Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 238: Vạn Tượng Thành: Dòng Ngầm Nổi Sóng

Ánh trăng vằng vặc đã lùi về phía tây, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên rạng rỡ trải dài khắp Vạn Tượng Thành. Sau một đêm dài lắng nghe những lời bàn tán xôn xao và cảm nhận những luồng khí tức phức tạp, Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Lâm Phong đã có một đêm nghỉ ngơi tương đối trong Tụ Linh Các. Tuy nhiên, sự nghỉ ngơi này chỉ là tạm thời, bởi những thông tin thu thập được càng khiến họ nhận ra rằng, vẻ phồn hoa bên ngoài của thành phố này chỉ là bức màn che phủ một dòng chảy ngầm đầy biến động.

Sáng sớm hôm sau, Tụ Linh Các đã rộn ràng trở lại. Những tu sĩ dậy sớm đã bắt đầu dùng bữa, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng người nói chuyện rì rầm, và xa xa còn vọng lại tiếng đàn sáo du dương từ một lầu các nào đó, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi trà nóng thoang thoảng, xen lẫn chút hương liệu của các tu sĩ đã thức giấc từ sớm để luyện công, lấp đầy không gian. Ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo khắp nơi vẫn còn chưa tắt hẳn, hòa cùng ánh sáng ban mai lấp lánh qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo.

Lục Trường Sinh, với bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, ngồi ở một góc bàn khuất, đôi mắt đen láy trầm tư quan sát. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó đoán. Khuôn mặt thanh tú của hắn, những đường nét hài hòa, lúc này không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ có vẻ điềm tĩnh thường thấy. Hắn không vội vã dùng bữa, chỉ nhấp một ngụm trà nóng, để tâm trí mình tự do thu nạp những mảnh ghép thông tin trôi nổi trong không khí. Hắn cảm nhận được linh khí trong Tụ Linh Các này có phần hỗn tạp hơn nhiều so với những nơi hắn từng qua, như thể vô số luồng công pháp, vô số đạo thống đang va chạm và giao thoa không ngừng.

Đối diện hắn, Tiêu Hạo đã gọi một đĩa bánh bao hấp và một bát cháo nóng, miệng nhai lấy nhai để nhưng đôi mắt vẫn không ngừng đảo quanh. Dáng người nhanh nhẹn, khuôn mặt tròn với đôi mắt láu lỉnh, hắn lúc nào cũng tràn đầy sự hiếu kỳ. "Ông Chủ Quán Trọ, hôm nay có tin gì mới không?" Tiêu Hạo không đợi được, vừa ăn vừa hỏi vọng về phía quầy thu ngân, nơi Ông Chủ Quán Trọ béo tốt đang thoăn thoắt lau bàn bằng chiếc khăn sạch sẽ.

Ông Chủ Quán Trọ, với nụ cười phúc hậu thường trực, chậm rãi tiến lại gần bàn của họ. "Khách quan, muốn dùng gì đây ạ? Tin tức thì lúc nào cũng có, chỉ sợ các vị không có đủ thời gian mà nghe." Hắn đặt ba chén trà mới và một đĩa điểm tâm lên bàn, ánh mắt lướt qua Lục Trường Sinh rồi dừng lại ở Lâm Phong. "Chuyện lớn nhất bây giờ, vẫn là Đại hội giao lưu sắp tới. Cứ tưởng sẽ là một sân chơi cho các thiên tài tranh tài, nào ngờ, giờ đây lại biến thành nơi các tông môn lớn nhỏ tề tựu bàn chuyện đại sự." Giọng hắn hạ thấp, ánh mắt mang theo vẻ lo lắng. "Ai ai cũng nói về Hắc Ám Ma Tông, về Ma Uyên phong ấn suy yếu. Có lẽ, đây không chỉ là tin đồn nữa rồi."

Lâm Phong, thân hình cao ráo, tuấn tú, khí chất phóng khoáng, vẫn mặc y phục màu xanh lam trang nhã. Hắn chỉ nhấp một ngụm trà, không vội dùng bữa. Đôi mắt sắc sảo của hắn khẽ liếc nhìn Lục Trường Sinh rồi quay sang Ông Chủ Quán Trọ. Sự kiêu ngạo thường thấy trên gương mặt hắn dường như đã dịu đi đôi chút, thay vào đó là một vẻ suy tư, có phần bối rối. Hắn đã từng tin vào sức mạnh và tốc độ, nhưng những gì Lục Trường Sinh thể hiện đã khiến hắn phải nhìn lại.

"Vạn Tượng Thành này quả nhiên không hổ danh, là nơi tập trung của thiên hạ anh tài," Lâm Phong chậm rãi nói, giọng điệu trầm hơn mọi khi. "Nhưng dường như có một thứ gì đó khó chịu đang len lỏi khắp nơi. Một thứ cảm giác bất an, như có một tấm màn vô hình bao phủ lấy tất cả." Hắn nhíu mày, cố gắng diễn tả cái cảm giác mơ hồ nhưng lại rất rõ ràng mà hắn đã cảm nhận được từ khi đặt chân vào thành.

Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà. "Nước càng trong, càng dễ thấy đáy. Nước càng đục, càng dễ ẩn chứa tai họa." Hắn buông lời, giọng điệu điềm đạm nhưng hàm chứa sự thâm thúy. "Vạn Tượng Thành này như một nồi lẩu thập cẩm, có đủ vị, nhưng cũng dễ bùng nổ. Sự phồn hoa này, e rằng cũng chính là vỏ bọc cho những toan tính và đấu đá ngầm." Hắn dừng lại một chút, đôi mắt quét qua những tu sĩ đang ngồi rải rác trong Tụ Linh Các. "Mỗi người một mục đích, mỗi thế lực một toan tính. Khi đại thế biến động, lòng người cũng theo đó mà thay đổi, càng khó đoán hơn vạn vật."

Ông Chủ Quán Trọ nghe Lục Trường Sinh nói vậy, gương mặt béo tốt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Hắn là người buôn bán, tiếp xúc với đủ loại người, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng những lời lẽ đơn giản như vậy để khái quát cả một bức tranh phức tạp. Hắn chỉ cười gượng gạo, rồi lui về quầy của mình, để lại ba người trong không gian riêng.

Tiêu Hạo vẫn còn mê mẩn với đĩa bánh bao, nhưng tai hắn không bỏ sót bất kỳ lời nào. "Vậy ý huynh là, bên cạnh sự đối đầu rõ ràng của các tông môn, còn có những âm mưu khác đang diễn ra sao?"

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ. "Sự tranh giành tài nguyên, địa vị giữa các thế lực chính đạo vốn là lẽ thường tình. Nhưng khi mối đe dọa từ Hắc Ám Ma Tông ngày càng hiển hiện, những toan tính đó càng trở nên phức tạp. Có kẻ muốn mượn gió bẻ măng, có kẻ muốn nhân cơ hội để củng cố quyền lực, lại có kẻ muốn lẩn trốn, bảo toàn lực lượng. Phàm là người, ai cũng có suy nghĩ của riêng mình, nhưng trong thời loạn lạc, suy nghĩ ấy dễ bị cái lợi trước mắt hoặc nỗi sợ hãi che mờ."

Lâm Phong im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn không còn vẻ bối rối mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Hắn đã từng nghĩ rằng thế giới tu hành đơn giản là mạnh được yếu thua, là tài năng và sức mạnh tuyệt đối. Nhưng những lời của Lục Trường Sinh, cùng với những gì hắn đã chứng kiến và cảm nhận trong Vạn Tượng Thành, đang dần phá vỡ cái nhìn đơn giản đó. Hắn bắt đầu hiểu rằng, cuộc chiến không chỉ là giao đấu trên võ đài, mà còn là một cuộc chiến của tư duy, của lòng người, của những dòng chảy ngầm không ngừng va đập. "Ngươi... ngươi nhìn thấu mọi chuyện như vậy sao?" Lâm Phong khẽ hỏi, trong giọng nói có chút ngạc nhiên và cả một sự tò mò không thể che giấu.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu. "Không phải nhìn thấu, chỉ là cảm nhận. Đạo của ta dạy ta sự tĩnh tại, để từ đó có thể nhìn rõ bản chất của vạn vật, lắng nghe những dao động nhỏ nhất. Khi tâm tĩnh, mọi thứ sẽ dần hiện rõ." Hắn không nói thêm, chỉ đưa tay cầm chén trà lên, chậm rãi thưởng thức.

***

Để hiểu rõ hơn về tình hình Vạn Tượng Thành, sau bữa sáng, Lục Trường Sinh đề nghị đi dạo quanh Linh Khí Phường. Tiêu Hạo lập tức hào hứng, bởi với hắn, đây chính là "thiên đường của kẻ săn bảo". Lâm Phong, dù vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, cũng không phản đối, bởi hắn cũng muốn tự mình kiểm chứng những gì Lục Trường Sinh đã nói.

Giữa trưa, ánh nắng vàng óng như rót mật xuống Vạn Tượng Thành, làm nổi bật thêm vẻ sầm uất của Linh Khí Phường. Đây là một khu vực rộng lớn, nơi các cửa hàng san sát nhau, từ những lầu các nguy nga bán pháp bảo cao cấp đến những lều quán tạm bợ bày bán linh dược phổ thông, phù lục đơn giản. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả oang oang, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng người nói chuyện rôm rả, tất cả tạo nên một bản hòa tấu hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi kim loại mới rèn, mùi lưu huỳnh từ những lò luyện đan, mùi hương liệu quý hiếm, lẫn cả mùi bụi bặm và mồ hôi của những tu sĩ đang chen chúc mua bán, lấp đầy không khí. Linh khí ở đây cũng vô cùng hỗn tạp, mạnh có, yếu có, chính có, tà có, như một dòng sông lớn chứa đủ mọi loại phù sa.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi giữa dòng người tấp nập. Hắn mặc bộ đạo bào giản dị, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát. Hắn không bị cuốn hút bởi những món đồ quý hiếm bày bán, mà chú tâm vào những điều ít ai để ý: những ánh mắt dò xét lướt qua, những cuộc trao đổi ngắn ngủi bằng ám hiệu, những cái gật đầu bí mật giữa các tu sĩ mặc y phục khác nhau. Hắn cảm nhận được một luồng khí vận căng thẳng, như những sợi dây vô hình đang giằng co lẫn nhau, chực chờ đứt tung bất cứ lúc nào.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, cứ như một con thoi luồn lách giữa đám đông. Hắn xuýt xoa trước những món pháp khí đẹp mắt, rồi lại trầm trồ trước những loại linh dược quý hiếm. Bỗng nhiên, hắn khẽ kéo tay Lục Trường Sinh, hạ giọng thì thầm. "Trường Sinh huynh, chỗ này đúng là thiên đường của kẻ săn bảo! Pháp khí, linh dược, phù lục, cái gì cũng có! Nhưng nhìn kìa, hình như có kẻ đang theo dõi chúng ta." Tiêu Hạo khẽ nghiêng đầu về phía sau, ánh mắt láu lỉnh quét qua một nhóm tu sĩ mặc y phục màu xám tro, đứng tựa vào một góc tường, vẻ mặt lạnh lùng.

Lục Trường Sinh không đáp lời, chỉ khẽ nhíu mày. Đôi mắt hắn không dừng lại ở nhóm tu sĩ mà Tiêu Hạo chỉ, mà lại lướt qua một nhóm khác, mặc y phục màu đen với phù hiệu lạ mắt thêu trên ngực áo. Phù hiệu đó là một hình tròn có ba đường cong xoắn ốc bên trong, trông vừa cổ quái vừa ẩn chứa tà khí nhàn nhạt. Hắn đã từng nhìn thấy phù hiệu tương tự trên người những tu sĩ bị tà thuật ảnh hưởng ở bên ngoài Vạn Tượng Thành. "Không chỉ chúng ta, mà cả thành này đều đang bị theo dõi," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt không rời khỏi nhóm tu sĩ áo đen kia. "Không phải chỉ một thế lực, mà là nhiều. Những sợi dây vô hình này, đang chằng chịt khắp nơi."

Lâm Phong, người vẫn giữ vẻ kiêu ngạo nhưng ánh mắt đầy suy tư, cũng đã nhận ra sự khác lạ. Hắn vốn dĩ rất nhạy cảm với khí tức của đối thủ. Khi Lục Trường Sinh nhắc đến, hắn cũng tập trung cảm nhận, và quả nhiên, hắn phát hiện ra nhiều luồng khí tức âm u, ẩn hiện trong đám đông. "Những kẻ đó... là người của Hắc Ám Ma Tông ư? Chúng dám công khai đến vậy sao?" Giọng Lâm Phong xen lẫn ngạc nhiên và cả một sự khó chịu. Hắn không ngờ rằng, tà đạo lại có thể xâm nhập sâu và hoành hành ngang nhiên ngay trong một thành phố lớn như Vạn Tượng Thành, nơi tập trung vô số cường giả chính đạo. Sự kiêu ngạo của hắn bị thách thức, bởi lẽ, hắn vốn cho rằng chính đạo vẫn là kẻ thống trị tuyệt đối.

Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Lâm Phong. Hắn biết, mọi chuyện không đơn giản như vậy. "Bề ngoài, có vẻ như chúng đang công khai. Nhưng thực ch��t, chúng đang lẩn khuất trong bóng tối, lợi dụng sự hỗn loạn để gieo rắc ảnh hưởng." Hắn khẽ thở dài. "Linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, tà đạo trỗi dậy. Đây là một vòng lặp, một chu kỳ hưng vong không ngừng của thiên địa. Nhưng lần này, ta cảm thấy có điều gì đó khác biệt." Hắn dừng lại trước một quầy hàng bán phù lục, giả vờ xem xét, nhưng thực chất là để quan sát kỹ hơn nhóm tu sĩ áo đen đang đứng cách đó không xa. Khí tức của bọn chúng không quá mạnh, nhưng lại rất âm trầm và quỷ dị, như những bóng ma lướt đi trong ánh sáng.

"Khác biệt sao?" Lâm Phong lặp lại, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy thăm dò. "Ý ngươi là gì?"

Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Bản chất của tà đạo, không chỉ là giết chóc và hủy diệt. Nó còn là sự ăn mòn từ bên trong, sự tha hóa đạo tâm, gieo rắc sự hoài nghi và chia rẽ. Chúng không chỉ muốn chiếm đoạt linh khí, mà còn muốn phá vỡ trật tự, làm băng hoại đạo lý tu hành." Hắn khẽ lắc đầu. "Vạn Tượng Thành này, với vô số tông môn, vô số thế lực, chính là một chiến trường hoàn hảo cho loại tà thuật đó. Chỉ cần gieo một hạt mầm hoài nghi, một hạt mầm tham lam, nó có thể lan rộng như dịch bệnh."

Tiêu Hạo nghe vậy, vẻ mặt tươi cười ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng. "Vậy chúng ta phải làm gì? Huynh định ra tay can thiệp sao? Nhưng chúng ta chỉ có ba người..."

Lục Trường Sinh khẽ xua tay. "Can thiệp ư? Một mình ta không thể thay đổi đại thế. Vả lại, đạo của ta không phải là can thiệp vào mọi chuyện. Tu hành vì bản thân, không phải vì thiên hạ. Nhưng cũng không có nghĩa là ta sẽ khoanh tay đứng nhìn. Ta cần hiểu rõ hơn, bản chất của dòng chảy ngầm này là gì." Hắn nói, rồi tiếp tục bước đi, ánh mắt vẫn không ngừng thu nạp mọi chi tiết nhỏ nhất trong Linh Khí Phường. Hắn tin rằng, mọi sự biến động đều có nguyên nhân của nó, và mọi tai ương đều ẩn chứa một cơ hội để chiêm nghiệm về đạo.

***

Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ ráng chiều, phủ lên Vạn Tượng Thành một màu vàng cam trầm mặc, ba người Lục Trường Sinh đã trở lại Tụ Linh Các. Lần này, họ không ngồi ở đại sảnh ồn ào nữa, mà chọn một phòng trà riêng tư ở tầng trên. Căn phòng được thiết kế tinh tế với rèm che mỏng, cửa sổ nhìn ra quảng trường nhộn nhịp dần lên khi đêm xuống. Linh khí trong phòng được điều hòa ổn định, không khí trong lành với mùi hương trà thoang thoảng, khác hẳn với sự hỗn tạp ở Linh Khí Phường. Tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào nhỏ dần, tạo cảm giác riêng tư và yên tĩnh, rất thích hợp cho việc suy tư và thảo luận.

Lục Trường Sinh, với động tác chậm rãi và cẩn trọng, tự tay pha một ấm trà nóng. Hắn rót trà vào ba chén ngọc bích nhỏ, hương trà xanh thanh khiết lan tỏa khắp căn phòng, làm dịu đi phần nào bầu không khí căng thẳng. Sự điềm tĩnh của hắn đối lập hoàn toàn với vẻ mặt căng thẳng của Tiêu Hạo, người vẫn còn lo lắng về những gì đã thấy ở Linh Khí Phường, và sự suy tư sâu sắc của Lâm Phong, người đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu.

"Ngươi... ngươi có thể tổng kết lại những gì chúng ta đã thấy được không?" Lâm Phong là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm hơn mọi khi, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ dò xét. "Ta thấy rõ sự kiêu ngạo và cảnh giác của các tông môn lớn, họ không ngừng cạnh tranh, không ngừng phô trương lực lượng. Nhưng ngươi nói, có một dòng ngầm khác? Ý ngươi là... Hắc Ám Ma Tông đã xâm nhập sâu đến mức này, đến mức có thể hoạt động công khai ngay trong thành?"

Lục Trường Sinh đặt ấm trà xuống, khẽ nhấp một ngụm. "Sự đối đầu giữa các thế lực lớn chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Đó là những cuộc chiến tranh giành quyền lợi, địa vị đã tồn tại từ hàng ngàn năm nay. Nhưng điều đáng sợ hơn, là những toan tính sau lưng, và sự ăn mòn từ bên trong của tà khí. Hắc Ám Ma Tông không chỉ tấn công bằng sức mạnh, bằng những đạo quân tà vật hùng hậu. Chúng còn gieo rắc sự hoài nghi, sự chia rẽ, sự tham lam vào đạo tâm của mỗi tu sĩ. Ngươi thấy đó, ở Linh Khí Phường, những ánh mắt dò xét, những cuộc trao đổi bí mật, những nhóm người với phù hiệu lạ... chúng không chỉ là những kẻ buôn bán thông thường. Chúng là những hạt mầm, đang được gieo rắc khắp nơi."

Hắn dừng lại, đôi mắt trầm tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu treo giữa bầu trời đêm Vạn Tượng Thành. "Khi lòng người bất an, khi đại thế biến động, con người dễ dàng rơi vào cám dỗ. Tà khí không chỉ là một dạng năng lượng, nó còn là một triết lý, một con đường đi ngược lại với đạo lý tự nhiên. Khi tu sĩ mất đi đạo tâm, mất đi bản ngã, họ sẽ trở thành công cụ cho tà đạo, dù là vô tình hay cố ý. Đó mới là mối nguy hiểm thực sự."

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh phân tích, gương mặt hắn càng thêm lo lắng. "Vậy chúng ta phải làm gì? Tham gia vào cuộc chiến này sao? Nhưng chúng ta chỉ là ba người, làm sao có thể đối phó với cả một thế lực như Hắc Ám Ma Tông, và cả những âm mưu của các tông môn khác nữa?"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không, ta không nói chúng ta phải tham gia vào cuộc chiến đó theo cách thông thường. Đạo của ta không phải là tranh hùng đoạt bá, cũng không phải là anh hùng cứu thế. Ta chỉ muốn hiểu rõ, để không bị cuốn vào vòng xoáy ấy mà mất đi bản tâm. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Khi lòng người đã loạn, dù có sức mạnh đến đâu cũng khó lòng giữ được sự thanh tịnh."

Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, ánh mắt hắn sáng quắc, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. "Đạo của ngươi... liệu có giải quyết được những chuyện như thế này không? Những âm mưu, những toan tính, những sự ăn mòn từ bên trong... Một đạo tâm vững vàng có thể chống lại tà khí, nhưng liệu có thể thay đổi được cả một đại thế đang biến động, cả lòng người đang hoang mang?" Giọng hắn không còn vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự chân thành, một sự khao khát muốn tìm kiếm câu trả lời. Hắn đã từng tin vào sức mạnh và sự nhanh chóng, nhưng giờ đây, hắn đang đứng trước một con đường khác, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ tới.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí thanh tịnh từ chén trà, và cả những dao động hỗn loạn từ bên ngoài cửa sổ. Hắn biết, câu hỏi của Lâm Phong không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một sự thách thức, một sự chiêm nghiệm về con đường tu hành của chính hắn. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, đôi mắt lại mở ra, ánh nhìn sâu thẳm. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Tiêu Hạo. "Ta không nói đạo của ta có thể giải quyết mọi thứ. Nhưng ta tin, nó có thể giúp ta đứng vững giữa đại thế cuồng phong này, không bị cuốn trôi, không bị tha hóa. Và đôi khi, chỉ cần một hạt mầm bản tâm được giữ vững, nó có thể nảy mầm, lan tỏa, và thay đổi những điều tưởng chừng như không thể."

Đêm càng về khuya, không khí trong Vạn Tượng Thành càng thêm tĩnh lặng, nhưng những dòng chảy ngầm của quyền lực, của âm mưu, của tà khí vẫn không ngừng cuộn chảy. Lục Trường Sinh biết rằng, Vạn Tượng Thành này sẽ là một thử thách lớn, không chỉ cho bản thân hắn, mà còn cho tất cả những ai đang tìm kiếm một con đường trong thời loạn lạc. Và con đường của hắn, với đạo tâm vững như bàn thạch, sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn lao nhất, không phải là đối đầu trực diện, mà là sự kiên định trước những cám dỗ và sự ăn mòn từ bên trong. Một trận gió lớn đã thực sự bắt đầu, và hắn, với sự tĩnh tại của mình, sẽ phải tự mình tìm ra cách để đối diện với nó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free