Cửu thiên linh giới - Chương 240: Vạn Tượng Thành: Thanh Y Tái Lâm, Ánh Mắt Đánh Giá
Vạn Tượng Thành, đã thực sự bắt đầu dậy sóng.
***
Tia nắng bình minh đầu tiên vừa vươn qua rặng núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh Vạn Tượng Thành, cũng là lúc một luồng linh lực hùng hậu đột ngột bùng nổ từ phía Truyền Tống Trận Đài. Không gian chợt rung chuyển, linh khí toàn thành như bị khuấy động, tạo thành một cơn lốc vô hình cuốn xoáy. Tại trung tâm của quảng trường truyền tống, một trận pháp cổ xưa với vô số phù văn phức tạp được khắc sâu trên nền đá quý và kim loại đặc biệt đang chói sáng rực rỡ. Những cột đá cao vút xung quanh trận đài như những ngón tay khổng lồ vươn lên trời xanh, đồng thời hấp thụ linh khí từ tứ phía, dồn nén vào trung tâm, tạo nên một cảnh tượng vừa trang nghiêm vừa huyền ảo.
Âm thanh "vù" lớn xé toạc không khí tĩnh lặng của buổi sớm, như tiếng long ngâm phượng vũ vang vọng khắp cả khu vực. Hương ozon nồng nặc xen lẫn mùi linh thạch tinh thuần lan tỏa, mang theo một chút vị kim loại đặc trưng của những trận pháp cổ xưa. Đám đông tu sĩ đang chờ đợi tại quảng trường, dù đã quen với cảnh tượng truyền tống, cũng không khỏi ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Linh khí dồi dào đến mức gần như hóa lỏng, cuộn trào quanh trận đài, tạo nên một vầng hào quang bảy sắc cầu vồng, báo hiệu sự xuất hiện của một cường giả phi phàm.
Khi ánh sáng chói lòa dần tan đi, một bóng dáng thanh thoát, cao ráo hiện ra giữa trung tâm trận pháp. Đó là một nữ nhân khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc bích, điểm xuyết những hoa văn mây trắng tinh xảo, tựa như tiên nhân hạ phàm. Mái tóc đen nhánh dài mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa một sự thông tuệ và kiên định đến lạ thường. Làn da trắng ngần, đôi môi mỏng khẽ mím chặt, toát lên vẻ quyết đoán khó lay chuyển. Bên hông nàng, một thanh kiếm cổ nằm im lìm trong vỏ, nhưng khí tức sắc bén tỏa ra từ đó đủ khiến những tu sĩ xung quanh cảm thấy áp lực. Mộc Thanh Y, thiên tài kiếm đạo của Cửu Thiên Kiếm Tông, đã tái lâm Vạn Tượng Thành.
Nàng đứng đó, không một chút biểu cảm thừa thãi, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông tu sĩ đang xì xào bàn tán. Mỗi ánh nhìn của nàng đều như một tia kiếm khí vô hình, quét qua từng gương mặt, từng khí tức, thu nhận mọi thông tin một cách nhanh chóng. Trái tim nàng vẫn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng trong sâu thẳm đạo tâm, một luồng khí tức quen thuộc, yếu ớt nhưng lại kiên cố đến lạ, chợt hiện lên. Lục Trường Sinh. Nàng không khỏi nhíu mày. Khí tức của hắn vẫn trầm ổn như vậy, thậm chí còn có phần thâm sâu hơn trước. Hắn không hề che giấu, cứ đường hoàng hiện diện trong thành, tựa như một tảng đá ngàn năm, vững chãi giữa dòng chảy hỗn loạn.
"Khí tức này... chính là hắn. Lục Trường Sinh," Mộc Thanh Y thầm nghĩ, nội tâm khẽ động. "Hóa ra lời đồn không sai, hắn quả nhiên đã đến Vạn Tượng Thành. Nhưng ta sẽ không vội gặp mặt. Cần phải quan sát kỹ hơn." Nàng nhớ lại những lời đồn đại về hắn, về con đường tu hành khác thường, về cách hắn giải quyết sự cố tại Di Tích Thần Điện mà không hề phô trương sức mạnh. Tất cả những điều đó đã gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi, nhưng cũng là một tia tò mò khó cưỡng. Con đường của nàng là một đường kiếm thẳng tắp, cương mãnh vô song, đối đầu trực diện với mọi thách thức. Còn con đường của Lục Trường Sinh lại tựa như một dòng sông chảy ngầm, lặng lẽ nhưng ẩn chứa sức mạnh bào mòn vạn vật. Nàng muốn thấy, giữa đại thế biến thiên này, dòng sông ấy sẽ cuộn chảy ra sao.
Từ một góc quán trọ, Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được luồng ánh mắt vô hình kia, một ánh mắt không mang theo địch ý, nhưng lại đầy rẫy sự đánh giá và tò mò. Hắn biết, đó là Mộc Thanh Y. Khí tức của nàng đã mạnh hơn rất nhiều, một sự đột phá rõ rệt. Tuy nhiên, hắn không bận tâm, chỉ khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí dồi dào hơn trong không khí.
Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo không khỏi thốt lên, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: "Này, khí tức vừa rồi... chẳng lẽ là Mộc Tiên Tử đã đến? Quả nhiên là nàng! Khí thế ấy... không lẫn vào đâu được!" Hắn không ngừng vỗ tay, có vẻ rất hào hứng.
Lâm Phong lại trầm ngâm hơn, ánh mắt dõi về phía Truyền Tống Trận Đài đã dần trở lại trạng thái tĩnh lặng. "Khí thế thật mạnh, nàng ấy có vẻ đã tiến bộ không ít. Từ xa cũng có thể cảm nhận được sự sắc bén của kiếm ý. Cửu Thiên Kiếm Tông quả nhiên không hổ danh." Hắn vuốt cằm, trong mắt hiện lên một tia cạnh tranh lành mạnh, nhưng cũng là sự ngưỡng mộ đối với cường giả.
Mộc Thanh Y không ở lại lâu. Nàng khẽ chỉnh trang lại bộ đạo bào, từng cử chỉ đều toát lên sự tao nhã và quyết đoán. Ánh mắt nàng một lần nữa quét qua đám đông, lần này dừng lại một chút ở những gương mặt có vẻ ngoài bí ẩn hoặc khí tức mạnh mẽ, nhưng không hề biểu lộ cảm xúc. Sau đó, nàng nhanh chóng hòa vào dòng người đang hối hả bước ra khỏi quảng trường truyền tống, biến mất một cách kín đáo như một làn khói nhẹ, không để lại dấu vết, nhưng sự xuất hiện của nàng đã gieo vào Vạn Tượng Thành một hạt mầm của biến động. Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Hắn biết, một cơn sóng mới, với Mộc Thanh Y làm tiêu điểm, đã chính thức ập đến Vạn Tượng Thành này.
***
Giữa buổi sáng, nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói cổ kính của Vạn Tượng Thành. Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Lâm Phong đang dạo bước trong Linh Khí Phường, nơi sầm uất nhất nhì thành phố. Con đường lát đá xanh cổ kính uốn lượn giữa vô vàn cửa hàng, lều quán san sát nhau, kiến trúc đa dạng từ những gian hàng gỗ thô sơ đến những tòa lầu ngói đỏ nguy nga, tất cả đều trưng bày đủ loại pháp khí, linh dược, bùa chú và vật liệu tu luyện.
Tiếng rao hàng ồn ào của tiểu thương hòa lẫn với tiếng mặc cả của tu sĩ, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ những cửa hàng rèn đúc, và tiếng người nói chuyện xôn xao, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của sự phồn thịnh. Hương thảo dược nồng nặc xen lẫn mùi kim loại, lưu huỳnh từ các lò luyện đan, mùi hương liệu thơm ngát từ những quán bán bùa chú, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một khu chợ lớn, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Linh khí ở đây hỗn tạp hơn hẳn so với những nơi khác trong thành, vừa dồi dào, vừa chứa đựng đủ loại tạp chất, tựa như một dòng sông cuộn chảy mang theo cả phù sa và rác rưởi.
Tiêu Hạo, với bản tính hiếu động và tò mò, hăm hở chạy từ gian hàng này sang gian hàng khác, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua các quầy hàng. "Trường Sinh, huynh xem này! Linh dược Bích Lộ Thảo, hiếm có lắm đó, nhưng giá này... chậc chậc!" Hắn chỉ vào một chậu cây nhỏ với lá xanh mướt, trên thân phủ một lớp sương mờ óng ánh, vẻ mặt vừa thèm muốn vừa tiếc nuối. "Nếu có thể mua được nó về luyện chế, chắc chắn sẽ tăng cường tu vi đáng kể!"
Lâm Phong lại có vẻ trầm tĩnh hơn, hắn dừng lại trước một cửa hàng bán pháp khí, ánh mắt tinh tường đánh giá từng thanh kiếm, từng chiếc nhẫn trữ vật được bày biện. Hắn vuốt nhẹ một thanh phi kiếm bằng ngọc bích, cảm nhận dòng linh lực ẩn chứa bên trong. "Pháp khí ở Vạn Tượng Thành quả nhiên tinh xảo hơn nhiều so với những nơi ta từng đến. Kỹ thuật chế tác của các luyện khí sư nơi đây đã đạt đến trình độ thượng thừa. Nhưng ta vẫn cảm thấy chúng thiếu đi một chút 'hồn' của người luyện khí, một sự kết nối sâu sắc giữa người và vật." Hắn nói, giọng điệu mang chút tiếc nuối.
Lục Trường Sinh thì hoàn toàn khác. Hắn không bị cuốn hút bởi những linh dược quý hiếm hay pháp khí đắt tiền. Hắn chậm rãi dạo bước, thỉnh thoảng dừng lại trước một gian hàng nhỏ bé, nơi bày bán những món đồ thủ công đơn giản, hoặc những chậu cây cảnh bình thường mà ít ai để mắt tới. Hắn nhặt lên một viên đá linh phổ thông, loại đá mà bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể mua được để phục hồi linh lực. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận dòng linh khí thanh khiết chảy bên trong viên đá, cảm nhận sự tuần hoàn tự nhiên của nó. Rồi hắn lại nhẹ nhàng đặt nó xuống, không có ý định mua.
"Chậu linh thảo này, tuy bình thường, nhưng được chăm sóc rất tốt, linh khí ngưng tụ tự nhiên, không bị cưỡng ép," Lục Trường Sinh khẽ nói, chỉ vào một chậu cây nhỏ bé có vẻ ngoài không mấy bắt mắt. Cây linh thảo ấy không có vẻ ngoài rực rỡ hay khí tức mạnh mẽ, nhưng từng chiếc lá, từng cành cây đều toát lên một sự hài hòa, một vẻ đẹp nội tại mà chỉ những người có đạo tâm sâu sắc mới có thể cảm nhận được. Hắn không giải thích nhiều, chỉ đơn thuần thưởng thức vẻ đẹp ấy, sự tồn tại tự nhiên của nó.
Tiêu Hạo và Lâm Phong nhìn theo ánh mắt hắn, rồi nhìn lại chậu linh thảo. Với tu vi của họ, chậu cây ấy chỉ là một vật phẩm bình thường, không có giá trị tu luyện. Nhưng qua lời nói của Lục Trường Sinh, họ bỗng thấy nó như được khoác lên một vẻ thần bí, một ý nghĩa sâu xa hơn. Lục Trường Sinh vẫn luôn như vậy, nhìn thấy những điều mà người khác không thấy, cảm nhận những điều mà người khác không cảm nhận.
Đúng lúc đó, từ một quán trà nhỏ gần đó, nơi có một "Người Kể Chuyện" đang vẫy chiếc quạt nan cũ kỹ, giọng nói của lão vang lên, hào sảng và cuốn hút: "Chư vị khách quan, xin hãy lắng nghe câu chuyện này! Vạn Tượng Thành này, đúng là nơi rồng rắn lẫn lộn, cái gì cũng có thể xảy ra. Mới sáng sớm đã nghe tin Mộc Tiên Tử của Bồng Lai Tiên Đảo, thiên tài kiếm đạo Mộc Thanh Y đại danh đỉnh đỉnh, đã chính thức giáng lâm! Chắc chắn Vạn Tượng Thành sắp có đại sự rồi đây! Chuyện gì sẽ xảy ra, Mộc Tiên Tử sẽ làm gì, liệu có liên quan đến Hắc Ám Ma Tông đang rục rịch kia không? Chư vị hãy cùng lão phu chờ xem!"
Lời kể của lão như một làn sóng, lan truyền khắp Linh Khí Phường, làm tăng thêm sự xôn xao vốn có. Ai ai cũng bàn tán về sự xuất hiện của Mộc Thanh Y, về những biến động sắp tới. Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn biết, những gì Người Kể Chuyện kia nói chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Đại thế đã chuyển mình, và Vạn Tượng Thành, với sự hội tụ của vô số thế lực và thiên tài, chỉ là một sân khấu nhỏ để những biến động lớn hơn được phơi bày. Hắn vẫn giữ vững đạo tâm, tiếp tục quan sát, thấu hiểu, và chờ đợi thời cơ.
***
Trong khi dòng người ở Linh Khí Phường vẫn đang cuồn cuộn trôi, ồn ào và náo nhiệt, thì tại một quán trà trên cao, ẩn mình trong một góc khuất của Vạn Tượng Thành, Mộc Thanh Y đang lặng lẽ quan sát. Nàng ngồi bên cửa sổ trên tầng ba, nơi có thể bao quát một phần lớn khu chợ bên dưới, nhưng lại không dễ bị phát hiện. Ánh nắng trưa gay gắt không thể chạm tới nàng, chỉ có làn gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo mùi trà thơm thoang thoảng và hương hoa lan từ những chậu cảnh đặt trên ban công. Không khí ở đây tĩnh lặng hơn hẳn so với sự ồn ào bên dưới, tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Mộc Thanh Y khẽ nhấp một ngụm trà Thanh Tâm Lộ, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng chuyển thành ngọt hậu, lan tỏa trong khoang miệng. Đôi mắt nàng không rời khỏi một bóng dáng quen thuộc đang chậm rãi dạo bước giữa dòng người. Đó chính là Lục Trường Sinh. Nàng quan sát hắn tỉ mỉ, từ dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, đến khuôn mặt thanh tú với đôi mắt trầm tư, điềm tĩnh. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị đến mức hòa lẫn vào những phàm nhân, không hề có khí chất tiên gia hay sự khoa trương của một tu sĩ.
Nàng thấy hắn không hề tranh giành, không bị cuốn hút bởi những món đồ quý giá mà các tu sĩ khác đang hăm hở tìm kiếm. Hắn chỉ bình thản dạo bước, thỉnh thoảng dừng lại để quan sát một món đồ thủ công đơn giản, hoặc một chậu linh thảo nhỏ bé không mấy ai chú ý. Hắn cúi người, chạm nhẹ vào một chiếc lá, dường như đang lắng nghe, đang giao cảm với nó. Cách hắn tương tác với thế giới xung quanh thật khác biệt, không hề có sự ngạo mạn hay khinh thường, mà là một sự tôn trọng sâu sắc đối với vạn vật.
"Hắn không giống những gì ta nghĩ," Mộc Thanh Y thầm nghĩ, nội tâm nàng khẽ rung động. "Không có vẻ kiêu ngạo của thiên tài, cũng không có vẻ bất phàm của người tu luyện cấp cao. Hắn chỉ như một phàm nhân bình dị, nhưng lại mang đến cảm giác vững chãi khó tả, tựa như một ngọn núi cổ thụ đã trải qua vạn kiếp. Đây chính là 'đạo tâm khác thường' mà người đời đồn đại sao?"
Nàng đã nghe vô số lời đồn về Lục Trường Sinh, về việc hắn sở hữu Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng mà lại giúp ổn định đạo tâm. Nàng cũng biết về sự kiện tại Di Tích Thần Điện, khi hắn đã giải quyết một sự cố nguy hiểm bằng một phương thức phi truyền thống, không dựa vào sức mạnh hủy diệt. Lúc đó, nàng vẫn cho rằng đó chỉ là một sự may mắn, hoặc một chiêu trò nào đó của hắn. Nhưng giờ đây, khi trực tiếp quan sát, nàng bắt đầu hoài nghi về những định kiến của mình.
"Những lời đồn về hắn, về việc hắn giải quyết sự cố ở Di Tích Thần Điện không dùng sức mạnh... có lẽ ta đã đánh giá sai lầm về con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo," nàng tự nhủ, ánh mắt càng trở nên sâu thẳm. Nàng, với tư cách là một thiên tài kiếm đạo, luôn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào việc dùng kiếm để phá vỡ mọi chướng ngại. Con đường của nàng là con đường của sự dũng mãnh và tốc độ. Nhưng con đường của Lục Trường Sinh lại mang một vẻ trầm mặc, một sự kiên nhẫn vô tận, một sự thấu hiểu bản chất mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác.
Mộc Thanh Y ghi nhớ từng cử chỉ, từng biểu cảm của hắn, cố gắng thấu hiểu cái 'đạo' mà hắn đang đi. Nàng thấy hắn nhặt một viên đá linh phổ thông, cảm nhận nó trong lòng bàn tay, ánh mắt bình yên như nước. Không có sự tham lam, không có sự sốt sắng, chỉ có sự quan sát thuần túy. Hắn không mua bán gì nhiều, chỉ đơn thuần là quan sát, là cảm nhận, là hòa mình vào dòng chảy của Vạn Tượng Thành. Một tia hứng thú xen lẫn sự hoài nghi bắt đầu nhen nhóm trong lòng nàng. Cái đạo của Lục Trường Sinh, có lẽ không phải là yếu, mà là quá sâu, sâu đến mức nàng chưa thể chạm tới.
Nàng biết, sự xuất hiện của mình sẽ tạo ra sóng gió, và sự chú ý của nàng đối với Lục Trường Sinh chắc chắn sẽ không qua mắt được các thế lực khác. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là nàng cần phải hiểu rõ hơn về con người này, về con đường hắn đã chọn. Bởi vì, giữa đại thế biến thiên, khi tà đạo trỗi dậy và chính đạo đứng trước nguy cơ, có lẽ, những con đường khác biệt lại là chìa khóa để phá vỡ cục diện. Mộc Thanh Y siết chặt tách trà trong tay, ánh mắt kiên định. Đây chỉ là khởi đầu. Nàng sẽ không vội vàng, mà sẽ từ từ, dùng chính đôi mắt và đạo tâm của mình để thẩm định Lục Trường Sinh, và có lẽ, thẩm định cả một con đường tu hành hoàn toàn mới.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.