Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 237: Vạn Tượng Thành: Đại Thế Giao Tranh

Mây đen trên bầu trời dần tan đi, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt xuyên qua, chiếu rọi xuống thôn trấn. Không khí không còn nặng nề và âm u như trước, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ. Lâm Phong nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng một trận sóng gió dữ dội. Hắn cảm thấy mình cần phải suy nghĩ lại về con đường tu luyện của mình. Có lẽ, sức mạnh không chỉ nằm ở sự cường đại bên ngoài, mà còn ở sự vững chắc của nội tâm. Hắn sẽ dần có cái nhìn sâu sắc hơn về Lục Trường Sinh, không chỉ là một đối thủ mà còn là một người có thể dạy cho hắn những điều quý giá.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, cảm nhận sự dao động của linh khí trong không gian đã trở lại bình thường. Hắn biết, mối đe dọa từ Hắc Ám Ma Tông không chỉ dừng lại ở sức mạnh vật lý mà còn là sự ăn mòn từ bên trong, đặt ra câu hỏi về "đạo" và "tâm" trong thời loạn. Sự kiện này sẽ lan truyền, và khả năng đặc biệt của hắn có thể sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác, bao gồm cả Vạn Pháp Tông Chủ. Nhưng hắn không quan tâm đến danh tiếng hay sự chú ý. Hắn chỉ quan tâm đến con đường của mình, con đường mà hắn đã chọn.

“Chúng ta đi thôi.” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ổn như thường lệ, không một chút tự mãn hay kiêu ngạo. Hắn quay người, bước tiếp trên con đường lát đá dẫn về Vạn Tượng Thành. Tiêu Hạo vội vàng theo sau, ánh mắt lấp lánh niềm tin. Lâm Phong cũng bước đi, nhưng bước chân hắn giờ đây không còn vẻ hiên ngang hoàn toàn, mà ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc. Hắn đã có một cái nhìn khác về thế giới tu hành, về bản chất của sức mạnh và đạo lý. Vạn Tượng Thành đang chờ đợi họ, và với những gì vừa chứng kiến, họ biết rằng cuộc hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc tụ hội của các thiên tài, mà còn là một cuộc đối đầu với những thử thách sâu sắc hơn, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong sâu thẳm mỗi linh hồn tu sĩ. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, và đạo của hắn, vẫn còn tiếp tục.

Con đường lát đá dần uốn lượn qua những rừng cây cổ thụ, băng qua vài con suối nhỏ, rồi đột ngột mở ra một không gian rộng lớn, nơi chân trời như được vẽ nên bởi những nét cọ hùng vĩ nhất. Vạn Tượng Thành, cái tên đã vang vọng khắp Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây sừng sững hiện ra trước mắt ba người, như một pho tượng đài vĩnh cửu của thời gian và quyền lực.

Những bức tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá xám khổng lồ, vươn mình đến tận tầng mây, như thể muốn xé toạc bầu trời. Trên đỉnh tường thành, những ngọn tháp canh kiên cố, uy nghi, ánh lên vẻ cổ kính nhưng vẫn toát ra khí thế bất khả xâm phạm. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá dường như đều thấm đẫm linh khí và vô số câu chuyện của lịch sử. Dòng người ra vào cổng thành tấp nập như đàn kiến vỡ tổ, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi sắc tộc, từ những phàm nhân buôn gánh bán bưng đến những tu sĩ với y phục hoa lệ, khí tức cường đại. Tiếng vó ngựa, tiếng rao hàng, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn tạp nhưng đầy sức sống.

Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những chóp tháp chọc trời. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hương của các loại thảo mộc, gia vị, và một chút mùi kim loại từ những lò rèn xa xa, khẽ lướt qua. Bầu không khí nơi đây vừa nhộn nhịp, sôi động, lại vừa tiềm ẩn một sự căng thẳng khó tả. Linh khí trong thành cũng không thuần khiết như ở những vùng linh sơn phúc địa, mà là một sự pha trộn của vô vàn thuộc tính, vô vàn cấp độ, cho thấy sự đa dạng của các tu sĩ đang tề tựu.

Tiêu Hạo đứng chết lặng một lúc, đôi mắt láu lỉnh mở to, gương mặt tròn xoe biểu lộ sự kinh ngạc tột độ. Hắn chưa từng thấy một nơi nào hùng vĩ và đông đúc đến vậy. “Trường Sinh, huynh xem kìa! Vạn Tượng Thành quả nhiên danh bất hư truyền, còn hùng vĩ hơn lời đồn gấp vạn lần!” Hắn thốt lên, giọng nói xen lẫn sự hưng phấn và choáng ngợp, chỉ trỏ khắp nơi, như một đứa trẻ lần đầu thấy thế giới rộng lớn.

Lâm Phong thì khác, hắn nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của thành trì. Chiếc quạt xếp trong tay khẽ phẩy nhẹ, mang theo một làn gió mát. Khí chất phóng khoáng thường thấy của hắn giờ đây pha lẫn chút nghiêm nghị. “Linh khí nơi đây cũng không tệ, nhưng tạp nham đủ loại. Chắc chắn không ít rồng rắn hỗn tạp tụ hội.” Giọng hắn trầm hơn, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là một sự đánh giá khách quan. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của vô số cường giả, khí tức ẩn hiện như những con mãnh thú đang ngủ say, tạo nên một áp lực vô hình bao trùm cả thành. Điều này khiến hắn suy tư, liệu sức mạnh của hắn, dù đã đứng trên đỉnh cao của thế hệ trẻ, có đủ để tung hoành ở nơi phức tạp như thế này hay không.

Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt trầm tư nhìn thẳng vào cổng thành. Hắn không nói gì ngay, chỉ chậm rãi hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí hỗn tạp đang vận hành trong không gian. Hắn cảm nhận được sự hưng thịnh, nhưng đồng thời cũng là sự hỗn loạn, sự tranh chấp ngấm ngầm giữa vô số đạo thống. “Quy mô càng lớn, càng khó nắm bắt. Nơi linh khí tụ hội, cũng là nơi tranh đấu đạo tâm.” Cuối cùng, hắn khẽ cất lời, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. Đối với Lục Trường Sinh, Vạn Tượng Thành không chỉ là một phồn hoa đô thị, mà là một biểu tượng, một tấm gương phản chiếu của toàn bộ thế giới tu hành đang đứng trước ngưỡng cửa biến động. Nơi đây, sức mạnh, trí tuệ, và cả những âm mưu đen tối đều được phô bày. Hắn hiểu rằng, con đường của mình, con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn lao hơn bao giờ hết tại nơi này. Áp lực từ những đạo tâm khác, từ những tư tưởng khác, sẽ là một phép thử cho Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn.

Ba người cùng bước qua cổng thành. Ngay lập tức, một làn sóng âm thanh, mùi hương và linh khí mãnh liệt ập vào giác quan. Những con phố rộng lớn như những con sông linh khí cuộn chảy, với các cửa hàng san sát hai bên, trưng bày đủ loại pháp khí, linh dược, bùa chú và vật liệu tu luyện lấp lánh. Những tòa nhà cao tầng, được chạm khắc tinh xảo, vươn cao như những ngọn núi thu nhỏ, tạo nên một mê cung kiến trúc đồ sộ. Ánh sáng rực rỡ từ các cửa hàng và những chiếc đèn lồng treo cao lung linh chiếu rọi khắp nơi, xua tan bóng tối hoàng hôn đang dần buông xuống.

Họ di chuyển giữa dòng người, như những con thuyền nhỏ trôi giữa đại dương cuồn cuộn. Tiêu Hạo không ngừng trầm trồ, đôi mắt đảo liên tục. “Trường Sinh, huynh thấy không? Kia là đệ tử của Thương Lan Kiếm Các, y phục lam nhạt, kiếm khí sắc bén! Còn kia là người của Bách Thảo Đường, mang theo hương dược thơm ngát! Đủ cả các thế lực lớn nhỏ đều có mặt!” Hắn chỉ trỏ, cố gắng nhận diện từng tông môn, từng thế lực mà hắn từng nghe danh. Niềm vui và sự tò mò hiện rõ trên gương mặt. Hắn cảm thấy mình như đang được mở mang tầm mắt, được hòa mình vào dòng chảy chính của thế giới tu hành. Mọi thứ ở đây đều gấp vạn lần những gì hắn từng tưởng tượng, từ sự phồn hoa của phố phường cho đến khí thế của những tu sĩ.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn lại ẩn chứa sự quan sát tinh tường. Hắn không chỉ nhìn thấy những bộ y phục, những biểu tượng tông môn, mà còn cảm nhận được bản chất linh khí của mỗi người, sự khác biệt trong đạo tâm của họ. Hắn nhận ra, sự tụ hội của nhiều thế lực không chỉ mang đến sự phồn thịnh mà còn là mầm mống của những xung đột tiềm tàng. “Đúng vậy. Các thế lực tụ hội, không khí tuy phồn hoa nhưng cũng ẩn chứa ba phần căng thẳng, bảy phần cơ hội và nguy hiểm. Một trận gió lớn sắp nổi lên.” Hắn khẽ đáp lời Tiêu Hạo, giọng nói trầm lắng, như thể đang nói lên một chân lý đã được định sẵn. Những lời bàn tán xì xào xung quanh, về “đại hội giao lưu sắp tới”, về “cơ duyên hiếm có”, nhưng cũng không thiếu những lời thì thầm lo lắng về “Ma Tông tàn ác”, về “những vụ mất tích bí ẩn”, càng làm Lục Trường Sinh thêm khẳng định phán đoán của mình. Hắn cảm nhận được một luồng tà khí yếu ớt, lẫn lộn trong linh khí hỗn tạp của thành, như một bóng ma đang ẩn mình chờ đợi thời cơ. Mối đe dọa từ Hắc Ám Ma Tông không chỉ dừng lại ở những vùng hoang vu mà đã len lỏi vào tận trung tâm phồn hoa này.

Lâm Phong bước đi bên cạnh, khí chất cao ngạo thường thấy đã dịu đi phần nào, thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc. Hắn cũng quét mắt nhìn những tu sĩ xung quanh, nhưng không phải bằng sự hưng phấn của Tiêu Hạo, mà bằng một sự đánh giá lạnh lùng. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn ai hết những khí tức cường đại ẩn hiện, những ánh mắt sắc lạnh lướt qua nhau như những tia chớp vô hình. Hắn đã từng tin rằng sức mạnh là tất cả, nhưng sự kiện vừa rồi, và giờ là cảnh tượng Vạn Tượng Thành, đang khiến hắn phải suy nghĩ lại. “Đúng là một nơi đáng để lịch luyện. Nhưng những kẻ yếu đuối sẽ dễ dàng bị nghiền nát.” Hắn nói, giọng điệu có chút khinh thường, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ, một sự nhận thức về sự tàn khốc của thế giới tu hành. Nơi này, không chỉ là sàn đấu của những thiên tài, mà còn là nấm mồ của những kẻ thiếu bản lĩnh. Ánh mắt hắn dừng lại trên Lục Trường Sinh, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những băn khoăn trong lòng. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh dùng đạo tâm vững như bàn thạch của mình để hóa giải tà thuật, một điều mà sức mạnh thuần túy của hắn không thể làm được. Điều đó khiến Lâm Phong phải tự hỏi, liệu con đường tu hành của hắn có còn hoàn hảo hay không.

Hoàng hôn dần buông, những dãy núi xa xa chỉ còn là những đường nét đen sẫm trên nền trời tím biếc. Ánh trăng lưỡi liềm bắt đầu hé rạng, chiếu một vầng sáng dịu nhẹ xuống Vạn Tượng Thành. Sau một ngày dài di chuyển và thăm thú, ba người cuối cùng cũng tìm đến một Tụ Linh Các lớn nằm giữa khu phố sầm uất nhất. Quán trọ này, với tấm biển hiệu cũ kỹ nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng, dường như là một điểm hẹn của các tu sĩ. Bên trong, tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa lạch cạch, và tiếng cười nói vui vẻ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt. Mùi rượu mạnh, mùi thức ăn thơm lừng, và mùi thảo dược thoang thoảng quyện vào nhau, kích thích khứu giác.

Ông Chủ Quán Trọ, một lão già béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, đang bận rộn lau bàn bằng một chiếc khăn sạch. Thấy ba người bước vào, hắn lập tức nở nụ cười tươi roi rói, bước đến đón tiếp nồng hậu. “Ba vị khách quan, Vạn Tượng Thành đang náo nhiệt lắm. Các vị đến dự đại hội giao lưu sao?” Giọng hắn sang sảng, tràn đầy sự hiếu khách, nhưng đôi mắt nhỏ lại ẩn chứa chút tò mò và lo lắng khó tả.

Tiêu Hạo nhanh nhảu đáp lời, gương mặt hớn hở. “Chính xác rồi, ông chủ. Có tin tức gì hay ho không? Về đại hội, hay về… Ma Tông chẳng hạn?” Hắn không che giấu sự quan tâm của mình, một phần vì tò mò, một phần vì muốn nắm bắt tình hình. Hắn biết rằng những nơi như Tụ Linh Các này chính là tai mắt của cả thành, là nơi tin tức được lan truyền nhanh nhất.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, đưa tay đặt lên vai Tiêu Hạo, khẽ thì thầm. “Chúng ta cần cẩn trọng. Nơi này tuy phồn hoa nhưng cũng là nơi của những âm mưu.” Hắn không muốn Tiêu Hạo quá lộ liễu, bởi trong một môi trường phức tạp như Vạn Tượng Thành, một lời nói vô ý cũng có thể dẫn đến họa sát thân. Hắn cảm nhận được nhiều ánh mắt sắc lạnh lướt qua, nhiều khí tức cường đại đang ẩn mình trong góc tối, lắng nghe mọi lời bàn tán. Đạo của hắn dạy hắn sự kiên định, nhưng cũng dạy hắn sự cẩn trọng và nhẫn nại.

Ông Chủ Quán Trọ nghe nhắc đến “Ma Tông” thì nụ cười trên môi hơi cứng lại, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. Hắn đưa ba người đến một cái bàn khuất trong góc, nơi ít bị chú ý hơn. “Khách quan cứ yên tâm, ở đây ta có đủ loại tin tức, chỉ sợ các vị không có đủ thời gian mà nghe.” Hắn nói, rồi vội vã đi lấy thực đơn và trà nóng.

Ba người ngồi xuống. Tiêu Hạo vẫn không ngừng nhìn quanh, cố gắng thu thập thông tin từ những cuộc đối thoại xung quanh. Hắn nghe loáng thoáng về “Ma Uyên phong ấn suy yếu”, về “Ma Quân Huyết Ảnh có dấu hiệu tái xuất”, và về “Vạn Pháp Tông Chủ đang triệu tập các tông chủ lớn để bàn bạc”. Những tin tức rời rạc, nhưng lại kết nối một cách đáng sợ với những gì họ đã nghe về Hắc Ám Ma Tông.

Lâm Phong im lặng, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát. Hắn lắng nghe những lời bàn tán, đánh giá sức mạnh của những tu sĩ xung quanh. Hắn đã từng nghĩ rằng hắn là một trong những người mạnh nhất trong thế hệ của mình, nhưng giờ đây, ở Vạn Tượng Thành, hắn nhận ra có quá nhiều thiên tài, quá nhiều cường giả ẩn mình. Sự kiêu ngạo của hắn đã được thay thế bằng một sự thận trọng mới, một sự khao khát muốn hiểu sâu hơn về thế giới này, và về con đường của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, đôi tai lắng nghe tất cả, nhưng tâm trí hắn lại tĩnh như mặt hồ thu. Hắn không bị cuốn vào sự ồn ào, mà dùng đạo tâm của mình để cảm nhận những dao động sâu xa hơn. Những mảnh ghép thông tin về Hắc Ám Ma Tông, về sự suy yếu của phong ấn Ma Uyên, về việc Vạn Pháp Tông Chủ bắt đầu chú ý đến tình hình, tất cả đều đang dần kết nối trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được rằng, đại thế biến thiên đã không còn là một dự đoán xa vời, mà là một hiện thực đang diễn ra ngay trước mắt. Vạn Tượng Thành này, với vẻ phồn hoa và náo nhiệt của nó, lại chính là tâm điểm của cơn bão sắp tới. Hắn biết rằng con đường tu hành của mình, con đường không chạy theo sức mạnh mà chú trọng đến đạo tâm, sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn lao hơn bao giờ hết.

Ông Chủ Quán Trọ mang ra ba chén trà nóng hổi, nghi ngút khói thơm. “Các vị cứ tự nhiên. Vạn Tượng Thành này, vốn dĩ là nơi vạn tượng quy tông, đủ loại anh hùng hào kiệt tề tựu. Nhưng cũng vì thế mà thị phi nhiều, tai họa cũng không ít. Đặc biệt là dạo gần đây, tin đồn về Hắc Ám Ma Tông hoành hành khắp nơi, khiến lòng người bất an. Đại hội giao lưu lần này, e rằng sẽ không chỉ đơn thuần là một cuộc tỷ thí tài năng.” Ông chủ nói, giọng điệu hạ thấp hơn, ánh mắt lướt qua Lục Trường Sinh, như thể muốn dò xét.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt điềm tĩnh nhìn thẳng vào Ông Chủ Quán Trọ. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.” Hắn khẽ nói, lời nói ngắn gọn nhưng chứa đựng sự thâm thúy, khiến Ông Chủ Quán Trọ giật mình, không dám hỏi thêm. Hắn đã hiểu rằng, đây không phải là một tu sĩ bình thường.

Đêm dần khuya, ánh trăng tròn vành vạnh đã treo giữa đỉnh trời, chiếu sáng cả Vạn Tượng Thành. Những lời bàn tán vẫn tiếp tục vang vọng trong Tụ Linh Các, nhưng với Lục Trường Sinh, những mảnh ghép đã phần nào hoàn chỉnh. Hắn biết rằng, cuộc hành trình đến Vạn Tượng Thành này sẽ không chỉ là một chuyến đi để chứng kiến sự kiện, mà là một cuộc đối đầu với những thử thách lớn hơn, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong sâu thẳm mỗi linh hồn tu sĩ. Một trận gió lớn đã thực sự bắt đầu, và hắn, với đạo tâm vững như bàn thạch của mình, sẽ phải tự mình tìm ra con đường để đứng vững giữa đại thế cuồng phong này.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free