Cửu thiên linh giới - Chương 239: Vạn Tượng Thành: Cảm Ứng Thiên Cơ
Đêm đã về khuya, cái tĩnh mịch bao trùm Vạn Tượng Thành dẫu còn vương vấn chút âm thanh xa xăm từ những tửu quán chưa khép cửa, hay tiếng gió nhẹ lướt qua những mái ngói lưu ly, vẫn không đủ để phá tan sự cô tịch trong căn phòng tại Tụ Linh Các. Lục Trường Sinh, sau những lời chiêm nghiệm sâu sắc về đạo tâm và đại thế, đã trở về với trạng thái tịnh tọa quen thuộc. Hắn ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, lưng thẳng tắp như ngọn tùng giữa ngàn cây, đôi mắt khẽ khép lại, khí tức toàn thân thu liễm đến mức tưởng chừng như hòa tan vào hư không, không còn một gợn sóng.
Hương trà thoang thoảng còn vương trong không khí, hòa quyện với mùi trầm hương dịu nhẹ mà Tụ Linh Các dùng để an thần, tĩnh tâm cho khách trọ. Dù bên ngoài kia là một Vạn Tượng Thành tráng lệ, phồn hoa với vô vàn linh khí hỗn tạp, pháp trận chồng chất, Lục Trường Sinh vẫn giữ được nội tâm thanh tịnh, tựa hồ đang ẩn mình trong một thế giới riêng. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để tăng cường tu vi nhanh chóng, mà để điều hòa linh khí trong cơ thể, lắng nghe nhịp đập của thiên địa, và trên hết, là củng cố đạo tâm vững như bàn thạch của mình. Mỗi nhịp thở, mỗi chu thiên vận chuyển đều mang theo một sự an nhiên, tự tại, giúp hắn gột rửa những tạp niệm, những xao động mà một ngày dài quan sát thế thái nhân tình đã mang lại.
Thời gian trôi qua, tựa hồ chậm lại trong không gian nhỏ bé này. Bóng đêm dần trở nên đặc quánh, nhưng sự tĩnh lặng của Lục Trường Sinh lại càng thêm sâu sắc. Hắn không có thiên phú dị bẩm để nhanh chóng đột phá cảnh giới, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo lại ban cho hắn một khả năng cảm ứng tinh tế đến mức khó tin. Mọi dao động dù nhỏ nhất trong linh khí, mọi biến đổi vi diệu của thiên cơ đều không thể thoát khỏi tri giác của hắn, miễn là hắn tập trung tâm niệm.
Bỗng nhiên, một luồng dao động cực kỳ tinh tế, tưởng chừng như vô hình, nhưng lại mang một sức mạnh mãnh liệt đến mức khó tả, khẽ lướt qua Vạn Tượng Thành. Nó không phải là sự bùng nổ linh lực thông thường, cũng không phải là khí tức của một pháp bảo thần binh vừa xuất thế. Đó là một dòng chảy linh khí thuần túy, mang theo một ý chí mạnh mẽ, sắc bén như kiếm, thanh khiết như ngọc, xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp trận pháp phòng hộ và linh khí hỗn tạp của thành trì.
Lục Trường Sinh đang tịnh tọa, trái tim vốn luôn điềm tĩnh bỗng giật nảy một nhịp. Đôi mắt khép hờ của hắn chợt hé mở một cách chậm rãi, để lộ ra ánh nhìn sâu thẳm, ẩn chứa sự kinh ngạc hiếm thấy. Hắn không vội vàng hành động, mà tập trung toàn bộ tinh thần lực, vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến mức tối đa để cảm ứng. Luồng khí tức kia, nó không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một sự quen thuộc đến lạ lùng, một dấu ấn mà hắn đã từng tiếp xúc, dù đã cách đây một thời gian dài.
"Linh khí dao động bất thường... Một khí tức quen thuộc?" Giọng nói thì thầm trong tâm trí hắn, không chút âm thanh. Sự quen thuộc ấy không hoàn toàn là sự thân mật, mà là một sự nhận diện về bản chất, về nguồn gốc của linh lực. Nó như một làn gió lạnh lướt qua giữa đêm hè oi ả, mang theo hơi thở của băng tuyết, của những ngọn núi cao vời vợi nơi linh khí tụ hội. Nhưng đồng thời, nó cũng cuộn trào một sức mạnh ẩn chứa, mãnh liệt hơn rất nhiều so với lần cuối hắn cảm nhận được.
Hắn nhớ lại những cuộc gặp gỡ trong quá khứ, những nhân vật cường đại từng xuất hiện trong đời hắn. Khí tức này, nó mang theo kiếm ý sắc bén, nhưng không hề hung bạo; nó có sự thanh khiết của thiên địa, nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh lùng, cô độc đến cực điểm. Sự mạnh mẽ của nó vượt xa những tu sĩ tầm thường, thậm chí còn khiến những cường giả ở cảnh giới cao cũng phải ngước nhìn. Lục Trường Sinh biết, đây không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một thiên tài chân chính, một người đã đạt được những đột phá kinh người trong tu luyện.
Tâm hắn dao động nhẹ, không phải vì sợ hãi hay lo lắng, mà là một sự suy tư sâu sắc. Trong thế giới tu hành, sự đột phá của một thiên tài thường đi kèm với những biến động lớn. Huống hồ, khí tức này lại hướng thẳng đến Vạn Tượng Thành, trung tâm của những giao tranh và toan tính hiện tại. Sự xuất hiện của nó không chỉ là một dấu hiệu, mà còn là một báo hiệu cho những thay đổi sắp đến.
Hắn không thể xác định rõ ràng danh tính của chủ nhân luồng khí tức đó ngay lập tức, bởi vì nó quá nhanh, quá mạnh mẽ, và dường như được che giấu bởi một loại pháp tắc nào đó. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo, với khả năng bóc tách bản chất của vạn vật, đã giúp hắn cảm nhận được sự tinh túy bên trong. Đó là một đạo tâm kiên cường, không chút tạp niệm, chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất: Đạo. Khí tức ấy mang theo sự thuần khiết đến mức gần như vô tình, không vướng bận hồng trần.
Lục Trường Sinh từ từ đứng dậy, đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư. Hắn bước đến bên cửa sổ, mở toang nó ra. Một làn gió đêm mát lạnh ùa vào phòng, mang theo hương thơm của cỏ cây và mùi đất sau cơn mưa nhẹ ban chiều. Ánh trăng đã lên cao, treo mình giữa bầu trời đêm thăm thẳm, rải ánh bạc xuống những mái ngói cong vút, những con đường lát đá của Vạn Tượng Thành, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và tĩnh mịch một cách lạ thường. Dưới ánh trăng, cả thành phố lung linh như một dải ngân hà thu nhỏ, với vô số ánh đèn từ các tửu lâu, nhà trọ, cửa hàng linh dược, linh khí phường... tạo nên một bức tranh tráng lệ.
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, không phải để tịnh tọa, mà để toàn tâm toàn ý cảm ứng. Tinh thần lực của hắn như một mạng nhện vô hình, lan tỏa ra khắp không gian, xuyên qua những bức tường đá, những pháp trận bảo vệ, vươn xa ra ngoài Vạn Tượng Thành. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể, không ngừng tinh luyện ý thức, giúp hắn lọc bỏ mọi tạp âm, mọi tạp niệm, chỉ giữ lại sự thuần túy nhất của cảm ứng. Luồng khí tức quen thuộc kia, giờ đây càng rõ ràng hơn, như một mũi tên xé gió, đang lao nhanh về phía thành.
Nó mang theo sự sắc bén đến cực điểm của kiếm khí, không hề che giấu, nhưng lại được bao bọc bởi một lớp linh lực thanh khiết, gần như là băng giá. Cảm giác lạnh lùng quen thuộc ấy khiến Lục Trường Sinh chợt nhận ra. Đó không phải là sự lạnh lẽo của ma khí, mà là sự cô tịch của một kẻ tu kiếm, đã đạt đến cảnh giới "tâm như băng tuyết, kiếm như sương pha lê". Hắn đã từng cảm nhận được khí tức này, trong những lần giao thủ, trong những lần gặp gỡ tình cờ. Dù lúc đó nó chưa mạnh mẽ đến mức này, nhưng bản chất thì vẫn vậy.
"Là nàng ta..." Hắn thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một chút phức tạp. Sự thăng tiến của cường giả khác luôn là một sự kiểm chứng cho con đường tu hành của mỗi người. Trong khi hắn chọn con đường chậm rãi, vững chắc, tập trung vào đạo tâm và bản ngã, thì nàng lại chọn con đường bứt phá, không ngừng tiến tới đỉnh cao của sức mạnh. Cả hai con đường đều có cái lý của riêng mình, và cả hai đều cần sự kiên định tột cùng.
Tiêu Hạo, vốn đã say giấc nồng sau một ngày dài mệt mỏi và những suy tư về tương lai, bỗng trở mình. Hắn không có được sự nhạy bén của Lục Trường Sinh hay Lâm Phong, nhưng sự thay đổi khí chất đột ngột của Lục Trường Sinh, cùng với một luồng áp lực vô hình khẽ lướt qua phòng, đã đánh thức hắn. Hắn lờ mờ mở mắt, thấy Lục Trường Sinh đang đứng bên cửa sổ, lưng quay lại, dáng vẻ trầm tĩnh nhưng lại toát ra một sự tập trung cao độ, gần như căng thẳng.
"Trường Sinh, huynh làm sao vậy?" Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng còn ngái ngủ. "Khí tức có vẻ hơi... căng thẳng." Hắn dụi mắt, cố gắng nhìn rõ hơn. Trong ấn tượng của hắn, Lục Trường Sinh luôn điềm tĩnh, ít khi biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài. Việc hắn đứng dậy giữa đêm khuya và toát ra một khí chất khác lạ như vậy là điều hiếm thấy. Tiêu Hạo cảm thấy một sự bất an mơ hồ dấy lên trong lòng.
Lâm Phong, vốn là một thiên tài với linh giác nhạy bén không kém, đã không ngủ. Hắn vẫn đang ngồi thiền định ở một góc phòng, cố gắng chiêm nghiệm những lời Lục Trường Sinh đã nói về đạo tâm và bản ngã. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí trước cả Tiêu Hạo. Một luồng linh khí cực mạnh, không hề che giấu, vừa lướt qua Vạn Tượng Thành. Nó không đi vào phòng họ, nhưng dư âm của nó, cùng với phản ứng của Lục Trường Sinh, đã đủ để khiến hắn phải cảnh giác.
Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn sắc bén như mũi kiếm. Hắn ngước nhìn Lục Trường Sinh, sau đó khẽ nhắm mắt lại, cố gắng truy tìm nguồn gốc của luồng khí tức kia bằng linh giác của mình. Hắn không thể cảm nhận rõ ràng như Lục Trường Sinh, nhưng hắn có thể xác nhận rằng có một điều gì đó phi thường đang đến gần. Một sự hiện diện mạnh mẽ, mang theo một áp lực vô hình, đang khuấy động dòng chảy linh khí vốn đã hỗn loạn của Vạn Tượng Thành.
"Quả thực có điều gì đó đang đến gần Vạn Tượng Thành," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp, đầy vẻ suy tư. "Rất mạnh mẽ." Hắn không cần hỏi Lục Trường Sinh, vì chính hắn cũng đã cảm nhận được sự bất thường. Sự mạnh mẽ ấy khiến hắn vừa phấn khích, vừa cảnh giác. Trong thế giới tu hành, cường giả xuất hiện luôn mang theo cả cơ duyên lẫn thách thức. Lâm Phong, với bản tính hiếu chiến và khát khao vượt qua mọi đối thủ, không khỏi cảm thấy hứng thú.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt khẽ mở nhưng vẫn giữ vẻ trầm tư, nhìn ra bầu trời đêm. Hắn đã hoàn toàn xác nhận được chủ nhân của luồng khí tức ấy. "Đúng vậy," hắn đáp lời Lâm Phong, giọng nói bình thản, nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Khí tức của nàng ấy đã mạnh hơn trước rất nhiều." Hắn xoay người lại, đối mặt với Tiêu Hạo và Lâm Phong, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ.
Tiêu Hạo, lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt tròn xoe, tràn đầy kinh ngạc. "Nàng ấy? Ai vậy, Trường Sinh?" Hắn sốt ruột hỏi, cảm giác bất an càng lúc càng tăng. Với linh giác của hắn, hắn chỉ cảm nhận được một luồng áp lực mơ hồ, nhưng phản ứng của Lục Trường Sinh và Lâm Phong đã đủ để hắn hiểu rằng đó không phải là chuyện tầm thường.
Lục Trường Sinh không lập tức trả lời, hắn đưa tay vuốt nhẹ chòm râu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi lại nhìn Lâm Phong, như thể đang cân nhắc cách truyền đạt điều mình cảm nhận được. Sự xuất hiện của một thiên tài như vậy, vào thời điểm Vạn Tượng Thành đang là tâm điểm của những cuộc giao tranh, ắt hẳn sẽ tạo ra những biến động không nhỏ.
"Là Mộc Thanh Y," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, từng lời như được khắc vào không khí. "Khí tức của nàng ta đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Nàng ấy đang tiến vào Vạn Tượng Thành." Giọng hắn không mang theo bất kỳ cảm xúc nào quá rõ ràng, chỉ có sự điềm tĩnh và một chút phức tạp khó tả. Sự thăng tiến của Mộc Thanh Y, một trong những thiên tài xuất chúng nhất thời đại, không nằm ngoài dự đoán của hắn, nhưng tốc độ và cường độ của nó vẫn khiến hắn phải suy ngẫm.
Nghe thấy cái tên "Mộc Thanh Y," Tiêu Hạo há hốc mồm kinh ngạc. "Mộc tiên tử? Nàng ấy đến Vạn Tượng Thành làm gì vào lúc này? Chẳng lẽ có liên quan đến Hắc Ám Ma Tông?" Hắn vội vàng đứng dậy, vẻ mặt lo lắng tột độ. Mộc Thanh Y là một nhân vật đã quá quen thuộc với họ, đặc biệt là với Lục Trường Sinh. Sự xuất hiện của nàng, một thiên tài kiếm đạo lẫy lừng, trong bối cảnh hỗn loạn này, chắc chắn không phải ngẫu nhiên.
Lâm Phong, đôi mắt sắc bén chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ, vẻ hứng thú không thể che giấu. "Nàng ta... quả nhiên là một thiên tài." Hắn khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Xem ra, Vạn Tượng Thành sẽ không còn yên bình nữa rồi." Giọng hắn trầm hùng, không còn vẻ ngạo mạn thường thấy, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và một chút ngưỡng mộ đối với sức mạnh của một đồng đạo. Hắn hiểu rõ Mộc Thanh Y là ai, và sự hiện diện của nàng tại Vạn Tượng Thành sẽ thay đổi cục diện như thế nào. Đối với Lâm Phong, đây không chỉ là một sự kiện, mà là một thách thức, một cơ hội để chứng kiến và đối đầu với những cường giả chân chính. Hắn đã từng muốn vượt qua Lục Trường Sinh, nhưng giờ đây, hắn lại phải đối mặt với một bức tường cao hơn nữa.
Lục Trường Sinh nhìn hai người bạn của mình, hiểu rõ những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng họ. Hắn biết, Tiêu Hạo lo lắng cho sự an nguy của họ và những người vô tội, còn Lâm Phong thì lại nhìn nhận sự việc dưới góc độ của một người tu luyện khát khao sức mạnh và thử thách. Hắn lại quay về bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi luồng khí tức mạnh mẽ kia đang ngày càng gần hơn.
Trong sâu thẳm nội tâm, Lục Trường Sinh không tránh khỏi một sự so sánh. Con đường của Mộc Thanh Y là con đường của tốc độ, của sự bứt phá cảnh giới, của việc trực tiếp đối đầu với mọi thách thức. Nàng là mũi kiếm sắc bén nhất của chính đạo, là niềm hy vọng của nhiều tông môn. Còn hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo, lại chọn con đường 'chậm mà chắc', con đường của sự thấu hiểu bản chất, của việc củng cố đạo tâm. Hai con đường, hai triết lý hoàn toàn khác biệt. Có một thoáng, một ý nghĩ chợt lướt qua tâm trí hắn: "Liệu con đường mình đang đi có đủ nhanh để đối mặt với những biến cố lớn như thế này không?"
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đạo tâm vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh đã nhanh chóng ổn định trở lại. Hắn biết, mỗi người có một đạo riêng, và giá trị của một con đường không nằm ở tốc độ mà nó mang lại, mà ở sự kiên định và ý nghĩa mà nó cống hiến. Con đường của Mộc Thanh Y là cứu vớt thiên hạ bằng sức mạnh, còn con đường của hắn là bảo vệ bản tâm, giữ vững chính đạo trong lòng người. Cả hai đều cần thiết, và không có con đường nào là kém cỏi hơn. Sự xuất hiện của Mộc Thanh Y không phải là một mối đe dọa, mà là một phần tất yếu của đại thế biến động.
"Mộc Thanh Y là thiên tài kiếm đạo của Cửu Thiên Kiếm Tông," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm tĩnh. "Sự xuất hiện của nàng ấy vào lúc này, ắt hẳn có liên quan đến tình hình của Vạn Tượng Thành, và có thể là cả Hắc Ám Ma Tông. Nàng ấy không phải là người sẽ đứng ngoài cuộc khi chính đạo gặp nguy." Hắn dừng lại, nhìn hai người bạn. "Chúng ta không thể đoán trước được mọi chuyện sẽ diễn biến thế nào, nhưng một điều chắc chắn là Vạn Tượng Thành sẽ không còn yên bình nữa. Dòng ngầm đã nổi sóng, và giờ đây, những con sóng lớn hơn sắp sửa ập đến."
Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy lo lắng. "Vậy chúng ta phải làm gì? Mộc tiên tử chắc chắn sẽ tham gia vào cuộc chiến chống Hắc Ám Ma Tông. Chúng ta có nên tìm cách liên lạc với nàng, hay ít nhất là nắm bắt thông tin?" Hắn luôn là người thực tế, muốn tìm kiếm giải pháp.
Lâm Phong lại trầm ngâm hơn. "Dù là Hắc Ám Ma Tông hay bất kỳ thế lực nào khác, sự hiện diện của Mộc Thanh Y sẽ thay đổi cán cân quyền lực tại đây. Các tông môn khác sẽ phải xem xét lại vị thế của mình. Đây cũng là cơ hội để chúng ta quan sát, học hỏi, và có thể là... tìm kiếm cơ duyên." Ánh mắt hắn lóe lên sự tính toán, nhưng cũng không kém phần chính trực. Hắn vẫn giữ vững niềm tin vào sức mạnh và sự cạnh tranh lành mạnh.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Chưa cần vội vàng liên lạc. Mục đích của chúng ta khi đến Vạn Tượng Thành là quan sát, thấu hiểu đại thế, và củng cố bản tâm. Sự xuất hiện của Mộc Thanh Y là một phần của đại thế ấy. Hãy cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên. Chúng ta sẽ giữ vững lập trường của mình, quan sát mọi biến động, và khi thời cơ đến, tự khắc sẽ biết nên làm gì." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi bầu trời đã bắt đầu chuyển màu, báo hiệu một ngày mới sắp đến.
Một tia sáng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng ở phía Đông, xuyên qua những tầng mây xám, chiếu rọi lên Vạn Tượng Thành. Ánh sáng ấy, dẫu mang theo vẻ đẹp của hy vọng, nhưng cũng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng, ngột ngạt đang dần lan tỏa khắp không gian. Sự xuất hiện của Mộc Thanh Y, một thiên tài với sức mạnh kinh người, chính là một dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Vạn Tượng Thành sắp trở thành tâm điểm của một cuộc chiến khốc liệt, không chỉ về thể xác mà còn về ý chí, về đạo tâm.
Lục Trường Sinh biết rằng, những lời hắn nói về "đại thế biến thiên, bản tâm bất biến" sắp sửa phải đối mặt với thử thách lớn lao nhất. Con đường tu hành của hắn, dẫu không tranh hùng đoạt bá, nhưng cũng không thể hoàn toàn tách rời khỏi hồng trần. Và đôi khi, việc đứng vững, không bị cuốn trôi giữa phong ba bão táp, lại chính là một loại sức mạnh, một loại ảnh hưởng sâu sắc hơn cả ngàn vạn thần thông. Với một đạo tâm kiên cố, Lục Trường Sinh sẵn sàng đối diện với những gì sắp đến, bất kể đó là gì. Vạn Tượng Thành, đã thực sự bắt đầu dậy sóng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.