vẻ mặt hắn đầy vẻ kinh ngạc, như vừa chứng kiến một điều thần kỳ.
Lâm Phong, đôi mắt phức tạp, gật đầu chậm rãi. "Đạo lý sâu sắc... không cần cường quyền." Trong lòng hắn, một hạt giống hoài nghi về con đường tu luyện của chính mình bắt đầu nảy mầm. Hắn luôn tin vào sức mạnh của kiếm, vào việc dùng kiếm để giải quyết mọi tranh chấp. Nhưng Lục Trường Sinh lại cho hắn thấy một con đường khác, một con đường có thể hóa giải mâu thuẫn mà không cần đến bạo lực, một con đường mà đạo lý có sức mạnh hơn vạn lời nói, hơn cả vạn kiếm khí.
Lục Trường Sinh đưa tay chỉ vào một vài đường khắc trên kiếm phôi, nhẹ nhàng giải thích thêm một vài điểm then chốt trong kỹ thuật rèn, sao cho phù hợp với đặc tính của tinh thiết, tối ưu hóa độ bền mà không cần phải thay đổi nguyên liệu. Giọng nói của hắn vẫn bình thản, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự uyên thâm của một người đã chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của mọi vật.
***
Trần Quản Sự cuối cùng đành chấp nhận lời khuyên của Lục Trường Sinh. Vẻ mặt hắn tuy vẫn còn khó chịu, nhưng không còn hung hăng như trước. Hắn hừ lạnh một tiếng, vẫy tay ra hiệu cho thuộc hạ mang tinh thiết đi, đồng thời ra lệnh cho Dương Thiết rèn ba tiểu pháp khí theo lời Lục Trường Sinh. "Ngươi cứ làm theo lời hắn đi. Nếu không ra trò trống gì, đừng trách ta không khách khí!" Hắn buông một câu đe dọa cuối cùng, nhưng giọng điệu đã yếu đi rất nhiều, rồi nhanh chóng rời đi, không muốn tiếp tục ở lại nơi bị bẽ mặt.
Dương Thiết cúi đầu cảm ơn Lục Trường Sinh rối rít, khuôn mặt lấm lem than nay lại lấp lánh những giọt nước mắt xúc động. "Đa tạ tiên nhân! Đa tạ tiên nhân đã chỉ lối! Tiểu nhân... tiểu nhân không biết lấy gì báo đáp!" Hắn run run đưa tay định nắm lấy tay Lục Trường Sinh, nhưng Lục Trường Sinh khẽ né tránh, chỉ mỉm cười nhẹ.
"Không cần báo đáp. Chỉ cần giữ vững đạo tâm của người thợ, rèn ra những món đồ xứng đáng với tâm huyết của mình, đó đã là đạo lý." Lục Trường Sinh nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, không hề có chút kiêu ngạo hay đòi hỏi. Hắn không nhận lấy bất kỳ lời cảm tạ hay phần thưởng nào, cũng không ở lại để tận hưởng sự ngưỡng mộ của đám đông. Hắn chỉ đơn thuần là làm điều mà hắn cho là đúng, rồi tiếp tục hành trình của mình, như một dòng sông chảy qua mà không giữ lại bất cứ thứ gì.
Lục Trường Sinh quay người, tiếp tục cùng Tiêu Hạo và Lâm Phong dạo bước, hòa mình vào dòng người đông đúc của Linh Khí Phường. Câu chuyện về vị tu sĩ bí ẩn dùng đạo lý hóa giải tranh chấp nhanh chóng lan truyền trong chợ, nhưng Lục Trường Sinh dường như không hề bận tâm. Ánh nắng chiều sớm đã bớt gay gắt, nhường chỗ cho những làn gió mát lành, mang theo mùi hương của các loại linh dược và thảo mộc, xua đi sự oi bức của trưa hè.
Từ vị trí ẩn mình trên ban công, Mộc Thanh Y đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh, trong mắt không còn sự nghi ngờ hay hoài nghi. Thay vào đó là một tia sáng phức tạp, vừa tò mò, vừa thấu hiểu, vừa có chút thán phục. Nàng nhận ra rằng 'đạo tâm khác thường' của Lục Trường Sinh không chỉ là sự kiên định trong tu luyện, mà còn là một triết lý sống, một cách nhìn nhận thế giới mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ thiên tài nào khác. Hắn không cần dùng sức mạnh để thay đổi cục diện, mà dùng đạo lý để hóa giải mâu thuẫn, đưa mọi thứ về đúng quỹ đạo của nó. Cái 'đạo' của hắn không phải là chinh phục, mà là dung hòa, không phải là phá vỡ, mà là kiến tạo.
"Hắn... thực sự không giống ai," Mộc Thanh Y tự lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng như một làn gió thoảng. "Không cường quyền, không phô trương... chỉ là đạo lý. Nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời nói, hơn cả vạn kiếm khí." Nàng nhớ lại lời Lâm Phong đã nói, "Đạo lý sâu sắc... không cần cường quyền," và giờ đây, nàng đã tận mắt chứng kiến điều đó.
Bên trong Mộc Thanh Y, một sự thay đổi đang diễn ra. Nàng luôn tự hào về con đường kiếm đạo dũng mãnh của mình, về việc dùng sức mạnh tuyệt đối để đạt được mục tiêu. Nhưng Lục Trường Sinh lại chỉ cho nàng thấy một con đường khác, một con đường trầm mặc, sâu sắc hơn, một con đường có thể giải quyết những vấn đề mà sức mạnh thuần túy không thể chạm tới. Có lẽ, trong đại thế biến thiên này, khi tà đạo trỗi dậy, những vấn đề thực sự của thế giới không thể chỉ giải quyết bằng một chiêu kiếm.
Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt thanh kiếm cổ bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Nhưng sau đó, nàng lại thả lỏng, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định hơn. "Có lẽ, ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về con đường của hắn." Nàng biết, việc này sẽ rất khó khăn, bởi đạo của Lục Trường Sinh quá đỗi thâm sâu và khó nắm bắt. Nhưng nàng, với tư chất của một thiên tài kiếm đạo, lại bị cuốn hút bởi thử thách này.
Nàng quay người, rời khỏi ban công, bước đi theo một hướng khác, ngược chiều với Lục Trường Sinh. Nhưng trong tâm trí nàng, hình bóng giản dị của Lục Trường Sinh, và những lời nói chứa đựng đạo lý sâu sắc của hắn, vẫn còn đọng lại, như những hạt mầm đang lặng lẽ nảy nở, hứa hẹn một sự thay đổi lớn lao trong nhận thức và con đường tu hành của nàng. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, mà đang dần lan tỏa, ảnh hưởng đến những người xung quanh hắn, từng chút một, bền bỉ và sâu sắc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.